Friday, November 11, 2011 3:56:04 AM
sòng phẳng với cuộc sống!
Đau khổ khi thất bại để cho bạn biết rằng không phải lúc nào mọi chuyện cũng nằm trong dự kiến của chúng ta, không phải chuyện gì cũng như ta mong đợi. Thất bại là mùi vị thật khó nếm. Nhưng nó cần thiết để hương vị của thành công sau càng đậm đà hơn! Nếu còn trẻ bạn sợ thất bại thì chắc chắn bạn chưa được nghe câu nói này rồi: Lợi thế của tuổi trẻ là có được quyền sai lầm và thất bại vì còn có thời gian để sửa chữa và làm lại. Khi còn trẻ đừng sợ ngã, mà hãy cứ ngã. Ngã để mai này có thể đứng dậy dẫu có ngã đau hơn.
Cuộc sống đá bạn ra khỏi con đường tình? Bạn chán ghét, khép cửa trái tim và nói "Không" với tình yêu? Bạn đang làm khổ mình khi ích kỉ không cho mình được cảm nhận cung bậc cảm xúc ngọt ngào nhất trên cuộc đời này. Đau khổ và bị tổn thương là điều không ai tránh khỏi, hãy lấy đó làm kinh nghiệm để cuộc tình sau bạn biết cách giữ gìn, nuôi dưỡng nó hơn. Và điều quan trọng là lần sau bạn sẽ không bị đá khỏi đường tình!
Cuộc sống đá để bạn nhận ra rằng: Không ai hoàn hảo cả, đừng bao giờ đặt niềm tin tuyệt đối vào bất cứ ai mà hãy chừa cho mình và cho cả họ một lối quay về khi một trong hai đổi thay. Nói vậy không có nghĩa là bảo bạn sống đa nghi, không tin ai hết. Mà để bạn cẩn thận hơn trong việc đặt niềm tin vào một ai đó!
Cuộc sống luôn có nhiều điều mà ta không thể ngờ tới. Sống trên đời là phải biết chấp nhận tất cả và tìm cách khắc phục và vượt qua. Khi bị cuộc sống đá bạn chọn cách đá lại cuộc sống hay sống tốt hơn? Hơn hết chính bạn đã tìm được câu trả lời cho riêng mình rồi đúng không? Chúc bạn luôn gặp nhiều may mắn, hạnh phúc, thành công và gặp cả những cú đá trong cuộc sống nữa nha!
P/s: Bài này trước hết là viết cho bản thân. Vì bản thân vừa bị cuộc sống đá cho vài cú. Định đá lại nhưng suy nghĩ kĩ thấy chẳng làm sao phải chơi kiểu ăn miếng trả miếng như thế cả. Mình quân tử, chơi sòng phẳng chứ sợ gì? (Mạnh miệng thế thôi, chứ thực chất không đủ lực để đá lại đó). Và sau đó là viết cho tất cả mọi người, những ai đã và đang bị cuộc sống đá sẽ có cái nhìn tích cực hơn. Nếu như sau này có bị đá thì hãy nhớ bạn đã đọc bài này và sẵn sàng "chơi" tay đôi với cuộc sống nha! Thân!
Hãy luôn sòng phẳng với cuộc sống!
Nguyệt Thái Nguyên, 9/10/2011
Friday, November 11, 2011 3:53:59 AM
Yêu thương là bất tận...
Cuộc sống này tốt đẹp chứ. Có đấy! Mọi thứ vẫn tốt đẹp đó chứ! Chỉ khác là có thêm một tí thử thách, sao ta không nghỉ nó nhỏ để cảm thấy nhẹ nhõm. Biết rằng nó thách thức lòng người, nhưng cũng qua đó ta mới hiểu được về nhau hơn, cũng như chính bản thân của mỗi người.
Hãy ngẫm nghĩ và hình dung cho cuộc đời của mình ngay lúc này đây. Nghĩ lại những gì mình đã làm, cũng như dự định cho ngày mai. Rồi lại mỉm cười nghĩ về những dấu yêu quanh mình. Hãy luôn vui vẻ và chấp nhận lấy. Nghĩ cho mọi người một chút, tương lai một chút và bản thân một chút, không nên vì nông nổi phút chốc nữa. Trời vẫn xanh, ánh nắng vẫn chan hòa, mọi việc vẫn diễn ra tốt đẹp, chỉ khác là thêm một chút thử thách. Sao ta không nghĩ đó như một cơ hội. Ừ! Ta thử nắm bắt xem sao.
