Tuesday, April 6, 2010 4:24:42 PM
Cố gắng đi...đừng ràng buộc người ta vào cái điên khùng của mình nữa...
Tỉnh đi...! CHấp nhận hiện thực đj...cứ sống và ko suy nghĩ...
Mai thj rồi đó có bik ko Tí....học bài đj..sao mà rãnh rỗi dữ rứa..ngồi ko ko nhắc bạn bè học bài ...mà mình thì hok lo cho mkình chút xíu nào hết...MÀY CÓ ĐIÊN KO TÍ...
Tỉnh đj ....học bài đj....X_X
Saturday, February 27, 2010 8:52:23 AM
khj tôi gục ngã
Đã cố gắng để suy nghĩ tích cực hơn... Dù thế nào đj nữa...Ta vẫn là người hiểu bản thân mình nhất
Cố gắng lên...Mạnh mẽ lên...
...
Thursday, January 28, 2010 11:15:43 AM
khj tôi gục ngã
Thj ko tốt....CÓ buồn...Có cô Đơn...Có Nản...
Nhưng:
Cố gắng hét sức để vượt qua giai đoạn này...!
Dù biết là có nản...nhưng vẫn còn thời gian cho sự cố gắng ....!!!
Dù biết là cô đơn...nhưng phải Lạc quan...!
Hãy cố gắng ...
Nhìn về phía mặt trời...bóng tối sẽ khuất sau lưng...!
Thursday, December 31, 2009 3:15:01 PM
wanna cry
Lại 1 năm nữa đã qua hết....Bắt đầu 1 năm mới...Mình lại già thêm 1 tuồi...ko biết là sẽ ntn...
1 năm trôi qua...có rất nhiều sự biến động...BUồn có ...vui có...mà dường như là Buồn nhiều hơn vui...Nói chung...cg hok có ji` đáng chú ý cả...
Ngay lúc này...những giây phút cuối cùng của 2009...Nhưng mình vẫn buồn...Muốn khóc...khóc thật to...
Cảm thấy thật cô đơn...uhm thỳ mình cô đơn thật mà..:|...BUồn quá...
Chỉ hj vọng 1 năm mới bắt đầu...sẽ có nhiều niềm vui hơn...và đạt đc những điều mong đợi...
Chúc tui may mắn...chúc tui 1 năm mới vui vẻ...
Hapyy New Year 2010
Friday, November 27, 2009 4:33:15 AM
Đời là gì ấy nhỉ ?
Sự thật là tôi rất yếu đuối...
Tôi có thể dám chắc rằg..Tối qua thật là buồn...Tôi ko biết vì sao...ko hiểu thế nào...Nó cg như mọi buổi tối khác.Trog căn phòg nhỏ ấy,tôi cg chỉ đối diện vs bản thân mình...vs nhữg đồ vật quen thuộc...tất cả đèu rất bừa bộn...Tôi buồn và cg chẳg muôn ngó ngàng ji` đến nó cả...Ngay cả bản thân thôi...Khj đối diện vs chính mình, tôi mới biết rằg con người mình thật sự yếu đuối, mặc dù đã hơn 2 năm sốg tự lập..Tôi vẫn là 1 đứa trẻ đa cảm...Tôi ko có đc 1 cái nhìn lạc quan hơn cho cuộc đời này...
Sau nhữg tiếg nói cười vui vẻ bên ngoài, tôi lại phải đối diện vs con người íu đuối này...Tôi cảm thấy cô đơn...dù tôi biết xug quanh tôi còn rất nhiều bạn bè...quanh tôi còn 3 mẹ và người thân...nhưg sao tôi ko thể nhìn thấy 1 ai lúc bấy h cả...Nc mắt đã rơi...Tôi ko thể kìm nén đc...mỗi lúc ngồi vào bàn học...lại có cảm giác tủi thân...Tôi khóc nhưg ko hiểu vì sao lại khóc...Ko thể tập trug để làm đc ji`...đừg nói là học.!!!...Cầm đt nhưg ko dám nt cho 1 ai cả...tôi sợ làm phiền!...tôi thik nt vs nhữg đứa bạn dù đó là nói nhãm...Nếu đếm qa 1 ai đó nt cho tôi dù là hỏi vu vơ..tôi chắc rằg sẽ ko có ent này đâu...Cô đơn lắm...!!!Tôi đã định nt cho 3mẹ..nhưg tôi lại càg ko dám...Nhìn bạn bè, đc quan tâm...tôi lại thấy ganh tỵ.Chỉ dám ước bây h có mẹ ở cạnh tôi để tiếp thêm sức cho tôi, để tôi có thể tập trug học 1 cách tốt nhất, ko phải lo lắg, ko suy nghĩ cg~ chẳg tủi thân....NHưg đó chỉ là ước thôi...Ko ai hiểu cho tôi cả...BUỒN!
Với tôi, có lẽ đây là khoảg thời gian khó khăn nhất...
Chịu áp lực rất lớn về việc học...Nhưg cứ mãi thế này, tôi sẽ học đc ji` cơ chứ...Khó khăn lắm mới tập trug cho việc học...nhưg chỉ đc 1 tik tắc ...lại suy nghĩ lug tug...
Ngày mai thj rồi đấy...đến bi h thì trog đầu vẫn trốg rỗg..ko biết roài sẽ ntn...Tôi sợ...sợ mình sẽ thành kẻ thất bại và làm nhiều người thất vọg...Tôi ko muốn làm phiền ai cả, càg ko muốn làm người ta suy nghĩ nhiều về mình...
Chẳg biết mình đag nói ji` nữa...Buồn qá chảg bik tâm sự với ai..đành nói nhãm vậy đấy..
Còn đêm nay nữa...hj vọg sẽ chuẩn bị đc ji` đó cho ngày mai...Hj vọg...Cố gắg và nỗ lực nhiều hơn nữa...Tôi sẽ vượt qa đc giai đoạn này...!!!
Tuesday, November 10, 2009 12:50:20 PM
7/11/2k9
Lại buồn....
Phải chăg mỗi khj buồn mình mới nhớ đến cái blog này ko nhỉ...cũg đúg...Bởi mỗi khj viết entry mới...mình nhận ra rằg mình đag buồn...
Ko biết cái cảm giác này nó bắt đầu từ đâu...Nhưg kể từ hôm chuyện đó xảy ra ( tối t7/7/11/2k9)...Đó là lúc mình chẳg fải là con người bình thườg...Nó điên loạn...Và đó cg là lúc mà cái buồn nó dc biểu hiện rõ nhất...Tôi đã khóc...khóc rất nhiều...bởi lẽ tôi cô đơn..Tôi thật sự cô đơn vì ko 1 ai bên cạnh cả...tủi thân...Tôi hận chính bản thân mình...bởi nó đã làm cho tôi ra đến nôg nổi này...Ko biết fải diễn tả nó thế nào...Và ...im lặg...tôi ko muốn nói, ko cười...ko muốn gặp 1 ai cả...tôi tự nhốt mình vào 1 cái xó xỉnh...để rồi sợ cái ko gian vắg vẻ ấy...Tôi như người điên...và thật sự ko muốn mình là 1 con người trầm cảm...Tôi sợ...
