Thursday, 12. July 2007, 07:02:50
Truyện ngắn :'Nỗi buồn ...'
Vô tình đọc được câu chuyện này trên NET, một câu chuyện tuy buồn nhưng mình thấy nó rất hay, nên đã post lên đây để các bạn cùng đọc
NỖI BUỒN RỰC RỠ
Anh nó dúi vào tay nó thùng đồ nghề sửa xe và bảo: “Làm việc cho đỡ buồn và đỡ đói”. Thế là nó trở thành anh thợ sửa xe trước một công viên nhỏ trong Thành Nội năm nó mười sáu tuổi.
Họa hoằn mới có kẻ xìu lốp, trật sên ngang qua đó còn thì nó nằm dài trên ghế đá, bụng đói meo, ngắm mảnh trời xanh qua kẽ lá. Có khi nó nhìn tụi học trò đi qua. Mới năm ngoái nó còn như chúng! Nó nuốt ực nỗi tủi nghẹn xuống họng và vớ cái que vẽ đầy trên mặt đất những thứ ngổn ngang trong lòng nó. Nó vẽ giỏi hơn sửa xe đạp cả triệu lần. Khi bố mẹ còn sống, nó đã từng mơ trở thành họa sĩ.
Mùa hè đến. Có một kẻ lạ xâm chiếm ghế đá của nó. Nhánh phượng trong tay cô chói chang như ngọn lửa. Bỏ thùng đồ nghề xuống, nó nghênh chiến:
- Đi chỗ khác. Ghế ni của tui.
- Ơ… ghế nhà anh chắc? - Địch thủ không vừa.
- Như… ng… t… ui… giành… tr… ước
- Ghế công viên ai đến trước ngồi trước.
Đuối lý, nó ngồi bệt xuống cỏ. Nếu nó tiếp tục, nó chỉ rặn ra từng chữ làm trò cười cho cô ta. Bao giờ xúc động, nó cũng cà lăm rất nặng.
Kẻ chiến thắng mân mê nhánh phượng, loay hoay đến nỗi làm rơi. Cô bé đứng bật dậy. Nhánh phượng ngay dưới chân mà cô cứ mò mẫm, sờ soạng dọc chiều dài ghế đá. Cơn giận đột nhiên tắt ngúm. Nó biết đó là một cô bé mù.
- Đây nì! – Nó nhặt và đưa cho cô nhánh phượng.
- Cám ơn… Trả ghế cho… đây!
- Không cần nữa.
- Rứa mình ngồi chung được không?
Lần đầu trong đời, có đứa con gái đề nghị với nó như vậy. Nó cố đẩy tiếng “được” ra khỏi miệng nhưng âm và thanh cứ lấp ló sau lưỡi nên đành đứng lặng ngó cô. Bây giờ thì nó nhận ra cô bé rất xinh. Con gái cả trường nó không ai được như vậy. Cô áp má vào nhành phượng và bỗng nhiên nó muốn vẽ hình ảnh ấy đến cháy lòng.
- Hoa phượng màu đỏ phải không? – Ngập ngừng cô tiếp - Màu đỏ ra răng ?
- Hắn… như… màu… lửa… màu… ớt…
Bối rối, nó lại cà lăm. Tả là phải so sánh. Cô không nhìn thấy làm sao hình dung?
- Đẹp lắm phải không? Phải đổi hai con búp bê len đấy.
- Không nói tui hái cho.
- Đã quen mô mà bảo! – Cô cười, lúm đồng tiền dễ thương chi lạ!
- Nó còn được gọi là hoa học trò phải không?
- Ừ.
- Có đi học không?
- Nghỉ rồi.
- Răng rứa?
- Cha mẹ tui bị… tai… nạn chết… không ai nuôi.
- Buồn quá nhỉ! Còn em thì chưa bao giờ thấy cha mẹ em. Ba em bảo sẽ cho em chữ nổi. Đọc ri nì… - Cô làm bộ sờ vào trang sách tưởng tượng.
Nó im lặng. Tiếng “em” ngọt ngào làm nó sững sờ. Nhánh phượng trong tay cô đỏ nhức nhối. Trong lớp nó cũng có một cây, bây giờ đang thắp lửa. Tụi con gái sẽ năn nỉ tụi con trai khèo lén. Tại sao nó vĩnh biệt mùa hè sớm thế?
- Anh mấy tuổi?
- 18 – Nó thêm đại hai tuổi để chắc được gọi bằng anh.
