Skip navigation.

STICKY POST

Intro

Sống không đơn giản chỉ để chết...

Thời gian sẽ không bao giờ dừng lại, nó sẽ trôi thật nhanh, cuốn theo tất cả, tuổi xuân, hoài bão,... Duy có kí ức là có thể níu giữ, và nó sẽ được níu giữ tại đây... Chào mừng các bạn đến với blog của K'. Xem tốt nhất ở trình duyệt Mozilla Firefox 2.x hoặc Opera 9.x trở lên với độ phân giải tối thiểu là 1024x768. Nếu bạn trích xuất thông tin từ blog này, xin vui lòng ghi rõ nguồn.
Lượt truy cập

@@

Dạo này thấy mình lạc hậu hẳn.
Cập nhật cảm xúc & suy nghĩ của người khác chậm kinh.
Chắc già thật rồi, lol.

Working tiltle

Đang viết... :D

HOA CỎ MAY
“Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy”

Xuân Quỳnh
Tôi ngồi giữa đồng cỏ may, nhìn theo dáng em chạy mãi ra phía xa xa chân trời. Nắng chiều vàng nhạt, nghiêng theo những cành cỏ may, và ngả dài trên những bông cỏ may li ti, sắc nhọn. Bóng em thấp thoáng, chợt hiện ra, rồi chợt biến mất, nhưng tiếng cười của em thì vẫn chạy sát bên tôi đùa bỡn. Một buổi chiều thật lạ...



Sneak peak trước nhiêu thôi :cool: (Thật ra bức tranh rộng quá, vẫn không thể gom lại câu chữ nào được - nói thẳng ra là... bí rồi :cry:)

Uổng công

Biết vậy thì wên wách cho rồi, uổng công suy nghĩ thì đc cái đé j nhỉ? Đằng nào cũng mất hình tượng rồi __ __' thix bất ngờ mà tình hình thế này chắc là không ổn gòy >.<

Con người là vậy, chả bao h biết trân trọng những gì mình đang có, tới khi nó mất đi lại tiếc nuối, có lại rồi lại đi mơ tưởng, so sánh với những gì không có, rồi sẽ lại mất ngay ấy mà :lol:

Chợt

Thằng bạn mới send link wikihow, tò mò đọc linh tinh vài thứ. Chợt thấy article đó, thích thú cũng đọc thử. Chợt nhận ra, trên mỗi dòng chữ, đều miên man chảy về một hồi ức, một cảm giác tưởng chừng đã mất lâu lắm rồi. Mắt nhắm lại để cảm nhận thật trọn vẹn, tim đập thật nhanh, và môi chợt thật ngọt :happy:

Ngẫu thi :D

Bỗng một hôm đón làn hơi lạnh
Mới sực nhận ra mùi gió mùa đông
Không phải của trời cũng chẳng hẳn của lòng
Của tim chăng? Lại chẳng dám gật đầu...


Sài Gòn năm hai mùa mưa nắng
Cũng như em mắt chẳng mãi nheo cười.
Gió đã về vờn trên lá biếc,
Không phải đông, trời vẫn lạnh thâu tim...
Sài Gòn đêm đường sá đông vui
Nhưng nụ cười không bao hàm hạnh phúc
Có những cặp tay trong tay lạc thú
Cũng đầy người hồn chỉ đứng bơ vơ.

Tôi nhớ tiếng cười, tôi nhớ dáng
Tôi thèm ánh mắt, tôi thèm hương
Tôi khát khao một cảm xúc, khát khao một điệu valse trái tim
Và tôi ham muốn, thực sự ham muốn
Một chút hơi ấm thân thể,
Và một chút cảm xúc tình yêu...

Người ta bảo
Yêu nhau là yêu bằng tâm hồn, không phải bằng thể xác
Tôi thấy thế, tôi biết thế, và tôi cũng nghĩ thế
Nhưng có ai đó (tâm hồn tôi chăng?) đã rỉ tai tôi rằng:
"Xác không luyện thì tâm chẳng thể tôi thành"

Và tôi muốn
Cho kề sát đôi mắt, cho chạm nhẹ đôi môi
Cho đôi tay siết chặt đôi mình đang nóng vội
Cho đôi đầu quấn thành tơ đỏ
Và cho đôi tim khiêu vũ một điệu yêu

Thoả mãn?
Nhục dục?
Hay ham muốn?
Mỗi người một lối suy diễn, mỗi người một lời biện minh
Còn tôi thích nghĩ đó như một phần tất yếu
Của cuộc sống,
Và của một tình yêu...

Tp. Hồ Chí Minh,
01 - 12 - 2008

Iu...

,

Phải, tôi yêu em...

Hết

Sắp tròn một vòng tuần hoàn của trời đất. Những sáng giá rét lại sắp đến. Ngày nay, năm ngoái, tất cả chỉ mới bắt đầu. Vậy mà giờ đây, nó đã đã là một thứ mà người ta gọi là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ, nhưng mà, cứ phải quên...
Nhớ gì đây?
Em của những nụ cười, em của những niềm vui. Tôi khóc. Quy luật của sự sống là không thể thay đổi. Bắt đầu - lớn mạnh - tàn phai - kết thúc. Cho dù đó là một sự sống hữu hình, hay vô tri vô giác, hay chỉ là một khái niệm con người đặt ra, không hình không dạng. Tôi lại khóc...
Khóc để làm gì?
Tôi muốn níu kéo. Tôi biết, níu kéo là yếu đuối. Nhưng, tôi chưa chuẩn bị. Tôi còn nhớ miệng tôi vẫn toe toét khi đọc lá thư đó. Thậm chí khi tôi đọc xong, tôi vẫn chưa ngậm miệng lại được ^^'. Nó vẫn còn quá gần, gần đến nỗi tôi tưởng mình chỉ cần với tay là chạm tới. Nên tự nhiên, tôi lại với tay ra níu lại...
Níu kéo điều chi?
Em không hẳn là mảnh ghép còn thiếu của tôi, nhưng em cũng gần như thế. Tôi không biết. Vì chúng ta vẫn chưa ghép lại làm một bao giờ. Chúng ta chỉ hơn bạn thôi nhỉ? Tôi tưởng ranh giới giữa hai thứ đó hẳn phải rất mong manh. Nhưng tôi vẫn chưa bước qua nổi nó trong suốt mười tháng qua...
Bước qua những gì?
Chỉ còn là quá khứ. Em có thể nguyền rủa tôi vì những lời trên. Nhưng... còn lại gì?

Dream?

I keep dreaming that dream...

"I'm the leftovver
All I can do is watching
Leave me to come to..."

But it's not just a dream. It's the fact.
No longer belongs to me... Right?

No connection 'til the end...


Ella no es más mi novia

"Chuyện chỉ đến khi không được mong chờ..."

Khi tôi đang đứng trên đỉnh cao, cũng là khi tôi bị đẩy rơi xuống.
Nhanh đến nỗi, tôi không kịp bàng hoàng...

Tôi đang đợi chờ một điều tương tự, điều tương tự trong vòng qui luật ấy.
Nhưng có lẽ, chỉ có tôi là ngoại lệ...

"Thực và ảo là gì? Xét cho cùng, cái này chỉ là ảo ảnh của cái kia" - [Trịnh Công Sơn]