Sunday, January 15, 2012 10:15:26 AM
tản mạn
Khi không còn tin vào tình yêu người ta chợt ngại khi chạm vào những gì gắn với chữ "Yêu". Ngại nghe một bài hát, ngại đọc một câu chuyện, ngại xem một bộ phim, ngại những cuộc thảo luận về tình yêu và ngại hơn nữa mỗi khi nghĩ đến.
Lục trong list film chưa xem, còn toàn là những bộ phim đọc tên đã biết sẽ được xem gì. Chọn đại một phim xưa xưa từ thời còn ngồi ghế nhà trường cho đỡ phí công lục lọi, "Love Generation - Mùa yêu".
Không có gì đặc biệt nhưng là bộ phim người không tin tình yêu có thể theo dõi hết dù có dài 30 tập.
Diễn viên nam chính, đẹp theo đúng hình tượng một người đàn ông đẹp, hấp dẫn theo đúng gu một người đàn ông hấp dẫn, và tính cách nhân vật đúng như mong đợi. Và chỉ cần có vậy, người không tin tình yêu sẽ xem hết film dù không tin tình yêu.
Nhưng, diễn viên nam chính tuyệt vời vậy không phải không thể gặp trong đời thực. Chỉ là người không tin tình yêu không phải là nhân vật nữ chính.
Nếu như có phép màu quay ngược thời gian để nói với cô gái 22 tuổi ngày nào, người không tin tình yêu sẽ nói gì nhỉ? Hãy mở cánh cửa, hãy bắt đầu tình yêu theo cách của mình, đừng để tình yêu đơn giản chỉ là "'cause you love me..."? Hay nói rằng tình yêu có thật, hãy tin điều đó? Nói gì được khi biết rằng thời gian có quay ngược 1000 lần đi nữa, không có gì thay đổi!
Thật may phim chỉ 11 tập.
Tuesday, February 1, 2011 12:55:53 AM
tết
Tết
Sáng hôm mồng một tết,

Đèn nến thắp xong rồi,
Bà tôi ngồi trong ổ,
Mặc áo đỏ cho tôi .
Ông tôi vừa thức dậy,
Nằm ngó cổ trông ra .
Trên ngọn cây đèn bóng,
Trời lất phất mưa sa .
Giờ lâu tràng pháo chuột,
Đì đẹt nổ trên hè,
Con gà mào đỏ chót,
Sợ hãi chạy le te .
Cây nêu trồng ngoài ngõ,
Soi bóng dưới lòng ao .

Chùm khánh sành gặp gió
Kêu lính kính trên cao,
Từ khi ông tôi mất,
Bà tôi đã qua đời,
Tôi mỗi ngày mỗi lớn,
Nên chẳng thấy gì vui .
Tết đến tôi càng khổ,
Tôi nhớ bức tranh gà,
Chiếc phong bao giấy đỏ,
Bánh pháo tép ba xu .
1939
ĐOÀN VĂN CỪ
Xuân Về, Người VắngThuở bé tôi đeo chiếc khánh vàng
Quần đào xẻ đủng áo hàng lam
Chân đi hài đỏ, tay khua pháo
Rộn cả nhà lên tiếng hát vang
[/ALIGN]
( Ánh Trời Mai - Thanh Thanh) Tết Quê Bà
Bà tôi ở một túp nhà tre .
Có một hàng cau chạy trước hè,
Một mảnh vườn bên rào giậu nứa .

Xuân về hoa cải nở vàng hoe .
Gạo nếp ngày xuân gói bánh chưng,
Cả đêm cuối chạp nướng than hồng .
Quần đào, áo đỏ, tranh gà lợn,
Cơm tám, dưa hành, thịt mỡ đông .
ĐOÀN VĂN CỪ
Tết của me tôi
Tết đến me tôi vất vả nhiều,
Me tôi lo liệu đủ trăm chiều.
Sân gạch tường hoa, người quét lại
Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu.
Nuôi hai con lợn tự ngày xưa
Me tôi đã tính “Tết thì vừa”.
Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó
Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ.
Này là hăm tám tết rồi đây
(Tháng thiếu cho nên hụt một ngày),
Sắm sửa đồ lễ về việc tết,
Me tôi đi buổi chợ hôm nay.
Không như mọi bận, người mua quà
Chỉ mua pháo chuột và tranh gà,
Cho các em tôi, đứa mỗi chiếc
Dán lên khắp cột, đốt inh nhà.
Giết lợn, đồ sôi, lại giết gà
Cỗ bàn xong cả từ hôm qua
Suốt đêm giao thừa, mẹ tôi thức
Lẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa Ba.
Me tôi gọi cả các em tôi
Đến bên mà dặn: “Sáng ngày mai
Các con phải dậy sao cho sớm
Đầu năm, năm mới phải lanh trai.
Mặc quần, mặc áo, lên trên nhà
Thắp hương, thắp nến lễ ông bà
Chớ có cãi nhau, chớ có quấy
Đánh đổ, đánh vỡ như người ta…”
Sáng mồng một, sớm tinh sương
Me tôi cấm chúng tôi ra đường
Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi
Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương.
Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên
Bút lông dầm mực, viết lên trên,
Trên những gì gì, tôi chẳng biết
Giữa đề năm tháng, dưới đề tên.
Me tôi thắt lại chiếc khăn sồi,
Rón rén lên bàn thờ ông tôi
Đôi mắt người trông thành kính quá
Ngước xem hương cháy đến đâu rồi.
Me tôi uống hết một cốc rượu
Mặt người đỏ tía vì hơi men,
Người rủ cô tôi đánh tam cúc
Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen.
Tôi mặc một chiếc quần mới may
Áo lương, khăn lượt, chân đi giày,
Chô tôi sang lễ bên quê ngoại
Người dặn con đừng uống rượu say.
Xong ba ngày tết me tôi lại
Đầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con,
Rồi một đôi khi người giã gạo,
Chuyện trò kể lại tuổi chân son.
Nguyễn Bính

Monday, January 31, 2011 9:11:24 AM
thơ

Thì cuối cùng hoa vẫn héo, và rơi
Dù em đã nâng niu bông hồng ấy
Dù hoa đã mang hồn anh lửa cháy
Thì cuối cùng hoa vẫn héo, và rơi
Anh yêu em... Điều ấy cũ rồi
Anh tốt bụng, thông minh cũng chẳng còn mới nữa
Anh vụng dại, khó nghèo chẳng bao giờ cũ cả
Nên cuối cùng hoa vẫn héo, và rơi
Cánh đồng hoa bất tận phía chân trời
Em muốn có, thể nào em cũng có
Nhưng nếu chỉ yêu hoa, không xanh cùng với cỏ
Thì cuối cùng hoa vẫn héo, và rơi...
Nguyễn Sĩ Đại