Rainy Day...I Cry

Try my best, just try my best and never regret...

Subscribe to RSS feed

Something...

Học thi là những đêm thức đến 2h sáng, và ngủ dậy vào lúc 6h30, là những ngày chạy show lòng vòng Biên Hòa, bắt đầu từ 7h sáng và kết thúc vào 9h30’ tối. Học thi là những lúc mệt mỏi tột cùng nhưng vẫn phải cố gắng đứng dậy, tiếp tục quay cuồng với những con số và công thức. Học thi là những cái gì đó rất nặng nề và mệt mỏi, đôi khi hi vọng rồi tuyệt vọng. là những lúc mình tự giục mình:’ tôi ơi, đừng tuyệt vọng.’. Học thi là cả những tin nhắn động viên của bạn bè, của những người rất đặc biệt, là cả những lúc mẹ và con tâm sự nhỏ to chuyện học hành và tương lai, là những khi nghĩ tới 1 ngày mai tương sáng để hi vọng và mỉm cười… Học thi…là kết hợp của nhiều khoảnh khắc, nhìu cảm xúc.


12 năm học để chờ đợi 1 ngày những cố gắng và nổ lực sẽ đơm hoa, kết trái, để được hưởng dòng mật ngọt ngào của thành công. Nhưng trước đó là những khó khăn đợi chờ là những tháng ngày vất vả. Nhưng khó khăn là trải nghiệm của cuộc sống. Nếu cho mình được chọn lựa, mình vẫn muốn có được những trải nghiệm ấy. 1 lần để lớn hơn,1 bước để trưởng thành mà.



Sắp tới đây là những ngày thực sự căng thẳng, không phải vì mệt mỏi, không phải vì vất vả, mà là vì áp lực, vì những sức ép vô hình từ phí phòng thi. Tôi ơi, cố lên nhé. 12 năm qua đã cô gắng rồi, thì thêm 1 lần này cố gắng nữa, để đến với những ước mơ của bản thân mình. Cố lên… Rồi 1 ngày, giấc mơ sẽ trở thành hiện thực. Có thể trên đường đời sẽ còn nhiều vấp ngã, nhiều thử thách lớn lao hơn thế,được khóc, nhưng không được ngừng cố gắng, không được nản nhé. Ta đã bước qua bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu khó khăn rồi mà. 18 năm, tôi tin mình đủ trưởng thành để quyết định cố gắng trong rất nhiều thứ khác,đủ trưởng thành và chín chắn để tin vào năng lực của bản thân mình, để tin tưởng vào 1 ngày mai nào đó tôi sẽ tới đỉnh. Chắc chắn.Chỉ cần còn lòng tin vào bản thân, thì mọi thứ chỉ là vặt vãnh, phải không?

VIẾT VỘI CHO NGÀY MƯA





[Piz: chụp hồi đi VT với ba mẹ, trên chiếc xe lạnh, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ… Mưa ]
Viết vội…
Vội vàng viết rồi vội vàng cất.
Vội vàng khóc để vội vàng cười.

BH những ngày mưa, buồn lạnh lẽo.Chẳng hiểu BH mưa ntn mà e thấy mình đang khóc. Chưa bao giờ em chán nhìn mưa. Hát vu vơ, cầm 1 chiếc ô nhỏ, đi kiếm mua 1 chiếc card đt, rồi lặng đứng bên đường, xòe bàn tay ra, chưa bao giờ chán nhìn những giọt nước nhảy nhót trên đôi bàn tay bé. Những bực tức khó chịu, những dằn vặt, giận hờn cứ vây quanh, lòng không hề bình yên.Nhưng vẫn cứ thích mưa như ngày nào.
Trong mắt em, mưa lấp lánh và kiêu sa,nhưng lạnh lùng và khép kín. Mưa vui cười nhưng lòng mưa có cười thực sự? Khuôn mặt nở 1 nụ cười nhỏ xíu vì những suy nghĩ con nít quá, em cười nhưng lòng có thực sự vui?Mưa buồn hay lòng đứa con gái mới lớn đang suy tư?...[

Ngày mưa, những dòng kí ức lại ùa về mà không hề báo trước. Như gió!Cười cho những nỗi nhớ niềm thương cứ đong đầy mãi.Nỗi nhớ lớn dần theo sự trưởng thành của em. 10 năm nữa, em sẽ ở đâu trong cái thế giới rộng lớn này? Những niềm nhớ ơi, lúc đó có lớn cùng em không? Giật mình nhìn lại, chỉ còn mình em với 4 bức tường, 1 mình mà thôi.Em đã đứng 1 mình bao lâu rồi, hay chỉ mới ngày hôm nay, 1 mình chờ đợi và 1 mình nhờ thương…
Liệu Kí ức có làm cho con người thực sự hạnh phúc, hay đó lại là những bức rức, khó chịu vì những thứ đã vuột khỏi tầm tay? BH ơi, em nhớ quá… Hát vu vơ rồi lại ngừng hát, để mở lòng cho những suy nghĩ miên mang và xa xăm vô tận…

Ngày chia tay đã qua cũng gần 1 tuần rồi. Vậy mà lòng em vẫn gợn nhiều ưu tư. E giận, rất giận…
Giận vì có những thứ đã ở trên mỗi mà lại chẳng thể xếp thành câu chữ sao cho rõ ràng. Giận vì đến bây giờ mới biết được tình cảm của những người xung quanh dành cho mình. Giận vì đến hôm nay mới cảm giác là mình biết cám ơn và xin lỗi… Giận vì thấy mình yếu đuối, mít ướt, hay khóc nhè quá… Những giận hờn vẫn còn tồn tại, chưa dứt. Đến bây giờ mới hiểu tình bạn toàn vẹn như thế nào, nò hình tròn không 1 góc cạnh, nó không làm em đau như những thứ tình cảm phù phiếm khác. Nó đẹp 1 cách rất Tình Bạn… ^__^ Hóa 06_09, 1 miền cảm xúc rất lạ, rất đầu tiên, và sẽ kéo dài mãi… unbreakable 4ever là thế mà, Hóa nhỉ?
Q&M đang chờ ngày hội tụ. Sói bảo sẽ họp mặt. Chắc CaFu và Nhùn cũng sắp về rồi nhỉ, hè rồi mà. Nhớ thật. Tóc mình bây giờ dài quá lưng rồi. Mới cách đây vài tháng, post hình mà Fu đã nhận k ra rồi thì bảo đảm lần này mày về, mày sẽ không biết tao là ai lun. Chờ mày về, để nhìn thấy mặt mày có trắng hơn không, chờ cả con Nhùn nữa, để xem người mày có cao hơn không? Khi tao xem lại hình tao hồi lớp 9, tao thấy mình cười nhiều quá. Tao xem lại lưu bút, tao thấy ai cũng bảo thích tao cười. Thế mà cấp 3, tao lại khóc quá nhiều. Tao muốn trở về ngày xưa, tao muốn là tao của lúc đó. Tao muốn là con nít, tao không muốn lớn nữa, tụi mày ah…

mưa về trên con phố
Lắng u buồn đợi bóng hình ai


Như tìm về giấc mơ xa


Mây mờ giờ là kỷ niệm.’


