Nhờ ơ sắc...!

...ngồi hát ca bềnh bồng...

Subscribe to RSS feed

Muốn...!



Em...

Muốn nói một điều gì đó với anh
Mà bóng đêm dày quá...!

Em sợ mình không nhìn được tất cả
Những buồn vui trong mắt anh sâu!


Em...

Muốn nói nhiều điều muốn nói từ lâu
Trời chợt nổi cơn giông tố
Em lại sợ sự vô tình của gió
Lời nói đầu môi gió sẽ cuốn xa vời...

Em...

Muốn hét lên vì nỗi nhớ anh ơi!
Giữa trùng điệp khổ đau có tình yêu tồn tại?
Em thấy sợ tiếng lòng mình dội lại
Vách đá vô tri nào hiểu tiếng con người!

Em...

Muốn được một lần, chỉ ước một lần thôi...!
Được ngả vào ngực anh, ngủ vùi trong thanh thản
Sợ đôi vai thêm một lần nặng gánh
Đành ngủ vùi nghìn khao khát riêng em...!

Em...!


Như là giấc mơ...!

Như là cách mà chúng ta đợi chờ
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…


Một người bước qua, dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo, níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?

Có hàng ngàn con người ta yêu thương nhưng sao chỉ chọn đúng một trái tim ủ ấm trong ngày mưa
những xa lạ bỗng gần đến không ngờ được
thấu hiểu từng cử chỉ bàn tay và nét mặt
từng tiếng cười vui lúc đêm về hay trời sáng
từng lặng im trong lòng ngột ngạt
mà vẫn bình yên thôi!


Người từ đâu đó rồi bước vào trong cuộc đời
làm thay đổi hướng đi của giọt nước mắt
thay vì rơi trên tay mình thì nay đã rơi trên ngón tay người khác
thay vì mệt nhoài trên cô đơn thì nay đã biết giữ chặt
mỗi yêu dấu đâm chồi…


Chúng ta vẽ một vòng tròn mà sóng gió không bao giờ vượt quá được lằn vôi
thắp lên những ngọn nến trong đêm về giá rét
dọn một chổ nằm cho riêng phần đời mất mát
nhưng chúng ta có biết gì về những điều chỉ hình thành khi hờn ghen bật khóc
từng giây phút mong manh?


Có cách nào mang một chiếc lược chải hết những khốn khó vẫn để dành
phân loại ưu tư nào đến trước
chúng ta sẽ dự báo cho ngày mai bằng một que diêm vừa đốt
giữa đôi lòng bàn tay…

Như là giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây
được nhìn thấy mình làm mưa rơi ngoài cửa sổ
được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…

Như là cách mà tình yêu gọi chúng ta đến và tặng cho một ước mong…



( Nguyễn Phong Việt)

Giáng sinh ấm áp!

Vậy là em đã đi qua mùa Giáng sinh!

Vui và ấm! Giáng sinh không cô đơn...!

Ngày này của em, không có chút kí ức nào tìm về, mọi thứ đã mơ hồ như làn sương mỏng ngăn cách em hôm nay với em của ngày xưa. Nhìn lại một chút, em thấy nhẹ nhàng quá...! Cám ơn thời gian!

Em đã có bình yên của riêng em rồi!

Noel năm nay, giản dị mà đáng nhớ ~^^~!


Ngủ ngoan nhé, yêu thương!



Gió cứ thổi những yêu thương về...

Em bâng khuâng...

...

...

Yêu thương này... em không thể... dù rất muốn...

Có quá nhìu thứ để nghĩ về
Có quá nhìu điều phải nghĩ tới...

Em...

...lạc trong chính cảm xúc của mình...

...

...


Chỉ khi giọt nước mắt chạm nhẹ vào tay, em giật mình... ngỡ ngàng về quá nhiều chuyện...

... Đợi chờ yêu thương...!!!




[/COLOR][/SIZE][/B]

Ngày gió!!!

Đi tìm bình yên từ chính nơi-đã từng rất êm đềm trong tim...
Vậy mà...vẫn không nguôi nổi cơn đau...

Sẽ thôi
...tự nhủ "quên đi" nhưng không thể?!
...hy vọng
...những mơ mộng
(bởi ta "đủ rồi"...)

...

Cửa sổ...nắng
...mây và gió...
Ta...

Hình như trong gió chứa đựng bình yên...!!!



Khoảnh khắc xưa...!

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?


Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
khi nhìn thấy người bước đi bên cạnh người không phải ta mà là một người khác...


Để biết trái tim từ đó mất đi khái niệm về ánh sáng
để biết cuối cùng cũng phải nhường bờ vai kia cho một ai bước đến
để biết khi tung đồng xu lên là phải chọn làm người thua trước
để biết không có nỗi đau nào là cân đong đo đếm được
ngày hạnh phúc bỏ rơi...

