STICKY POST
Sunday, 16. December 2007, 09:20:25
nhà mới
Kính chào các cô bác , các anh chị và các bạn gần xa ( hí hí , giống đọc diễn văn khai mạc nhờ). Theo yêu cầu cũng như dụ dỗ của các anh và các em (cụ thể là 2 ông H và ku T )hôm nay trời đẹp nàz Minh Anh xây nhà nàz (làm web log), hiện tại thì vui , phấn khởi và xúc động , hic , muốn khóc òi ^ ^ .... Thôi giờ cắt băng khánh thành nhá , mọi người cho một tràn pháo tay đê ....
Minh Anh thì ít có thời gian rảnh ( sự thật ko phải là hôk có mà là dành thời gian cho việc ăn chơi , đú đởn , hic , chỉ là cho đúng nghĩa với câu " tuổi trẻ hưởng thụ " , về cái khoản này thì chị mày khác xa cái My , hixxx , chị có khác .... em nhờ ) . Mọi người ghé thăm nhà Minh Anh nhớ chúc mừng nhà mới Minh Anh nhá , hôm nào Minh Anh rảnh sẽ sang nhà các bác chơi .
Wednesday, 23. July 2008, 11:19:08
Mylu
Bất ngờ , buồn , thất vọng , shock ... đó là những gì mà chị có lúc này . Chỉ vì một hành động của em , chị như ngất đi khi nghe cái tin đó , nó như sét đánh ngang tai chị vậy . Thật sự đến lúc này chị cũng chưa hết sợ em ạ . Cả ngày hôm nay chị không làm được gì cả , chị ko nghĩ được điều gì , chị muốn về nhà ngay để xem em thế nào . Em gái chị ngốc lắm ... em có thấy như thế ko em . Chị sẽ ko nói gì hơn , bởi lẽ có nói đến đâu thì suy nghĩ vẫn chỉ dừng lại ở đó . Nhưng có một điều may mắn là có người phát hiện và em qua cơn nguy kịch . Chị cầu mong thần may mắn sẽ mỉm cười với em . chúc em mau hồi phục sức khõe và điều chị mong muốn nhất em sẽ vẫn mãi là em , em nên sống tốt , sống hết mình ko chỉ vì em mà vì những gì em mang lại cho người khác .Chị mong sẽ ko bao giờ có lần thứ 2 xảy ra vì những hành động "ngu ngốc" của em .
Friday, 20. June 2008, 01:32:39
Mylu
hehe..tình hình là hôm nay sinh nhật cưng Mylu ...hiện rờ, chị nó vẫn còn đang vi vút nơi xứ ngừi..nên mún tặng wà cho em lắm mà hok tặng đc..hehe..cho chi' miễn đc hem ??? ..hưa hưa.. hahaha...nói câu này Mylu đọc đựơc chắc nó giết mìn wá....nói chớ chừng nào chị zìa..chị MA khao bợn Myly ăn kem nhoa ...êu bợn Mylu lớm lớm lun áh kakaka..thoy..để vô đề cái..keke..sn rùi nhoa kưng..Happy birthday to kưngi !!!...cho trị nói cái này xí..[ hix..happi bday em cái tự nhiên chi' nhìn cái số 20 yrs-old..chị bùn gê nơi T_T~..tụi mình già rùi seo?? >"<..hết cái tủi "Tiên" ròy chăng ???..huhu..sao ko fải là 12t ta ..hịhịhị]..20t rùi nha..ngừi lớn thiệt rùi nha..kaka..wish em gái ngày càng shinh đợp nà,tiền tình đầy đủ và always happy nhé..hêhê..luv ya..mwuahzzzzzừ..kakaka..
Ngắn gọn zậy thoai , nói zị chứ chị gỡi quà zìa òy , hôk sớm thì muộn cũng đến XÌ Gòn thoai ....chutttttttttt...mua..ahhhh ...iu em gái lắm áh
Friday, 6. June 2008, 06:30:01
Em iu
Hãy bình tâm lại, hãy mạnh mẻ lên em. Có người buồn vì không có tình yêu, lại có người cảm thấy sợ khi phải đón nhận quá nhiều. Tình yêu cần có sự đồng cảm giữa hai người, nếu chỉ có một phía chắc chắn rằng rồi sẽ có người phải buồn, chính vì lẽ đó nên người ta mới thấy sợ nó, nhưng càng sợ thì rồi ai trong mỗi người chúng ta cũng sẽ phải trãi qua như thế. Có những tình yêu thật đẹp, cũng có những tình yêu đầy nước mắt, nhưng tất cả điều để lại những kỷ niệm thật khó quên, và rồi nỗi buồn nào cũng sẽ lắng đi theo thời gian, và rồi một ngày hạnh phúc cũng sẽ đến với tất cả chúng ta, nếu chẳng may tình yêu mà ta mong ước không thành hiện thực thì tại sao ta phải lẫn tránh nó, tại sao phải xem đó là một căn bệnh cứ đeo đẳng ta làm con người trở nên buồn khổ, hãy giữ những kỷ niệm ấy như là những thăng trầm của cuộc sống. Yêu là luôn mong ước cho người mình yêu được hạnh phúc, và ngược lại cũng mong người mình yêu luôn hiểu rằng mình cũng rất hạnh phúc vì tất cả những điều đó. Làm tổn thương một người đâu phải khi mình từ chối nhận tình yêu của họ, tình cảm con người xuất phát từ con tim, đó là tiếng gọi của tâm hồn mỗi con người, tình cảm thực sự không bao giờ tổn thương bất cứ ai, sống chân thật cũng chẳng làm ai phải đau cả, chỉ có sự giả dối, lừa lọc mới đáng để chê trách. Hãy cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có, dù những điều đó đôi khi làm mình phải khó xử, hãy làm hết những gì mình có thể và chỉ vậy thôi cũng đã đủ, và hãy sống thực với bản thân mình và hãy luôn nghỉ rằng không có việc gì là toàn mỹ cả, hãy đừng giằng vặt bản thân khi mình không làm được một điều gì đó hay mình làm ai phải khóc vì tất cả những điều đó là không tránh khỏi, quang trọng là hãy suy nghĩ và sống tốt theo con người hoàn cảnh của mỗi người. Một vài lời chia sẽ cùng em, sắp thêm một tuổi, trưởng thành hơn anh tin rằng em sẽ vượt qua được những chuyện khó khăn để có thể tìm được hạnh phúc. Hãy nhớ: "Mỗi ngày tôi tạo một niềm vui, cho tôi và cho mọi người". Goodluck!
Lê Huy Linh
Tuesday, 27. May 2008, 13:48:44
Khóc???Nhất định sẽ có nước mắt...Nhưng tại sao lại khóc?Có nhiều lí do lắm....
Có người khóc vì buồn
Có người khóc vì vui...
Nhưng cũng có người khóc vì cuộc sống....
Người ta khóc để trút hết nỗi lòng ra bằng nước mắt...Như thế,người ta không cần phải tâm sự nhiều...
'Đừng khóc nữa nhé.Mạnh mẽ lên'....Không hiểu tại sao người ta cứ phải động viên nhau như thế.Ích gì!Nước mắt lỡ rơi thì hãy cứ để nó rơi cho đến khi nó cạn...Nuốt nước mắt rất khó.Rất đau khi phải giấu kín tâm trạng!...Dù biết khóc cũng vô ích,nhưng nó khiến lòng nhẹ đi,khi khóc sẽ rất mệt,ngủ đi....Sau khi tỉnh dậy mọi chuyện sẽ khác
Khi đau khổ,khi vui,ngay cả khi nặng lòng...Người ta rất cần 1 vòng tay,1 chút hơi ấm & sự quan tâm...Nhất là 1 bờ vai,để người ta có thể khóc.Nếu như mình muốn an ủi người khác,đừng ngại mà ôm lấy người ta nhé...
*Em đã không cho nước mắt tuôn trào
Em đã cố không cho tiếng khóc thành lời*
Monday, 19. May 2008, 05:36:11
Kỉ niem
Như cắn bút. Trước mặt Như là cả xấp bài tập cho kỳ thi cuối năm gần đến. Nhưng ánh mắt nó cứ vướng vào ánh đèn ngoài cửa sổ. Ánh đèn phát ra từ dưới đường của cái chung cư cũ cả gia đình nó đang sinh sống. Hôm nay không như những ngày của hôm trước. Cây đèn sáng mãi chứ không sáng, tắt rồi-sáng-và tắt - cái hành động mà mấy hôm đầu bắt đầu ngồi học bài giữa đêm làm Như bực mình, đến độ muốn chạy xuống chữi té tát vào thằng con trai ngồi cạnh cây đèn trong sân chung cư. Nhưng nó chỉ tắt, sáng, tắt rồi sáng bỏ mặc sự chờ đợi thêm một lần tắt và sáng nữa của cô bé để có cớ mắng nhiếc một người xa lạ.
Và rồi cũng thành quen, cứ đến 12:30am nó lại ngồi vào bàn để được thấy… đèn tắt và sáng. Noí chính xác, cũng để nó nhìn lén qua cửa sổ một chàng trai ngồi cạnh cây đèn, trên chiếc Vespa màu hồng nhạt.
Mới đầu, nó tò mò lắm. Anh đến một cách đều đặn và hiền lành. Cứ đúng 12:30am, ngồi 30 phút và rồ gaz chạy thẳng ra cổng, rẽ phải. Lúc anh đến, hành động đầu tiên là bật và tắt đèn. Anh không nhìn lên chung cư mà chỉ ngồi trên chiếc xe với khuôn mặt buồn cứ hướng về phiá xa xăm. Cứ như thế… 1 ngày… 2 ngày… và cả tuần nó đều thấy anh như thế. Nhưng tuyệt nhiên … chỉ như thế. Không ai xuống ngồi cạnh anh. Anh cũng không ném đá lên chung cư như Romeo đã làm. Chỉ anh, chỉ Vespa và tắt-sáng-tắt-rồi sáng!
Đôi lúc nó tò mò, Juliet của anh Vespa hồng này là ai. Con Bư tầng trên? Linh điệu? Hay là Hương Nguyên? Cũng có lý… Hương Nguyên là đưá xinh nhất chung cư này mà nó biết. Phải xinh mới si tình được như thế. Chứ anh Vespa hồng mà si tình với con Bư lầu trên thì nó có cơ hội cưa được hoàng tử William với tỷ lệ cá cược 1 ăn 1 chứ không phải 1 ăn mấy trăm như Britney và Paris Hilton.
Mà sao hôm nay anh không đến? Không phải hôm nay mà là hai ngày rồi mới đúng. Bỏ cuộc rồi ư?
---
Bỏ mặc những suy nghĩ qua một bên, Như cắm đầu vào mười bài toán trên bàn. Rồi bỗng ánh đèn ngoài cửa sổ chớp tắt lấy đi sự tập trung nãy giờ của nó. Liếc ra ngoài cửa sổ. Anh và Vespa màu hồng xuất hiện cạnh cây đèn như chưa bao giờ vắng mặt.
Vẫn tất cả. Từ ánh mắt, phong cách mặc đồ, cái cách ngồi im lìm… dường chưa bao giờ thay đổi.
Nó bỗng đỏ mặt khi phát hiện mình nhìn anh - một người xa lạ bằng cách chăm chú thái quá. Nhưng anh thật khác so với moị người, chẳng như lũ con trai lười biếng và ngu ngốc ở lớp, chẳng như lão anh hai lạnh lùng cả ngày noí được vài tiếng kế phòng… ANH NHÌN LÊN NÓ – nó như giật bắn người. Như có dòng điện chạy tùm lum trong người. Cảm giác tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra.
Thế mà… nó vẫn len lén nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, về phiá cây đèn đã từng chớp-tắt cách đây không lâu. Anh không còn nhìn lên mà lại nhìn về phiá trước. Không, không đúng... Tuy nó không nhìn được mắt anh rõ nhưng nó có cảm giác anh đang nhìn về một nơi nào đó xa xăm lắm. Và chắc chắn, nó không hiện hữu ở phiá hàng rào trước mắt anh.
Bất giác, nó muốn một điều dại dột và làm ngay tức khách.
Ừ, anh giờ cách nó chỉ vài bước chân. “Làm gì vậy Như? Con Nguyên mà thấy thì chết…” - nhủ lòng nhưng bản thân thì không giữ được hai cái chân, 18 năm mà nó vẫn chẳng dạy được đôi chân làm theo ý mình.
Anh nhìn nó, hoàn toàn không có một vẻ ngạc nhiên nào.
Nó nhìn anh, ngạc nhiên hoàn toàn. Ánh mắt anh, cả khuôn mặt nữa. Tất cả hoàn toàn khác với góc nhìn xa, phiá trên - từ cửa sổ phòng.
*im lặng*
*im lặng*
*nó quay lưng* xấu hổ, chẳng biết bản thân đang làm trò gì. Nó quay đi, bước vội vã như trốn tránh anh, dù chẳng biết anh là ai… dù chẳng biết tí gì về anh. Có đủ xấu để nó trốn chạy như thế không?
- Em sợ anh bắt cóc à?
Nó xoay người lại, bất ngờ một tí với giọng noí của anh. Lần thứ 2 bất ngờ và lần thứ 3 cảm giác anh hoàn toàn khác xa tụi con trai xung quanh nó.
- Không – nó gật đầu đáp, mắt tìm xuống chân.
- Không thế sao lại chạy? – Anh cười. Lần thứ 3 và lần thứ 4 cho bất ngờ và khác biệt.
- … À… ừm…
- Anh chỉ giỡn thôi. Không cần trả lời đâu.
*lại im lặng*
- Em sống ở căn hộ trên kia à? – Anh chỉ tay về phiá cửa sổ phòng nó.
- Ừm – nó gật đầu – em sống ở đấy. Sao anh biết?
- Em nhìn dư nhiều để anh phát hiện ra.
- Em… em…
- Không sao đâu. Anh đâu có ý gì. Anh xin lỗi nếu làm em ngại.
- Đâu. Không. Em nào có ngại gì chứ - nó lắc đầu – Nhưng… ừm. Em hoỉ anh một câu được không?
- Em cứ hỏi. Không sao.
- Nhưng nó có quá tò mò đối với hai người chẳng quen không?
- Vậy thì ta làm quen trước là được chứ gì – anh cười, ngừng một lúc – anh tên Quân, Hà Chí Quân. 20 tuổi. Còn em? Có quá tò mò để được biết không?
- Em tên Huỳnh Như, Trần Huỳnh Như. 18 tuổi – nó dừng lại khi thấy mắt anh đưa ra sự bất ngờ - có sao hả anh?
- Không… à không. Tên em giống giống một người bạn cũ của anh thôi. À, mà nó có phải là câu em đã muốn biết không?
- Ơ… không. – nó lắc đầu như bông vụ dù biết anh đang giỡn với mình – em muốn hoỉ rằng… ừ. Tại sao anh lại ở đây mỗi tối và tắt đèn 2 lần?
- Em đếm luôn à? Giống giám thị trường anh quá. Điểm danh nữa chứ - anh lại đuà và bất giác ngừng lại khi thấy vẻ mặt nó không hài lòng nhiều cho lắm – Ok ok. Không đuà nữa. Anh không chờ ai cả, chỉ ngồi thôi…
- Còn đèn?
- Để dụ em nhìn
*mặt nó nghệch ra*
- Đuà lần 2 haha…
Nó bắt đầu buồn cười. Và hai đưá bắt đầu cười. Đủ nhiều để bắt đầu một sự quen biết.
Sau ngày đó, nó vẫn xuống sân lúc 12:30am. Đôi lúc, nó cũng có thắc mắc anh đến chờ ai? Chờ cái gì? Vì nếu là Hương Nguyên thì anh không thể naò chịu ngồi cùng với nó được. Nữa tiếng một mình trong bóng đêm mỗi ngaỳ đâu đủ làm người ta mất trí. Nhưng rồi nó cũng để những tò mò sang một bên bằng mỗi cuộc chuyện trò với anh.
Thỉnh thoảng, anh cũng đèo nó một vòng Sài gòn. Nhờ anh mà nó biết một Sài gòn khác vào ban đêm: yên tĩnh và lạnh lẽo. Anh chạy chậm mà gió rét đến tê cả da. Chưa bao giờ nó biết phiá đêm của một ban ngaỳ nóng bức đến chết người là những cơn gió lạnh rét đến buốt!
Nó để ý rằng, không bao giờ anh đi trước 1:00am như chẳng bao giờ anh đi trễ hơn 12:30am. Mười sáu ngày nay, chưa bao giờ anh vắng mặt buổi nào giống như lần anh đã không có ở cạnh cây đèn này 2 ngày sau 1 tuần đầu tiên. Và mỗi lần gặp, nhịp độ tim của nó nhích lên từng chút, từng chút vì anh.
*Từng chút đủ để biết, đủ để nhớ, và đủ để trông.*
Ừm. Từng chút đủ để phát hiện mình đã yêu anh. Đủ để cảm giác sự đẹp đẽ của tình yêu. Đủ để thấy được cái đau đớn của thích một người mà mình không có cơ hội cho sự bày tỏ.
Làm sao noí cho anh biết được khi những từng chút ấy quá mong manh, quá hời hợt. Rồi sẽ bị từ chối. Nó đủ lý trí để nhận ra điều đó.
Vài lúc nó cảm giác những lần nửa tiếng ngồi cạnh anh cười đuà như những lần ăn kem trước cổng trường. Mới đầu là cho ít sữa lên mặt kem, càng ngày càng nhiều, càng nhiều… ngọt ngào, càng ngọt ngào và ngọt ngào hơn từng ngày khiến ta muốn ăn nhiều nữa, nhanh nữa. Và đau buốt vì cái lạnh của kem.
Nó thích ăn kem vì nó thích sự ngọt ngào của sữa. Nhưng nó không thích cảm giác lạnh tê răng ấy. “Có kem naò không lạnh mà vẫn ngọt không?” – nó nhìn anh hoỉ. “Có tình yêu nào không có đau đớn mà vẫn nồng cháy không?” – anh để mắt vào không trung như đang hoỉ chính mình chứ không phải trả lời cho nó. “Hả?” – nó tròn mắt. “Không, anh noí cái đó không phải là kem mà là sữa đó em.” – anh nhìn nó cười. “Nhưng em lại không thích sữa…” – nó làu bàu một mình nhưng anh vẫn nghe thấy. “Anh cũng vậy!” – anh nháy mắt.