- Lần này em đoán trúng. – Cô thở phào – Có lần em gọi một thằng nhỏ 10 tuổi bằng anh. Giọng nó như ông cụ. Nì… anh có muốn làm bạn với em không? Sáng nào em cũng ra đây chơi. Em muốn có bạn lắm nhưng… ai chơi với em cũng chán. Em mù mà!
- Không… ch…án… mô! – Nó dứt khoát.
- Nghéo không?
Cô giơ ngón tay út xinh như chồi lan đợi nó. Nó chùi tay vào quần rồi lồng ngón tay mình vào đó. Hơi run.
Ngày tháng nhẹ thênh từ khi có bạn. Nó chẳng ngồi thừ hay nằm dài nữa. Nó đến sớm, cố ăn mặc sạch sẽ hơn dù cô không nhìn thấy nó. Cô hỏi nó đủ thứ trên đời nhưng ngôn ngữ nó quá nghèo nàn để mô tả. Những khi bí, nó thường cà lăm và cô chịu khó nhặt lấy từng tiếng. Giá cô nhìn thấy, nó sẽ vẽ chúng ra. Vẽ dễ hơn tả.
Thường cô ngồi trên ghế đá với một nhúm len vụn đủ màu. Cô biến nó thành những con búp bê len xinh xinh còn nó giúp cô sắp xếp màu sắc. Có hai đứa những con búp bê len trở nên ngộ nghĩnh hơn. Nhiều khi cô thẫn thờ, không làm, không nói. Nó biết cô buồn, len lén thả vào lòng cô tặng vật ngớ ngẩn – chiếc lá, hòn sỏi… Cô ve vuốt chúng, đôi mắt vô hồn lặng lẽ mở to. Nó đọc thấy một tiếng kêu nghẹn tắc, da diết, tuyệt vọng: “ánh sáng! Hãy cho tôi ánh sáng!”.
Một ngày, trên đường về, nó nhặt ở đống rác một chú mèo con gần chết. Một tháng sau, nó tặng cô. Con mèo vàng hơn nắng, trắng hơn tuyết, óng ả, mượt mà, bé bỏng và bàn tay cô cảm nhận được điều đó. Cô mừng đến nỗi không nói thành lời, chỉ chìa tay cô cho nó. Nó nắm lấy bàn tay thật xinh ấy, viết vào lòng bàn tay chữ mèo. Cô ngẩn người còn nó cắt nghĩa:
- Tên hắn viết rứa.
- Anh viết lại đi. Thật chậm – cô hồi hộp.
Nó lặp lại từng nét rồi cầm tay cô viết vào lòng bàn tay nó. Sáng đó hai đứa không làm chi nữa ngoài chữ mèo. Chúng bò lổm ngổm trên mặt đất, chữ nọ chồng chữ kia nhưng cô sung sướng không tả xiết. Cô bảo: “Anh sẽ dạy em viết tên em, tên anh, tên mọi thứ quanh mình chứ?”. Nó trở thành thầy lẫn thợ trong suốt mùa thu, một mùa thu có “em ngồi đây tóc ngắn và mùa thu rải nắng ở chung quanh”. Học trò nó rất ham học. Nó mua cho cô phấn, bảng con và tập cho cô viết các chữ cái. Ngày cô ghép chúng là một ngày quan trọng. Cô ngồi trang nghiêm, bảng cầm tay. Nó hái một ngọn lá đặt vào tay cô rồi xướng to: “L… a… la… sắc lá…”. Cô nghiêng đầu lắng nghe như hứng từng âm thanh trước khi chúng rơi xuống mặt bảng. Chữ L và chữ A run rẩy chồng lên nhau hoặc có khi xa nhau cả quãng, dấu sắc lọt thỏm ở giữa nhưng cô bé thì tái nhợt vì xúc động. Thế giới tối tăm và tĩnh lặng của cô bị xáo trộn. Mọi vật không im lìm nữa. Chúng rạo rực dưới tay cô, hăm hở kêu lên: “Viết tên em đi! Tên em nữa! Em nữa…!”.
Cô say sưa viết còn nó lặng lẽ vẽ khi không có việc. Con mèo luẩn quẩn bên cạnh học vồ những chiếc lá rơi. Đó là những ngày êm đềm nhất của nó từ khi cha mẹ nó mất. Nó vẽ những ngày vui ấy vào một quyển vở, vẽ cả ước mơ của cô và của nó. Trong đó dĩ nhiên cô hết mù và nó cũng hết làm thợ sửa xe. Nó đã quen việc nhưng không quen ý nghĩ làm anh thợ sửa xe suốt đời. Trong giấc ngủ nó cũng vùng vẫy thoát khỏi số phận.
