Sống hết mình Nàng nhé !::::::

Cuộc đời là một cái box chứa đầy bí mật và mình muốn khám phá đến tận cùng

Subscribe to RSS feed

Viết cho em gái - Viết cho mình nữa - Và những người khác nữa - Về nỗi đau

Con người luôn có xu hướng né tránh mọi nỗi đau. Nỗi đau của chính mình và cả của người khác nữa.
Giống như một chàng trai đang yêu một cô gái, rồi bỗng dưng cô gái ấy trở nên cực kỳ phức tạp, cực kỳ khó hiểu, cực kỳ nhiều cảm xúc hỗn độn... và yêu cầu chàng trai ấy phải là người giải quyết mọi thứ ấy, bằng sự dịu dàng, bằng sự cảm thông, bằng sự vị tha, bằng tình yêu vĩ đại..., bằng tất cả những gì chàng có. Nhưng chàng trai khi đã dùng hết những dịu dàng, những cảm thông, những vĩ đại... nhưng cảm xúc của nàng chẳng dừng lại ở đó, chàng bắt đầu mệt mỏi, bắt đầu muốn tìm lại mình, muốn nghe tiếng cười, tiếng hát, tiếng nhạc nơi vũ hội... và chàng sẽ tìm đến những nơi như thế, sẽ bỏ lại những hỗn độn, những phức tạp kia. Đó là điều khó tránh khỏi. Giống như một con cá sống ở nơi nước quanh năm chảy róc rách reo vui, rồi bỗng một ngày dòng nước bị người ta bịt lại, rồi đổ mọi thứ chất tạp nham vào, trở thành nơi ao tù nước đọng, con cá ấy sẽ thấy ngột ngạt, muốn vùng vẫy thoát khỏi đó, và nếu không thể ra được khỏi đó nó sẽ chết vì ô nhiễm, vì khó thở và vì cô đơn nữa- một phần.
Hôm nay, vô tình vào blog của em gái, biết em đang trải qua sự đổ vỡ tình cảm. Thấy tim mình thắt lại. Nhưng tôi biết, mình sẽ chỉ im lặng mà chẳng nói gì. Tôi sẽ chỉ quan sát xem em sẽ vượt qua chuyện này như thế nào - Và đó là điều cần thiết để trưởng thành hơn về mặt cảm xúc. Một phần nữa - là tôi sợ phải đối diện với nỗi buồn và thấy những giọt nước mắt từ em ấy. Tôi vẫn nhìn thấy em tôi cười mỗi ngày. Tôi biết nó đang cố gắng để người khác không nhìn thấy nó buồn, không thương hại và an ủi nó. Vì nếu có người an ủi, có khi nỗi đau sẽ vỡ òa ra không cách nào dừng lại được - Nhưng tôi sẽ cố gắng dịu dàng hơn với em, tôi sẽ làm nhiều việc nhà cho em ấy hơn chẳng hạn
Giống như đứa trẻ, khi nó ngã bạn cần phải dạy cho nó cách tự đứng lên và lần sau cẩn thận hơn để không vấp ngã. Nhưng phần lớn chúng ta, vì lòng yêu thương, sẽ lao ra ôm chầm lấy nó, dỗ dành và đánh vào mặt đất vì mặt đất chứ không phải cái gì khác đã làm chúng ngã, và đứa trẻ sẽ nhân đà đó mà òa khóc to hơn, để được dỗ dành nhiều hơn và được yêu thương nhiều hơn. Và khi lớn lên, chúng có xu hướng đổ lỗi cho những thứ tác động vào chúng mà không biết tự thay đổi bản thân mình cho phù hợp.
Nhưng cũng có những cái ngã khác. Có lần tôi bị vấp ngã, vì đôi guốc cao một phần và cũng bởi mặt đất không bằng phẳng, có người đàn ông (Tôi thích gọi người ấy là đàn ông hơn là chàng trai, giống như tôi hay dùng từ đàn bà khi viết hơn trong khi mình đang là một cô gái - Vì nghe đằm thắm hơn, hay hơn và cảm xúc hơn- có lẽ thế) lao đến đỡ tôi dậy, hỏi han tôi dịu dàng đến mức mà tôi muốn mình ngã thêm lần nữa, để lại được hỏi han, lại được ân cần và được xót xa bởi một vết thương rất nhỏ - Nhưng dù sao, tôi cũng sẽ cố gắng để mình không ngã nữa. Vì tôi được dạy dỗ và cũng đã lớn đến mức tự mình hiểu được rằng không nên tự làm mình đau và làm người khác đau vì bất kể lí do gì đi nữa.
Frozen[/ALIGN]

