Ngày đầu tiên đi học
Ngày 19-Con đi học-Sơm hơn kế hoạch của mẹ 1 ngày.Với mẹ,từ khi con chào đời,sau việc cai sữa ,thì đây là cuộc cách mạng thứ 2 của cả hai mẹ con mình.
Tối hôm qua,mẹ đã vận động tư tưởng cho con khá tốt.Mẹ vẽ ra cả 1 viễn cảnh của trường hoc:Con sẽ nhờ cô nặn giúp mẹ hòn bi nhé,con sẽ múa hát cùng các bạn nhé,Con nhớ gọi cô khi đi rửa tay mà ko thể đóng vòi nước nhé.......Con rất háo hức lắng nghe và hưởng ứng "vâng ạ!" dồn dập .
Nhưng khi ấy mẹ cũng chưa thể đưa ra 1 cái phỏng đoán tốt đẹp gì cho ngày đầu tiên tới trường của con.Mẹ lo lắng .mẹ thức đên 12 h.Mẹ ngồi chuẩn bị đồ cho con ,và ghi chép tỉ mỉ về nếp ăn ,ngủ và một số thói quen sinh hoạt của con vào một cuốn sổ nhỏ để trong ba lô .Mẹ cảm thấy làm như vậy mẹ mới an tâm,vì đùng một cái thay đổi môi trường,cô chưa hiểu con,con chưa quen với cô nên làm như thế se dễ dàng cho cả hai cô trò.Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi ,nhưng đêm qua mẹ cứ thao thức mãi,nhiều cảm xúc cứ đan xen lẫn lộn.Trên hết là sự lo lắng,và tự nhủ rằng bản thân mẹ phải quyết tâm trước.Mẹ là 1 giáo viên nghiêm khắc ,và cũng là 1 người mẹ nghiêm khắc.Quan điểm của mẹ là đên tuổi nhận thức được,đên tuổi cần phải có sự giáo dục của nhà trường là đi học-cho dù ở nhà vẫn có bà có thể trông con.
Buổi sáng,sau khi ăn cháo và uống 1 cốc nước cam.Con cùng bố mẹ đến trường.Khi con đến là giờ tập thể dục buổi sáng.Rộn rã tiếng nhạc,tiếng bước chân,con rất chú ý.Nhưng khi mẹ đặt xuống thì ngập ngừng ko dám bước đến cùng các chị các bạn.Mẹ đưa con vào với cô.Con vào lớp,mon men đồ chơi và rất ngại ngùng với cô.Mẹ định lán lại chút chút cho con quen dần nhưng cô bảo bố mẹ để cô đón con.Thế là ,mẹ chào con rồi quay đầu đi.Cố ko ngoảnh lại nhưng mẹ nghe tiếng con khóc và tự nhủ lòng bản thân mình phải quyết tâm nếu mình quay lại là mọi việc sẽ hỏng bét.
Mẹ đi dạy,lòng cứ thấp thỏm.Rut điên thoại ra....Chẳng lẽ vừa mới đi khỏi đã điện đóm.Ko hay...10 h mẹ điện Ko thấy cô nghe máy...Nóng ruột ,mẹ điện cho bố...Bố cũng nóng ruột nên bố nói sẽ tạt qua trường nhưng ko để con thấy.Một lúc sau thi cô điên"Thiên Anh ngoan ,cháu chỉ khóc một chút lúc mẹ đi thôi rồi chơi,cười đùa với cô.Chị cứ yên tâm dạy học nhé!"Mẹ cũng phần nào đỡ lo .Một lúc sau bố lai điên bảo bố đã qua trường.Con đi xuống nhà ăn rồi.
Buổi trưa,mẹ ở nhà cứ trằn trọc mãi.Mẹ khó ngủ vì nhớ và lo cho con.Chiều 3 giờ đã nhấp nhổm đi đón.NHưng khi mẹ đến cổng chưa mở.Từ ngoài mẹ quan sát thấy co đang bế con,con chỉ chỏ cái gì đó.Con ko thấy mẹ.4 giờ cổng mở.Mẹ vào lặng lẽ để quan sát con.Con ngồi trên lòng 1 cô.1 cô giáo khác giơ tranh các loài vật ,con đọc to con gấu,con gà trống..Cô bảo gà gáy thế nào?con đưa tay lên miệng"Ò Ó O O "...nhìn yêu quá ,nhớ quá đi mất.Mệ đến gần cửa đúng tầm nhìn của con,con vẫn say sưa học,chỉ khi cô giáo nhìn ra mẹ con mới phát hiện ra,mà lạ kì chưa,con vẫn ngồi yên trong lòng con,còn véo von thế này"BAn nãy Nhím ko nhìn thấy mẹ Hương đâu cả nhé" cả cô và mẹ cùng cười.Cô bảo con ra với mẹ khi ấy con mới bước ra và ôm mẹ.Mẹ hỏi han một chút về con.Cả hai cô đều khen con ăn và chơi ngoan hơn cả nhiều bạn cũ.Cô bảo cô đã xem kĩ phần ghi chép cảu mẹ và bảo mẹ an tâm cô sẽ dần dần giúp con thích nghi với cuộc sống ở trường.Con khoanh tay chào cô dõng dạc,rồi theo mẹ về.Gặp 1 bác dạy cùng mẹ ,con cũng tự khoanh tay chào to,ko cần mẹ nhắc nhở.Ôi mẹ ngạc nhiên lắm đấy nhé,vì bình thường miệng con cứ lí nhí.Mới ngày đầu tiên con đã tiến bộ thế này sao?
Một ngày may mắn...!Mẹ trút phần nào nỗi lo.Chỉ phần nào thôi vì mẹ biết ngày đầu tiên cũng chưa thể nói hết được.Mong rằng mầm non của mẹ sẽ dần thành chồi...thành cây.Cố gắng lên con nhé!