Mùa đông đến, vô cùng khắc nghiệt đối với người nghèo. Công viên vắng tanh. Khách không có, cô bé mù không đến. Nó co ro, môi thâm tím vì lạnh nhưng không bỏ đi chỗ khác. Kết quả nó ốm một trận nên thân. Khi nó đi làm lại, lác đác đã có người đến bán mai ở công viên, những cành mai đầy nụ phong kín nắng tháng chạp. Nó chờ hoài, chờ hoài nhưng cô bé mù bạn nó vẫn không đến. Những gì còn lại của cô là một con búp bê len, lem luốc, ẩm ướt, gần như vùi trong lớp lá.
***
- Đi thôi em. Bức tranh có gì đâu mà xem hoài!
- Nhưng em thích. Không biết có phải vì màu hoa chói chang như lửa đó không?
- Hoa phượng đó mà!
- Hoa phượng ư? Ôi hồi nhỏ em đã đổi hai con búp bê len lấy một nhánh hoa nhỏ xíu. Em đã thèm thấy nó xiết bao!
- Hè đến tha hồ thấy. Chỉ cần đến một trường học.
- Nó là hoa học trò phải không?
- Ừ. Đi thôi!
Nhưng người đàn bà đẹp, khá sang trọng cứ đứng chôn chân trước bức tranh vẽ một cô thiếu nữ ngồi trên ghế đá, áp má vào nhành phượng. Hoa phượng hắt cả nỗi buồn rực rỡ lên khuôn mặt cô. Bức tranh lạc lõng giữa đám bạn bè bí ẩn, xa xôi, đại diện cho các trường phái, khuynh hướng, chiếm một góc lẻ loi nhỏ bé ở tận cuối phòng. Có phải mùa hoa chói chang và nét buồn khôn tả của thiếu nữ trong tranh đã níu chân bà lại hay tại cách áp má vào hoa của cô ta quen thuộc quá chừng? Càng nhìn, những cánh hoa dường như càng xoè to, lập loè. Hàng mi dài như hai vệt tối của cô thiếu nữ động đậy, trào ra lai láng nỗi buồn. Hoa phượng rực rỡ, tuổi thanh xuân rực rỡ mà sao bức tranh vẫn buồn khôn tả. Bà nhắm mắt lại. Màu hoa vẫn sáng rực trong bóng tối. Khi bà mở mắt ra, một mùa hè xa xôi bỗng thức dậy, chói chang kỷ niệm. Bà tưởng như thấy một người nữa trước cô bé, một người bà chưa hề biết mặt. Người ấy xướng to: “L… a… la… sắc lá” bằng một âm sắc mà ngần ấy năm trời bây giờ bà vẫn nghe rõ dường như hôm qua. Bà ngửi thấy mùi hoa phượng hăng hắc, cả mùi dầu mỡ phả ra từ hoài niệm. Hai mươi năm. Đủ để làm nên phép lạ cho đời bà. Bà được đi xa chữa mắt. Được… Được… Nhưng còn người ấy?
- Đi em!
- Chút nữa!
- Nếu em thích quá thì anh hỏi mua vậy. Họa sĩ ơi!
Trong một góc, cái đầu bù xù động đậy.
- Bức tranh vẽ cô gái với nhành phượng giá bao nhiêu? Không thấy đề giá.
- Bức đó à? Tại sao không là bức khác?
- Tại vì vợ tôi thích.
- Nhưng bức đó không bán.
- Bao nhiêu tôi cũng mua.
- Rất tiếc. Đó là tranh người ta gửi.
- Ông làm ơn cho tôi… gặp người ấy được không? - Người đàn bà xen vào.
Người họa sĩ đứng tuổi có khuôn mặt mệt mỏi, nhàu nát nhìn người đàn bà chăm chú rồi thở dài:
- Cả tôi cũng không biết bây giờ anh ta ở đâu, còn hay mất. Anh ta không phải là một họa sĩ nhưng anh ta vẽ dễ dàng như người ta thở. Chúng tôi tình cờ quen nhau. Thỉnh thoảng anh ta đến xem tôi vẽ. Rồi một ngày anh ta bỗng đem gửi tôi bức tranh này. Đó là tác phẩm sơn dầu đầu tiên của anh ta nhưng nó khá quá chứ. Chỉ với kỹ thuật thôi không thể được như thế. Tiếc là không có bức thứ hai!
- Tại sao thé?
