Sunday, 13. December 2009, 12:03:55
BÓNG ĐÁ ƠI!
Sunday, 29. November 2009, 13:41:53
THỜI TRANG "MIỀN LÃNG MẠN"
THỜI TRANG "MIỀN LÃNG MẠN"
CÁC CẢNH TẬP DỢT THỜI TRANG
THỜI TRANG "MIỀN LÃNG MẠN" RẤT THÀNH CÔNG TRONG ĐÊM CHUNG KẾT VĂN NGHỆ VỚI GIẢI NHẤT
NGƯỜI MẪU N.T.PHƯỚC (CÔ PHƯỚC) RẤT LỘNG LẪY TRONG ĐÊM DIỄN (ĐẸP LẮM CÔ ƠI!)

CÁC NGƯỜI MẪU CÙNG NHAU CHỤP HÌNH SAU BUỔI DIỄN (Từ trái qua: Ý Thư, Bảo Yên, Cô Phước, Ngọc Tú)
SONG SINH CÙNG CÁC NGƯỜI MẪU CỦA LỚP 08BC
SONG SINH CÙNG NGƯỜI MẪU N.T. PHƯỚC (CÔ PHƯỚC)
SONG SINH CÙNG NGƯỜI MẪU MINH NGUYỆT (LỚP 08BC)
CÔ THẢO CŨNG ĐẾN CÙNG CHUNG VUI VỚI LỚP ĐÊM VĂN NGHỆ
Thursday, 19. November 2009, 02:44:36
Vòng thi sơ khảo văn nghệ!
Hình ảnh những tiết mục trong vòng thi sơ khảo văn nghệ của lớp 08BC ngày 15/11!
Hai MC dẫn chương trình dễ thương (Minh Phương và Bảo Yên)
Tiết mục múa "Nàng Sơn Ca"
Tam ca (Ngọc Tú, Bảo Yên, Ý Thư) với bài "Hát"
Ý Thư cháy bỏng với "Về Ăn Cơm"
Đồng ca bài hát "Bài ca Phát thanh Truyền hình" - Hoàng Công Trình (Lớp trưởng) sáng tác.
Các người mẫu của lớp 08BC trong tiết mục biểu diễn thời trang "Miền Lãng mạn" - NTK: Quỳnh Anh
Tuesday, 17. November 2009, 14:50:25
Thầy ơi…
Thầy ơi…
TTO - Nếu có thể trở lại quá khứ, tôi chỉ ước gặp lại thầy - cũng là bố tôi - để gọi hai tiếng “Thầy ơi”. Song điều đó chỉ là ước mơ bởi thầy đã ra đi mãi mãi.
Ngày ấy...
Ông là giáo viên của một trường cấp III ở quê tôi. Năm tôi 6 tuổi, mẹ đón ông về sống chung và bảo tôi gọi ông là bố. Ông gầy khọm, tóc muối tiêu quá nửa đầu, đôi kính cận trễ xuống gần chóp mũi. Ông thường nhìn tôi nở nụ cười in hằn những nếp nhăn. Tôi không thích ông vì nghĩ ông đã cướp đi vị trí của bố tôi. Mặc mẹ rầy la, tôi nhất quyết không nói chuyện với ông, không ngồi ăn cơm cùng ông. Tôi cũng không gọi ông là thầy.
Ông gọi tôi là “Tuấn của bố” và thường mua cho tôi vài quyển truyện tranh hay vài cái kẹo lạc khi tôi được điểm 10. Những hôm trời trở lạnh, nửa đêm ông vào phòng khẽ đắp thêm chăn cho tôi, nằm bên canh tôi ngủ, chốc chốc chỉnh lại tấm chăn cho tôi. Có mấy lần tôi muốn chui đầu vào nách ông (như với bố ngày xưa) để được ủ ấm. Tôi biết ông yêu mẹ, yêu cả tôi. Nhưng tôi vẫn cứ gọi trống không “Ông ấy”.
Ông thích đánh cờ vua lắm. Thời ấy người dân quê tôi chỉ lo việc đồng áng, ít ai biết đánh cờ. Ông dạy tôi và mấy đứa nhỏ hàng xóm cách chơi cờ. Là người lớn nhưng ông không bao giờ nhường tôi hay bất kỳ học trò nào một nước cờ và dĩ nhiên là ông luôn thắng.