Viết gửi chồng tương lai wink

Đôi khi em tự hỏi tại sao ở đàn bà, trung khu điều khiển cảm xúc lại ở cả hai bên bán cầu não, để rồi nhu cầu yêu và được yêu trở nên rất vô cùng và vì thế nỗi đau khi xuất hiện cũng luôn nhân đôi, thậm chí là gấp rất nhiều lần? Và đương nhiên hạnh phúc cũng thế. Nhưng nếu không như thế thì yêu thương của đàn ông với đàn bà sẽ bị giảm đi một nửa, đàn ông cũng chẳng thể lạnh lùng, kiêu ngạo vì điều đó chẳng có ý nghĩa nhiều với đàn bà.

Hôm nay tự nhiên nghĩ vẩn vơ, và em đã nghĩ về anh, chồng tương lai ạ. Nói thế nào nhỉ.

Về những nụ hôn và đôi môi nhé: Giả như khi mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, giữa hai người yêu nhau không còn những cách ngăn về không gian, những khao khát hẹn hò, đôi môi không còn để hôn và nói những lời ngọt ngào bay bổng, thay vào đó là những tính toán vụn vặt, những lo toan về tiền điện, tiền nước, tiền ga, … Em khi đó có khi sẽ trở thành một mụ nội trợ lắm điều suốt ngày phàn nàn về giá cả leo thang, về việc hôm nay ăn gì, về những đôi tất bẩn… và về những điều nhỏ nhặt khác mà quên đi những lời yêu thương, những cái nhìn đắm đuối ngọt ngào… Nhưng không phải vì em hết yêu anh, mà vì đó là TY đã bước qua một giai đoạn khác chín hơn rồi. Anh khi đó đừng khó chịu vì những lời đó nhé, bởi vì TY mà em thành như thế đấy!

Về tin nhắn: Nếu khi yêu, những tin nhắn em gửi cho anh, anh nâng niu cất giữ và chẳng muốn xoá đi một cái nào, để thỉnh thoảng lại lôi ra đọc mà mỉm cười (Em đoán thế), đến một ngày nào đó, khi inbox đầy và hơn hết những tin nhắn đó chẳng thể làm anh rung động và mỉm cười được nữa, khi đó nó sẽ bị xoá đi, thay vào đó là những tin nhắn khác, có thể là của đồng nghiệp, có thể là của một cô nàng nào đó làm anh cảm động… cho anh những cảm xúc mới. Những tin nhắn đó chỉ toàn nói với anh về nối nhớ, về tình yêu, về bầu trời… và những điều lãng mạn khác. Còn những tin nhắn của em sẽ chỉ là những câu hỏi rất đời thường, kiểu như: “Anh đang ở đâu đấy”, “Mấy giờ anh về”, “Anh có biết mấy giờ rồi không?”… . Khi đó anh đừng lấy thế làm khó chịu nhé, vì em lo cho anh thôi, nên mới thế. Em vì tình yêu đấy. Còn cô gái kia chỉ biết anh sẽ làm cho nàng ấy vui nữa hay không, anh có đủ lãng mạn làm nàng ấy hạnh phúc nữa hay không thôi. Em chắc thế đấy.

Về nến và hoa hồng và rượu sampanh: người ta chỉ thấy nến, hoa hồng và rượu sampanh được đặt ở những nơi sang trọng, nồng nàn mùi nước hoa bên cạnh cô gái mặc váy hàng hiệu chứ không thể thắp nến và đặt hoa hồng trong gian bếp chật chội toàn mùi nước mắm. Còn em khi đó sẽ chỉ là bà nội trợ mệt nhoài phờ phạc sau những giờ làm, đầu tóc rồi bù với bộ quần áo nhàu nhĩ và người thì toàn mùi thức ăn, mùi nước đái trẻ con, và bụng thì đầy mỡ…. Khi đó, anh hãy nghĩ kỹ một chút nhé, không phải em không muốn thơm tho, sài váy hàng hiệu, điệu mình trên những đôi guốc cao gót đâu mà bởi em còn phải lo nhiều thứ lắm. Và bởi em thành ra như thế là vì tình yêu đấy.