- Anh ta gửi rồi đi… Đã nhiều năm rồi không trở lại. Tranh chẳng ai hỏi mua mà có hỏi mua tôi cũng chẳng nỡ bán. Đó có thể là tác phẩm đầu tiên và cuối cùng của một người. Giá bà nhìn thấy anh ta lúc gửi gắm cho tôi nửa tâm hồn anh ta nhỉ?
Họa sĩ nhìn ra đường, ánh mắt xa xăm:
- Bà thấy kia! Dòng đời như nước. Ai biết anh ta bị cuốn về đâu?
Người đàn bà lặng lẽ khóc. Bà đã quen lối khóc không trào lệ cả thời thơ ấu tối tăm.
- Nếu bà còn thích, một năm nữa bà quay lại. Tôi giữ thế cũng đã lâu rồi. Một năm nữa anh ta không trở lại, tôi sẽ trao nó cho người biết trân trọng nó.
- Dạ.
Tiếng “dạ” nhỏ nhẹ, thẫn thờ rút ra như tiếng thở dài khép lại cuộc đối thoại. Nó cũng mênh mang, bất định như cuộc đời. Người đàn bà đứng trước bức tranh với một dáng vẻ khiến người họa sĩ già không thể không phác họa bằng mắt. Bà lặng lẽ từ biệt nỗi buồn rực rỡ rồi đi ra khỏi phòng tranh.
Họ đi rồi. Họa sĩ cảm thấy trống trải. Ông nhìn những bức tranh. Chúng cũng lặng lẽ nhìn ông, thì thầm trong vô thanh. Chụp lấy mũ, ông lê những bước chân cô đơn, mệt mỏi trên hè phố và mất hút trong dòng người nặng trĩu vui, buồn, bất an…
Quế Hương
Nguồn: coinguon.com
Wednesday, 4. July 2007, 01:39:09
Bài thơ về Huế
VỀ HUẾ NGHE MƯA
Bích Vân
Huế thương, nhớ lắm mùa mưa !
Mưa rơi rỉ rả chiều lưa thưa buồn
Mưa tuôn nước ngập phố phường
Mưa theo Em đến sân trường vắng hoe
Mưa dài ngày tháng lê thê
Mưa đêm Em thấy phòng the lạnh lùng
Mưa trưa nên nắng ngập ngừng
Mưa, nghe tiếng nhạc buông chùng bơ vơ
Mưa, hoa rủ lá bơ sờ
Mưa dai dẳng quá cho thơ lệ nhòe
Mưa, Em lạc lối đường về
Bên nhau ta bước, mưa mê mẩn đời
Mưa từng hạt nhớ đầy vơi
Mưa gieo mật ngọt những lời yêu đương
Huế xưa mưa mãi vấn vương
Tóc Em mưa gội nhớ thương nghìn trùng
Mai này mưa lạnh trời trong
Ta về cùng lắng tiếng lòng nghe mưa
--------------------
Saturday, 16. June 2007, 02:42:53
Lời thơ thay dòng tâm sự!
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi. Và tiếng ca hân hoan ấy khiến cho cả sơn ca và hoạ mi phải ghen ty. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe và chính Thượng Đế trên Thiên Đường cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại.... ít ra là truyền thuyết nói như vậy...
1.HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU
Đoàn Thị Lam Luyến
Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò, dẫu phải chờ lâu biết mấy
Em sẽ chờ,
Như thể một tình yêu
Em sẽ chờ như hòn đá biếc xanh rêu
Của bến sông xưa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía trời xa
Em sẽ chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Em ở hiền,
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà đợi trầu dập mới cay
Dẫu chẳng hẹn hò, em vẫn đợi vẫn say
Ngâu xa nhau có ngày Ngâu gặp lại
Kim Kiều lỡ duyên nhau cũng có ngày quan tái
Em vẫn chờ, vẫn đợi
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu
*********************
2.NĂM VIÊN ĐÁ NHỎ
Vĩnh Quang Lê
Có năm viên đá nhỏ
Biết tôi đợi chờ em
Xin kết làm bè bạn
Vì chúng cũng cô đơn
Cũng đợi chờ ai đó
Bồi hồi trong bóng đêm
Viên đã nhỏ đầu tiên
Nói với tôi lặng lẽ
Nếu anh muốn được yêu
Xin đừng yêu nồng nhiệt
Vì phụ nữ xưa nay
Không thích người tha thiết
Họ thích kẻ lặng im
Họ tưởng kẻ lặng im
Sẽ là người sâu sắc
Kìa bao tên ngốc nghếch
Đầu rỗng như chiếc thùng
Trá hình trong lặng im
Đánh lừa bao trái tim
Viên đá nhỏ thứ hai
