Foster the Soul

somewhere over the rainbow

Subscribe to RSS feed

Nó sẽ không là kết thúc và sẽ chẳng là mãi mãi nếu góp nhặt hạnh phúc trong sự tỉnh táo

Cũng tưng đấy năm thôi mà trông anh đã già đi hẳn, trên khuôn mặt bắt đầu điểm xuyết những nếp nhăn nâu đồng . Bao nhiêu nếp nhăn là tưng ấy bao nhieu muộn phiền xoay xuể. Có khi nào anh tự hỏi anh có phải gã cô đơn đang đi tìm giấc mơ của chính mình ? Hay cũng chỉ bao nhiều gã khác, mê mải rồi trượt dài trên những cuộc vui quên ngày tháng. Cuộc đời là một bản giao hưởng bất tận , một đời người chỉ được tính từng chương trong những bản giao hưởng ấy. Có khi nào lại ngồi hát ca bồng bềnh?
Những cơn gió lạnh đầu mùa lật khẽ hộ anh những trang sách cũ sờn từ lâu, kỉ niệm lại ùa về theo những tháng năm sờn cũ. Những bản giao hưởng có lúc hùng ca , có lúc bao dung bồng bềnh , tràn trề yêu thương rồi có lúc cằn cỗi , độc ác như thể một con rắn độc. Anh tự hỏi anh đang ở đâu trên chặng đường này và có khi nào người ta ban cho anh một câu hỏi “ Anh có phải là ông vua của sự đơn độc ? “. Dường như nước mắt đã không còn đủ để tưới mát trên vùng đất khô cằn nơi tâm hồn anh. Không còn đủ cho những bất tận nữa rồi, ngày hôm nay đã không phải là ngày hôm qua
Ngày hôm nay , anh biết đời là thế và anh sẽ không phép được mơ mộng ngay cả khi hạnh phúc có đến thật bất chợt. Có ai biết đâu hạnh phúc hay đi kèm với khổ đau. Cái giá để đánh đổi lấy hạnh phúc thực sự quá đắt. Có ai biết ngày mai , những niềm vui hay nỗi buồn sẽ đến vào lúc mấy giờ và đi vào lúc mấy giờ không?

being the new me and forget all the thing from past

La vie en rose

Hãy đi theo trái tim khi một ngày hơi thở còn run rẩy , vui tươi trong cuộc sống này. Hãy cứ bước qua những thăng trầm để tiếp tục yêu thương. Yêu người rồi yêu ta,yêu đời , yêu hoa và yêu cái ánh mắt hút hồn ta thưở hàn vi xa xăm ấy. Câu chuyện bắt đầu khi tôi còn đang lơ ngơ không biết mình sẽ nên viết tiếp những gì trong thời gian sắp tới. Và rồi , trời lại mở mắt nhìn tôi , ông ban cho tôi được chứng kiến một cuộc tình hạnh phúc đầy dang dở, sự luyến tiếc và những giấc mơ cứ mãi âm ỉ . Một ngày thức dậy , giấc mơ ấy liệu có kết thúc ? Họ là ai ?

Chỉ là giấc mơ

Những trái tim cứ thổn thức trên tiếng rọc rạch của chuyến tàu tốc hành dẫn tới thiên đường của những niềm vui cao cả. Những niềm vui giản đơn được hình dung trong ánh mắt của 14 con người , những ánh mắt hừng hực bên màu áo xanh đang hoà vào tiếng thở về đêm. Những sinh viên tình nguyện đang tiến đến nới bắt đầu của giấc mơ. Nơi bắt đầu của những khó khăn và nơi bắt đầu của những tình yêu chớm nở
Phương nhìn lên bàu trời đầy nắng và xanh nơi miền đất Can Lộc – Hà tĩnh đầy hơi gió Lào ngắc ngoài bốc lên ấy. Những buổi chiều sau giờ dạy học ở trường tiểu học , cái gió Lào vẫn chưa tan biến hẳn cho dù bây giờ đã gần 5 giờ. Cô đưa tay búi cao lại mái tóc nhanh chân bước ra khỏi cổng trường. Màu áo xanh với những giọt mồ hôi nồng như nhưng vạt nước thuỷ tinh lung linh trên má. Cô – một cô gái Hà Nội nhẹ nhàng , ngoan hiền như bông hoa nở muộn trong vườn , lặng yên bình yên như cơn gió mặt hồ yên ả. Chẳng quen với những xù xì , vất vả huống chi lại trở thành một sinh viên tình nguyện đi về vùng quên nghèo ‘ nứt nẻ chân chim ấy “…. Đôi khi chẳng giái thích được vì sao nàng công chúa ngủ trong rừng sâu ấy lại không muốn yên phận nằm yên chờ hoàng tử đến đánh thức nữa. Phải chăng cô muốn mình được trở thành những mùa mới, một trái tim “ sang mùa “….

- Nhanh lên Phương ơi, ban mình cơm nước hôm nay . Nắng nóng thế này cứ vài cọng rau muống với mấy miếng thịt luộc cứ gọi là “ toẹt “ ( giọng nói nhí nhảnh, tinh nghịch của Bảo )
- Cứ oi thế này , lại thích canh rau muống dầm sấu , lại thích những thứ xanh mát, lụa là..Phải chi lại một cơn mưa nhỉ ?
- Ừ một cơn mưa , hai cơn mưa, ba cơn , vẫn và vân…. Phương nhắm mắt và ước thứ đi, thành tâm thì trời sẽ mưa đấy ! Có khi nào chúng mình lại được nhìn thấy cầu vồng sau mưa….
Bảo người thanh niên sôi nổi của Hà Thành náo nhiệt về đêm . Mái tóc dài vạt mái , cặp mắt to tròn đấy khí thế với cuộc sống sôi động này. Từ lần đầu gặp mặt tôi đã nghĩ anh có phần ngổ ngáo, phớt đời . Song những dự đoán ban đầu thường đi ngược lại với kết quả ở thực tại. Chàng trai mà tôi cho rằng bất cần ấy lại là mang trong người một trái tim đa cảm , hết mình với cuộc sống và có đôi khi anh đốt mình lên hoà cũng với tình yêu . Người ta sẽ nghĩ rằng anh đi về đây chỉ để khẳng định một tâm thế mới trong cuộc đời của một người trẻ nhưng trái lại chuyến đi ấy không chỉ dừng lại ở mức chinh phục và đạt đươc . Bên cạnh đó , cuộc sống nơi làng quê nghèo ấy bất chợt cho anh gặp được một tình yêu .

Những đêm hè nơi ấy thường vang lên những tiếng nhạc , những tiếng vỗ tay rôm rả. Từng xóm đều những bài hát yêu đời , những niềm tin vì một ngày mai ý nghĩa.Những bóng áo xanh như những sứ giả mang niềm vui hân hoan đến cho người dân xóm nhỏ. Những đôi mắt to tròn ngây thơ của những đứa trẻ con giản dị , những tiếng cười hân hoan tự hào của anh “ bí thư đoàn xã “….. Khi tất cả những mệt mỏi dường như tan đi , chỉ để lại đây những giọng hát thánh thót của em áo xanh tình nguyện
“ Vừa gặp nhau ta đã thấy quen quen, Thấy quen quen nhưng chưa phải là quen
Cười lên đi , hát lên đi cho chúng mình quen nhau “
Quãng đường dài trở về căn nhà ba gian cứ làm Phương khắc khoải. Nỗi nhớ Hà Nội đầy ắp trong cô như những ngày cô ngóng chờ mùa chim làm tổ để được hội ngộ ai đó. Nhưng rồi cái niềm vu vơ ấy phút chốc dần tan biến, khi sau lưng là giọng nói sang sảng đầy tinh nghịch của Bảo
- Này , hậu cần , nhớ mẹ à ?
- Không , Phương đang đếm sao thôi, bầu trời nhiều sao quá, có khi nào ngày mai sẽ mưa không ?
- Bảo không biết nữa , mai mưa rồi sẽ chẳng thể đến lớp được tội mấy đứa nhỏ thôi , sáng nào cũng sang đánh thức chúng ta dạy
- Bảo có nghĩ rằng nếu như chúng ta không đến đây sẽ là một niềm tiếc nuối không ?
- Ừ những khi thế này người ta lại nảy sinh ra nhiều câu hỏi nhỉ , cuộc sống thật phức tạp khi hằng ngày có cả triệu câu hỏi ập đến với ta. Chẳng bao giờ ta có được một câu trả lời tuyệt mĩ nhất.
- Nếu như ngày mai không mưa Phương sẽ không hỏi mình nữa chứ ?
- Phương không biết nữa , nó phụ thuộc vào cảm xúc mà ? Tại sao không tự hỏi bản thân mình khi cuộc sống có quá nhiều điều phức tạp.
….Bầu trời hôm ấy sao nhiều vô kể , có hằng triệu ngôi sao nhấp nhô bàu trời đêm nơi ấy
Những sáng ban mai của một ngày bắt đầu xuất hiện , Bảo chợt choàng dạy vì những ban mai tinh khôi của buổi sớm chiếu rọi vào căn nhà ba gian, anh ngoái nhìn sang bên cạnh ngắm Phương. Cô vẫn đang ngủ , ánh mắt nồng nàn , đôi môi bồ quân chịu mọng điểm giữa khuôn mặt hiền hoà. Có cái gì đó là lạ trong anh , có lẽ , anh đã Yêu….
- Dậy thôi , Phương ơi , anh lặng lay người Phương,(trông lúc này Phương thật đáng yêu như một chú mèo con làm biếng)
- Ưm…. Mấy giờ rồi thế , ưm….
- 5h30 rồi , dậy nhanh đi , chúng mình phải đi ra uỷ ban và dạo vài vòng nào ….
- Ừ, hôm nay đến ban mình trực nhỉ, nhanh thôi nào, ra uỷ ban thôi ( chúng tôi hay gọi uỷ ban bằng hai tiếng thân thương như vậy đấy. Thực chất nó là một cái nhà vệ sinh cạnh uỷ ban , chúng tôi phải chạy ra đấy vào mỗi sáng sớm để đánh răng …)

Một sang trong lành của Hà Tĩnh cứ nhẹ nhàng và mơn man bên những luồng không khí thanh tao và những bản tình ca chim hót ríu rít. Có lẽ chỉ một lần trong đời người ta được trả qua cái cảm giác ấy. Cũng là cái nơi ấy 10 hoặc 20 năm sau hoặc ngay ngày mai thôi thì chưa chắc chúng ta sẽ tìm lại được cái dư vị ấy. Con người là nơi giữ lại những kí ức ấy và đúng chỉ có con người mới có quyền cầm nó thật chặt và cất đi nơi cửa sổ kí ức.

- Trong lành nhỉ , đôi lúc Bảo cứ nghĩ nó chỉ là một giấc mơ Phương ạ . Nơi nay và những khoảng khắc cứ như là một giấc mơ đến đêm qua. Bảo đang mơ và Bảo cứ mãi muốn chìm đắm trong giấc mơ này
- Phương cũng thế , chúng ta chỉ là những đứa trẻ chập chững bước vào cuộc sống này. Có quá nhiều điều tuyệt vời mà chúng ta chưa biết tới. Bảo có tin là Phương đã từng nghĩ Bảo chỉ là một đứa công tử yếu đuối khi mới lần đầu gặp Bảo không?
- Bảo cũng không biết nữa nhưng nếu thế thì tuyệt , Bảo là hoàng tử và Phương sẽ là công chúa nhé. Chúng mình đang vi hành dạo chơi nơi này đấy. Công chúa đang giúp Hoàng Tử nhìn thấy cuộc sống ý nghĩa này có nhiều màu sắc thế này

Đôi tay của Bảo phút chốc những e ngại cầm lấy tay Phương vào cái buổi sang trong lành ấy. Chút đầu rè rặt như khúc dạo đầu. Có quá nhiều hạnh phúc bọc trong những khó khăn mà họ đang trải qua. Nhưng tạm dẹp sang một bên những khó khăn ấy. Họ năm tay nhau đi trên con đường làng buổi sớm trong lành. Có đôi lúc Phương nắm chặt thật chặt lấy tay Bảo. Có đâu lại là phía cuối con đường của một tình yêu chớm nở hay chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi trong mười ngày bên nhau….

Thế rồi những khó khăn gần kề cũng kết thúc, 10 ngày bên nhau của những trái tim cháy bỏng cũng sắp hoàn thành. Có lẽ ngày hôm nay và mãi mãi sẽ là những kí ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời họ. Những ánh mắt nai tơ ngây ngô hoang dại , những con gió Lào thốc thẳng vào lồng ngực mỗi trưa hè tan dạy. Những chiều ấm áp bên chiếc giếng khơi và những câu chuyện tếu táo của những anh bạn vui tính. Những ấm áp chan hoà của bà con làng xóm , những giọt nước mắt lắng ư chờ đến ngày tuôn ra để đóng lại những tháng ngày miệt mài

Ngày tổng kết mùa hè xanh Thường Nga – Can Lộc thật nhẹ nhàng ấm cũng. Những thiên thần áo xanh vui vẻ bên các bác , các chú , các anh chị. Những bài hát và những điệu nhau nhiệt huyết như tăng thêm phần lưu luyến. Đó là những tháng ngày có lẽ chúng tôi sẽ cất nó vào vào tim mãi mãi. Những tháng ngày được minh chứng như những hình xăm sẽ mãi mãi theo chúng tôi trên cơ thể.




