HƯƠNG VỊ CUỘC SỐNG

Khao khát là khởi đầu của mọi thành công và Ước mơ là khởi đầu của hành trình vượt ra khỏi những khuôn khổ.

Subscribe to RSS feed

Hoài niệm...

"Ve kêu, phượng nở, đón hè về
Lệ buồn, mi khép, tiễn bạn xa."
...NTTN_HS


Thoáng đó mà đã bốn năm trôi qua, cuộc đời sinh viên giờ chỉ còn là quá khứ...Một quá khứ với nhiều kỷ niệm buồn vui bên mái trường...
Có thể nói, cảm giác mà tôi đang cảm nhận là rất quen, đã nhiều lần xuất hiện trong quá khứ...vậy mà vẫn làm cho tôi đau...Nhớ lắm thời gian vui vẻ khi ngồi trò chuyện cùng các bạn, cùng đùa vui và kể chuyện cười cho nhau nghe...tưởng rằng rất nhỏ nhặt, nhưng bây giờ muốn quay lại khoảng thời gian đó là một điều rất khó thực hiện...

...Xa nhau rồi mới thấy nhớ thương nhau...
Mỗi người trong chúng tôi sẽ bước đi trên những con đường khác nhau, trên con đường ấy chắc chắn sẽ có không ít khó khăn và thử thách, nhưng cầu chúc cho chúng tôi may mắn và có đủ niềm tin, nghị lực để thực hiện ước mơ của riêng mình!

Bạn của tôi ơi!!!...Đã là bạn thì suốt đời sẽ mãi là bạn, không gặp nhau không có nghĩa là "xa nhau"... Bạn bè như những ngôi sao nhỏ, có thể bạn không thấy tôi và tôi cũng không trực tiếp nhìn thấy bạn, nhưng tôi muốn bạn biết rằng, ngôi sao của tôi mãi mãi bên cạnh ngôi sao của bạn!





Nhớ...







TÌNH YÊU...



Nếu ta yêu một người mà người đó không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu không chọn chỗ dừng nơi trái tim người ấy mà thôi.

Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại....đừng nhận, để không gây đau khổ.

Cách ta cư xử với tình yêu cũng chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc....ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.
Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta, nhưng rồi tình yêu lại ra đi....thì cũng đừng nên níu kéo làm gì, đừng đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mỗi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó. Và rồi...đến một lúc nào đó ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu mà là tình yêu lựa chọn ta.

Tất cả những gì ta có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kỳ diệu khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn, hãy cảm nhận hơi thở của nó....; nhưng rồi hãy dang rộng tay để cho nó ra đi một khi tình yêu muốn thế.

Hãy mang tình yêu đến cho người đã làm sống lại tình yêu trong ta,mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà mình có thể làm được.

Có những người đang yêu đã sai lầm. Họ sống những ngày không tình yêu quá lâu....nên họ cho rằng tình yêu chỉ là nhu cầu...Họ cho rằng con tim là chỗ trống và tình yêu có thể lắp đầy, họ cho rằng tình yêu là một điều sẽ đến với mình hơn là xuất phát từ bản thân họ. Họ quên đi điều kỳ diệu nhất của tình yêu, đó là - tình yêu là một món quà - mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi.


Đối với tôi, mãi mãi tình yêu là một điều bí mật!
Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong trái tim ta dù chỉ trong một khoảnh khắc nào đó của cuộc đời.
Vẫn là câu nói ấy : " Có những duyên phận lạ mãi mãi không được hưởng hạnh phúc. Yêu một người không nhất thiết phải có, nhưng khi có một người thì nhất thiết phải tìm và giữ thắm thiết tình yêu."


Sad Romance





Một người con gái....một nỗi lòng....một trạm xe buýt vắng bóng....và một bầu không khí với cái se lạnh của mùa đông...

