Saturday, May 19, 2012 2:33:08 AM
“Ai bảo đi tu là khổ”? Trong đời người, chắc đã hơn 1 lần chúng ta nghe bài hát: “EM BÉ QUÊ” của nhạc sĩ Pham Duy:
“Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ…
Ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau
Và miệng hát nghêu ngao...”

Ồ! Hình ảnh em “Bé Quê” đẹp quá, đơn sơ và hồn nhiên quá đi chứ? Nó đã làm cho tôi nhớ lại cả một thời thơ ấu… Cái thời mà, ai cũng ăn “bo bo” coi như “mùa thường niên” vậy!… nhà Nông lại có chút gạo từ đồng ruộng. Diễm phúc cho tôi, được sống tại vùng quê và có cảm nghiệm được cái thú của bé chăn trâu… “thả bộ với đàn trâu ăn cỏ” trên đồng cỏ xanh mướt hoặc chiều tà, dẫn đàn trâu phớt qua cánh đồng lúa trổ bông thơm ngát … rất thanh thản, đơn sơ…mà lại thú vị biết bao? Ai mà không được “diễm phúc…đi chăn trâu” chắc cũng thèm thuồng lắm? Thế mà người ta lại cho “chăn trâu là Khổ?”
Sau này, khi lớn lên, cũng vẫn bài “Em Bé Quê”, tôi lại nghe một vài người hát “phăng ra” (cải biên) thành: “Ai bảo Đi Tu là Khổ?”…không biết người nào đó cải biên lời hát đã xin “phép bản quyền” của tác giả bài thơ chưa, thì tôi không rõ???
Tuy nhiên, khi nói về “Sướng Khổ” trong mỗi hoàn cảnh sống, con người sống, hoặc môi trường sống…thật khó mà xác quyết: “thế nào là Sướng? thế nào là Khổ?”… Đôi khi người trong cuộc không hề cảm thấy khổ…mà người ở ngoài lại cho là Khổ…hoặc ngược lại? Đời Tu… cũng không tránh khỏi những cái nhìn về Sướng Khổ…đại loại như thế!
Đức Cố Tổng Giám Mục Phaolô Nguyễn Văn Bình
Tổng Giáo Phận Sài Gòn
Được chia sẻ chút kinh nghiệm về đời tu trì, nhân dịp mừng Kim Khánh Khấn Dòng của các Sơ Dòng Đaminh; tôi xin viết đôi nét đặc thù kinh nghiệm trong tâm tư của người phàm theo chân Chúa Kitô…xin làm Đệ tử của Ngài.
“Tu” là từ bỏ…”Tu” là tu sửa, chỉnh đốn, “Tu” là hy sinh, là hãm mình, “Tu” là cắm đầu theo một Nguyện ước Cao cả cho đời mình, cho một Lý tường…v..v Có nhiều cách định nghĩa hay ít ra là cắt nghĩa về chữ “TU” cho dễ chấp nhận…Nhưng, khi đi tu, thì cái gì xảy ra bên trong 4 bức tường của Tu viện…thưa rằng: “vẫn là 1 cuộc sống” như bao người khác…vẫn ăn, vẫn học, vẫn chơi và làm việc…chỉ khác 1 điều là có giờ giấc hẳn hoi, Kinh nguyện đều đặn và vâng lời tuyệt đối.
Nói về Tu là từ bỏ…tôi chợt nhớ lời của Cố Tổng Giám Mục Sài Gòn Phaolô Nguyễn văn Bình, Ngài nói: “Khi tôi rời gia đình đi vào tu…thì vừa đi vừa khóc (mếu máo); bây giờ Mừng Kim Khánh linh mục…tôi lại vừa khóc…vừa đi…” Thật hay, dí dỏm và khôi hài quá!

Cái khóc khi còn bé là “cái khóc tiếc nuối”: tiếc gia đình, nhớ cha nhớ mẹ; nhớ bạn bè, thèm chơi đá bóng với bạn (Cố TGM Bình mê Bóng đá lắm)…thì khóc là cái chắc rồi! Còn cái khóc vào thời điểm Mừng Ngân Khánh Linh Mục…Đáng ra là phải dzui chớ? thế mà vẫn Khóc ngon lành? Vâng cái khóc của ĐTGM Bình…là “Cái Khóc mừng vui, cái Khóc của Ân sùng, cái Khóc của Tạ Ơn…” Hai thời điểm khác nhau xa, hai tâm trạng khác nhau quá…mà vẫn “Bật Khóc”…thế thì nói về “Sướng Khổ trong đời Tu” cũng không phải đơn giản phải không?
