TRIEU TU LONG DOAT AU CHUA_MINHCANH NGOCGIAU HUNGCUONG THANHDUOC
Tuesday, September 27, 2011 6:11:32 AM
Triệu Tử Long Đoạt ấu chúa _(Trọn tuồng)
(Minh Cảnh_Ngọc Giàu_Thành Được_Hùng Cường)
NHẠC :(Ngọc Giàu Ca:)
Sang Đông cách xa, đêm suơng nhớ nhà, cách mấy quan hà Lòng sầu tha thiết,
thầm ngược gối loan, châu rơi mấy hàng Bàng hoàng giấc mơ, thuơng ai mong chờ
Muôn dặm muôn dặm theo chồng, cho trọn phu tùng
Ly biệt ly biệt quê nhà, Muôn dặm quan hà,
Đường về quê cũ, đường dài thăm thẳm, khói sóng muôn trùng,
Lạnh lùng gió đông, thuơng thân từ mẫu, bâng khuâng nhớ mong
Bứt rứt lòng ta, ai thuơng đời hoa, ly huơng nhớ nhà
Trông chân trời xa, mây giăng mấy hàng, sóng biếc dâng nhấp nhô,
Ngàn trùng quê huơng cách xa, ôi xót đau lòng ta....
Hùng cường : (Nói) Bẩm Phu Nhân ,
Ngọc Giàu : Kìa < Châu Sĩ Tướng Quân , có việc chi cấp bách mà từ Đông Ngô sang Kinh Châu giữa lúc đêm vắng canh khuya
SƠN ĐÔNG HƯỚNG MẢ : ( Hùng Cường)
Xin Phu Nhân hãy kíp mau hồi huơng,
Lìa Kinh Châu theo mac tướng lên đường
Đây bức tâm thư từ Đông Ngô gửi đến
Ngô Quốc Thái đã kiệt sức mòn mõi
Mang bệnh trầm kha bởi tháng ngày nhớ con
Bảo Lịnh Bà hãy trở về
Để phút lâm chung được nhìn mặt con
Ngọc Giàu (Nói dặm) : Trời ơi cứ theo thơ nhà mới đến, thì mẹ của ta đã thọ bệnh nan y , ngày đêm đợi tain con qua vạn nẻo quan hà, mà ta không thể về cố quốc viếng thăm từ mẫu.
Hùng cường : Thưa Phu Nhân ! Tiểu thần trộm nghĩ, sông nước đâu có thể cách ngăn tình mẫu tử, vì lẻ gì mà Phu Nhân không thể trở lại Đông Ngô.
Ngọc Giàu : Tướng Quân ơi !
Phận gái có chồng thì phải xuất giá tùng phu,ba năm chẳn lìa Ngô sang đất Hớn, nay Lưu Hoàng Thúc đang bận điều chinh chiến, có lẻ nào ta ra đi không một tiếng giã từ, lại thêm Ấu quân tuổi hãy còn thơ, trên sóng nước thêm ngại điều nguy hiểm !!!
VỌNG CỔ : Câu 1/ (Hùng Cường)
Nhưng Mạc Tướng khuyên Phu Nhân hãy về đi, về cho vẹn câu tình thâm mẫu tử và Quốc Thái cũng tròn nguyện ước là được trông thấy mặt con trước khi vĩnh biệt cỏi duơng......trần,
Xin phu nhân hãy mau mau trở lại Đông Ngô kẻo lổi đạo con người,
Mạc Tướng đi sẽ ra công phò ấu chúa và bảo vệ an toàn tánh mạng của Phu Nhân
Chiếc Giang thuyền đang chờ đợi ở ven sông, đêm không trăng sao nước lũ xuôi giòng,
gió thuận chiều thổi tạt hướng về Đông, độ hai ngày đường là thuyền sang cố Quốc.
Ngọc Giàu (Nói dặm) : Châu Tướng quân ơi !
Nếu ta bỏ ra đi không một lời từ biệt, khi Lưu Hoàng Thúc trở về thì sự việc sẽ ra sao ?
Câu 2/ ( Hùng Cường)
Phu Nhân ơi, chuyến đi đây đâu phải là chuyến đi vĩnh biệt của một cuộc tình duyên lở mộng tao phùng,
Hay là một buồi ly tan trong tình nghĩa vợ chồng,
Mà Phu Nhân sợ hồ tan keo rả, suốt kiếp lạnh lùng gối chiếc chăn đơn
Phu nhân ơi hãy yên lòng về thăm viếng mẫu thân, châu thần tỉnh cho trọn niềm hiếu thảo,
Rồi ngày nào Kinh Châu trở lại sẽ bày tỏ cho Lưu Hoàng rõ biết nguồn cơn
( Nói dặm) : Trống đã điểm canh, Xin Phu Nhân mau mau quyết định, kẻo trời bình minh thì việc về nước khó hoàn thành.
LÝ CON SÁO : ( Ngọc Giàu Ca)
Suơng bay bay,
Khói sóng nhuộm buồn sông kia
Trên con thuyền linh đinh
Nẻo Đông Ngô cất buờc quay về,
Để thăm viếng mẹ già
Kể từ ngày lìa xa cố huơng
Khiến mẫu thân nhớ nhung sầu thuơng
Lòng bồi hồi ngày đêm vái van
Cho sóng êm đến nơi bình yên
(Nói ) : Châu Tướng Quân ! Ta nghe xa xa dường như có tiếng ai réo gọi, âm ba vọng về theo tiếng gió trùng duơng
Hùng Cường : Bẩm Phu Nhân, Tiểu thần chỉ nghe tiếng sóng vổ mạn thuyền và nhịp điệu của Trạo phu đang khua chèo khuấy nước,
Ngọc Giàu : Không, chính tai ta đã nghe và mắt ta đã thấy, kìa Tiệu Tử Thường sơn đã đuổi kịp ta rồi
Minh Cảnh : A, Kìa rồi !
SƠN ĐÔNG HƯỚNG MÃ :
Ta đã trông thấy sau bức màn suơng,
Thấp thoáng cánh buồm nâu
Phải chăng , thuyền loan của Đông Ngô,
Bớ thuyền lạ mặt, mau xuống buồm ghé lại
Cho ta hỏi đuôi đầu, nếu cải lời mạng khó toàn
NGỌC GIÀU : Trạo phu hãy vâng lời ta,
Cố gắng sức chèo mau.
HÙNG CƯỜNG : ( Ba quân ....dạ ) Cung tên hãy cầm tay,
Ta ra lịnh là bắt đầu loạn xạ
Chớ để nó đến gần, nếu cải lời ta chém bay đầu.
Minh cảnh : ( Nói) Cha chả, trên thuyền lạ ba quân loan xạ, còn kêu trạo phu giục giả tay chèo, có vậy mới biết trường thuơng trong lúc hiểm nghèo, thuận dòng nước nhảy sang thuyền Ngô tặc.
Hùng Cường : Này gả kia,nhà nguơi là ai ? tại sao dám chận thuyền của chủ mỗ ?
Minh Cảnh : Ha...Ha...Ha... Đất Kinh Châu rền vang Ngũ Hổ, nguơi há chẳng nghe danh Thường sơn Triệu Tử Long.?
Ngọc Giàu : Kìa Triệu Tử Long , Nữa đêm khuya dám vô lể chận thuyền, không kiêng nể Hớn trào Quốc mẫu.
Minh Cảnh : Thưa Phu Nhân, Thần dám hỏi , Phu Nhân đi đâu nữa đêm khuya thanh vắng, lại còn mang theo Ấu Chúa bên mình ?
Ngọc Giàu : Triệu vân ơi, bởi ta hay tin mẹ già mang bệnh tình thập tử nhất sinh, nên ta phải cấp tốc rời khỏi Kinh Châu không kịp giả từ Lưu Hoàng Thúc.
VỌNG CỔ : Câu 4/ ( Minh Cảnh)
Phu nhân ơi, tình mẫu tử đành rằng vẫn nặng nhưng đạo phu thê còn nặng mấy muơi .....lần
Phu Nhân ra đi giữa đêm khuya không có chiếu chỉ của Lưu Hoàng,
Người lại còn mang theo ấu chúa để âm thầm trở lại Đông Ngô
Mẫu tử thâm canh ly Hớn Quốc,Cô phàm tán dạ biệt Kinh Châu
Tam tùng để đâu Tứ đức để đâu, phu nhân chỉ nhớ câu tình thâm Mẫu Tử
Chớ không nhớ câu đạo nghĩa can thường.
Ngọc Giàu :(Nói dặm) Triệu Tướng quân ơi, ta vẫn biết ta ra đi giữa lúc đêm khuya không một lời giã từ Lưu Hoàng Thúc là ta đã làm một điều lổi đạo Phu Thê, nhưng phận làm con chữ hiếu phải vẹn bề , vạn bất đắc dĩ ta phải hồi cố quận.
Câu 5/ (Minh Cảnh )
Khi Triệu thần hay tin Châu Thiện đã đưa phu nhân rời xa cung hoàng điện ngọc để cùng nhau trở lại quê nhà,
Thần mới phi ngựa suốt ngày đêm dọc nẻo giang hà,
Thần vội tìm một chiếc thuyền nan, một mình lướt sóng đâu quản điều gian khổ tử sinh,
Nhưng qua lớp suơng mù bao phủ khắp Trường Giang, thần chí quyết bao mừng rở khi thoáng thấy bóng cờ
có mấy chữ đề Đông Ngô Đại Quốc , Nhưng khi thuyền của Tiểu thần vừa đến gần thì người ra lệnh cho ba quân loạn xạ, cò kẻ thì truyền cho trạo tử truơng buồm.
Câu 6/ ( Ngọc Giàu)
Triệu Tướng quân ơi, xin người hãy hiểu dùm hoàn cảnh của ta, ba năm trời xa đất nước quê huơng,lòng thắt thẻo nhớ nhung niềm cố thủ, nay hay tin từ mẫu vuơng mang trọng bệnh, dạ ta dường như muối xát kim châm, dù không có lịnh tướng quân nhưng ai ngăn nỗi tình thuơng mẹ già.
Đến nay trên con thuyền vượt sóng trường giang,Ôm Á Đẩu mắt mơ trời viển xứ
Chử trung chử hiếu đôi đường
Lỗi nghỉa can tthuo72ng nhưng trọn đạo làm con.
Thành Được : A kìa !
TỬ QUY TỪ :
Trông ra khơi, có bóng thuyền xa xa
Lẫn khuất trong suơng mờ
Đúng là Ngô Quốc Mẫu
Đã cùng với Á Đẩu
Nơi Giang Đông trở về
Vượt muôn trùng phoing ba
Ta lướt ra giữa dòng
Thuyền của ai ghé liền một khi
Có Truơng Phi đón mừng chúng bây
Ngọc Giàu : (Nói) Châu Thiện tướng quân, Hãy dừng guơm , để ta tiếp chuyện với Hớn trào tam đệ.
_ Kính chào Thúc Thúc
Thành Được : Chào chị
Có chuyện chi cần kíp mà Thúc Thúc lại cản thuyền không cho ta về thăm mẹ ở Đông Ngô ?
Thành Được : Thưa chị, Nếu vì chữ hiếu thân mà chị phải về quê, sao không đợi trời sáng tỏ để sắp đặt cuộc hành trình, chị lại âm thầm giữa lúc đêm khuya tăm tối hả chị ?
Ngọc Giàu : Được tin nhà cấp báo từ mẫu bịnh trầm kha, câu sinh tử như hà, nên tôi phải cấp bách về Động Ngô cho thấy mặt.
Thành Được : Thôi....thôi chị nín đi
Hứ, Truơng Phi này xưa nay quen ăn ngay nói thẳng, tánh không ưa lý sự dài dòng, tôi chỉ hỏi tắt chị một câu , chị về Đông Ngô mà chị có thưa qua với anh tôi là Lưu Hoàng Thúc hay không ? mà chị dám mang cả ấu quân đi theo vậy hả chị ?