Lại khuyên tôi cách khác
Đời nhiều cô gái đẹp
Dại gì anh chỉ yêu
Có một người duy nhất
Dễ gì họ yêu anh
Như một người duy nhất
Viên thứ ba trầm ngâm
Có lẽ sống cô đơn
Trên đời này tốt nhất
Tự do và ràng buộc
Thứ nào ta thích hơn
Viên thứ tư bí mật
Xin anh nhớ một điều
Đừng hoá thành viên cuội
Trong sưu tập tình yêu
Của các cô gái trẻ
Họ sẽ ném anh đi
Khi thấy viên đá khác
Như chúng tôi bây giờ
Xưa từng yêu tha thiết
Một giây thành đá đen
Viên thư năm nghiêm khắc
Xin hãy nhớ tình yêu
Không cần ai dạy dỗ
Vì buồn vui đau khổ
Có ai người giống nhau
*********************
3.ẢO ẢNH
Sưu tầm
Tôi đã chôn sao anh cứ hiện về
Nấm mồ ấy không một lần nhang khói
Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi
Tôi bồi hồi, tôi bối rối, tôi yêu
Romeo giữa cuộc đời có được bao nhiêu
Mà cô gái dám làm Juliet
Xuân Hương ơi màu trầu xanh tha thiết
Nhưng tìm hoài chẳng có kẻ ăn cùng
Ảo ảnh mãi thôi ảo ảnh đến không cùng
Mồ anh đó tôi chôn bằng nước mắt
Hồn chìm nổi lênh đênh hồn phiêu dạt
Để lại về khắc khoải sống trong tôi
Thiên đường bao la nhặt hết giữa cõi đời
Những ngôi sao làm một vì tinh tú
Ảo ảnh của tôi ơi hãy bay vào vũ trụ
Thế giới này đâu có chỗ cho anh
*********************
4.ĐÁP LỜI ẢO ẢNH
Sưu tầm
Thế giới này đâu có chỗ cho em
Đừng tìm kiếm, đừng đợi chờ mòn mỏi
Cả ước mơ cao xa cả đời đau khắc khoải
Nghĩa lý gì đâu giữa phù phiếm đời thường
Tôi cũng từng nông nổi như em
Ảo ảnh đắp xây lâu đài bằng cát
Rồi một hôm nước chiều lên xoá hết
Còn lại gì một cõi lòng nát tan
Chôn chặt thôi em quá khứ những ngày qua
Nấm mồ nhỏ xinh xin đừng hương khói
Xin đừng để một mai sống lại
Ảo ảnh - niềm u uất khôn nguôi
Chấp nhận thôi em, sống giữa cõi đời
Là phải biết hi sinh những điều mình mơ ước
Romeo giữa cuộc đời này – làm sao có được
Nên đừng làm Juliet cô đơn
*********************
5.HAI NỬA YÊU THƯƠNG
Sưu tầm
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi, anh là ai vậy ?!
Sao để tôi tìm mãi tên anh
...
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Không có anh tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ một
Nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu
Không phải của mình, không phải của nhau
Thì Thượng Đế ơi xin đừng bắt con lầm tưởng
Bởi con biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai khi tìm nửa của mình
... Tôi đã tìm anh, vâng tôi đã tìm anh !
Nhưng tìm mãi đến giờ chưa thấy
Và chắc rằng trên đời này anh cũng vậy
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau !
*********************
6.MỘT MÌNH TRONG CHIỀU...
Sưu tầm
Con chim sẻ đứng trên mái ngói kia
Muốn nói gì với mặt trời ?
Lời chim thì nhỏ
Bầu trời thì cao...
Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành tầng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu
Giá như ta là của nhau
Đơn giản như ánh nắng ngoài kia
Thời gian không còn rỗng
Em muốn đem cho anh tiếng khóc từ đáy lòng nước mắt đã khô
Giá như anh có một lần nhìn được !
Nhưng !
Con chim sẻ đứng trên mái nhà
Hót hoài
Chẳng có ai nghe....
Chẳng có thuốc trường sinh nào giữ được tuổi trẻ của em
Chẳng như loài hoa bất tử
Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình
Con chim sẻ bay đi còn để lại những dấu chân phiền muộn
Trên mái ngói đầy rêu
Như danh thiếp một mối tình đi vắng
Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng
Già nua...
Mệt nhoài...
