Em thường tự hỏi: Không có bạn bè.. ngần ấy năm lớn lên.. em sống làm sao?
Em thường tự hỏi: Nếu trong số bạn bè em không có anh là người bạn thân thiết nhất.. em làm sao biết cuộc đời này còn có những điều trìu mến ấm áp đến nhường nào..
Anh đã là bạn của em.. ngần ấy năm.. luôn là bạn.. kiên nhẫn bên cạnh em khi em mãi mê về một người đàn ông khác.. ân cần bên cạnh em.. khi em quá quắc đòi hỏi anh chìu chuộng cả những điều vô lý.. âm thầm bên cạnh em.. khi em muốn yên lặng trong thế giới của riêng mình..
Ngần ấy năm.. chỉ mỗi câu cảm ơn anh thôi mà em chẳng bao giờ nói.. Em đã lịch thiệp.. đã lễ độ.. đã vô cùng khéo léo với cả cuộc đời.. mà với anh.. sao chỉ là những nhỏ nhặt.. lắm điều.. là vô cớ.. là lộn xộn ngang tàng..
Mấy chục năm tha phương.. anh vẫn thuần chất một người thanh niên Việt.. Anh học Tiếng Việt cần mẫn.. đánh vần những chữ mà anh muốn nói với em.. Anh hỏi em Palace là gì? Em nói: Cung điện.. Anh bảo từ này hay quá mà anh giờ mới biết.. Anh nhắn tin cho em: Anh met qua nam o tren duong khong day duoc.. Em đọc mãi không hiểu.. hóa ra "duong" có nghĩa là "giường".. hèn gì em tự hỏi mãi sao mệt mà lại ra đường nằm.. Tìn anh nhắn dài dằng dặc.. lần nào em đọc cũng mất 15 - 20 phút mới hiểu hết.. Lần nào hiểu hết cũng phải bật cười.. Anh nói: Em là cô giáo dạy tiếng Việt của anh.. Có lần anh bảo: Em dùng tiếng Việt rất đẹp.. chữ nào hoàn cảnh nấy.. ít khi có thể hiểu nhầm điều em diễn đạt.. Người nói không rành tiếng Việt mà biết dùng chữ "đẹp" khi diễn tả ngôn ngữ của em sao?
Mấy chục năm tha phương.. rời Việt Nam khi còn rất nhỏ.. thế mà về đây.. anh đi xe buýt từ Bắc vào Nam.. Lần lên Sapa đi chơi với nhau.. anh vác chiếc balo mua ở chợ.. đi chơi loanh quanh với em.. nhảy cò cò với bọn trẻ con người H'Mông.. Em chụp ảnh cho anh.. nhìn anh hiền hòa giản dị.. em thương mến vô cùng..
Em không thích anh chào em kiểu người phương Tây chào nhau.. Lần nào gặp.. anh cũng ôm vai em rồi hôn vào hai bên má kiểu người Tây chào nhau.. em ghét lắm.. Anh hỏi người Việt Nam chào nhau như thế nào.. Em bảo người ta ôm lấy nhau một lúc.. Vậy là anh ôm chầm lấy em..
Mấy ngày em chuẩn bị sang Châu Âu.. anh lo lắm.. 1-2 ngày là điện thoại cho em một lần.. nhắc em quần áo ấm.. nhắc em công việc.. nhắc em sức khỏe.. kể cho em nghe là anh đang chuẩn bị đón em như thế nào.. Rồi dặn dò em: Khi có việc gì cần gọi cho anh.. nhá điện thoại nhé.. Anh nhìn thấy số em sẽ gọi lại ngay..
2 ngày một lần anh rờ tóc em và nhắc em gội đầu.. Buổi sáng em gội đầu.. anh loay hoay pha nước sao vừa đủ nóng.. rồi giúp em.. Tóc em dài.. phải đứng lòm khòm.. anh kiên nhẫn.. nhẹ nhàng gội đầu giúp em.. rồi kêu lên khi thấy tóc em rụng xuống sàn.. Nguồn nước lạ.. tóc em rụng nhiều.. anh xót lắm..
Khi em tắm.. anh kiểm tra nhà tắm trước.. kiểm tra nước nóng lạnh cho em.. Anh thích nước nóng.. còn em chỉ thích nước lạnh.. Chờ anh pha nước xong đi ra ngoài.. lại lén anh đẩy vòi sang nước lạnh.. tắm xong lạnh quá.. lại kêu ầm lên.. Anh tưởng mình pha nước không đúng.. lại kêu trời..
Người nhà anh..bạn bè anh.. ai cũng bảo anh chìu em còn hơn cả chìu người yêu của anh.. Anh nghe.. bảo: vì chẳng mấy khi em đến.. không lo cho em thì biết lo cho ai.. Câu nói này em ở nhà anh có mấy ngày mà nghe anh nói đến cả trăm lần.. Hầu như ai cũng thắc mắc sao anh có thể chìu em đến vậy.. Còn anh thì chỉ ngắn gọn: Cô ấy phải được như thế.. Cô ấy hay ốm.. không chăm ốm thì sao (mà em có hay ốm đâu).. Cô ấy khó tính.. không chăm cô ấy buồn.. (mà em có buồn anh hồi nào..)
