Đang điên chuyện gia đình
Friday, August 10, 2007 7:48:06 PM
Hôm nay rãnh ngồi đọc lại những gì mình viết đúng là mình bệnh thiệt , đọc lại những gì của em thấy nhờ em lắm .Chắc ko còn ai vào blog này nữa nhỉ ngọai trừ mình ra ! Dù nhớ nhiều thương nhiều nhưng cũng fải chấp nhận sự thật vẫn là sự thật .
Những lúc viết dc những dòng bệnh hoạng kia cũng là những lúc yếu đuối . Viết như thế cũng tốt , viết để biết dc tàn tạ thế nào và suy nghĩ như thế nào , viết đễ trút bỏ đi những cái fiền muộn , những cái khốn nạn , những cái giả dối . Sao bây giờ mình lại thấy câm thù , câm thù chính bản thân mình . câm thù những cái cảm giác , những cái minh cãm nhận , những cái mình cho là sẽ tốt đẹp .Nó Chán , chán mọi thứ . Gia đình là chỗ dựa vững chắc , haha Xảo trá là nơi thất vọng nhiều nhất , Thất vọng wá nhiều . chỉ là 1 nhà tù , bước vào lúc nào cũng fải cãi với Má rồi bước ra , uh họ cũng lo cho mình nhiều lắm , Nó thương gia đình lắm nhưng chưa bao giờ trong mong bất cứ điều gì từ họ . Thằng con một ko ai chơi chung , ko ai nô đùa , ko ai tâm sự , sướng lắm đó haha
Bạn bè , haha từ nhỏ đến lớn đều bị chính những người bạn mà nó gọi là bạn thân hãm hại hay chơi trên đầu .Khốn nạn , nên riết ai hại nó , chơi xấu với nó , khinh nó thì nó cũng chẵng thấy gì , cũng chẵng thất ghét chỉ biết cười cho sự khốn nạn . Gom mấy cái đó lại dc 1 thằng bị tâm thần trầm cảm , nó dửng dưng với đời . Rồi tới tình cảm , no bắt đầu cảm nhận dc tình cảm .
Người đầu tiên là 1 cô bé có 1 vếch bớt đỏ trên mặt chắc vì thế mà dừng như cô bé mặc cảm ... xa lánh nó . hết lớp 9 là nó ko con dịp gặp lại cô ấy nữa ! rồi thêm 1 cô bé gần nhà , haha 2 đứa dừng như cũng hiểu dc đối fương nhưng giờ tới lược nó . Nó bệnh , nó trầm cảm , nó dững dưng với tình cảm đó và rồi cũng mất cô ấy . Nó bắt đầu thấy thích những cô bé cùng lớp hahaha rồi sao ,rồi nó chẳng màng đến chuyện đó . Lúc này nó tâm thần nặng lắm , bên ngòai vẫn nó là 1 thằng wậy fá , nghịch ngợm sống vô tư , nhưng bên trong những từ ngữ :" tự sát , kết thúc tất cả ... chết hết đi" luôn luôn tồn tại trong đầu nó . Nó muốn chết nhưng nó cũng ko đủ can đảm đễ làm điều đó . Nó sống vật vờ với cuộc sống vô nghĩa . Đầu óc nó bắt đầu ngu đi , mụ mẫm đi , nó ko còn cảm thấy tồn tại , đôi lúc nó chìm vào sex ,nó trở nên Vô cảm . Rớt tốt nghiệp là 1 sự giải thóat cho nó . Nó bắt đầu tìm lại cảm giác , tìm lại niềm vui , tìm lại ý chí , tìm lại học hành . Nhưng thật sự vẫn còn cái gì đen tối bám vào đầu . Và 1 ngày đẹp trời nó gặp dc em ...
Những lúc viết dc những dòng bệnh hoạng kia cũng là những lúc yếu đuối . Viết như thế cũng tốt , viết để biết dc tàn tạ thế nào và suy nghĩ như thế nào , viết đễ trút bỏ đi những cái fiền muộn , những cái khốn nạn , những cái giả dối . Sao bây giờ mình lại thấy câm thù , câm thù chính bản thân mình . câm thù những cái cảm giác , những cái minh cãm nhận , những cái mình cho là sẽ tốt đẹp .Nó Chán , chán mọi thứ . Gia đình là chỗ dựa vững chắc , haha Xảo trá là nơi thất vọng nhiều nhất , Thất vọng wá nhiều . chỉ là 1 nhà tù , bước vào lúc nào cũng fải cãi với Má rồi bước ra , uh họ cũng lo cho mình nhiều lắm , Nó thương gia đình lắm nhưng chưa bao giờ trong mong bất cứ điều gì từ họ . Thằng con một ko ai chơi chung , ko ai nô đùa , ko ai tâm sự , sướng lắm đó haha
Bạn bè , haha từ nhỏ đến lớn đều bị chính những người bạn mà nó gọi là bạn thân hãm hại hay chơi trên đầu .Khốn nạn , nên riết ai hại nó , chơi xấu với nó , khinh nó thì nó cũng chẵng thấy gì , cũng chẵng thất ghét chỉ biết cười cho sự khốn nạn . Gom mấy cái đó lại dc 1 thằng bị tâm thần trầm cảm , nó dửng dưng với đời . Rồi tới tình cảm , no bắt đầu cảm nhận dc tình cảm .
Người đầu tiên là 1 cô bé có 1 vếch bớt đỏ trên mặt chắc vì thế mà dừng như cô bé mặc cảm ... xa lánh nó . hết lớp 9 là nó ko con dịp gặp lại cô ấy nữa ! rồi thêm 1 cô bé gần nhà , haha 2 đứa dừng như cũng hiểu dc đối fương nhưng giờ tới lược nó . Nó bệnh , nó trầm cảm , nó dững dưng với tình cảm đó và rồi cũng mất cô ấy . Nó bắt đầu thấy thích những cô bé cùng lớp hahaha rồi sao ,rồi nó chẳng màng đến chuyện đó . Lúc này nó tâm thần nặng lắm , bên ngòai vẫn nó là 1 thằng wậy fá , nghịch ngợm sống vô tư , nhưng bên trong những từ ngữ :" tự sát , kết thúc tất cả ... chết hết đi" luôn luôn tồn tại trong đầu nó . Nó muốn chết nhưng nó cũng ko đủ can đảm đễ làm điều đó . Nó sống vật vờ với cuộc sống vô nghĩa . Đầu óc nó bắt đầu ngu đi , mụ mẫm đi , nó ko còn cảm thấy tồn tại , đôi lúc nó chìm vào sex ,nó trở nên Vô cảm . Rớt tốt nghiệp là 1 sự giải thóat cho nó . Nó bắt đầu tìm lại cảm giác , tìm lại niềm vui , tìm lại ý chí , tìm lại học hành . Nhưng thật sự vẫn còn cái gì đen tối bám vào đầu . Và 1 ngày đẹp trời nó gặp dc em ...












