dear July
Sunday, December 4, 2011 2:32:13 PM
Tín hiệu của đường truyền cứ nhấp nháy liên tục, mình nhìn chăm chú vào nó và hiểu rằng đó là một sự lo âu dành cho thời tiết đang ngày càng trở nên tồi tệ hơn ở bên ngoài. Mưa to và xối xả, thỉnh thoảng còn kèm theo ánh chớp. Và một thứ tiếng động ì ầm nào đó cứ lan ra mãi từ chân trời phía xa. Tựa như những tầng trời đang trở mình, những đám mây xám, trĩu nước đang không ngừng nâng lên và hạ xuống. Rõ ràng, sự vận động kiến tạo địa hình không chỉ diễn ra trên mặt đất.
Cách đây vài phút, mình vừa đọc lại một lá mail cũ. Cô gái viết thư cho mình hiện giờ đang ở vùng đất phía bên kia đại dương, có lẽ vừa thức dậy, đã ăn sáng xong, hoặc đang ngồi xắt trà trong quán nhỏ ở khu phố người Hoa nơi cô đang làm thêm. Cô không thích trà hương nhài, nhưng nhiều ngày qua chỉ xắt duy nhất một loại trà này, vì thế cũng đã dần trở nên quen thuộc với nó, hơn nữa còn bắt đầu cảm thấy dễ chịu khi ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng của nó.
Hẳn cậu đã nhận ra rồi, cô gái mà mình đang nói tới, là cậu. Và lá mail đó cũng chính là những gì cậu đã viết cho mình cách đây hơn một tháng.
Mình muốn hồi âm lại lá thư ấy cho cậu. Muốn nói cho cậu biết rằng mình vừa đặt mua một quyển sách có tên Trà Thư đây, nhưng chờ mãi qua nay mà chẳng thấy nhân viên bên nhà sách gọi điện liên hệ nên mình lo lắm. Đợi khi nào mình nhận được sách, đọc xong, sẽ kể qua thư cho cậu nghe nhé.
Còn muốn nói cho cậu biết, khi tuổi mới năm nay bước đến, là vào một ngày đầu tuần bề bộn công việc. Trong những người mình mong mỏi, một số người vẫn nhớ, và một số khác đã quên. Nhưng mình không còn cảm thấy buồn hay đau lòng vì điều đó nữa. Mình nghĩ, cuối cùng mình cũng đã học được cách chấp nhận rồi.
Có lúc rất muốn hỏi cậu, có còn nhớ làng đào La Cả ấy hay không? Còn nhớ câu chuyện nếu viết ra lời mở đầu cho nó chắc chắn sẽ là "Anh đưa cô đi thăm làng đào La Cả" mà có lần mình từng kể cho cậu nghe không? Mình sắp viết đến nó rồi đây. Khi viết xong, cậu sẽ lại là người đầu tiên đọc được, như mình đã từng hứa.
Cũng không rõ từ khi nào, nhưng mình bắt đầu có một thói quen, luôn giấu kín những câu chuyện trong suốt quá trình từ ươm mầm cho đến khi viết chúng ra. Không nói cùng một ai, cũng không cần phải có bất kỳ sự góp ý hay đọc trước nào. Chỉ mình và nó, đối diện với nhau, nhìn nhau chăm chú. Mình đau đáu dõi theo nó lớn dần lên qua những trang word, nó tò mò đáp lại bằng những ánh sáng và bóng tối cứ không ngừng sinh ra, trong suốt những đêm tối dài.
Chính vì thế mà mình luôn nghĩ, có một cuộc tâm tình song phương ở giữa người viết và câu chuyện. Đôi bên nhìn thấy nhau, hiểu rõ lòng nhau, dù vẫn còn đâu đó một nỗi sợ hãi mơ hồ vì không thể cùng nhau đi đến hết con đường. Cuộc tâm tình ấy, ẩn trong riêng tư, được đêm tối bao bọc, cảm giác cũng giống như ngồi một mình trước hiên nhà vào lúc trăng lên. Nghe gió mát thổi qua, nghe tiếng chim ăn đêm xào xạc, nghe tiếng lá rụng lăn hối hả qua sân. Mặt nước ở phía xa rất trong và rất sáng, gợn mãi những vòng sóng khẽ như một hạt bụi rơi.
Ước gì cậu có thể có mặt ở đó, ngồi cùng mình vào những đêm như thế. Bàn tay mình sẽ nắm lấy tay cậu, và hơi ấm nhận được từ cậu khi ấy, sẽ theo mình đến suốt cuộc đời này.
Đôi khi, mình tự hỏi, liệu chúng ta có quên nhau không nếu không có một liên lạc nào trong suốt hai, năm năm?
Đôi khi, mình tự hỏi, mối liên hệ giữa chúng ta có thực sự đặc biệt và bền vững như trước nay mình vẫn luôn tin tưởng?
Không tìm đâu ra được câu trả lời cho những câu hỏi đó. Mình biết. Chúng ta luôn than thở với nhau rằng chúng ta đã quá già so với các em nhỏ hiện nay. Mình cũng thường về vnfic nhìn lại, lớp người viết cùng thời cậu và mình hiện nay cũng không còn ai nữa. Chỉ có những dòng chữ nằm lại mãi nơi đó, cái thuở vì đọc văn mà quý người. Sau lại vì mến người càng thêm trọng văn. Bây giờ, những điều giản đơn như thế đã trở nên cũ kỹ lắm rồi. Mình cũng chẳng đọc được văn ai ở nơi đó nữa. Mơ mộng lãng mạn quá thì khác xa những gì mình đang sống. Bi kịch, tự kỷ cũng chỉ là đoạn đường bị bỏ lại sau lưng khi người ta đi về phía trước. Mình đã đủ lớn để nhận ra rằng phải biết vùi mình xuống trong cuộc sống này, phải biết vùi mình xuống, giữa những nỗi buồn và niềm đau, giữa những bộn bề và trọng trách, giữa ước mơ và hiện thực, giữa tự do và ràng buộc.
Mình biết, khoảng thời gian tốt đẹp nhất của chúng ta đều đã trôi qua rồi. Ngay cả việc viết lách cũng không còn dễ dàng nhiều như trước. Lấp đầy chữ trên một trang word trắng dần trở thành một điều gì đó rất khó khăn. Kể lại rõ ràng cho nhau nghe đầu đuôi một câu chuyện, nếu vẫn còn làm được, thật khiến người ta mừng đến rơi nước mắt.
Chỉ là mình không hiểu, vì sao mãi vẫn không từ bỏ được?
…
Trong một cơn giông, cậu có biết điều gì là đáng sợ nhất?
Âm thanh cuồng loạn của gió.
Những cánh cửa khua nhau ầm ĩ nếu ta không kịp đóng.
Tiếng con nít ở đâu đó khóc ré lên vì sấm.
Quầng sáng trắng của ngọn đèn tuýp bỗng trở nên quá nhạt và có thể phụt tắt bất cứ lúc nào.
Tiếng mưa sàn sạt như có cả một đội quân đang càn quét tìm người trên mái nhà ta.
Gương mặt lo âu của mẹ.
Và cả ánh nhìn đầy mỏi mệt của cha.
Nhưng may thay, trong đêm mưa giông ngày hôm nay, mình chỉ có một mình. Một mình ngồi trước máy tính, một mình nhìn ra màn mưa gió bên ngoài cửa sổ.
Một mình viết cho cậu.

@chillhiro


How to use Quote function: