Such Silent Life...!

...Cả một trời yêu bao giờ trở lại ?!...

Subscribe to RSS feed

...Ra đi để quay về...!

Sáng hôm qua vừa mở điện thoại nhận được message của Bo Xì thông báo 19.07 sẽ đi Nhật!
Lại Nhật, vài tháng lại có tin những người bạn thân của mình qua đấy. Hình như số mình bị ám bởi nước này thì phải. Q.M đi học lâu rồi chưa thấy về, thằng bạn đóng khố cứ cách 1 năm lại đi 1 năm! Lại thêm thằng em vừa về VN được vài tháng lại lọt tọt chuẩn bị hành lý đi.
Giờ thì đến ông anh ở chung nhà lại khăn gói ra đi...Đó cũng là lý do k thik Nhật! ...Huhuhuhu!


Biết là rồi sẽ về nhưng cứ ai thân thiết với mình mà đi đâu đó lâu lâu thì cứ y như là mình mất cái gì đó vậy, không biết ngày trở về như thế nào đây?
Nhỏ em mình có con gấu bông to cực lại đặt tên là Bọ, now lại dự tính đặt lại thành Bo Xì.
Tuỳ theo tâm trạng mà đối xử với "Bo Xì" gấu bông ấy! Hihihihi! Ngày ngày nhỏ em sẽ có gấu Bo bên cạnh cũng đỡ buồn
.


Còn 10 ngày nữa là nhà trọ của mình lại vắng thêm người! Buồn nhỉ?
Bo Xì đi cũng có cái tốt mà! Mình đã chuẩn bị cho Bo Xì một chiếc khăn choàng cổ rồi.
Chúc Bo Xì lên đường may mắn nhé!
... Sẽ quay về cùng Happy House...
Mong lúc anh về vẫn là ngôi nhà trước đây, k j thay đổi...!





Happy house có còn là Full house...?!

Lâu rồi chưa được đi xem phim gì hết,thứ bảy 2 vợ chồng đội mưa xem Transformer2 cùng nhỏ em! Về nhà gần 12h luôn nên được ngủ cùng Gấu con!Thích chí lắm!
(...! Nhớ nó mà lị:p )Nhưng để chồng đi về trong mưa một mình, thương gì đâu luôn đó! flirt

...Niềm vui chưa đong đầy lại thấy mặt buồn hiu, thiểu nảo của ông anh ở chung nhà! Mặt lạnh tanh, không chút xíu cảm xúc...!
Trong cuộc đời có những lúc người ta phải đứng trước nhiều sự lựa chọn mà đây có phải là giai đoạn phải lựa chọn không nhỉ...? Thương quá những ai đang lâm vô tình cảnh như vậy...!


[Buồn hiu à! Sau hơn 1 năm sống chung với nhau, đụng nhau bao nhiêu chuyện, vui có buồn có...Lần đầu trọ chung với con trai, ai cũng phản đối (đặc biệt là ông xã bây giờ) mặc dù mình kiên quyết khẳng định sẽ không để xảy ra chuyện gì cả...Và mọi thứ cứ bình yên đến khi mình không còn là thành viên chính thức mà chỉ còn là "Khứa" (theo cách nói của anh Bo xì) Mọi người đều hạnh phúc, mọi thứ vẫn bình yên...

...Nhưng hạnh phúc quá mong manh!...Có phải tại thứ 7 trời mưa nên nỗi buồn dắt díu nhau đi về không...?! ...Có cái gì nhẹ tênh đang tan dần...

...Mong là nó mãi mãi nó là Happy House của members trong ngôi nhà ấy...! Ngôi nhà nhỏ trong hẻm PVC...!
[

Homesick wá đi à...!sad



Trời cứ buồn buồn, không một chút nắng ráo nào cả, mình biết ngay hôm nay đằng nào cũng bị mắc mưa cho xem! Mới vào văn phòng được xíu là mưa trắng cả ô cửa, chẳng thấy gì nữa cả nhưng cũng chẳng quan tâm vì đang bận với mấy cái report!
Huỷ hẹn ăn trưa với nhỏ bạn, lang thang một mình qua Trung Nguyên bên Hồ Tùng Mậu ăn trưa, không có ô nên ướt mình rồi! Không thích tý nào cả! Hôm nay mình không đủ cảm xúc lãng mạn để enjoy cảm giác đi dưới mưa một mình vì còn ngổn ngang thứ để lo.

Phuuuù....! Cuối cùng thì cũng xong mấy cái vụ cuối tháng, mình lại thoải mái ngắm mưa màn bạc qua cửa kính như cách tự thưởng cho mình sau những lúc mệt mỏi. sing

Ngồi đây có thể nhìn thấy gần như cả thành phố chìm trong mưa, mưa không to lắm, chỉ rả rích rơi thôi nhưng đâu đâu cũng một màu xám xịt, làm mình nhớ nhà kinh khủng! Chỉ ước gì giờ mình đang được ở đâu đó trong góc vườn tuổi thơ của chị em mình thôi! Lấy điện thoại gọi hỏi thăm Bố Mẹ vài câu cho mình đỡ nhớ nhà còn Bố Mẹ thì đỡ nhớ con. Nơi ấy giờ dây không có mưa đâu, trời đang nắng chang chang với những đợt gió Tây Nam khô khốc! Không có gì ấn tượng cả nhưng nơi đó mình có Bố, có Mẹ, có ÔngBà và những người yêu thương mình nhiều lắm! Nơi đó còn là nỗi nhớ, là khung trời tuổi thơ love


Đây là hàng rào nhà trong của mình (trước khi bị bêtông hoá đã được nhỏ em làm điệu ghi hình rùi ^_^!)
Giờ thì không còn bờ giậu màu hồng, xanh tím tràn ngập hoa tigôn, hoa giấy và xem lẫn vài dây đậu biếc nữa! Thay vào đó là những thanh sắt được gắn kiêng cố trên tường xi măng rồi! Tiếc nuối quá! Đâu còn bờ đất với những dải hoa cúc vàng dại nữa!


...Ah! Trời ơi! Bay về hiện tại rồi! Tấm vé về quá khứ của mình biến mất rùi...!Tự nhiên ông sếp nửa năm mới gặp qua chào hỏi linh tinh rồi lấy ghitar ra dạo một khúc ngay trong phòng mình! Ui trời! Cụt hứng rồi! Hôm sau mình sẽ mượn "Vòng tròn thần kỳ" của Doremon để viết tiếp entry dở dang này nhé!

Giờ thì mình về đây! Nhưng vẫn còn mưa đó...! Không thể sống mãi trong thiên đường ngày xưa nữa! Giờ thì face với ngập nước, kẹt xe, đông đúc đây! Kết thúc một ngày làm việc nhé! Phuuuu!

Cuối tháng Sáu...!


Bất chợt nhận ra... tháng Sáu sắp đi qua khi nhìn vào quyển lịch bàn trước mặt. Không hiểu tại sao lại bần thần đến thế? Mình không còn là học trò đã 9 năm rồi còn gì nữa. Không còn những ngày nghỉ hè nhớ trường nhớ bạn, không còn những trò chơi tuổi thơ quanh quẩn trong vườn nhà... Mọi thứ giờ đây đã thay đổi kể cả ta.
Không là cô bé thích làm thơ, viết truyện nữa, dường như ta vô cảm hơn với những thay đổi quanh mình. Kể cả với những cơn mưa bất chợt của tháng Sáu, từng là đề tài cho bao bài viết của mình. Ký ức của mình là những năm tháng học trò đi qua, những kỉ niệm cùng gia đình nơi ấy...

...9 năm rồi mình không có tí gì quen thuộc với nơi này, tháng Sáu Sài Gòn mưa nắng thất thường, chỉ có dòng người vội vã trên đường phố là hình ảnh quen thuộc từ bước chân đầu tiên ở đây cho đến giờ. Không có những buổi xế chiều mưa trắng đường thẳng tắp, lưa thưa vài bóng người vội vã tránh mưa, không có chú chim se sẻ giũ mình bên bờ giậu, không có chú chuồn chuồn đỏ trên vườh hoa trước nhà... Và không có nhiều thứ quen thuộc của mình lắm...! Sân trường ráo hoảnh đầy cánh phượng rơi lả tả sau cơn mưa, mùi hoa sữa chớm nở sực nức nhưng dễ chịu hơn những khi trời nắng gắt, tâm trạng căng thẳng thi học kỳ II và cuối cấp, cảm giác tiếc nuối vui buồn của tình yêu học trò...



Cảm giác bất chợt thì bây giờ Tháng Sáu vẫn là Tháng Sáu của Sài Gòn, không phải là Tháng Sáu ở nơi ấy và của ngày xưa...! Chợt xót lòng...!

Vẫn phải bận rộn với công việc đầu tuần và cuối tháng! Chút bâng quơ tiếc nhớ, chút hoài cảm giữa một nơi ko hề tạo cho mình thi vị...!
Giờ đây mình ghét mưa lắm...! Không chút bình yên khi...

...nhìn mưa rơi!










Lá - Cây - Gió và câu chuyện của sự vô thường?!


Mình có thuộc đâu đó câu hát "ngày sau sỏi đá cũng cũng cần có nhau." Chắc tại nhạc sĩ tưởng tượng ra chuyện đấy thôi cho thi vị hóa cuộc đời. Mình cá là trong nhân gian này làm gì có chuyện này! Nên Kinh Phật vẫn nói cuộc đời là vô thường như vậy đó! Mấy ai chắc chắn rằng tình yêu ấy lại không bị sóng gió cuộc đời mài mòn làm cho mai một nhỉ? Sỏi đá ơi! Dù cần nhau, yêu nhau đến mấy thì cũng có lúc sẽ không còn nhớ vê nhau thôi!Ngẫm nghĩ cuộc đời thật buồn cười nhỉ?

Có ai đó nghe câu chuyện của Cây, Lá và Gió chưa nhỉ?

Trời sinh ra vốn dĩ Lá của Cây nhưng thu về rồi mang Lá xa Cây. Lá rời Cây vì Gió cuốn Lá đi hay vì do Cây không giữ Lá? Từ ngày sinh ra nàng Lá đã thấy mình ở đó được Cây che chở, Lá ngưỡng mộ Cây lắm, chọn đó là bến đỗ cho cuộc đời nàng, nguyện cả đời cùng chung sống với nhau. Rồi hết xuân, hè sang, thu đến cùng những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua. Gió muốn cuốn Lá đi xa rời cành Cây mà nàng bấy lâu gắn bó. Nhưng Lá khăng khăng trái tim em nặng lắm, Gió k thổi được đâu. Không fải vì trái tim quá nặng và vì nàng không muốn xa Cây...


Nhưng rồi cuộc đời có mấy ai chối từ được định mệnh...cuối cùng nàng cũng rơi mình khỏi Cây và bắt đầu chuyến phiêu lưu mới cùng chàng Gió. Hành trình của nàng sẽ như thế nào và kết thúc tại đâu hay rơi vãi đâu đó trên con đường của Gió?!... Có gì là mãi mãi, có gì là chắc chắn khi số phận đã vậy. Rồi nàng Lá hóa thân đâu đó tại vùng đất xa xôi hay ngay dưới chân Cây?...

Vòng thời gian cứ quay, mùa lại mùa tiếp nối nhau qua đi, cuộc đời cứ thế mà tiếp diễn...
...Tình yêu cũng vậy, tình yêu lớn, tình yêu nhỏ cũng không là mãi mãi...



Không biết sao nghĩ lung tung viết vẩn vơ và suy nghĩ bị đứt đọan.. Nhưng kệ cuối tuần thức khuya mà viết cho đỡ nhớ thói wen viết NK của mình! Và mình chợt nhận ra viết online thế này không hề có cảm xúc nhiều bằng việc trải lòng trên giấy! Biết làm sao được, h này mà bật điện viết NK chắc cả nhà tưởng mình điên....

Welcome weekend! ^_^!



Cứ vào mỗi thứ 6 hàng tuần là mình cảm thấy thật thoải mái, chỉ muốn ngủ và ngủ thôi. Dù gì thì năng lượng trong 1 tuần cũng mất đi khá nhiều rồi nên giờ có ngủ hết 2 ngày t7 và CN thì mình cũng không thấy đủ đâu! Hihihi! Tuần vừa rồi mình căng thẳng với business model mới wá nên fải refresh bản thân trước khi gặp 1 thứ hai đáng ghét nữa. Tuần này lại học đánh tennis rồi thực hiện kế hoạch nấu Mỳ Ý cho "bà nhỏ" kia ăn nữa. Vui vẻ hạnh phúc wá đi aaaaaaaà! Yah! wizard wizard

Mình yêu cuối nhất! Tính viết nữa nhưng buồn ngủ wá rồi! Vậy là cảm hứng cũng sắp ngáy khò khò rùi!zzz zzz

Uninspired work...!