Con đường trước nhà đã bị mưa làm cho tan nát. Thôi thì không nghĩ về góc phố nhà mình nữa.
Mưa, nhớ về Đà Lạt. Em nhớ hình ảnh của 1 cô gái mặc chiếc áo jacket dài, bước đi thanh thản trên con dốc nhỏ, đường không lớn mà lòng người lại thênh thang.
Em lại nghĩ về Sapa, thân thương quá. 48 tiếng ở Sapa vẫn để lại những cảm giác ngọt lành khi nhớ lại. 1 lời hứa của 1 người nào đó vẫn chưa thực hiện được. Lạ lùng… Mà bây giờ, cũng chẳng biết tìm thấy nhau như thế nào để thực hiện lời hứa ấy. Em vẫn nhớ cái cảm giác 10h đêm, đứng trước nhà thờ, để ngắm nhìn, để suy tư, để bàn tay em rất ấm dù trời rất lạnh.Em của lúc ấy còn là ‘bé’, còn hồn nhiên và vô tư lắm. Vậy mà tuổi thơ đã trôi đi, cùng 1 cái nắm tay và lời hứa… Em muốn trở lại là em của lúc đó, nhớ da diết. Cũng là 1 ngày Sapa mưa…
Trên tay em nụ hoa vẫn nở
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ
Mơ về một ngày có mưa êm đềm.
Hoa bên đường dưới con mưa tầm tã hình như vui vẻ lắm. Hoa nhà mình thì cứ đua nhau nở thôi. Ganh tị thật. Lâu quá rồi, không còn đủ thảnh thơi để ngắm nhìn lũ chúng nó, chỉ thấy nệ mẹ đã day công tạo nên khu vườn này. Em thì thích nhìn những bông hoa nhỏ bé, vì khi đó mùa hoa sẽ chẳng lấn át được màu lá. Nhưng mẹ bảo: hoa nhỏ thì chúng không có giá trị! Uh, thì 1 còn người khi cảm thấy mình nhỏ bé quá cũng là… Thôi vậy, không nói nữa.
Mưa… mọi cảm xúc dường như vỡ òa. Ngồi sau xe của ba, thấy lạnh lẽo quá. Chưa bao giờ hết thích mưa dù mưa làm em có nhiều cảm xúc rất buồn. ‘đi trong mưa để ngày càng ghét nắng, đi trong nắng để yêu mưa nhiều hơn.” Nhưng có lẽ cần tìm 1 ngày Nắng để lấy lại những ấm áp, và tin tưởng bấy lâu nay đã không tồn tại. Sẽ tìm Gió để dịu mát tâm hồn tong những trưa hè nóng rát. Không chơi với Mưa Rào nữa vì mưa rào lạnh quá, chỉ tìm Mưa Phùn thôi… Sao da diết nhớ?

Ah, cũng quên là lâu rồi chưa hỏi thăm tới Sài Gòn đó nhỉ. Sài Gòn ơi, chờ nhé, cũng nhanh thôi, ta sẽ về, về với Sài Gòn, để đứng giữa đường phố rộng lớn, nhìn xe cộ tấp nập để cảm thấy thư thái. Tuổi thơ đã trôi qua, gắn liền với mảnh đất ồn ào, tấp nập này. Đó là những ngày chơi đùa trong con hẻm đường Trần Đình Xu, là những buổi chiều rong ruổi ở những tiệm sách cũ trên đường Trần Hưng Đạo, hay những lần làm quen với lũ trẻ thành phố… 10 năm trước Sài Gòn trong mắt ta là vậy đó, ta là dân tỉnh lên thành phố chơi vài hôm rồi về, vậy mà mọi người đều nghĩ mình là người thành phố cả đấy, chẳng hỏi từ đâu tới, mà chỉ hỏi:’ ở quận mấy ?’ thôi. Hóa ra, từ ngày trước mình cũng được coi như là người Sài Gòn rồi nhỉ. 10 năm sau, Sài Gòn vẫn thế, dù trong mắt người khác, nơi đây đầy xô bồ và bon cheng, nhưng trong ta, Sài Gòn vẫn là Sài gòn của xưa kia, đủ lớn, đủ mạnh mẽ để bảo bọc ta, nhưng cũng nhẹ nhàng để cho ta 1 góc trời nào đó, ngắm nhìn tất cả và mỉm cười mãn nguyện. Gửi 1 lời cám ơn đến Sài Gòn nhé, phố của ta… Phố bình yên.
Ta nhận ra bầu trời đang dần sáng sau 1 con mưa dài…
0h20’, 26/5/09
Cất kí ức thật kĩ, vì sợ mất hay vì sợ nhớ ?
P/S: T cám ơn D vì nhiều thứ lắm, vì tất cả. Nhưng nếu có những thứ T không thể trả lời, không thể đáp lại được thì cho T xin lỗi nhé. Chẳng biết D có đọc được những dòng này không, nhưng vì T không đủ dũng cảm để nói, nên T phải viết vào đây. 1 ngày mới lên, D sẽ cảm thấy hết buồn, và T cũng thế![/FONT]

viết vội

viết vội magnify

[Piz: chụp hồi đi VT với ba mẹ, trên chiếc xe lạnh, nhìn ra khùng cửa sợ nhỏ… Mưa ]

Viết vội…

Vội vàng viết rồi vội vàng cất.

Vội vàng khóc để vội vàng cười.

spring rain. by %5B pernod %5D

BH những ngày mưa, buồn lạnh lẽo.Chẳng hiểu BH mưa ntn mà e thấy mình đang khóc. Chưa bao giờ em chán nhìn mưa. Hát vu vơ, cầm 1 chiếc ô nhỏ, đi kiếm mua 1 chiếc card đt, rồi lặng đứng bên đường, xòe bàn tay ra, chưa bao giờ chán nhìn những giọt nước nhảy nhót trên đôi bàn tay bé. Những bực tức khó chịu, những dằn vặt, giận hờn cứ vây quanh, lòng không hề bình yên.Nhưng vẫn cứ thích mưa như ngày nào.

