Bắt đầu từ một quy trình
Thursday, July 1, 2010 12:40:50 AM
Ký- Nguyễn Bá Doanh
Cách đây chưa lâu, nghe chuyện làm chứng minh nhân dân, ta thường bắt gặp những lời kêu ca phàn nàn kèm theo những tiếng thở dài ngao ngán: “ Làm thì làm đấy, nhưng biết đến bao giờ mới lấy được đây!” trong khi cuộc sống hàng ngày thì vẫn cứ phải quan hệ, cứ phải giao dịch và cứ phải: “Anh (chị) cho xem chứng minh nhân dân”! Khỏi phải nói đến sự phiền toái khi không có loại giấy tờ tuỳ thân thân này. Cũng chẳng thể trách người ta được, bởi đấy là nguyên tắc, là cơ sở pháp lý để khẳng định “Anh là anh” chứ không phải là ai khác! Còn cơ quan công an – Nơi khẳng định tính pháp lý này- họ cũng đang xúc tiến đấy chứ. Còn chậm trễ là do ... phải xếp hàng. Hàng càng dài thì thời gian chờ đợi càng lâu, thế thôi. Họ đâu có lỗi! “ Sư nói sư phải. Vãi nói vãi hay.” Chỉ có người đang chờ tấm chứng minh nhân dân là phải chịu mọi hệ lụy!
Hôm ngồi trò chuyện với chị Phan Thị Hường- Trung tá- Phó trưởng phòng cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (PC 13) Công an Tỉnh- Tôi nêu vấn đề này ra, trầm tư một lúc chị Hường mới thong thả:
-Đúng là nhu cầu làm chứng minh nhân dân ngày một tăng thật, không chỉ cấp mới mà còn cấp đổi do bị hỏng bị mất hoặc sai lệch các nội dung(chủ yếu là ngày tháng năm sinh, tên lót, chữ đệm) với các loại giấy tờ liên quan khác, cũng ngày một nhiều, trong khi đó bộ phận làm chứng minh nhân dân lại không được tăng biên chế. Người ít, việc nhiều, đấy cũng chỉ là một trong các nguyên nhân…
-Thế còn nguyên nhân nào khác nữa ? - Tôi nhanh nhẩu.
Chị cười:
- Do công tác quản lý cũng có, do ý thức trách nhiệm của người làm cũng có. Chính vì vậy, thực hiện chủ trương “ Cải cách thủ tục hành chính” Phòng chúng tôi, với chức năng nhiệm vụ của mình, được giám đốc giao nhiệm vụ xây dựng “Quy trình cấp và quản lý chứng minh nhân dân”. Nội dung quy trình thì dài, nhưng tôi khái quát thế này cho anh dễ hiểu: Để làm được một tấm chứng minh nhân dân phải trải qua rất nhiều khâu ở mỗi cấp. Mỗi khâu lại có một nhiệm vụ nhất định. Bắt đầu từ cấp xã, phường rồi đến huyện, huyện lên tỉnh, tỉnh đến các bộ phận chuyên môn, khi các bộ phận chuyên môn hoàn chỉnh xong rồi mới quay về huyện, thị trả kết quả. Tương tự như một dây chuyền sản xuất vậy. Mà đã là dây chuyền thì chỉ một khâu bị chậm trễ là kéo cả dây chuyền ngừng trệ theo. Do vậy, quy trình là cơ chế vận hành để dây chuyền hoạt động đồng bộ, nhịp nhàng, thông suốt.
-Chị có thể nói rõ hơn?
- Phải bắt đầu từ con người anh ạ. Ngoài các tiêu chuẩn chung như các bộ phận chuyên môn khác như năng lực trình độ, phẩm chất chính trị ra, người cán bộ làm chứng minh nhân phải có ý thức trách nhiệm, ý thức kỷ luật cao, tính tình vui vẻ, hoà nhã nữa. Bởi họ là người thường xuyên tiếp xúc trực tiếp với nhân dân, sau đó mới đến các thủ tục hành chính. Phải rà soát lại hết để loại bỏ những rườm rà, không cần thiết. Đồng thời, quy định rõ chức trách, nhiệm vụ và thời gian phải hoàn thành ở từng cấp công an, từng bộ phận nghiệp vụ. Một số khâu như: phân loại vân tay, phân loại hồ sơ (cấp mới, cấp lại) được phân cấp về cho công an huyện, thị xã, thành phố (căn cứ vào sổ hộ khẩu gốc và sổ hộ khẩu gia đình) chứ không phải chuyển lên công an tỉnh như trước. Chính nhờ sự phân cấp này, đã giải quyết cơ bản tình trạng tồn đọng hồ sơ phân loại vân tay, giảm bớt hồ sơ đề nghị tra cứu nên đã rút ngắn được thời gian hoàn thành.