Chia tay nơi ấy , chúng tôi tặng cho mình hai ngày xả hơi ở Cửa Lò. Nắng vàng biển xanh và những phút giây ấm nóng của một ngày cũ những vẫn còn hừng hực không khí tuổi trẻ. Biển và mây , gió và trăng tạo thêm niềm phấn khích cho chúng tôi thêm yêu đời. Và tình yêu sẽ không thể thiếu khi những trái tim ấm nóng vẫn đang say sưa nhảy múa….

- Biển thật dịu êm và Bảo muốn đi dạo bên Phương, ngày kia thôi mình phải về thành phố rồi. Liệu còn có những ngày tháng tuyệt vời thế này không ? Đi nhé!

- Ừ Phương hơi buồn một chút. Mười ngày trôi nhanh quá , nhanh đến mức Phương không thể tưởng tượng là mình đang sống và tồn tại. Thế mới biết “ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở , Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn”

Biển thì nơi đâu cũng là biển cũng là những đợt gió mặn nồng pha lẫn vị ngái ngái , tanh tanh của những sinh vật. Những con song bạc đầu cứ đập mãi không thôi, những cánh buồm đi xa chờ ngày tái ngộ. Những bãi cát trải dài nối đuôi nhau, những hâm hỉ , những sốc nổi con mắt mơ hoà vào biển. Biển hôm ấy có trăng và những bãi bồi còn sót lại của thuỷ triều đã làm nơi trú ngụ hẹn hò lí tưởng cho tình yêu…….


- Nụ hôn đầu tiên của Phương thế nào?
- Phương cũng không biết nữa, cũng nhanh lắm những khó tả lắm. Bảo thì sao ?
- Bảo ấy hả, Bảo sẽ cho Phương biết, cũng chỉ như một giấc mơ thôi. Phương muốn biết chứ ?
- Muốn chứ, tại sao không nhỉ ? Cho Phương xem đi.
- Được rồi này, 1 , 2, 3………..

Nụ hôn bất ngờ khiến Phương chẳng còn biết nó đang ở đây. Bảo đã làm Phương quy luỵ bên biển và nụ hôn mằn mặn vị biển ấy. Nó xuất hiện như một giấc mơ cho tới bây giờ có lẽ Phương sẽ chẳng bao giờ có thể quên được nó. Nó mạnh mẽ và sang rực như ngọn lửa thắp đêm , nó ấm nóng nồng nàn như chính trái tim chân thành , nó bí ẩn kì lạ như những câu chuyện 1001 đêm của công chúa xê hê ra dát xứ ba tư…..Nó nào có dễ giải thích….
Họ nhìn nhau thật lâu chẳng nói nên lời, có lẽ giấc mơ luôn chỉ là một giấc mơ và có khi nào họ sẽ cứ mãi chìm vào giấc mơ ấy. Sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thức giấc nữa . Có khi nào đến một lúc nào đó họ sẽ phải thức dậy và đối diện với hiện thật rằng giấc mơ chỉ là giấc mơ và đôi khi giấc mơ không có thật.
Tôi thì khác tôi vẫn tin những giấc mơ là có thật và cứ để chờ xem những điều tôi nói là những thứ có thật. Vì tôi biết tình yêu chẳng bao giờ có lỗi cả và cứ hãy đi theo tiếng nói trái tim mách bảo.
- Có lẽ đêm nay sẽ mãi là những cơn gió thoảng ngọt ngào bên đời Phương. Nhưng gió thoảng mãi chỉ là những ngọn gió thoảng. Nó sẽ tắt Bảo à?
- Tại sao lại tắt ? Bảo sẽ giữ thật khẽ khàng những ngọn gió thoảng ấy. Bảo không muốn Phương biến mất như cơn gió thoảng. Lâu lắm rồi , Bảo đã chờ Phương , một người lâu lắm rồi !

“ Ngày nào em đến, áo trắng ướt đẫm hơi sương chiều rơi
Tưởng là phút vui , ôi như cơn mơ nỗi đau tuyệt vời
Buồn theo cơn gió những cánh lá rơi cuốn trôi về đâu
Nắng đã chim sâu, biết ta còn nhau….”
- Phương không muốn mọi thứ biến mất đâu , Phương càng không muốn xa Bảo nhưng…( thế rồi Phương cố nín hơi thật mạnh để nói ra. Chỉ vừa mới đây thôi còn là những hạnh phúc bất chợt, thì giờ đây những đớn đau tiếc nuối xô đến tìm nhau) Phương đã có người yêu rồi , anh ấy đang du học ở Anh quốc , cuối năm nay anh ấy sẽ về. Bảo hiểu cho Phương , Phương có tình cảm với Bảo nhưng Phương không thể dời xa anh ấy được.
- Đây là sự thật hay chỉ là Phương chưa sẵn sàng để đến với Bảo. Nó có thể quá nhanh nhưng những gì vừa trải qua đã làm cho Bảo cảm thấy không thể xa Phương.
- Nhìn vào mắt Phương đây này , vì nó là sự thật . Sự thật vẫn luôn là những điều chúng ta phải đối mặt hằng ngày trong cuộc sống. Phương sẽ mãi gìn giữ Bảo như những gì đẹp đẽ nhất mà Phương chưa bao giờ có, hãy cứ để mọi thứ tự nhiên và chúng ta sẽ kết thúc giấc mơ ở đây.

“ Nhìn thấy em ở trong mơ như là em đang trở dậy. Một cảm xúc gặp lại nơi em chưa từng….Giờ phút cuối của đêm tối đã qua , từng đôi cánh mang nỗi buồn chìm theo muôn thưở”

- Phương không cần nói nữa, bảo hiểu rồi. Giấc mơ sẽ mãi là giấc mơ chìm trong muôn thưở. Hãy để tất cả chìm vào muôn thưở. Thà Bảo có Phương lúc này và mười ngày vừa qua còn hơn sẽ chẳng có Phương muôn đời. Hãy trở về đi , trở về với cuộc sống thực tại của Phương nhưng đêm cuối này, ở đây , Phương và Bảo….một đêm và sẽ mãi mãi
- Hạnh phúc dường như trẻ thơ thế này thôi , Bảo à…..Một giấc mơ chìm trong muôn thưở. Khi ta còn trẻ tất cả lao vào những cuộc vui , những nỗi niềm ấp ủ và những tình yêu mù quáng. Khi về già nhìn lại , chúng ta điểm lại nó , đi dạo lại trong những miền kí ức ngọt ngào ấy và chết ở đấy. Bảo sẽ là miền kí ức ấy
- Tay Phương lạnh quá…..nắm chặt lấy tay Bảo này….