Giá như anh có một lần biết được
Em muốn như con chim sẻ kia
Bay đi
Bay đi
Dù không đến được mặt trời
(Coppy right NET)
Wednesday, 23. May 2007, 01:22:54
Thơ tình :"Răng chừ anh mới tới"
Coppy right NET
RĂNG CHỪ ANH MỚI TỚI
Tửu bất túy nhơn, nhơn tự túy.
Hoa bất mê nhơn, nhơn tự mê.
Không phải rượu,
không phải hoa,
một chắc cô gái Huế;
mới tưởng tượng thôi,
đã lảo đảo ... quên về!
Tui đâu có đi thi.
Cũng đâu phải học trò xứ Quảng.
Tui là kẻ quen nòi phiêu lãng;
điếm cỏ, cầu sương
ngày tháng lai rai.
Em ở mô năm bảy mốt bảy hai?
Cứ tới hè là tui tuông ra Huế.
Tui vô duyên, chỉ gặp toàn các "mệ".
Em nghỉ hè, chú mạ bắt cấm cung?
Ông Trời ... Thừa Thiên
cắc cớ vô cùng!
Chưa cho gặp
đã bắt nửa đời xa cách!
Ba mươi mấy năm rồi
bỗng chiều ni,
đất khách
Em yêu kiều từ trong mộng bước ra.
Tui ngất ngây,
đâu bởi rượu, bởi hoa;
mà bởi câu:
"răng chừ anh mới tới?"
Friday, 11. May 2007, 04:51:50
Một Câu Chuyện Tình Yêu
(Nguồn: Hoathuytinh.com)
Giả Vờ Thôi Anh Nhé
Giả vờ bọn mình yêu nhau được không Anh? Thế thì Em sẽ…
Em sẽ giả vờ đụng khẽ tay Anh. Nhưng Anh phải giữ tay Em lại, thật lòng đấy nhé !
Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên Anh. Nhưng Anh cứ ôm Em-giả vờ sợ mất Em Anh nhé.
Em sẽ cố tình im lặng. Để Anh cuống hỏi “Em đâu…”,thật lòng được không ?
Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng Anh phải đợi, đợi Em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: Thôi, hay là Anh cõng…
Lên xe, Em làm như bùn ngủ. Biết Em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu Em.
Giả vờ mình yêu nhau Anh nhé. Để Em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho Anh như thế , giả vờ đi Anh, và cái nhói đau trong Em rất thật…
Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má Em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến Em bối rối biết bao nhiêu.
Giả vờ Anh giơ cao lên một món quà bắt Em cố với! Để Em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.
Anh hãy giả vờ nói yêu Em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu Anh? Và Em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…
Giả vờ níu kéo Em khi Em nói: Có lẽ đã tới lúc Em đi! Nhưng Anh phải hứa cái siết tay giả vờ của Anh đủ mạnh . Đủ mạnh ...
Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt Em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt Em thôi …
Và cuối cùng Em đã giả vờ Anh là Em không yêu Anh.Sự thật là Em yêu Anh biết bao Anh biết không?
Hãy giả vờ anh nhé!Vì em biết ...
Thursday, 3. May 2007, 10:46:52
Thơ ... Của Mình
Có một câu chuyện đã xảy ra từ lâu ,lâu lắm rồi.Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa yêu một chàng hoàng tử,nàng công chúa đã viết rất nhiều rất nhiều thơ cho hoàng tử đọc.Nhưng đến một ngày, hoàng tử bỏ đi xa,từ đó nàng công chúa không còn viết thơ nữa...Đây là những bài thơ sau cùng nàng viết kể từ khi hoàng tử ra đi.Và đó cũng là những bài thơ cuối cùng của nàng.
ĐIỆU NHẠC MÙA ĐÔNG.
Mùa đông lại về em có lạnh lắm không
Có còn thích ngắm mưa ngàn rơi nhẹ
Nhỏ giọt buồn trên khung cửa ngày xưa
Và còn thích lang thang chiều mưa bạc
Mùa đông về em có còn nghe nhạc
Bên cây đàn của một gã tình si
Giờ xa xôi em có nhớ những gì
Bên khung cửa ngày nào đầy hạnh phúc
Mưa ngàn ơi trời buồn nên ông khóc
Em cũng buồn sao mắt lệ em rơi
Hay em tiếc khoảng trời đông năm củ
Có tiếng đàn và có gã tình si
Nay xa rồi em còn nhớ nữa chi
Gã tình ấy đã ra đi mãi mãi
Chỉ còn cây đàn nằm lặng giữa cơn mưa
Mùa đông lại về gõ nhịp tịch tình xưa.
*** *** ***
MỘT NẺO ĐƯỜNG KHÉP VỘI.