Chúng ta đã từng sợ không nắm giữ được một quãng đời

nên nếu muốn khóc thì đừng khóc
nên nếu người muốn gào lên thì hãy cắn vào tay ta để sẻ chia những hằn học
nên nếu người hằng đêm chong mắt tìm một ngôi sao băng vụt sáng
thì cứ tin qua từng đêm trắng...
(rồi sẽ tìm thấy điều mình cần...)

Nhưng người đã ngoảnh mặt đi khi ánh mắt chưa kịp chạm vào lãng quên
cho người bước đi bên cạnh người nhoẻn miệng cười hạnh phúc
cho những trắc trở bỏ lại hết cùng một quãng đời đau đớn

cho một gương mặt thương yêu vùi thật sâu dưới từng lớp cát
để sống với những gì mình đang nắm giữ trong tay!

Chúng ta đã từng tuyệt vọng đến mức sợ cả những tiếng cười
đến mức tự hỏi bản thân cần chi phải sống
đến mức nhìn một chiếc lá rơi mà cũng ứa nước mắt
đến mức đột nhiên muốn chưa hề gặp nhau trong một phần ký ức
có lẽ người sẽ vui...?


Người đã bước đi với lựa chọn phó mặc mình cho cuộc đời
phó mặc mùa đông ở trong tim vĩnh viễn
phó mặc những giấc mơ chỉ luôn thấy mình chạy trốn
phó mặc mái tóc từ nay chỉ còn tự mình chải buột
phó mặc những ngày nóng sốt
nằm và nhớ một đôi tay...

Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
còn hơn những gì có thể gọi tên là đắng cay...

chúng ta đi qua nhau như những người xa lạ
người quay đi để ngăn trái tim mình hóa đá
ta cắn răng để giữ nước mắt mình không thể...
không ai giống như ai?

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

(Nguyễn Phong Việt)

Về!

Mệt mỏi-sau những ngày dài... trốn chạy những điều-không muốn nhớ...
Đừng! Hoàng hôn chưa tắt sao đã vội quay đầu...
Yếu mềm quá! Đôi lúc muốn buông xuôi tất cả...
Mặc kệ mọi thứ xung quanh
Để được yên-dù là trong phút giây...

Những điều quen thuộc của ngày xưa
Cứ tìm về trong từng khoảnh khắc
khiến-nghẹt thở...
Muốn lơ đi nhưng không thể
Tại sao?
...

Ngày ấy...
Bây giờ...
không muốn nhớ!


Entry: đêm!

,

Sớm. Phố vắng. Trời se lạnh. Hệt như mùa thu HN quen thuộc! E ngửi thấy mùi thu... nhớ quắt quay một thời mộng mơ đầy bình yên...lâu lắm rồi...

Ngày ấy, tháng ấy, cảm giác ấy, đau buồn ấy... đã xa lắm... vậy mà ta mãi để trong lòng nỗi nhớ...

Mỗi ngày trôi qua, mệt mỏi quá với những cảm xúc không thể điều khiển nổi! Vết thương của quá khứ cứ nhức nhối mãi không thôi. Ta-lúc này- bất lực...

Tự an ủi: rồi sẽ qua!

Đêm...

Đừng nhìn lại!

Đừng nhìn lại sau lưng
Nên cố đi nơi đâu thật xa
Đến những nơi ta chưa bao giờ
Cùng người mình yêu rong chơi chốn này
Để không bị vướng muộn phiền

Trải tầm nhìn ra xa
Lùa đôi mắt trông theo chân trời
Khi không gian chỉ có ta
Nơi ưu tư được thét cho nhẹ bớt đi

Chớ nên ngồi khóc
Không khá hơn đâu
Khóc chỉ làm cho lòng thêm yếu mềm
Khóc để rồi chôn niềm đau trong lòng

Hét lên thật lớn
Tan hết trong anh
Thấy trong lòng như được thêm sức mạnh
Thứ tha rồi ... bỏ qua chuyện xưa

Ôi có đôi khi...

Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoang
Sống kiếp lang thang, dạo chơi khắp núi rừng
Rũ lá rơi vàng, về thăm biển mênh mông
Vượt ngọn sóng dâng tràn
Ta là gió trên ngàn

...

Ôi có đôi khi thèm như lúc tuổi thơ
Sáng sáng tung tăng, đùa vui hát vang lừng
Chẳng biết suy tư đời kia vấn vương gì
Rồi chiều tới mơ màng
Đợi chờ sáng tưng bừng

...

Ôi có đôi khi thèm như những con chim
Cứ hót líu lo rồi tung cánh lên trời
Đến đến đảo hoang, tìm nơi vắng bóng người
Rồi cười nói một mình
Và lặng khóc một mình