Một Thoáng Việt Nam

Nếu bạn không có thời gian để đi khắp các vùng miền của cả nước và bạn không có nhiều cơ hội để tìm hiểu về văn hóa truyền thống của các dân tộc....vậy thì hãy đến " Một Thoáng Việt Nam"!
Nơi ấy, bạn sẽ thấy một mô hình Việt Nam thu nhỏ, bạn sẽ có dịp tìm hiểu về văn hóa của người Việt Nam...Chỉ một ngày nhưng bạn sẽ học thêm nhiều điều bổ ích. Không chỉ thế bạn còn có thể trực tiếp tham gia vào các nghề thủ công truyền thống: đan nón, đan lát, làm gốm, dệt vải.....
Hãy đến một lần và cảm nhận...........!















Đây là nghề làm giấy dó.

Loại giấy này rất bền và để rất lâu.
Nguyên liệu làm giấy dó


Cây mía này cao 9m!!!
chắc là ngon lắm nhỉ???

Nghề làm tranh ghép gỗ....


Nghề dệt vải, nghề làm nón, nghề làm gốm....


Phúc, lộc, thọ...

Làm gốm thật là thú vị....


Hẹn gặp lại lần sau nhé..." Một Thoáng Việt Nam"
Chúng ta sẽ hiểu nhau nhiều hơn nhé!!!



CHUYẾN ĐI VỀ SÁNG.........

Hãy nhớ rằng...

Có ai đó rất tự hào về bạn.

Có ai đó đang nghĩ đến bạn.

Có ai đó quan tâm đến bạn.

Có ai đó rất nhớ bạn.

Có ai đó muốn nói chuyện với bạn.

Có ai đó muốn ở cạnh bạn.

Có ai đó luôn mong sự bình yên cho bạn.

Có ai đó muốn nắm tay bạn.

Có ai đó luôn muốn bạn hạnh phúc.

Có ai đó muốn tặng quà cho bạn.

Có ai đó thán phục sự mạnh mẽ của bạn.

Có ai đó muốn bảo vệ bạn.

Có ai đó yêu thương bạn vì chính bạn là bạn.

Có ai đó rất vui khi bạn là bạn của họ.

Có ai đó muốn bạn biết rằng họ sẵn sàng ở bên bạn.

Có ai đó muốn làm mọi điều dành cho bạn.

Có ai đó muốn chia sẻ cùng bạn.

Có ai đó vẫn tha thiết với cuộc sống cũng chỉ bởi vì bạn.

Có ai đó luôn cần sự động viên của bạn.

Có ai đó cần niềm tin ở bạn.

Có ai đó vẫn tin tưởng ở bạn.

Có ai đó thích một bản nhạc nhắc họ nhớ về bạn...

Và có ai đó sẽ khóc khi đọc những dòng này và nhớ về bạn....

Hãy nhớ rằng bạn quan trọng như thế nào đối với một ai đó
..
.
Một ngày nào đó bạn thấy buồn và muốn khóc...
Hãy gọi cho tôi. Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười nhưng tôi sẽ khóc cùng bạn.

Một ngày nào đó nếu như bạn không còn muốn nghe ai nói nữa...
Hãy gọi cho tôi.Tôi sẽ đến bên bạn, im lặng và không nói gì.

Nếu một ngày nào đó bạn gọi cho tôi mà không nghe tiếng trả lời
Thì hãy đến bên tôi vì lúc đó tôi đang cần đến bạn.

Để tìm một người bạn tốt thì rất khó.Để rời bỏ họ càng khó hơn...
Và để quên họ là không thể.

Những người bạn tốt như những ngôi sao.
Không phải lúc nào bạn cũng nhìn thấy họ, nhưng bạn biết là họ luôn có ở đó.

Có những duyên phận lạ mãi mãi không được hưởng hạnh phúc.
Yêu một người là không nhất thiết phải có, nhưng khi có một người thì nhất thiết phải tìm và giữ gìn thắm thiết tình yêu
.




Chìa khóa của những điều kỳ diệu...