Today, mình chán wá đi thôi à! Muốn resign vị trí này rồi tìm một job khác quá đi thôi!
Sao mình ghét tụi JP thế không biết nữa! Hixhixhix! Cả "couple" không ưa ở office mình nữa chứ! Sao việc của mình mà cứ join vào rồi ý kiến ý cò là sao ta?! Mình ước gì mình take a gap time để enjoy cuộc sống một xíu! Tính ra chỗ này cũng chẳng tồi xíu nào, chỉ mỗi tội có đồng nghiệp JP nói VNese như native speaker xía vào chuyện của mình là mình bực bội à...! Có mỗi cái mail tí tẹo mà đòi CC làm gì không biết nữa! Đúng là dân JP thì hơn VN rồi! Số phận là vậy...! Huhuhu!cry Sinh ra o cáii nước nghèo phải chịu thiệt thòi thôi! Tụi nó có giỏi gì hơn đâu chứ chỉ hơn mình mỗi cái là người Nhật! Ngẫm lại thấy đời sao bất công quá vậy ta?! furious

Cũng bao nhiêu việc đó, mình làm đôi khi còn perfect hơn ý chứ mà nó lại hưởng lương và benefit cao hơn tụi VN mình! Chán thế! Tính ra thì chả càm ràm lương bổng nhiều vì như vậy cũng khá ổn với mình nhưng cái cách làm việc thì không ưa xíu nào! Mà tính mình thì thẳng wá, chả giả tạo được....!

Muốn nhảy nhưng trong điều kiện kinh tế khó khăn này mà bỏ đi thấy thất đức wá à! Mà bên HR làm gì tuyển nhân viên phụ mình mà lâu dữ luôn!

Tóm lại một từ là "CHÁN" công ty JP rồiiiiiiiiiii.....! Hixhixhix!down

Nhưng đành phải cố thôi, tìm chỗ thích hợp mới nhảy được chứ!
Cố lên! Tôi ơi, đừng tuyệt vọng nhé!drunk

Con trai và con gái!

Con trai có thể wên nhưng không thể tha thứ

- Con gái có thể tha thứ nhưng không thể wên

- Con trai nói chia tay khi cảm thấy iu 1 người con gái khác

- Con gái mún chia tay khi cảm thấy giữa 2 người có một khoảng cách

- Con trai tò mò về tất cả con gái

- Con gái chỉ tò mò khi có người con trai thích mình

- Con trai luôn ước mình là người đầu tiên của con gái

- Con gái luôn ước mình là người cuối cùng của con trai

Ai vĩ đại hơn, ai ích kỷ hơn nhỉ ?!

Yêu... Thương... và Cưới...!

Để có thể có một bàn tay để nắm, một gia đình nhỏ để yêu thương, một người luôn bên cạnh bạn để chia sẻ mọi điều trong cuộc sống như một cam kết đến cuối cuộc đời, bạn cần phải có cả: Yêu - Thương - Cưới.

“Yêu nhau cho nhau nụ cười, thương nhau cho nhau cuộc đời!” như trong một bài hát của nhạc sĩ Vũ Thành An.



1. Yêu

Khi yêu, con người ta nên yêu một cách hết mình hay yêu là phải nghĩ đến chuyện “sẽ cưới”?

Hơi cổ hủ khi cho rằng “Yêu là cưới”. Nhưng theo tớ là vậy, và tớ là người cổ hủ.

Khi yêu, bạn sẽ lo lắng cho một người, just only one (chỉ một người). Những điều xung quanh khi ấy có thể chẳng có nghĩa lý gì với bạn cả. Cuộc hẹn với bạn bè bạn đã hẹn trước, bạn có thể để sang một bên để chạy đến bên một người vừa nói chuyện điện thoại với bạn.

Yêu rồi, mọi cảm giác vui, hạnh phúc đều được gửi đến một người. Thể hiện rõ cả thái độ bên ngoài của bạn. Yêu đời hơn, cảm thấy cuộc sống thật đẹp khi hạnh phúc cùng ai đó, và cũng chán nản, mệt mỏi khi cả hai giận nhau. Nhưng chỉ có hạnh phúc, vui vẻ thì gửi đến ai đó, còn những nỗi buồn thì gần như được giữ kín để ai đó chỉ cảm thấy vui vẻ khi ở bên mình.