Nhớ những kỷ niệm đã qua, những kỷ niệm về bạn bè, về trường lớp, về tình đời, thấm đượm lòng nhân ái và yêu thương làm sao… Rồi tự nhủ mình cố lên! Đâu ai lại thích nhìn nước mắt, nó chỉ khiến mọi người buồn bã hay khó chịu. Thôi ta sẽ ôm lấy mình. Hôm nay ta lỡ khóc mất rồi, nhưng cười cũng có mà. Ta nhớ nhung, nhiều việc không biết nghĩ thấu đáo để mang bực dọc vào ai đó khi nghe. Ta thật trẻ con…
Mặc dù cuộc sống này “Ai cũng cần có tham vọng, để không phải cứ ngồi đó chìm đắm mãi trong những gì mình đang có". Ta nghĩ câu này sao đúng thế và ta đồng tình. Ta không thể mãi ngủ sâu trong giấc mơ đẹp, chẳng muốn tỉnh dậy nữa. Ta nghĩ cũng nên cần những cơn ác mộng. Nhưng không hẳn "Tham vọng" quá là hay. Ta cũng "Tham vọng", trước kia tham vọng nhiều hơn bây giờ. Nếu nói bây giờ ta ra sao thì ta chỉ nói rằng "Ta đang trân trọng những mình đang có, và sẽ cố gắng để trân trọng nhiều thứ hơn nữa".
Một công việc làm nhàn, thú vị, vui vẻ.
Một trường học tuy chẳng cao cấp gì cho lắm nhưng nơi đó có đầy ắp bạn bè thân yêu.
Một gia đình tuy chẳng hạnh phúc nhiều nhưng luôn cho ta cảm giác yên tâm.
Một tôi trân trọng những gì mình đang có.
Yêu thương là bất tận...
Mỗi ngày, hãy tìm một cõi bình yên nhỏ nhoi cho riêng mình, để tận hưởng và để tiếp tục cuộc sống.
Tuesday, July 12, 2011 1:47:38 PM
Cười "cái sự đời"......
Đón đợi một khúc rơi của chiều
Chiều nay bỗng dưng thấy tâm hồn lãng đãng đâu đó...
Trôi đâu đó...
Dường như xa lắm.
Rất xa...
----
Dạo này tự dưng lại hay cười "cái sự đời"
Nụ cười nhạt thếch, mốc meo, hoen gỉ giữa những cơn mưa dài...
Tâm hồn còn nguyên vẹn đấy nhưng đã đông cứng lại...
Không thể hòa tan vào những tâm hồn khác.
Không thể hòa tan vào ánh mắt một ai khác.
Không thể dịu dàng mênh mang như những tâm hồn khác.
Rất xa lạ. Tâm hồn đó có còn là của bản thân mình nữa không?
----
Mỗi ngày... vẫn nhìn thấy từng dòng người đến và đi nhưng hờ hững lắm...
Ta hờ hững với họ.
Họ hờ hững với ta.
Người người vẫn hờ hững với nhau.
Có lúc cũng muốn trộn lẫn và tan biến vào trong họ.
Làm một.
Chứ không phải là những bản thể riêng biệt của nhau...
----
Nhiều lúc sợ. Nhiều lúc thèm.
Những dòng mênh mang của những ngày xưa cũ.
Nhiều lúc muốn im bặt.
Những ngôn từ rời rạc và mục rỗng. Lem nhem.
----
Họ đang cười nói với nhau.
Họ đang thân thiết với nhau.
Họ đang phúc hạnh bên nhau.
Cuộc đời đang ngân nga khúc nhạc trong mắt họ.
Vẫn không có nốt trầm nào làm gián đoạn những cuộc vui...
----
Chiều này em đã không còn miên man theo gió.
Lửng lơ giữa không gian đặc quánh.
Sền sệt.
Lưng chừng.
Đón đợi một khúc rơi của chiều.
