con đường ...

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Bạn là vị Khách thứ Đã viếng thăm Blog của Lê Dân Chúc Mọi Người Sức khỏe, Hạnh Phúc và Thành Công Trong Cuộc Sống !

Đối thoại ngắn giữa 4 ông già và bức tường

Ông già chống cuốc, gạt mồ hôi, vấn điếu thuốc rê, nhổ bãi nước miếng, nhìn bức tường có kẻ những giòng chữ lớn, mầu vôi đỏ đã bạc phếch,
nói :
- Nói hổng phải nói chớ qua mệt dzới bây quá rồi!
ruộng đất trong này từ nào tới giờ có để ai chết đói?
dzậy mà nay không nhờ mấy đứa ở bển lâu lâu gởi cho chút đỉnh
thì chỉ còn có nước cạp đất mà ăn.
con gái trong này trắng da mát thịt. hồi xưa cầu còn hổng được,
giờ đứng xếp lớp cho chúng lựa.
giải cái con mẹ tui chứ giải!

Bức tường rung lên giận dữ, mảng tường có kẻ chữ giải nứt toác, xụm xuống.
vôi vữa rơi lả tả.
có tiếng trả lời mơ hồ, nghe không rõ.

2. Ông già sửa lại nếp áo, thắp nén nhang, cúi đầu trước bàn thờ,
rồi nghiến răng mà nói: anh nói chi lạ rứa?
đường bác anh hành quân xác phơi từ bắc vô nam.
con tui anh giết. nhà tui anh chiếm. bàn thờ ni nhang đèn đỏ hực từ tết Mậu Thân.
xác vùi Bãi Dâu, xác đau Cồn Hến,
răng mà nói vì dân cho đặng?

Bức tường rung lên, một mảng tường xụm xuống, vôi vữa rơi lả tả,
nghe âm vang như tiếng vọng từ đáy giếng: vì nghĩa vụ cách mạng,
vì xã hội chủ nghĩa thiên đường, vì độc lập, vì tự do,
vì hạnh phúc...

3. Ông già phủi đít, đứng lên, tiến đến trước mảng tường có kẻ
hàng chữ người sinh ra có quyền bình đẳng, nói:
anh hứa với tôi dân giầu nước mạnh,
mà tôi nghèo vẫn hoàn nghèo. cả đời chưa bao giờ đủ tiền mà ăn 1 bữa cơm dân chủ.
tôi đã nếm qua đủ chén đắng chén cay, mà cái men say tự do chưa bao giờ được nếm.
anh hứa với tôi bữa cơm hạnh phúc?
quanh đây, chúng tôi chia bát canh bất hạnh hàng ngày.
con trai tôi chôn dọc trường sơn. con gái tôi chôn rừng hoang lạnh.
ruộng tôi đã mất.
đất, tôi không là chủ.
vậy anh bảo tôi là chủ của cái gì?

Ông già phanh ngực, lôi trái tim ra, tẩy cho sạch những con chữ bẩn.
thôi, trả lại cho anh cái bả người làm chủ.

Bức tường rung lên, khoảng tường xụm xuống. trong bụi đất mịt mờ
vang lên âm thanh nghe buồn như tiếng vọng từ những điều buồn nhất :
xã hội chủ nghĩa là nguyện vọng của toàn dân...

4. Ông già kéo ghế ngồi, dưới bóng cây khế ngọt,
nhìn vào xa xăm, nói từ ngoài ngàn dặm:
anh sợ môi hở răng lạnh, anh muốn đồng chí anh em,
anh mơ đại đồng gì đó, thì đó là chuyện của anh,
nhưng đừng có mà mở miệng dân làm chủ,
khép miệng do dân vì dân mà làm bẩn đi những dòng chữ quý

những chữ này không phải của anh. anh đánh cắp chỉ để pha thuốc lú.

dân anh không làm chủ,
anh không của dân, anh không do dân,
anh chưa bao giờ vì dân mà làm điều gì hết thẩy,
anh chỉ công bằng khi đẩy dân bắc dân nam đi lãnh đạn
và chết giống nhau thôi.

Hãy trả lại những con chữ mà anh đánh cắp.
đừng dùng những điều học lỏm mà bịp người dân.

Bức tường cau mày, nạt lớn:
nhưng đấy là con đường tiến lên xã hội chủ nghĩa!
bức tường giận dữ rung lên, vài mảng tường xụp xuống, vôi vữa rơi lả tả,
để lộ những viên gạch đỏ như đã được nung từ máu.

4 ông già lắc đầu, nhìn nhau:
Nhìn nó giờ thiệt đúng là một chân dung nham nhở.
Dưới chân tường, những con chữ quý nằm phơi.
như những xác người
mầu đỏ.
Square1 danlambaovn.blogspot.com

Nhà cách mạng Võ Chí Công qua đời

Nguyên Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Việt Nam ông Võ Chí Công vừa qua đời thọ 100 tuổi.


Ông Võ Chí Công thuộc lứa cách mạng cộng sản từ thời kháng chiến chống Pháp và chỉ lên làm Chủ tịch nước khi đã ngoài 70 tuổi

Ông thuộc lứa cách mạng miền Nam từ thời kháng Pháp và từng làm Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương của Mặt Trận Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Trong thập niên 1950 ông cũng gắn bó với hoạt động của đảng Cộng sản Việt Nam tại Campuchia và có vai trò tích cực thúc đẩy cuộc cải cách Đổi Mới vào giai đoạn 1986-88.

Thời kỳ đầu tiên ông hoạt động liên quan đến nước láng giềng Tây Nam của Việt Nam là vào năm 1951, khi đảng Cộng sản dùng khu vực Đông Bắc Campucha để chỉ đạo công tác xây dựng cơ sở trong cả vùng của người Khmer và khu vực nam Lào.

Các sử liệu Phương Tây nói ông Võ Chí Công đã nắm Ban Cán Sự Đảng 'đầy quyền lực' ở Đông Bắc Campuchia khi lực lượng Việt Minh bắt đầu tăng cường hoạt động chống Pháp ở hai nước láng giềng.

Dưới sự chỉ đạo của ông Võ Chí Công, một người quê Quảng Nam, Việt Minh cũng sử dụng các nhân vật Khmer thân người Việt để xâm nhập các nhóm sắc tộc nhằm tìm sự hỗ trợ cho cuộc kháng chiến ở Liên khu V.

Ủng hộ Đổi Mới

"Ông Võ Chí Công đã nắm Ban Cán Sự Đảng đầy quyền lực ở Đông Bắc Campuchia"

Sử gia Christopher Goscha

Vào năm 1954, ông cũng ra Bắc để học về Cải Cách Ruộng Đất nhưng thấy nhiều sai lầm nên cố gắng không cho thực hiện triệt để, mà chỉ cho làm giảm tô.

Năm 1959, ông được ghi nhận cùng hai bí thư miền Nam là Hai Xô và Trần Lương tháp tùng ông Lê Duẩn ra Bắc để dự một phiên họp trung ương Đảng quan trọng, quyết định đường lối cho cách mạng cộng sản bằng biện pháp vũ trang tại Nam Việt Nam.

Giai đoạn thứ nhì khiến ông Võ Chí Công có liên quan đến Campuchia là khi ông làm Chủ tịch Nước (1987-1992), lúc Hà Nội sa lầy ở chiến trường Campuchia và tìm cách rút ra.

Trong các năm 1987-1988, ban lãnh đạo Việ́t Nam mà ông là một trong những nhân vật cao cấp nhất, đã có chính sách rút quân khỏi Campuchia đồng thời chuyển hướng đa dạng hóa quan hệ ngoại giao với Asean.

Trong cuộc chiến dai dẳng qua biên giới với Trung Quốc, ở cương vị lãnh đạo nhà nước, ông đã có các chuyến thăm bộ đội ở vùng biên giới phía Bắc.

Nhưng truyền thông bên ngoài chú ý nhiều hơn đến vai trò của ông khi từ một nhân vật "ôn hòa" chuyển sang tích cực ủng hộ cho chính sách Đổi Mới về kinh tế của chính quyền cộng sản tại Hà Nội giai đoạn rất quan trọng giữa thập niên 1980.

Các đánh giá của Hoa Kỳ nói sau khi ông Lê Duẩn qua đời năm 1986 ban lãnh đạo Đảng CS của Việt Nam đứng trước ngã ba đường, thay đổi hay tăng cường kiểm soát khi nền kinh tế theo mô hình Liên Xô đã phá sản.

Vào lúc này, ông Võ Chí Công được cho là một trong ba nhân vật (cùng Võ Văn Kiệt và Nguyễn Văn Linh) có đầu óc hướng đến chỗ giảm sự kiểm soát của chính quyền trung ương.

Họ cũng chia sẻ quan điểm rằng cần nới rộng các biện pháp kinh tế để tạo lối thoát cho mô hình bao cấp.

Ở phía đối lại là các ông Phạm Hùng và Lê Quang Đạo cùng những người khác theo xu hướng bảo thủ hơn, vẫn muốn kiểm soát mọi mặt.

Sau khi lên làm Chủ tịch Hội đồng Nhà nước sau Đại hội VI, thay ông Trường Chinh, ông Võ Chí Công đã ủng hộ ông Võ Văn Kiệt, khi đó mới là Phó Thủ tướng, chuẩn bị các chính sách dần dần tạo ra chuyển biến kinh tế, cụ thể là công nhận các kinh nghiệm thực tế về kinh tế bán thị trường.

Dù vậy, ông Võ Chí Công chưa bao giờ đóng vai trò hàng đầu như Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh trong sự nghiệp Đổi Mới.

Tên thật là Võ Toàn, sinh năm 1912 ra trong một gia đình Nho Học và trở thành một lãnh đạo cộng sản kiểu cách mạng thế hệ cổ điển, ông cũng có tiếng là liêm khiết.

Tuy thế, vào thời điểm quan trọng, và dù tuổi cao, ông Võ Chí Công đã có tác động tích cực để cùng tạo ra các thay đổi dần biến thành phong trào Đổi Mới giữa thời kỳ ý thức hệ cộng sản kiểu cũ còn rất nặng nề tại Việt Nam.
theo BBC

TƯ LIỆU QUÝ VỀ CÙ HUY HÀ VŨ

Đây là một tư liệu được tác giả Đại Nghĩa sưu tầm khá công phu và đầy đủ về những vấn đề liên quan đến Cù Huy Hà Vũ. Tôi xin mạn phép lưu lại trên blog của mình để tiện việc xem xét. Tuy nhiên tôi rất lấy làm tiếc và xin lỗi tác giả Đại Nghĩa, vì tôi là công dân tôn trọng pháp luật hiện hành nên những đoạn có lời lẻ nặng nề xúc phạm đến nhà cầm quyền (mà tôi phải chấp nhận sự cai trị), tôi xin được lược bỏ. Rất mong tác giả niệm tình bỏ qua. Sau đây là nội dung tư liệu đó.

