Classic's Blog

<ME<MINE>MYSELF>

Subscribe to RSS feed

Thư gửi Tuti (12) - Ngày đâu tiên thứ 2

Tuti thương yêu,

Hôm nay con đi học buổi đầu tiên ở trường mới, lớp mới. Mẹ viết lại để con và mẹ khỏi quên.

Phải nhìn lại một chút. Nhiều lần trong quá trình này của chúng ta, mẹ đã muốn viết. Bởi vì, có ai như mẹ không?
Viết đơn xin chuyển trường cho con, khóc.
Đến gặp người ta xin cho con vào trường mới, khóc.
Cảm ơn người ta đã làm việc này cho mình, khóc.
Nhận phiếu vào lớp cho con, khóc.
Đưa con đi học buổi đầu tiên ở trường mới, khóc.

Bởi vì đó là cả một sự giằng xé, băn khoăn, hoang mang và trên hết, thương con. Tất cả những điều này sẽ là một quyết định đúng hay sai với chúng ta? Cả mẹ và con đều phải thay đổi để thích ứng với những lối hành xử, các quy tắc và khái niệm của tình huống mới. Mẹ sẽ cố gắng, và chắc là mẹ sẽ làm được. Chỉ có là mẹ cảm thấy thế nào thôi. Cái chính là mẹ lo nhiều cho con ấy. Con sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, đây là lần thứ 2 mẹ bắt con phải thay đổi theo cuộc sống nhiều thay đổi của mẹ. Thỉnh thoảng mẹ lại tranh thủ nói với con về môi trường mới. Cũng có lúc con nghe, còn đâu là “KHÔNG – THÍCH”. Nhiều lúc mẹ thấy mình cũng giống như mẹ của Tốt-tô-chan đi tìm trường mới cho con vậy. Cô, thầy nào sẽ là người hiểu được tính cách của con? Hiểu, rồi mới yêu con được.

Cả mấy tuần nay, mẹ bận việc quá thể. Hôm nay buổi đầu tựu trường, thế mà mãi tới 11h đêm hôm qua hai mẹ con mới gặp nhau sau gần 1 tuần, mẹ thì đi công tác còn con thì ở nhà bà nội. Lúc ấy mới bảo nhau soạn ba lô, bút vở và quần áo để mai đi sớm.

Bố kể là khi mẹ về, em nghe thấy tiếng mở cửa liền ngồi dậy ngay, nhưng ngồi yên, nghe ngóng thêm. Đến khi thấy mẹ và chị nói chuyện, em tỉnh ngủ hẳn, cười khì khì và trông ra cầu thang như đón chờ. (Em yêu nhỉ?). Mẹ phải bế em, lúc ấy sắp ngủ rồi, cùng con chuẩn bị cho ngày mai. Em cũng trật tự theo dõi hai mẹ con mình. Sáng nay thì 6h con đã tỉnh dậy, ráo hoảnh, răm rắp đánh răng rửa mặt, sửa soạn các thứ. Con bảo, con thích đi học mẹ ạ. Điều này thì mẹ biết.

Đến trường, nhìn sơ đồ xem lớp ở đâu. Tầng 3, nhà B. Lớp sáng sủa, chỉ tội là bàn ghế dày kín, số lượng học sinh gấp đôi lớp cũ của con. Cô chưa vào lớp nên mẹ và con ngồi ở ngoài, có mấy cái ghế nhựa ở đấy. Con cằn nhằn, không giống trường con gì cả, đến nơi là bọn con xếp hàng, cô đưa vào lớp cơ. Ừ. Rồi đây con còn phát hiện ra nhiều sự khác biệt nữa. Mẹ xin lỗi con, con gái yêu và rất vững vàng của mẹ. Thế nào là keep up, là phải keep up? Mẹ xin lỗi vì đã không thể keep up, đến khi đó thì lại bắt trẻ con nghe theo những gì người lớn sắp đặt. Con còn có thể làm gì khác được? Đã có những mẩu hội thoại thế diễn ra suốt từ bấy đến nay:
- Tại sao mẹ chuyển con đi?
- Vì trường LQĐ xa lắm.
- Sao mẹ không chuyển con ngay từ lớp 1 ấy, mẹ bảo con nếu thi đỗ thì được học trường đó cơ mà!
- Nhưng khi ấy mình chưa biết sẽ ở đâu. Còn bây giờ mình biết nhà mình ở HVT rồi thì mẹ xin cho con học ở gần nhà.
- Con học LQĐ thì mẹ cũng có phải đi xa đâu, ra bến xe cũng gần nhà mà!
- Nhưng đấy là con đi học hàng ngày. Còn mẹ thỉnh thoảng phải đi họp cho con, xa lắm. Xa thế mẹ cũng không thường xuyên đến trường thăm hỏi cô về việc học của con được.
- Nhưng con có dốt đâu, con là học sinh giỏi mà. Mẹ bảo nếu con học kém mới chuyển con về trường công chứ!
- Ừ con giỏi. Nhưng mẹ nói với con lý do chuyển trường rồi đấy!
- Ở trường công các cô hay đánh học sinh lắm!
- …
- Có phải vì mẹ không có tiền cho con học trường tư không?
- …
- Con không đi vệ sinh ở trường đấy đâu, trường này chẳng có gì là hay!
- …

Dù thế nào, mẹ biết là mẹ còn nợ con lời xin lỗi. Thật ra, nói cho cùng, trong chuyện này mẹ đã thất hứa với cả mẹ và con. Mẹ đã không làm như những gì mẹ dự định và hứa.