Về câu “Em yêu anh”: em rất ít khi thốt ra câu này, không phải vì không yêu anh mà vì trong tình yêu rồi thì cần gì phải nói, đúng không anh. Giả như có một hôm nào đó em rảnh rỗi, ngồi đọc một bài báo về tình yêu chẳng hạn và nhận ra rằng đã lâu rồi em chưa nói “Em yêu anh”. Và đến khi anh đặt chân về nhà, thay vì hỏi “Tiền lương tháng này đâu” em lại nói “Em yêu anh”. Khi đó anh đừng đưa tay lên sờ trán em nhé. Vì TY lúc nào cũng ở đó. Ngay trong tim em. Có điều em vì tình yêu mà lỡ quên mất đó thôi.

Về những bông hồng bất chợt được tặng: Nếu có một ngày đẹp trời nào đó, anh thấy anh bạn đồng nghiệp mua hoa về tặng vợ và anh cũng thấy đã lâu rồi chưa tặng hoa cho em. Và khi về nhà với bó hoa thật to trong tay, anh mong chờ mụ nội trợ ở nhà mắt sẽ long lanh, khuôn mặt rạng rỡ ùa ra ôm bó hoa vào lòng và hít ngửi như đứa trẻ. Nhưng thực tế thì anh lại thấy vẻ mặt lanh tanh với lời càu nhàu “Vẽ chuyện, tốn tiên”. Khi đó anh đừng tức giận nhé. Bởi thực tế là bà nội trợ đó hạnh phúc lắm đấy. Nhưng vì những lo toan mà quên mất cách biểu lộ cảm xúc thế nào thôi (vì mẹ em bây giờ cũng thế)

Chồng tương lai ạ, em không biết anh có đọc được những dòng này. Và khi đọc anh cũng đừng ngạc nhiên quá nhé. Bởi TY với em là như thế đấy. Sau này, khi mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, khi em đã trở thành một mụ nội trợ lắm điều, em sợ mình sẽ quên hết cả những điều như thế.
[/ALIGN]

Con cóc là cậu ông trời

Ngày xửa ngày xưa, con cóc vẫn sần sùi xấu xí như ngày nay, nhưng cóc nổi tiếng giữa muôn loài là một con vật tuy bé nhỏ nhưng rất gan dạ. Gan cóc tía mà lại. Vào một năm không nhớ rõ năm nào, trời làm hạn hán khủng khiếp. Nắng lửa hết tháng này đến tháng khác thiêu cháy cây cối, hút cạn nước sông ngòi, đầm hồ. Muôn loài không còn một giọt nước để uống. Các con vật to lớn hùng mạnh xưa nay tác oai tác quái trong rừng đều nằm lè lưỡi mà thở để đợi chết, không ai nghĩ được kế gì để cứu mình, cứu muôn loài. Sức mạnh của chúng chỉ để bắt nạt nhau thôi chứ đâu có thể làm gì nổi ông trời. Duy có anh chàng Cóc tía bé nhỏ, xấu xí kia là có gan to. Anh tính chuyện lên thiên đình kiện Trời làm mưa cứu muôn loài... Khởi đầu chỉ có một mình nhưng anh đâu có nản. Ði qua một vũng đầm khô, Cóc tía gặp Cua càng. Cua hỏi Cóc đi đâu. Cóc bèn kể rõ sự tình, và rủ Cua cùng đi kiện Trời. Ban đầu Cua định bàn ngang. Thà chết ở đây còn hơn chứ Trời xa thế đi sao tới mà kiện với tụng. Nhưng những con vật ở quanh Cua nghe Cóc nói lại tranh nhau mà bàn ngang bàn lùi, làm cho Cua nổi giận. Nói ngang bàn ngang là chuyện ngang của Cua thế mà họ lại dám tranh mất cái quyền ấy, cái quyền được phép ngang như cua cơ mà. Thế là Cua làm ngược lại, Cua tình nguyện cùng đi với Cóc.


Ði được một đoạn nữa, Cóc lại gặp Cọp đang nằm phơi bụng thở thoi thóp. Gấu đang chảy mỡ ròng ròng và khát cháy họng. Cóc rủ Gấu và Cọp đi kiện trời. Cọp còn lưỡng lự thì Gấu đã gạt đi mà nói rằng:


- Anh Cóc nói có lý, chẳng có lẽ chúng mình cứ nằm ở đây đợi chết khát cả ư... Ta theo anh Cóc thôi. Ðến ngang như anh Cua còn theo anh Cóc được thì tại sao chúng mình không theo.


