Mèo Mon

have a lot of things to do!!!

Subscribe to RSS feed

Emotionless this city lie...

Túy Vân mây biếc

Trích "Tặng người quét chùa trên núi Túy Vân" - Cao Huy Thuần
"Tôi lên chùa Túy Vân hai lần. Lần thứ nhất bằng đường biển, từ thuyền Đá Bạc thẳng vào. Đó là năm 1987, đất nước còn quá nghèo, chùa hoang phế, cây mọc ngang nhiên cả trên cổng chùa, xoi bể gạch đá. Vào bên trong, ôi thôi, tàn tích thê thảm, mái nát, tượng hai hàng câm nín trong u tịch, vườn loang lổ vết tích chiến tranh. Buồn lòng, tôi đi vòng ra sau chùa, leo dốc, nhìn xuống biển tìm cửa Tư Hiền, nhìn lên cao vơ vẩn tìm một con chim bay có lông biếc như mây trời Túy Vân.
Lần thứ hai, cách đây non hai năm, tôi lên Túy Vân như một du khách biệt đãi: có xe riêng đi thẳng một lèo bằng đường bộ, có thầy Trung Hậu hướng dẫn, được lạy Phật giữa chánh điện đã sửa, ngắm nghía hai hàng tượng thẩm mỹ, thưởng thức một thắng cảnh hồi sinh, và, trước đó, được đọc thơ đề tặng chùa của vua Thiệu Trị khắc vào bia trước cổng:
Tích thúy toàn ngoan bất kế xuân
Cầu long ẩn phục liệt lân tuần
(Vòi vọi non xanh ước mấy xuân
Rồng thiêng nương náu chốn hang thần)
Thú thực, đọc thơ xong, nhìn bãi biển, tôi không khỏi ngậm ngùi. Vẫn còn đấy màu biếc tích chứa trong núi non đã bao nhiêu đời. Nhưng đâu rồi rắn rồng ẩn mình trong chốn hang động? Trước bãi, ngay sát cổng chùa, thuyền chài dàn dựng thành xóm. Sát hông, quán nước, chợ búa tranh nhau làm chủ giang sơn, máy phát thanh ồ ạt phóng ra nhạc đủ loại. Cho nên, lẳng lặng, tôi lại đi vòng ra phía sau, leo dốc tìm mây biếc trong tên chùa trên đỉnh Túy Vân. Vài hố bom vẫn còn đó, hầm cá nhân chưa lấp hẳn, nhưng sau chùa đã quang đãng, đứng trên tháp nhìn xuống biển khơi lòng cứ lâng lâng hào khí, tưởng mình như tướng quân ngày trước, viễn vọng trời biển để bảo vệ gấm vóc nước non. Nghĩ đến vua Minh Mạng thỉnh thoảng đến viếng núi này để nhẹ lòng lại càng kính phục cái nhìn thẩm mỹ của người xưa, biết chọn nơi đâu đẹp, không phải chỉ để ngắm, mà còn để sám hối lỗi lầm, bởi vì nơi cái Đẹp có cái Thiện.
Trở lại chánh điện, trời đã xế chiều, hoàng hôn như chực phủ xuống núi non, ngôi chùa vắng lặng bỗng càng thêm quạnh quẽ. Tự nhiên tôi cảm thấy hiu hắt, nhìn thầy Minh Chính bên cạnh bỗng chạnh lòng một cách vô lý. Thầy còn rất trẻ, mới tốt nghiệp Học Viện đã lãnh nhiệm vụ trông nom ngôi chùa rất xa thành phố, lạc lõng trên chốn núi đồi này. Trong u hoài của buổi chiều sơn thủy, tôi hỏi: thầy ở đây có buồn không? Thầy nói không, Túy Vân là nơi thầy chọn. Trong chùa, chỉ một mình thầy, trừ một ông già "ở đậu thường xuyên". Một mình thầy trên non dưới biển, giữa quần chúng nghèo xác nghèo xơ. Chùa tuy mới tu sửa nhưng vẫn còn quá đơn sơ, nghèo xơ nghèo xác, Tôi chưa có thì giờ để nhìn chỗ thầy ở, vừa mới đến đã gặp thầy, mừng tíu tít, chưa kịp uống nước đã được thầy dẫn đi xem chùa, leo tháp. Tôi muốn hỏi thầy có sách để đọc không, nhưng sợ thầy nói không thì chắc tôi chết đứng giữa sân. Nhưng tôi không thấy thầy buồn, chỉ thấy thầy quyến luyến không muốn rời khách. Tôi cảm động đến nghẹn cổ, thấy đạo còn vững nơi chốn hẻo lánh xa xôi, bình thường, giản dị, như ngàn năm vẫn thế, hết thế hệ này qua thế hệ khác, bao giờ cũng có người trẻ nối tiếp người già. Không nói thêm được gì nữa, tôi theo thầy bước xuống bậc dốc, ra cổng.
Trên đường về, thầy Trung Hậu chỉ cho tôi: chỗ này là quân Pháp đổ bộ, chỗ kia là chỗ chúng tập trung lính tráng, chỗ nọ là chúng tiến quân hãm kinh thành. Túy Vân nằm ngay trang đầu của lịch sử mất nước, khi tàu chiến của Pháp phá vỡ phòng thủ Thuận An, tấn công Huế, chiếm kinh đô, chính thức đô hộ. Chúng thắng ta không phải vì chúng mạnh mà vì ta yếu; ta yếu vì ta đầy loạn ở bên trong. Làm thế nào để trị loạn ở bên trong, ngày xưa cũng như ngày nay?
Tôi biết câu trả lời của thầy Minh Chính: quét chùa, tụng kinh, khổ và vui với quần chúng nghèo nơi ven núi góc biển. Tôi làm nghề dạy học nên lúc nào cũng khuyến khích học, nhưng học không phải đi xa để kiếm mảnh bằng. Xa phồn hoa, thầy Minh Chính vẫn có thể tiếp tục học được nếu thầy có sách. Và học như thế, lắm khi thành đạt hơn đi xa, bởi vì có học có tu thì mới trị loạn được, trước hết là trị loạn ở nơi mình. Thầy Minh Chính chỉ bình dị quét chùa thôi và chắc chẳng nghĩ gì đến chuyện đời cao xa, nhưng Túy Vân còn hay Túy Vân mất, đâu có phải chẳng liên quan gì đến hưng vong của lịch sử? Ngày trước, Túy Vân là biên phòng của kinh đô vì trấn ngự cửa biển Tư Hiền. Ngày nay, bao nhiêu biên cương của đất nước đang thiếu những Túy Vân với những người quét chùa bình dị? Họ quét chùa thôi, nhưng không phải chỉ để sạch sân chùa. Để sạch cho nước.
Học cho lắm, đọc sách đắm say, có khi ra thành tối, Phật sờ sờ trước mặt cũng không thấy. Tâm bình dị, dạ chân chất, nhìn đâu cũng thấy Phật."