Cù Huy Hà Vũ, người không tầm thường
Cù Huy Hà Vũ một con người mà gần đây chế độ cộng sản làm cho ông trở thành một con người theo giáo sư Ngô Bảo Châu là “không tầm thường” [xin cắt một đoạn]. Khi được tháo củi xổ lồng, con người “không tầm thường” ấy sẽ dọc ngang, ngang dọc, đem tài trai phụng sự đất nước cho thoả chí tang bồng.

Đối nội:
1. Quốc hiệu: VIỆT-NAM
Tất cả hoài bảo của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã nằm gọn trong cái quyết định muốn đặt tên nước là Việt nam với đầy đủ lịch sử vinh quang qua bài học tình đoàn kết chống ngoại xâm mà tổ tiên đã để lại. Ông với quan niệm dứt khoát rằng Việt Nam là Việt Nam trường tồn, không mang chủ nghĩa nhất thời nào gán ghép vào đó được.
“Chính trên quan điểm“Việt Nam là Tổ quốc của mọi người Việt Nam” mà ngày 30-8-2010 tôi đã gửi Quốc hội Việt Nam kiến nghị lấy“Việt Nam” là Quốc hiệu để thực hiện hòa giải dân tộc nhằm đoàn kết tất cả mọi người Việt Nam trong nước và ngoài nước, bất luận chính kiến trong nổ lực chung xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngang tầm thời đại.“Cha ông ta trước đây lấy Việt Nam làm quốc hiệu, ngoài ra không thêm những từ gì nữa. Thế thì tại sao bây giờ chúng ta không thể bắt chước cha ông mà lấy Việt Nam làm quốc hiệu?” (RFA online ngày 31-8-2010)

2. Phản bác Chủ nghĩa xã hội:
Nhận định về Xã hội Chủ nghĩa, tiến sĩ Hà Vũ cho thấy rằng ông không đồng tình với cái chế độ do những người cộng sản hậu Hồ Chí Minh áp đặt cái chủ nghĩa ấy lên đầu nhân dân Việt nam.
“Ngay tôi với tư cách là một người sống trong chính thể Cộng sản, tôi cũng căm phẫn, bởi vì cái việc dùng Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam để thay thế Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì đó là sự phản bội, đó là một sự đảo chính của những người cầm quyền sau năm 1975 đối với ngay chính thể của Hồ Chí Minh”. (RFA online ngày 31-8-2010)
Theo tiến sĩ Hà Vũ thì cái xã hội chủ nghĩa“chưa bao giờ là một hiện thực” ở Việt nam vì nó chỉ là một chủ nghĩa“mù mờ, u u minh minh” ngay cả những nhà trí thức cách mạng cũng không hình dung ra được nó là cái hình thù gì, nó đã bị xóa đi trên thực tế và chỉ còn trên danh nghĩa ....mà thôi. Có lần trả lời phỏng vấn của đài VOA, Hà Vũ nói:
“Nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đã phá sản tuyệt đối vào năm 1985 khi chính sách gía-lương-tiền của chính phủ Việt nam gây lạm phát tới 900%, dẫn đến kinh tế tư nhân hay kinh tế thị trường được đảng CSVN phục hồi tại Đại hội 6 của đảng vào năm sau, 1986.
“Nhưng phải đến năm 1990 thì chủ nghĩa tư bản mới được chính danh bằng Luật Công ty và doanh nghiệp tư nhân. Và Đại hội 10 của đảng CSVN diễn ra cách đây 4 năm đã hoàn tất công cuộc phá bỏ chủ nghĩa xã hội bằng cách chính thức cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân”. (VOA online ngày 30-4-2010)
3. Xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp 1992, thiết lập thể chế đa đảng đa nguyên:
Với thái độ dứt khoát, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trong một lần trả lời phỏng vấn của Thomas trên diễn đàn Dân Luận ông đã thẳng thắn phát biểu khẳng định lời báo tử cho đảng CS độc tài rằng:
“Tôi khẳng định đa đảng là truyền thống của Việt Nam từ trước cho đến khi chủ tịch Hồ Chí Minh chết và thậm chí đến 1988…
“Tuy nhiên tôi vẫn lên án sự độc tài của đảng CSVN. Nên mục tiêu đấu tranh của tôi, cái đầu tiên là buộc nhà cầm quyền VN phải thực hiện đa đảng…
[ xin cắt một đoạn].
Luật sư Trần Lâm, nguyên thẩm phán tòa án tối cao cũng nhiệt liệt tán đồng:
“Việc thiết lập thể chế đa đảng, là việc làm không thể đừng được. Ta hiện nay suy thoái nặng nề không lối thoát, còn con đường nào khác đâu. Cả thế giới một đường, một mình ta một hướng quả thật là quá lạ, mà cái hướng của ta lại mù mờ, ngay cả trong nội bộ cũng không thông suốt. Thiết lập thể chế đa đảng là việc làm sáng suốt, một lựa chọn đúng đắn”. (Đối Thoại online ngày 10-6-2010)

4. Hòa giải hòa hợp, đoàn kết dân tộc:

Với một tình yêu nước nồng nàn, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã trình lên Quốc hội xin đại xá cho tất cả cán bộ, viên chức và sĩ quan thuộc Quân lực Việt Nam Cộng hòa để cùng nhau phát triễn và bảo vệ đất nước. Trả lời phỏng vấn của đài RFA ông nói:

“Kiến nghị này, cụ thể tôi đề nghị Quốc hội đại xá tức là trả tự do không điều kiện, nó khác với đặc xá, đặc xá là trả tự do có điều kiện, ví dụ những người tù phải thấy mình cải tạo tốt này, theo quan điểm này theo quan điểm kia của nhà cầm quyền, nhưng đại xá là bình lập tức trên tinh thần dân tộc, đại xá trên tinh thần anh em, đồng bào mà trả tự do không điều kiện”. (RFA online ngày 31-8-2010)

Cùng một nhận định và chủ trương HGHH, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, người cũng có lòng và đầy nhiệt huyết với dân tộc, với tinh thần hòa giải ông cũng đã nhiều lần phát biểu qua những bài viết dài:

“Hòa giải Hòa hợp…đó là niềm thôi thúc, là sự nghiệp của cả dân tộc”. Khoan hãy bàn đây là yêu cầu bức thiết và mọi người Việt Nam dù là đang ở trong hay ngoài nước, dù từng ở chiến tuyến nào đều phải dốc tâm thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng cao cả này. Có vậy mới mong xây dựng nước Việt Nam mạnh giàu, dân tộc an lành, hạnh phúc”. (Thông Luận online ngày 14-11-2007)

Đối ngoại:

1. Nhận diện kẻ thù, đề cao cảnh giác.

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, người cũng đã nhận diện được kẻ thù truyền kiếp của Tổ quốc ta là ai và với truyền thống ấy ngày nay vẫn còn đeo đẵn mãi, nhất là những hành động lấn chiếm ngang ngược của Trung quốc đang xảy ra hàng ngày trên biển và mọi hành động quỷ quyệt xâm nhập vào nội địa nước ta. Theo ông Hà Đình Sơn trong bài “Trung quốc là kẻ đắc lợi với kết cục vụ án Cù Huy Hà Vũ” thì để cảnh báo về cái nguy cơ mất nước vào tay người đồng chí láng giềng khốn nạn bằng hành động cụ thể:

“Tiến sĩ Cù Huy hà Vũ là người năm 2007, có kiến nghị gửi nguyên chủ tịch nước Lê Đức Anh về một số phương sách bảo vệ Tổ quốc chống lại nguy cơ xâm lược của Trung quốc”. (Bauxite Việt Nam online ngày 3-8-2011)
“Ông Vũ cho rằng chủ nghĩa cộng sản Trung quốc sau khi Đông Âu sụp đổ đã biến tướng thành chủ nghĩa đế quốc cổ điển hay chủ nghĩa Tân Đại hán với đặc trưng là sự bành trướng lãnh thổ và Trung quốc đang trở thành mối đe dọa quân sự có tính toàn cầu, nên Việt Nam không thể“tự lực cánh sinh”mà phải dựa vào liên minh quân sự với một cường quốc hạt nhân khác”. (Cù Huy Hà Vũ- Wikipedia tiếng Việt online ngày 7-8-2011)
2. Liên kết đồng minh, bảo vệ Tổ quốc.
Không màu mè úp mỡ, Cù Huy Hà Vũ đã nói thẳng ra cái quốc gia có thể và có khả năng liên minh để cùng bảo vệ quyền lợi chung và nhờ đó mà Việt nam sẽ được bảo vệ không bị thôn tính bởi quân bành trướng đó là:
Liên minh quân sự với Hoa kỳ là cấp thiết và quyết định trong việc giữ vững chủ quyền lãnh thổ quốc gia, đặc biệt trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và thu hồi toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam bị nước ngoài xâm lược ở biển đông, trong đó có quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa”. (Dân Làm Báo online ngày 23-1-2011)
Đảng cộng sản từ lâu cũng đã thấy được rằng đồng minh với Mỹ là bảo vệ tổ quốc,[ xin cắt một đoạn]. Tuy nhiên chính quyền CSVN cũng phải công nhận:
“Mới đây, trong chuyến viếng thăm tiểu bang Hawaii, đại sứ Việt Nam tại Hoa kỳ Lê Công Phụng nhận định “Quan hệ Việt - Mỹ đang ở giai đoạn tốt nhất trong vòng 15 năm qua”. Việt Nam và Mỹ đang thúc đẩy mạnh mẽ các bước cần thiết nhằm đưa mối quan hệ hai nước lên tầm cao mới, trở thành đối tác chiến lược của nhau trong thời gian tới”. (BBC online ngày 16-3-2011)
Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, người cũng đã từng nhận bản án 13 năm tù của chính quyền cộng sản về tội phổ biến Dân chủ-Tự do cũng xác nhận rằng:
“Nếu bây giờ có cuộc thăm dò xã hội (kín, một cách độc lập) thì chắc tỷ lệ người dân Việt Nam ủng hộ việc thiết lập quan hệ đồng minh toàn diện, không chỉ về quân sự, với Mỹ sẽ thuộc về đa số áp đảo, và trong đa số đó cũng sẽ có rất nhiều đảng viên cộng sản”. (Đàn Chim Việt online ngày 29-7-2011)

Tư cách không tầm thường:
1- Chống đối cường quyền:
- Kiện thủ tướng Nguyễn tấn Dũng ký quyết định cho Trung quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên huỷ hoại môi trường sống của dân tộc và phá vỡ địa điểm chiến lược bảo vệ an ninh của Tổ quốc.
- Kiện tướng công an Vũ Hải Triều khoe đã đánh sập 300 trang mạng và blog vi phạm Điều 19 Công ước Quốc tế mà Việt Nam đã ký ngày 24-9-1982.
- Gửi đơn lên Quốc hội tố cáo bí thư thành ủy Sài gòn Lê Thanh Hải đã [xin cắt một đoạn] nhà của bà Dương Thị Kính, thân nhân của 3 liệt sĩ ở phường Bình Thạnh.

