Entry for January 30, 2007
Tuesday, January 30, 2007 4:21:00 PM
Today I met a man that's lovely and I feel everything's brighter
He told me "U're nice "
ofcourse
If Mr LeeKienhi knows He'll kill me
but I like Mr Thomas much
I dunt know what should I do now
Mo^.t nga`y kha' la` de^~ chi.u Mi`nh hie^u? ne^'u cu*' ca('m -da^`u va`o no^i~ buo^`n mai~ mi`nh se~ tro*? ne^n gia` nua va` xa^'u xi' cha(ng? co`n ai thu*o*ng no^i? nu*~a cho ne^n la` "Buo^`n o*i cha`o nhe'!" Thx Vi.t co`i nhi`u sau khi -do.c ca'i blog cua? nho'c chi.kha' kha^m? le^n nhie^`u roa`i .
"Buồn vì cha mẹ không hiểu ta, không quan tâm hay cha mẹ ly hôn,... vậy thì hãy nghĩ về gần 15000 đứa trẻ mồ côi, bị bỏ rơi, bệnh tật đang sống trong các Trung tâm bảo trợ hoặc hãy đi tình nguyện ở các Làng SOS để thấy có cha mẹ và không có cha mẹ là ntn. Rất nhiều người khi cha mẹ cãi cọ, ly hôn thì bỏ nhà đi lang thang, thật ngốc nghếch khi họ nghĩ rằng bỏ đi như vậy có thể kéo cha mẹ họ lại với nhau, hay để trốn tránh trách nhiệm của một đứa con trong gia đình, đôi khi sự chia tay của người lớn sẽ giúp cả 2 bên có cs thoải mái hơn. Nếu chia tay được thì nên chia tay.
Buồn vì thất tình, cái này thì cũng nhiều lắm, người yêu bỏ ta, người yêu lập gia đình, người yêu phản bội, hizz, buồn chứ. Lần trước mình có nghe một câu chuyện: "Một chàng thanh niên muốn tự tử vì người yêu bỏ anh ta. Khi chuẩn bị treo cổ tự vẫn, có một bà cụ đi ngang qua, ngăn anh lại và hỏi: Sao con lại muốn chết vậy? Chàng trai buồn bã: Con thất tình. Bà cụ cười và nói: Con nhầm rồi, người thất tình không phải là con mà là cô gái đó, chính cô ấy đã từ bỏ tình yêu của con. Còn con, trong con vẫn còn tình yêu, và hãy giành lại tình yêu đó hoặc chia sẻ nó với người xứng đáng hơn..." Chỉ là cách dùng từ ngữ của bà cụ, nhưng mình thấy những kẻ đi tự tử hay buồn bã vì tình quá lâu đều xuẩn ngốc cả, thế giới còn nhiều người, nếu bỏ qua được thì nên bỏ qua.
Buồn vì bạn bè, bạn bè nói xấu ta, ta có ít bè bạn, không có người chia sẻ,... đó là lỗi của bản thân mình thôi, tại sao người khác lại vui vẻ với bạn bè mà mình lại không!? Chính vì mình đã làm mọi người xa mình bằng nỗi buồn. Hãy khắc phục nó chứ đừng chìm sâu vào cái ý nghĩ cô đơn, một mình, lãnh lẽo,... Nếu khắc phục được thì nên khắc phục.
Buồn vì chẳng vì cái gì cả, buồn vu vơ, buồn linh tinh, buồn ...phù du,...
Chẳng có gì hứng thu ngoài việc lúc nào cũng nghĩ mình buồn, từ đó mặt mình buồn, giọng mình buồn theo. Ngồi ngắm trời, ngắm đất, ngắm cây, ngắm người ---> trông buồn ---> cái gì cũng buồn. Kểu buồn này thì thi thoảng mình cũng có, đó là những lúc chán chả muốn làm gì, nói gì, cứ ngồi ngệt ra hoặc những khi cần sự quan tâm của người khác. Hãy hét lên nếu có thể hét.
.....
Không biết những người buồn đó có biết họ làm người khác cũng thấy áy náy, cũng buồn lây hay không, tất nhiên ai cũng buồn, chẳng ngăn cấm được, có buồn thì mới có vui nhưng đừng để nỗi buồn của mình trở thành sự ích kỷ với người khác. Vấn đề là sao những lúc vui lại không nghĩ đến buồn, sao những lúc buồn lại không nghĩ đến vui, nghe có vẻ vô lý nhỉ, ngô ra ngô, khoai ra khoai chứ!? Đó chẳng qua là tính tham vui khi vui và sự tránh né vui khi buồn. Hãy chia sẻ nếu có thể chia sẻ.
Mọi người thử dùng cách của mình coi có chữa được nỗi buồn không nhé! Hãy nghĩ về những gì đáng buồn hơn "(soure Vitcoi's Blog )
Ha~y nghi~ ve^` nhu*~ng gi` -da'ng buo^`n ho*n ,hay~ nghi~ ve^` nhu*~ng vie^.c-da'ng la`m ho*n ,hay~ ye^u thu*o*ng nhu*~ng ngu*o*`i xu*'ng -da'ng ho*n ,va` hay~ nho*' ra(`ng "Ba.n tha^n o*i to^i muo^'n noi' ra(`ng quanh ta kho^ng ai le~ loi hay~ que^n -di -du*`ng tie^'c nuo^'i nhu*~ng tha'ng na(m ko co' nga`y vui .Ngu*o*`i ye^u o*i em muo^'n noi cuo^.c -do*`i kho^ng rie^ng chi? kho^~ -dau ma` ngay trong tu*`ng ho*i tho*~ no^i~ ye^u thu*o*ng kho^ng ngo*'t tuo^n tra`o " Ne^'u co' 1 nga`y tha^.t su*. mi`nh kho^ng the^? o*? be^n nhau kho^ng the^? ye^u thu*o*ng nhu* nga`y xu*a em kho^ng hy vo.ng anh se~ mong nho*' em chi? mong co' -do^i lu'c cha.nh lo`ng anh nho*' -de^'n tre^n -do*`i na`y co`n co' em Ye^u anh .Thx 4 all time U're beside me to let me know Love's wonderful !