Sau nhiều lần nói chuyện phải quấy, rồi con cũng thỏa hiệp:
- Con cũng thấy thích trường này đấy mẹ ạ (lúc ấy là Nguyễn Trãi, mẹ định thế), trường này có cái monkey bar, mà con thì lại thích đu đưa leo trèo
- Con học trường công thì mẹ phải đóng ít tiền hơn, thế thì mình tiết kiệm mua ô tô nhé! – mẹ cho con ăn spaghetti mỗi tuần 1 lần nhé – mẹ cho con đi bơi mỗi tuần 1 lần nhé – mẹ cho con xem phim mỗi tuần 1 lần nhé …
- Thôi mẹ không phải lo đâu, nhà vệ sinh của trường mà hôi quá thì mẹ mua cho con giấy ăn thơm, mỗi lần phải đi thì con bịt mũi là không ngửi thấy mùi hôi gì hết!
- ...

Thôi. Quay lại ngày hôm nay.

Chờ ở ngoài hành lang, con một tay cầm mũ bảo hiểm, 1 tay giữ ba lô, kiên nhẫn chờ đợi. Một số phụ huynh khác cũng ở ngoài, hỏi han mẹ con mình vài câu. Mẹ thấy đa số họ đều dễ chịu, cũng phần nào yên tâm. Một lúc sau thì có tiếng trống, rồi cô bước vào lớp. Cô trông vẫn còn trẻ, vẻ mặt hiền. Mẹ đưa con đến, đưa cô tờ giấy nhận lớp mà suýt nữa thì lại khóc. Thật không thể hiểu nổi! Thêm vào đủ cảm xúc ngổn ngang, là thấy thương con hơn vì giờ tựu trường năm ngoái con chỉ có 1 mình.

Cùng chuyển vào lớp 2C năm nay với con còn có 1 bạn trai khác, tên là Dương. Cô đưa các con vào lớp và giới thiệu với các bạn tên hai đứa. Cô nói các bạn chào các con đi, cả lớp vỗ tay. Cô nói to hơn nữa nào, tràng vỗ tay to hơn. Sau đó cô hỏi ai muốn bạn mới ngồi cùng bàn với mình thì xung phong. Thế là có ngay 1 bạn gái ngồi bàn một, bạn đeo kính, giơ tay, và cho con chỗ bên trong. Mẹ mừng quá. Vậy là con có bạn mới đầu tiên, một bạn rất tình cảm đấy!

Mẹ còn thập thò ở ngoài 1 lúc, chụp ảnh cho con, và theo dõi xem con cư xử thế nào. Các bạn cầm bút, giơ tay, sẵn sàng chờ lệnh cô viết bài, còn con thì không có thói quen đấy. Con cầm bút cũng không giống ai. Đúng là con sẽ phải bắt đầu lại từ đầu rồi. Cố gắng lên con ngoan, chị Hai nhé. Mẹ về đi làm đây. Chúc con ngày đầu đi học được thầy yêu, bạn mến, luôn cảm thấy vui vẻ.

Yêu con.
Và nước mắt vẫn chảy đây này.
Chắc chắn chúng ta còn nhiều cuộc dời đổi nữa con ạ.

Kids Updates

Tuti - almost 7
Thứ 7 vừa rồi (July 19), lần đầu tiên Tuti tự đi học Dance Sport bằng xe đạp nhé. Sáng dậy đòi mẹ xuống mở cửa, con tự đi, bố mẹ cứ ngủ đi. Đến nơi còn biết đường bảo cô gọi điện cho bố mẹ nhắn là con tới nơi rồi. Nhưng mà vì hơi khác biệt nên bị các bạn trêu là đi xe đạp đi học à, trong khi lẽ ra phải là bố mẹ đưa đi, nên về nhà hơi phụng phịu một tí. Cả nhà phải xúm vào khen là con giỏi thế còn gì, hả cái đồ dốt kia!

Susi - 13 months & 1 week
Susi vẫn chỉ có 8 răng, chưa mọc thêm cái nào. Độ 1 tuần nay đã biết đi vài bước, nhưng vẫn rất thận trọng. Nếu mà được dắt thì thôi rồi, lao vèo vèo. Em thích trèo cầu thang. Mỗi lần ăn sáng xong thì leo từ tầng 2 lên tấng 4. Món ăn yêu thích của em vẫn là các thứ linh tinh nhỏ tí nhặt được ở dưới đất, èo!
Bình thường vẫn ngoan kỷ lục, chơi ngoan như chó con. Ôi zời ơi sao mà tôi lại có đứa con gái sướng thế cơ chứ. Bà chị thỉnh thoảng yêu em quá lại rú lên, mẹ ơi con cảm ơn mẹ sinh em cho con. Hia hia hia!!!