Ngoài ra trong bức “thư cám ơn của tiến sĩ Hà Vũ” khi đang ở trong tù có đoạn viết:
“Kinh thưa đồng bào,
Bản chất việc làm của Hà Vũ trong những năm qua hoàn toàn không vụ lợi. Đòi lại Đàn Âm hồn - Đài liệt sĩ chống ngoại xâm đầu tiên của Việt Nam; Đòi giử Đồi Vọng cảnh, một khu đồi án ngữ ngay trước khu lăng mộ của các vua nhà Nguyễn khỏi trở thành khu khách sạn (Hotel Resort); bênh vực giáo dân xứ Cồn Dầu; chống lại việc bán tài nguyên ở Tây Nguyên; bênh vực nhân dân bị cấm khiếu kiện đông người; lên tiếng bảo vệ các nhà trí thức; lên tiếng xin hòa hợp hòa giải dân tộc trên thực tế, bằng công việc công nhận liệt sĩ cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa hy sinh ở Hoàng Sa năm 1974…”(Đàn Chim Việt online ngày 31-7-2011)

2- Uy vũ bất năng khuất:
Vì chống lại bọn cường quyền nên tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị [ xin cắt một đoạn] hảm hại bằng cách bôi nhọ và bắt giam vì những tội vu vơ mà khi ra tòa không có chứng cớ để khép thành tội. Tuy thế trong hai lần sơ thẩm và phúc thẩm ... vẫn kết án ông 7 năm tù giam và 3 năm quản chế bằng một phiên tòa mà theo tiến sĩ Nguyễn Đình Đăng gọi là phiên tòa “kangaroo”, và theo ông thì từ điển Webster định nghĩa (Phiên tòa kangaroo là phiên tòa giả hiệu, bỏ qua hoặc áp dụng sai lạc các nguyên tắc của luật pháp và công lý”, như từ chối những quyền tố tụng cơ bản của bị cáo và luật sư trong đó có quyền triệu tập người làm chứng, quyền loại bỏ bằng chứng sai trái và quyền thẩm vấn, quyền từ chối quan tòa hay luật sư do thiên vị hay mâu thuẩn quyền lợi, quyền không buộc tội chính mình, quyền tự bào chữa, và quyền kháng án. Phiên tòa kangaroo nhảy vội đến kết luận với một bản án đã có từ trước khi phiên tòa diễn ra, tiếng Việt gọi nôm na là “án bỏ túi”). (BBC online ngày 11-4-2011)
Trong phiên tòa sơ thẩm ấy, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã dõng dạc tuyên bố:
“Tổ quốc và nhân dân Việt Nam sẽ phá án cho tôi”.
Gần đây qua người vợ, luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, tiến sĩ Hà Vũ gửi lời cảm ơn tất cả những người đã ủng hộ ông, đã theo dõi vụ án và nói chung tới đồng bào Việt Nam:
“Cù Huy Hà Vũ không có tội song cũng biết chấp nhận hy sinh. Xin đồng bào hãy coi như đứa con này lưu lạc xa nhà ít lâu. Những điều tiêu cực không thể sống lâu hơn những điều tích cực! Điều Hà Vũ này lo lắng nhất khi xa gia đình, xa bạn bè, anh, chị em ấy là lo cho đất nước rơi vào tay bọn đại giảo hoạt Bắc kinh. Đó mới là điều đau lòng nhất của Cù Huy Hà Vũ này!” (Đàn Chim Việt online ngày 31-7-2011)

Quần chúng ngưỡng mộ:
Tiến sĩ Hà Sĩ Phu vì ưu ái một con người nghĩa khí, thành tâm nặng lòng với đất nước, hy sinh vì dân tộc nên ông đã làm hai câu đối tặng như sau:
“Hà Vũ bộc trực vô ưu, khả dĩ anh hùng khí tiết!
Dương Hà trung trinh hữu luật, dục thành thục nữ tâm cang!”
(Bauxite Việt Nam online ngày 14-3-2011)
Một vị giáo sư trẻ đã thành danh được mọi người mến mộ và cả nhà nước CSVN cũng hết lời ca tụng đó là giáo sư Ngô Bảo Châu, ông đã có một nhận định sâu sắc về tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ như sau:
“Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. ‘ Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Ruliti hay như Kinh Kha người gốc Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình.
“Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này”. (BBC online ngày 6-4-2011)
Và một vị giáo sư gìa khả kính Phạm Toàn cũng phải nói lên lời khâm phục và tình cảm chân thật của mình với một người “không tầm thường” sau khi ông ta nhận bản án 7 năm tù và 3 năm quản chế:
“Anh không mong chú ấy thành anh hùng. Anh chỉ chúc mừng Dương Hà đã có riêng cho mình một người chồng cao cả. Hôm nay, nói thật lòng với Dương Hà nhé: trong vụ xử án, điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. Nếu ngày mai anh chết, nếu anh không chờ được 7 năm nữa để bắt tay chú Vũ, em nhớ nhắn lại cho nó rằng anh rất yêu nó”. (Đàn Chim Việt online ngày 5-4-2011)
Một danh sách gồm mọi từng lớp nhân dân Việt Nam từ những nhà trí thức lão thành cách mạng đến những thanh niên trẻ hoặc người dân bình thường Kiến nghị trả tự do cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ tính đến ngày 9-11-2010 là 2.765 người, ngoài ra sự can thiệp của quốc tế như ông Mark Toner, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ; Khối Dân biểu đảng Dân chủ Tự do của bà thủ tướng Angela Merkel của Đức; Liên Hiệp Âu châu…
Để nói lên sự ngưỡng mộ và tin tưởng một người đã có được cái khí phách anh hùng ngay cả trong lúc gian nguy, tù ngục; tôi xin mượn lời nhà thơ Bùi Minh Quốc gửi đến con người “không tầm thường” ấy với một tấm lòng:
“Thức thời để thấy rằng mỗi ngày giam giữ Cù Huy Hà Vũ chỉ càng tăng thêm ý chí của người trí thức ưu tú này tự rèn luyện hiệu quả hơn thành người chiến sĩ cách mạng từ trong ngục tối giương cao ngọn cờ vì Tổ quốc vì Tự do vẫy gọi lớp trí thức tinh hoa kế tiếp nối gót theo anh chiến đấu”. (Bauxite Việt Nam online ngày 1-8-2011)
Đại Nghĩa (danlambao)

TOÀN VĂN ĐƠN KHỞI KIỆN ĐÀI PTTH HÀ NỘI

TOÀN VĂN ĐƠN KHỞI KIỆN ĐÀI PTTH HÀ NỘI


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh Phúc
_______________________

Hà Nội, ngày 05 tháng 9 năm 2011

ĐƠN KHỞI KIỆN

(V/v Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã phát sóng truyền hình có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, vi phạm Luật báo chí và Bộ Luật dân sự)

Kính gửi: Tòa án nhân dân Quận Đống Đa – Thành phố Hà Nội

I. Nguyên đơn, gồm:
STT

Họ tên

Địa chỉ
1

Nguyên Ngọc

Nhà E7, khu tập thể số 8, Lý Nam Đế, Hà Nội
2

Nguyễn Huệ Chi

10 C3, Khu TT Viện KHXH, Cống Vị, Ba Đình, Hà Nội
3

Nguyễn Văn Khải

42 Thợ Nhuộm, Hoàn Kiếm, Hà Nội
4

Ngô Đức Thọ

50, ngõ 210/41/11 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội
5

Vũ Ngọc Tiến

P.1106, nhà N5A, Hoàng Đạo Thúy, Cầu Giấy, Hà Nội
6

Phạm Xuân Nguyên

P.503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội.
7

Nguyễn Quang A

19 Đoàn Nhữ Hài, Long Biên, Hà Nội
8

Nguyễn Đăng Quang

Số 7, Đường Sông Tô Lịch, Quang Hoa, Cầu giấy, Hà Nội
9

Lê Dũng

54B, Hà Trì 3, Hà Cầu, Hà Đông, Hà Nội.
10

Nguyễn Xuân Diện

P.201, B8, Tập thể Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội.

II. Bị Đơn:
Đài Phát thanh và truyền hình Hà nội (Viết tắt Đài PT-TH Hà Nội)
Trụ sở: Số 3 và số 5 Huỳnh Thúc Kháng, Q. Đống Đa, Hà Nội.

Những người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan:
a/ Những người biểu tình tại Hà nội phản đối Trung Quốc gây hấn (ngoài những người trong danh sách Nguyên đơn, có nguyện vọng tham gia vụ kiện)
b/ Những phóng viên thực hiện những chương trình truyền hình liên quan (đề nghị Đài PT-TH Hà Nội cung cấp tên)
III. Tóm tắt nội dung vụ kiện:
Gần đây, nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục có hành vi gây hấn ở Biển Đông, xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam, gây thiệt hại và uy hiếp nhiều hoạt động kinh tế của các tổ chức, công dân Việt Nam tại Biển Đông. Bức xúc trước những hành vi gây hấn, xâm hại này, từ ngày 5/6/2011 đến ngày 21/8/2011 đã có 11 cuộc biểu tình tự phát của người Việt Nam tại Hà Nội. Chúng tôi (những Nguyên đơn) đã tham gia những cuộc biểu tình này, để thể hiện lòng yêu nước, ủng hộ việc bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam, bảo vệ ngư dân Việt Nam, phản đối những hành vi xâm hại Việt Nam từ phía Trung Quốc.

Tuy nhiên, Đài PT-TH Hà Nội trong hai buổi phát sóng ngày 21/8 và ngày 22/8/2011 (Tài liệu 1 và tài liệu 2, 02 Clip đính kèm) đã có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình trong đó có chúng tôi, vi phạm Luật báo chí và Bộ Luật dân sự. Chúng tôi xin nêu một số nội dung vi phạm sau:

Trong hai buổi phát sóng này, HTV1 có đưa hình ảnh của nhiều người biểu tình, trong đó có ảnh của các ông Nguyên Ngọc, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Văn Khải. Chương trình này có những lời bình của HTV1 và ý kiến của một số người như sau:

1- Lời bình của HTV1, 18:41:25 ngày 21/8: "... việc tham gia biểu tình lại trở thành tấm bia che chắn cho các thế lực thù địch phản động đằng sau đang ráo riết chia rẽ khối đại đoàn kết, kích động tư tưởng hằn thù dân tộc..."
2- Lời bình của HTV1, 18:42:37 ngày 22/8: “Thời gian gần đây lợi dụng vỏ bọc yêu nước một nhóm người bị các thế lực phản động trong nước và nước ngoài kích động đã tụ tập biểu tình hòng lôi kéo những người nhẹ dạ cả tin không nắm bắt thông tin đầy đủ gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, cản trở và chống đối lực lượng chức năng làm nhiệm vụ.” ….
3- 18:43:14, ngày 22/8: Ông Nguyễn Đức Thành, một cựu chiến binh phát biểu: về những người biểu tình “…dâng khẩu hiệu và nói bậy nói bạ… ”
4- Lời bình của HTV1: 18:44:03, ngày 22/8: “là những người con của Hà Nội đã từng cầm súng ra trận bảo vệ tổ quốc các cựu chiến binh như ông Khoa ông Thành vô cùng bức xúc trước những hành động tự phát của một số kẻ xấu đã chà đạp lên tình cảm yêu nước chân chính của người dân Thủ Đô. Để có được cuộc sống thanh bình hạnh phúc hơn bao giờ hết lúc này mỗi người dân Hà Nội đang chúng sức chung lòng nỗ lực phấn đấu lao động sản xuất và chiến đấu quyên mình, chính vì vậy trước hành vi của một nhóm người tập trung trái phép mang theo băng rôn biểu ngữ và hô khẩu hiệu gây mất an ninh trật tự khiến cho nhân dân trong khu vực hết sức bất bình.”
5- 18:44:57, ngày 22/8: Bà Nguyễn Thị Đài: “theo tôi nghĩ thì ở đây có một sự kích động nào đấy của các thế lực phản động chứ không phải là yêu nước. … chính quyền bây giờ phải dẹp mà kiên quyết với những phần tử phản động ấy chứ không nếu không cứ lan tràn ra những lớp thanh niên trẻ là họ không có nhận thức đúng đắn được thì nói chung là nhiều khi là nguy hiểm”.

