Subscribe to RSS feed

Rồi điều đó cũng qua đi...

Những phù du, xa hoa, cạnh tranh hay hạnh phúc ngập tràn...tất cả rồi sẽ qua đi. Triết lý cuộc sống muôn năm không bao giờ cũ...



ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI

Một ngày nọ, vua Salomon nổi hứng muốn trêu trọc Benaiah, một cận thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông ta:
- Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm cho ra chiếc vòng đó.
Benaiah trả lời:
- Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài bằng bất cứ giá nào, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?
Nhà vua đáp :
- Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui.
Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn lại trên thế gian này, nhưng ông lại cứ muốn thử thách người cận thần của một chút.
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đã đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế. Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi :
- Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không ?
Người bán hàng gật đầu rồi lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.



***


Mọi thứ rồi cũng sẽ qua...


Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội.
- Nào, ông bạn của ta - vua Salomon hỏi - ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói:
- Nó đây, thưa đức vua.
Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vị vua. Trên chiếc vòng đó khắc ngang dòng chữ : “Điều đó rồi cũng qua đi”.

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon chợt nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông ta đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó nó cũng qua đi và rồi ông cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ vô danh. . .

Ngày thứ 228

Ngày thứ 229 không em... Trời trong xanh....
Thời gian cứ vô tình trôi đi chẳng trừ một ai...
Thời gian lấy đi tuổi xuân của mỗi người... Vô tình lặng lẽ...
Tối hôm nay anh ngồi đây lặng lẽ đơn côi...
Căn phòng chìm trong bóng tối chỉ có ánh sáng cô tịch yếu ớt hắt ra từ cái máy vi tính...
Thực sự anh bây giờ đang rất mất phương hướng ...
Anh hoảng sợ....
Anh không còn là chính mình....
Anh là 1 kẻ thất bại ... Ít nhất là cho đến bây giờ...
Anh không thể tập trung làm được 1 chuyện gì cho ra hồn...
Cuộc sống đối với anh là 1 chuỗi vô vị...
Thực sự bây giờ anh mong có ai đó có thể giúp anh...
Nhưng ai.....................

My Friends

Ngày thứ 188

Ngày thứ 188 không em... Ánh sáng của hạnh phúc đã chiếu sáng tâm hồn anh ...
Nếu phải đặt cho ngày hôm nay 1 cái tên ... Anh sẽ gọi nó là lovely day
Một ngày thật dễ thương... Dễ thương như tất cả những gì dễ thương nhất .... smile)
Sáng ngủ dậy đã vật lộn với 1 đống dầu mỡ .. CHIÊN CƠM... Ngon hết ý...
Ăn sáng xong là xách giày chạy đi đá banh ngay ....
Được cùng tụi bạn cùng lớp chạy dài trên sân ... Đá hết mình... Kết quả đội anh thắng giòn dã...
Vui ơi là vui ấy... Đứa nào cũng mệt đứt hơi mà cứ cười miết...
Về đến nhà anh cả bọn chả đứa nào mún về thế là rủ nhau góp tiền mua nồi lẩu về ... CHIẾN....
Lâu rồi căn phòng mới tràn ngập tiếng cười như thế...
Ăn uống phủ phê xong cả bọn mua bộ bài về đánh...
Oa ... Anh thắng giòn giã 3 độ luôn....
Vui như tết...
Hú hú hú... ! chầu cafe tẹt ga sau đó là 1 chầu ăn sáng... Vui lém ... Không phải vì thắng được 3 độ.... Vì nhìn mặt tụi nó lúc thua trông bùn cười lém... Cứ muốn nhịn mãi mà không được...
Thôi anh coi bài tý đây... Mặc dù càng ngày anh càng nghĩ mình đã đi lầm ngành.... Nhưng nghĩ lại cũng chả sao... dù sao thỳ hạnh phúc nhất vẫn là khi cuối cùng ... THẬT BẤT NGỜ... hì hì...
Thui về học.... Ka ka ka.... Ước gì tối nay được ngắm nụ cười của 1 người bạn cùng lớp nhỉ.... Sẽ vui biết bao...

Ngày thứ 182

Ngày thứ 192 không em... Là 1 ngày chủ nhật đầy nắng...
Bắt đầu 1 Entry mới ... Cũng như cách đây 1 tuần ... Lòng bề bộn mênh mang...
Tháng 4 tới anh sẽ rất bận rộn với 1 lịch trình dày đặc nhưng quan trọng hơn hết tháng 4 là cái tháng có 1 ngày rất đặc biệt....
Là ngày cá tháng 4.... Là ngày dành cho những anh chàng nhút nhát như anh có cơ hội tỏ tình mà không phải e ngại gì hết.... Là ngày thật đặc biệt...
Nhưng những việc dành cho tương lai hãy để cho tương lai quyết định.... Không biết có ai đó 12h đêm không ngủ gọi điện từ vương quốc Anh xa xôi về tỏ tình mình không ta... hí hí hí...
Hum qua anh mới đi cổ vũ cho hội đồng hương Nghệ An trường anh đi đá với hội đồng hương Nghệ An trường an ninh ... Hic , Do quá tương quan lực lượng nên chịu thảm bại 7-3 ... Dù thua nhưng được đi ra ngoại ô đổi gió. Hít thở không khí đồng quê nên anh cũng không thấy buồn mấy mà có cảm giác như những cơn gió đã mang nỗi buồn của anh đi mất... Nhẹ nhõm làm sao.... Ơ rê ca..... Thật sảng khoái....
Chiều đang trên đường về thỳ trời đổ cơn mưa lớn.... Hình như sau khi gió mang nỗi buồn bay đi thỳ cơn mưa kia đang gột rửa tâm hồn cho anh... Sạch sẽ... Trong sáng...
Nhẹ nhàng làm sao 1 buổi chiều được ngổi trên bãi cỏ rộng mênh mông ngắm những cánh diều vi vu.... Ôi 1 buổi chiều mùa hè thơ mộng ....
Ngày hum nay anh phải đi đá bóng với lớp nên rất vui... Cứ mong chờ đến trận đấu để chạy trên sân cỏ đến khi mệt nhoài mới thôi... Nếu cuộc sống cứ yên bình thế này thỳ thật là vui biết bao....
Thôi phải anh hưởng thụ đây................. Yaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa... Quá đã..............

Ngày thứ 174

Ngày thứ 174 không em... Trời vẫn nắng như 1 định luật của tự nhiên...
Không biết phải bắt đầu cái Entry này sao nữa ... Lòng thì bề bộn ... Tâm trạng thỳ mênh mang...
Phải chăng là do những ngày tháng tẻ nhạt này ....
Không hiểu từ khi nào mình bắt đầu chấp nhận cuộc sống buồn tẻ thế này...
Không ý chí , không tương lai....
Phải chăng sự cô đơn đã rút cạn sức sống của mình...

Còn đâu một thời ....
.............
...................................................
Ngày xưa ít cười là thế, cứ như cười là mất tiền ấy chỉ giữ cho riêng mình thôi nhưng không thiếu niềm vui.... Bây giờ cười thật nhiều nhưng niềm vui đã đi đâu rồi...
Nhiều khi buồn lắm nhưng chẳng biết làm sao...
Đành mang nụ cười ra để che dấu .. Để lấp đi những khoảng trống trong lòng mà đến giờ cũng chưa định nghĩa được khoảng trống ấy tên gì...
Về đến nhà là chui vô chăn trùm kín mít và chẳng hiểu sao không thể ngăn 2 dòng nước chảy dài trên má ......
.... Cry .....
Sao lại khóc....????
Khóc cho nhẹ bớt đi nỗi lòng....
Khóc cho niềm vui trở lại....
Khóc để thêm sức mạnh... Để ngày mai lại mang bộ mặt vui vẻ ra ... Giả dối....
KHóc để mong ông bụt hiện ra.... Để được ông bụt giúp đỡ ... Trẻ con lắm nhưng sao ...
....... Và khóc để thấy bình an trong lòng , để dễ ngủ hơn.... Khóc xong rồi lăn ra ngủ như 1 con mèo ....
............ Nhưng nước mắt đã chảy quá nhiều rồi....
Một vĩ nhân từng nói nước mắt đàn ông không đơn thuần là nước mà là kết tinh hoàn mĩ của máu... Lúc bé đã từng rất nhiều lần khóc lần gần nhất là khi cuối năm 12 ... Khi để vuột mất đi tình yêu... Đã khóc .... Nhưng đó là những giọt nước mắt còn lại của 1 tình yêu thời học sinh trong sáng... Bây giờ mới hiểu là đàn ông khóc lại đau đến như vậy... Nỗi đau không thành tên , không giải thích được nhưng mình hiểu là mình đã trưởng thành hơn rồi ... Chỉ ước sao được 1 lần ngồi với đám bạn khóc tu tu mà không phải suy nghĩ gì cả... Chỉ đơn thuần là đau và khóc thế thôi.... Giản dị thế đấy mà chả bao giờ nghĩ là thành hiện thực