Ngọc Giàu : Bởi Lưu Tướng quân đang bận việc quân binh ngoài quan ải, nên tôi ra đi mà không kịp giả từ.
Thành Được : Nói vậy chắc chị có trình qua với Gia Cát quân sư ? Việc chị đem theo Ấu Chúa về quê thăm Quốc Thái.
Ngọc Giàu : Vì chuyến đi cấp bách nên tôi cũng không có thì giờ cáo biệt quân sư
Thành Được : Hứ , như vậy chị đã quấy lắm rồi, ai đời một bà Quốc Mẫu lại lén ẳm con ra đi một mình trong đêm khuya lắt tối tăm, không một tiếng hỏi han, không trình bẩm với chồng,
Tôi xin hỏi chị, Thằng nào, con nào xúi biểu chị làm cái việc phi luân , phi lý như vậy hả chị ?
TỬ QUY Từ :
Hùng Cường : (ca) Têm mặt lọ râu rìa kia ! nguơi là thằng nào tại sao......
....Dám ngang nhiên chận thuyền của ta
Còn đôi co với Quốc Mẫu lắm lời
THÀNH ĐƯỢC : Hứ, nguơi chẳng biết ta là Truơng Dực Đức
Đã cùng Lưu Bang kết nghĩa tại Đào Nguyên
Cùng đoan thệ tử sanh
NGỌC GIÀU : Tam Đệ vui lòng , đừng chận giữ thuyền loan
Để cho ta về thăm viếng mẫu thân
THÀNH ĐƯỢC : Được, Nếu chị muốn về thăm Quốc Thái ở quê nhà
Thì chị phải trao ngay Á Đẩu lại cho tôi (Nói : Được Không ?)
NGỌC GIÀU : Không. không đừng nhẩn tâm chia rẻ mẹ con
Nữ tỳ đâu, đòi ấu chúa lại tức thì
THÀNH ĐƯỢC : Hừ , ai lộn xộn đừng trách ta độc ác
Truơng Phi này với một bọn xà mâu
Từ xưa đến nay chưa biết vị nể một ai.
HÙNG CƯỜNG : Bớ Truơng Phi hảy trao Ấu Chúa cho ta
Bằng cải lời ta quyết chẳng dung tha
NGỌC GIÀU : Giữa nơi đây xin Thúc Thúc nể tình
Cho mẹ con ta được trở lại Đông Ngô.
Thành Được : (Nói) Không....không ...không đ63 chị đem Ấu chúa về Đông Ngô là mắc mưu Châu Công Cẩn. Nói là làm bổn tánh của Truơng Phi.
Ngọc Giàu (ca) MÁI AI :
Thúc Thúc ơi !
Xin chớ nặng lời bởi gấp rút phản hồi
Không kịp tỏ tình với Gia Cát Quân sư
THÀNH ĐƯỢC : Thôi, thôi chị đừng hoài công ngụy biện cho lắm lời
Tôi xin hỏi chị câu này
Vậy chứ Tứ Đức Tam Tùng chị để nó ở đâu
NGỌC GIÀU : Cũng vì tôi vừa được hung tin ở Đông Ngô
Cho hay bịnh mẹ già đã đến lúc trầm kha
Bổn phận làm con , ơn dưởng dục sanh thành
Mong thuở báo đền, câu thúc dục cù lao
THÀNH DƯỢC : Chị nặng nghĩa hiếu thân và nặng nghĩa sanh thành
Nhưng tứ đức tam tùng, chị không trọn đạo tùng phu
NGỌC GIÀU : Truơng Thúc Thúc ơi, Hãy tha thứ dùm tôi
Để tôi về Đông Ngô, muôn thuở nhớ ơn dầy
Hùng Cường : ( Nói) Bới Truơng Dực Đức, nguơi đã đứng trong thuyền ta, Nguơi cam chết đi sao còn đứng đó đôi co với Quốc Mẫu, Hãy đở trường Thương của ta.
Thành Được : Hahahahahahahha.....Châu Thiện, Châu Thiện đã khua môi múa mỏ, phút chốc đã rơi đầu, còn đứa nào muốn viếng thủy tề, hãy thử sức với ông vài hiệp.