Thế rồi họ cứ ngồi bên biển ngắm nhìn những cơn sóng bạc đầu ấy. Chẳng biết ngày mai sẽ là mấy giờ , đồng hồ sẽ reo và họ sẽ phải thức dậy và biển khỏi cái giấc mơ ấy. Nhưng tôi ước , cứ mỗi một phút tất cả mọi hoạt đồng lại đóng băng lại thêm nửa tiếng và chỉ có mỗi họ là vẫn hoạt đông. Như vậy các bạn thử tinh xem họ sẽ thêm bao nhiêu thời gian để ở bên nhau. Một con số cụ thể có vẻ là hơi so đo nhưng tôi nghĩ như vậy cũng là quá đủ để họ làm giấc mơ ấy biến thành sự thật

Cảm Nhận

Đài dự báo những đợt nắng nóng kéo dài trong những ngày sắp tới . Thu Hà cứ lảng vảng một mình trong căn phòng nơi con phố nhỏ của mùa hè . Bên ngoài cửa sổ là những chùm rực lửa màu đỏ xen lẫn những giọt màu tim tím , một bầu không khí mát mẻ trong mắt cô . Đã hơn một tuần rồi anh đi mà chưa có tin tức gì ? Tại sao đã là tiết thời trời cuối hè rồi mà vẫn còn kéo dài những đợt nắng nóng . Anh đi lần này cũng chỉ như bao chuyến đi công tác dài ngày vẫn đỗi là thế . Nhưng lần này , lâu quá rồi mà anh chưa gọi về cũng chẳng lấy một cuộc điện thoại hay ít ra cũng là một cái tin nhắn hãn hữu để đủ biết rằng anh vẫn mạnh khoẻ. Chỉ nghe loáng thoáng rằng trước lúc đi anh nói sẽ phải đi một vài tuần ở vùng long chảo Điện Biên . Ông tổng biên tập báo anh đòi bằng được anh chụp những cánh đồng bậc thang vào mùa . Lại xách balo từ biệt cô , trước lúc đi chỉ là những cái ôm nhẹ nhàng đầy vụng về của chàng nhà báo thích mai đây mai đó . Một cái thơm má bất chợt vì sự nhớ nhung sẽ phải cách dời trong một khoảng thời gian dài sắp tới . Không gian yên ắng ở một nơi mà khá ít người biết đến ở Hà Nội . Quán vắng tanh bốc lên những màu xanh lam của mảnh tường thời xưa cũ . Những bức tường rêu bao phủ bên cạnh những chiếc ghế xù xì , mùi khói thuốc từ người anh lan toả , cái mùi đặc trưng pha chút sương gió của những chuyến công tác dài ngày . Anh thích đến đây vì anh là con người hoài cổ Hà Nội xưa cũ . Thu Hà yêu anh cũng chỉ vì sự giản dị chân thành đến vụng dại ấy của anh . Trước mỗi chuyến công tác lại là những cái ôm thật sâu ở quán nhỏ đầy ẩm mốc xưa cũ ấy . Hôm ấy anh có rửa một bức ảnh đen trắng chụp bằng chiếc Minolta XGM , chiếc máy phim kỉ vật tình bạn hi hữu anh nâng niu suốt đời . Một bức ảnh khuôn mặt thanh tao của Thu Hà bên lọ loa kèn mà cô mua cắm tặng trong phòng anh.

- “ Thương à ( anh hay gọi Hà như vậy lắm ) anh lại phải đi Điện Biên một vài ngày . Ông tổng biên tập cứ khăng khăng bằng được anh chụp những cánh đồng vào thu ở nơi ấy . Thương cho anh đi nhé , anh đi nhanh rồi lại về với em thôi ! “

- Hứ , tất nhiên rồi , anh Đức là chàng trai tự do cơ mà . Em làm sao dám giữ. Anh đi lên đấy cứ để mấy cô Thái trắng bắt anh đi mất đi . Em không lien quan đâu …..Giọng Thu Hà đầy hờn giận , bướng bỉnh

Đã hơn hai ngày rồi mà Đức chẳng them gọi cho Hà đến một cuộc , một cái tin nhắn cũng chẳng thấy đâu. Đã bao lần Hà định bất máy gọi nhưng vì lòng tự tôn cao nên Hà lại bỏ xuống . Hà Nội cứ ngày càng nắng nóng , mà lòng cô cứ cồn cào lên từng tấc ruột khi Đức chả buồn gọi cô đến một cuộc . Bỗng dưng một hồi chuông từ điện thoại vang lên . Hà lệch xệch chạy tới như ma đuổi . Không phải Đức mà là Lan cô bạn học chung thời đại học với Hà

- Này , đang ở đâu thế ? Tao chán quá , bọn mình ra “ Lam “ ngồi đi . Cứ ở nhà mãi cũng đến cuồng chân . Tao đang phát mệt với bốn bức tường và một đống tài liệu dịch thuật mà ông sếp khỉ gió bắt làm . Kệ thây , đi chơi đã

- Cũng được , nửa tiếng nữa qua đón tao nhé !






Hà Nội những ngày vào hè rực nắng , những bong nắng , những tiếng oi thúc của một ngày hè rôm rả . Chiếc váy hoá màu tím biếc với những bong hoa màu sim cứ lấp lánh , tương phản dưới ánh nắng ngày hè . Hai cô gái mảnh khảnh lhoà vào dòng người dưới phố trong tiết trời oi ả của một mùa hè . Tiếng động cơ ầm ĩ hoà cùng những sự lộm nhộm của dòng đời cứ bon chen về một hướng vô định . Cuối cùng rồi cũng đến “ Lam “. Những mảng vôi bốc mủn hoà cũng với những đám rêu quyện vào nhau , làm người ta liên tưởng đến những sắc lam cứ lởn vởn giữa những hỗn tạp của dòng đời ngoài kia . Lan và Hà chọn cho mình chỗ có chiếc cầu nhân tạo sắt lơ lửng bắc ngang cái gác lửng của quán . Ở đấy có những rẵng trúc màu xanh và những mát mẻ của một kí ức Hà Nội cổ kính.

Lan khẽ lấy trong túi bao Marl đỏ ra châm một điếu trước khi chờ café mang tới . Hà nhẩn nhả nhìn từng đợt khỏi thuốc Lan thả ra rồi đôi chút đượm buồn .

- Này , chàng “ văn hoá tuyên truyền “ của mày đâu ?

- Lại đi rồi , Điện Biên mấy ngày rồi , chằng biết sống hay chết ?

- Dào ôi , như mày tao lại phát thèm , kiếm được một anh “ bôn sê vích “ như thế bây giờ khó lắm . Nhìn gương tao đây này . Chán chả buồn chết !