===
Nó cầm hai lon coca xuống sân, khó nhọc dụ mẹ đi ngủ vì bà vẫn thức chờ anh hai đi chơi gì đấy chưa về. 12:25am. Chắc anh gần đến.
Nhưng rốt cục thì anh đã không.
5 phút để đúng giờ trôi qua. 30 phút nữa. 1 tiếng nữa. Vẫn chỉ nó một mình và hai lon nước ngọt. Nó đã đóng vai anh tắt mở đèn nãy giờ cả chục lần mà vẫn vậy. Moị thứ im ắng một cách đơn độc, đầy lặng lẽ đến độ nghe được cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đeo tay đang ì ạch chạy.
Bây giờ nó mới biết được cảm giác những lần anh ngồi đây trước khi có nó. Lạnh cắt da thịt tuy nhiên... noí sao nhỉ? Những lúc có anh, đêm vẫn như thế này thậm chí là hơn nhiều nhưng đó chỉ là ở ngoaì vì gió mà thôi.
Còn bây giờ, những cơn lạnh trong lòng còn gấp bội lần gió. Rét căm cả người…
Nó lại đứng lên tắt rồi mở đèn, để biết đâu vài cơn gió giật mình thức giất mà thổi anh đến trong đêm thì sao. Ừ, mà chẳng biết anh mong ai đến khi ngồi một mình ở đây, tắt-mở-tắt-và mở cây đèn này…?
*Đi lên, vào phòng và nằm khóc vô thức trong chăn*
“Ước gì mình là người anh mong gió đem đến trong đêm…” - lảm nhảm và thiếp vào giất ngủ sâu không mộng mị…
---
Tắt-mở-tắt và mở. Nó quay phắt ra nhìn về cửa sổ. Anh đến ngoaì kia? Đưa ánh mắt ra ngoaì, về phiá cây đèn. Đúng là anh.
Nó chạy ào xuống cạnh anh. Đứng trước mặt anh. Ý định hỏi lý do vắng mặt hôm qua của anh đã biến thoắn đi mất khi nó nhìn vào mắt anh. Đỏ hoe… tại sao, tại sao chứ… hay là…
- Anh vưà khóc à?
- Không. Anh không khóc – anh nhìn vào mắt nó, đích thực mắt anh đỏ và ươn ướt mi kia kià – khi nãy chạy ngoài đường bụi rơi vào mắt thôi – anh tiếp.
- Anh đừng giấu em. Em thấy được mà. Có chuyện gì thì chia sẽ với em, không sao đâu!
Anh nhìn nó. Nhìn nó lâu lắm. Tim nó đập, nhích dần, nhích dần, đến lúc nó cảm giác dường như chỉ 1 lần tăng nhịp nữa là có thể vỡ tung. Nó bắt đầu nhìn anh. Có cảm giác anh đang muốn ôm chầm nó, mắt anh không còn giữ vững những giọt lệ bất chợt tuông ra nữa.
Và… nó bước đến ôm anh chặt vào mình. Nó khóc. Khóc vì mình không đủ lý do để tâm sự với anh, để an ủi anh. Khóc vì nó biết anh đang khóc không phải cho nó. Khóc vì khoảng thời gian giữa anh và nó quá bé, quá ít để noí nó yêu anh, để làm thứ mà bạn gái có thể làm khi bạn trai mình khóc. Không phải cười khẩy, không phải an ủi,… mà là lặng yên ngắm nhìn.
- Em yêu … anh - bất giác môi nó tự thốt ra.
Anh đẩy vòng tay nó ra và bắt đầu nhìn nó qua những giọt nước mắt còn sót lại.
- Em… em thật sự yêu anh. Em biết là hời hợt quá để thú nhận điều này. Nhưng… - nó lúng túng.
- Không – Anh lắc đầu – không phải vì nó, không phải vì em, mà là do anh. Do anh thôi em à - những giọt nước mắt bắt đầu rơi tiếp tục
- Vì anh và vì cả người anh đợi mỗi tối vào giờ naỳ nữa phải không anh?
- Không. Chỉ vì anh thôi. Chỉ vì anh thôi!!!!!
- Anh noí dối
- Xem như là anh noí dối đi, nếu nó làm em ngừng yêu anh…
- Nếu không có người đó anh sẽ yêu em chứ?
- … - anh im lặng - nếu không có người đó anh sẽ vẫn không yêu em…
Nó sững ra, nhìn anh như thể muốn noí rằng nó đang cố gắng để hiểu sai câu hỏi. Nhưng không được. Anh vưà noí đủ rõ ràng để nó hiểu hết những gì anh muốn cho nó biết…
- Dừng yêu anh đi. Phiá trước em còn nhiều điều lắm. Anh biết em cũng chỉ mới nhận ra em yêu anh nên em hãy dừng lại trước khi tiến thêm một bước nào nữa. Anh không thể yêu em, anh cũng không muốn yêu em… - anh ngập ngừng - … tốt nhất là bắt đầu từ ngày mai, em cứ ở trên khung cửa sổ ấy thôi…
- …
- Anh nghĩ nó đủ xa để em không thể yêu anh! – anh nhếch môi cười và leo lên xe đi. Mắt anh vẫn đang rớt những giọt nước. Mắt nó cũng vậy, mằn mặn.