******
LãngYên
Tuesday, July 12, 2011 1:43:24 PM
Tôi...Không hề khóc…….
Sao nghe đời như tiếng nấc
Không dưng mà nghe nghẹn ngào. Âm thanh từ đâu vọng lại, nấc liên hồi. Rấm rứt. Khe khẽ.
Tôi...Không hề khóc.
Tôi...Không hề còn nhớ khóc là như thế nào.
Tôi....Không còn nhớ những giọt nước mắt khi đau, khi hẫng hụt, khi xót xa, khi cô quạnh.
Bởi vì, hơn ai hết, tôi biết mình đang ở vị trí nào của cuộc đời, cuộc đời tôi sẽ có gì tồn tại gì, rồi cả việc đời sẽ ra sao. Một vòng tròn khép kín, đón nhận - nâng niu - ly biệt. Vậy đó. Đã bao lần tự hỏi "Phải chăng vì không biết nâng niu, không biết yêu thương, không biết vì quá ngốc nghếch?"
Tự dưng đọc một entry mà thấy xót xa đến rợn người. Kiểu như một giọt nước vừa làm tràn ly, trào khắp không gian...Lênh loáng như vệt dầu loang trên mặt nước. Muốn gom lại vớt hớt bỏ lớp bề mặt ấy đi, hoặc, vả chăng có thể gom chúng co cụm lại để đừng tiếp tục loang ra thêm...
Đời vẫn nỉ non từng hồi...
Tôi muốn nhớ, tôi muốn nhớ những niệm hoài đã xa như mọi người vẫn đang nhớ. Tôi muốn khúc trầm buồn đọng lại trong trái tim thật lâu. Tôi muốn hòa tan tâm hồn mình vào dòng xúc cảm của họ. Tôi muốn là một phần của nỗi nhớ, của bộn bề, của lo toan.
Tôi không muốn đứng bên lề cuộc đời, không muốn đón đợi, không muốn nhìn sự quay đi, không muốn....Không muốn!
Tôi không thoát khỏi những cơn mơ.
Tôi không thoát khỏi những mơ mộng viễn vông.
Tôi không muốn gạt phăng những tia hy vọng.
Đời đấy, vẫn nấc lên từng hồi như còi tàu inh ỏi, âm ĩ trên đường ray kin kít...
(Giá như đừng.....Giá như....)
Lãng Yên.
Monday, May 30, 2011 9:01:48 AM
Có ai buồn ai khổ suốt cả một cuộc đời???????//
Thursday, April 7, 2011 2:31:06 PM
Cho đi ...và.........
Cho đi ...và nhận lại ....Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu...
Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.
Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui họ sẽ lại quên bạn.
Còn bạn, khi bạn buồn ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây?
Bạn ạ! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối với bạn ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không!
Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau. Cho đi, nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.
Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở đây.
Bạn càng tính tóan thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén, bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.
Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả. Đôi khi là sự vay trả hữu hình và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.
Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, căm thù nhau... âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!
Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương thì là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.
Nhưng bạn nên nhớ, trong tình yêu không có sự trông mong được nhận lại, bởi tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của trái tim, không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ.
Có hay chăng một la` bạn nhận được hạnh phúc. Không thì bạn nhận được sự chán chường, đau khổ!
Tất cả đều trong một vòng tròn luẩn quẩn.
Nhưng dù biết đôi khi cuộc sống không được như ý muốn của ta, bạn hãy cứ cho đi. Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình. Bạn đã hòa vào dòng chảy của cuộc sống, của đời người.
Đời người như dòng sông, như cuộc sống hoà tan với thời gian, luôn trôi đi nhưng không ngừng đổi mới, mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thế.
Tất cả dòng sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những dòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống.
Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới...
Cho đi!
Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ…P/s: Tiền có thể mua được tất cả nhưng không mua được tình yêu con người.
Có tiền bạn có thể mua được chiếc áo ấm nhưng không mua được nắng.
Có tiền bạn có thể mua được chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
Có tiền bạn có thể mua được thuốc nhưng không mua được tuổi thọ.
Có tiền bạn có thể mua được người đẹp nhưng không mua được trái tim người đẹp.