Cả bọn nhập lại thành đoàn. Ði thêm một chặng nữa thì gặp đàn Ong đang khô mật và con Cáo bị lửa nướng cháy xém lông. Cả hai con vật này cũng hăng hái nhập vào đoàn loài vật đi kiện Trời do Cóc dẫn đầu.


Cóc dẫn các bạn đi mãi, đi mãi đến tận cửa thiên đình. Khi đi trên đường cả bọn đều hăng hái nhưng đến trước cửa Trời oai nghiêm, bọn Cọp, Gấu, Cáo, Ong, Cua đều sợ, duy chỉ có Cóc là gan liền dõng dạc ra lệnh:


- Bây giờ các anh phải nghe lời tôi. Kia là chum nước của Trời, anh Cua vào nấp trong ấy. Anh Cáo nấp ở phía bên trái tôi, anh Gấu nằm ở phía bên phải tôi, còn anh Cọp chịu khó nằm đằng sau tôi. Các anh có nghe lệnh của tôi thì mới thắng được Trời.

Tất cả đều nghe lệnh của Cóc. Sắp đặt xong đâu đấy Cóc mới nhảy lên mặt trống trờ đánh ba hồi trống ầm vang như sấm động.


Ngọc Hoàng đang ngủ trưa một cách lười biếng bị tiếng trống lôi đình đánh thức dậy nên bực tức, bắt Thiên lôi ra xem có chuyện gì. Thiên lôi lười biếng vội phủi bụi và mạng nhện giăng đầy trên lưỡi búa tầm sét cắm cổ chạy ra. Thiên lôi ngạc nhiên vì ở ngoài cửa thiên đình chẳng thấy có một người nào cả chỉ thấy mỗi một con Cóc xù xì xấu xí đang ngồi chễm trệ trên mặt trống của nhà Trời. Thiên lôi hết nhìn con Cóc lại nhìn lưỡi búa tầm sét khổng lồ của mình và thở dài vì cái búa to quá mà Cóc bé quá. đánh chưa chắc đã trúng được. Thiên lôi bèn cắm cổ vào tâu Ngọc hoàng. Ngọc hoàng nghe xong bực lắm bèn sai con gà trời bay ra mổ chết chú Cóc hỗn xược kia.


Gà trời vừa hung hăng bay ra thì Cóc đã nghiến răng ra hiệu, lập tức chàng Cáo nhảy ra cắn cổ gà tha đi mất. Cóc lại đánh trống lôi đình. Ngọc hoàng càng giận giữ sai Chó nhà trời xổ ra cắn Cáo. Chó vừa xồng xộc chạy ra thì Cóc lại nghiến răng ra hiệu. Lập tức anh Gấu lừng lững xổ ra đón đường tát cho chó một đòn trời giáng. Chó chết tươi.

Cóc lại thúc trống lôi đình đánh thức Ngọc hoàng. Ngọc hoàng bèn sai Thiên lôi ra trị tội gấu. Thiên lôi là vị thần trời có lưỡi tầm sét mỗi lần vung lên thì thành sét đánh ngang trời, thành sấm động bốn cõi. Sức mạnh của Thiên lôi không có ai bì được. Ngọc hoàng yên trí lần này cử đến ông Thiên lôi ra quân thì cái đám Cóc, Cáo ắt hẳn là tan xác. Vì thế khi ông Thiên lôi vác lưỡi tầm sét đi là Ngọc hoàng lại co chân nằm trên ngai vàng mà ngủ tiếp.


Thiên lôi vừa hùng hổ vác búa tầm sét ra đến cửa thiên đình thì Cóc đã nghiến răng ra lệnh, lập tức chàng Ong nấp trên cánh cửa bay vù ra và cứ nhè vào mũi Thiên lôi mà đốt. Nọc ong đốt đau lắm, mũi Thiên lôi rát như phải bỏng. Nhớ là ở cửa trời có một chum nước. Thiên lôi vội vàng vứt cả búa tầm sét nhảy ùm vào chum nước chạy trốn. Nào ngờ vừa nhảy ùm vào trong chum nước thì anh Cua càng nấp trong đó từ bao giờ đã chờ sẵn để giương đôi càng như đôi gọng kìm cắp chặt lấy cổ. Thiên lôi đau quá gào thét vùng vẫy vỡ cả chum nước nhà Trời. Thiên lôi tìm đường chạy trốn thì Cóc tía lại nghiến răng ra lệnh. Lập tức Cọp nấp sau Cóc tía nhảy bổ ra gầm lên một tiếng vang động xé tan xác Thiên lôi thành hai mảnh.

