Cảm giác "bình yên" quá
Friday, November 25, 2011 3:12:50 PM
]Lại một cuối tuần nữa, thời gian vẫn âm thầm trôi qua đôi lúc trong vô thức của đời người. Chỉ đến khi đêm về, trong tĩnh lặng, nghe văng vẳng bản nhạc buồn thì đó cũng là lúc những cảm giác bâng khuâng tràn đến. Nhớ blog của nhỏ bạn có câu với ý về sự cô đơn (giữa chốn đông người vai kề vai vẫn thấy mình bơ vơ). Cái cảm giác vắng lặng, trống trải giữa người đi học và đi làm thật khác biệt quá. Giờ đây mình mới cảm nhận thêm vắng vẻ đôi khi lạnh lẽo của cuộc sống. Muốn lẩn tránh đi cảm giác cô độc này, người lớn không bằng đứa trẻ, vô tư, vô lo...
Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe
Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Ðời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình min
Mấy hôm nay mình dành một ngày Chủ Nhật rảnh rỗi để làm những việc của một kẻ lười biếng: ngủ, lang thang, cảm nhận cuộc sống... Rồi muốn kiếm một nơi vắng vẻ nào đó câu cá, chèo thuyền. Muốn hưởng cảm giác bình yên một nơi nào đó.