Ngày xưa ít đi chơi lắm mà chả bao giờ thấy thời gian trôi qua vô vị.... Bây giờ cả ngày lang thang nhưng một ngày dài vô tận....
Mình đi tìm gì vậy..... Vào net chơi 1 lát thỳ lại thấy chán ... Không còn bé nữa để đam mê những thứ này... Nhưng ngày mai chả biết đi đâu lại phải vào net...
Tại sao không qua trường chơi với mọi người... Bên trường mọi người chơi vui vẻ lắm mà...
Bóng chuyền nè.... Bóng đá nè...
Cũng chả thích ....
Không phải vì trò chơi tẻ nhạt nhưng đến những nơi đông người mới thấy mình thật sự cô đơn....
Cô đơn không phải khi chỉ có 1 mình... Cô đơn là khi dù nơi đông người nhưng vẫn thấy lạc lõng...
Thế đấy....
Muốn tập trung học lắm nhưng mang theo nỗi buồn này thỳ làm sao tập trung được...
Làm sao đây ... Đã năm 2 rồi mà không thể chuyên tâm được... Mình không muốn học năm nào cũng bị thy lại...
............ Lại càng buồn hơn.....
Nhiều lúc thấy mình thật đáng thương....


Ngày xưa ít nói lắm , chả dám làm quen với ai nhưng bạn nhiều lắm .... Bạn thật sự ấy.... Bây giờ cũng mạnh dạn làm quen nhưng rồi mới thấy chả có ai muốn làm bạn thật sự với mình cả.... Chỉ đơn giản họ không dám hi sinh... Niềm vui của họ không bắt nguồn từ niềm vui của bạn.....
Mình thật sự cô đơn lắm....
Rất cô đơn ..... Nhưng không thể kêu ai ... bạn bè mỗi người một nơi.... Mình .... muốn gọi các bạn lắm ...
Nhưng không phải bây giờ ... Mình muốn khi nào gặp bạn điều đầu tiên bạn thấy là nụ cười hạnh phúc của mình chứ không phải sự bế tắc của mình....
Bạn nói mình có 1 tâm hồn quá nhạy cảm bao bọc bởi 1 vỏ bọc quá chắc chắn nên khó ai nhận ra được nỗi đau của bạn... Chính vì vậy khi gặp cùng 1 nỗi đau bạn sẽ đau hơn người khác gấp bội.... Nhưng bạn của tôi kết thúc của bạn sẽ là 1 kết thúc có hậu thôi..... Vì bạn là người chịu đau nhất nên bạn sẽ mạnh mẽ nhất...
Mình đã cười và nói với bạn "Yên tâm đi cu, mình có nhiều người bạn tốt thế này thỳ mình sẽ chia cho mỗi người 1 ít... Chỉ một ít thôi thỳ mình đã không còn đau nữa rồi"
Nhưng sao chia sẻ nỗi đau lại khó thế...
Mình thực sự không làm được....
Mình chỉ muốn chúng ta lưu lại trong nhau những kí ức đẹp về nhau mà thôi....
....
Bây giờ mình phải làm sao đây...
Mình bế tắc quá....
Mình thực sự trải qua những tháng ngày đen tối...
Mình cần 1 cánh tay...
Mình cần 1 nụ cười...
.....
Mình cần nhiều lắm nhưng mình không biết phải nói sao đây...