Có nhiều người đã dùng tiền để đổi lấy tất cả nhưng họ không biết đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Thực chất họ tự biến mình thành những người ngốc nghếch, không biết cái nhận lại chỉ là hư ảo không mấy ý nghĩa. Nói như vậy không phải tôi coi nhẹ đồng tiền nhưng không phải lúc nào cũng có thể dùng tiền để mua bán, để đổi chác.
Hãy làm những gì mình cảm thấy vui và hài lòng, hãy cho đi mà không cần nhận lại. Hãy giúp đỡ người khác mà không mong họ trả ơn như vậy bạn sẽ nhận được nhiều hơn những gì đã cho đi.
Thursday, March 10, 2011 9:49:56 AM
Tôi................
Tôi đi tìm tôi
Tôi - cố cứng rắn mặc dù tôi thừa biết tôi là tập hợp của rất nhiều những cánh hoa mỏng manh hình dấu hoỉ. Và, suốt cuộc đời tôi vẫn quanh đi quẩn lại với ngàn câu hỏi " tại sao?".
Tôi - hoang dã và giản dị. Cái tính hoang dã ấy đã ăn sâu vào tôi, tôi không tuân theo quy luật naò, tôi cứng đầu, ương bướng, cố chấp và kiêu hãnh.
Tôi - xấu xa, không có gì tốt. Tôi ngang ngạnh chỉ biết tin vào bản thân và nghi ngờ tất cả. Tôi sĩ diện bảo thủ và cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tôi - vẫn cứ cong mãi cái hình dấu hỏi. Vẫn cứ nhìn thấy nghi vấn ở bất kỳ nơi nào tôi đến, bất kỳ sự việc nào tôi biết, bất kỳ câu nói nào tôi nghe thấy.
Tôi tự tin mình không gục ngã trước bão giông, rằng không có gì làm tôi mềm lòng, không ai làm tôi tổn thương, không gì làm con tim tôi rỉ maú,....Và rồi, người ta xuất hiện...
Người ta bảo tôi dễ thương, xinh xắn, người ta trân trọng xuất thân của tôi, người ta ví tôi ngangn bằng với Phong Lan, Hồng hay Mimosa...
Người ta làm tôi dịu dàng hơn, những cánh hoa hình dấu hỏi cũng bớt cong hơn. Người ta cho tôi nụ cười trong ngày nắng, bảo vệ tôi những ngày mưa, tôi biết thế nào là hạnh phúc, tôi thấy mình hạnh phúc.
Người ta cho tôi niềm tin vào cuộc sống, vào mọi người, mọi vật xung quanh. Tôi biết lắng nghe hơn, biết tin tưởng người khác hơn, tôi bớt đa nghi hơn và biết mở rộng lòng mình...
Người ta cho tôi những chuỗi ngày vui vẻ và ý nghiã. Tôi thấy mình vẫn có đích để vươn đến. Tôi quan tâm bản thân mình nhiều hơn ( để người ta bớt lo lắng), tôi quan tâm người ta hơn ( vì tôi thích như vậy). Tôi yêu đời hơn. Tôi hồn nhiên hơn. Tôi cười nhiều hơn ( ngay cả khi có một mình). Những dấu hỏi giờ giống như hình đôi môi cong cong tinh nghịch, khẽ mỉm cười...
Rồi, người ta ra đi...
Người ta lấy đi trái tim tôi, lấy cả niềm kiêu hãnh của tôi đi xa thật xa.
Người ta lấy "nó" đi và người ta không giữ " nó". Người ta để gió mang " nó" đi, để nước cuốn " nó" đi, lạc lõng...
Hay, người ta đã giữ "nó" quá chặt. Người ta nắm chặt " nó " đến nỗi " nó" vỡ vụn, rã rời rồi lọt cả qua kẽ tay, rồi vụt mất...
" Nó" tan tác như những cánh hoa hình dấu hoỉ, mặc cho thời gian cuốn đi về tận nơi xa xôi nào đó... rất xa...
Và tôi - một phần của tôi - vẫn mãi đi tìm những dấu hỏi bé nhỏ để ghép trọn vẹn một nụ cười, nụ cười rạng rỡ trong ngày nắng khi xưa.