Có lần tôi đánh liên tục mà không hạ được quân của ông. Bực tức, tôi hất bàn cờ văng tung tóe khắp sân. Ông nhặt cờ lại và nói: “Tuấn của bố không thắng được vì con đánh theo cảm tính, chưa suy tính từng bước đi sao cho có lợi cả bàn cờ. Không nhất thiết phải cố bắt được vua. Có nhiều cách thắng đối thủ con ạ! Quan trọng là phải có chiến lược. Cuộc sống cũng như bàn cờ, làm gì cũng phải nghĩ đến kết quả. Hành động nào cũng nên có mục đích”.
Tôi lên cấp III, học ở trường ông đang dạy. Mặc tôi năn nỉ, mẹ nhất quyết không mua xe đạp cho tôi mà để ông chở tôi đến trường. Tôi chọc tức ông bằng cách liên tục nghiêng người qua lại để làm xe chao đảo. Ông không giận mà cố gắng giữ chặt tay lái. Cứ thế ông chở tôi đi học suốt những năm cấp III dù tôi không muốn, dù tụi bạn luôn ghẹo tôi là “đồ con nít, không biết tự đi học”.
Tôi liên tục được cử đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Có đứa xấu miệng nói: “Nó được đi thi học sinh giỏi vì là con thầy chứ chẳng có khả năng gì”. Tôi giận ra mặt, ông nói: “Bạn con nói gì không quan trọng. Cốt yếu là con hiểu bản thân mình. Con có thực tài thì mới được chọn đi thi, mới đoạt giải. Tuấn của bố có khả năng mà!”.
Những năm xa nhà học đại học tôi nhớ mẹ, tự dưng nhớ cả ông. Nhưng vì sĩ diện nên khi gọi điện thoại về nhà tôi chỉ nói chuyện với mẹ. Và lần nào mẹ cũng nhắc đến ông. Mẹ nói: “Bố nhớ Tuấn nhiều lắm. Chiều chiều bố ngồi đánh cờ mà cứ nhắc Tuấn hoài. Có lần mẹ bắt gặp bố cầm mấy cuốn truyện của Tuấn, chẳng đọc gì mà cứ lật qua lật lại”.
Tôi run người, quệt nước mắt. Từ khi nào tôi đã xem ông là thầy, là bố. Tôi đã trốn tránh cảm xúc của mình một thời gian dài… Tôi đã học được bao điều quý báu từ người thầy đặc biệt đó.
Thầy mất vì bệnh viêm gan khi tôi đang làm đề án tốt nghiệp, nhưng mọi người cố tình không báo cho tôi biết.
Tôi đã hình dung đến ngày tốt nghiệp sẽ chạy đến ôm thầy và nói: “Tuấn của bố được như ngày hôm nay là nhờ công của bố! Tuấn hãnh diện vì có bố! Tuấn yêu bố như bố ruột của mình”.
Tôi về đúng ngày mở cửa mả thầy. Tôi không khóc nổi vì không tin vào sự thật đó...
Có một câu hát tôi rất thích: “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này. Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…”. Và lúc này tôi thổn thức gọi: “Thầy ơi!”…
ĐOÀN THỊ LY (07CDBC1)
Bài đã được đăng trên “Nhật ký của nhiều người” (Nhịp sống trẻ - Tình yệu và cuộc sống) – TUOI TRE ONLINE
VÀO XEM:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=346630&ChannelID=194
Saturday, 7. November 2009, 06:41:59
Gắn đào tạo chuyên môn với giáo dục
Gắn đào tạo chuyên môn với giáo dục đạo đức nghề nghiệp cho sinh viên báo chí
Tài và đức là hai yếu tố luôn đi song hành, nó cần cho mọi người và cho mọi nghề. Lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh về mối quan hệ giữa tài và đức đã trở nên rất quen thuộc với chúng ta: “Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”. Việc giáo dục đạo đức nghề nghiệp cho sinh viên báo chí cũng quan trọng không kém việc đạo tạo chuyên môn, nghiệp vụ cho các em.