(Tự dưng hứng thú note vài dòng trong khi đang ở workshop)

7 months review

Đã lâu không viết gì thêm, chợt nghĩ sao mình lại có thể ít lời đến thế. Không phải vì đã không có gì đáng ghi lại, mà chắc là ngược lại, vì chúng nhiều quá mà thôi.

Em bé đang ở tháng thứ 7, hàng ngày mẹ đều cảm nhận được em rất rõ ràng. Mẹ thường viết thư cho em vào một quyển sổ nhỏ xinh xắn, có cả lịch đính kèm để ghi lại các mốc phát triển của em nữa. (Như vậy lớn lên, em có nhật ký mẹ viết tay, còn chị có nhật ký mẹ đánh máy). Thật không tưởng tượng nổi trong hơn 7 tháng qua mẹ không viết gì vào đây. Cứ như là mẹ không có 7 tháng đó trong đời, với bao sự kiện và diễn biến tâm tư.

Tuti đã rậm rịch học vỡ lòng để bước vào lớp 1. Mẹ đã chọn xong trường cho chị, phần còn lại là do chị quyết định thôi. Chị thích trường mới lắm, sáng thứ 7 nào cũng hào hứng đi ra bến xe bus đến trường. Được mẹ chuẩn bị trước tinh thần, chị cũng biết là mình phải thi đỗ bài thi đầu vào rồi mới nhập trường được, hơn nữa để bố mẹ khỏi tốn tiền không đáng. (Nhà mình xưa nay chẳng ai phải mất tiền vào những chuyện tiêu cực, nên con cũng phải cố gắng nhé!). Tuy vậy mẹ vẫn lo cho chị lắm, chị thường khó tự tập trung để làm một việc gì đó cho nổi. Mặc dù rất chăm chỉ, nhưng nhanh ẩu đoảng, chị thường làm mẹ thất vọng vì giải sai các bài đố. Còn 3 tháng nữa, hy vọng là chị sẽ có tiến bộ. Nhưng bố cũng phải hiệp lực cơ. Bố thường phá vỡ kỷ luật và lịch "làm việc" hàng ngày của chị, thành ra chị vẫn chưa có thói quen luyện tập mỗi ngày. Mẹ thì bắt đầu ục ịch và mệt mỏi vì mỗi lúc trọng lượng lại gia tăng, thành ra bố mới là người chịu trách nhiệm chính kèm chị học. Hai người vẫn chưa làm mẹ thấy yên tâm.

Công việc của mình tương đối ổn, vào lúc này, vì vẫn chưa xong nghiên cứu ban đầu. Vào lúc mình nghỉ sinh, cũng chính là lúc có sự kiện Breastfeeding Week, thành ra lo lắng chủ yếu là ở chỗ này thôi. Phải làm sao để mọi việc tốt đẹp và không ai phiền lòng vì sự vắng mặt của mình. Chị An bên Unicef cũng nghỉ sinh trong thời gian này. Chắc chắn mọi người không tránh khỏi bối rối đâu. Một hôm đi họp, Roger và Nemat nhìn hai đứa kềnh càng, chắc là cũng ái ngại cho vụ BFW smile So sorry. Cũng may Karen không để mình phải nghĩ nhiều. Thôi mặc kệ, mình sẽ cố gắng hết sức. Mọi người có quý mến nhau cũng chỉ để thông cảm cho nhau những lúc thế này.

Mình mong mẹ LC có thể lên giúp mình một thời gian, sau khi sinh em bé. Chị ấy chỉ ngại tới tháng 5 (âm lịch) cần lo giỗ đầu cho LC, rồi tới tháng 10 (âm lịch) phải về Krong Puc để thu hoạch cà phê trong chừng 1.5 tháng, như vậy thì cũng khó thu xếp để ở lại lâu với mình được. Ai cũng đầy rẫy khó khăn, muốn giúp nhau cũng chưa chắc đã được. Thôi thì cứ để chị tính toán rồi xem thế nào. Bây giờ đành sống theo kiểu sống nay biết mai, không thể dự liệu lâu dài hơn được. Không chủ động được một số việc khiến mình thấy ngột ngạt và bất an kinh khủng. Thế mà một số người vẫn sống như vậy được, thật quá khâm phục.

Bác Điều vẫn thỉnh thoảng viết thư thăm hỏi, vừa rồi còn thổ lộ là thấy bác Thình và Brigette lại về VN tiếp mà thèm quá. Mình chẳng biết gì nhiều, đành an ủi bác rằng trường ĐH Bắc Hà đang phát triển rất tốt. Mình đã biết bác Thình sống ở một nơi thế nào ở Brussels, nhưng trong loạt phim Ký sự hỏa xa ấy, đường sắt không đi qua Paul, thành ra chịu không hình dung được nơi ở nhà bác Điều. Nhưng mình đã viết, cháu thấy thế giới này thực sự được chia cắt thành những thế giới nhỏ hơn, đầy khác biệt và cách biệt. Nói như thế có lẽ bác càng buồn. Đáng ra mình nên chúc mừng em trai bác vừa nhận giải Kalinga của UNESCO thì hơn.

