Vậy là lại thêm một lần nữa mày bị bỏ rơi, blog à. Mỗi lần bỏ rơi mày là một lần ta có rất nhiều lý do rất hợp lý khác nhau. Ta nhận thấy ta phải học ôn thi, ta phải học thêm cái này, học thêm cái nọ... Rút cuộc lại luôn luôn là không có thời gian, và thế là ta bỏ rơi mày. Nhưng rồi thình thoảng ta lại quay trở lại, hô hào rất hoành tráng là từ nay ta sẽ không để mày bị cô đơn, mốc meo nữa. Nhưng cuối cùng mọi việc lại trở về đúng quỹ đạo cũ khi ta tìm thấy vài lý do hợp lý cho việc hạn hẹp về thời gian. Và dù mày đã bị bỏ rơi rất nhiều nhưng bất cứ khi nào ta có tâm trạng gì và muốn tâm sự thì mày luôn sẵn sàng lắng nghe tất cả. Ta có thể nói mày là thứ gắn bó nhất với ta ở trên thế giới mạng bao la này không nhỉ?
Rồi sẽ có ngày mình phải rời xa ... Mình muốn cố gắng để lại trong lòng mỗi người xung quanh một phần nỗ lực của mình và mong rằng điều đó sẽ giúp đỡ họ trong tương lai ... Vì nhất định sẽ có ngày phải nói lời chia tay ...
Một vài dự định sắp tới: 1. Cai máy tính >"< Ôm lấy cái máy là cái bệnh nghiện nặng làm ngốn hết thời gian rảnh rỗi của mình mà chả cho ra kết quả gì T_T 2. Tập trung học ngoại ngữ. Tiếng Anh >> không học cũng chưa chết ngay nhưng mà mình không muốn nghe thêm những câu kiểu như "dạo này ấy học sút tiếng anh à?" "không học tiếng anh nữa à?" (tớ không học nó từ lớp 10 rồi ạ và tớ mong các bạn ấy hiểu là học ngày càng khó lên, tớ ngày càng lười đi và trình độ tớ thì có hạn thôi). Tiếng Nhật >> mình thích nó ra phết rồi đấy. Tiếng Pháp >> có 1 cơ hội mở ra trước mắt, đăng kí học tại chức 4 năm và hy vọng tràn trề là sẽ có bằng cùng lúc ra trường. Ấy là hy vọng thế thôi! và cũng chưa biết sẽ nhảy vào cơ hội này hay không đây. 3. Nghỉ học đàn. Cái này làm mình trăn trở ghê lắm. Nhưng hoàn cảnh xô đẩy thì chịu thôi. Vả lại trừ vụ đi ăn cốc kem mùi vị terrible trên zodi vs giá cắt cổ thì chưa lần nào mình thấy phí tiền như là vụ học đàn cả Có lẽ mình sẽ học vào thời gian rảnh rỗi trong các kì nghỉ hè sau. Thế là hết mà chém gió với hội bạn "Đố bọn mày biết ai dậy đàn cho tao nhé" 4. Làm đề cương. Lần này mình sẽ quyết tâm làm đề cương ngay khi được phát sách. Kì này có triết rồi Còn 2 môn Hóa nữa chứ. Gì mà hữu cơ với phân tích chứ. Mình còn chả biết trường mình có bao nhiêu loại môn hóa nữa. Hix! 5. Tăng cường sức khỏe bản thân. Từ đó để tập tốt bóng chuyền. Từ đó để qua trong kì thi lại.
Dự định là thế đấy! À còn một dự định nho nhỏ nữa. Đó là tặng một món quà cho anh Nam Khánh xong rồi rủ anh ý đi ăn ở quán trà sữa ngon ơi là ngon ở gần trường mình
"Anh không thể sống thiếu em" "Em không thể sống thiếu anh"
Trước giờ xem phim trên TV cứ thấy người ta nói vậy. Mình nghĩ nó thật là nhảm nhí. Nhưng giờ mình đã hiểu cảm giác thế nào gọi là "không thể sống thiếu" rồi Khi bị thiếu mất một điều quan trọng vô cùng thì cuộc sống sẽ trở nên kém thi vị đi biết chừng nào, trống trải biết chừng nào! Mình mới nhận thấy vị trí ấy là duy nhất và không gì có thể thay thế được.
Ôi em 5220 của mình! Không có em là không có nhắn tin (tệ thật), không có nghe nhạc (đại họa), không lên web đọc fic được (trái đất sụp đổ!). Ôi nhớ em ấy quá
Hòa béo chuẩn bị mua điện thoại, con béo mất não này mỗi lần nó dần dứ mua điện thoại là mất bao nhiêu công sức tư vấn của chị em mà mãi vẫn chưa mua được. Nó hỏi ý kiến mình mà mình thì chỉ thấy điện thoại của mình là tốt nhất nên chỉ biết bảo nó mua giống mình thôi. Nếu trường hợp xấu nhất xảy ra là nó không sửa được và phải mua cái mới thì mình sẽ vẫn mua 5220. Number 1!
Yay, mình đã đậu rồi! Mặt của cả mẹ và mình đều nhòe nước mắt. Mình sẽ nỗ lực hết sức, cố gắng kết thân với nhiều bạn mới, và thật cẩn thận để không bị vấp ngã.