- Anh có biết đêm lạnh ra sao không?.... – nó thì thầm với chính mình.
---
Sau ngày hôm ấy. Nó nhốt mình trong phòng. Mặc kệ mẹ và thằng anh hai kêu réo, khuyên răn, chữi bới… cỡ nào. Nó cũng vậy. Chẳng lẽ yêu luôn làm người ta đau sao? Thế sao ai cũng cười hạnh phúc khi yêu vậy… phải chăng họ đang tự lưà dối chính mình…
- Em yêu thằng con trai tắt mở đèn dưới nhà mỗi đêm hả Như? – anh hai hoỉ mà như hét vào mặt nó.
- Ai cơ… không…
- Vậy là yêu – anh hai lẩm bẩm rồi tự đóng cửa phòng nó mà bước ra.
- Đồ điên. Ai cho nhìn lén mình – nó cũng lào bào rồi kéo chăn trùm qua mặt, nhắm mắt.
---
Moị ngày như moị ngày. Anh vẫn ngồi bên cây đèn từ 12 giờ rưỡi đến 1 giờ. Nó nhìn lén anh qua ô cửa sổ cạnh bàn học để đôi lúc tự biết mình thất bại khi anh nhìn lên và cười với nó. Cứ mỗi lần như thế, tim nó đau đến nhói và nước mắt bật ra tự lúc nào.
Vì ai? Vì ai mà anh làm thế chứ?
Nó nhớ đến câu noí đuà lần đầu gặp anh:” Để dụ em nhìn.” - đủ giả dối để biết rằng không thể…
Chính xác là 3 ngaỳ sau đó. Lúc nó vưà liếc mắt ra cửa sổ khi cây đèn ấy lại tắt-mở-tắt và mở. ANH VẪY TAY BẢO NÓ XUỐNG. Nó như không tin vào mắt mình. Nhìn lại một lần nữa. Thực đúng là anh đang vẫy tay và nhìn nó. Nó chạy ào xuống sân như lần đầu tiên. Và cũng như lần ấy, như không có một sự thay đổi, anh đang trước mặt nó.
- Đi với anh một chút nhé?
- Đi đâu cơ?
- Vòng vòng như lúc trước. Đi ăn và… hẹn hò.
- Hẹn hò vào mười hai giờ rưỡi sáng hả? – bất ngờ nhưng nó cười trước thái độ lúng túng của anh.
- Luật Việt Nam và cả Thế giới cũng chẳng có cấm người ta hẹn hò vào giờ naỳ bao giờ - anh nhún vai và cười.
Nó gật đầu và trèo lên ngồi sau xe anh.
Hai đưá chạy tứ tung cả lên. Gió vẫn rét như lần đầu nó ngồi lên xe anh, nhưng không bằng lần nó ngồi đợi anh một mình giữa đêm. Làm sao bằng được vì anh đã ngồi trước che cho nó cả rồi, vì tay nó đang ôm anh chặt-thật-chặt từ phiá sau.
Nó phát hiện anh háo ăn quá. Trông cái bộ dạng anh giành ăn cá viên chiên nó không nhịn cười được.
Nó phát hiện anh ấm quá. Có lẽ vì thế anh không cảm giác lạnh khi ngồi một mình trong đêm ư?
Nó phát hiện nụ cười anh thật…giả. Cười như nhỉ là nhếch mép lên và nheo mắt lại mà thôi.
Và nó phát hiện vị ngọt ngào của nụ hôn. Nó đã vơí tới để đặt chiếc hôn vào môi anh. Ừ, ngọt lịm.
Lúc về đến chung cư. Nó còn phát hiện chữ anh thật đẹp khi đưa nó một phong thư. Ở ngoaì bià thư ấy có để tên anh – Hà Chí Quân. Anh đưa cho nó và mĩm cười dặn sáng mai thức dậy rồi hãy đọc. Rồi nó mĩm cười chào anh. Anh leo lên xe rồi với tay tắt-mở-tắt-mở đèn.
- Hôm nay anh đã làm 2 lần như thế rồi đấy!
- Ừ, vì có lẽ đây là lần cuối anh làm điều này.
- Ý anh là…
- Mọi chuyện anh noí rõ trong thư hết rồi. Nhưng em phải hưá là không được xem bây giờ nha.