Gió nhè nhẹ thổi qua làn ô cửa
Nắng vội vàng nên hai nửa chia đôi
Tâm hồn ai giờ đã quá xa xôi
Mông lung nhớ tưởng chừng là hư ảo
Điệu nhạc buồn gieo dắt cõi lòng xưa
Sao gợi nhớ một thời chân bước vội
Miệng ngập ngừng lời nói khẽ cắn đôi
Giờ chia phôi nắng vàng còn một nửa
Anh đi rồi nên xa lắc ước mơ
Còn lại tôi một mình ngu ngơ hát
Giữa khung trời mây lảng đảng buông trôi
Cho khép vội tâm hồn ai một thuở
Khóc vu vơ và nói cũng vu vơ
Gió bâng quơ thổi qua làn ô cửa
Nắng hạ về nay hai nửa đã xa
Còn riêng ta một mình chân bước vội
Nẻo đường xưa giờ đã khép lại rồi.
*** *** ***
TÂM TÌNH GỞI GIÓ.
Vào một chiều chợt nghe tiếng sơn ca
Hót sau vườn tình yêu, hoa nở rộ
Và em biết một điều cũng vừa đến
Đó là điều chỉ mới đến hôm nay
Bằng ánh mắt bằng con tim chân thật
Dù em biết chim hót là quy luật
Vẫn thấy lòng rộn rã một mùa xuân
Còn riêng anh có hay không hồn nhỏ
Thao thức buồn khi vắng tiếng sơn ca
Mắt xa xăm dõi về nơi cuối phố
Dẫu biết rằng chim kia là của núi
Đóa bằng lăng lặng lẽ tím bên đường
Em lặng lẽ giữa phố phường thương nhớ
Mở đôi mắt, con tim và tay nhỏ
Mong một lần vuốt nhẹ đôi cánh tơ
Để cảm nhận cái mịn màng của gió
Áp sát vào lòng nghe nhịp thở nhanh
Và bên anh em thấy đời hạnh phúc
Dẫu biết rằng đó chỉ là cảm xúc
Của riêng em bất chợt đến mơ hồ
Nhưng ý thức ,tâm hồn và nỗi nhớ
Sống thực trong em chẳng giối lừa
Dù ngày mai hay ngàn ngày sau nữa
Em còn mãi giữ hoài tiếng lòng anh.
(My Poems)
Friday, 27. April 2007, 06:22:25
Nghe những ... Tàn Phai.
(Những bài thơ sưu tầm )
Tàn Phai 1
Hoa nở rồi hoa lại tàn…
Niềm vui đến rồi vội vã ra đi,
Em lạnh lùng …
Tình yêu chưa kịp ấm,
Trái tim anh bỗng hóa úa tàn,
Như cánh hoa kia không còn sức sống…
***
Tàn Phai 2
Nếu đóa hoa kia được một lần tươi thắm lại…
Anh cũng chỉ dành dâng tặng mình em,
Rực rỡ ấm nồng đón bình minh em thức dậy,
Sưởi ấm trái tim em…
Chỉ dù phút chốc…
Nhưng ước mong có bao giờ là sự thật,
Đóa hoa kia vẫn tàn lụi giữa bình minh
Khô héo…chỏng chơ…
Chứng nhân của một cuộc tình cay đắng
Mãi mãi úa tàn …
***
Tàn Phai 3
Đêm một mình lang thang phố cổ,
Vô hồn, lạc bước…
Đóa hoa tàn,
Nắm chặt…
Lạnh lẽo…
Xuýt xoa…
Tìm mùi hương còn sót lại…
Hương ái tình!
Em còn nhớ quán cà phê ngày cuối,
Anh và em bên nụ hồng vàng…
Li biệt…
Liệu có kẻ nào giữ giùm chúng ta,
Đóa hoa tàn đẫm màu nước mắt..
Hoài…
***
Tàn Phai 4
Ngày mệt mỏi,
Trở về căn phòng tối…
Thả mình..
Khung trời riêng,
Cô độc…
Nơi đây vẫn còn…
Cánh hoa tàn …tặng em..
Thảng thốt..
Tỉnh giấc…
Ngước nhìn..
Vẫn còn đấy …bên khung cửa..
Cánh hoa tàn…!
Mặn…
Nước mắt..
Nhớ…
Kìa… bừng sáng…
Cánh hoa tươi thắm lại…
Cười…
Hạnh phúc…
Chới với…
Mộng… lại là mộng…
Bình minh đã tới…
***
Tàn Phai 5
Em vẫn thế lạnh lùng như thuở ấy
Muốn trở về sống ở cõi đời trần tục
Sẽ không một chút huyền ảo lung linh
Em muốn trốn chạy với thực tại chính mình?