Những năm gần đây, chúng ta liên tiếp phải chứng kiến nhiều nhà báo trong làng báo Việt Nam vi phạm pháp luật, đạo đức nghề nghiệp. Nào là nhà báo ăn hối lộ (như Quang Thắng, nguyên phó ban thư ký báo Công An TP HCM, như Hoàng Linh, phóng viên báo Tuổi trẻ), nhà báo tống tiền (như Nguyễn Hùng Sơn, phóng viên báo Diễn đàn Doanh nghiệp), nhà báo đi buôn lâụ (như Nguyễn Minh Hải, phóng viên báo Thương Mại), nhà báo hoạt động lừa đảo (như Nguyễn Trọng Giác, Phó Tổng Biên tập Tạp chí Thị trường giá cả)… Đấy là chưa kể còn khá nhiều các nhà báo khác đang lợi dụng tấm thẻ của mình để chạy xin quảng cáo, nếu xin không được thì đe doạ, doạ dẫm sẽ viết thế này thế kia trên báo; nhiều nhà báo còn thiếu trách nhiệm xã hội khi đưa tin như kiểu tin buởi gây ung thư, ăn gạo có hại, chó biến thành…người…
Những ngày lễ, ngày hè tôi thường về quê để nghỉ ngơi. Nhưng cứ mỗi lần về là mỗi lần được nghe thêm các câu chuyện về sự hành nghề của nhà báo. Nơi trường bố tôi công tác, thường xuyên có nhà báo đến xin viết bài, xin quảng cáo về nhà trường, nhưng khổ nỗi làm gì có nhiều chuyện để mà viết thế. Từ chối mãi thì cũng không được, vì họ cứ đến, đến liên tục, đến dai như đỉa. Cuối cùng, đôi lần ông cụ đành phải đồng ý, mà đồng ý với giá cắt cổ.
Vậy bản thân các nhà báo đó họ có biết là mình vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức nghề nghiệp không? Tôi dám chắc là họ biết, biết rất rõ là đằng khác. Tại sao họ biết mà vẫn làm, vẫn vi phạm. Họ bị cám dỗ.
Đấy là chuyện của các nhà báo, còn của sinh viên báo chí thì sao? Có một thực tế như thế này:
Tôi có một người quen, có con là sinh viên báo chí. Hôm trước, chị ấy dẫn con đến nhờ tôi liên hệ một nơi để con chị đến thực tập. Khi hỏi về nguyện vọng thì bạn sinh viên đó rất thật thà mà bảo rằng nơi nào cũng được, miễn là họ trả nhuận bút cao và được đi xuống cơ sở nhiều (!) Rồi bạn sinh viên đó rất hồn nhiên kể cho tôi nghe những câu chuyện về sinh viên các khoá trước đi thực tập kiếm được bao nhiêu tiền, xuống cơ sở thì được tiếp đãi thế nào… Đây thực sự không phải là một trường hợp cá biệt, một tâm lý cá biệt !
Đối với khá nhiều sinh viên, tiêu chí để các em chọn và đăng ký nơi đến thực tế, thực tập không phải là sự phù hợp với điều kiện, sở thích, năng khiếu, năng lực của bản thân. Dù là đi thực tập, nhưng phải nơi nào được trả nhuận bút cao thì họ mới đăng ký, nơi nào được đi nhiều, được bổng lộc lắm thì họ mới thực tập. Đáng ra, trước khi đến một cơ quan báo chí nào đó, sinh viên phải tìm hiểu, phải xem đến đó mình sẽ làm gì và làm như thế nào để có một kỳ thực tế, thực tập hiệu quả nhất thì các em đó lại tìm hiểu xem ở đó họ trả nhuận bút thế nào, bổng lộc ra làm sao. Thực chất, đối với các em sinh viên đó, các kỳ đi thực tế, thực tập chính là cơ hội để họ kiếm tiền nhằm mua thêm điện thoại, quần áo mới… Khi đi thực tập về nhiều sinh viên ngồi tụm năm, tụm ba để hỏi nhau, kháo nhau xem kiếm được bao nhiêu tiền, đi chỗ này, chỗ kia “có gì không” mà ít ai hỏi đã học được những gì, rút ra được điều gì cho nghề nghiệp của mình trong tương lai?
Lại có nhiều nơi nhờ tôi tìm hộ một vài sinh viên báo chí ra làm việc bán thời gian. Thiết nghĩ, đây là cơ hội tốt để sinh viên của mình thực tập tay nghề, thực tập những điều vừa học được trong nhà trường nên tôi rất hăng hái, nhiệt tình tìm hộ. Nhưng những sinh viên đó ra chưa làm được việc gì, chưa viết được cái tin nào đã đòi hỏi mức lương phải thế này, đãi ngộ phải thế kia mới làm, rồi không bằng lòng và tự ý bỏ về. Các sinh viên đó cũng chẳng thèm báo lại với tôi một tiếng. Về sau, khi gặp lại người quen, tôi cứ thấy xấu hổ và ngượng ngùng vì sự mất uy tín của mình !
Nhiều sinh viên mới ra trường chưa được một năm đã thay đổi chỗ làm việc 5-6 lần, hỏi ra thì biết là lương thấp quá. Tôi cũng tò mò hỏi xem thấp là bao nhiêu? Em đó nói “chỉ có 2,5 triệu một tháng”. Tôi không dám nói gì vì lương của tôi bây giờ mới gần hai triệu một tháng!