Trong mắt em, mưa lấp lánh và kiêu sa,nhưng lạnh lùng và khép kín. Mưa vui cười nhưng lòng mưa có cười thực sự? Khuôn mặt nở 1 nụ cười nhỏ xíu vì những suy nghĩ con nít quá, em cười nhưng lòng có thực sự vui?Mưa buồn hay lòng đứa con gái mới lớn đang suy tư?...

Let the rain pour by shadow.phobia (update on my profile)

Ngày mưa, những dòng kí ức lại ùa về mà không hề báo trước. Như gió!Cười cho những nỗi nhớ niềm thương cứ đong đầy mãi.Nỗi nhớ lớn dần theo sự trưởng thành của em. 10 năm nữa, em sẽ ở đâu trong cái thế giới rộng lớn này? Những niềm nhớ ơi, lúc đó có lớn cùng em không? Giật mình nhìn lại, chỉ còn mình em với 4 bức tường, 1 mình mà thôi.Em đã đứng 1 mình bao lâu rồi, hay chỉ mới ngày hôm nay, 1 mình chờ đợi và 1 mình nhờ thương…

Liệu Kí ức có làm cho con người thực sự hạnh phúc, hay đó lại là những bức rức, khó chịu vì những thứ đã vuột khỏi tầm tay? BH ơi, em nhớ quá… Hát vu vơ rồi lại ngừng hát, để mở lòng cho những suy nghĩ miên mang và xa xăm vô tận…

Ngày chia tay đã qua cũng gần 1 tuần rồi. Vậy mà lòng em vẫn gợn nhiều ưu tư. E giận, rất giận…

Giận vì có những thứ đã ở trên mỗi mà lại chẳng thể xếp thành câu chữ sao cho rõ ràng. Giận vì đến bây giờ mới biết được tình cảm của những người xung quanh dành cho mình. Giận vì đến hôm nay mới cảm giác là mình biết cám ơn và xin lỗi… Giận vì thấy mình yếu đuối, mít ướt, hay khóc nhè quá… Những giận hờn vẫn còn tồn tại, chưa dứt. Đến bây giờ mới hiểu tình bạn toàn vẹn như thế nào, nò hình tròn không 1 góc cạnh, nó không làm em đau như những thứ tình cảm phù phiếm khác. Nó đẹp 1 cách rất Tình Bạn… ^__^ Hóa 06_09, 1 miền cảm xúc rất lạ, rất đầu tiên, và sẽ kéo dài mãi… unbreakable 4ever là thế mà, Hóa nhỉ?

Q&M đang chờ ngày hội tụ. Sói bảo sẽ họp mặt. Chắc CaFu và Nhùn cũng sắp về rồi nhỉ, hè rồi mà. Nhớ thật. Tóc mình bây giờ dài quá lưng rồi. Mới cách đây vài tháng, post hình mà Fu đã nhận k ra rồi thì bảo đảm lần này mày về, mày sẽ không biết tao là ai lun. Chờ mày về, để nhìn thấy mặt mày có trắng hơn không, chờ cả con Nhùn nữa, để xem người mày có cao hơn không? Khi tao xem lại hình tao hồi lớp 9, tao thấy mình cười nhiều quá. Tao xem lại lưu bút, tao thấy ai cũng bảo thích tao cười. Thế mà cấp 3, tao lại khóc quá nhiều. Tao muốn trở về ngày xưa, tao muốn là tao của lúc đó. Tao muốn là con nít, tao không muốn lớn nữa, tụi mày ah…

mưa về trên con phố

Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về giấc mơ xa
Mây mờ giờ là kỷ niệm.’

Rain in Cambridge: King's College by Sir Cam

Con đường trước nhà đã bị mưa làm cho tan nát. Thôi thì không nghĩ về góc phố nhà mình nữa.

Mưa, nhớ về Đà Lạt. Em nhớ hình ảnh của 1 cô gái mặc chiếc áo jacket dài, bước đi thanh thản trên con dốc nhỏ, đường không lớn mà lòng người lại thênh thang.

`191 | The way I see it, I feel angels raining down on me. by v1nz`

Em lại nghĩ về Sapa, thân thương quá. 48 tiếng ở Sapa vẫn để lại những cảm giác ngọt lành khi nhớ lại. 1 lời hứa của 1 người nào đó vẫn chưa thực hiện được. Lạ lùng… Mà bây giờ, cũng chẳng biết tìm thấy nhau như thế nào để thực hiện lời hứa ấy. Em vẫn nhớ cái cảm giác 10h đêm, đứng trước nhà thờ, để ngắm nhìn, để suy tư, để bàn tay em rất ấm dù trời rất lạnh.Em của lúc ấy còn là ‘’, còn hồn nhiên và vô tư lắm. Vậy mà tuổi thơ đã trôi đi, cùng 1 cái nắm tay và lời hứa… Em muốn trở lại là em của lúc đó, nhớ da diết. Cũng là 1 ngày Sapa mưa…

Trên tay em nụ hoa vẫn nở
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ
Mơ về một ngày có mưa êm đềm.

Hoa bên đường dưới con mưa tầm tã hình như vui vẻ lắm. Hoa nhà mình thì cứ đua nhau nở thôi. Ganh tị thật. Lâu quá rồi, không còn đủ thảnh thơi để ngắm nhìn lũ chúng nó, chỉ thấy nệ mẹ đã day công tạo nên khu vườn này. Em thì thích nhìn những bông hoa nhỏ bé, vì khi đó mùa hoa sẽ chẳng lấn át được màu lá. Nhưng mẹ bảo: hoa nhỏ thì chúng không có giá trị! Uh, thì 1 còn người khi cảm thấy mình nhỏ bé quá cũng là… Thôi vậy, không nói nữa.

Luck of summer rain by lepiaf.geo

Mưa… mọi cảm xúc dường như vỡ òa. Ngồi sau xe của ba, thấy lạnh lẽo quá. Chưa bao giờ hết thích mưa dù mưa làm em có nhiều cảm xúc rất buồn. ‘đi trong mưa để ngày càng ghét nắng, đi trong nắng để yêu mưa nhiều hơn.” Nhưng có lẽ cần tìm 1 ngày Nắng để lấy lại những ấm áp, và tin tưởng bấy lâu nay đã không tồn tại. Sẽ tìm Gió để dịu mát tâm hồn tong những trưa hè nóng rát. Không chơi với Mưa Rào nữa vì mưa rào lạnh quá, chỉ tìm Mưa Phùn thôi… Sao da diết nhớ?