Ngày 26/8/2011, chúng tôi có Thư yêu cầu Đài PT-TH Hà Nội đăng phát biểu của chúng tôi về một số nội dung đã phát sóng của Đài Đài PT-TH Hà Nội liên quan đến những người biểu tình và yêu cầu Đài này xin lỗi, cải chính (Tài liệu 3).
Ngày 31/8/2011, ông Trần Gia Thái, Tổng Giám đốc Đài PT-TH Hà Nội đã có thư trả lời (Tài liệu 4), phản hồi Thư yêu cầu trên của chúng tôi, nhưng không thể hiện sẽ đăng bài phát biểu của chúng tôi trên Đài truyền hình theo Luật báo chí, không xin lỗi, cải chính về những nội dung đã phát vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình. Vì vậy, chúng tôi làm Đơn khởi kiện này để yêu cầu Đài PT-TH Hà Nội và nhóm phóng viên liên quan phải chịu trách nhiệm trước Pháp luật về những hành vi vi phạm Luật báo chí và Bộ Luật dân sự do họ gây ra.
IV. Những căn cứ pháp lý cho việc Khởi kiện:
A/ Luật báo chí (ban hành năm 1989 và được sửa đổi bổ sung năm 1999)
Điều 9. Cải chính trên báo chí
1- “Báo chí khi thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân thì phải đăng, phát sóng lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả….
2- Tổ chức, cá nhân có quyền phát biểu bằng văn bản về những nội dung đề cập trên báo chí khi có căn cứ cho rằng báo chí đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm đến mình. Cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân đối với thông tin đã được đăng, phát sóng trên báo chí của mình.
Lời phát biểu của tổ chức, cá nhân không được xúc phạm cơ quan báo chí, danh dự, nhân phẩm của tác giả.
Kể từ khi nhận được lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì trong thời hạn năm ngày đối với báo ngày, đài phát thanh, đài truyền hình, mười ngày đối với báo tuần, trong số ra gần nhất đối với tạp chí, cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu đó.
3- Lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả và lời phát biểu của tổ chức, cá nhân quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này phải được đăng, phát sóng tương xứng với thông tin do báo chí đã đưa ra theo quy định của Chính phủ.
4- Trong trường hợp cơ quan báo chí không cải chính, xin lỗi hoặc cải chính, xin lỗi không đúng các quy định của Luật này, không đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì tổ chức, cá nhân đó có quyền khiếu nại với cơ quan chủ quản báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án".
Điều 10. Những điều không được thông tin trên báo chí
“Để quyền tự do ngôn luận trên báo chí được sử dụng đúng đắn, báo chí phải tuân theo những điều sau đây :
Không được kích động nhân dân chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, phá hoại khối đoàn kết toàn dân ;
……..
4- Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân.”
B/ Nghị định số 51/2002/NĐ-CP Quy định chi tiết thi hành Luật Báo chí, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Báo chí
Điều 4. Cải chính trên báo chí
……..
“3. Cơ quan báo chí nhận được lời phát biểu bằng văn bản của tổ chức, cá nhân về những nội dung đềcập trên báo chí của mình khi có căn cứ cho rằng báo chí đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm đến họ thì phải đăng, phát lời phát biểu đó đúng vị trí, chuyên mục mà báo chí đã đăng, phát thông tin. Lời phát biểu không được vượt quá diện tích, thời lượng đã đăng, phát nội dung thông tin nói trên.
Trường hợp không nhất trí với lời phát biểu của tổ chức, cá nhân, cơ quan báo chí có quyền thông tin tiếp làm rõ quan điểm của mình. Sau ba (3) lần đăng, phát ý kiến phát biểu của tổ chức, cá nhân và cơ quan báo chí mà không có sự nhất trí giữa hai bên thì cơ quan quản lý nhà nước về báo chí có quyền yêu cầu ngừng đăng, phát các thông tin của đương sự. Tổ chức, cá nhân có quyền khiếu nại đến cơ quan chủ quản của báo chí đó, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án theo quy định của pháp luật.
……
Cơ quan báo chí có quyền không đăng, phát lời phát biểu của tổ chức, cá nhân nếu lời phát biểu của tổ chức, cá nhân đó vi phạm pháp luật, xúc phạm đến uy tín, danh dự của cơ quan báo chí, tác giả. Trong trường hợp đó cơ quan báo chí phải gửi văn bản báo cho tổ chức, cá nhân biết, nói rõ lý do, đồng thời phải gửi báo cáo bằng văn bản tới cơ quan quản lý nhà nước về báo chí.”
Điều 5. Những điều không được thông tin trên báo chí
……..
“3. Không được đăng, phát ảnh của cá nhân mà không có chú thích rõ ràng hoặc làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của cá nhân đó (trừ ảnh thông tin các buổi họp công khai, sinh hoạt tập thể, các buổi lao động, biểu diễn nghệ thuật, thể dục thể thao, những người có lệnh truy nã, các cuộc xét xử công khai của Tòa án, những người phạm tội trong các vụ trọng án đã bị tuyên án).”
C/ Bộ Luật dân sự 2005:
Điều 31. Quyền của cá nhân đối với hình ảnh
“1. Cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình.
2. Việc sử dụng hình ảnh của cá nhân phải được người đó đồng ý; trong trường hợp người đó đã chết, mất năng lực hành vi dân sự, chưa đủ mười lăm tuổi thì phải được cha, mẹ, vợ, chồng, con đã thành niên hoặc người đại diện của người đó đồng ý, trừ trường hợp vì lợi ích của Nhà nước, lợi ích công cộng hoặc pháp luật có quy định khác.
3. Nghiêm cấm việc sử dụng hình ảnh của người khác mà xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của người có hình ảnh.”
Điều 37. Quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín
“Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ.”
Điều 604. Căn cứ phát sinh trách nhiệm bồi thường thiệt hại
“Người nào do lỗi cố ý hoặc lỗi vô ý xâm phạm tính mạng, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, uy tín, tài sản, quyền, lợi ích hợp pháp khác của cá nhân, xâm phạm danh dự, uy tín, tài sản của pháp nhân hoặc chủ thể khác mà gây thiệt hại thì phải bồi thường.”
Điều 611. Thiệt hại do danh dự, nhân phẩm, uy tín bị xâm phạm
1. “Thiệt hại do danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân bị xâm phạm, thiệt hại do danh dự, uy tín của pháp nhân, chủ thể khác bị xâm phạm bao gồm:
a) Chi phí hợp lý để hạn chế, khắc phục thiệt hại;
b) Thu nhập thực tế bị mất hoặc bị giảm sút.
2. Người xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của người khác phải bồi thường thiệt hại theo quy định tại khoản 1 Điều này và một khoản tiền khác để bù đắp tổn thất về tinh thần mà người đó gánh chịu. Mức bồi thường bù đắp tổn thất về tinh thần do các bên thoả thuận; nếu không thoả thuận được thì mức tối đa không quá mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định.”
D/ Bộ Luật tố tụng dân sự 2005:
Điều 25. Những tranh chấp về dân sự thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án
…..
“6. Tranh chấp về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng.
.....
8. Tranh chấp liên quan đến hoạt động nghiệp vụ báo chí theo quy định của pháp luật.
9. Các tranh chấp khác về dân sự mà pháp luật có quy định.”
Điều 56. Đương sự trong vụ án dân sự
…..
“4. Người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan trong vụ án dân sự là người tuy không khởi kiện, không bị kiện, nhưng việc giải quyết vụ án dân sự có liên quan đến quyền lợi, nghĩa vụ của họ nên họ được tự mình đề nghị hoặc các đương sự khác đề nghị và được Tòa án chấp nhận đưa họ vào tham gia tố tụng với tư cách là người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan….”
Điều 163. Phạm vi khởi kiện
……
“2. Nhiều cá nhân, cơ quan, tổ chức có thể cùng khởi kiện một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức khác về một quan hệ pháp luật hoặc nhiều quan hệ pháp luật có liên quan với nhau để giải quyết trong cùng một vụ án.”
V. Những yêu cầu của Nguyên Đơn đề nghị Tòa án xem xét giải quyết:
1. Xác định Đài PT-TH Hà Nội đã vu khống, xuyên tạc, xúc phạm nghiêm trọng đến những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, trong đó có chúng tôi, thông qua việc Đài này vào các ngày 21/8 và 22/8/2011 đã đăng những ngôn từ được trích dẫn nêu trên. Đặc biệt trong những chương trình phát sóng này có những ngôn từ không thể chấp nhận được để nói về những người biểu tình, như: “tấm bia che chắn cho thế lực thù địch phản động”, “bị các thế lực phản động trong nước và nước ngoài kích động”,”nói bậy nói bạ”, “một số kẻ xấu đã chà đạp lên tình cảm yêu nước chân chính của người dân Thủ Đô”, “một sự kích động nào đấy của các thế lực phản động chứ không phải là yêu nước”, “kiên quyết với những phần tử phản động ấy”. Với những ngôn từ này, Đài PT-TH Hà Nội đã coi chúng tôi là những kẻ xấu, phản động và có mối liên hệ trực tiếp với những thế lực thù địch phản động. Chúng tôi, những người trong danh sách Nguyên đơn, hầu hết đã hoặc đang làm trong các cơ quan, đơn vị Nhà nước, nhiều người đã tham gia các lực lượng vũ trang, đã hoặc đang là Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam, là những công dân chấp hành tốt pháp luật Việt Nam. Việc chúng tôi biểu tình thể hiện lòng yêu nước là thực hiện quyền biểu tình đã được Hiến pháp năm 1992 của Việt Nam tôn trọng và bảo đảm (Điều 69 Hiến pháp 1992). Đề nghị Tòa án xác định việc Đài PT-TH Hà Nội coi biểu tình yêu nước là phản động hoặc do thế lực phản động kích động là thông tin phá hoại khối đoàn kết toàn dân (vi phạm Điều 5 khoản 1 Luật báo chí).
2. Xác định Đài PT-TH Hà Nội không đăng tải Thư yêu cầu đề ngày 26/8/2011 (Tài liệu 1) là vi phạm Điều 9 khoản 2 Luật báo chí và Điều 4 khoản 3 Nghị định 51/2002/NĐ-CP.
3. Xác định Đài PT-TH Hà Nội đăng ảnh những người biểu tình, trong đó có các ông Nguyên Ngọc, Nguyễn Văn Khải, Nguyễn Huệ Chi mà không được sự đồng ý của những người này là vi phạm Điều 31 khoản 2 và khoản 3 Bộ Luật dân sự, và Điều 5 khoản 3 Nghị định 51/2002/NĐ-CP.
4. Buộc Đài PT-TH Hà Nội phải bồi thường thiệt hại cho các nguyên đơn và những người biểu tình khác. Cụ thể như sau:
4.1. Do có hai chương trình phát sóng vào 2 ngày khác nhau (ngày 21/8 và 22/8/2011) có nội dung vu khống xuyên tạc, xúc phạm người biểu tình, nên xác định có 2 hành vi vi phạm của Đài PT-TH Hà Nội. Tương ứng mỗi hành vi vi phạm, Đài PT-TH Hà Nội phải bồi thường bù đắp tổn thất về tinh thần cho mỗi nguyên đơn và mỗi người biểu tình khác 10 tháng lương tối thiểu tức 20.000.000 đồng (hai mươi triệu đồng), phù hợp với Điều 611 khoản 2 Bộ Luật dân sự. Như vậy, Đài PT-TH Hà Nội phải bồi thường cho mỗi nguyên đơn và mỗi người biểu tình khác 40.000.000 đồng (bốn mươi triệu đồng) cho 2 lần vi phạm.
4.2. Do đăng ảnh những người biểu tình không được sự đồng ý của họ, làm tổn thương đến uy tín và nhân phẩm của họ, nên Đài PT-TH Hà Nội phải bồi thường cho mỗi người bị đăng ảnh mỗi lần đăng là 20.000.000 đồng (hai mươi triệu đồng), phù hợp Điều 611 khoản 2 Bộ Luật dân sự. Trước mắt các ông Nguyên Ngọc, Nguyễn Văn Khải và Nguyễn Huệ Chi yêu cầu Đài PT-TH Hà Nội bồi thường cho mỗi ông 40.000.000 đồng (bốn mươi triệu đồng) cho việc đăng ảnh 2 lần.
Những nguyên đơn ký Đơn khởi kiện này tuyên bố toàn bộ số tiền do Đài PT-TH Hà Nội bồi thường cho họ sau khi trừ các chi phí kiện tụng sẽ chuyển cho một số Quĩ trợ giúp những ngư dân Việt Nam bị thiệt hại bởi những hành vi xâm hại từ phía Trung Quốc.
4.3. Buộc Đài PT-TH Hà Nội phải đăng lời phát biểu của những người biểu tình (trong đó có chúng tôi) về nội dung phát sóng của Đài này trong các ngày 21/8 và 22/8/2011. Lời phát biểu này phải được phát sóng 2 lần trong 2 ngày từ khoảng 18h30 - 19h trong ngày.
4.4. Buộc Đài PT-TH Hà Nội phải đăng lời xin lỗi và cải chính do đã phát nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm nghiêm trọng đến những Nguyên Đơn và những người biểu tình khác theo đúng Luật báo chí.
4.5. Buộc Đài PT-TH Hà Nội xin lỗi các ông Nguyên Ngọc, Nguyễn Văn Khải và Nguyễn Huệ Chi và những người biểu tình khác vì đã đăng ảnh họ mà không xin phép họ trước.
Trên đây là nội dung Đơn Khởi kiện của chúng tôi đối với Đài PT-TH Hà Nội. Chúng tôi sẽ bổ sung yêu cầu, tài liệu, chứng cứ sau khi Tòa án thụ lý Đơn Khởi kiện theo yêu cầu hoặc sự cho phép của Tòa án. Kèm theo Đơn Khởi kiện này là những tài liệu 1 và 2 (02 Clip về buổi phát sóng 21/8/2011 và 22/8/2011), tài liệu 3, 4 (Thư yêu cầu đề ngày 26/8/2011 của những người biểu tình gửi Đài PT-TH Hà Nội và Thư trả lời đề ngày 31/8/2011 của ông Tổng giám đốc Đài này).
Trong quá trình giải quyết Đơn Khởi kiện này, chúng tôi những nguyên đơn ủy quyền cho các ông Hà Huy Sơn, địa chỉ 50/106/79 Cầu Giấy, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, Điện thoại 0903.222.888, ông Nguyễn Đăng Quang, địa chỉ sô 07, tổ 1, đường Bờ Sông Tô Lịch, phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, Điện thoại: 0903.209.626 thay mặt cho chúng tôi nhận và gửi những đơn từ liên quan đến vụ kiện này.