Bỗng dưng Lan nhìn ra một khoảng không bất định mà lim dim nhả khói . Lan đẹp thật , đôi mắt sắc sảo và đôi môi quả tim mọng nước như những chiếc lá xanh đẫm sương đêm thanh khiết . Lan đẹp nên nhiều người theo lắm . Từ hồi đại học cái gì Lan cũng kể với Hà vì Lan nói Hà dại lắm , mỏng manh dễ vỡ . Ngày trước Lan đẹp nên nhiều người yêu Lan . Bao nhiều chàng trai khoa bên theo đuổi , lần nào đi cùng Lan xuống sân trường hay căng teen là lại đủ thứ lãng xẹt trên đời . Nào là thứ tình kiểu Hàn Mặc Tử viết tặng Mộng Cầm . Nào là ô mai , nào là sách của những chàng trai hâm mộ tỏ tình . Lan chẳng màng để ý đến ai . Nhưng Lan đem lòng yêu say đắm Kiên , anh là một kiến trúc sư trẻ mới ra trường và vừa đi làm . Kiên toát ra cái vẻ phong trần , lãng tử , cái tài ăn nói duyên dáng của Kiên đã làm Lan xiêu lòng ngay từ những ngày đầu tiên . Lan yêu Kiên say đắm là vậy rồi chờ Lan ra trường sẽ hỏi cưới Lan về làm vợ . Nhưng đời không như là mơ nên nó hay thường giết chết những mơ mộng quá đỗi giản dị . Hoá ra Kiên chẳng phải tốt đẹp như chàng hoàng tử mà Lan vẫn mơ ước . Ra trường , Kiên cưới Lan về làm vợ , rồi cứ tưởng những tháng ngày êm đềm vợ chồng và những đứa con sẽ diễn ra một cách suôn sẻ nhưng chẳng được lâu . Kiên đổ đốn rượu chè , cặp bồ , có bao nhiêu tiền của tiết kiệm , Kiên mang hết đi cho người tình rồi thành một thông lệ . Anh nói dối bận công trình và đi liên miên không về nhà , có khi cả tháng mới về nhà một lần . Người nói nhỏ , nói to , kiên ở nhà người tình . Trái tim Lan như sụp đổ hoàn toàn nếu như không có Hà bên mình an ủi động viên lúc ấy . Rồi cũng đến ngày Kiên bỏ Lan đi xa mãi mãi , trong một lần say sưa rượu chè trên đường về nhà người tình . Kiên không làm chủ được mình lao mình xuống cái ao làng Kình rồi ra đi mãi . Lan mất cả thể xác lẫn tâm hồn Kiên từ ngày ấy . Kiên đi mãi xa dù Lan biết mình còn yêu Kiên quá nhiều nhưng cuộc sống thường mang đi những thứ thân thiết của mình mà chẳng báo trước lấy một lời . Lan ở vậy đến giờ và cô đơn trong công việc và một cuộc sống cô đơn , nhàm chán

- Này , Thu Hà , đừng như mình rồi hồi tiếc . Đức là người tốt vì mình nhìn thấy ở Đức sự chân thành giản dị . Chúng mình là phụ nữ , cần những người đàn ông bên cạnh để tựa vào lúc song gió cuộc đời . Những lúc buồn , vui bờ vai yêu thương ấy lại đến bên mình để làm chiếc gối êm ả vững chắc cho mình dựa vào mà khắc khoải. Nghe mình đi , anh ấy hay đi bởi vì chàng “ văn hoá tuyên truyền “ của cậu có một tâm hồn du ca nhưng trái tim đã khoá chặt nơi cậu rồi . Vẫn tốt hơn khì cậu vẫn còn một nơi để nhung nhớ , một chốn yên bình để vui vẻ , dỗi hờn . Cuộc sống mà không ai nói cuộc sống thật dễ dàng mà chỉ hứa hẹn một cuộc sống thật xứng đáng….


Thu Hà nhìn vào những làn khói thuốc mà Lan tiếp tục bỏ ra . Cô bỗng nhẹ long hơn vì một hạnh phúc nhỏ nhơi bất chợt hiện đến . Cô may mắn hơn bạn mình , khi vẫn còn một nơi để nương náu , để được vuốt ve và để được khóc như trẻ con. Và rồi chiếc điên thoại reo lên một tin nhắn mới “ thương à , anh đây , đừng dỗi anh nhé , cánh đồng Điện Biên đẹp quá làm anh mê mải với bao nhiêu shoot hình , thương ở nhà có ngoan không đấy . Anh mua vòng bạc và vải thổ cẩm cho thương này . Hai ngày nữa anh về rồi , sớm hơn dự kiến. Anh không thể chờ được đến lúc đấy để gặp thương “. Hà nhén lên những xúc cảm lạ lẫm , cô lại cảm nhận được sự chân thành giản dị từ anh vọng về . Cô biết rằng đây là người đàn ông của mình , và anh sẽ mãi là bờ vai bên cô suốt đời.

Cô nhanh tay hồi ầm lại bằng một dòng rất ngắn : “Đức , anh , thương nhớ anh nhiều lắm!”







Yêu

"...Hà Nội của em nóng rồi lại lạnh , có lúc lại hiu hiu như tình yêu con gái cổ tích vậy , Idaho của anh thì sao , anh - tình yêu con trai của một mùa em mong chờ , khấp khiểng , mơ màng , và xa xôi đợi chờ
em chờ anh...."

" Em là cô gái Hà Nội ngoan bên những trang sách Marc Levy đẫm màu hồng phấn. Tình yêu đối với em lạ lẫm như cuộc sống ngoài kia vậy , có khí úp rồi lại mở . Có khi cụp rồi lại xoè như nhưng trái ngon mọng nước trên cây đời cao vợi . Và rồi , một ngày , cuộc sống cho em gặp anh như những trang sách mà em vẫn mơ mộng. Có phải anh là một giấc mơ ?"

" Anh là một chàng trai già hơn tuổi , anh đi đây đó rồi trở về nhà bên người thân. Cuộc sống đây đó bất chợt cho anh nhiều điều mà em còn chưa biết. cuộc sống đã đôi lần làm anh quật ngã rồi lại vực anh dậy , những biến động làm anh sâu sắc và thèm đóng cửa trái tim mình thật chặt . Rồi đến khi ông trời cho anh gặp em , mọi thứ trở nên tươi mới với anh hơn , anh đã cảm nhận được sự mãnh liệt , những sự biến chuyển qua từng ngày. Em là một điều kì diệu cuối cùng chăng ? "


*********************************************************



Yêu em nhiều hơn nước Mỹ chứ ?