Trường hợp khác, một em sinh viên năm thứ tư chuẩn bị làm khoá luận, nên gọi điện mượn tôi tài liệu. Vì nhà ở xa nên tôi nói em không cần đến nhà mà tôi sẽ mang đến tận trường cho em mượn. Thế rồi, khi em đó làm xong khóa luận, bảo vệ xong thì “lặn” mất tăm, chẳng quay lại cảm ơn cô lấy một câu và tài liệu của cô thì cũng “thó” luôn. Tệ hơn, khi tôi đọc lại khoá luận của sinh viên đó thì có đến 70-80% là copy lại tài liệu mà tôi cho mượn!
Nhà báo Trần Gia Thái (Giám đốc - Tổng biên tập Đài Phát thanh Truyền hình Hà Nội) có nêu một ví dụ trong Hội thảo “Đào tạo báo chí đáp ứng nhu cầu xã hội” tổ chức ngày 22/4/2008 tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền rằng: Cách đây bốn năm, có em sinh viên con một ông phó chủ tỉnh xin về Đài thực tập. Nhưng suốt kỳ thực tập, em đó không đi thực tập một ngày nào, không viết một tác phẩm nào, chỉ đến Đài hai ngày là ngày đầu tiên và ngày cuối cùng để giới thiệu và xin nhận xét. Mỗi lần cậu ta đến đều đầu tóc bóng mượt, điện thoại đắt tiền cầm tay, nghênh ngang, khệnh khạng…
Còn đang là sinh viên mà các em đã có những hành động và suy nghĩ như thế, đã thiếu lòng say mê với nghề, thiếu sự lăn xả, cống hiến trong công việc như vậy thì khi ra làm báo thực sự sẽ như thế nào?
Thực tế là có khá nhiều sinh viên của ta cũng năng động lắm, dù đang học nhưng cũng đã tìm cho mình được chỗ làm thêm. Đó là việc tốt, nhưng theo tôi quan sát thì cũng có hai mặt. Mặt tốt là vừa giúp cho các bạn đó có cơ hội gắn kết giữa học và hành, vận dụng những điều lý thuyết trên lớp để áp dụng vào thực tế, vừa giúp các bạn sinh viên có thêm thu nhập. Song cũng có điều chưa hợp lý.
Thứ nhất, công việc làm thêm ít nhiều ảnh hưởng tới thời gian biểu học tập của các em. Những em bỏ học ít thì một vài tiết, một vài buổi một môn, nhiều thì liên miên, có trường hợp tôi dạy em đó đã nhờ bạn ở trường Sư phạm đến học hộ. Thứ hai, phần nhiều các công việc của các em làm chỉ là giải quyết về mặt tài chính, chứ ít gắn kết với công việc làm báo, ít giúp nghề nghiệp của các em sau này. Các em chủ yếu là chạy quảng cáo, viết quảng cáo, tham gia “chân lon ton” trong các chương trình giải trí. Điều này có thể sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ, đến quan niệm về nghề của các em sau này.
Tài và đức là hai yếu tố luôn đi song hành, nó cần cho mọi người và cho mọi nghề. Lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh về mối quan hệ giữa tài và đức đã trở nên rất quen thuộc với chúng ta: “Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”.
Báo chí là một lĩnh vực có sức ảnh hưởng to lớn đến tư tưởng, tinh thần và đạo đức của công chúng. Nó được coi như một thứ quyền lực nhằm tạo dựng và định hướng tâm lý và dư luận xã hội. Hơn nữa, vì hoạt động trong lĩnh vực văn hóa tư tưởng nên đúng hay sai của một bài báo là sự thể hiện hiệu quả tốt hay xấu vượt ra ngoài rất xa một bài báo “vật chất” cụ thể. Vì vậy, nghề nghiệp đòi hỏi nhà báo không chỉ có kiến thức sâu rộng, giỏi nghiệp vụ mà còn phải có một cái tâm trong sáng. Một nhà báo vì vô trách nhiệm đưa một thông tin không có thật hoặc bóp méo sự thật sẽ có tác hại đến rất nhiều người.
Việc giáo dục đạo đức nghề nghiệp cho sinh viên báo chí cũng quan trọng không kém việc đạo tạo chuyên môn, nghiệp vụ cho các em.