Những cảm giác nhớ nhung sẽ làm bạn cảm thấy ngột ngạt, luẩn quẩn trong bạn chỉ là hình ảnh của ai đó.

Yêu là khi bạn gặp một ai đó mọi lúc có thể.

Yêu là khi bạn cho nhau nụ hôn.

Yêu là khi bạn chỉ cảm thấy những điều tốt đẹp của ai đó.

Đấy, khi yêu con người ta cho nhau nụ cười, hay những giọt nước mắt nhưng chưa thể cho nhau cuộc đời khi chưa thương.





2. Thương

Nếu chỉ yêu nhau rồi sẽ cưới ngay cả khi chưa biết thương, liệu có ổn không? Tớ nghĩ là sẽ có một gia đình nhưng có thể không hạnh phúc khi chưa có thương.

Thương ai đó là khi bạn quyết định cuộc đời của bạn sẽ cùng chia sẻ những niềm vui hay nỗi buồn cho ai đó. Nhớ là không chỉ có niềm vui mà cả những nỗi buồn nữa nhé.

Thương là khi bạn cố gắng để ai đó một mình trong đêm lạnh ngắt, không điện thoại, không tin nhắn. Nhưng bạn luôn nghĩ về ai đó, mọi lúc mọi nơi. Nhưng không cố gắng đến gặp cho bằng được. Người ta sẽ sống tốt hơn khi cố gắng tự lập.

Thương là khi bạn cho nhau những cái ôm bên cạnh những nụ hôn.

Thương là khi bạn cảm thấy cả những điều không tốt, chưa hoàn thiện của ai đó. Và bạn phải yêu ngay cả những điều chưa hoàn hảo ấy, chấp nhận cả những điều không hay ở ai đó.

Thương khác yêu ở chỗ: yêu bạn có thể cảm nhận được bằng tình cảm, nhưng thương thì cần cả lý trí.



3. Và cưới…

Là khi cam kết sẽ cùng nhau đi đến cuối cuộc đời được cả hai bên đồng ý ký kết, nhưng đây chỉ là một bản hợp đồng, và có thể hủy bỏ.

Cưới, có biết bao nhiêu điều phải lo lắng…

Là khi có con, bạn phải lo cho con còn hơn cả lo cho cuộc đời của bạn. Ví dụ nhé, nửa đêm, con khóc thét lên vì khó ngủ, bạn cũng phải thức cùng con. Bạn không chỉ biết phân biệt loại sữa này dành cho độ tuổi nào, uống như thế nào, mà còn phải biết sáng mai đúng 7 giờ, bạn phải đi làm với một khuôn mặt, tinh thần như khi mới cưới.

Mỗi chiều đi làm về, bạn không bù khú với bạn bè, đồng nghiệp mà phải chạy vội đi mua sữa về gấp cho con. Về đến nhà, vợ bạn cũng mệt mỏi sau một ngày làm việc và đang bế con, đứa trẻ khóc ré lên vì mọc răng. Liệu bạn có đủ yêu thương để chạy vào bế con từ tay người vợ mệt mỏi, nựng nịu con như lúc đứa bé vừa chào đời không?




Nhớ nhé, phải đủ cả yêu và thương… Để có thể đủ yêu thương ngay cả lúc vừa vào nhà, cũng với khung cảnh ấy, nhưng bạn nghe được: “Sao anh không về sớm hơn? Anh còn nhậu nhẹt với bạn bè trước khi về nhà nữa à?”. Khi đó, bạn cần nhắm mắt lại, hít thật sâu, thở ra nhẹ nhàng, và đừng nghĩ gì cả, cứ để đầu óc khi đó rỗng tuếch cũng được. Nhưng rồi vợ bạn lại hỏi: “Anh còn đứng đó làm gì? Đang suy nghĩ xem nên đi cuộc nhậu với bạn nào à?”, với một thái độ cằn nhằn, bực tức. Khi đó, được xem như cao trào, và như những gì bạn được khuyên là: “Hãy bình tĩnh, tức giận lúc này không mang lại kết quả gì cả”. Theo tớ, bình tĩnh lúc này là điều tất nhiên, nhưng bạn cần chạy lại bế và dỗ dành đứa trẻ thay cho vợ bạn ngay lúc đó, với đủ yêu thương. Nhớ là phải đủ cả yêu lẫn thương nữa đấy. Điều đó tớ nghĩ là sẽ khó nhưng không phải không làm được.