Cuộc vui của những ngày tết đối với những người trẻ như chúng tôi là những chuỗi thời gian không bao giờ dừng lại. Từ những cuộc vui , những năm đón giao thừa lạ lẫm , tôi đã chứng kiến những điều kì diệu và người ta hay gọi là tình yêu sét đánh.

Một đêm khá muộn , tôi nhận được tin nhắn của " ngoan lắm " , người bạn mà tôi yêu quý , cô nhỏ nhắn và luôn quan tâm đến mọi người , sự thủ thỉ nhỏ nhẹ làm chúng tôi để ý đến cô ấy nhiều. Cô đeo một cặp kính nhỏ nhắn , dày khụ và dáng người thoăn thoắt nhanh nhẹn . Cô bình thường và cũng chẳng đẹp , cô chẳng mặt trái xoan hay son phấn cầu kì gì cho cam , cô khá giản dị nhưng tôi chợt nhận ra cô đẹp theo một cách riêng .

- Mình thích anh ấy rồi , làm sao đây ?
- Anh ấy là ai thế ?
- Anh ấy , bạn biết mà , tôi chẳng biết làm sao đây ? Giúp tôi đi ...
Lấp lửng và e ngại , cô ấy cứ mãi lăn tăn bên những lời nói , đôi khi ngôn ngữ biểu hiện tất cả những cảm xúc tiềm ẩn , những khao khát vuốt ve được yêu thương . Tôi cảm nhận được một chút yêu thương , một chút hồ nghi ...

" Người tôi yêu ngu ngơ như cánh chim bay lang thang , trên từng sợi dây đàn

Người nghệ sĩ mơ màng nơi tinh cầu vắng xa xôi

Và thế giới ấy không có tôi "


Sự bẽn lẽn , rót từng lời nói lại tiếp tục :

- Anh ấy là " pink bear " , là gấu hồng ấy !!!

- Thật không ? Sao bây giờ bạn mới nói cho mình , bạn thích từ bao giờ ?

- Mình không biết nữa , sét đánh bạn ạ , mình xấu hổ lắm nhưng mình tin bạn vì thế mình kể cho bạn nghe. Đừng nói gì cho ai cả nhé , nhất là anh ấy.

- Tại sao lại không nói ? bạn thích anh ấy và biết đâu anh ấy lại thích bạn thì sao ?


Những chập chứng trong trắng bắt đầu xuất hiện , tôi chưa bao giờ nếm trải cái cảm giác hồi hộp ấy , nhưng cô ấy đã cho tôi thấy cái cảm giác yêu thương ấy .




- Anh đang làm gì đấy ? Ngủ chưa
- Ờ anh đây , sao thế em ?
- Nghe em nói đây này , anh chắc chắn sẽ không ngủ nổi được nữa đâu ....
- Có chuyện gì thế nói đi em , sao cứ lòng vòng mãi thế ?

- Nghe đây này , " Thu có tình cảm với anh ? Nó đang rất bối rối"
- Thật không ?????
- Tất nhiên , chuyện này không thể đùa đâu !!!!!!

Nó đến rất nhanh và con người ta sẽ chẳng còn thời gian mà chuẩn bị kịp . Mọi thứ dồn dập và bất chợt như những cơn mưa rào đầu hạ ngoài kia . Và tôi nhận ra một điều " Tình yêu giống như những trò cút bắt trốn tìm của trẻ nhỏ , theo nó thì nó sẽ trốn đi mất , trốn nổi thì nó lại quyết theo mình đến cùng. "


Những mùa đấu yêu mới đã về trên những con phố cổ của Hà Nội . Những ngày tháng hai , những ngày cận kề với lễ tình yêu và những trái tim nồng ấm cùng nhau thả đèn trời ước mơ. Tình yêu đã chớm nở beê những bông hoa thường xuân dđng ươm mình trắng muốt. Hai người tôi yêu quý đã thành một đôi.


Đến bây giờ tôi nhận ra một điều . Tình yêu chính là thứ thuốc linh diệu khiến cho con người ta rũ bỏ những nỗi đau trong quá khứ . tôi đã thấy anh không còn hút thuốc nhiều và nghe những bản nhạc buồn nữa. Anh sẽ chẳng còn phải giấu đi những nỗi buồn nữa mà giờ đây có " Ngoan lắm " . co sẽ là người bạn tâm giao của anh , chia sẽ những niềm vui , nỗi buồn vụn vặt trong cuộc sống này và là một niềm tin hi vọng để anh trở về sau những năm tháng dài du học sắp tới....

Cô sẽ vẫn là ngoan lắm bé nhỏ ,nhưng ngoan lắm cũng đã khác xưa rồi . Cô sẽ là một bờ vai nhẹ nhàng , một chiếc gối ôm êm ái để anh tựa vào mỗi lần sóng gió qua đi .


Chẳng biết ngày mai rồi sẽ ra sao những hãy tin rằng " Rồi tình yêu sẽ vượt qua tất cả "

- Yêu em hơn hay yêu nước Mỹ của anh hơn ?

- Anh đi là để lo cho tương lai của chúng mình mà !


Tặng anh và ti - hai người đã cho em những ngày tháng thật hạnh phúc . Mong hai người luôn hạnh phúc smile Cảm ơn vì mỗi lúc em buồn hay vui , hai người luôn ở bên em . Không ít lần có những chuyện lộn xộn xảy ra không mong muốn nhưng em tin rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.


Em : Muối wink







The holiday - Sapa 2

Khi tôi bắt đầu viết , thì cafe cũng hết và thuốc lá cũng chẳng còn lấy một điếu...Nhưng dĩ nhiên , tôi vẫn còn Sapa và cái thuần tuý , cảm xúc để viết , viết và viết...Bắt đầu tản mạn trong lối mòn nào !

Read more...

The holiday - Sapa

I have another scenario for you - I’m in love with you. I apologize for the blunt delivery, but as problematic as this fact may be, I’m in love… with YOU. I’m not feeling this because you’re leaving, and not because it feels good to feel this way… which, by the way, it does, or did before you went off like that. I can’t figure out the mathematics of this, I just know I love you. I can’t believe how many times I’m saying it! And I never thought I’d feel this way again, so that’s pretty phenomenal. And I realize that I come as a package deal: 3 for the price of 1. I know my package, perhaps in the light of day, isn’t all that wonderful, but I finally know what I want and that, in itself, is a miracle. And what I want is YOU

Overcome the winter

...Lại một ngày mưa nữa. Hà Nội đã bé bằng cái mắt mũi giờ cứ ẩm ướt và trơn tuột . Tôi chạy lòng vòng xe máy , mưa và sự ẩm ướt thốc vào mặt . Những sự đời , những nỗi niềm lo lắng thi cử cứ tiêu tan đi đâu . Tôi cứ chạy xe lòng vòng , rồi quay về phía trước chớp mắt lia lịa. Trời có mưa , Hà Nội của tôi mỗi lúc trở lạnh nhiều hơn . Đài dự báo những đợt gió mùa cuồn cuộn. Cộng thêm sự buốt giá của những điều ẩm ướt.