Ngày thứ 172

Ngày thứ 172 không em... Trời nắng nóng ...
Hôm nay anh không ngủ được nên online ...
Anh chợt nhớ là không biết từ khi vào Nam học anh đã gửu cho em bao nhiêu tin nhắn iu thương rồi nhỉ
Để coi anh nhớ được nhiu nha

Tin thứ nhất : "Theo thông tin từ trung tâm khí tượng thủy văn, sáng mai trời vẫn tiếp tục mưa và lạnh, nhắn số điện thoại này sáng đi học nhớ mặc ấm và mang áo mưa. Còn bây giờ: Chúc em ngủ ngon"
Ái chà khi nghe tin mùa đông đến anh thấp thỏm lo âu không biết nụ cười ấm áp tỏa nắng của anh sẽ bị cảm mất nếu như không có 1 người luôn mang theo áo mưa cho em... thầm lặng nhưng cần mẫn ... Mà kẻ ngốc đến nỗi nhiều khi chỉ mang cho em mà quên luôn cho mình ... Về nhà bị cảm mà cứ lâu lâu cười thầm 1 mình ... Đến mẹ còn nói "cái thằng ngốc này sao đi đâu cũng không chịu mang áo mưa để ốm rồi mà còn nhe răng ra cười à... Lười học phải không"... Anh cười to hơn... Ngày mai là khỏi ốm liền ... Lại tiếp tục công việc của mình... Hạnh phúc...

Tin thứ 2 : "Lúc em chào đời, trời đã mưa. Đó là trời khóc vì tiếc rằng đã để mất một thiên thần tuyệt vời như em"
Đó là khi sinh nhật của em... Một mình ở một nơi xa lạ ... Chỉ có thể nhìn lên trời và ngắm về phía vì sao trong lòng anh

Tin thứ 3,4 :"Mọi người dạy cho anh biết rằng một giờ có 60 phút, một phút có 60 giây, nhưng không ai dạy anh rằng một giây thiếu em là một giây bất tận, một phút vắng em là một phút vĩnh hằng"

"Làm sao em có thể bắt trời không mưa khi trên trời dày đặc mây đen? Làm sao em có thể bắt lá vàng không rụng khi mùa thu đã tới? Làm sao em có thể bắt anh không yêu em khi em có trên đời này?"
Lại là 1 hum nào đó không ngủ được ngồi 1 mình và nghe hòn đá cô đơn đây mà.... Sao lại có những phút giây mình yếu lòng thế nhỉ...

Tin thứ 5 :Nếu bất chợt em nhận ra rằng mình đang trong 1 căn fòng tối, nhìn thấy máu và sự ẩm ướt ở khắp mọi nơi. Đừng lo em ạ, em đang ở một nơi rất an toàn - trái tim anh
Đó là khi em buồn vì không làm được bài đây mà... Thường ngày vui vẻ là thế gặp ai cũng cười ... Có biết đâu khi về phòng nằm 1 mình lại tu tu khóc ... Làm anh lo lắm cơ ... Phải thức cả đêm để 8 với em... Hình như khoảng cách Sài Gòn và Hà Nội khi đó chỉ còn là số 0... Anh biết khi buồn e sợ bóng tối và không ngủ được...
Đến khi tắt máy đi ngủ rồi mà còn chưa yên tâm phải nhắn thêm 1 tin này nữa mới yên tâm đi ngủ...

Tin thứ 6 :"Nếu anh ở dưới địa ngục và em ở trên thiên đường. Anh sẽ ngước nhìn và hân hoan cùng em. Nhưng nếu anh ở trên thiên đường và em ở dưới địa ngục, anh sẽ cầu Trời gửi anh xuống bởi anh biết rằng thiên đường sẽ ko phải là thiên đường nếu thiếu em!
Hì hì ... Lúc nào anh cũng hạnh phúc vì anh được gặp em