Trong khi tìm hiểu để viết bài này, tôi được biết nhiều ngành họ cũng rất chú trọng đến việc giáo dục đạo đức cho cán bộ trong ngành, đặc biệt cho sinh viên trong nhà trường. Như trường y họ giáo dục về y đức, trường luật họ giáo dục về đạo đức của làm luật sư, trường kinh tế họ giáo dục về đạo đức của thương gia, trường sân khấu điện ảnh họ giáo dục về đạo đức của người diễn viên…
Hiện nay, cả nước có 4 trung tâm đào tạo báo chí là: Học viện Báo chí và Tuyên truyền, Khoa Báo chí – Truyền thông, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Hà Nội) đào tạo cử nhân, thạc sĩ đến tiến sĩ; Khoa Ngữ Văn, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh) và khoa Ngữ Văn, Đại học Khoa học Huế đào tạo cử nhân báo chí đều đã đưa môn học về đạo đức nghề nghiệp và luật báo chí vào giảng dạy chính thức trong nhà trường.
Ở Học viện Báo chí và Tuyên truyền, môn học “Đạo đức nghề nghiệp và luật báo chí” đã được giảng dạy từ năm 1995. Cách dạy và phương pháp dạy đã được cải tiến và nâng lên rất nhiều. Đấy không còn là những bài giảng đạo đức chung chung nữa mà đã gắn với thực tế nhiều hơn, sử dụng các tình huống, các trường hợp cụ thể để sinh viên tranh luận, đưa ra ý kiến. Các tình huống đều xoay quanh các mối quan hệ đạo đức nghề nghiệp của nhà báo như: nhà báo với nguồn tin, nhà báo với công chúng, nhà báo với nhân vật trong tác phẩm, nhà báo với đồng nghiệp… Ví dụ như: Một phóng viên được một ngân hàng tài trợ để đi học ở nước ngoài, khi về họ yêu cầu anh ta viết một bài về ngân hàng (ngân hàng đó làm ăn lành mạnh). Vậy phóng viên đó có nên viết không? Nếu viết thì viết như thế nào? Ban biên tập sẽ kiểm soát bài viết đó như thế nào để nó không trở thành một bài PR? …
Tuy nhiên, thiết nghĩ, điều đó vẫn là chưa đủ. Theo tôi, việc giáo dục đạo đức cho sinh viên báo chí không chỉ là nhiệm vụ của riêng thầy cô nào, của riêng môn học nào. Không chỉ mỗi môn học “Đạo đức nghề nghiệp và luật báo chí” sinh viên mới được biết về đạo đức nghề nghiệp mà là tất cả các môn học chuyên ngành đều có thể lồng ghép nội dung này vào bài giảng bằng những ví dụ, những hiện tượng tiêu biểu liên quan đến môn học của mình.
Ngoài ra, rất cần các cơ quan báo chí nơi có sinh viên báo chí ra thực tế, thực tập không chỉ tạo điều kiện, sự quan tâm để các em có thể luyện nghề mà còn có sự giám sát chặt chẽ hơn, quan tâm nhiều hơn tới rèn nghề, giáo dục đạo đức nghề nghiệp cho các em./.
Trường Giang
Khoa Phát thanh- Truyềnhình
(ST tại w.w.w nghebao.com)
Saturday, 7. November 2009, 06:39:19
Bàn về công việc dẫn chương trình phát
Bàn về công việc dẫn chương trình phát thanh
Dẫn chương trình và người dẫn chương trình là những yếu tố quan trọng của mỗi chương trình phát thanh. Ở các nước có nền phát thanh hiện đại, tiên tiến trên thế giới, công việc dẫn chương trình được coi là một khâu quan trọng và tện tuổi của những người dẫn nổi tiếng đã trở thành một sự đảm bảo cho sức hấp dẫn và thương hiệu của mỗi chương trình.
Ở Việt Nam, vấn đề này ngày càng trở nên bức xúc hơn, cấp thiết hơn trong giai đoạn hiện nay, khi các chương trình phát thanh trực tiếp ra đời, đòi hỏi ở mức độ cao kỹ năng dẫn chương trình của biên tập viên. Nhiều Ban biên tập ở ĐTNVN song song với việc cải tiến chương trình đã hình thành đội ngũ người dẫn bán chuyên nghiệp. Những cái tên: Đình Khải, Đồng Mạnh Hùng, Vân Anh, Thanh Tùng, Thu Hà… đã trở nên quen thuộc với đông đảo thính giả thông qua sự dẫn dắt linh hoạt, duyên dáng . Song nhìn chung, công việc dẫn chương trình phát thanh ở ta hiện nay vẫn chưa được coi trọng đúng mức và người dẫn chương trình vẫn là một hình ảnh mờ nhạt.