Ngọc hoàng thấy thế sợ quá bèn xin giảng hoà với Cóc, và xin Cóc cho nhận lại xác của Thiên lôi để cứa chữa. Cóc bằng lòng ngay. Theo lệnh nghiến răng của Cóc, Cọp và Gấu vác xác Thiên lôi về xếp lại ở giữa sân điện thiên đình. Ngọc hoàng phải ra tay làm phép tưới nước cam lồ vào cái xác đầy thương tích đó. Nhờ phép của Ngọc hoàng, Thiên lôi mới được sống lại. Ngọc hoàng nghĩ mình đường đường là một ông Trời mà lại chịu thua Cóc thì thật là điều sỉ nhục, nên tính lật lọng, sai Thiên lôi vác búa tầm sét chống lại Cóc và các bạn của Cóc. Biết thế nào Ngọc hoàng cũng tính chuyện lật lọng nên Cóc lại nghiến răng. Lập tức các bạn của Cóc dàn trận. Ong giương nọc, Cáo giương nanh, Cọp giương vuốt, Cua giương càng, Gấu giương cánh tay đầy sức mạnh... Thiên lôi vừa mới thoát chết hoảng quá lui lại không dám tiến lên, mà thụt vào nấp sau chiếc ngai vàng của Ngọc hoàng. Các tướng nhà Trời oai phong lẫm liệt thấy đến ông Thiên lôi còn sợ sệt như thế thì hoảng quá tìm kế thối lui.


Thấy tướng nhà trời của mình như vậy, Ngọc hoàng biết không thể thắng nổi Cóc và các bạn của Cóc. Ðến lúc bấy giờ Ngọc hoàng mới thực bụng giảng hoà, và hỏi Cóc lên tận thiên đình có việc gì. Cóc oai phong nhảy hẳn lên tay ngai vàng và dõng dạc thưa:

- Ðã bốn năm nay ở dưới trần gian hạn hán kéo dài, không một giọt mưa. Muôn cây khô héo, vạn vật chết khát... Tưởng Ngọc hoàng bận gì hoặc là Ngọc hoàng giận gì trần gian mà ra phúc hoạ, ai ngờ lên đây mới biết Ngọc hoàng và các tướng nhà trời ngủ quên không nhớ đến việc làm mưa cứu muôn vật muôn loài dưới trần thế... Chúng tôi phải lên tận đây đánh thức Ngọc hoàng, xin Ngọc hoàng làm mưa ngay cho trần gian được nhờ.


Thấy Cóc nói giọng oai phong và bạn bè Cóc lại đằng đằng sát khí, Ngọc hoàng vội cuống quýt chống chế:


- Cóc với ta là chỗ thân thích, việc gì mà cậu phải mất công đến như vậy, ta sẽ sai thần mưa, thần gió xuống hạ giới làm mưa ngay bây giờ... Cậu Cóc có bằng lòng thế không nào.


Cóc gật gù thưa:

- Muôn tâu Ngọc hoàng trần gian được một trận mưa cứu khát thì còn gì bằng nữa... Anh em tôi vô cùng đội ơn Ngọc hoàng... Nhưng nếu ở hạ giới mà hễ bị hạn hán là bọn anh em chúng tôi lại lên đây kêu với Ngọc hoàng đấy.


Nghe Cóc hẹn lại lên thiên đình, Ngọc hoàng hoảng hồn rối rít lắc đầu xua tay:

- Thôi khỏi, thôi khỏi phải bận đến cậu như thế... Chỗ cậu và ta là tình thân thích, cậu chả nên bầy vẽ vất vả mệt nhọc như vậy làm gì. Cậu không phải lên thiên đình nữa... Khi nào có hạn hán cậu muốn ta làm mưa, cậu chỉ cần ngồi dưới đất nghiến răng là ta nghe thấy liền.


Ðể chứng tỏ lòng thành thật không lật lọng của mình, Ngọc hoàng sai rồng đen bay xuống phun mưa, và đưa Cóc cùng các bạn về hạ giới. Cơn mưa cứu hạn làm cây cối tươi tốt, muôn loài nhảy múa chào đón anh em Cóc trở về. Từ đó hễ Cóc nghiến răng là trời lập tức đổ mưa; nên đồng dao của trẻ nhỏ ngàn năm vẫn có câu hát rằng:


Con Cóc là cậu ông Trời

Ai mà đánh nó thì Trời đánh cho.

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30