Hà Nội mấy ngày này như đang biến hình . Tôi không còn cảm thấy mình đang sống ở một ngày . Sáng , trưa , chiều , tối, tất cả là một màu âm u và những tiếng mưa buồn rơi. Folks - Tôi nghĩ mình đang sống ở đấy nhiều hơn là ở Hà Nội . Folks cũng vậy mưa quanh năm , lạnh lùng và ẩm ướt . Con người luôn vướng phải trạng thái high-low khó tả.

Tôi cứ mặc kệ . Tôi có quá nhiều việc để nghĩ đến cái thời tiết dở tệ này . Tôi cũng chả thèm mặc áo mưa. Tôi ghét sự ẩm ướt , tôi ghét gió cứ phần phật ập vào mặt tôi . Tôi ghét những vết bùn cứ bắn lên tận mặt mũi tôi....Nhưng kệ thây , tôi không thể ở nhà vào những ngày thời tiết quá đỗi kinh khủng thế này được. Ra ngoài vào chấp nhận là một biện pháp tốt để tôi trút bỏ

Đời tôi gắn liền vào những ngày đông Hà Nội mưa phùn, khi những tiếng rao đêm vỗ về trên mái nhà cong cổ . Khi đôi mắt ngây thơ của trẻ nhỏ khóc từng đợt vì cái lạnh tê tái . Khi bà già nhắm mắt mãi mãi khi đang trong một cơn mê ngủ . Và cuối cùng , tiếng loẹt quẹt thầm lặng hằng đêm trên những góc phố nhá nhem đầy rác , Hà Nội của tôi....

" Khói thuốc tàn ,lan toả mùa đông
Cuộc đời...tản mạn
Con phố trải dài , ướt đẫm
Một gã tình điên , lơ ngơ , chết quạnh "

Tôi- tôi chầm chậm bước đến trong những ngày đông. Tôi quá yếu lòng để nói ra những lời lẽ xa xỉ ấy. Phút chốc tôi lại rùng mình , chờ đợi một thứ kì quặc vô nghĩa. Tôi tự hỏi , có bao nhiêu trái tim đang sởn cóng trong cái mùa quạnh váng này. Một thứ mùa trống vắng , chết đắng. Tôi , Hà Nội và cái mùa này thực sự đang chao đảo ....Những điều khó diễn tả đôi khi tôi lại tìm cách giả quyết một vấn đề qua một thứ cồn chết người

.....Chờ đợi , mùa đông một sự chờ đợi cứ mãi dài đằng đẵng. Một người nơi cuối con đường . Một hơi ấm bồi hồi để tôi gói gén trọn trong tim . Một tiếng thở dài đầy mãn vọng trong lòng. Một chiếc lá rơi để tôi không cảm thấy ngày mai là ngày tận thế....

" Rồi mùa đông sẽ qua để ta mong đợi...
Mùa đông không biết hát những bài tình ca biết yêu....Để ta mong đợi"

Hẹn Gặp Lại , Paris

Tôi cũng không đoán nổi sự tò mò của mình đang ngự trị đến đoạn nào . Tôi gặp cô ta ở cái xó nhấp nhỏ của Hà Nội . Đinh , ngày hè nóng nực cách đây hai tháng , một camel và một cuốn sách ” business ” trên tay ….Tôi bị quyến rũ trước mùi ” cam quýt ” hiệu escada toát ra từ một cơ thể lạ .

Thoạt đầu , cô ta chẳng để lại ấn tượng gì trong tôi . Khuôn mặt đại trà , mái tóc xoăn nhẹ và kiểu ăn vận văn phòng rườm rà , mệt mỏi . Đột nhiên , cô ta biết mình đang bị theo dõi hay bất kể một thứ linh cảm nào đó của phụ nữ . Cô đưa mắt lại nhìn tôi , nhoẻn miệng cười , sự đáp trả ngọt ngào đầy khiêu khích . Tôi bị giật mình và sửng sốt. Có lẽ , đây là lần đầu tiên phải chăng là lần cuối cùng . Một người khác giới ” eyes contact ” với tôi .

Nó chẳng xa lạ gì với người phương tây , những lề lỗi , những nếp sống , những phong tục của họ . Việt Nam dù đang là một nước phát triển , nhưng chúng ta vẫn đang sống trong một lề lối truyền thống cũ . Nói đúng hơn , chúng ta như những con búp bề nhồi bông . Bên ngoài ăn vận hợp thời , những bộ quần áo , những chiếc túi xách lên tới 5 con số và gắn thêm biểu tưởng “$”. Nhưng những quý bà , quý cô trưng diện những thứ đắt đỏ như vậy vẫn còn lạc hậu lắm . Tôi phải dùng hai chữ ” nửa mùa ” để miêu tả họ….tất tả , tất ta , bòn rút của chồng con mua sắm , trưng diện , rồi đến cái cách ăn nói sao cho hợp tình , hợp lí cũng chẳng có được là bao….

Cô ta thì khác . Tôi không hay thoạt nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá tất cả về họ . Nhưng với cô ta thì hoàn toàn khác . Vẻ ngoài không ăn điểm nhưng từ nơi cô ta toả ra dư vị của một cái nhìn ” Rất tây ” ….

Rút , chiếc hộp sắt , tôi đoán nó là hộp đựng thuốc lá . Vì nó khá giống với chiếc hộp đựng thuốc mà” ông cụ” nhà tôi hay để trên bàn uống nước. Tách ! Tách những tiếng động , nhẹ nhàng .Cô ta châm thuốc và hút thuốc . Xem ra , cô ta hút rất nghề , phải khẳng định một điều rằng. Cô nghiện thuốc lá nặng…..