Má đã nói vs tôi rằg...đó là con đườg mj chọn...bj h mj fải chịu thôi...Ừ thì chịu...Tôi đã bao h dám than la vs mọi người trog nhà là tôi đag rất khổ đâu...cg chưa bao h tôi nói vs họ là tôi đã chọn sai đườg...Tôi đã thật sự mạnh mẽ để đứg dậy sau 1 bc đj lệch hướg của mình...Vs chính bản thân tôi, vs tất cả sự nỗ lực và cả nhữg lời an ủi của bạn bè..Tôi đã vượt qa..Hơn 2 năm rồi...Vs tôi cuộc sốg bây h đã là bthườg ...Tuy là nó nhàm chán ( tôi nghĩ vậy)..thế nhưg tôi cg đã sốg tốt...Tôi ko muốn 1 ai tren đời này có thể triết lí vs tôi...Ngay cả nhữg người lớn...cả 3 mẹ tôi...Tôi vẫn ko thik...Bản tích nó là nóg nẩy và bướg bình...Thế nhưg con người nó sinh ra từ nhỏ đã có cái suy nghĩ tự lập và ko fụ thuộc vào ai...Nhữg ji tôi làm cho cuộc sốg là nhữg ji` tôi đã lấy đc từ thực tế..và áp dụg cho bản thân...Tôi ghét nhữg ai triết lí vs tôi...Bởi họ có hơn tôi đc ji` ...!
Hơn nữa, tôi hận...và đúg hơn là tôi căm thù nhữg kẻ "mỏ nhọn"...Chỉ thik đâm xỉa chuyện của người khác...Tôi ghét...bởi nhữg con người đó...chỉ suy ra từ chính bản thân mình mà thôi...Đó fải chăg là nhữg con người ngu ngốc...bần cùg ..tồn tại trog cái xã hội này...Nhữg con người chỉ đág để tôi cười ..=))...đág để tôi khinh thườg...chê bai...NHỤC...Tôi chữi bởi lẽ tôi tức...tôi ko hề có 1 chút tôn trọg đối vs loại người này...kể nhữg nhữg người gọi là " có giáo dục" vs nhữg chức vụ ghê gớm >

...cg~ như ngay cả nhữg người "dưg mà là thân"....TÔI HẬN...!
Cái đêm hôm đó thực sự là 1 đêm kinh khủg và ghê gớm...Tôi bất chấp mọi nguy hiểm...bất chấp sự sợ hãi...Dắt xe đj trog đêm ...Đườg vắg tanh...xug quanh tôi chỉ là ko gian...Tôi đã đj trog sự uất ức...nc mắt ko ngừg rơi..."tôi đj tìm nơi bình yên..."
....
Monday, October 26, 2009 3:06:46 PM
tôi yêu
Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt…
Tập lại một thói quen cũ không phải là một điều khó khăn.
Tôi yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhè, có khi lạnh buốt nhưng đều mang lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp.
Tôi yêu những ngày gió lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy… dường như trôi theo hướng gió. Dễ chịu lạ.
Tôi yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đóa hoa… trên đường về nhà. Mỗi ngày chúng lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn và thu hút hơn. Tôi thích chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc.
Tôi yêu góc quán tôi hay ngồi một mình, chậm chạp gặm nhấm sự cô đơn, chậm chạp quan sát sự sống trước mắt mình, và chậm chạp suy nghĩ.
Tôi yêu bờ biển của tôi. Lạ. Tình yêu ấy ngày một dầy thêm. Có lẽ biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của tôi. Những mối dây tình cảm của tôi đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè,… Làm sao tôi diễn tả cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những lần tôi thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà tôi biết tôi lại yêu biển nhiều đến thế…
Tôi yêu những lần nhói đau. Những lần tôi khóc nức nở vì vấp ngã. Và tôi biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, tôi ơi!
Tôi yêu những bài thơ tôi viết, dẫu không hay nhưng làm tôi thỏa ý thích xếp vần và giãi bày cảm xúc. Tôi thích đọc thơ và dễ xúc động trước thơ, dù sự thực tôi học văn không giỏi lắm.
…
Sẽ không bao giờ kể được hết những điều mà mình yêu, vì cuộc sống có quá nhiều thứ khiến mình phải lưu tâm và lưu luyến. Khi mình còn yêu, nghĩa là mình không hời hợt, không vô tâm và không nhàn nhạt. Tôi tin như thế.
Nói ra những điều mình yêu, để biết sống thú vị như thế nào.