Chiều mưa HCM City :( by SuSu♪

Ah, cũng quên là lâu rồi chưa hỏi thăm tới Sài Gòn đó nhỉ. Sài Gòn ơi, chờ nhé, cũng nhanh thôi, ta sẽ về, về với Sài Gòn, để đứng giữa đường phố rộng lớn, nhìn xe cộ tấp nập để cảm thấy thư thái. Tuổi thơ đã trôi qua, gắn liền với mảnh đất ồn ào, tấp nập này. Đó là những ngày chơi đùa trong con hẻm đường Trần Đình Xu, là những buổi chiều rong ruổi ở những tiệm sách cũ trên đường Trần Hưng Đạo, hay những lần làm quen với lũ trẻ thành phố… 10 năm trước Sài Gòn trong mắt ta là vậy đó, ta là dân tỉnh lên thành phố chơi vài hôm rồi về, vậy mà mọi người đều nghĩ mình là người thành phố cả đấy, chẳng hỏi từ đâu tới, mà chỉ hỏi:’ ở quận mấy ?’ thôi. Hóa ra, từ ngày trước mình cũng được coi như là người Sài Gòn rồi nhỉ. 10 năm sau, Sài Gòn vẫn thế, dù trong mắt người khác, nơi đây đầy xô bồ và bon cheng, nhưng trong ta, Sài Gòn vẫn là Sài gòn của xưa kia, đủ lớn, đủ mạnh mẽ để bảo bọc ta, nhưng cũng nhẹ nhàng để cho ta 1 góc trời nào đó, ngắm nhìn tất cả và mỉm cười mãn nguyện. Gửi 1 lời cám ơn đến Sài Gòn nhé, phố của ta… Phố bình yên.

Ta nhận ra bầu trời đang dần sáng sau 1 con mưa dài…

nhậ kí tay, 0h20’, 26/5/09

Cất kí ức thật kĩ, vì sợ mất hay vì sợ nhớ ?

P/S: T cám ơn D vì nhiều thứ lắm, vì tất cả. Nhưng nếu có những thứ T không thể trả lời, không thể đáp lại được thì cho T xin lỗi nhé. Chẳng biết D có đọc được những dòng này không, nhưng vì T không đủ dũng cảm để nói, nên T phải viết vào đây. 1 ngày mới lên, D sẽ cảm thấy hết buồn, và T cũng thế!

VIẾT VỘI

VIẾT VỘI magnify

Entry for March 28, 2009

Entry for March 28, 2009 magnify

Đong đầy cảm xúc

“Ngày đầu tiên du học, bao thiếu thốn mệt nhoài/Tôi vừa ăn vừa khóc, nước mắt làm canh chan/Ngày đầu tiên du học, tôi thức trắng đêm trường/Bóng hình ai lấp lánh, chao ôi sao nhớ thương/Ngày đầu như thế đó, du học bao nhọc nhằn/Tôi bây giờ mới biết, du học là gian nan”.

Đó là tâm sự trên blog HNLQT của một du học sinh nhớ về thời điểm chia tay người thân sang University of New South Wales (UNSW) - Australia học tập. Đọc blog, người ta cảm thấy đằng sau những con chữ tưởng chừng vô tri ấy có cái gì đó day dứt, khổ tâm, có cái gì đó nghẹn ngào nơi cổ họng, có cái gì đó gợi hình ảnh thổi ùa vào miền ký ức của một người con lần đầu xa xứ.

Hâm lại cơm và thức ăn lúc trưa, bên này ở nhà share (chung tiền thuê nhà), thế nên thuờng nấu 1 lần cho cả ngày, thậm chí nhiều ngày, khi nào ăn thì hâm lại… Sắp xếp đồ đạc xong thì cũng khuya. Tắt đèn. Lúc này mới thấy chăn mền mang qua mỏng quá. Lạnh. Buồn. Lo lắng.… Và bắt đầu suy nghĩ miên man… - Cái cảm giác “lần đầu tiên du học” đó như vẫn hiển hiện trong đầu người viết blog.

Du học là gì?Đi du học có nghĩa là mỗi buổi sáng thức dậy tự hỏi mình đang ở đâu và sắp làm gì? Nhìn ra cửa sổ thấy sương lạnh buốt và biết mình có một ngày dài để chiến đấu. Nghe tiếng mình nhỏ nhẹ trong lòng, ráng lên nào, sống vì tương lai” - Đó là những dòng tâm sự trên trang nhật ký online của NAOKO - một du học sinh tại Herkimer County Community College - Mỹ.

Du học là gì? Đi du học có nghĩa là nhìn theo cái vẫy tay xa xăm của bố sau lớp kiếng ngăn cách, là nước mắt của mình sau lớp chăn bông dày... Đi du học có nghĩa là tức tối khi muốn viết câu văn hay mà từ vựng lại nằm đâu đó quá xa trong cuốn từ điển dày cộm”.

Du học là gì? Du học có nghĩa là lớn lên… Đi du học có nghĩa là bố mẹ vất vả còn trước mặt mình lại là tương lai thênh thang. Đi du học có nghĩa là tự hứa nhiều lắm. Tự hứa không được lãng phí những gì đã hy sinh. Đi du học có nghĩa là đi học ở xa, rất xa”.

Với blogger NAOKO, du học là như vậy!

Không chỉ bị dằn vặt trong những nỗi nhớ đêm đêm, nhiều du học sinh còn “kể lể” trên blog hàng trăm nỗi khổ khác. Cái khó nó “bó” ngay cả từ… những bữa ăn thường nhật. Trong một entry trên blog của Andre, người đọc không khỏi cảm thông khi biết cảnh “trường ca mỳ ăn liền” vì thức ăn không hợp.

Blogger này bộc bạch: “Du học, rau lại trở thành món ăn cao cấp và xa xỉ. Một số loại rau thuộc loại “hàng hiếm” nên giá bán khá cao (ví dụ như rau muống có giá 3 - 4 USD/mớ “nhỏ xíu”. Để đủ một đĩa rau cũng mất khoảng 8 - 10 USD, tương đương với một món ăn đầy đủ ngoài nhà hàng”.

………….

Sưu tầm

T vẫn đang ở VN nhé, đừng hỉu nhầm. Còn ở VN dài dài.Chỉ là thấy bài này hay, nên mới post thôi!