” Remember me to one who lives there

For she once was a true love of mine…”

….Một giai điệu vang lên , thân quen , tôi đặt quyển sách xuống và châm một điếu camel , một ngày bình ổn với tôi là thế . Nhấp giọt cafe đăng đắng và một tiếng hát nhẹ nhàng , thủ thỉ cất lên bên tai tôi . OMG ! tôi hét ấm trong đầu những thắc mắc choáng ngợp… ” Girl of the north country ” có version mới chăng ? Lẽ nào cụ BoB muốn một ” single lady ” hát với mình . Tôi cứ mải mê lắng nghe , lắng nghe cái giọng hát nhỏ nhẹ , yếu ớt bên cạnh cái giọng đầy ma quái của cụ Bob

Chẳng phải ở đâu xa , khi một lần nữa , tôi lại đá mắt sáng cô ta . Lần này lại một sự bất ngờ tột cùng nữa. Cô ta đang lẩm hát theo , giọng hát yếu ớt ấy không phải ở đâu khác mà chính từ miệng cô ta phát ra

- Này , anh cứ nhìn tôi chằm chằm…bộ cũng thích ” Bob Dylan” hả

Tôi chỉ ” gật gật ” cho qua nhưng cô ta lại càng tấn công tôi một cách táo bạo hơn

- Bộ thế đằng ấy cũng thanh tao gớm , cũng xài camel nghe Bob cơ à. Cùng chí hướng rồi , anh sang đây đi , chúng ta hàn huyên tâm sự. Chả mấy khi tôi gặp được một người có cùng sở thích với mình như vậy

- OK, nếu cô muốn !

Chúng tôi ngồi cùng nhau tán hết trên trời dưới biển , bao camel vừa mới mua chả mấy chốc xẹp hẳn . Đinh giờ cao điểm càng lúc , càng đông , người người ngồi cạnh nhau , ghế xếp la liệt trong căn phòng nhỏ . Tiếng người cười nói rả rích và một điều không tránh khỏi . Ở Đinh là nơi chưa đựng nhiều khói thuốc nhất . Có lẽ người ta lên đâu để hút thuốc , chỉ để hút thuốc và nghe nhạc thôi . Trên sàn nhà , tàn thuốc lá la liệt . Cảm tưởng như , nơi đây như một đồng cỏ tàn thuốc lá ….Khói cứ bay và những câu chuyện lại được bắt đầu

- Này , anh có thích Paris không , nếu như ở Paris chúng ta có thể uống cafe trong quán cafe ven đường , sàn đường là những phiến đá tròn lát đan xen vào nhau . Ngồi hàng giờ nhìn phố và uống hết ” 3 tuần cafe”. Ngắm những quý ông râu quẵm , những quý bà trịnh trọng , tinh tế , đeo trên người những chiếc túi LV đắt đỏ. Anh thích thế không ?

- ….Uhm, đó là một ý tưởng hay ??? Tại sao không ? Tôi cũng thường mơ thấy Paris trong những giấc mơ . Thành phố của những nụ hôn nồng cháy , những tiếng rên rỉ của những buổi làm tình về đêm . Những quán cafe bên dòng sông Xen thơ mộng và một tình yêu đích thực dưới Eiffel tower….Chúa mới biết ! sự nóng nẩy gì đang chờ ta ở đấy !!!!

Cô ta cười ròn rã như thể chưa được cười bao giờ . Lại một điếu , cô ta châm và hút một hơi thật dài

- Anh nghĩ sao ? trong ngày đầu tiên đến Paris , gặp một cô gái bản xứ và làm tình cùng với cô ta ngay trong căn phòng hotel của mình . Đấy phải chăng lại là một ý tưởng hay cho anh . Đàn ông các anh như nhau cả , động một cái là trốn nhà ngủ lang , hoa thơm cỏ lạ bây giờ chả thiếu . Chỉ tội cho chị em chúng tôi thôi , phận lông chông , nhan sắc phai theo thời gian….

- Tôi chắc nếu cô là tôi thì cô cùng không bỏ qua cơ hội ấy đâu . Con người mà , tham lắm hahahahahahahahaha

Cô ta hút một hơi dài , cười rồi nói :

- hahaha….Paris sẽ chào đón anh thôi. Tôi nghĩ anh nên đến đó và một lưu ý cho anh , tôi đã đọc được nó trong một cuốn sách . Cô tác giả nói rằng:” Sống ở Paris thì phải biết chửi merde “. Tôi về đây , cảm ơn anh, hôm nay là một ngày thật tuyệt. Ngày cuối cùng ở Hà Nội quả là không đáng tiếc. Hẹn gặp lại ở Paris !

“Merde, sao mà tuyệt thế!” =)

Thế rồi , cô ta ra về … Như bao gã khác có lẽ đã níu lại và xin số người ta rồi nhưng với tôi thì khác. Tôi tin vào duyên số . Ông trời cho tôi gặp cô ta . Rồi đến một ngày chúng tôi sẽ gặp lại nhau . Có thể ở đâu đó hoặc cũng có thể ở chính Paris….Tôi lại rút một điếu nữa ra hút , trong lòng lẩm bẩm : ” Merde , rồi mình sẽ gặp lại cô ta và còn hơn thế nữa ?

Hoàng Anh Lê

Hoang Phế

Cũng chẳng phải ốm nheo , ốm nhóc mà người ta cảm thấy cuộc đời hết thi vị và chán sống. Cũng chỉ bởi vì con người đâu có quyền được chọn cho mình một ngày thật đẹp để chết. Chết. Chết rồi sẽ còn ai nhớ đến
cái xác không hồn đang nằm dưới 3 tấc kia...

" Triệu người quen , có mấy người thân..." anh ngồi một mình trà và thuốc lá , nghe những thứ dung dị phát ra từ cái CD của MT

" Em khóc cho ai đêm này , ai khóc cho em ngày mai..." Mỗi một đêm anh trút bỏ bên mình những khắc khoải , thoảng thốt , lạnh lẽo , những sự dã dời của một ngày. Những đêm trần trên căn chòi gác cổ , mình anh và sự đồn đã , đơn điệu của một tâm hồn , một trái tìm còn sót lại trong màn đêm đô thị...

"Buồn nào hơn đêm nay
Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu
Thương thầm mối tình ngâu

Ta đã quen, quen từng hơi thở
Quen tiếng cười và sóng mát đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau"

Anh có một giấc mơ lạ lắm , một giấc mơ loang lổ màu chiều tàn tạ , một giấc mơ đưa anh vào những tàn tạ của cuộc đời. Anh hoá thành một con chim nhỏ , lạc lối , luẩn quẩn đang tìm đường vùng vẫy thoát ra khỏi những bức tường cao hàng tấc. Khó lắm thì phải. Càng bay , thì tường lại tự mạn cao lên, cứ lên , lên mãi , chim mỏi , sức yếu, lảo đảo rơi xuống....Sự giam cầm một tâm hồn bắt đầu từ đây.

Anh , chợt tỉnh giấc và thấy đời tàn tạ ,một ngày được sống cuộc đời có đâu yên , giam cầm những linh hồn và đảo thải một linh hồn bằng cách hút cạn và tiêu diệt.

"Buồn nào hơn đêm nay
Buồn nào hơn đêm nay
Khi tình xuân đã úa bụi đời
Nhiều lúc muốn trách móc
Hay giận hờn vu vơ
Chỉ làm phí ngày thơ "
June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30