NHỮNG NGƯỜI KHỞI KIỆN KÝ TÊN VÀO ĐƠN KHỞI KIỆN (Kiện Đài Phát thanh và truyền hình Hà Nội đã phát sóng truyền hình có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, vi phạm Luật báo chí và Bộ Luật dân sự):
Nguyễn Văn Khải
Nguyên Ngọc
Nguyễn Huệ Chi
Nguyễn Quang A
Nguyễn Đăng Quang,
Ngô Đức Thọ
Vũ Ngọc Tiến
Phạm Xuân Nguyên
Nguyễn Xuân Diện
Lê Dũng



http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/ban-tuyen-cao-ac-biet-cua-gioi-nhan-si.html

VIỆT NAM XỨ SỞ CỦA NGHỊCH LÝ


Khi ngồi gõ lại bài báo nầy, tôi đã cười bò lăn vì ngỡ là đang đọc chuyện tiếu lâm. Nhưng rồi ngay sau đó, thấy đau xót. Không ngờ đất nước lại trãi qua một giai đoạn tăm tối và tồi tệ đến mức như vậy mà nhân dân ta vẫn cứ lầm lủi chịu đựng.
Bài báo nầy tôi viết từ năm 1988, được báo Tuổi Trẻ đăng lên mục diễn đàn. Từ đó đến nay tôi không hề đọc lại, nhiều chuyện trong đó tôi đã quên đi. Bây giờ đọc lại thật bất ngờ, không thể nào tin nỗi. Như chuyện lưu hành tiền mệnh giá 30 đồng. Không biết vị lãnh đạo nào của Ngân hàng Nhà nước có sáng kiến động trời ấy, nếu bây giờ còn sống hãy dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm để lịch sử lưu "danh".
Có những chuyện đã qua rồi như là chuyện tiếu lâm thời Trạng Quỳnh. Nhưng cũng có những chuyện đến bây giờ vẫn còn y như vậy. Ôi nghịch lý !!!!
Ban biên tập Tuổi Trẻ thời đó đã rất dũng cảm khi cho đăng bài nầy. Hẳn sau đó các anh chị trong ban biên tập phải gặp rất nhiều khó khăn với cấp trên
.



VIỆT NAM XỨ SỞ CỦA NGHỊCH LÝ


Ở hội nghị bàn tròn các nhà báo Châu Á Thái Bình Dương, trả lời phóng viên báo Utusan(Malaysia), đồng chí Nguyễn Cơ Thạch nói rằng ở nước chúng tôi có thời kỳ giá một trứng vịt 30 đồng, trong khi đó giá một ký thép 5 đồng. Phải có đến 6 kg thép mới mua được một trứng vịt. Trên thế giới không ai làm như thế cả. Chuyện ấy khó tin, nhưng lại là một sự thật. Và đó chỉ là một trong muôn vàn chuyện nghịch lý đã và đang xảy ra ở đất nước ta.
Một giáo viên sau 13 năm giảng dạy, thấy đời sống quá khó khăn, không còn đủ sức theo ngành giáo nữa bèn xin nghỉ dạy. Nhà nước cấp cho chị 13 tháng lương va 6 tháng gạo, qui ra tiền tổng cộng 300.000 đồng. Mang số tiền ấy gửi tiết kiệm lấy lãi 8% mỗi tháng, như vậy không cần phải đi làm việc, mỗi tháng cô giáo lãnh được 24.000 đồng…hơn xa tiền lương lúc còn đi dạy.
Một em bé bán nước tại chợ Cồn Đà Nẵng, mỗi ngày mùa nắng đổ được 30 ấm, mỗi ấm kiếm được 100 đồng, vị chi mỗi tháng thu vào 90.000 đồng. Lương của một vị giáo sư đại học phải thua xa.
Có một dạo, tỉnh nầy thừa gạo nên đem nuôi heo, trong khi thành phố bên cạnh đang thiếu gạo phải cho dân ăn bobo và sắn lát thay cơm. Và hàng hóa sản xuất ra tại nhà máy ở Thủ Đức mà người tiêu dùng ở Chợ Lớn muốn mua phải ra tận Hà Nội mang về! Cung cách làm ăn của ta dựa trên cơ sở những nghịch lý: Người ta phá máy móc tốt để xuất khẩu sắt vụn thu ngoại tệ, dùng ngoại tệ đó nhập máy móc về để cho… han rỉ. Đất đai được chuyển từ người lao động siêng năng cần cù sang những người lười biếng và không biết trồng trọt. Tương tự như vậy, người biết thức khuya dậy sớm để phục vụ nhân dân từ nắm xôi điểm tâm đến cây kim sợi chỉ thì không được phép buôn bán, còn người không biết và không muốn buôn bán thì được giao cho những quầy hàng đồ sộ lộng lẫy.
Nghịch lý cơ bản và nguy hiểm nhất là quyền lợi giữa cá nhân và quyền lợi đất nước mâu thuẫn nhau. Một người lao động chân chính làm hết sức mình một cách thành thật và có năng suất dĩ nhiên sẽ mang lợi đến cho xí nghiệp, cho đất nước nhưng khốn thay bản thân lại đói khổ vì tiền lương quá thấp. Còn ngược lại, nếu chỉ biết lo cho bản thân mình đầy đủ và sung sướng thì dứt khoát anh ta phải làm hại đất nước: ăn cắp, buôn lậu, móc ngoặc, tham ô, gian dối….Do vậy mà có “định lý đảo”: ở Hà Nội có một công dân phải ở tù vì tội sản xuất ra những cây bút và lốp xe tốt hơn và rẻ hơn của nhà nước.
Trong nghiên cứu khoa học xảy ra những nhịch lý: sắn thì giàu đạm hơn thịt bò và hột mít thì ăn ngon và bổ hơn trưng vịt lộn. Đồng thời một giáo sư triết học trước đây tốt nghiệp tiến sỹ tại đại học Sorbone nhưng khi làm bài thi triết ở Việt Nam chỉ đạt được điểm 4/10.
Trong quản lý (tài chính) cũng lắm điều nghịch lý. Người ta in ra tờ giấy bạc ba chục đồng để nâng cao năng suất lao động của nhân viên ngân hàng..vì họ dành nhiều công sức để đếm, nhân chia….
Lại có chuyện nghịch lý như sau. Hai anh em nhà kia cùng rủ nhau đi vượt biên, một người đi lọt và một người bị bắt. Thế là một kẻ bị kết tội phản quốc phải đi tù, kẻ còn lại sau một thời gian trở về thành người yêu nước, được tiếp đón nồng hậu.
Giai cấp tư sản trong nước bóc lột công nhân quá tệ nên được triệt hạ đi, và sau đó người ta trải thảm đỏ mời tư sản nước ngoài vào.
Rồi đến nghịch lý dân chủ: Quốc hội là cơ quan đại diện và quyền lực cao nhất của người dân nhưng trong thực tế được xem như là nơi để…tán thành một cách có tổ chức và kỷ luật khi thông qua hoặc hợp thức hóa mọi chuyện cần hợp thức hóa.. Còn tại một huyện nọ, HĐND huyện phiên đầu tiên bầu chủ tịch huyện, ứng cử viên chỉ có một người duy nhất và điều lệ bầu: ai cũng phải bỏ phiếu và không được quyền bỏ phiếu trắng. Cách làm như vậy được gọi là “dân chủ”…
Trong thông tin có một ngịch lý đáng buồn là muốn biết chuyện xảy ra trong nước phải nghe báo đài nước ngoài, và báo chí ở thành phố HCM thì được tự do bênh vực và ủng hộ nhân dân Nam Phi bị áp bức và công nhân Mỹ bị bóc lột nhưng không được quyền bênh vực cho những người dân bị o ép ở Thuận Hải hay ở các tỉnh khác!
Những chuyện nghịch lý như vậy kể ra còn nhiều nhưng tất cả đều không đáng kể so với điều nghịch lý lớn nhất sau đây: Đến nay vẫn còn có nhiều người không cho những chuyện kể trên là điều nghịch lý
HUỲNH NGỌC CHÊNH