Tin thứ 7 :Mỗi ngày, khi Chúa mở cánh cửa thiên đường, Ngài nhìn anh và hỏi: ”Điều ước hôm nay của con là gì?!”. Anh trả lời: Xin Người hãy bảo vệ người đang đọc tin nhắn này!
20-10 của năm nhất đây mà.... Em nhắn tin lại "Nếu chúa cho anh thêm 1 điều ước nữa và chỉ được ước cho anh thỳ sao"...."Vậy thỳ xin chúa hãy bảo vệ cô ấy... Bởi vì nụ cười của cô ấy là ánh sáng của đời con nếu nụ cười ấy không còn thỳ con sẽ mất phương hướng mất..... Phải sống thật tốt đó , dù không có anh bên cạnh đi chăng nữa thỳ vẫn phải thật vui vẻ... Vì khi em cười thỳ anh mới có thể thấy 1 chút an ủi trong cái cuộc sống xô bồ này" ... Em nói em hạnh phúc và anh làm giá ngay " Hạnh phúc là phải rồi không phải ai cũng được thân với anh như em đâu "... Thế đấy tình cảm của anh em mình cứ được nuôi dưỡng bằng những nụ cười tinh nghịch của 2 ta...

Tin thứ 8 : "Anh ước gì em là người hạnh phúc nhất thế giới này để anh có thể là người hạnh phúc thứ 2 sau em"
Lại là 1 lời chúc trong ngày 20-10 đây mà.... Sao mà anh thương em quá.....

Tin thứ 9 : Tin gửi lúc nửa đêm: "Tự nhiên anh nghĩ em đang lạnh và buồn vì phải ngủ một mình, đang sắp mơ những giấc mơ hãi hùng... Vì thế anh quyết định nhắn tin để đánh thức em...".
Phần thưởng của anh khi đánh thức em dậy là được nghe giọng em và nghe tiếng em cười thật vui thật trong trẻo... Ôi sao chỉ nhắn 1 tin mà mình được thưởng nhiều thế này....

Tin thứ 10 :Giáng sinh năm nào chúa cũng xuống trần gian, pé bit để làm rì hem?để tìm thiên thần xinh đẹp nhất của ổng bị lạc xuống đây, nhg mòa a hem cho ổng bít thiên thần của ổng đang đọc tn này đâu, lỡ ổng mang pé về thì...
Merry Christmas...

Tin thứ 11 : "Em ạ! Anh nhờ bưu điện gửi đến em một món quà. Đó là nỗi nhớ
anh dành cho em lúc này. Nhưng thật tiếc họ đã từ chối. Họ bảo nó
quá lớn không thể gửi được. Um, anh phải làm sao đây?"
Ah hum về tết đây mà.... Em nhắn lại sao nhỉ "Hic ... Ngủ đi tình yêu ... Mới đi ăn Ốc và ngô nướng về mà... Em không ăn nổi gì nữa đâu... Mà giờ là 12h òi em mà ra khỏi nhà là bị đuổi luôn đóa... Khi đó là anh phải nuôi em đóa..."

Tin thứ 12 :Em đã ngủ chưa , nếu mơ thấy ác mộng thì anh là con quỷ trong ác mộng đó , còn nếu ko ngủ được , hãy gọi cho anh nhé , đừng ngại gì cả, anh tắt máy rồi.
Nếu em là nụ cười của anh thỳ anh phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nụ cười đó chứ nhỉ....

Tin thứ 13 :Có 1 lần Chúa hiện lên và hỏi anh "Nếu phải chọ giữa 1 người yêu hoàn hảo và $1000000000, con sẽ chọn gì?""anh trả lời anh chọn $1000000000, vì anh đã có 1 người yêu hoàn hảo , cần thêm làm gì ?
Em hỏi "Ai vậy" Anh lại để mất thêm 1 cơ hội "Bí mật em ạ"..... Nhắn xong mà anh buồn quá.... Phải chi....

Anh chưa nhớ được gì thêm khi nào em đọc thỳ phải nhắc anh đó.....

Iu em... Anh đi ngủ đây... Nghĩ đến em là anh lại cảm thấy hạnh phúc à....