Cũng trong quy trình này, riêng đối với thành phố, thị xã, công an phường là công an chính quy nên quy trình đã cắt bỏ việc nhân dân phải đến xin xác nhận của phường trước, mà khi có nhu cầu chỉ cần đến công an thành phố, thị xã, kê khai đơn theo mẫu CM3 và xuất trình sổ hộ khẩu thế là xong. Còn việc xác nhận vào đơn CM3 do đội quản lý hành chính cử cán bộ trực tiếp mang xuống cho công an phường xác nhận. Nhằm giảm bớt sự đi lại của nhân dân.
Chị còn cho biết, nhờ có những biện pháp “cải cách” đồng bộ như vậy nên “dây chuyền” đã trở nên “tinh” “gọn” và “hiệu quả cao” nhất là về thời gian trả kết quả. Từ chỗ 2 đến 3 tháng, thậm chí 5 - 6 tháng thì nay chỉ còn không quá 20 ngày, cấp mới, cấp đổi không quá 30 ngày, đấy là đối với cấp huyện. Còn thành phố, thị xã thời gian còn ngắn hơn : Cấp mới không quá 7 ngày, cấp đổi không quá 3 ngày. Trường hợp phải tra cứu không quá 15 ngày. Tất cả các thủ tục đều được công khai hoá trên trang Website của công an tỉnh và đăng nhập thường xuyên những kết quả đã giải quyết để nhân dân được biết.
Quy trình được ban hành, đã được cán bộ chiến sỹ từ tỉnh đến cơ sở nhất là các bộ phận làm chứng minh nhân dân đồng thuận, và thực hiện khá nghiêm túc. Góp phần “cải cách” một bước căn bản trong việc làm chứng minh nhân dân, hướng đến mục tiêu: Nhanh chóng, tiện lợi, giảm bớt phiền hà cho nhân dân. Nhân dân tin tưởng, phấn khởi. Quy trình đã được nhiều đơn vị công an tỉnh bạn đến học tập kinh nghiệm. Được Tổng cục cảnh sát nhân dân - Bộ công an nghiên cứu, để nhân rộng trên phạm vi cả nước.
Chị nhìn tôi nửa đùa:
-Bây giờ, không, phải nói cho chính xác là từ năm 2005 (năm ban hành quy trình) đến nay, công dân đi làm chứng minh nhân dân không còn “thở dài” như anh nói ban đầu nữa đâu !
Chúng tôi cùng cười. Tôi đề nghị:
-Chị có thể “chỉ điểm” cho tôi một vài đơn vị điển hình được không ạ?
- Có nhất thiết phải như vậy không ? “Bó đũa chọn cột cờ” khó lắm ! Theo tôi, anh có thể xuống bất cứ đơn vị nào cũng được.
Vậy là tôi thu xếp lên đường. Đơn vị đầu tiên tôi đến là công an huyện Hậu Lộc.
Trời nắng nên tôi đi sớm, nhưng đến nơi cũng đã hơn 9 giờ. Nắng đã chăng chang, lại thêm gió Tây Nam khô nóng, như hắt lửa vào mặt. Lại mất điện nữa. Nhưng phòng tiếp dân vẫn đông người. Họ đến làm chứng minh nhân dân. Tôi biết được bởi tình cờ nhìn thấy một đồng chí công an đang làm thủ tục lấy vân tay ở cạnh cửa sổ. Đông người nhưng trật tự. Mỗi người chủ động tìm cho mình chỗ ngồi, hoặc ở trong phòng hoặc ra ngoài hóng gió, chờ đến lượt.
Sau cái bắt tay thật chật, Trung tá Hoàng Sỹ Thanh, phó đội trưởng phụ trách Đội quản lý hành chính về trật tự xã hội phân trần:
-4 ngày/ tuần bọn em tiếp dân đến làm chứng minh, mà ngày nào cũng đông như thế này cả đấy bác ạ. Em được biết các huyện khác cũng vậy. Nếu không thực hiện theo quy trình thì giải quyết sao cho xuể được. Bác biết không, cái “hay” của quy trình là nó bắt con người ta không được “tặc lưỡi”: “Thôi để mai!” mà công việc ở khâu nào phải dứt điểm khâu ấy theo thời gian đã ấn định. Chính vì thế nên mới không “ùn tắc” bác ạ.