Nghĩ về Libya

Tống văn Công

Sáng nay, 29-8-2011, một tờ báo lớn có bài Ba điểm yếu của cuộc chiến Libya: 1- Bộc lộ yếu kém của NATO; 2- Lãnh đạo mới có thể không tốt hơn cũ; 3- Quá phụ thuộc vào NATO. Hôm kia, 27-8-2011, một nhà bình luận tên tuổi của báo chí ViệtNam đặt ra 2 “câu hỏi lớn”: Một là vai trò NATO, ngoài chuyện không kích và phong tỏa không phận, còn có gì nữa chưa được biết? Hai là, tại sao ông Gaddafi để mấtTripoli quá dễ dàng, nhanh chóng đến thế?

Thật kinh ngạc vì sự tổng kết cuộc chiến và câu hỏi lớn nhất của các nhà báo nước ta!

Các nền báo chí tự do của thế giới từng ngày có những quan điểm trái nhau. Ngay các nước tích cực trợ giúp quân sự cho quân nổi dậy, nhà báo của họ từng ngày có ý kiến phản biện với chính phủ. Trong khi đó, báo chí chúng ta quen chọn ý kiến của một phía thích hợp với khẩu vị mình, tự đánh lừa, cuối cùng bị bối rối khi sự thật diễn ra nhanh chóng và hoàn toàn trái ngược! Bạn đọc cũng bị “định hướng” của nhà báo đánh lừa!

Ngày 21-8, khi nghe tin quân nổi dậy Libyatràn vào thủ đô Tripoli, mấy bác cạnh nhà tôi đều ngạc nhiên không tin! Bởi mới cách đây đúng một tuần nhiều tờ báo của Việt Nammiêu tả “quân nổi dậy đang rối như canh hẹ” mà! Đêm nào trên Truyền hình cũng thấy nhân dân tung hô ông Gaddafi. Nhiều nhà bình luận Việt Namgọi đây là “cuộc chiến tranh dầu lửa” hàm ý cho rằng nó xảy ra là do sự kích động của các đầu óc thực dân phương Tây. Một nhà bình luận tên tuổi cho rằng nhiều quan chức cao cấp của chính quyền Gaddafi chạy sang quân nổi dậy là do truyền thông Phương Tây chiếm ưu thế. Ngày 24-8-2011, khi đã có hơn 40 chính phủ công nhận Hội đồng quốc gia chuyển tiếp Libya là đại diện hợp pháp duy nhất của nước Cộng hòa Libya, ngay Trung Quốc cũng tỏ ý mong muốn được hợp tác với chính quyền mới thì VN Express còn gọi họ là “phiến quân”! Đến ngày 25-8, nhiều tờ báo vẫn còn nghi vấn “Phe đối lập đáng tin đến đâu”; “Đây là thời điểm các phe phái trong quân nổi dậy bộc lộ mâu thuẫn nhau”; và “hơn 5000 người có vũ trang trung thành với Gaddafi đã kéo vào Tripoli”. Như vậy là theo các nhà bình luận ViệtNam thì nội chiến sẽ còn kéo dài ởLibya không biết tới bao giờ! Buổi truyền hình tối 28-8, một nhà bình luận tỏ ý bất bình về sự can thiệp thô bạo từ bên ngoài đối với nước Libya có chủ quyền và lo lắng cho số phận nhà nước Syria đang khủng hoảng.

Thiết nghĩ, nhìn lại diễn biến 6 tháng qua ởLibyacũng là điều bổ ích.



Từ một anh hùng trở thành tên độc tài tham nhũng!



Năm 1969, Gaddafi làm đảo chính lật đổ chế độ quân chủ lập nên chế độ Nhân dân xã hội chủ nghĩa Ả rập, với những khẩu hiệu “Phúc lợi xã hội”, “Dân chủ nhân dân trực tiếp”, đưa đất nước nghèo nàn trở thành giàu có, thu nhập đầu người hơn 10 lần nước ta hiện nay. Tuy nhiên, ông ta cũng nhanh chóng trở thành tên độc tài và ở ngôi vị 42 năm, lâu hơn các ông vua trước đó.

Ngày 31-8-2006, ông tuyên bố: “Phải tiêu diệt những kẻ đòi thay đổi chính trị”. Ngày 29-8-2009, ông tự phong: “Ta là một lãnh tụ quốc tế, thầy của các ông chủ Ả rập, vua của mọi nhà vua châu Phi, trưởng lão của người Hồi giáo và có tư cách cao quý không cho phép hạ thấp hơn”.

Tháng 9-2009, ở Hội nghị thượng đỉnh Nam Mỹ ông cùng Hugo Chavez kêu gọi thành lập “NATO phươngNam”. Cũng năm đó, tại Hội nghị thượng đỉnh Liên đoàn Ả rập ông tuyên bố mình là “Nhà lãnh đạo của các nhà lãnh đạo Ả rập”.

Ông bổ nhiệm con cái vào các vị trí cao cấp trong hệ thống cầm quyền. Ông tổ chức ám sát hơn 30 người đối lập sống ở nước ngoài.Libyahai lần tổ chức đánh bom máy bay hành khách của Mỹ và Pháp giết chết hằng trăm người. Gaddafi sở hữu gia sản khổng lồ gần trăm tỷ USD, riêng bà vợ thứ hai của ông sở hữu 30 tỷ USD và 20 tấn vàng.

Sự chuyển động ở Libya bắt đầu từ ngày 15-2-2011, khi 200 người dân ở thành phố Benghazi biểu tình yêu cầu trả tự do cho nhà hoạt động nhân quyền Fathi Terbi, bị đàn áp. Hôm sau, số người biểu tình tăng lên 500, rồi 600 người. Cảnh sát nặng tay hơn, đánh bị thương 40 người. Hằng ngàn nhân dân Thủ đôTripolivà thành phố Al-Baida xuống đường yểm trợ cuộc biểu tình của thành phốBenghazi.

Ngày 20-2 cảnh sát và quân đội Gaddafi bắn chết 200 người. Các thành phố Misurata, Tobruk… tham gia biểu tình.

Ngày 21-2 chính phủ Gaddafi cho không quân bắn vào người biểu tình.

Ngày hôm sau, 22-2, ông Mustafa Abdel Jalil, Bộ trưởng Tư pháp và tiếp theo là ông Abdel Fatah Younes Bộ trưởng Nội vụ tuyên bố ly khai chính quyền Gaddafi, đứng về phía nhân dân. Các chính phủ Mỹ và châu Âu lên tiếng phê phán việc đàn áp biểu tình.

Ngày 24-2, Gaddafi lên đài truyền hình cho rằng các thế lực thù địch ở phương Tây đang xúi giục bọn xấu trong nước gây rối.

Hôm sau, Gaddafi cho lính đánh thuê tràn vàoTripolithẳng tay đàn áp và tiếp tục cho không quân bắn vào nhân dân biểu tình ở các thành phố.

Ngày 26-2 máy bay bắn vào đám tang của người biểu tình bị bắn chết, giết nhiều người đưa tang.

Ngay hôm sau, 27-2 Hội đồng Quốc gia chuyển tiếp (NTC) tuyên bố thành lập do nguyên Bộ trưởng Tư pháp Mustafa Abdel Jalil làm Chủ tịch. Ngày 28-2 Gaddafi lên truyền hình tuyên bố: “Không có quân nổi dậy nào cả, chỉ có những kẻ xấu bị các thế lực thù địch nước ngoài xui giục. Tất cả người dânLibyacủa tôi đều yêu tôi” (Đài truyền hình VTV1 có phát cảnh này).

Ngày 5-3 Hội đồng Quốc gia chuyển tiếp tuyên bố thành lập nước Cộng hòaLibyavới tiêu chí Tự do, Công bằng, Dân chủ.

Ngày 10-3 Pháp là quốc gia đầu tiên công nhận Hội đồng chuyển tiếp là đại diện hợp pháp của nhân dânLibya.

Chính quyền Gaddafi tăng cường cho không quân tiếp tục đàn áp dữ dội các vùng nhân dân nổi dậy.

Ngày 17-3 Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết 1973, cho phép lập vùng cấm bay ởLibyađể bảo vệ dân thường. Từ 31-3 NATO nhận nhiệm vụ này. Nhiều nhà bình luận tiến bộ đã nhận định rằng “Số phận của Gaddafi đã được định đoạt rồi”! Rất tiếc các nhà bình luận của báo chí ViệtNamkhông ai nhận ra điều đó!

Nhờ có sự yểm trợ của không quân NATO, quân nổi dậy liên tiếp giành chiến thắng, chỉ trong bốn tháng rưỡi, ngày 21-8 đã tiến vào Tripoli được đông đảo nhân dân nổi dậy trợ giúp.

Ngày 26-8 Hội đồng quốc gia chuyển tiếp (NTC) đã về thủ đôTripoliim tiếng súng. Ông Gamaty điều phối viên của Hội đồng Quốc gia chuyển tiếp tuyên bố: “Sớm hay muộn gì Gaddafi cũng bị bắt”.



Một cuộc cách mạng dân chủ hay chỉ là sản phẩm của phương Tây?



Từ 2003, Gaddafi đã lần lượt cải thiện quan hệ tốt lên với các nước lớn như Mỹ, Anh, Pháp, Ý… Gaddafi thừa nhận các vụ đánh bom máy bay hành khách và chịu bồi thường những khoản tiền lớn.