Bác Thình sẽ ghé nhà mình thứ 6 tới. Mỗi lần nghe tin bác sang lại VN, mình thấy như được ra lệnh ân xá, như vậy bác có thêm thời gian chờ mình. Chắc bác thất vọng vì mình đã không đáp ứng được kỳ vọng của bác, nhưng dù sao mình cũng đã nói hết những khó khăn rồi. Một mình mình thì khó mà làm nên thay đổi lắm. Bây giờ thì chỉ mong có thêm thời gian thôi, cả bác ấy và cả mình.

Một điều làm mình thấy thú vị, là khi nói chuyện với các bác ấy, mình dùng Việt ngữ những năm 60 ở miền Nam, hoặc những năm 40 ở miền Bắc, hoặc khi nào không nói theo lối cổ ấy được, mình dùng tiếng Anh, mặc dù các bác ấy nói tiếng Pháp. Chưa bao giờ mình cảm thấy biết ơn ngôn ngữ như vậy, dường như nó là sợi dây bất diệt kết nối mọi người, mọi thế hệ, mọi nền văn hóa với nhau. Mình vẫn nói với chồng, ngôn ngữ có sức mạnh lớn nhất, và trong sâu thẳm mình thấy tự tin vì phần nào có được sức mạnh ấy trong tay. Bao nhiêu thứ có được đến ngày hôm nay: bạn bè từ khắp nơi, sự tôn trọng người khác và từ người khác, công việc, các mối quan hệ, các giá trị có được... đều là nhờ mình còn có ngôn ngữ. Thật may mắn biết mấy. Nếu không, mình chẳng có gì, và thế giới thật nhỏ hẹp. Đó mới là sự thiệt thòi lớn nhất.

Mình cũng mới nhận ra một điều, là đã bắt đầu quen với việc mình sắp có hai con. Điều này đồng nghĩa với việc mình đang sống theo lối vị kỷ nhất, vì chỉ nghĩ tới hiện tại và tương lai của hai đứa nó. Đồng nghĩa với cả việc phải thỏa hiệp thế nào với những sự khác biệt và các khát vọng trước đó, vốn được mình đặt lên cán cân 1 mất 1 còn, để cuộc sống được yên bình và ổn định. Mình đang thay đổi và thấy là thay đổi chính mình chẳng hề dễ dàng, nói gì tới thay đổi người khác.

Tháng Tư rồi sẽ không ai nhớ

,

Tháng tư tôi đến rừng chưa thức
Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
Có môi chưa nói lời chia biệt
Và mắt chưa buồn như mộ bia

Tháng tư nao nức chiều quên tắt
Chim bảo cây cành hãy lắng nghe
Bước chân ai dưới tàng phong ốm
Mà tiếng giày rơi như suối reo

Tháng tư khao khát, đêm, vô tận
Tôi với người riêng một góc trời
Làm sao anh biết trăng không lạnh
Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi

Tháng tư hư ảo người đâu biết
Cảnh tượng hồn tôi : một khán đài
Với bao chiêng, trống, bao cờ xí
Tôi đón anh về tự biển khơi

Tháng tư xe ngựa về ngang phố
Đôi mắt nào treo mỗi góc đường
Đêm ai tóc phủ mềm da lụa
Tôi với người chung một bến sông

Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa
Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi
Làm sao anh biết khi xa bạn
Tôi cũng như chiều: tôi mồ côi

Tháng tư chăn gối nồng son, phấn
Đêm với ngày trong một tấm gương
Thịt, xương đã trộn, như sông, núi
Tôi với người, ai mang vết thương ?

Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
Mắt ai rồi sẽ như bia mộ
Ngựa có về qua cũng thiếu đôi

Tháng tư người nhắc làm chi nữa
Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng
Mưa đã chờ tôị Mưa... đã... mưa

Mai kia sống với vầng trăng ấy
Người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?

AI NHỚ NGÀN NĂM MỘT NGÓN TAY - DU TỬ LÊ

Post tặng K

Em đến đây cho đời ta bớt dài cơn đau

Đêm lắng sâu cho hồn rơi vỡ từng cơn mưa
Tình yêu đó phải chăng người từ đêm nay sao bơ vơ lạ đời
Ta thoáng nghe như vài cơn lốc về đêm nay
Một niềm mơ, một trời mơ
Hẹn người đến cho ta tình cuối mùa

Ta đã trao cho người yêu góa một đêm yêu
Rồi từ đó tình yêu đầu thành muôn thâu, muôn thâu quen đợi chờ
Bao ước mơ cho dù như đá mờ xanh rêu
Nhạc tình yêu gọi người yêu
đang héo hắt ru ta mòn giấc chiều

Ơi người yêu hỡi! Người yêu hỡi! Sắc hương cho đêm si mê
Tình đầu của ta và tình cuối của người
Ta yêu cuộc ngang trái
Ta thương đời về chiều
Ta thương ta, ta thương ta ngày mai...