Sau khi có con, những cảm xúc khi còn yêu nhau có đủ giúp bạn vượt qua khó khăn không? Và bạn vẫn sẽ sống bằng yêu thương hay là bằng nghĩa vụ? Bạn sẽ sống không phải vì gia đình, vì trách nhiệm hay vì một điều gì khác mà vì sự yêu – thương của bạn chứ?

Khi có gia đình, tài khoản của bạn không phải chỉ của riêng một mình bạn mà là sở hữu của ít nhất hai người. Tất nhiên, tài khoản đó có hai nhà tài trợ, nhưng liệu bạn có chắc cuộc sống vật chất sẽ không làm lung lay cuộc sống tinh thần của bạn?

Nhiều người nói “Khi tình yêu đủ lớn, bạn có thể vượt qua mọi khó khăn”. Khi nào thì “đủ”? Chỉ với yêu thôi ư? Tớ nghĩ “Khi yêu thương đủ lớn, bạn có thể vượt qua mọi khó khăn”. Và chẳng có định nghĩa nào cho từ "đủ" trong trường hợp này đâu, chỉ là cảm giác của mỗi người.

Và để có thể cưới, bạn cần phải có 3 yếu tố tinh thần - thể lực - vật chất để có thể hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc thì không hẳn phải có đủ 3 yếu tố đấy.

Là khi bạn có một thần kinh thép để chịu đựng, một tâm hồn nghĩ về gia đình ấm áp mọi lúc, và có cả lạc quan để gia đình có thể đứng dậy từ những vực thẳm. Đấy là tinh thần.

Là khi bạn có một sức khỏe đủ tốt để có thể sẵn sàng thức nguyên đêm ầu ơ con ngủ, và sáng mai vẫn đi làm vui vẻ. Là khi bạn phải đủ sức lực để chạy hết quãng đường còn lại của cuộc đời. Đấy là thể lực.

Là khi bạn mua sắm đủ thứ cho con của bạn, sữa, các loại máy móc hiện đại giúp cho cả mẹ và bé, cho con của bạn học ở những trường xịn trong thành phố… và nhất là một khu vườn vừa phải để con bạn học cách trồng cây, học cách đào xới đất đai, học cách trân trọng và vui đùa cùng thiên nhiên. Đấy là vật chất.




Nhưng khi cưới, bạn không chỉ mất đi cuộc sống độc thân, mà bạn còn được nhiều thứ lắm.

Giọng nói bi bô “pa pa” mỗi khi bạn đi làm về, những bữa cơm gia đình ăn tất nhiên là ngon hơn ngoài quán rồi nè.

Bạn tự hào khi có một bản sao như đúc của bạn và vợ trong căn nhà nhỏ và ấm của bạn.

Cảm giác hạnh phúc sau khi tan tầm bạn chạy vội về nhà, vợ đeo tạp dề đang nấu nướng, chồng tuy không đeo tạp dề nhưng không có nghĩa là ngồi xem ti vi hay đọc báo mà đang dọn chén, nhặt rau… Nhìn yêu thế không biết.

Nhiều nữa lắm, và tớ cũng không biết hết, hãy trải nghiệm thử xem… Và nhớ là không phải trải nghiệm ngay lúc này đâu đấy.

Chỉ là những suy nghĩ vẩn vơ của một đứa con trai chưa từng trải gì nhiều, vẫn đang cố để có thể có một tương lai tốt đẹp. Lung tung và ngớ ngẩn nhỉ? Suy nghĩ nhiều, cứ cho là tớ không bình thường đi. Vì sẽ có người nói tới đâu hay tới đó, nghĩ chi cho rắc rối và nhức đầu.

"Từ Blog Chén và Đũa"

16h47'56"150609


Tâm trạng của mình không còn trải dài theo những trang giấy nữa, mình sợ những lần viết gì đó... lắm!
Có thể mọi thứ sẽ không theo lối cũ nếu mình viết online như thế này?

Có chút bâng khuâng...!

Có giọt tiếc nuối...!

...Và ta sẽ vẫn là ta.
Là ta của ngày hôm nay...!