Ngày thứ 170

Ngày thứ 170 không em... Trời không thể đẹp hơn...
Phải bắt đầu từ đâu nhỉ ...
Cũng lâu rồi anh không viết blog để tâm sự lòng mình những ngày đã qua anh muốn có 1 khoảng thời gian thật yên tĩnh để chiêm nghiệm lại những ngày đã sống... Chỉ vòn vẹn có 2 tháng đúng 60 ngày thế mà anh đã phải chịu qua rất nhiều cung bậc cảm xúc... Có khi là vui vẻ nhưng rồi lại hụt hãng cô đơn ... Có khi thật nhiều sự quan tâm nhưng quay lại đã không còn ai bên mình... Cuộc đời được mất , có không, tranh giành để rồi trong khoảnh khắc cảm giác thật vô nghĩa... Bỗng chốc những thứ hằng ao ước vụt hóa thành hư không ... Cuộc sống có phải chăng là những bọt bong bóng xà phòng... Bên ngoài long lanh nhưng đưa tay cầm lấy lại vỡ tan, để lại cho ta sự tiếc nuối và hụt hẫng.... Dòng đời ơi có phải những dấu ba chấm : đơn giản nhưng hàm chứa 1 ý nghĩa mênh mang bất tận...
Em biết không chỉ trong có 60 ngày mà anh đã nhận ra cả một chân lí đấy...
Em cũng giống nhu ngôi sao trên không trung xa xôi ấy... Thật đẹp, thật gần nhưng cũng ... thật xa... Nhưng em biết không bởi vì em là một ngôi sao ...nên dù bất cứ nơi đâu anh cũng nhìn thấy ... một nụ cười anh đợi đã từ lâu ...
Không hiểu sao vì sao ấy luôn hiện hữu trong trái tim anh ...bình thường hay những khi hạnh phúc thỳ anh không thể nhận ra ... nhưng khi anh buồn hay rơi vào ngõ cụt thỳ vì sao ấy lóe sáng hơn bao giờ hết... Cho anh ánh sáng , cho anh sức mạnh và dẫn lối cho anh...
Thực sự cảm ơn em... cảm ơn vì em đã sinh ra trên cuộc đời này.... Cảm ơn vì đã gặp anh ... Cảm ơn nhiều lắm thiên thần nhỏ....
Hum nay anh có 1 thành tích rất phi thường đóa.... Được 10 điểm môn tài chính doanh nghiệp.... ka ka ka ... Em định hỏi anh nói làm gì phải không... Thỳ khoe thế thôi... ha ha ha... cho em tức...
Thôi ngủ ngon nhé... anh tắt đèn đây...
Ah.... !!!!!!!!!
Thực ra ngay lúc này đây dù rất vui nhưng mà anh vẫn thấy 1 ngôi sao đấy...... Chỉ có 1 mà thôi...