"...Trong cuộc sống có thể chính chúng ta nắm giữ rất nhiều chìa khóa tài năng,nhưng sự khác biệt giữa một người thất bại và thành công trong đời không nằm ở khả năng hay sự sáng tạo mà tùy thuộc vào sự can đảm và dũng cảm thực hiện những ước mơ của mình, tính toán những rủi ro và kiên trì hành động...[/SIZE]"[/FONT][/ALIGN]
Người thất bại thường viện cớ rằng "tôi rất bận...", người thành công lại nói rằng "tôi sẽ tranh thủ sắp xếp thời gian"

Người thất bại cố gắng tìm ra những lý do để né tránh vấn đề, người thành công lại tìm cách để thức hiện ý tưởng của mình.

Người thất bại luôn tìm nguyên nhân để đổ lỗi cho sự yếu kém...trong khi đó người thành công luôn cố tìm cách hoàn thiện bản thân...

Người thất bại chỉ biết phàn nàn, than phiền...về những điều không như họ mong muốn,người thành công lại tìm xem nguyên nhân ngăn cản họ đạt được kết quả tốt đẹp.

Người thất bại thường khổ sở và tự trách mình vì những thất bại đã qua...trong khi đó người thành công lại xem đó là bài học kinh nghiệm trong cuộc sống và là nấc thang để họ bước lên bậc cao hơn...

...Rất nhiều và rất nhiều nữa những khác biệt giữa "thất bại và thành công
"


Mỗi ngày trôi qua, cuộc sống mang đến cho bạn rất nhiều cơ hội, và chính bạn là người quyết định bản thân mình sẽ làm gì để trở thành người thành công hay là kẻ thất bại.Sự lựa chọn tùy thuộc vào bạn và theo cách của chính bạn...Hay sống cho thật tốt,hay làm những gì mình cần phải làm...để trở thành người có "giá trị" vì chúng ta chỉ có một lần được sống.[/SIZE].[/ALIGN].!

Đà Lạt nhớ...!

Tôi quyết định đi Đà Lạt cùng với gia đình vào 2 ngày trước khi chuyến đi bắt đầu. Đúng thật là không thể tính trước được chuyện gì sẽ xảy ra...tôi rất bận vào 2 tuần trước đó và tôi nghĩ kế hoạch sẽ không thể hoàn thành vào ngày 13/6...vậy mà ..tôi vẫn đi chơi, đơn giản vì tôi nghĩ năm nay đi chơi cùng với ba mẹ, liệu năm sau tôi có còn cơ hôi hay không?...nghĩ như vậy nên tôi tận dụng hết thời gian có thể để được ở bên Ba Mẹ...và thật may mắn vì trong chuyến đi này tôi quen vài người bạn mới. Tôi chưa biết rõ về những người bạn đó nhưng tôi nghĩ rằng nếu như mình dùng một trái tim chân thật để cho đi tình bạn thì chắc là họ sẽ dùng trái tim để đáp lại tình cảm ấy.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được một sự đồng cảm giữa con người với con người mà trước đây tôi chưa bao giờ nhận thấy ở những người không phải là người thân trong gia đình. Đa phần tôi nhận thấy một sự ganh tỵ, cạnh tranh và tranh đua hơn kém...Tôi thật sự cảm thấy buồn khi xa người bạn đó, người mà chỉ qua một lần tiếp xúc là "lấy đi hết những cái gai tự vệ của tôi..." và đặc biệt cho tôi những ý kiến đóng góp mà gần như chỉ có Ba Mẹ mới đề nghị tôi nên làm như vậy thôi! vậy tôi sẽ phải làm gì đây???
Tôi sẽ thử một lần sống bằng chính con người thật của mình, sống hết mình, làm tất cả những gì mình thích và...không dùng lý trí để so tính thiệt hơn...Biết đâu trong lần này tôi sẽ lật qua một trang mới trong cuộc đời của mình...









Này anh....em thích...



Này anh, em thích...


Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…


Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…


Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…


Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.


Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi ..
.