Đọc bài này xong, vừa thấm thía, vừa tự nhủ một lần nào đó ta cũng tìm đường lên núi Túy Vân. Google một phát, mới hay đây là ngôi chùa cổ được chúc Nguyễn Phúc Chu xây dựng từ tận thế kỷ 17. Năm 1825 vua Minh Mạng đổi tên thành chùa Thánh Duyên và đổi tên núi thành Thúy Hoa. Sau đó vua Tự Đức đặt lại tên Túy Vân Sơn. Đứng trên đỉnh Túy Vân, sẽ nhìn thấy được dãy Bạch Mã xa xa, vùng đầm phá Đá Bạc, cửa biển Tư Hiền.
Ta có một ước ao, ta có một khát khao... một ngày được đứng trên Túy Vân, cảm nhận cái thanh tịnh nhẹ nhàng, sao mà trời yên bể lặng!

Đuối...

Sao dạo này thấy đuối như con cá chuối thế không biết...
Một hôm đi dọc theo bờ suối
Biết-tuốt nhảy qua con cá chuối
Hic hic

Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù...


Lãng đãng... Giọng Hiền Thục hợp với bài này lạ!

    Back to opera smile


    Đánh dấu sự trở lại với opera, sau quá nhiều thay đổi...
    Hôm nay, họp toàn công ty. Giờ mới thấy rõ tác động của khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Trước giờ mình là người vô lo. Thờ ơ với kinh tế. Đi làm cho 1 cty đa quốc gia, okei, I've got it bigeyes
    Tự dưng thấy sếp mình... dễ thương, nhưng đồng thời cũng có cảm giác gì đó lạ lạ, giống như có nợ. Không thích tí teo nào!
    Nếu sao quả tạ có rớt trúng đầu em thì em cũng cười và đón nó thôi anh! Hihi!

    ôi cái sự học hành....

    Đi học! Nghe sao đơn giản. Mà đi làm rồi mới thấy khó khăn và vất vả. Có lẽ vì ham chơi hơn hồi trước. Có lẽ vì có nhiều thứ phải dành thời gian hơn. Nguyên nhân chủ yếu là học sai phương pháp... Chà. Già rồi, trí nhớ kém cỏi rồi, mới phát hiện mình đi sai đường. Mà lại học một cái môn quá khó, quá là khoai đi sad. Học xong học kì 1, thất bại kinh khủng. Học 4 môn cơ bản, mà chẳng có môn nào gọi là ổn. Học lại, có lẽ cũng là đáng lắm!