Em đến đây cho đời ta bớt dài cơn đau
Đừng đi mãi, đừng phụ người, đừng quên ta, xa ta không trọn lời
Ta ước mơ sao tình yêu cuối còn trong em
Một ngày mai và ngày mai
Tình đầu mãi ru ta trọn giấc dài

Người yêu hỡi! Nhớ chăng em.....

TÌNH ĐẦU TÌNH CUỐI - Trầm Tử Thiêng

Post bài này tặng ai chọn mình là người yêu cuối

You must see this

Mẹ và Con (Thư gửi Tuti 10)

,



- Mẹ ơi, bông hoa kia
Là của ai hở mẹ?
Cái màu xanh trên cửa
Kia nữa là của ai?




- Của con đấy con ơi
Đều của con tất cả
Cái màu xanh trên cửa
Cái bông hoa cuối vườn
Ông mặt trời chiều hôm
Tiếng chim kêu buổi sáng
Cái mặt ao lẳng lặng
Có con cá đang bơi
Cái dòng sông trôi trôi
Có con thuyền mới đỗ...
Là của con cả đó
Cả mẹ cũng của con




Con ôm mẹ con hôn:
- Của con sao nhiều thế?

- Ừ của con nhiều quá
Nhưng mẹ lại nhiều hơn
Vì tất cả của con
Mà con là của mẹ!





Tuti ơi, con có nhớ bài thơ này trong tập "Bầu trời trong quả trứng" mà mẹ thường đọc cho con không? Con hay lấy quyển này cùng tập "Góc sân và Khoảng trời" ra để chơi trò đi mua sách, bằng cách hỏi mẹ "Bác có mua sách không?" và bán cho mẹ mỗi quyển giá 2 đồng (chính là đồng xèng để chơi game ở vincom ấy. Con thích chơi trò mua bán, tiền giấy là những tờ sticky note màu vàng, hoặc tiền xu là đồng xèng kia). Nhớ những sáng thứ Bảy và Chủ Nhật, thức dậy muộn, mình với tay lên những quyển sách nhỏ này ở trên giá đầu giường, chọn bài "Trời xanh của mỗi người", hoặc là "Con chả biết được đâu", đọc cho nhau nghe và hai chúng ta trao đổi qua lại những gì trong thơ mà con chưa hiểu. Mẹ sẽ không bao giờ quên giọng đọc ngân ngấn nước của con lúc con đòi mẹ dạy cho bài "Sao không về Vàng ơi" của Trần Đăng Khoa vào một sáng ngày nọ. Cho đến lần đọc thứ 3 thì con không nhịn được nữa và òa khóc, cứ thế nức nở không ngừng vào những câu cuối cùng. Mẹ những muốn ôm lấy con mà cùng khóc với con, vì mẹ hiểu trên đời này dù tháng ngày có trôi qua theo những cung bậc nào, khi vui, lúc buồn, khi bão tố lúc bình an... thì hai chúng ta mãi mãi có những lúc hiểu nhau đến tận cùng như thế.

Hà Nội đang vào thu con à, mấy hôm nay thời tiết dễ chịu lắm. Lúc mẹ mang chiếc áo dài cũ ra là, con nhận ra ngay (vì con đã nhìn thấy nó qua ảnh), con hỏi áo ăn hỏi của mẹ à, đúng không? Con biết không, con cũng chính là một khối mâu thuẫn lớn lắm: bề ngoài con mạnh mẽ, hiếu động, trái ngược hẳn với sự nhạy cảm và tinh tế bên trong. Mẹ trả lời nhanh, ừ, áo cưới của mẹ đấy. Con lại bảo: không phải, áo ăn hỏi. Áo cưới của mẹ là váy cô dâu kia...

Hôm ấy là một ngày thu có đủ bốn mùa: buổi sáng trời hơi lạnh và tối, còn có cả mưa, cho tới trưa thì nắng bỗng vàng lên rực rỡ, và chiều về thì gió heo may làm khô những cánh cúc tím trên tay con. Mẹ chép tặng con bài thơ này vào đây, để nhắc con và cả chính mẹ nữa, về sự giàu có của chúng mình. Khi nào con biết đọc, khi nào lớn lên, con sẽ hiểu những gì mẹ nói, bởi vì chúng giản dị và rất dễ hiểu thôi con.

Mẹ sẽ thơm vào má con một hơi dài khi con thức giấc vào sáng mai. Ngủ ngon nhé con yêu!

Mẹ Chuối.

--------------
Vô cùng cảm ơn cô Link2linh đã lưu giữ giúp những khoảnh khắc này và là nguồn cảm hứng cho bức thư thứ 10 của mẹ Chuối gửi Tuti. Chúc cô luôn hạnh phúc và mãi mãi là người bạn đặc biệt của gia đình cháu.

Yêu cô,
Mashenku.