Có những cái cần phải thay đổi để quên hết, tât tần tật! Cần phải đi xa, để xóa nhòa mọi thứ! Sẽ quên, nhanh thôi. Nhanh lắm, giống như T đã hứa vậy. Sẽ bình thường mà. Sẽ cố gắng sống thật tốt, như t đã hứa, cả 2 cùng hứa. T sẽ cố gắng thật thành công, như những quyết tâm của t đã đưa ra, t phải làm đc. Cả 2 đều rất quan trọng đối với nhau, nhưng quan trọng ntn nhỉ? Đã qua rồi, tất cả rồi cũng sẽ qua cả thôi. Hãy để tất cả là những kỉ niệm thật đẹp, thật nhẹ nhàng và dễ thương, để khi nhớ lại, sẽ cười, chứ đừng khóc, phải cười thật to… Nhé!!!

1 ngày nào đó, khi nghĩ lại, t sẽ thấy 1 thời hs thật đáng yêu, và có khi lại tự hỏi, sao hồi đó mình lại như thế?

Tập đứng dậy đc rồi.

Hôm qua đã tập đi, tập cười.

Hôm nay đã tập nói, và tập hok đc khóc nữa…

Everything will be fine with me!!!!

P/S: chìu hôm qua, tỉnh dậy sau 1 cơn mộng mị, nhìn thẳng vào gương, cười thật tươi. Cảm thấy đời thật đẹp, và mình cũng thật đẹp. Ngộ ra rằng:’ sau này, lỡ mà có thằng nào từ chối mình thì ngu cả đời” . hahahahahahaha

Hoang Mang

Hoang Mang magnify

Entry viết cách đây hôn 1 tuần:

Tương lai sẽ chọn ta, hay chính ta là người chọn tương lai ấy?!?

Trường LTV đang ngày càng đẹp ra, đẹp đến lạ lùng. Cây liêm xẹt đã sắp ra hoa, đã chớm những nụ tím ở mỗi đầu ngọn cây. Để những đứa học sinh cuối cấp lại bay nhảy trên những thảm hoa vàng rực rỡ của loại cây quý ấy, chụp hình, làm duyên, và lũ học trò nhớ… Từ cái góc nhỏ trên lớp, mình thấy đc1 những thứ cây đang thay lá, xanh tươi lạ thường. Bàn tay di di cây bút chì trên bàn học, rồi nhìn về hướng rất xa, xa đến nỗi mờ mịt, và hok hỉu nơi ấy có j`. Thành thật nhé, 1 lần thành thật về những suy nghĩ cho tương lai, nhận ra rằng, chưa bao h thôi thix làm 1 quản lý khách sạn. Nhưng mọi thứ chuyển sang một ngã rẽ khác. Quảng cáo, ý tưởng, sáng tạo, chẳng hiểu nó len lỏi vào đầu mình từ lúc nào. Chic biết. Chic lay ghế và bảo:’ có ng` đang mơ mộng kìa, đi làm quảng cáo đi.!’ Sặc, cười!!!

M3 thì bảo:’ tại sao m hok nghĩ là m có rất nhìu cơ hội để típ tục con đg` mà m thix, còn ng` khác thì hok có cơ hội nào?’ – ‘ t hok chen chân nổi đâu, t hỉu , và t nghĩ đó là quyết định đúng of t!’

Tự nhiên, chẳng hiểu tại sao, có 2 đứa cứ nghi ngờ mình.’ M có thix t Chic hok?!?’ hay’ con gái có thix t.chic hok?!?’ lạ thật!!!

Có thể mình coi Chic hơn 1 ng` bạn bình thương, nhưng đó hok phải phải là như kỉu mèo và ba Pá Tra hỉu, mà giống như là 1 ng` bạn khác giới rất thân. Hắn hỉu mình nhìu hơn mình có thể nghĩ đc, và cũng có thể mình cũng hỉu hắn, kha khá…

Có 1 ngày, Chic nhây chọc cho ta tức, đến phát điên. Rất buồn. Và tối thì khóc… Bit61 là chỉ chọc thôi, nhưng mà vẫn buồn. Tương lai mình sẽ tệ như vậy sao?!?

Bạn bè lớn hết rồi, đủ tuổi yêu cả rồi nhé. ^__^. Chỉ còn ta, sẽ đc ở lại với 17 một khoảng thời gian dài nữa. Nhưng đó là là thứ làm cho ta phấn khởi, ít ra thì mình còn trẻ chán. Hi hi…

Dạo này, bạn bè lớn lắm rồi, chúng nó nói những câu già đến nỗi m hok thể hỉu hết. mà hình như mình cũng đang già hay sao ấy!

Nhận xét về tình yêu của tụi nó khác nhau lắm. Làm mình liên tưởng đến câu nói của Jamine trong A Walk to remember: ‘love’s like a wind, I cant see it, but I can feel it…’

BH sau 1 đợt mưa, trở trời , trái gió, thì lại nóng hanh hao trở lại. Mệt lả người.

entry của hôm nay:

Đã có những quyết định rất buồn.

21/3/09, đêm về, những suy nghĩ linh tinh trong đầu, chỉ thấy rất khó chịu. Và biết khóc. Cảm xúc là hụt hẫng, hoang mang.

Bạn nhận xét mình:dạo này thấy t hay buồn quá. Chẳng biết nói ntn nữa.

Uh, buồn, chỉ biết cười, để ng` ta không thấy mình khóc. T5 sẽ nộp hồ sơ thi. Khó quyết địnhq quá, cảm giác như mình đang mạo hiểm với cuộc đời mình. Mỏi mệt thật!

Quyết định như vậy là sai uh? Tại sao ai cũng nói là sai hết. Tại sao chỉ có mình là cảm thấy đúng? Kéo dài hơn nữa thì được j` nữa không? Hay lại chỉ khó mà quên thôi.

Tớ ghét cậu!!!!!!! Cậu cũng ghét tớ đi, đừng giúp đỡ tớ làm j` nữa. Cậu đừng cười với tớ, đừng hỏi tớ bất cứ thứ j`. Tớ ghét cậu lắm. Phải làm sao thì cậu và tớ mới ghét nhau đc???? Tớ biết cậu hok phải là 1 đứa thích ghét ng` khác, vì chính cậu đã nói với tớ:’ ghét chỉ khổ mình chứ khổ ai!’ Nhưng đó là cách duy nhất để tớ quên cậu. Thật sự.