Đúng thế, Tu là từ bỏ, tu là Tu sửa…Từ bỏ chính mình để bước theo Tin Mừng, theo Đức Kitô…làm chứng tá cho Nước Trời. Tu sửa chính mình…hầu theo đúng đòi hỏi của Tin Mừng…hãy nên TRỌN LÀNH… Niềm vui của những ai đã “trọn một đời Dâng Hiến” cho Chúa Kitô là Niềm Vui “Trọn vẹn Trung Thành” với thầy Chí Thánh, là Niềm vui với “người Tình Trăm Năm của mình”… ĐỨC KITÔ! Người Đồng Hành trong suốt 50 năm khấn dòng.
Niềm vui, hoặc “sướng khổ” của đời Tu sẽ khác hẳn quan niệm “Sướng khổ” của kiếp nhân sinh; sẽ khác hẳn với những định nghĩa “bên ngoài” của con người với cái tên gọi…Cha, thầy, Sơ…học cao hiểu rộng; ăn thì mân cao cỗ đầy; hoặc ra ngoài xã hội thì “áo chùng xúng sính…” phô trương?
Mừng Kim Khánh Khấn Dòng…chắc chắn không thiếu những “Giọt lệ” vì những cay đắng, đau khổ, hy sinh trong suốt hành trình Ơn gọi…nhưng chắc chắn sẽ tràn ngập Niềm Vui và những “Giọt Lệ Mừng Vui”…vì những Hồng Ân, Ơn Trời và Nhà Dòng đã nuôi dưỡng và vun đắp cho “Giây phút tuyệt vời của Hồng Ân Thánh Hiến 50 Năm”
“Đến muôn đời…con cảm tạ Ơn Chúa…”
“Xin chân thành cảm tạ …Hồng ân Thiên Chúa Bao la…”
bởi vì:
“MUÔN NGÀN ĐỜI, CHÚA VẪN TRỌN TÌNH THƯƠNG…” (Thánh vịnh 117, 2)
CHÚC MỪNG CÁC SƠ ĐAMINH MỪNG KIM KHÁNH KHẤN DÒNG (1962 – 2012).
Mâylangthang
viết ngày 12-05-2012.Read more...
Tuesday, May 15, 2012 6:50:46 PM
Xin chia sẻ với các bạn đọc 1 góc nhìn về "Thành Công" mà 1 em học sinh lớp 10 tại Hà Nội khai phá trong áng văn chân nhận cái giá trị của Thành Công trong cuộc sống mà ít ai có cái nhìn như em ta.
(Hà Minh Ngọc học lớp 10 Văn, khối chuyên THPT trường ĐH Sư phạm Hà Nội là tác giả của bài văn này. Bài văn em Ngọc viết vào ngày 6 tháng 9 năm 2006.)
Bản chất của Thành Công?
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.
(Lời phê của giáo viên thế này: "cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công")
Read more...
Wednesday, May 9, 2012 6:10:24 PM
Put your feet into his/her shoes...??
Thế nào là Thông cảm?
Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở:
"Cẩn thận, coi chừng khét!",
"Sao em bỏ ít muối thế?,
"Ơi kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi".
Người vợ bưc bội: "Anh làm ơn... đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!".
Người chồng mỉm cười: "Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào...? khi anh đang lái xe... mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải".
=======>> Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. English Proverbs, there is a statement: "Put your feet into Her/His shoes...."
Maylangthang...Read more...
Wednesday, May 2, 2012 9:59:05 PM
Thế sự thăng trầm…Quân mạc vấn ???
Xã Hội
Xã hội ngày nay ...chắc sắp tàn ???
Mười thằng cán bộ, chín thằng gian.
Tham quyền cố vị…lo đớp hít
Vừa vơ vừa vét… việc "của Quan" ???
Công bằng xã hội.
Xăng nhớt hiện nay tăng giá hoài.
Chỉ có đồng lương…vẫn "choai choai"...(bèo)
Ăn mày… có đứa sang ăn cướp.
Cướp nào? giầu bằng “Cướp đất đai?”
Giáo Duc.
Cái học ngày nay "phá sản" rồi...
Cứ vào “Đại học…Học đại” thôi?
Ra trường, thiếu điểm, mua bằng cấp.
Tung chưởng “Đầu Tiên” (tiền đâu?)… bằng khắp nơi.
Thực phẩm
Thực phẫm ngày nay ...chuyện đáng phiền...
Mang tiền …mua toàn "Thần dược” tiên ???
Cá, thịt, rau quả … ngon “nhờ thuốc”
Ăn vào …chấp nhận …sớm “Quy Thiên?” (về trời thôi)!!!
Phó thường dân....
Read more...