NGỌC GIÀU (nói dặm) : Thúc thúc....Thúc Thúc Thúc ơi, Khoan động thủ ......khoan động thủ , hảy dừng tay....hãy dừng tay .
Lủ nô tỳ đâu có tội tình gì, xin thúc thúc hãy niệm tình tha thứ !
VỌNG CỔ : Câu 5/ (Thành Được)
Chị ơi ! sở dỉ Phi này dám làm kinh động ấu quân và Tẩu Tẩu, chẳng qua sợ mắc mưu của Châu Công Cẩn làm cho vợ phải xa...... chồng.
Để cho Đông Ngô và Kinh Châu nước chảy ngược dòng,
Đem máu lửa binh đao và hận thù nối tiếp, Đôi ngã chia lìa vì én bắc nhạn nam
Là gái có chồng chị pải đoan trang, Đâu có thể tự quyền đi ngang về tắt
Khi dại ca tôi bận lo việc nước, chị phải khóa cửa phòng the mới trọn đạo phu thần.
Ngọc Giàu ( Nói dặm) : Thúc thúc ơi, tôi đâu phải là hạng gái lăng loàn trắc nết, bởi cấp bách hồi quê nên không giữ trọn tam cang.
Câu 6/ (Thành Được Ca)
Thơi thì chị cứ yên lòng trở lại Đông Ngô, Còn Ấu Chúa hãy để cho tôi với Triệu Vân đem về trao cho anh tôi là Lưu Hoàng Thúc, có lẻ chị cũng không phiền trách sao chúng tôi đã làm cho chị phải rẻ chia tình mẫu tử, nhưng mất con anh tôi còn đau khổ nhiều hơn, nếu chị thuơng con vì tình phụ tử chỉ tội nghiệp cho tuổi dại khờ của ấu chúa còn quá ngây thơ nên chưa hiểu được chuyện đời,
Thôi chị về đi để ấu chúa lại cho tôi, ngày trở lại mẹ con sum vầy đoàn tụ,
Nếu chị một lòng chống cự, đừng trách Phi này sao nở vô tâm.
Ngọc Giàu : (ngâm) Truơng, Triệu nhị vị Tướng Quân ơi !
Gió buốt từng cơn lạnh biển sâu
Sao rơi thành lệ giữa đêm sầu
Ta nghe đau xót giờ ly biệt
Trách bấy ai bày cuộc bể dâu
VỌNG CỔ : Câu 5/ ( Ngọc Giàu ca)
Có vậy tôi nhờ Nhị Vị Tướng Quân hảy thay tôi lo bảo toàn Ấu Chúa, trở lại Kinh Châu để trao mấy lời tha thiết rằng tôi xin giả biệt Lưu .....Hoàng,
Non nước trùng khơi nặng trỉu gánh cang thường,
Chân muốn bước đi nhưng mặt còn ngảnh lại, nũa thuơng mẹ già nữa nhớ con thơ,
Sóng bạc đầu theo gió nhấp nhô, thuyền tách bến nhưng lòng còn ái ngại
Phận làm con phải trọn câu hiếu đạo, còn nợ gối chăn phải xuất giá theo tình.
Câu 6/
Đêm tàn rồi suơng xuống lạnh Tràng Giang, theo sóng biếc vượt muôn trùng hải lý,
Thuyền nhấp nhô nghe rạt rào sóng vổ, âm ba vọng về theo lớp sóng trùng duơng
Con ơi nhìn con thơ dạ mẹ héo hon, lau mắt lệ mẹ đứt từng đoạn ruột
Thôi thì vì cảnh ngộ nên chia ly tình mẫu tử, thuyền ra khơi là đôi ngã chia lìa,
Vái phật trời cho biển lặng sóng êm, Thuyền sớm cập bến bờ cố quốc
Sau khi thăm viếng mẹ già,
Sẽ vượt Giang hà để trở lại Kinh Châu./.
(Tiếng Khua cheo khuấy nước)HẾT