Có thể bàn về một số vấn đề trong khâu dẫn chương trình của chúng ta về quan niệm cũng như nội dung, hình thức thể hiện.
1. Về quan niệm:
Nhiều nhà báo phát thanh cho rằng: chỉ cần nội dung tin bài hay và phong phú thì sẽ hấp dẫn được thính giả, lời dẫn chỉ là yếu tố phụ, đưa vào để nội dung thông tin có đầu có đuôi, làm sinh động thêm chương trình. Công việc dẫn với đầy đủ ý nghĩa của nó không chỉ dừng lại ở đó.
Trước một chương trình, thính giả bị hấp dẫn bởi điều gì? Đó là bởi hai yếu tố:
+ Giá trị của thông tin
+ Sức lôi cuốn của việc truyền đạt thông tin
Hai yếu tố này đan xen, bổ sung cho nhau, gắn bó mật thiết với nhau, trong đó, sức lôi cuốn của việc truyền đạt thông tin lại phụ thuộc rất lớn vào khâu dẫn dắt. Có nhiều chương trình, nội dung được chuẩn bị rất công phu, tin bài phong phú, nhưng hiệu quả truyền thông lại không cao bởi thiếu một sự dẫn dắt chương trình lôi cuốn tương ứng. Nhiều tác phẩm đề cập những vấn đề nóng hổi mà nhà báo phải vất vả, lăn lộn với thực tế mới có được nhưng khi phát sóng nhiều thính giả bỏ qua vì không biết đến hoặc không bị hấp dẫn để chú ý lắng nghe. Chúng ta chưa thực sự quan tâm tới việc làm sinh động, hấp dẫn chương trình ở từng giây phút và làm thế nào để mỗi lần phát sóng, chương trình mang tới cho thính giả một sự mới mẻ, thú vị riêng. Nội dung thông tin hay, tất nhiên là một tiêu chí mà mọi chương trình cần đạt tới. Song, khâu dẫn dắt bị coi nhẹ sẽ làm giảm đi sức mạnh của mỗi một chương trình phát thanh. Biên tập viên, dẫn chương trình viên Lê Huy Nam - Ban Thời Sự - Đài Tiếng nói Việt nam đã nhận xét: “Lời dẫn có vị trí đứng giữa một phóng sự xuất sắc và nút tắt đài”.
2. Về nội dung:
Xuất phát từ quan niệm coi nhẹ công việc dẫn chương trình, nội dung dẫn của chúng ta lâu nay còn đơn giản, trùng lặp, ở nhiều chương trình là sự qua loa, đại khái, nhiều khi không có gì ngoài việc giới thiệu các thành phần của chương trình. Thậm chí có chương trình, sau nhạc cắt, biên tập viên đọc luôn tin bài. Những gì thính giả nhận được là sự xa lạ, rời rạc của thông tin. Chương trình trôi qua, thông tin loáng thoáng rồi rơi vãi. Với cách làm như vậy, chúng ta tự đánh mất người nghe!
Làm thế nào để người nghe đón nhận và ghi nhớ thông tin? Làm thế nào để thính giả không nghe một cách thụ động? Đó là những câu hỏi đặt ra cho biên tập viên trong quá trình dẫn. Nội dung thông tin càng hay, có nhiều chi tiết đắt thì lời dẫn càng phải hấp dẫn. Một điều thuận lợi cho người dẫn là khi có nội dung hay thì dễ nói hay, nói tự tin và phát huy được cao nhất khả năng dẫn dắt của mình.
Lời dẫn cần đạt được một số yêu cầu về nội dung như sau:
- Lời dẫn phải mở ra khúc dạo đầu cho chương trình, làm cho người nghe thưởng thức được hương vị của nó. Nhiệm vụ đầu tiên của lời dẫn là làm cho người nghe cảm nhận được cái hay, cái mới lạ mà chương trình sẽ mang đến cho họ. Họ nhận thấy được sự cần thiết phải nghe không chỉ vì nội dung thông tin nóng bỏng mà còn bởi sự lôi cuốn, duyên dáng của chương trình, ở đó họ có được những giây phút thú vị.
- Gắn kết các thành phần tham gia trong chương trình. Đó không chỉ đối với các vị khách mời mà đối với cả từng tin bài riêng lẻ, các bài hát được sử dụng trong chương trình. Đối với các vị khách mời, người dẫn vừa phải trực tiếp hỏi và dẫn dắt để khai thác và chuyển tải thông tin tới thính giả vừa phải giúp họ có được mối liên hệ gần gũi, thân mật với nhau để cùng bàn bạc và trao đổi. Đối với các tin bài được đưa vào chương trình, người dẫn phải nắm bắt cái hồn, cái ý của từng tác phẩm để dẫn dắt và kết nối. Bởi lẽ, khi phóng viên thực hiện tin bài, họ đi theo từng góc độ riêng của họ. Những tin bài đó phải được kết nối, xâu chuỗi thành một cái mạch chung, tạo nên tính tổng thể cho chương trình, làm nổi bật chủ đề mà vẫn có được những ấn tượng riêng.