Entry Những ngày cuối năm... Chúc mừng năm mới

Hôm nay là 30 tết.... Chỉ còn vài tiếng nữa thôi là đã bước sang năm mới...
Tối 26 tết là mình về , không lạnh như mình tưởng... Cậu ra đón và đưa về nhà... Mệt quá nên về tắm rửa xong là lên giường ngủ ngay..
Ngày 27....
Sáng đang ngủ ngon thỳ bị tiếng chuông cửa đánh thức , ra mở cửa thỳ ra là cô em dưới quê chở gà lên ... Tận 9 con mình nhìn mà thấy bùn cười.. Mẹ mình thật là....
Hôm nay trời nóng... Có lẽ là chút dư âm Sài gòn theo mình lên chuyến tàu tết về Vinh
Cả ngày đi chơi với thằng em... Hạnh phúc
Ngày 28...
Hôm nay lên xe về quê nội... Trời vẫn nóng như thường... Dường như ông trời muốn thử thách tấm lòng của đứa cháu xa quê nên càng lúc trời càng nắng gay gắt...
Đi thăm họ hàng ai cũng tay bắt mặt mừng khiến mình như quên đi cái nóng ... Thay vào đó mình cảm thấy rất vui
Kết thúc chuyến đi mình cũng leo lên giường và làm 1 giấc hoành tráng
Ngày 29...
Vừa bước ra khỏi chăn mình đã cảm giác thấy rất lạnh... Chạy vội ra mở cửa , một cơn gió lùa vào khiến mình lạnh tỉnh cả người...
Ơ rê ca... Mùa đông đã quay lại... Cảm giác như gặp lại một người bạn ...
Thân thiết làm sao...
Hanh phúc làm sao...
Nếu ai hỏi tôi mùa nào mà tôi thích nhất ... Mùa đông bạn ạ...
Tại sao lại cái người thích cái mùa mà suốt ngày âm u lạnh lẽo này được nhỉ...
Tại vì chỉ có trong cái lạnh lẽo của mùa đông những người yêu quý nhau mới có thể trao nhau hơi ấm ...
Tại vì mùa đông mặt trời lười biếng lắm cứ chiếu những ánh sáng yếu ớt không đủ để xua đi cái lạnh , nhưng cũng chẳng sao vì tôi đã có 1 mặt trời trong tim đó là nụ cười em...
Nhiều lắm lắm những lí do dễ thương để tôi và em được bên nhau.... Cười ... Hanh phúc...
Nếu mùa xuân là biểu trưng của tình yêu tràn đầy sức sống, mùa hạ là đại diện cho những cuộc tình nóng bỏng cuồng nhiệt và mùa thu là tình yêu lãng mạn có chút buồn và éo le thỳ trong mùa đông ta tìm thấy những phút giây tình yêu đẹp nhất hoàn mĩ nhất và chân thành nhất....
Có hàng trăm hàng ngàn lí do để Tôi yêu mùa đông....
hì hì trở lại với thực tế nào ... Hum nay phải lau dọn nhà cửa giúp mẹ...
Làm việc quần quật cả ngày , tay chân tê cứng hết...
Đến chiều đi chợ xuân mua cành đào...Chợ xuân thật náo nhiệt... Nhiều cô bé dễ thương qué..
Cứ mún chạy đến làm quen ngay à... Cô bé nào cũng má hồng lên vì lạnh trông đáng iu vô cùng... ước gì...
Dạo mãi mới chọn được cành đào ưng ý... Chở về ai cũng khen...
Ka ka ka... Chuyện...
Một ngày của công việc...
Ngày 30...
Hum nay không có việc gì nhìu chỉ lên nhà bác ăn bữa cơm tất niên , ấm áp...
Mọi người ngồi kể cho người thân những việc mình làm đc trong năm qua...
Ấm áp lắm ....
Đầm ấm lắm...
Bây giờ về nhà và đang ngồi viết Entry này và đợi đón giao thừa cùng cả nhà....
Năm cũ đã gần qua sang năm mới mình phải thật cố gắng mới được...
Phải thực hiện những việc mà năm cũ còn dang dở....
Phải chăm chỉ hơn...
Phải nỗ lực hết mình để học tập...
Và nhất định mình phải thành công.... Vì mình không bao giờ cho phép mình thất bại hay bỏ cuộc...
Cố lên nhé tôi ơi.... Luôn luôn cố gắng nhé

Entry Hòn đá cô đơn

Hôm qua
Có một người đi lang thang một minh trên đường khi trời mưa
Có những hạt mưa rơi ướt hết cả tâm hồn
Có một trái tim dang tan nát đau nhói
Có một người lạnh lẽo cô đơn
Và có những hạt nước mắt rơi còn nhiều hơn cả mưa
Hôm qua
Có một kẻ một mình nghe bài "Hòn đá cô đơn"
Có một người vô tình làm trái tim minh đau
Có một hòn đá vô tình khiến minh vấp ngã
Nhưng
Sao không có ai đỡ mình dậy khi mình ngã
Sao không có ai lau nước mắt khi mình khóc
Sao không có một ai che ô cho mình khi trời mưa
Sao không có một ai an ủi mình khi mình buồn
Sao không có một ai hiểu mình đang đau như thế nào

Hình như là cả thế giới
Chỉ có một mình mình đau
Chỉ có một mình mình điên
Chỉ có một mình mình trong mưa
Chỉ có một mình mình khóc
Tại sao
Sao mà phải khóc khi mà ta lẻ loi
Sao mà phải buồn khi ma chỉ có một mình
Sao lại không quên đi mà còn cứ nhớ
Sao lại cứ theo đuổi cuộc sống không dành cho mình
Phải chăng
Bởi vì mình không được lựa chọn...
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30