- Ừ… - nó gật đầu – em hưá.
Anh rồ gaz đi. Cả khoảng sân yên lặng và lạnh lẽo lại bình thường…
Nó muốn xé lá thư ra từ lúc bước vào phòng. Nhưng nó nghĩ lời hưá của anh nên dừng lại. Trèo lại lên giường và nhắm mắt, lần này nó không khóc mà là mĩm cười. Chưa bao giờ nó cảm giác kem chỉ ngọt mà không lạnh tê răng như bây giờ. Nó yêu kem không lạnh và nó yêu cả anh…
---
Mẹ nó lay nó dậy. Lay mạnh đến độ nó cảm giác đau. Mở mắt ra. Bà đang khóc. Bà hỏi nhiều thứ, những thứ nó hoàn toàn không biết, không hiểu. Nó chỉ nghe “công an”,”thay đồ” và “đi ngay”. Và chỉ vài mươi phút sau nó có mặt ở đồn công an quận.
Chú công an hoỉ nó về anh. Hỏi nó nhiều thứ: quan hệ với anh ra sao, có gây nhau không, sáng hôm nay đã đi đâu… vân vân và vân vân. Để khi nó hoỉ lại, chỉ một câu tưởng chừng như đơn giản:” Anh Quân đâu rồi chú?”.
Chú ấy nhìn nó, nhìn bằng ánh mắt anh đã nhìn. Không trả lời mà đưa về nó một tấm ảnh.
Một chàng trai ngồi dựa vào ghế, trên cổ tay trái là một rạch ngang qua động mạch. Ừ, đầy máu!
Chỉ đủ để hiểu những gì đang xãy ra. Nó ngất đi dù không leo lên giường, không tự động nhắm mắt mà chỉ vaì giọt nước mắt rơi ra từ khoé mi.
Lúc tỉnh dậy. Nó đang nằm trên giường mình. Trong phòng mình. Mẹ đã đi làm để anh hai ở nhà chăm sóc nó. Khi nó mở mắt ra là Nhân – anh hai nó chạy ngay về phòng. Đúng là khác, nếu là anh – anh sẽ làm nhiều hơn cái chăm sóc mà thằng anh nó đang làm.
Nhưng… nó nhớ rằng… anh đã chết…
Cố nghĩ là một giấc mơ. Không, không phải. Ngay cả mơ nó cũng không mơ được như thế. Tại sao? Vì sao anh… vì sao hả Quân. Anh ra đi ai là người bật và tắt đèn cho em ngồi vào bàn học đây? Anh ra đi ai là người noí cho em anh có thấy đêm lạnh như em đã thấy không?
Bức thư hôm qua vẫn còn nằm trên bàn, cạnh cửa sổ. Cũng đang trông ngóng anh như nó hả thư?
Bức thư đã bị bóc.
Nó đứng người. Đạp tung cánh cửa phòng anh hai, chạy vào.
- ANH ĐÃ ĐỌC LÉN THƯ CỦA EM ĐÚNG KHÔNG???? – nó hét to một cách giận dữ.
Anh hai không buồn để nhìn… 1 giây, 2 giây … Nó nhận ra anh hai đang khóc. Nó nhận thấy mắt anh hai như mắt của Quân hôm trước. Nó nhận ra rằng có một điều gì đó…
Bức thư noí rằng:
Anh chết đi vì bản thân không còn đủ mạnh để chịu đựng những cơn lạnh từ phiá ngoài và trong.
Anh chết đi vì anh không thể trả cho em yêu thương đủ nhiều để thoả mãn.
Anh chết đi vì anh cho thể cho người anh yêu đủ yêu thương để cảm nhận.
Và anh chết đi vì anh không phải là một thằng đàn ông. Vì sự giải thoát cho chính bản thân chứ không vì một ai khác.
Quên anh đi như quên những con gió lạnh trong đêm…
P/s Cho 2 câu hoỉ của ngày đầu tiên, 2 câu hoỉ đủ nhiều để dối em tất cả. Anh bật tắt đèn là để làm chú ý, nhưng không phải em mà là anh em - Trần Huỳnh Nhân.
Nó buông bức thư xuống. Nhìn anh hai đang chơi cùng nước mắt. Anh hai ngước lên nhìn vào mắt nó.
- Anh cứ nghĩ để Quân yêu em là tốt cho cả ba chúng ta…
- Anh có biết đêm lạnh ra sao không? – nó nhìn anh hai – khi anh biết đêm lạnh ra sao. Anh sẽ hiểu Quân thậm chí không nên noí chuyện chứ đừng noí yêu em.
- …
- Không phải lỗi của anh đâu. Anh đừng như thế.