Hẹn nhau mùa ngâu

Mãi rồi cũng mưa. Cơn nóng ẩm bức bối bất thường của những ngày đáng lẽ là thu đã tạm thời bay biến. Mưa ngâu năm nay đến muộn vì mùa hạ kéo dài. Trái đất đang phải hứng chịu hiện tượng biến đổi khí hậu càng ngày càng rõ nét. Nó không còn là một vấn đề xa lạ nữa, loài người liên tiếp phải đương đầu với những cơn thịnh nộ bất thường của đất trời. Chắc chắn có nhiều người vẫn chưa tin rằng đây là hậu quả mà tiền tổ của mình để lại cho con cháu vì họ đã cư xử tàn nhẫn và bất kính với thiên nhiên. Chợt nhớ cách đây 50 năm, Harper Lee đã viết thế này trong "Giết con chim nhại":

"Vì nhiều lý do mà các nhà tiên tri kinh nghiệm nhất ở hạt Maycomb cũng không thể hiểu được, năm ấy mùa thu đã chuyển sang mùa đông. Chúng tôi có hai tuần lạnh nhất kể từ năm 1885, bố kể ông Avery nói trên Đá Rosetta có viết rằng khi trẻ con không vâng lời cha mẹ chúng, hút thuốc lá và đánh lộn, các mùa sẽ thay đổi. Jem và tôi bị đè nặng bởi cái tội đã góp phần vào những sai lệch bất thường của thiên nhiên, do đó gây bất hạnh cho hàng xóm của chúng tôi và bực bội cho bản thân chúng tôi".

Mình cho rằng không có cách tiếp cận nào đơn giản và dễ hiểu như thế. Ở đất nước mình, vấn đề biến đổi khí hậu không đặt ra với trẻ con và đại chúng nhân dân. Nếu có, đó là những khái niệm đầy tính chuyên môn và đánh đố khiến người ta chỉ đọc lên đã thấy ngán nản và xa vời. Cờ đuôi nheo thức tỉnh người ta trước hiện tượng "biến đổi khí hậu" được treo đầy đường, với những thông điệp cô đọng bằng chính khái niệm "Biến đổi Khí hậu" khô khốc đó không những không giúp nâng cao ý thức về một thay đổi gần kề - nó không mang lại sự dễ chịu hay vui vẻ gì cả, mà là mối nguy, là hiểm họa, và người ta phải chuẩn bị đối phó với nó đi... mà còn đẩy những lời cảnh tỉnh đó thêm xa. Mãi mãi, nó thuộc về phạm trù của những nhà hoạch định chính sách, trong khuôn khổ hội thảo này, hội nghị kia của các nhà bảo vệ môi trường hay những người tôn trọng thiên nhiên vốn không làm tổn hại thiên nhiên lấy một mảy may.

Với mình, mùa thu chưa đến là một điều may mắn, vì mình sẽ không phải chìm trong mộng tưởng của những niềm giao cảm xưa cũ từ tâm thức. Chúng ồ ạt ùa về rồi bao trùm hết lên mình khi những cơn gió heo may buồn nao lòng cuốn lá khô đi. Mùa thu dễ dàng đánh thức bất kỳ thứ gì đang yên ngủ, mà lại bằng những tác động ít nhọc công nhất: nắng của nó và gió của nó, màu của nó và mùi của nó. Giá như mùa đông không đến nữa thì còn may mắn bội phần. Mình chẳng trông chờ gì ở những ngày cuối năm u hoài và lạnh lẽo. Chúng kéo dài như bất tận, làm người ta khô héo, tàn phai. Trong buốt giá, niềm đơn côi quắt lại như một trái táo, nhăn nhúm và xấu xí vô phương - Một hình hài đáng bị chối bỏ.

Tình nhân ơi! Mưa ngâu sẽ không đủ nhiều và dài để làm thành một mùa nhớ nhung đầy nước mắt. Sự xa cách thường khi sẽ không còn nữa, nhường chỗ cho một trạng thái mới, có thể là hạnh phúc tột cùng mà cũng có thể là vực thẳm đau thương, là nghìn trùng ly biệt. Thôi. Ngủ ngoan đi cơn tuyệt vọng điên cuồng.

HẸN HÒ
Phạm Duy

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Hen-Ho-Tuan-Ngoc.IWZACIUF.html

Một người ngồi bên kia sông im nghe nước chảy về đâu.
Một người ngồi đây trông hoa trôi theo nước chảy phương nào.
Trời thì mưa rơi, mưa rơi không ngưng suối tuôn niềm đau.
Người thì hẹn nhau sang sông, mong cho chóng tạnh mùa Ngâu.

Cuộc đời làm cho đôi bên yêu nhau cách một biển sâu.
Hẹn hò tàn thu sang xuân bên nhau biết thuở ban đầu.
Dù tình không nguôi đôi ta xin cho hứa vui về sau.
Trời còn làm cho mưa rơi mưa rơi cách biệt dài lâu.

Nước vẫn trôi mau, mắt vẫn hoen sầu.
Đành để hồn theo nước trôi không màu.
Số kiếp hay sao? Không cho bắc cầu, thì xin sông nước sẽ cho gần nhau.