Thông qua việc liên kết, gắn bó các thành phần tham gia chương trình, lời dẫn còn có ý nghĩa định hình tâm trạng, bối cảnh, lôi kéo thính giả gắn với chương trình từ đầu đến cuối. Từ việc cảm nhận được hơi thở của sự kiện, của vấn đề, người nghe trở nên chủ động tiếp thu và nhờ đó thông tin của chương trình giảm thiểu được sự lãng phí, đem lại hiệu quả cao hơn.
- Bám sát lượng nội dung thông tin được chuyển tải, rút ra từ đó cái ý sáng nhất, hấp dẫn nhất mà đánh vào sự tò mò của thính giả. Lời dẫn không thể là sự sáo rỗng, trùng lặp, lời dẫn của ngày hôm qua cũng có thể sử dụng cho ngày hôm nay và cho ngày mai. Đó vừa phải là sự mời chào hấp dẫn vừa lại chứa đầy kiến thức, gợi mở được vấn đề.
Ví dụ, có hai cách dẫn:
Cách thứ nhất: Tình hình Trung Đông tiếp tục căng thẳng. Sau đây là tin tổng hợp.
Cách thứ hai: Hôm qua được coi là ngày thứ sáu đẫm máu nhất trong 17 tháng xung đột liên tiếp ở Trung Đông. Phóng viên chuyên theo dõi tình hình khu vực này phản ánh chi tiết với quí vị và các bạn.
Cách thứ nhất có vẻ chung chung, không nêu được sự biến động mạnh mẽ của sự kiện, vì vậy kém phần hấp dẫn. Cách thứ hai sắc sảo hơn, bám sát nội dung, nêu được thông tin đắt giá, làm thông tin cựa quậy, thu hút sự chú ý của người nghe hơn. Cách làm này đòi hỏi sự nỗ lực của biên tập viên, phải đọc kỹ, hiểu kỹ nội dung chương trình. Đối với một số nước như Anh, Pháp, lời dẫn còn như là một sự quảng cáo cho thông tin, kích thích sự tò mò của thính giả. Với tinh thần học hỏi cái hay, loại bỏ cái dở, cái không phù hợp, tôi nghĩ rằng cách làm trên cũng có thể áp dụng đối với các chương trình phát thanh của chúng ta.
-Lời dẫn luôn phải có sự sáng tạo cao về mặt ngôn từ và ý tưởng. Ngôn từ trong lời dẫn không những phải chuẩn xác, chuyển tải được lượng thông yin cần thiết mà còn phải có sức biểu cảm cao, tạo ấn tượng. Bên cạnh đó những ý tưởng hay, mới mẻ, hóm hỉnh trong lời dẫn có thể đem lại cho thính giả sự thú vị, vui tươi và làm cho chương trình trở nên sinh động cuốn hút.
3. Về hình thức:
Hiện nay, chúng ta vẫn còn có nhiều chương trình không có người dẫn chương trình. Thay vì người dẫn, các chương trình này sử dụng hai giọng, một nam một nữ thay nhau đọc. Thậm chí có chương trình tên là: “diễn đàn” nhưng cũng chỉ là hai giọng đọc thay nhau. Kiểu dẫn “sau đây là” vẫn còn phổ biến, chẳng cần đầu tư công sức, biên tập viên cứ bật micro là giới thiệu và đọc tin bài. Nhìn chung, hình thức dẫn chương trình của ta còn đơn điệu, thiếu sinh động, chưa tận dụng được sức hấp dẫn của lời dẫn.
một số ít chương trình đã bước đầu coi trọng khâu dẫn chương trình, công việc này được thực hiện chu đáo hơn, song do cũng chỉ là công việc “làm thêm” nên thời gian và công sức dành cho việc thiết kế nội dung và hình thức dẫn còn ít ỏi. Ngay cả ở những chương trình này thì việc dẫn đơn điệu, xa rời nội dung vẫn xảy ra và những lỗi nhỏ trong quá trình dẫn do không chuẩn bị kỹ như việc giới thiệu sai tên tuổi vị chủ tịch tỉnh X hoặc sai địa danh, giới thiệu bài hát “ Chín bậc tình yêu ” song lại phát bài “ Ca dao em và tôi ”… làm cho người dẫn trở nên có vẻ ngô nghê và người nghe thì như đang ăn cơm mà cắn phải hạt sạn.