- Lỗi của anh, lỗi của anh… Anh mới là người không nên trò chuyện với Quân, không nên để Quân yêu anh…
- Không đâu… chỉ vì kem quá ngọt và kem quá lạnh. Thế thôi…
“Đừng nên tắt-bật đèn. Đừng nên noí chuyện với một người lạ. Đừng nên yêu một người đàn ông quá hoàn hảo. Và nên biết cách chịu lạnh trước khi ăn kem!”
Có ai biết đêm lạnh ra sao không?
GĐ
Wednesday, 14. May 2008, 08:04:29
Em gái
Vậy là chỉ còn vài tiếng nữa thôi là em bắt đầu được chữa trị . Chị cũng như mọi người đều lo lắng cho em . Ừm , có lẽ lần này sẽ quyết định tất cả em à , em cố gắng lên nhé . Em_ một cô bé đáng yêu nhưng cũng ko kém phần ngốc , ừm , em của chị ngốc thật . Chẳng bao giờ em thôi suy nghĩ , ngay cả lúc này đây , lúc em đang bệnh , em đều ko muốn mọi người lo lắng cho em , vì vậy mà em luôn bảo là em ko sao , em khỏe , nhưng với những gì chị cảm nhận thì ko phãi thế em à .
Tối nay , 2 chị em nói chuyện với nhau suốt đêm , em ko ngủ được , chị cũng chỉ biết an ủi , động viên em mà thôi , em cười nhiều và chị mong suốt cuộc đời này em cũng sẽ cười nhìêu như thế , em bảo " chị ơi , rồi mọi thứ sẽ tốt phãi ko chị , mỗi người đều có một số phận riêng , em sẽ ko sao mà , phải ko chị " , chị đã bật khóc , nhưng màh chị đã ko nói gì , chị im lặng , thật lâu sau chị mới nói được một câu " ừm , rồi mọi thứ sẽ qua , em cố lên nhé em " . Chị không ngạc nhiên vì cách nói chuyện , lập luận của em và cũng chẳng lấy làm lạ khi em không còn vẻ nhí nhảnh và hồn nhiên ngày nào. Chỉ đơn giản vì chị biết, em gái chị đã lớn....chỉ hơn tháng nữa thôi , em chị sẽ tròn 20t . Em luôn bị những kí ức trong quá khứ xen lấn vào suy nghĩ , em vẫn như thế , em bệnh , nhưng em ko lo cho sức khỏe mà vẫn nghĩ cho người khác , em bảo " em sẽ tốt hơn , em sẽ về nhà , em sẽ tiếp tục học tập , và em sẽ về vì có một người đang đợi em "
Song, em gái của chị ạ! Chị không mong em sẽ trưởng thành và đi qua những tháng ngày cũ bằng cách tự làm tổn thương mình....Hãy nhìn cuộc sống bằng niềm tin mà em từng có và đừng bao giờ đánh mất nó, em nhé! Vì chị luôn mong em có thể hạnh phúc, em à
Vỡ! Ai rồi cũng sẽ có lúc vô tình làm vỡ một thứ gì đó quý giá của riêng mình...Những mảnh vỡ luôn làm người ta đau và rướm máu....Những vết cắt vô hình, không có thứ thuốc nào có thể chữa lành được, ngoại trừ thời gian.....
Chị cũng đã vỡ, những mảnh vỡ ký ức, mảnh vỡ niềm tin....vô số những mảnh vỡ cứa vào lòng chị...đau nhói....Có những mảnh vỡ của thời thơ ấu đầy nghiệt ngã, cũng có những mảnh vỡ do niềm tin bị đánh mất, và có cả mảnh vỡ gây ra bởi yêu thương....rất nhiều mảnh, đến nỗi chị chẳng thể nào nhớ hết được.... Và, chị đã học cách để bước qua những mảnh vỡ ấy, bằng đôi chân trần trên đất....Chị đã không trốn chạy nó, vì nào ai có thể mãi sống bằng nước mắt?
chị đã tự lập một mình , chị tự nấu ăn ,tự giặt quần áo rồi tự xếp , tự bương chải mọi thứ , mỗi lúc nhớ nhà , nhớ bố mẹ , chị chỉ biết ôm con gấu mà khóc một mình , bây h chị đã biết làm được nhiều việc mà trước đây chưa bao giờ chị nghĩ là sẽ làm đc , ví vậy mà em cố lên em
Hãy để mọi thứ chìm vào quên lãng,em nhé! Cuộc sống là 1 dòng chảy không ngừng và chẳng ai có thể ngăn dòng chảy ấy lại được Hãy tha thứ và cho đi, nỗi đau nào rồi cũng sẽ được xoa dịu bởi yêu thương . Em cố gắng vượt qua đi , mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp
1 2 3 4 Next »
Showing posts 1 -
7 of
24.