Mèo ah, tao đã sai uh? Khi tao gửi cí tn ấy cho m và Gà là t đã thiếu chín chắn và suy nghĩ uh. Lúc ấy, t khóc, vì nhiều chuyện lắm, t bất lực, nên mới cần cú đt of m vào lúc gần 0h15’ ấy. Tất cả mọi thứ xắp xếp hỗn độn trong trí não t. T không thể suy nghĩ cặn kẽ được điều j` cả, nên t khóc. ĐH, chuyện này, chuyện kia, chuyện mà t thấy t thua kém ng` khác, chuyện mà t thấy t bất tài vô dụng, nên t khóc. Chuyện mà t đã chọn kinh tế chứ hok phải ngthuong, nên t khóc; chuyện t.gà đùa với t về việc t chọn trường, t cũng khóc;chuyện mà t sắp phải xa gia đình, t khóc; và cả chuyện mà t đã quyết định, t cũng đã khóc. Mít ướt, yếu đuối quá hả mày. 2 năm trời rồi. Cảm xúc chẳng thay đổi. Thôi thì bây giờ sẽ thay đổi, sẽ từ từ, rồi sẽ ổn cả thôi… Đúng hok mày?????

Ba Trí ah, con đã sai uh. Tại sao ai cũng nói là tiếc??? Tiếc là ntn? Có ai cắt nghĩa đc từ tiếc cho tối không? Ba có thể không? Con biết, đó là rất khó,con không phủ nhận. Nhưng nếu hok làm vậy thì con sẽ típ tục ntn đây?!?

Stress năng nề… Ngay lúc tớ cầm tờ đơn đăng kí dự thi ĐH, tớ đã bị áp lúc.Tớ sợ. Tớ chọn tương lai, hay tương lai chọn tớ? Đó là câu hỏi mà hok khi nào biến mất khỏi đầu tớ. Tớ mệt, đầu óc ong lên, hoang mang. Viết sai nhiều quá. Tớ sợ tớ chọn sai đường cho tương lai của tớ. Tớ đã phải cố găng vực dậy, sau 1 đêm dài mụ mị. Tớ đã phải rất cố gắng để đối diện với chính bản thân mình, để đối diện với những quyết định của tớ. Tớ đã phải cố thuyết phục mình là tớ đã đúng, tớ đã cố làm bạn với stress, ...

Bh nóng hanh hao. Nóng quá. Một ngày tháng 3, tớ chạy hộc tốc về nhà, chạy như không còn biết j` nữa hết, con đường từ trường về đến nhà tớ chẳng còn quen thuộc, mọi thứ lạ lẫm vụt qua. Kiềm nén để cảm xúc đừng trào ra. Giọt mồ hôi nóng hổi rớt xuống đôi má. Tớ gục xuống, thở, và muốn có 1 giọt nước nào đó vô tình rơi xuống, để trời hết nóng, để lòng hết bận rộn lo âu… Nước mắt lúc ấy cạn thật rồi, như dòng sông ĐN đang mùa cạn nước. Để tớ lại tiếp tục chạy. Tớ biết, trốn tránh không phải là 1 cách tốt để bước qua mọi khó khăn, nhưng lúc ấy, tớ chỉ biết làm như thế. Tớ cần suy nghĩ rất nhiều thứ. Tương lai… Xa xôi quá.

Hồ sơ tớ đã làm xong. Nộp 3 hồ sơ thi ĐH, và quyết định không đăng kí thi Cao Đẳng.

1: Kinh tế- khoa quản trị kinh doanh tổng hợp. (kA)

2: Ngoại thương- khoa quản trị kinh doanh quốc tế. (kA)

3: ĐH Y dược: khoa Răng – Hàm –Mặt. (kB)

Liệu mọi thứ sẽ diển ra như thế nào?

P/S: Tớ thừa nhận tớ là 1 đứa con gái mít ướt, hay khóc.

ngày tháng 3

ngày tháng 3 magnify

Coi như đã kết thúc 1 tuần đầy khó khăn. Như vậy cũng cùng nghĩa là sẽ đón chờ 1 tuần khó khăn khác sẽ đến. Nhưng đâu có quan trọng là nó khó khăn như thế nào đâu nhỉ, mà quan trọng là ta đã dám đối đầu với những khó khăn đó ntn…

BH vào mùa mưa, nghĩa là hè đang tới. Nóng quá chừng chừng. Mưa làm dịu mát tâm hồn ta trong những ngày nắng đến bực dọc. Mưa vãn đẹp lạ như trước giờ vẫn đẹp…

Mưa… nhắc ta nhớ tới 1 thời hạn định sẵn, một thử thách mà ta chưa bước qua, nhưng vẫn đã, đang và sẽ cố gắng…

Mưa… một ngày, thấy giọt nước rơi từ trên khóe mắt, nghẹn ngào khi đọc được những dòng thư mẹ viết cho ‘Thay lời muốn nói’, với chủ đề về ‘Mẹ’. Mẹ viết về bà ngoại, đã đi xa lắm rồi, nhưng có những điều mà mẹ không thể quên, và kể cả ta cũng không thể quên… Kí ức ùa về… Nhớ 1 góc nhỏ SG nào đó bây giờ chỉ còn tồn tại trong trí nhớ, nhớ những ngày bé thơ, lòng ta gắn bó với SG như 1 miền quê nhỏ, yên lành và dịu dàng, chứ không xô bồ và đầy bon cheng như bây giờ. Nhớ nhưng ngoại vẫn không thể trở về… Rồi vội sợ… liệu có một ngày nào đó, mình cũng sẽ ngồi nhớ lại và viết những dòng nhẹ nhàng như vậy? Ôi trời, chỉ muốn nói với mẹ:’ con yêu mẹ nhìu!’, nhưng lại không đủ dũng cảm.

“ …..Má ơi đừng đánh con đau

Để con bắt ốc hái rau má nhờ

Bắt ốc thì ốc nhảy lên bờ

Hái rau thì rau héo Má nhờ chi con???.....

Thay lời muốn nói ơi, bây giờ tôi đang ru cháu ngoại của tôi ngủ đó! Mau quá nhỉ? Đã mấy mươi năm qua rồi tôi không còn được nghe thấy tiếng ru à ơi, ấm áp của mẹ tôi….Đến giờ này đã hai thứ tóc trên đầu nhưng tôi vẫn rất nhớ mẹ…Dáng mẹ dịu hiền, lời mẹ thiết tha ấm áp khuyên bảo tôi mỗi lần tôi về than thở chuyện gia đình cùng mẹ…” …

Được thấy một người bạn bị khủng hoảng về tình cảm… Xa, nhớ, nhưng vẫn không thể gần. Chỉ có thể hứa, và cố gắng thực hiện lời hứa ấy. Buồn… Tình cảm đẹp thế mà. Nhẹ nhàng quá… Tự hỏi sau này sẽ có ng` nào yêu mình đến như thế không nhỉ? ^__^

Mưa… Không to, chỉ lâm râm thôi. Con nhóc xòe bàn tay nhỏ nghịch mưa tí tách. Thích thật!

