Có ai đó đã nói rằng " Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ". Chả biết câu nói này có đúng hay không nhưng riêng bản thân mình, tôi đã cảm nhận và nếm trải được gần như trọn vẹn những gì gọi là ngọt , bùi , đắng , cay ngay khi vừa bước chân ra khỏi giảng đường Đh, mà theo tôi nghĩ các bạn đồng niên với tôi cũng thế. Gần trọn một năm gắn bó với cái nghề mà mình đã từng rất thiết tha , đã từng vật vã , đấu tranh tư tưởng để không bỏ cuộc ngay từ đầu mà lại đi lần hết đoạn đường dài 3 năm trọn . Đoạn đường ấy được vẽ nên bằng tình yêu dành cho bọn trẻ và bằng những nụ cười lấp lánh ánh pha lê .
Cặm cụi mỗi ngày , sáng bước chân đi khi mặt trời mới vừa tỉnh giấc và chiều khi toàn thân rã rời , bàn chân đã mỏi thì lại gắng lê bước về tổ ấm của mình , đi và cứ đi như thế trong ánh hoàng hôn đã đổ sầm xuống mặt đường từ lâu lắm . Những tưởng , sự nhọc nhằn sẽ đánh đổi lại cho tình thương và lòng nhiệt huyết với nghề. Nhưng dường như, ở thì hiện tại , mọi thứ đang đi ngược lại với tất cả những viễn cảnh mà tự thân mình đã xây nên trong quá khứ?!
Sự đố kị, ganh ghét giữa các đồng nghiệp . Sự độc đoán , chuyên quyền của một nhà quản lý đã già cỗi dần dà đã ngày càng bóp nghẹt trái tim non yếu của một cô giáo trẻ như tôi.
Môi trường SP là đây , môi trường của sự tinh khiết và thực thà là đây, cái chúng ta dạy cho những mầm non này là những bản chất tốt đẹp đã được mài giũa cẩn thận vậy tại sao họ lại không để cho những điều tốt đẹp ấy phần nào ngấm vào tư cách, phẩm chất của mình mà lại trở nên trơ tráo và thủ đoạn đến vậy ?! Bằng cấp là cái để xác định vị thế của một con người nhưng nó đâu phải là thứ để đánh giá năng lực của một người GV , nó không phải là thứ để người ta đem ra , cân đong , đo , đếm tài năng giữa từng cá nhân lại càng không phải là thứ để người ta so bì rồi lại tìm mọi cách để vùi dập, chèn ép một cô giáo trẻ với bằng cấp tương đối đẹp với những con điểm cao ngất ngưỡng như tôi.
Nhưng có lẽ, áp lực lên đến đỉnh điểm khi mà tất cả những chi tiết rất ư là vụn vặt, tầm thường đến mức rẻ mạt lại được đưa ra xem xét chi tiết theo kiểu "bới lông tìm vết" và được nêu ra một cách điển hình trong các cuộc họp nội bộ,những con điểm trư 2 vô lý , những câu nói cay nghiệt đã từng ngày nhân lên trong tâm trạng mỗi người cái mầm mống mà có thể gọi là hoang mang và áp chế tinh thần. Áp lực đã hình thành rõ rệt từ 3 phía : PH, BGH và đồng nghiệp. Nhưng cái mà cay độc và nghiệt ngã nhất có lẽ là do từ sự đố kị giữa các đồng nghiệp tạp nên. Một câu nói bâng quơ, một sai sót nhỏ nhặt, một thái độ vô tư không đáng có sẽ là vấn đề chính để người ta đem mình ra bẩm xét với cấp trên, quá nực cười và trẻ con??! Liệu, có còn đủ tự tin và phấn hkởi như những ngày đầu mới ra trường khi mà mỗi sáng thức dậy đều nghĩ đến cách đối phó với những tình huống bất cập có thể xảy ra trong ngày ? Có còn đủ nhiệt huyết khi mà tất cả những gì mình cho là phù hợp và tự nhiên với trẻ thì lại được quy chụp là không đúng và quá xa rời thực tế rồi lại bị bóp nghẹt trong một khuôn khổ, lề lối thiếu quy cũ của người ta ?
Đã không ít lần nước mắt phải lăn dài trên má, không ít lần bàn chân muốn dừng lại mà chẳng tha thiết bước tiếp tục và đã có lần tinh thần gần như sụp đổ, ý chí không còn vững sđể tiếp tục nuôi dưỡng cho niềm đam mê đã tồn tại lâu trong cơ thể .
Thế nên đã hiểu đôi khi vì sao ta lại buồn vô kể mà chẳng hiểu nổi nguyên do, vì sao ta cứ hay thẩn thơ những lúc chỉ có ta đối diện với chính ta trong căn phòng nhỏ của mình. Vì sao ? Ta lại muốn hỏi nhưng rồi lại thôi vì tự ta đã có đáp án cho chính mình. Ta đã biết được khi không còn tha thiết và không còn cảm giác với một thứ gì đó, ta nên bỏ nó đi và tìm cho mình một hướng đi, một lựa chọn mới mà có lẽ sẽ nhẹ nhàng và rộng rãi hơn cho trái tim yếu đuối của mình...
P.S : Buồn và thất vọng có lẽ hình thành từ những lần như thế chăng ? Chắc vậy??!