Trong ngôi nhà rộng ngày nào Một cậu bé sống trong toàn niềm hoan lạc Mà sâu trong tim vẫn hoài mơ Thành một người lớn lao Mỗi tối cậu lại nghĩ điều đó Khi mẹ cậu cất lời ru
Donna Donna Donna Donna Rồi con sẽ nuối tiếc cái thời Donna Donna Donna Donna Khi còn là một đứa trẻ
Rồi cậu lớn, rồi cậu ra đi Và cậu khám phá cuộc đời Những mối tình thất bại, cái đói và nỗi sợ Và thường xuyên trong lòng Cậu gặp lại tuổi thơ mình Mơ về ngày cũ Buồn bã nghĩ về nó Và hồi tưởng
Donna Donna Donna Donna Rồi con sẽ nuối tiếc cái thời Donna Donna Donna Donna Khi còn là một đứa trẻ
Đôi khi tôi nhớ lại cậu bé Một cậu bé xưa tôi từng là...
Bài viết này được viết tháng 6/2010 trong những ngày nghỉ hè đằng đẵng ở Yên Bái và đầu tiên được đăng trên blog Y!360 plus dưới tựa đề “Một cái nhìn từ góc độ tâm lý học về sự ‘làm lại’ lịch sử”. Bị giằng co bởi ý tưởng ban đầu về một cái gì dễ dãi, vui nhộn dành cho bạn bè và mong muốn về một cái gì nghiêm túc dành cho bản thân và những người quan tâm đến, nó sớm làm chính người viết ra phàn nàn ngay sau khi được đăng, tuy nhiên chỉ đến giờ mới có dịp để sửa.
Tiểu luận này chủ yếu nhằm chống lại cách nhìn quy nạp và giản lược hóa các thực thể lịch sử. Thật tình, lịch sử, với tư cách một đối tượng nghiên cứu, thể hiện một cách không toàn vẹn và do đó người ta buộc phải sử dụng phương pháp quy nạp. Tuy nhiên quy nạp có những hạn chế cố hữu và đáng buồn là đã từ lâu và rất thường xuyên người ta lờ đi những hạn chế đó và thay vì dùng quy nạp như một công cụ hữu ích nhưng đồng thời khả nghi, người ta đã lấy nó để xây dựng thế giới quan lịch sử cho mình. Một vài biểu hiện quan trọng của khuynh hướng này là nỗ lực tìm ra các quy luật lịch sử tuyệt đối và tất yếu, hay diễn giải lịch sử như cuộc đấu tranh của các thực thể trừu tượng như dân tộc, giai cấp, ý thức hệ. Hầu hết các phân tích trong bài là kết quả của sự ngẫm nghĩ đơn độc và thiếu sự tham khảo những người hiểu biết hơn, nên hẳn câu từ nhiều chỗ lủng củng. Những gì tôi được đọc thì ít và rất lộn xộn, dấu vết của chúng rải rác khắp tiểu luận khiến cho việc lập một mục lục chú thích trở nên phiền toái.
Ôi cuốn vở chép thơ hồi phổ thông của mình giờ ở đâu? Những bài thơ mờ mịt như kỷ niệm về những người bạn thuở nhỏ. Hường, Hanh ngồi cùng bàn với tôi hồi lớp 3, giờ ngoài cái tên ra trong trí óc chỉ còn lại vài dáng hình phảng phất chẳng biết là đọng lại trong ký ức hay sinh ra từ trí tưởng tượng mà thôi? Cũng vậy, tôi chỉ còn thoáng nhớ ý thơ mà hầu như chẳng còn lời thơ nào lưu lại. Hoặc là, chúng ngây ngô và gượng gạo quá nên chẳng thể sống, dù là trong trí nhớ của ngay cả kẻ viết ra.
May chăng còn có bài này nhớ được, nhưng cái tựa đề thì không chắc và một vài chữ phải trám vào. Hồi nhỏ xem Tam quốc, khúc tráng ca gieo vào lòng bao đứa trẻ như tôi những mộng mơ kỳ cục. Xem đến đoạn Khổng Minh về già, ôm hận chết mà khóc ròng. Lớp 11 đọc lại, cảm khái viết bài này. Thích câu cuối, tiếc rằng kẻ viết ra không có cái tâm thanh sạch như người thiên cổ: