Khoc mot lan nua thoi!
Thursday, January 8, 2009 10:11:37 AM
lâu lắm mới cảm giác là em yếu đuối như vậy. Lúc nào cũng nói, cũng cười, cũng vui vẻ, nhưng khi mưa rơi rơi, khi ánh hoàng hôn buông xuống bên đỉnh đồi, mới thấy được sự trống vắng. Có lúc em tưởng mình bị stress nặng lắm, ôm máy tính ngồi cả ngày, cứ tưởng chừng đó là người bạn thân thiết nhất trên cõi đời này, Em đã quên mất mình từng là một cầu thủ xuất sắc nhất trong đội cầu lông, em đã quên mất mình là một người bản lĩnh khi rơi xe cùng đồng nghiệp xuống dốc đầy sỏi đá, em đã quên mất mình là một chỗ dựa tinh thần cho đứa em gái bé bỏng và quên mất người Mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần...
Em sẽ khóc... một lần cuối thôi, chị nha
...Để mỗi đêm em không còn thổn thức trong giấc mơ, giấc mơ có lời ru ngọt ngào nhưng khi tỉnh giấc làm em cay đắng.
Em sẽ khóc...
Cho một lần cuối thôi...
Rồi ngày mai, khi ánh bình minh ửng hồng bên ngọn núi, em sẽ vác cây vợt đi ra sân với bạn, em sẽ nhắn tin cho người bạn chúc 1 ngày mới vui tươi, em sẽ dẫn em gái đi ăn những dĩa kem trái cây mát lạnh, em sẽ đi với Mẹ sắm đồ ngày tết...
và em sẽ chuẩn bị công việc cho những ngày tiếp theo, những ngày không có...ai đó nhưng em luôn mỉm cười, cả trên môi và trong tận trái tim sâu thẳm...
...để không phải cố dấu chặt nỗi đau để đau gấp ngàn lần hơn nữa...
Em sẽ khóc...
...sẽ vơi bớt nỗi nhớ và ...niềm đau của riêng em, phải không ..chị ?
Xin đừng làm trái tim em đau ...một lần nữa !








.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)


.jpg)












