Mazk's Diary

Where the mask is taken off...

Subscribe to RSS feed

Scorpio



Hình như ngoài cấp 3 và khoảng thời gian mình quá nhỏ nên dek nhớ gì thì hầu như luôn chỉ có một mình: cấp 2 tự kỉ ko nói chuyện với ai, đi du học rồi thì càng chả có ma nào...

Kỉ lục kinh dị nhất là 2 tuần làm ass ko nói chuyện với ai, đi siêu thị mua đồ ăn thì dùng máy tự trả tiền nên cũng ko mở miệng!!

Cơ mà...nói cho cùng thì suốt từ đầu năm học tới giờ mình cũng chả nói chuyện mấy, lâu lâu gọi điện cho bạn bè thân hoặc ba mẹ thôi. Còn lại toàn nói lảm nhảm với mấy thằng cùng nhà với tụi đá banh thôi. Hem tính...

Não đang bị nhũn (hậu quả của mùa ass), suy nghĩ lung tung, đang nghĩ vì mình thuộc cung Scorpio nên lúc nào cũng phải đơn độc hay tại mình thích đơn độc để cho giống Scorpio??? Có ai hiểu câu hỏi hem??? Mình là mình ko hiểu rồi đó!! =))

Cô độc chứ không phải cô đơn!! Cái này đúng!! Vì thật sự là mình thích ở một mình là chính chứ ko phải mình ko có bạn. Nói đúng hơn là mình có khá nhiều bạn, mà nhiều người mình biết là sẽ nghe máy dù là mình gọi lúc 3am smile) 4 hôm trước đi thăm thằng Tàu (ko khựa) bạn thân suốt 2 năm, cơ mà có nó nói chuyện thì cũng vui dc ngày dầu, sau đó mình lại muốn về cái động của mình "tự kỉ"...Ông bà host cũng vậy, thích thì mình vẫn về nhà ông bà ấy ở cả tuần cũng dc, chẳng phải lo nghĩ gì (home sweet home!!), cơ mà cũng chỉ vài hôm mình lại muốn về nhà... dù là chỉ có một mình :-ss

Nhiều lúc cũng lên cơn tự kỉ. Như hôm nay chẳng hạn, sáng ngủ dậy nhìn đồng hồ là 9am, cơ mà kéo màn nhìn ra ngoài thì cứ như chiều tà, lại còn mưa nữa...Mùa đông sao mà ảm đạm thế??? Lò sưởi thì tắt, thế là lại thêm cái lạnh. Lò mò ra ngoài bếp ăn sáng...bếp tối thui, im lặng như tờ, âm thanh duy nhất là tiếng cái bình đun nước sắp sôi. Chậc, mình ghét 2 thằng khựa chung nhà vì chúng nấu ăn suốt ngày (tiền điện với gas chia bằng mình!!), cơ mà những ngày như hôm nay thì sao mình lại muốn 2 thằng khựa kia ra bếp thế...

Nhưng sẽ qua nhanh thôi. Chẳng tự kỉ được lâu, tới ngày mai là sẽ quay lại với cái trạng thái hờ hững như mọi khi thôi. Ghét cái tình trạng vật vờ của bản thân, chuyện gì cũng hờ hững cho qua, chẳng để lại cảm xúc gì. Lâu lâu lại có những chuyện mới xuất hiện và làm bản thân hứng thú lắm, gần nhất là giải đá banh của trường, xa hơn tí nữa thì là tình iu mới với môn kinh tế chính trị...nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy, ko có động lực gì để theo đuổi. Chẳng lẽ mình lại vô cảm đến vậy sao???

Mai học thi thui, cho bớt tự kỉ smile)

PS: Don't think you can see this line, but yeah, a loner is already busy with his own problems, and you are a troublesome princess!! Learn to solve your own problems, at least half of them...cos he can't help you all the time...and he may leave...for good!!

Sâu và Lâu

Title???

Chưa nghĩ ra title gì cả, mà cũng chẳng rõ là mình đang dịnh viết gì nữa!! Kể ra mình lặn hơi bị lâu và hơi bị sâu nhỉ, gần như biến mất khỏi quả đất luôn ấy. Cũng muôn ngoi lên lắm...cơ mà chả biết sao không muốn ngoi :-ss

E hèm...lại kể chuyện ngày xửa ngày xưa...cách đây khoảng 2 tháng, vào mùa dissertation căng thẳng thì một đêm nọ bà con nổi hứng lên, dẹp bài vở sang một bên và cùng nhau...xem bói!! Mình thì hem tin mấy cái này, chỉ nghe cho vui thôi...cơ mà cũng chuẩn phết!! Mình thuộc sao Cô Thần, làm cái khỉ gì cũng dính sao Cô Thần (cũng may đường vợ con thì không!!), suốt đời cô độc. Nghe thì hơi thảm, nhưng mà đúng. Mình quen kiểu làm mọi thứ một mình rồi, chẳng muốn nhờ ai (hoặc chằng cần nhờ ai), thứ nhất là không muốn nợ nần gì, còn thứ hai là...không tin ai cả...Hix hà, mình không có niềm tin vào ai hết...

Vấn đề thứ hai đó là mình càng ngày càng lãnh cảm. Với tất cả mọi chuyện, mình chẳng cảm thấy vui, cũng không thấy buồn. Một bữa party linh đình sau mùa assignment hay một bài assignment tâm huyết bị điểm C, cảm nhận y chang nhau, tàng tàng chẳng vui chẳng buồn. Hồi ông nội mất cũng chỉ buồn một tẹo rồi lại thôi, nhận điểm thi cao hơn kì vọng rất nhiều cũng chẳng vui, đi đường thấy người khác gặp tai nạn cũng chẳng thèm quan tâm...Chả hiểu sao nữa :-ss Năm vừa rồi ngồi nghĩ lại thấy mình làm được nhiều chuyện phết, đi cũng rất chi là nhiều, đáng ra cũng có nhiều chuyện để kể lắm cơ mà chẳng kể gì. Sau một thời gian lại thấy những chuyện mình trải qua vô cùng bình thường, lại hết muốn kể. Tất cả chỉ là cảm xúc nhất thời smile

Vậy đấy, hờ hờ...thế có nên lặn thêm phát nữa ko nhỉ???

:*


Love you :*

Winter 2010



25/12/2010
Thanks for getting me out
Wanderer backed
February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29