Tuesday, June 2, 2009 7:32:00 AM
Đã từng thất bại
Chẳng ai tìm kiếm thất bại. Nhưng thất bại, dù chúng ta vì trách nhiệm trước bản thân mình và những người xung quanh, cố gắng né tránh nó, vẫn tìm đến với mỗi người vào những thời điểm riêng.
Một nhà tuyển dụng nói với tôi rằng: Nếu chỉ được chọn một giữa hai ứng viên có khả năng tương đương, người tràn trề tự tin và luôn chiến thắng; kẻ có phần dè dặt bởi đã từng thất phải nếm mùi thất bại, thậm chí là cay đắng, anh ta sẽ chọn người thứ hai. Những người đã từng thất bại đã học cách thất bại, và đó là bài học đắt đỏ nhất và vì thế cũng quý giá nhất.
Bill Gates từng thổ lộ dù biết rằng nhân viên của mình là những người giỏi nhất, nhưng ông vẫn có một điều lo lắng về những kẻ giỏi giang và tràn ngập tự tin này, đó là "họ chưa từng nếm mùi thất bại". Tại sao? Có lẽ bởi nếu chưa từng thất bại, thì chưa thể biết sự mạnh mẽ của con người là sự mạnh mẽ của Đá hay của Nước.
Một thạch trụ nặng hàng ngàn tấn có thể một ngày kia đổ sập. Nhưng Nước, bạn sẽ thấy nó khi rắn lạnh, khi tươi mát, uốn lượn mềm mại mà vượt qua tất cả, thiên biến vạn hoá mà vẫn là chính mình, có mặt ở khắp các đại dương và trong từng tế bào sống.
Sự tự tin của một người chỉ mới biết đến chiến thắng và sự tự tin của những người đã từng trải qua thất bại là khác biệt. Đó là sự tự tin của người biết và sự tự tin của người hiểu. Để đi từ Biết đến Hiểu, chẳng thể tránh khỏi quá trình phải chiêm nghiệm bằng chính mình qua những lần vấp ngã.
Bạn có thể nhận biết một người thành đạt không phải lúc họ ăn mừng chiến thắng, mà ở lúc họ đối diện với khoảnh khắc biết mình thua cuộc, bấn loạn hay bình tĩnh, đổ lỗi cho vận đen hay nhận lỗi về mình, khóc than hay tìm hiểu căn nguyên thất bại, vùi lấp bản thân trong tuyệt vọng hay tiếp tục tìm kiếm những cơ hội khác.
Những người đã từng thất bại, bạn có thể nhận ra điều ấy trong mắt họ, sâu lặng hơn và trầm ngâm hơn, đôi mắt của những người hiểu được nỗi đau của thời kỳ trượt dốc.
Những kẻ nông nổi sẽ bảo rằng họ có cái vẻ thu mình của kẻ nhút nhát, yếu đuối. Nhưng những kẻ hiểu đời sẽ nhận thấy trong đó có sự dè dặt khôn ngoan, náu mình đợi chờ thời cơ thích hợp. Họ có thể không phải là người đầu tiên, nhưng sẽ là người đúng lúc. Có thể không phải là người mạnh nhất, nhưng sẽ là người cuối cùng trụ lại.
Những người đã từng thất bại, bạn có thể nhận thấy họ trong cách đối xử với con người, yêu thương hơn và xót xa hơn, bởi họ yêu thương và xót xa bằng những trải nghiệm đau đớn của chính bản thân mình, xuất phát tự sự yêu thương và xót xa chính mình.
Và bởi thế bạn biết rằng, những thất bại, va vấp mà chúng ta trải qua trong đời cũng có ý nghĩa và giá trị của riêng nó, mỗi người phải có lúc thất bại đến đau đớn để hiểu mình hơn và hiểu người hơn. Để rồi để có yêu thương, sẻ chia, nâng đỡ và tha thứ.
Thất bại không chỉ giúp chúng ta trưởng thành hơn, mà còn làm chúng ta con người hơn.