Thế nhưng, tôi vẫn sẽ đi tìm, tôi tìm những cánh hoa đang mỉm cười đâu đó ( dù gần guĩ, dù xa xôi). Dù có chênh vênh trong gió, có lênh đênh theo dòng nước, có trôi dạt đến tận đâu thì những cánh hoa ấy vẫn mỉm cười vì nó biết, nó đã được ở trên tay người ta một lần, một lần thật ấm áp và hạnh phúc.
Tôi sẽ đi tìm những nụ cười ấy để ghép lại thành tôi - tôi trọn vẹn với nụ cười long lanh và rạng ngời trong nắng
Rose (st)
Saturday, January 15, 2011 3:07:47 PM
Phải chăng cuộc đời là một trang giấy
Phải chăng cuộc đời là một trang giấy nhàu nhĩ?
Một người bạn đã hỏi tôi rằng: “Phải chăng cuộc đời là một trang giấy nhàu nhĩ bởi những thất bại và lỗi lầm do chính bản thân chúng ta viết lên?”. Tôi đã trả lời rằng: cuộc đời không chỉ có mõi một trang giấy nhàu nhĩ và lấm lem bởi lỗi lầm mà cuộc đời còn có nhiều lắm những trang giấy như thế và cả những trang giấy trắng tinh tươm mà chúng ta sắp viết lên trên mỗi chặng đường của cuộc đời. Trong mỗi đời người, ai mà chả có những trang giấy nhàu nhĩ… Nhưng điều quan trọng không phải ta cứ ngồi đấy, nhìn những trang giấy nhàu nhĩ và đợi đến ngày nó bị đốt đi chỉ còn sót lại tro tàn mà chúng ta phải lật sang một trang khác và viết nên một chặng đường khác bằng niềm tin yêu và hy vọng cùng sự háo hức mới.
Nếu cứ chăm chăm nhìn vào lỗi lầm ấy, cứ ngồi đấy cùng nỗi tuyệt vọng khôn cùng thì làm sao ta có đủ can đảm để bước đi, cuộc sống sẽ không bao giờ chờ đợi bất kì một ai đó, khi ta dừng lại đồng nghĩa với việc ta sẽ bị bỏ lại phía sau và mãi mãi vẫn ở lại phía sau cùng nỗi cô đơn và quạnh quẽ. Khi ấy, dẫu có trách chính bản thân mình và đến khi nhận ra thì đã muộn màng, hãy cứ sống như một câu slogan mà tôi rất thích “SỐNG LÀ KHÔNG CHỜ ĐỢI!”
Có đôi khi chúng ta hoảng sợ với những lỗi lầm, những thất bại trong quá khứ và cả nỗi sợ vì dòng thời gian trôi đi nhanh quá, sắp hết một đời người mà chẳng kịp làm được gì và nghĩ rằng đã muộn màng để bắt đầu cho một sự khởi đầu mới thì chúng ta đã quá sai lầm rồi bạn ạ.
Đừng bao giờ bước đi mà cứ mãi nhìn người bên cạnh và trách sao ta đã không bắt kịp mọi người cùng trang lứa xung quanh mà hãy cứ nhìn thẳng để đi về phía trước, rồi chúng ta sẽ đến một bến bờ xứng đáng cho sự cố gắng đó. Đừng sợ rằng ta đã không còn đủ trẻ để làm điều đó, sự già nua không đáng sợ bằng sự hèn nhát! Cuộc đời không ngắn lắm vì thế nên ta cần trân trọng từng phút giây…
Với tôi cuộc sống là sự đánh đổi, tôi đã học được điều này trong một học thuyết kinh tế, chúng ta đánh đổi chính cuộc đời của mình để mong đạt được điều mà chúng ta mong muốn nhưng khi không đạt được lại để mình chìm trong tuyệt vọng và hèn nhát. Không phải sự đánh đổi nào cũng mang lại hiệu quả cao nhất, đôi khi sự đánh đổi của ta sẽ nhận về sự thất bại nhưng ta hãy tận dụng sự thất bại đó thành sự trải nghiệm để rủi ro đạt ở mức thấp nhất.