Anh thuộc từng thói quen ăn uống của em.. biết em ăn ớt bao nhiêu thì đủ.. biết em thích ăn xì dầu.. biết em thích uống nước lọc vào buổi sáng.. biết em thích ăn kem vani.. Em ngủ trong phòng khách.. ở bộ salon của nhà anh có cái ghế rộng bằng cái giường.. Buổi sáng thức dậy đã thấy anh để trên bàn cho em 4 chai nước lọc (anh lúc nào cũng dậy sớm hơn em).. Có hôm anh đi mua nước cho em.. nhầm phải chai có ga.. anh lại chạy vội đi đổi.. Về.. kể lại chuyện ông bán hàng thắc mắc sao phải đổi.. anh bảo vì cô gái mà uống nước này không uống được loại có ga.. Ông bán hàng bảo: Cậu đổi cô gái ấy đi.. Anh bảo: Làm sao được.. (Vậy mà cũng trả lời..).
Em đi chơi.. anh mang giúp tất cả những đồ đạc em cần.. Em mặc chiếc áo đẹp.. đội chiếc nón màu đỏ rộng vành của mình.. đi đôi giày đẹp.. chạy loanh quanh phía trước.. Dù chạy nhanh bao nhiêu thì ngoảnh lại vẫn thấy anh đi lững thững phía sau.. Đi một lúc lâu.. anh tìm chỗ cho em ngồi rồi đi mua kem vani cho em ăn.. Que kem nào anh mua cho em cũng ngon.. Em ăn hết rồi lại tranh phần của anh nữa..
Có những đêm mùa Đông lạnh.. em đói và thèm bánh mì.. Anh mở cửa đi ngay trong đêm.. 12h khuya vẫn chìu em đến vậy.. Hai bàn chân em hay lạnh.. có hôm lạnh quá.. anh ngồi hà hơi vào chân em.. Mặt anh hiền từ.. mắt anh lo âu.. em nhìn.. nghĩ nếu mình có người yêu.. cũng chắc gì người đàn ông yêu mình lo cho mình đến vậy..
Có hôm.. em cũng trổ tài nấu bếp cho anh.. Em xào món này món kia.. anh đứng bên cạnh.. đợi em bảo: muối đâu.. tiêu đâu.. là chạy vội đi tìm.. Em không ăn tỏi và hành.. hoặc những thức ăn có mùi.. anh cũng theo em..
Em thích lái chiếc xe của anh lắm.. Chiếc xe đẹp và rất mạnh mẽ.. em lên ngồi thường lái chạy rất nhanh.. Em không có bằng lái xe quốc tế.. anh ngồi bên cạnh hồi hộp lắm.. Nhưng hễ càu nhàu em là em lái lên lề để trêu tức anh.. thế là anh lại vò đầu bứt tóc.. rên rỉ trong khi em thì cười khoái chí..
Anh đi mua sushi cho em ăn.. để em ngồi đợi trong xe.. Lúc đợi người ta làm.. gói vào hộp.. lại gọi điện thoại cho em trò chuyện.. sợ em ngồi một mình trong xe thì buồn..
Có hôm anh làm mất cái dụng cụ đổi điện từ 3 chấu sang 2 chấu của em.. đến nỗi máy tính của em hết pin không sạc được.. em càu nhàu nhăn nhó.. anh khổ sở lắm.. Sáng anh đi mua ngay.. mua một lúc 3 cái.. để vào các nơi khác nhau trong hành lý của em.. bảo phòng khi mất cái này còn cái khác..
Em nhớ có hôm em đau bụng quá.. mà không dám nói với anh.. sợ anh lo.. Đến khi đau quá.. ngồi gục xuống.. anh cuống cuồng.. Khi em khỏi.. em bảo đau một lúc rồi mới dám nói với anh.. anh bảo lần sau như thế anh đánh đấy.. Có thế nào cũng phải bảo cho anh biết.. Anh nói "anh đánh đấy" mà mắt anh hiền hòa trìu mến.. Em biết chắc anh chẳng bao giờ đánh em..
Có hôm anh cũng hỏi em về chuyện người yêu trước kia của em.. Cái người mà hồi đó.. mỗi khi anh về thăm em.. hỏi thăm là em lại thở dài.. Anh hỏi.. em im lặng không nói gì.. Ngồi một lúc lâu.. đã thấy anh khe khẽ: Anh xin lỗi.. anh sẽ không hỏi nữa..
Có lần anh cũng hỏi: Người yêu của em (trước đây) có chìu em nhiều không? Em bảo chắc là không thể bằng anh chìu.. Anh bảo khi nào em yêu ai thì cho anh biết.. anh sẽ nói cho người ấy nghe những thói quen sở thích của em..
Em nhớ ánh mắt của anh khi em lên chuyến tàu rời đất nước của anh để ra đi quá.. Em nhớ anh cặm cụi xếp vali của em lên kệ ngăn nắp.. xếp hộp sushi lên bàn ăn cho em.. gọi điện thoại cho MD.. đọc vanh vách số khoang.. số ghế.. tên tàu để đón em.. rồi yên lặng cầm tay em phút giây tạm biệt.. Nhớ anh đứng mãi ngoài ô cửa.. mắt nhìn đăm đăm khi chuyến tàu đưa em ra đi..
Cảm ơn anh rất nhiều.. anh ạ.. Cảm ơn anh đã - bằng cách nào đó - mang đến cho em thật nhiều những điều êm đềm.. Cảm ơn anh đã giúp đỡ cho ngọn lửa hy vọng của em cháy sáng trong một thời gian thật dài.. Giờ nó đã tắt nhưng em biết là anh đã giúp em biết bao nhiêu.. Cảm ơn anh đã ân cần nâng đỡ.. đã san sẻ lo âu.. đã bao dung thương mến.. để những khi em mệt nhọc nhất.. vẫn có thể tìm thấy cho mình những phút yên bình..
Cảm ơn anh.. anh nhé.. người bạn tốt nhất trên đời mà em đã có.. Cảm ơn anh..