Hạnh phúc có gần bên ta???Chờ cho hạnh phúc đến xum vầy, chờ cho một ngày, ta bình yên. “… Đời vẽ tóc em thật dài, rồi vẽ mắt môi nụ cười…Từ đó thiên hạ vui tươi.”

Mưa…mà cũng không hẳn là mưa. Có lẽ ông trời chỉ hù dọa con người ta bằng thứ sấm chớp đáng sợ ấy thôi. Ngày j nhỉ??? Ngày ‘ suýt mưa’, ta nhận hồ sơ thi ĐH. Cảm xúc ah? Uh thì theo thứ tự sợ, hoảng, lặng người, bình tĩnh, và quyết định phải tiếp tục bước tiếp thôi. Vì có còn sự lựa chọn nào khác không! Lại là tương lai. “ Phải chọn trường nào cho đàng hoàng nhé con. Phải xác định trước…”; “ con đã xác định con thi KA là chính, ba đừng có bắt con phải y với nha nữa. Đừng hi vọng quá. Và con cũng không thi y học cổ truyền đâu!.” Mình có can đảm đối mắt với mọi thứ như cách mình quả quyết như vậy không? Tương lai… là của ai?!?

Còn gió mát giữ cho thu vàng

Còn bát ngát giữ cho xuân tràn

Còn xa xôi giữ cho nhau hình bóng

Còn vòng tóc rối giữ cho vai em mềm

Còn giấy mới giữ câu thơ ưu phiền

Còn ta ta giữ lại cho ấu thơ

(Giữ lại cho ấu thơ_Quốc Bảo)

Ta giữ lại đượ những j trong ấu thơ của ta....Ấu thơ... nghe sao xa xôi quá. Ấu thơ, thân thương, tưởng gần mà hóa xa lạ thường... Ngày bé ấy, con nhóc chỉ thường cười...

Ngày về, mùa về… một chiếc lá nhỏ rớt vội vào trang giấy đang để mở. Nhẹ nhàng, vội vàng quá. Lá vàng rồi lá rụng, rồi lại có lá khác mọc lên. Cả một sân trg`, vàng rực lá. Cứ tưởng mùa thu cây thay lá, ai dè, ở BH thì lá thay vào mùa hè. Ước j` bây giờ là mùa thu nhỉ, để ta lại được cắp sách tới trg`, để lại là ngày đầu tiên của 12… Sáng nay, Ninh nói 1 câu làm ta mỉm cười:”dù cho lớp mình có làm chunug đề với lớp khác, hay là lớp mình kì kèo không chịu kt chung đề với lớp mặt bằng thì lớp chúng ta vẫn mang tên 12 HÓA”___ Ninh- thay đổi nhiều thật!!! Uh, nếu cả trăm, cả ngàn năm nữa trôi qua, thì vẫn chỉ có duy nhất, Duy Nhất,DUY Nhất, DUY NHẤT 1 Ho06-09. Những dòng kí ức được sắp xếp hỗn độn lại ùa về! Có nhìu, nhìu lắm, Q&M, Mèo, có ta, cậu, Ho06-09, có những nụ cười và cả nước mắt… Và ngẫu nhiên thôi, có những kì ức về HĐQ chảy qua… Dẽ thương lạ. ^__^

Hôm nay…Ngày không mưa, gặp chuyện bực tức, khó chịu…nhưng nhìu kỉ niệm.

Mùa về trong ta… để cười…

Show hình sau 1 time dài hok hình ảnh

Hình VT trip

Photo-02611

Photo-03021

Photo-0300

Photo-0298

Photo-03031 by you.

Photo-0265 by you.

Photo-0304 by you.

Photo-03071 by you.

Hình linh tinh

Photo-0172 by you.

Photo-01951 by you.[hội trại]

Photo-0257 by you.[mưa nhìn qua cửa sổ]

Photo-01971 by you.[ánh đèn... rối... ờ đường hoa Nguyễn Huệ]

Photo-01641 by you.[BH ngày tàn]

và cuối cùng: cho ta cười...^__^

Photo-02751

p/s: tất cả các tấm hình trên đều đc chụp bằng d0t samsung D600 2MP của tớ. Có thể hơi kém chất lượng!

BH một mùa nắng

BH một mùa nắng magnify

Nhớ những ngày mưa…. Nhưng mưa ơi đừng vội đến nhé. Mưa đến rồi, thì BH ẩm ướt, thì ta phải nhận ra là ta còn bao nhiêu thứ nữa để đối mặt đấy mưa ơi.

…………………………………………………………………………….

Hôm nay, 6 đứa lớp mình đi thi. Chúc cho tất cả đều đậu cao thật cao nè…

…………………………………………………………………………….

Cái j` là tài sản quý giá nhất của 1 con người nhỉ???

Tiền?!?

Tài?!?

Kiến thức?!?

Đạo Đức?!?

Vậy còn trí nhớ thì sao?!?

Ta chưa hề ganh với ai vì họ nhìu tiền, vì họ lắm tài, vì họ có kiến thức cao rộng, hay vì đạo đức của họ.Tiền ta có thể kiếm được;còn tài thì thua cái này, nhưng hoàn toàn có thể hơn thứ khác; kiến thức là thứ cả đời ta có thể học để tìm kiếm, trau dồi; đạo đức của ta không quá tệ.

Nhưng đã có lúc, ta ghen tị, chỉ vì 1 phần nào đó, những kí ức tươi đẹp của những người ta thương yêu không có ta…

Lỡ một ngày nào đó, ta không còn là ta của ngày hôm nay; cũng như hôm nay, ta nhận ra là ta không còn là ta của ngày hôm qua nữa.

Lỡ một ngày nào đó, ta quên mất một ta tươi vui của ngày hôm nay…

Lỡ một ngày nào đó, ta không thể nhớ được nữa…

Lỡ một ngày nào đó… Nghe sao xa xăm quá, nhưng thực ra cũng rất gần.

Một ngày nào đó… ta phải đối mặt với những điều sợ hãi nhất. Quan trọng không phải là “ngày nào đó”, mà quan trọng là ta đã chọn cách đối mặt với nó như thế nào, ta nhỉ.

