My Opera is closing 3rd of March

Hoa Bằng Lăng

Pleiku

DỪNG CHÂN?

Ta đã biết những con đường rất ngắn
Giấc mơ dài mang tưởng tượng đi xa
Người đã đến dạy ta bài học mới
Rằng mỗi người cũng như một giỏ hoa
Cuộc đời mỗi con người thật sự dài hay ngắn. Mộng đẹp xây dựng được bao lâu. Buồn làm gì, than thở làm gì? Hãy sống hết mình vì ngày hôm nay có thể. Đến mai rồi, biết có làm được gì hay không? Đối với người này, mình có thể không là gì cả, nhưng đối với những người khác mình là một giỏ hoa.Đã là một giỏ hoa thì phải đem lại hương sắc cho đời, đem lại niềm vui cho những người ngắm nhìn,nâng niu giỏ hoa ấy. Đã qua rồi tuổi mộng mơ, nên cố gắng sống cuộc đời ngắn ngủi của kiếp người, kiếp hoa. Phiêu du nhiều rồi, có lẽ nên dừng chân lại ở đây thôi. Mong muốn như vậy, nhưng không biết có thực hiện được không. Mình giống hoa bồ công anh, cứ gió về lại bay khắp nơi, phiêu du vô định, không biết chốn nào để dừng. Hay cứ tiếp tục phiêu du, đơn độc một mình. Con người mình thật khó hiểu, và cũng khó dừng chân. Những con người cũ, những mộng mơ cũ đã qua đi rồi. Vẫn không thể chọn một nơi để dừng chân.
Ai người trước đã qua
Ai người sau chưa tới
Ngẫm trời đất bao la
Một mình tuôn giọt lệ
(Trần Tử Ngang)

TRỞ VỀTHIÊNG LIÊNG

Write a comment

New comments have been disabled for this post.