Năm 2004, Thủ tướng Anh Tony Blair, Thủ tướng Đức Gerhard Schoder đến thăm Libya, ký kết nhiều hợp đồng khai thác, chế biến dầu mỏ.

Năm 2006 Gaddafi tuyên bố từ bỏ chương trình vũ khí giết người hằng loạt, bà Rice Ngoại trưởng Mỹ sang thăm được Gaddafi nồng nhiệt tiếp đón. Chính phủ Mỹ nhanh chóng đưa Libya ra khỏi danh sách những nước hỗ trợ khủng bố và tuyên bố “Libya và Mỹ là bạn”, nâng quan hệ hai bên lên cấp đại sứ.

Năm 2007, Tổng thống Pháp Sarcozy thămLibyavà ký nhiều hiệp ước hợp tác.

Đặc biệt Gaddafi và Thủ tướng Ý quan hệ với nhau rất thân thiết. Như vậy các chính phủ phương Tây không còn có vấn đề gì bức xúc để có kế hoạch chống lại Gaddafi.

Vấn đềLibyachính là mâu thuẫn tích tụ suốt 42 năm giữa nhân dân với nhà cầm quyền độc tài trấn áp dân chủ, nhen nhóm một lò lửa phản kháng. Làn gió “mùa Xuân nhân dân” từTunisia, Ai Cập thổi tới đã làm bùng lên lò lửa âm ỉ ấy.

ỞTunisiavà Ai Cập quân đội không nhả đạn vào nhân dân. Nhưng ởLibyathì khác, Gaddafi xuất thân là một quân nhân, ông ta có nhiều thủ đoạn nắm chắc tướng lĩnh và có chính sách mua chuộc quân đội. Do đó, khi nhân dân nổi dậy, Gaddafi lập tức sử dụng quân đội thẳng tay đàn áp vô cùng man rợ.

Hồi nhân dânTunisianổi dậy, phương Tây bị bất ngờ đã hờ hững, ủng hộ rất yếu ớt. Lúc ấy, Thủ tướng Anh đang thăm Ai Cập rao bán vũ khí. Ngoại trưởng Pháp đang thămTunisiabàn việc chia sẻ kinh nghiệm của cảnh sát Pháp cho cảnh sátTunisia. Phương Tây chưa vượt khỏi nổi lo sợ từ kinh nghiệm Iran, sau khi vua Shah sụp đổ, chính quyền lọt vào tay Cách mạng Hồi giáo đã thù địch với họ. Họ phải dè chừng tìm hiểu mãi mới quyết định ủng hộ nhân dân nổi dậy.

Lần này với Libya, phương Tây đã được Mùa Xuân nhân dân Ả rập thức tỉnh, nên tất cả hăm hở lên tiếng ủng hộ và nhanh chóng tìm cách giúp đỡ, đặc biệt là việc giúp đỡ quân sự đã gây tranh cãi gay gắt.

Có hai quan điểm đối chọi nhau chan chát trong cách nhìn, cách giúp đỡLibya:

Một là, quan điểm cho rằng Phương Tây can thiệp thô bạo vào độc lập, chủ quyền củaLibya, một nước có chính phủ hợp pháp được nhiều quốc gia công nhận. Đứng đầu lập luận này là những quốc gia độc tài không cần che giấu, kế tiếp họ là những quốc gia độc tài mang mặt nạ dân chủ. Theo quan điểm này thì ở Libya không có Hội đồng quốc gia chuyển tiếp nào cả, mà chỉ có bọn gây rối, bọn phiến loạn do phương Tây giật dây, phục vụ cho máu tham dầu lửa của họ. Hiện nay, những người có quan điểm này đang lo cho số phận của nhà cầm quyềnSyria – nhà cầm quyền đang dùng dùi cui và súng đối với nhân dân.

Hai là lập luận: Chính quyền Gaddafi đã dùng vũ lực chống nhân dân mình thì không còn tư cách đại diện nhân dânLibya. Đứng đầu là Mỹ, Anh, Pháp, Ý… Theo quan điểm này thì làm mọi việc, giúp đỡ mọi hình thức, kể cả quân sự cho lực lượng nổi dậy của nhân dân, chẳng những là nhân đạo, mà còn là thực sự tôn trọng chủ quyền đất nước phải thuộc về nhân dân Libya.

Nghe lập luận này, chúng ta không khỏi nhớ câu nói của Hồ Chí Minh: “Nếu nước đã được độc lập mà nhân dân không được tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì”.

Suy ra, nhân quyền, dân quyền mới là vấn đề thực chất, chủ quyền đất nước phải thuộc về nhân dân chứ không phải của nhà cầm quyền độc tài. Không cho phép nhà cầm quyền độc tài núp sau bình phong chủ quyền để trấn áp nhân dân! Biểu tình là thước đo nguyện vọng nhân dân. Thái độ đối với biểu tình là thước đo dân chủ của nhà cầm quyền. Đó là bài học mà những Ben Ali, Mubarak, Gaddafi đều không chịu học. Đến ngày cùng, Gaddafi vẫn đang tâm giết hại hằng trăm tù nhân đang bị ông ta giam giữ. Không ai mong muốn bạo lực và chiến tranh, nhưng làm sao để các nhà độc tài còn đang trị vì, còn có thì giờ học bài dân chủ, chịu chấp nhận hòa bình cải cách, chuyển đổi dần dần sang dân chủ? Điều ấy hình như nan giải?



Nhân dân ViệtNamcó đủ kinh nghiệm lịch sử để nhận thức hai quan điểm trái ngược nói trên bên nào là đúng đắn, bên nào là phản ngụy. Bởi vì, trong hai cuộc chiến tranh giành độc lập, chúng ta đã tiếp nhận sự giúp đỡ vũ khí từ nhiều nước để chống địch. Chúng ta cũng đã từng đưa quân tình nguyện của mình vào hai nước Campuchia, Lào giúp bạn chống ngoại xâm và các chính quyền bù nhìn. Đặc biệt, chúng ta đã đưa quân giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng do một nhà nước mang tên Campuchia Dân chủ gây ra. Chúng ta hiểu sự can thiệp nào là chính nghĩa, khi sự can thiệp đó nhằm cứu nguy cho nhân dân đang ngạt thở. Chúng ta vui mừng nhìn thấy thời đại đã bước sang kỷ nguyên dân chủ, nhân quyền, một khi nhân dân vùng lên chống nhà nước độc tài sẽ không còn bị cô độc. Nhân loại không chỉ hô hào suông mà khi cấp thiết nhất đã có thể bảo vệ quyền sống và mưu cầu hạnh phúc của nhân dân bằng mọi phương tiện, kể cả súng!

Ngày 29 – 8 – 2011

'Vấn đề Biển Đông cần giải quyết đa phương'

Thượng nghị sĩ Mỹ Jim Webb, người bảo trợ nghị quyết về Biển Đông chiều nay nhấn mạnh nhân chuyến thăm Việt Nam rằng, vấn đề Biển Đông cần cách tiếp cận đa phương vì giải quyết bằng đàm phán song phương sẽ rất

Thượng nghị sĩ Mỹ Jim Webb tại Hà Nội chiều 24/8. Ảnh: Đình Nguyễn.
Trong ngày 24/8, ông Webb có cuộc gặp với các nhà lãnh đạo Việt Nam như Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, trong đó hai bên thảo luận về những vấn đề và sáng kiến do văn phòng của thượng nghị sĩ đặt ra liên quan đến Biển Đông. Ông cho biết đã quan tâm và bày tỏ quan điểm về vấn đề này trong suốt hơn 15 năm qua, đặc biệt kể từ khi nắm chức vụ Chủ tịch Tiểu ban Đông Á và Thái Bình Dương của Uỷ ban đối ngoại Thượng viện Mỹ, hai năm rưỡi trước.

"Do đó sau 3 vụ Trung Quốc gây hấn xảy ra tại Biển Đông trong năm nay, gồm một vụ xâm phạm vùng biển của Philippines và hai vụ xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tôi đã nỗ lực cùng các thượng nghị sĩ khác đệ trình một dự thảo nghị quyết lên Thượng viện Mỹ về vấn đề này và được nhất trí thông qua", ông Webb nói thêm.

Nghị quyết trên có hai nội dung chính là phản đối Trung Quốc dùng vũ lực gây hấn và kêu gọi giải pháp đa phương và hoà bình cho vấn đề Biển Đông. "Đây là lần đầu tiên Thượng viện Mỹ chính thức lên án một hành động của Trung Quốc tại Biển Đông. Đó là tín hiệu rất quan trọng của Mỹ về việc chúng tôi muốn một giải pháp hoà bình cho vấn đề Biển Đông", ông Webb nhấn mạnh.

Giải thích lý do chủ trương giải quyết đa phương vấn đề Biển Đông, Thượng nghị sĩ Jim Webb cho rằng không có nước nào trong khu vực có vị thế tương xứng với Trung Quốc, nên sẽ “bất lợi nếu đàm phán song phương để giải quyết tranh chấp. Hơn nữa đây là vấn đề rất khó khăn nếu giải quyết theo phương thức đàm phán song phương". Ông khẳng định phương thức tiếp cận đa phương cho Biển Đông là phù hợp và “tiếng nói của ASEAN trong vấn đề này rất có giá trị và quan trọng”.

Thượng nghị sĩ Mỹ cũng đánh giá cao việc Việt Nam đang tham gia vào các công việc quốc tế như một đối tác quan trọng của Mỹ ở khu vực. Ông cho biết văn phòng của ông đã có các cuộc thảo luận với đại sứ Việt Nam tại Mỹ về khả năng xây dựng mối quan hệ đối tác chiến lược giữa hai nước. "Tôi thấy mối quan hệ Việt Nam và Mỹ đang diễn ra tốt đẹp và tôi tin rằng nếu chúng ta có thể phối hợp chặt chẽ với nhau trong tương lai thì sẽ mang lại lợi ích cho cả hai nước cũng như khu vực", thượng nghị sĩ nói thêm.

Trước đó trong cuộc tiếp Thượng nghị sĩ Jim Webb chiều qua, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh khẳng định, trong việc triển khai chính sách đối ngoại rộng mở, đa phương hoá, đa dạng hoá, tích cực chủ động hội nhập quốc tế, Việt Nam tiếp tục coi trọng mối quan hệ với Mỹ như một đối tác hàng đầu có ý nghĩa chiến lược.

Việt Nam là chặng dừng chân cuối cùng trong chuyến thăm 4 nước Đông Nam Á của Thượng nghị sĩ Jim Webb, Chủ tịch Tiểu ban Đông Á và Thái Bình Dương của Uỷ ban đối ngoại thượng viện Mỹ. Trước khi đến Việt Nam từ ngày 20 đến 24/8, ông đã tới thăm Thái Lan, Singapore và Indonesia. Đây là lần thứ hai trong năm nay ông Webb tới thăm Việt Nam và là lần thứ 17 trong vòng 20.

'Hoa Kỳ và Việt Nam đạt tiến bộ lớn'

Đại sứ mới của Hoa Kỳ ở Việt Nam, ông David Shear đã tới Hà Nội, hơn năm tháng sau khi người tiền nhiệm về nước.