Có thể đưa ra một số yêu cầu về hình thức lời dẫn như sau:
- Lời dẫn phải ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề. Sau khi đưa ra được cái ý cần thiết, lời dẫn phải nhanh chóng nhường chỗ cho nội dung thông tin. Lời dẫn quá dàI sẽ làm mất hứng thú của người nghe.
- Lời dẫn phải duyên dáng, sinh động, tự nhiên. Người dẫn vừa phải tạo được sự duyên dáng trong lời nói vừa có cách ngắt nhịp phù hợp, tạo điểm nhấn để thính giả dễ nghe, dễ nhớ. Lời dẫn rất phong phú, đa dạng nhưng hay nhất lại chính là những lời dẫn giản dị, tự nhiên, gây được cảm xúc bất ngờ. Sự linh hoạt trong phong cách dẫn, sự đa giọng điệu, sự kết hợp hài hoà giữa giọng nam và nữ đem lại cho lời dẫn tính sinh động, thu hút sự lắng nghe.
-Lời dẫn cần được chuyển tải bằng giọng nói hay. Người dẫn chương trình cần phải có một giọng nói chuẩn về mặt thanh sắc, âm điệu, có khả năng biểu cảm cao. Người dẫn chương trình phát thanh lại càng phải có một giọng nói đáp ứng được những đòi hỏi cao về chất giọng và sức biểu cảm.
4. Đôi điều về người dẫn chương trình phát thanh
Để thành công trong công việc dẫn, người dẫn chương trình phát thanh ngoài những tố chất của một nhà báo như khả năng phát hiện nhanh nhạy, sự ứng đối linh hoạt, có bản lĩnh vững vàng thì người dẫn còn phải có duyên dẫn. Cái duyên đó lại chỉ có được nhờ các yếu tố: chất giọng hay, kiến thức rộng và cả tố chất riêng của bản thân người đó nữa. Chất giọng là bẩm sinh nhưng không thể thiếu sự rèn luỵện, còn kiến thức là sự luôn biết học hỏi, tìm tòi, sáng tạo. Kiến thức của người dẫn còn bao gồm cả vốn từ vựng phong phú, và ngôn từ mà người dẫn sử dụng bao giờ cũng giản dị, dễ hiểu, gần gũi với đời thường. Người dẫn cũng cần có khả năng diễn đạt một cách xác đáng những suy nghĩ, cảm xúc bằng lời, và cần có cả sự hài hước để làm tăng thêm phần sinh động, thú vị cho chương trình.
Dẫn chương trình theo đúng yêu cầu của công việc này là một việc khó, đòi hỏi nhiều sự nỗ lực của người dẫn. Một chương trình phát thanh, đặc biệt là chương trình phát thanh trực tiếp có thành công hay không phụ thuộc một phần rất lớn vào khâu dẫn. Bởi vậy, đã đến lúc các Đài Phát thanh của chúng ta đầu tư cho việc đào tạo, phát triển đội ngũ người dẫn chương trình và đặt cho công việc dẫn một vị trí xứng đáng trong danh mục các công việc của một chương trình, tạo thời gian thực hiện và có thù lao thích đáng cho người dẫn để khuyến khích họ làm việc. Cũng đã đến lúc các nhà báo phát thanh, đặc biệt là nhà báo trẻ dành một phần thời gian và công sức để học hỏi và rèn luyện năng lực dẫn chương trình của mình.
Riêng đối với Học viện Báo chí và Tuyên truyền là một cơ sở đào tạo các chuyên ngành báo chí, trong đó có chuyên ngành phát thanh, chúng tôi xin kiến nghị, trong quá trình đào tạo sinh viên chuyên ngành này nên rèn luyện cho các em kỹ năng dẫn dắt chương trình, bao gồm việc rèn luyện giọng, phát triển năng lực sử dụng ngôn từ cũng như khả năng nói trước micro và việc giữ bình tĩnh, ứng xử linh hoạt trong mọi tình huống, để khi các em ra trường sẽ là một đội ngũ có năng lực làm việc tốt, chịu được các thử thách của công việc, đáp ứng những nhu cầu mà các Đài phát thanh đang đặt ra.
ThS Đinh Thu Hằng
Khoa Phát thanh – Truyền hình
(ST tại w.w.w nghebao.com)
Showing posts 1 -
10 of 76.