Anh cho biết, huyện Hậu Lộc có 27 xã, thị trấn, 37 ngàn hộ và 180 ngìn dân. Trước đây khi chưa thực hiện quy trình, mỗi năm các anh cũng chỉ làm được 6 – 7 ngìn chứng minh nhân dân. Thời gian trả thì…tuỳ. Xong lúc nào trả lúc ấy. Nhân dân cũng kêu ca phàn nàn lắm. Là người trong cuộc, nghe dân ca thán như vậy các anh cũng ấy náy lắm. Nhưng biết làm gì hơn ngoài việc động viên nhân dân vui lòng “chờ” và cố gắng để làm tốt phần việc của mình. Nhưng lúc ấy, thời gian hoàn thành chưa quy định cụ thể như bây giờ, nên cũng “ xong được lúc nào thì mang đi tỉnh lúc ấy.” Sau này, khi quy trình được ban hành mới thấy cụm từ “xong lúc nào thì…” đó là biểu hiện của sự trì trệ. Khâu này trì trệ một ít, khâu kia trì trệ một ít và hậu quả là…dân “phải chờ” thế thôi.
Từ khi thực hiện theo quy trình, bình quân mỗi năm huyện Hậu Lộc làm được từ 8 -10 ngìn, có năm làm tới 12 -13 ngìn chứng minh nhân, thời gian trả tương đối đúng hẹn. Nói “tương đối đúng hẹn” là bởi nhiều khi gặp khó khăn “bất khả kháng” như máy móc hỏng phải chờ sửa chữa. Mất điện thường xuyên như thời gian này chẳng hạn. Nhưng cũng chỉ chậm lại dăm ba hôm, vì lý do khách quan nên nhân dân cũng thông cảm.
-Thực hiện theo quy trình các anh có gặp phải khó khăn gì không ạ ? – Tôi hỏi.
Ngẫm nghĩ một lát, anh nói:
-Khó khăn nhất vẫn là con người anh ạ. Nhu cầu làm chứng minh ngày một đông, mà chúng tôi vẫn chỉ có 2 người : Đại uý Mai Văn Long và thiếu uý Hoàng Ngọc Hùng. Tôi, ngoài việc phụ trách đội ra cũng phải tham gia. Sức ép của công việc, của thời gian khiến anh em phải làm thêm cả tối, cả trưa và cả ngày nghỉ nữa mới kịp. Chúng tôi vẫn hay nói vui: “Nhân dân thì một tuần có 4 ngày lên làm chứng minh. Còn người làm chứng minh nhân dân thì 7 ngày đều khép kín.”
Anh còn cho biết, năm 2010, tiếp tục thực hiện cơ chế “một cửa” các anh đã tham mưu cho cấp uỷ, chính quyền, chuyển chứng minh nhân dân về cho công an xã trả. Như vậy, hàng tháng (hoặc hàng tuần) công an xã lên họp ở huyện, kết hợp nhận chứng minh nhân dân về trả cho công dân ở địa phương. “Một công đôi việc” nhân dân không phải đi lại nhiều lần, nhất là các xã ở xa như Đa Lộc, Cầu Lộc, Đại Lộc v.v…mỗi lần phải lên huyện là “mất công mất buổi” nên nhân dân rất phấn khởi.
Cũng với mục tiêu “tạo thuận lợi cho dân” Công an thị xã Bỉm Sơn lại có một cách làm khác, đó là, căn cứ vào số liệu rà soát từ đầu năm về số người đến tuổi cấp mới, số người cấp đổi (sau 15 năm) ở từng xã, phường, công an thị xây dựng kế hoạch hàng tháng hoặc hàng quý xuống làm chứng minh cho nhân dân ngay tại cơ sở.
Với cách làm này, Thượng tá Lê Văn Được phó trưởng công an thị xã cho biết, các anh có 3 cái “Được”: Được cho dân – Số lượng nhiều (trong một thời gian ngắn) và xác nhận con người chính xác. Bởi làm tập trung có đủ “Ba mặt một lời” : Công an phường, công an khu vực và cán bộ làm chứng minh. Năm 2009, cũng bằng cách làm này các anh đã phát hiện được 5 trường hợp mượn tên tuổi để làm chứng minh nhân dân.