Tân Đại sứ David Shear nói ông sẽ quan tâm tới nhân quyền và tôn giáo khi tại nhiệm

Trong thông điệp đầu tiên gửi đi từ Hà Nội hôm 22/8, ông David Shear nói trong một thông báo:

"Tôi mong đợi nhiệm vụ mới của mình với tư cách là Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam.

"Hoa Kỳ và Việt Nam đã đạt được tiến bộ lớn trong hợp tác song phương và trong khu vực những năm gần đây, và tôi hy vọng sẽ phát triển tiến bộ đó thông qua làm việc chặt chẽ với các đối tác Việt Nam.”

Đại sứ quán Hoa Kỳ nói ông David Shear tới Việt Nam hôm 20/8.

Thông báo của Đại sứ quán cũng nói: "Đại sứ Shear là một nhà ngoại giao chuyên nghiệp có rất nhiều kinh nghiệm và chuyên về khu vực Đông Á và Thái Bình Dương. Sự nghiệp của ông tại Bộ Ngoại giao kéo dài gần 30 năm.

"Gần đây nhất, ông Shear giữ chức Phó trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Đông Á và Thái Bình Dương tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

"Ông cũng từng là Phó Đại sứ tại Kuala Lumpur, và đi nhiệm kỳ ở Sappora, Bắc Kinh, Tokyo và thủ đô Washington. Ông đang học tiếng Việt và nói được tiếng Trung Quốc và tiếng Nhật Bản.

"Đại sứ Shear cũng có đai đen môn kiếm Nhật Kendo."

Ông Shear thay thế Đại sứ Michael Michalak, người đã rời Việt Nam hồi tháng Hai.


Ông David Shear được Tổng thống Barack Obama đề cử hồi tháng 12 năm 2010 nhưng một số Thượng Nghị sỹ đã chặn việc đưa quyết định bổ nhiệm của ông Obama ra Thượng viện xem xét.

Các Thượng Nghị sỹ này muốn bày tỏ sự ủng hộ đối với các gia đình Hoa Kỳ xin nhận con nuôi mà hồ sơ của họ bị đình lại.

Cuối cùng Thượng viện cũng thông qua việc bổ nhiệm ông Shear vào ngày 2/8.

Trong một phiên điều trần tại Ủy ban Đối ngoại Thượng viện hôm 06/04, ông Shear đã cam kết sẽ tập trung vào vấn đề nhân quyền và tôn giáo khi tới Việt Nam.

Ông nói: "Hiện vẫn có quan ngại sâu sắc về việc bỏ tù những người bất đồng chính kiến, hạn chế truyền thông và mạng internet và việc sách nhiễu các nhóm tôn giáo."

"...Tôi sẽ coi nhân quyền và tự do tôn giáo là phần trung tâm của các cuộc trò chuyện của tôi với các nhà lãnh đạo Việt Nam và người dân Việt Nam."

Đại sứ David Shear nói tại Thượng viện hồi tháng Tư

"Nếu được chuẩn thuận, tôi sẽ coi nhân quyền và tự do tôn giáo là phần trung tâm của các cuộc trò chuyện của tôi với các nhà lãnh đạo Việt Nam và người dân Việt Nam."

Trong khi đó Đại sứ Việt Nam tại Washington, ông Lê Công Phụng, hồi tháng 12 năm ngoái nói Việt Nam và Hoa Kỳ nên nhắm tới quan hệ chiến lược.

Ông Phụng cũng nói Việt Nam đã chuyển lời mời Tổng thống Barack Obama tới thăm Việt Nam trong năm 2011.

Hiện chưa có thông tin gì về chuyện liệu một chuyến thăm như vậy có diễn ra không.

Nhưng quan hệ quân sự giữa Việt Nam và Hoa Kỳ có vẻ đang được cải thiện với các tàu chiến Hoa Kỳ vào thăm Việt Nam thường xuyên hơn.

Các nhà phân tích nói quan hệ này đang dừng ở mức biểu tượng do Việt Nam và Hoa Kỳ còn bất đồng trong một số lĩnh vực trong đó có nhân quyền và tiến trình cải cách hệ thống.

Washington đã nhiều lần kêu gọi Hà Nội ngưng trấn áp người dân của chính nước mình và trả tự do cho những người mà Hoa Kỳ nói đang bị giam giữ vì thể hiện chính kiến một cách ôn hòa.

Hà Nội luôn bác bỏ các đòi hỏi như vậy và tố cáo Washington can thiệp vào công việc nội bộ.

Một số hãng thông tấn nói việc ông Nguyễn Tấn Dũng được giữ chức thủ tướng sang nhiệm kỳ thứ hai báo hiệu 'đợt trấn áp mới' đối với những người khác quan điểm với chính quyền Việt Nam.

Tuy thế, hoạt động của các cơ quan ngoại giao hai nước có vẻ vẫn tiến triển tốt, nhất là với các tân đại sứ.

Hôm 20/8, báo chí Việt Nam đưa tin tân Đại sứ Việt Nam tại Mỹ, ông Nguyễn Quốc Cường vừa có chuyến thăm Hawaii và tuyên bố Việt Nam ủng hộ Mỹ tổ chức thành công hội nghị APEC tức Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 11/2011

'Quân sự Trung Quốc đang phát triển nhanh'

Trong bối cảnh Trung Quốc liên tiếp cho ra mắt các loại vũ khí và khí tài hiện đại, Bộ Quốc phòng Mỹ vừa đưa ra nhận định trên.
AP dẫn bản báo cáo của Lầu Năm Góc công bố hôm qua, cho hay Trung Quốc đã thu hẹp được những khoảng cách công nghệ, đồng thời hiện đại hóa một cách nhanh chóng các khí tài quân sự, với mục tiêu chuẩn bị cho những diễn biến có thể xảy ra trong tương lai tại eo biển Đài Loan. Bản báo cáo cũng cảnh báo rằng sự phát triển quân sự của cường quốc Đông Á ngày càng hướng tới phía tây của Thái Bình Dương, và có thể sẽ gây cản trở cho sự tiếp cận cũng như hoạt động của Mỹ và các đồng minh tại đây.

"Tốc độ và quy mô của những nguồn đầu tư quân sự liên tục cho phép Trung Quốc có thể theo đuổi những mục tiêu nâng cao năng lực, điều mà chúng tôi tin rằng tiềm tàng nguy cơ gây bất ổn đối với các cán cân quân sự khu vực, đồng thời làm tăng nguy cơ gây bất hòa và những toan tính sai lầm, có thể khiến gia tăng căng thẳng trong khu vực", ông Michael Schiffer, phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ về Đông Á, cho hay.
Tàu sân bay Shi Lang của Trung Quốc. Ảnh: Xinhua
Báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ cũng cho hay Trung Quốc đã có được những tiến bộ vượt bậc về quân sự trong những năm qua. Trong đó, có việc bay thử một loại máy bay tiêm kích tàng hình mới, và gần đây nhất là việc cho chạy thử tàu sân bay Shi Lang. Ông Schiffer cho rằng giới chức Trung Quốc hy vọng hàng không mẫu hạm này có thể hoạt động trong năm tới, nhưng sẽ cần nhiều thời gian hơn để nó có thể là bãi đáp ổn định cho các máy bay. Ngoài tàu Shi Lang, Trung Quốc còn đang đóng nhiều tàu lớn và tàu hỗ trợ khác trong thập kỷ tới.

Bản báo cáo của Lầu Năm Góc được đưa ra trong bối cảnh Mỹ và Trung Quốc đang nỗ lực hàn gắn quan hệ trong thời gian qua. Sự căng thẳng và nhạy cảm tới từ các vấn đề như sự phát triển quân sự quy mô lớn không được giải thích thấu đáo, sự hỗ trợ không ngừng của Mỹ đối với Đài Loan, cũng như những thông tin về sự liên quan của Trung Quốc đối với những cuộc tấn công nhằm vào các hệ thống mạng của chính phủ và quốc phòng Mỹ.

Đầu năm nay, khi cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates tới thăm Bắc Kinh, Trung Quốc đã cho bay thử máy bay tàng hình J-20. Ông Gates khi đó cho rằng Trung Quốc còn phải trải qua một chặng đường dài trước khi có thể triển khai loại phi cơ chiến đấu đặc biệt này với số lượng lớn, đồng thời dự đoán rằng vẫn còn một sự chênh lệch lớn giữa phi đội bay tàng hình của Mỹ với chiếc máy bay khó bị phát hiện của Trung Quốc.

Tuy nhiên, bản báo cáo mới đưa ra của Lầu Năm Góc lại cảnh báo rằng loại máy bay tàng hình mới của Trung Quốc, cùng với những tên lửa tầm xa và nhiều cải tiến quân sự khác, có thể mang lại cho Bắc Kinh khả năng vươn tới các căn cứ không quân trong khu vực cũng như những cơ sở khác.

Trong khi đó, dân biểu Howard P. "Buck" McKeon của đảng Cộng hòa, đồng thời là chủ tịch Ủy ban Vũ trang Thượng viện Mỹ, cho rằng việc Bắc Kinh ngày càng cứng rắn, trong đó có những động thái ở tây Thái Bình Dương, đang làm gia tăng lo ngại và có ảnh hưởng lớn tới hòa bình cũng như ổn định của khu vực.

Máy bay tàng hình J-20 của Trung Quốc. Ảnh: Top81
Lầu Năm Góc ước tính Trung Quốc đã chi ra hơn 160 tỷ USD cho quân sự trong năm 2010. Cùng năm này, ngân sách quân sự của Mỹ là 550 tỷ USD, chưa tính tới chiến phí ở Iraq và Afghanistan. Mỹ luôn kêu gọi Trung Quốc công khai hơn về mục đích phát triển quân sự. Tuy nhiên, báo cáo mới nhất của Lầu Năm Góc cho hay Bắc Kinh tiếp tục khẳng định việc phát triển quân sự là nhằm mục đích hòa bình.

Ngay sau khi bản báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ được công bố, truyền thông Trung Quốc đã lên tiếng phản đối. Hãng tin Xinhua cho rằng bản báo cáo được trình lên Quốc hội Mỹ này là một "sự can thiệp và bóp méo sự thật". "Bản báo cáo dài 94 trang như thường lệ lại can thiệp vào những vấn đề nội bộ của Trung Quốc, bằng việc đưa ra những bình luận có chủ đích liên quan tới vấn đề eo biển Đài Loan".

Đây là những diễn biến mới nhất trong mối quan hệ nhiều sóng gió giữa Mỹ và Trung Quốc. Năm ngoái, Bắc Kinh đã cắt mọi quan hệ quân sự với Washington, sau khi Mỹ thông qua hợp đồng bán vũ khí cho Đài Loan. Quan hệ giữa hai cường quốc chỉ ấm dần từ đầu năm nay, sau khi các quan chức cấp cao hai nước có những chuyến công du qua lại giữa hai bờ Thái Bình Dương.
Nhật Nam theo vnexpress
http://vnexpress.net/gl/the-gioi/phan-tich/2011/08/ba-cay-dinh-trong-chien-luoc-vu-khi-trung-quoc/
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30