Một người bèn ra ven sông buông theo nước cuồn cuộn mau.
Một người chìm sâu trong khi mưa Ngâu bỗng ngừng ngang đầu.
Cuộc tình thương đau êm êm trôi theo nước xuôi về đâu?
Hẹn hò gặp nhau thiên thu cho phong phú đời người sau.

Thu hát cho người (2)

Entry này để kỷ niệm một mùa thu đoản mệnh. Thu chưa kịp đến, vì đã chết trên đường đi rồi.

Viết gì đây, khi ngôn từ cũng trở nên bất lực trước cảm nghĩ. Có những điều thực sự không thể nói ra, không cần nói ra, không nỡ nói ra.

Hát cho ai đây, khi người chưa đến mà đã xa rồi.


Tạm biệt nhé Hà Nội của tôi ơi!


... Tôi là chim bói cá
Em là bóng trăng ngà
Cách nhau một mặt hồ
Mà muôn chuyện chia xa ...

Thư gửi Tuti (9)




Tuti thương yêu của mẹ,

Con tròn năm tuổi đã được 1 tuần. Bằng giờ này, Chủ Nhật trước, con tràn đầy hạnh phúc háo hức chào đón buổi sinh nhật lần thứ 5 đã mong chờ từ hơn 2 tháng nay. Suốt thời gian đó, hôm nào con cũng hỏi, còn bao nhiêu ngày, tháng nữa là con 5 tuổi. Con sốt ruột vì các bạn đã lần lượt sinh nhật hết rồi.

Đến đây, mẹ sửa lại bức thư ban đầu mẹ định viết cho con, bằng sự việc chiều nay ở quán cà phê sách. Sau khi tát vào má con vì phát hiện ra con ngậm miếng nhựa đó trong mồm, mẹ không ngớt nghĩ về sự nóng nảy của mình. Có biết bao nhiêu cuộc bỏ nhà ra đi của những đứa trẻ bị tổn thương vì sự thiếu kiềm chế của bố mẹ chúng, và nếu như mẹ tiếp tục nóng nảy với con như vậy, ai biết được con sẽ cư xử và nghĩ về điều đó theo cách nào. Nghĩ tới đó ngực mẹ thắt lại, như những khi tưởng tượng ra một viễn cảnh xấu và ngăn mình không nghĩ tiếp. Mẹ đã nhủ lòng bao nhiêu lần, rằng phải thật nhẹ nhàng với con. Nói như bố, cách mẹ gay gắt hay điềm tĩnh trước một sự việc đều không thể thay đổi sự việc đó, mà chỉ làm cho chính mình ức chế hay dễ chịu hơn. Mẹ đều biết. Có vẻ như mọi điều hay ho và tốt đẹp như thế mẹ đều biết, mẹ chỉ chưa làm được. Điều đó thật khó khăn. Từ những lần mẹ phát hiện ra con cho vào mồm một chiếc kẹp tóc, một cái ghim vòng, một cái nhẫn, một đồng xèng chơi game, một mẩu sáp màu…, và lần này là một miếng nhựa đỏ có hình trái tim to bằng một đốt ngón tay cái, thì mọi sự hốt hoảng, sợ hãi và tức giận đều ập đến giống nhau. Về việc đó, nỗi ám ảnh lớn nhất của mẹ là những thứ nhỏ bé chết người ấy không biết bằng cách nào chui vào thực quản và làm người ta tệ nhất là tắc thở, nếu không cũng là một cuộc phẫu thuật cấp cứu với hy vọng ngàn cân treo sợi tóc. Mẹ sợ hãi vì nỗi ám ảnh đó, mẹ tức giận vì con mãi không nhớ lời mẹ dặn, và một lần nữa mẹ không kiềm chế được. Mẹ tát con, dù không phải là một cái tát khiến người ta đau đớn về mặt thể xác, nhưng mẹ đã làm thế. Để rồi giờ đây mẹ bị một nỗi ám ảnh khác đeo bám, sự ân hận.

Dọc đường về mẹ hỏi con có giận mẹ chuyện đó không, con nói không. Mẹ hỏi con biết vì sao mẹ tát con không, con nói có. Con bảo vì con không nghe lời mẹ, con ngậm vào mồm những thứ linh tinh như thế là nguy hiểm. Con nói cái lúc con ngồi yên lặng không chơi với ai, cũng không chịu ra với mẹ, là vì con giận anh Bin không cho con chơi quay, còn Diên Khánh thì chỉ thích đọc sách. Mẹ biết, con không bao giờ hờn dỗi mẹ nếu con hiểu rằng con có lỗi. Nhưng cũng chính vì sự rộng lượng của con, mà mẹ đã thường mắng mỏ con như đó là cách giải tỏa hiệu quả nhất cho sự bực bội của mẹ. Nếu bây giờ nói rằng sở dĩ mẹ cư xử như vậy, là vì mẹ quá lo lắng cho con, mẹ sợ con gặp nguy hiểm, sợ con không toàn vẹn, mẹ sợ mất con, mẹ mong cho con những điều tốt đẹp… thì có thể đó chỉ là ngụy biện. Mẹ sẽ cố gắng để những cơn nóng nảy không ngự trị được trong lòng, sẽ cố để hiểu con hơn, cả chấp nhận con như con là nữa. Tại sao mẹ lại không thể bao dung với con như con đã bao dung với mẹ nhỉ?