Trở lại với việc thực hiện theo quy trình, anh Được bảo, quy trình “Cấp và quản lý chứng minh nhân dân” cũng nằm trong chương trình “Cải cách hành chính”. Tất nhiên, để “cải cách” một lề lối làm việc đã tồn tại hàng mấy chục năm nay rồi không thể nói là dễ được. Phải sắp xếp lại con người, về bộ máy. Xây dựng kế hoạch công tác cụ thể để “cái này” không ảnh hưởng đến “cái kia” v.v…và quan trọng nhất vẫn là tư tưởng con người. Ban đầu không phải ai cũng thông cả đâu! Nhưng các anh đã gắn “cải cách hành chính” với các phong trào thi đua của giám đốc công an tỉnh: “Xiết chật kỷ cương, tăng cường nghiệp vụ, xây dựng tính nhân văn” và Diễn đàn “Công an lắng nghe ý kiến nhân dân” nên đã tạo được bước “chuyển” quan trọng trong cán bộ chiến sỹ. Ở bộ phận nào anh em cũng nêu cao ý thức kỷ luật, trách nhiệm với công việc được giao. Ở bộ phận làm chứng minh nhân dân cũng vậy, chỉ có 2 người, cũng cảnh “việc nhiều, người ít” nhưng từ khi thực hiện quy trình, không chỉ chất lượng công việc mà tác phong, lễ tiết, ý thức phục vụ nhân dân được nâng lên. Anh bảo đó không phải là nhận xét của lãnh đạo các anh mà là ý kiến của nhân dân trong các cuộc họp có liên quan đến công an mà các anh được dự. Anh kể cho tôi nghe một vài việc điển hình, nhưng tôi nhớ nhất 2 việc. Việc thứ nhất : Bữa ấy đã sắp hết giờ làm việc buổi sáng thì có một bác đã ngoài 60 tuổi, bị mất chứng minh đến xin làm lại, để vào thăm con trong thành phố Hồ Chí Minh. Thấy các anh chị đang thu xếp để đóng cửa, bác lưỡng lự một chút rồi định quay xe. Biết rằng mình chỉ cần nói một câu: “Khất bác đến giờ làm việc buổi chiều ạ” là mình thanh thản ra về. Nhưng các anh chị đã không làm thế. Dù sao bác ấy cũng đã lên đến đây rồi, đi xe đạp dưới trời nắng nôi thế này…Vậy là các anh chị, mời bác vào và làm cho bác. Việc đó, cũng bình thường như muôn vàn các công việc hàng ngày khác, các anh không nhớ, nhưng bác ấy lại không quên. Hôm họp dân phố bác ấy mới nói ra, bác bảo, bác rất cảm động trước tinh thần vì nhân dân phục vụ của các đồng chí trong tổ làm chứng minh.
Một chuyện khác: Một chị khi nộp lệ phí làm chứng minh, nhiều hơn số tiền quy định, người thu tiền phải trả lại tiền thừa nhưng lại thiếu chị ấy 1000 đồng (một ngìn đồng) vì không có tiền lẻ. Mặc dù chị ấy bảo “Thôi cô ạ ! Nó có đáng là bao đâu.” Nhưng cán bộ thu tiền vẫn đứng dậy đi sang các quán ở bên kia đường, đổi lấy tiền lẻ, trả lại cho chị. Chị cũng nhắc lại ở cuộc họp dân.
Tôi chỉ là người nghe mà sống mũi cay cay. Cảm động thật sự. Đâu phải chỉ lúc hy sinh gian khổ, người chiến sỹ công an mới bộc lộ hết phẩm chất của mình!
-Anh vừa nói, tổ làm chứng minh chỉ có 2 người cũng cảnh “việc nhiều người ít” thế các anh có phải làm ngoài giờ không? – Tôi lại hỏi.
Anh cười:
-Thường xuyên anh ạ. – anh Được giải thích thêm – Cũng 4 ngày/ tuần, giờ hành chính, ngày làm việc thì phải tiếp dân, nhiều khâu lắm: hướng dẫn kê khai theo mẫu CM3, chụp ảnh, lăn tay, viết hoá đơn thu lệ phí, viết phiếu hẹn. Một người không thể làm nổi mà phải cả 2 người. Còn các khâu khác như làm hồ sơ, phân loại vân tay, đánh máy danh sách v.v…đều phải làm ngoài giờ cả (giờ nghỉ hoặc ngày nghỉ) . Chúng tôi chỉ có không quá 10 ngày để hoàn thành các thủ tục này gửi lên tỉnh, không thế không kịp anh ạ.- Rồi anh “khoe” luôn - Từ khi thực hiện theo quy trình, chúng tôi chưa một lần lỗi hẹn với dân vì lý do không chính đáng.
Vĩ Thanh.
Trước khi tôi viết những dòng này, tôi cũng đã kể cho nhiều người mà tôi có dịp tiếp xúc (với ý thăm dò) Ai cũng khẳng định việc làm chứng minh nhân dân mấy năm trở lại đây, đã “đâu ra đấy” như tôi đã trình bày. Chỉ có chuyện làm ngoài giờ thì hầu như ai cũng bảo: “Sao “các cụ” ở trên không cho thu thêm mỗi cái chứng minh vài ngìn nữa, rồi trích lại động viên các anh các chị ấy khi phải làm ngoài giờ ?” Nhưng có người lại bảo: “Không được đâu. Phí và lệ phí là do Bộ tài chính quy định, mình làm khác đi đâu có được.” Người khác lại nói: “Bộ, ngành nào thì không biết nhưng đừng để người ta phải thiệt thòi. Vì nhân dân phục vụ thì nhân dân cũng không cấn cá gì khi phải nộp thêm vài ba ngìn nữa...”
Tôi ghi lại và xin được kính chuyển lên các cấp có thẩm quyền.