Nếu bạn đang dừng lại, không đuổi kịp dòng đời thì đừng đứng đấy lặng nhìn dòng người lướt qua mà hãy hòa vào dòng người ấy bằng niềm tin yêu và niềm hy vọng dâng tràn bạn nhé!
Tuesday, January 4, 2011 2:24:34 AM
Chúc xuân
1/ Năm hết Tết đến - Đón Mèo tiễn Hổ - Chúc ông chúc bà - Chúc cha chúc mẹ - Chúc cô chúc cậu - Chúc chú chúc dì - Chúc anh chúc chị - Chúc luôn các em - Chúc cả các cháu - Dồi dào sức khoẻ - Có nhiều niềm vui - Tiền xu nặng túi - Tiền giấy đầy bao - Đi ăn được khao - Về nhà người rước - Tiền vô như nước - Tình vào đầy tim - Chăn ấm nệm êm - Sung sướng ban đêm - Hạnh phúc ban ngày - Luôn luôn gặp may - Suốt năm con Mèo.
2/ Mùa xuân xin chúc - Khúc ca an bình - Năm mới phát tài - Vạn sự như ý - Già trẻ lớn bé - Đầy ắp tiếng cười - Trên mặt ngời ngời - Tràn đầy hạnh phúc - Xuân đến hy vọng - Ấm no mọi nhà - Kính chúc ông bà - Sống lâu trăm tuổi - Kính chúc ba mẹ - Sức khoẻ dồi dào - Đôi lứa yêu nhau - Càng thêm nồng ấm - Các em bé nhỏ - Học giỏi chăm ngoan - Chúc Tết mọi người - Năm mới hoan hỉ - Gặp nhiều niềm vui…
3/ Chúc nhau bằng thơ, câu đối:
- Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua.
Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà.
Vài lời cung chúc tân niên mới.
Vạn sự an khang vạn sự lành- Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều.
Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu.
Gia đình hạnh phúc bè bạn quý.
Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.- Đầu xuân năm mới chúc BÌNH AN,
Chúc luôn TUỔI TRẺ chúc AN KHANG.
Chúc sang năm mới nhiều TÀI LỘC,
Công thành danh toại chúc VINH QUANG..
4/ CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng
VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
Ý nguyện, duyên lành, đẹp ước mong
5/ CHÚC NĂM MỚI 2011 :
- Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào.
- Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ bạn luôn kiên nhẫn.
- Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ bạn thật sự là Man.
- Vừa đủ HY VỌNG để cho bạn được hạnh phúc.
- Vừa đủ THẤT BẠI để bạn mãi khiêm nhường.
- Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi nhiệt tâm.
- Vừa đủ BẠN BÈ để bạn được an ủi.
- Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu vật chất của bạn.
- Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn cho đời thêm hân hoan.
- Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan những thất vọng.
6/ Chào buổi tối, chào tạm biệt ngày cuối cùng của năm, chào tạm biệt những buồn vui lẫn lộn, chuẩn bị sẳn sàng để đón chào năm mới, đêm nay giao thừa lại về, năm mới lại đến, chúc cho ai đó hạnh phúc bên nữa yêu thương, chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẽ,chúc cho ai đó tìm được nhau sau tháng năm dài xa cách, chúc cho năm mới tràng đầy niềm vui, hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều, HAPPY NEW YEAR 2011!
7/ Công thức nấu món đêm 30 tết:
1. Lấy toàn thể 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán…rồi để cho ráo nước
2. Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
3. Trộn đều với : – Một chút tin yêu – Một chút kiên nhẫn – Một chút can đảm – Một chút cố gắng – Một chút hy vọng – Một chút trung thành
4. Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước
5. Rồi đem ngâm một lát trong dung dịch “Những điều tâm niệm của ḿnh”.
6. Vớt ra, xây nhỏ, đổ tất cả vào “Nồi yêu thương” và nấu với lửa “Vui mừng”.
7. Đem ra ăn với “Nụ cười” trong chén “Bao dung”.
8/ Chúc mừng năm mới. Hãy giữ lại những quá khứ đẹp để động viên bản thân và bạn bè! Hãy quên đi những dĩ vãng buồn để cuộc đời ý nghĩa hơn! Một năm mới với nhiều niềm tin sẽ thành sự thật! Mỹ mãn, mỹ mãn!