Mẹ đã định gửi một bức thư cho lần sinh nhật thứ 5 của con, bằng những kỷ niệm tươi đẹp của bữa trưa với các cô chú ở Nghị lực Sống, buổi thổi nến buổi tối vui vẻ với những người bạn thân thiết của chúng ta. Trong bức thư ấy, mẹ nhắc tới một số sự kiện quan trọng xảy khi con 5 tuổi, với hy vọng những vấn đề thời cuộc ấy sẽ giúp con hình dung dễ hơn bối cảnh xã hội và kinh tế trong độ tuổi trung niên của mẹ, tuổi thơ ấu của con, giống như mẹ nghĩ về cuộc sống của ông bà từ cuối những năm 1940 vậy. Mẹ tin rằng sự chuẩn bị trước này sẽ giảm bớt “khoảng cách thế hệ” của bố mẹ và các con, để khoảng 20 năm sau con sẽ không rơi vào tình trạng không có tiếng nói chung với người mẹ cách con gần 30 tuổi, bởi con đã hiểu được vì sao ở thời của mẹ người ta có những quan niệm và giá trị thế này mà không phải là thế kia.

Chắc mẹ sẽ viết những điều ấy trong một bức thư khác, bởi vì lúc này mẹ muốn ưu tiên hơn cho sự cần thiết phải “trưởng thành hơn” của mẹ và con vào lúc con 5 tuổi. Mẹ cần biết cân bằng trước những sự việc dễ làm mẹ ức chế hay căng thẳng, còn con thì hãy thỏa sức vui chơi nốt một năm ở bậc mẫu giáo để chuẩn bị bước vào một giai đoạn mới của đời con sau 9 tháng nữa. Giai đoạn ấy chưa chi đã làm mẹ thấy lo lắng hơn cả khi mẹ vào bệnh viện sinh con 5 năm trước đây, bởi vì trước hết, một điều nhỏ thôi, sẽ không có ai thường xuyên bên cạnh để nhắc nhở con phải ngẩng cao đầu, ngồi ngay ngắn lúc viết chữ. Khi con vào nhà vệ sinh của nhà trường, sẽ không ai nhắc con đừng vịn tay vào tường, đừng sờ tay vào bệ toilet, và cũng chẳng có giấy hay là nước sạch ở đấy đâu… Đôi khi mẹ nghĩ, giá như con cứ bé bỏng mãi, hoặc mẹ cứ hồn nhiên mãi, bằng cách đó chúng ta sẽ né tránh được bao ưu phiền của cuộc đời - chính là những thứ làm chúng ta lớn lên và trưởng thành hơn. Nhưng không khác được, cuộc sống này có cả trừng phạt lẫn khen thưởng, tùy thuộc vào thái độ mà chúng ta chọn để đối diện với nó, và nó là một cuộc thử thách vô thời hạn. Mẹ mong con qua mỗi ngày lại nhận được nhiều phần thưởng thêm, bởi những cố gắng mà con thực sự nỗ lực, bởi trái tim nhân hậu và tâm hồn đẹp đẽ mà con giành cho cuộc đời và tha nhân.

Chỉ trong 1 tuần, đã có mấy thay đổi lớn xảy ra với chúng ta con à. Mẹ sẽ có công việc mới, trong trông xét ban đầu của mẹ, nó khá vừa ý và là một cơ hội mẹ mong đợi từ lâu. Tuần vừa rồi mẹ đã phải nghĩ rất nhiều để có được một lời chia tay hợp lý với văn phòng bảo tồn, nơi mẹ mới chỉ làm việc được 1.5 tháng. Còn con sẽ chuyển sang cơ sở mới của trường Baby Bear ở cách nhà chúng ta chỉ 5 phút đi bộ bắt đầu từ thứ 2 này. Rốt cuộc, con cũng có một chút thời gian được đi học gần nhà, mẹ sẽ không còn lo ngại con gặp mưa nắng nữa. Nhìn lại 4 năm học mẫu giáo của con, mẹ cũng phải khâm phục cả 3 chúng ta đã liên tục phải đi những chặng đường thật là dài để đưa con tới lớp. Bây giờ ở trường mới, chỉ có duy nhất con là bạn gái giữa 4 bạn trai khác trong một lớp, có thể con sẽ càng trở nên mạnh mẽ và nam tính hơn, nhưng vì tiện lợi mọi lẽ, mẹ vẫn quyết định chuyển con sang đó.

Chúng mình cùng đón những điều tốt đẹp đang đến con nhé. Khi con 5 tuổi, con nhận mình là khỉ sắt có nhiều sức mạnh, phải không? Khỉ sắt hãy tiếp tục vững vàng như năm qua, trở nên đáng yêu và khiến mẹ yên tâm hơn nữa nhé.

Yêu con vô ngần.

Mẹ chuối.
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30