……………………………………………………………………………………………

Hôm nọ, nói chiện với 1 đứa bạn, mới hiểu thêm nhiều về nó. Thật ra mình đã nói với nó rất nhiều điều mà mình lúc nào cũng cho là đúng. Giống như đúng theo lí thuyết nhưng thực tế thì mình chứ thực hiện được.Trong đó, có một thứ mình nói giống thế này, từ trước đến giờ luôn tin là đúng, nhưng ngày càng ít tin hơn…

‘ tin t đi, trên thế giới này, ở một nơi nào đó, luôn có 1 ngươi` đang chờ h, một người nào đó mà h chưa biết được đó là ai. Chỉ là 2 người chưa gặp đc nhau thôi… ‘

Oạch, già phát chết!!!

……………………………………………………………………………………………

BH bây giờ đâm ra nóng, và nắng quá. Chán nản thật. Mệt mỏi thật! Cơn nóng hanh hao len vào căn phòng nhỏ xíu của ta, làm cho nó trở nên ngày càng giống cái lò bánh mì hơn. ^__^.

Tình yêu là gi` nhỉ… Chả hỉu!

Thế còn tương lai là j` nhỉ? Cũng chả hiểu! Tương lai mình là của mình, hay của ai, mà tại sao không được toàn quyền quyết định??? Tương lai của bạn là của ai, mà tại sao lúc nào cũng phải sống cho người khác, mà không quan tâm xem bạn thực sự hợp với cái j`, và muốn làm j???

Tại sao đầu óc vẫn không thoát khỏi những suy nghĩ linh tinh nhỉ???

Cò ng` hỏi mình:’ có bao giờ t nghĩ là mình ghét người khác vì họ học rất dở hok?!?’ Dĩ nhiên là hok rồi, chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ ghét 1 ai đó vì họ học tệ. Nhưng lại tự hỏi, liệu có ai đó coi thường mình vì kiến thức của mình không bằng họ không?!? Tuy nhiên, nếu tồn tại 1 người nào đó như vậy, thì mình sẽ khinh bỉ người đó. Liệu cuộc sống của họ có phải chỉ toàn là thứ kiến thức yên bác, mà chẳng còn tí suy nghĩ chín chắn nào về những người xung quanh. Kiến thức giàu có làm quái j` mà lại kém cỏi về suy nghĩ như thế, trau dồi kiến thức có 1 phần nào đó là trau dồi đạo đức. Giỏi làm quỷ j` khi dạy học kiểu ù lì, cục mịch, mà đek có đứa nào hiểu?!? Chỉ tỏ ra khinh thường hs là giỏi! Nói thật, tớ khinh!!!!! Nếu 1 trong những đứa bạn tớ có bất cứ 1 suy nghĩ j` như vậy, chắc tớ sẽ thất vọng về người đó rất nhiều!!!

……………………………………………………………………………………………

Hôm qua, có một người nt hỏi mình:’e đã chọn trường chưa?’. Cám ơn anh trai này nhìu lắm ah, vì còn bik tới đứa em này. Nhận được tn có 2 cảm xúc:

1st: vui vui, vì lâu quá rồi không có đến 1 tn, tưởng chừng mất liên lạc luôn…

2nd: Sợ quá, câu hỏi này… Chắc mình bị dị ứng với 2 chữ:’ chọn trường.’

……………………………………………………………………………………………

P/S: Đi học 1 cách rất uể oải!!! Có những môn chán ngấy, chán đến nỗi, trong tiết học chẳng biết làm j` ngoài việc ngồi ngáp đến mỏi cả mồm!

…………………………………………………………………………………………....

no title

no title magnify

Bh những ngày hôm nay mưa ủ dột, buồn thỉu não. Bất chợt mưa, rồi cũng vội hết. Chỉ biết mưa làm lòng ta dâng lên những nỗi sợ hãi vô bờ bến. Cỏ vẻ như hè sắp đến rồi. Mưa ơi…Vỗn dĩ vẫn thích nhìn mưa, vẫn thích xòe tay ra, ngịch mưa tí tách rơi, nhưng sao hôm nay lòng trùng xuống, hok muốn nhìn mưa?!? …Trốn trách những j` đang đến…

Đang thực hiện 1 lời hứa. Đang cố gắng hết sức mình, để vượt qua khó khăn trước mắt, để bước tới cái thời hạn đã định sẵn 1 cách tự tin.

Tớ phải mỉm cười và bước tiếp như thế nào đây, khi những tâm trạng khác nhau đang đua chen, giành chỗ trong lòng tớ.

Tớ ghét chia tay quá, tớ ghét nhất là 2 chữ chia tay, hoặc cuối cùng. Biết thế, mà tại sao vẫn có chúa đã sắp xếp cho tớ những ngày chia tay trước mắt. Tớ … không đủ dũng cảm để bước lên phía trước, không đủ dũng cảm để bước đến trường vào những ngày cuối năm đâu. Thiệt sự!!!

Bh có quá nhìu thứ để ta yêu, để ta nhớ, và để ta sẽ không bao giờ quên được. Chỉ sợ rằng, một ngày nào đó, khi xa Bh này, ta sẽ thay đổi. Chỉ sợ rằng, đến lúc nào đó, có người sẽ gọi ta là người SG…

Bh những ngày lang thang ở bờ sông thân thương.

Nhật kí của ta có j` nhỉ?... Chẳng biết. Nhiều khi đó là 1 mớ hỗn độn được sáng tác trong những thời khắc bất chợt. Có mình, có Bh, có Lipid Cat, có nhìu thứ khác…, có những câu chuyện được viết vẩn vơ…

Vẫn tự hỏi câu hỏi đã tự hỏi mình từ lâu lắm rồi.” Bao nhiêu là đủ cho cái tình yêu chất chứa, bao nhiêu là thiếu, hoặc dư thừa cho những yêu thương quá xa xôi”

Valentine này, mình sẽ làm j`? Ôi, chẳng phải ta đang yêu và đc yêu đấy sao? Gia đình, bạn bè, tất cả đang dành cho ta những yêu thương đấy thôi. Và ta thực sự mãn nguyện. Tối t7, ở nhà chơi với Cherry… Dì nhớ con lắm, nhox yêu of dì ah!

P/S: Để 1 cái status kiểu: ‘ Next week, I’ll be alone… u’ll be far away from me…’ có j` sai k nhỉ mà sao dân chúng bàn tán xôn xao thế?

LẦN CUỐI

LẦN CUỐI magnify
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30