My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

Entry for February 13, 2008

Entry for February 13, 2008 magnify

Hít định load vài bài về nghe thế mà cái ổ đọc lại khùng khùng, chán xí mồ. Mùng 7 Tết rùi mới khai Blog xí hổ quá Tết năm nay đón giao thừa ở công ty, thế mới thấy nó thiêng liêng thế nào...mong được ở bên gia đình và người yêu thưong nhưng hem được Buồn thiệt nhưng biết làm sao. Đi làm đến 1h sáng mùng 1 mới được về, phù hơi vất vả 1 tí, hơi buồn 1 tí, hơi tủi thân 1 tí nhưng quan trọng là thấy không bị lạc lõng, bao nhiêu kẻ cũng phải đi làm như ta hehe Tết...anh không về, cũng thấy buồn nhưng..quen rồi. Đêm 30 anh sợ nghẽn mạng nên gọi điện trước,vẫn là những lời nói càng xa càng nhớ ,nghe nhiều..quen rùiMấy ngày Tết chỉ ngủ vùi cho bõ những ngày tháng nào là đi học, đi làm đi thực tập đến bù cả đầu, rối cả trí.Túm lại năm nay tớ thác loạn tương đối đúng với chỉ tiêu nhà tớ đề ra, hài ngoan mới được yêu chứ lị.ơ tự dưng chẳng viết được gì,lang thang mãi thế nào lại vớ được cái truyện ngắn này, buồn quá. Gọi điện cho anh cái, tự dưng nhớ kinh khủng Pic năm mới lè Đồng chí Duy mẩu nhà tớ,một trong Tứ đại thiên vương he cháu đít nhôm của bà nội nà

Tiếp theo là cậu Vịt còi, mang tiếng còi từ hồi bé bây giừ đã nhớn nhắm rùi, càng ngày càng đẹp giai

Mùa đông không anh

Đây là thèng em xém út, hắn hơn tớ 1 tuổi nhưng vẫn phải gọi tớ là tỷ tỷ, ngoan, hiền nhưng hồi này cũng thác loạn lắm bằng chứng là cái bụng bia càng ngày càng to

- “Chào cô phóng viên!”, em chợt thấy vui khi có người chào mình vậy, và rồi cô phóng viên là em liên lạc với anh thường xuyên trong công việc, những lúc mệt mỏi lại được mời đi uống café cho đỡ căng thẳng.

Anh và em đã đi qua bao con đường trong đêm mùa thu đầy hoa sữa, anh kể cho em nghe những kỷ niệm buồn vui của anh.

Anh đã có một quá khứ thật buồn và đang phải quên thật nhanh cái quá khứ mà anh cho rằng anh đã đến tới tận cùng của hạnh phúc và cũng chính từ đó anh rơi xuống vũng bùn hiện thực đầy đau khổ và đáng kinh.

Em thương anh vô cùng và thầm nghĩ mình sẽ đi bên anh trong quãng đời còn lại.

Anh thường bảo em cứ coi anh là “Thùng nước gạo”, tất cả những buồn vui em cứ xả vào “Thùng nước gạo” nhé và em là chủ nhân của nó luôn.

Dần dần em đã quen có anh ở cạnh từ lúc nào không biết. Những lúc không gặp nhau YM lại sáng đèn cho biết anh đang ở đâu. Những lúc hết giờ làm em lại nán lại cơ quan muộn hơn để chat cùng anh và mỗi tối em lại chờ giọng anh chúc em ngủ ngon.

Rồi một ngày cuối mùa thu anh dừng lại ở một con đường nói thầm với em “Mình yêu nhau nhé”, và hãy là nơi bình yên của anh. Em ngỡ ngàng hạnh phúc đến nghẹt thở. Em bảo anh sao mình không yêu nhau đúng mùa thu để được ngập tràn trong mùi hương hoa sữa nhỉ.

Hình như trời đất cũng vui thay dành tặng chúng mình hương hoa sữa cuối mùa vương vấn lại. Em thấy ấm lòng nghĩ đến mùa đông này mình sẽ ấm áp hơn trong vòng tay anh.

Anh lo cho em đi làm đường xa không mặc ấm sẽ lạnh, làm việc khuya, ăn uống thất thường bởi cái nghề của em vậy, anh ủ ấp tay em trong bàn tay ấm áp của anh.

Sợ em bị lạnh anh dậy thật sớm bất chấp quãng đường thật xa từ nhà anh đến nhà em để đón em đi làm, mua áo ấm cho em để khi không có anh ở cạnh em sẽ không bị lạnh…

Và rồi chưa hết mùa đông anh lại xa em, bỏ lại em lọt thỏm trong mùa đông băng giá “Mình chia tay thôi”, một lần nữa em lại bất ngờ đến tê tái, khi anh nói em và anh khác nhau lắm, khác nhau từ cách sống đến suy nghĩ. Anh cho rằng em truyền thống quá và anh thì thích tự do, hiện đại. Những lúc ở bên nhau lại vẫn bị cái cảm giác của quá khứ đã qua. Bởi vì em ngoan quá nên không níu giữ được trái tim anh…

Không thể đến được với nhau, em sẽ đứng ở cuối con đường nhìn anh đi tìm hạnh phúc và vững vàng hơn trong nỗi đau anh để lại, vì anh cũng biết em là một cô gái rất khó yêu, đã yêu ai thì hết lòng vì người đó. Em một mình đi trên con đường quen thuộc vào mùa đông buốt giá. Em sợ tất cả, sợ những buổi làm muộn ở cơ quan, sợ trước khi đi ngủ không còn được nghe giọng nói quen thuộc của anh…

Anh đã không vượt qua được quá khứ, hay tình yêu với em không đủ lớn để quên đi tất cả hay vì một lý do nào đó mà ta phải chia tay nhưng trong em vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Anh chưa kịp để em được ấm áp trong mùa đông thì đã để lại trong em một mùa đầy băng giá và con tim tê tái đến nhói lòng.