    Nhưng nếu không học, thì sẽ mãi mãi dừng lại. Sẽ cảm thấy hối tiếc kinh khủng. Mà mình thì không muốn thế chút nào. Nên dù chậm chạp như con rùa, dù có thấy xấu hổ, cũng phải cố mà học tiếp.

    Hy vọng sau khi đọc sách xong, sẽ cố gắng thay đổi cách tư duy và cách học... Cái đầu bắt đầu ham tiền sẽ sáng ra đôi chút. Hahaha...

    ?

    ngày đó vội vã giấc mơ qua...

    Rơi vào chiều Z




    Appassionata. Tiếng thở dài trong đêm. Ngày hôm qua là thế...




    Đợi em qua. Đường phố thao thức.
    Cả gió mưa cũng dịu dàng...



    Ngày hôm qua. Cạn lối. Chỉ có ta trước biển rộng...




    Chợt nhận ra...

    Ai cũng có lòng tự trọng và kiêu hãnh của riêng mình. Khi nó đủ lớn để cảm thấy bị tổn thương, dù là ngu ngốc, cũng sẽ buông tay!

    Biệt...


    Lâu lắm không nghe bạn Dương hát. Bạn này bằng tuổi mình... Nghe lại bạn hát Nhớ về Hà Nội. Vô tình thấy bài này. Chỉ vỏn vẹn một chữ. "Biệt". Tò mò... Lâu lắm rồi mới có một bài thấy thích từ lần nghe đầu tiên. Nghe nhạc. Đọc thơ. May quá, cảm xúc chưa bị mất đi tí nào, dù suốt ngày chỉ có bêtông và cốt thép


    BIỆT
    Thơ: Phạm Trung Kiên
    Nhạc: Trần Viết Tân





    Giã từ
    hoa cúc và... em
    Giã từ
    mùa thu cũ
    Ô cửa vàng
    nắng rủ
    Gió
    thổi ban công chiều
    Còn lại bên mùa
    những phím cầm...
    rêu
    Cơn giông
    trút ngoài thềm
    Mang em...
    về phương khác
    Những lối về
    xào xạc
    Hoa vàng
    nhói lòng ta
    Một cuộc tình...
    đau
    Còn gì ở lại
    trong những mùa sau
    Không biết nữa
    Thôi
    xin đừng...
    nhắc nữa
    Màu hoa đã
    phai dần
    bên ô cửa
    Giã từ
    em
    ... hoa cúc
    Giã từ
    ta!!!


    [/COLOR][/SIZE]

    IN THE MIDDLE OF A HEART BEAT


    Một ngày. Nghe lại những bản tình ca xưa cũ. Đọc lại "Những cây cầu ở quận Madison". Nghĩ vơ vẩn về chuyện muôn thuở, tình yêu...

    Bán cây Duy Ngọc! Mua nó vì một người... đã rất yêu tha thiết. Đúng là một thời sinh viên sôi nổi, học, chơi và yêu hết mình.

    Có một thời, ngay cả nỗi đau
    Cũng mạnh mẽ, ồn ào không giấu nổi...

    Muốn chơi đàn với người ấy. Muốn tập nhạc chung. Muốn ở bên cạnh. Muốn trở thành một Rocker...
    Thấm thía cảm giác ở gần, rất gần người ấy. Nhưng thật sự là nghìn trùng xa cách. Có những đêm nghe "In the middle of a heart beat" mà tim đau nhói


    I found now, in the middle of a heart beat
    And I know that I'm doing right
    Together we are still so far apart

    And the more I try to be your light
    I can't get any closer to your heart...


    Nghe từ ông anh mình. Tình yêu có điểm dừng. Kiểm soát. Băn khoăn... Tình yêu là vô hạn hay hữu hạn? Nếu tình yêu là hữu hạn, nếu ta yêu người sâu đậm và nồng nàn, vì sao không đẩy nó đến tận cùng, để trở thành vô hạn? Điểm dừng ở đâu? Nếu có một điểm dừng, liệu tình yêu có còn mang những màu sắc như tự thân nó đã có? Dừng ở đâu thì được? Và ta có thể di chuyển điểm dừng ấy không? Mình ta, hay cả hai người? Nếu chúng ta đứng trước điểm dừng, như một giới hạn, ta có giữ được tình bạn của nhau? Để ta mãi mang theo tình cảm ấy như một kỷ niệm...

    Một buổi tối ngồi ở quán cafe với bạn. Ruhm ngon, nhạc hay. Chuyếnh choáng. Nói chuyện thẳng và thật. Về những điều không hài lòng. Bạn và mình còn phải cố gắng nhiều nữa. Binh đường để đi tiếp. Để tình yêu không trở thành một thói quen nhàm chán. Để trở thành điểm tựa của nhau. Để thấy bình yên...




    Stay...
    I need you here
    For a new day to break
    Stay...
    I want you here
    like a shadow in my wake