Em vẫn thế lạnh lùng từng câu nói
Và như thế, anh thấy mình có lỗi
Không thể vẽ cầu vồng vắt nhịp trái tim em
Không viết nổi tình ca ru em từng giấc ngủ.
Em nói đúng, mọi thứ trên đời đều thay đổi
Tuân theo quy luật biện chứng của thời gian,
Và trái tim chúng ta cũng vậy…
Sẽ làm theo sự mách bảo của thời gian
Em đâu biết trái tim anh tuy đã héo
Nhưng vẫn mãi là một trái tim bất tử,
Vì trong nó là một tình yêu bất tử,
Nó sẽ hồi sinh bởi thần dược của tình yêu.
Hoa thủy tinh thì đã vỡ tan rồi…
Nhưng hoa bất tử thì muôn đời vẫn thế
Tuy úa tàn nhưng mãi là vĩnh cửu
Đó là cả một niềm tin bất diệt…hi vọng…mong chờ
Friday, 27. April 2007, 06:14:56
Thơ tình ... Thơ tình ...
(Những bài thơ sưu tầm _ Của các tác giả)
Không đề
Đã bao lần em cố để quên
Để nhận về nhiều hơn là nỗi nhớ
Bài thơ buồn như bài thơ còn dang dở
Hoa sữa ngậm ngùi theo những dấu yêu
Có thể em đã yêu anh quá nhiều
Đến mức tưởng chừng không thể yêu ai hơn được nữa
Mà anh lại trao em một tình yêu xẻ nửa
Một nửa hao gầy, một nửa mong manh...
Mình chia tay vì em, hay vì anh?
Vì anh vô tâm hay vì em cố chấp?
Em kiêu hãnh ngẩng đầu mà khóc
Nhìn bầu trời sập nát giữa hoàng hôn.
Em làm bạn với nỗi buồn và sự cô đơn
Run rẩy khóc mỗi lần xem nhật ký
Hạnh phúc đắt hơn ngàn lần em vẫn nghĩ
Nhưng một nửa thôi em cũng chối từ....
*********************************************
Nước mắt của biển
Em vẫy vùng trong sóng biển chơi vơi
Biển mặn đắng khi lỡ tan vài giọt
Ở đầu môi mím chặt lúc thuỷ triều
Và em biết, em yêu biển rất nhiều
Đã từng khóc khi biển cồn sóng dữ
giọt nước mắt rơi trong chiều lộng gió
Khi biển gào lên xé nát trái tim em
Em biết nếm vị ngọt của nước mắt trái tim
Không giống nước biển đằm đằm mặn chát
Em vẫn khóc trước những điều chân thật
Lòng biển đau, cũng là trái tim đau
Muốn vỗ về cho đến mãi mau sau
Đừng mặn chát biển ơi đừng như thế.
********************************************
Nửa vời
Em sợ nhất là sự nửa vời
Khi tất cả trong em là nguyên vẹn
Nửa vời tình yêu, nửa vời tình bạn
Nên tình yêu đổi màu, nên ước hẹn đơn sai...
Chân lý nửa vời, sớm một chiều hai
Sự thật nửa vời chẳng ai thấu tỏ
Căm giận nửa vời phòng khi sóng gió
Quyết tâm nửa vời, đời dễ tiến lui...
Nửa vời đúng, nửa vời sai
Nửa vời trắng đen, nửa vời thù bạn
Trời đã sinh cho em một trái tim nguyên vẹn
Có lẽ nào em yêu một kẻ nửa vời?!
********************************************
Nửa vời
Em chẳng còn mộng mơ
Để những bài thơ mang theo cảm xúc
Em đang sống trên cõi đời trần tục
Chẳng còn đầy những sắc màu lung linh
Em quay lại với thực tại chính mình
Chẳng còn ai vẽ cho em cầu vồng rực rỡ
Khúc tình ca thì vẫn là muôn thuở
Sao em chỉ là nốt lặng mà thôi?
Vì sao trên trời rồi cũng phải đổi ngôi
Vạn vật trên thế gian này muôn đời vẫn thế
tồn tại vĩnh hằng là điều ko thể
Hoa thắm tươi rồi cũng có lúc úa tàn
Em trở về với thế giới khô khan
Trời nóng bỏng sao mình em lạnh lẽo
Niềm hi vọng, mong chờ…khô héo
Hoa thủy tinh đã vỡ tan rồi?
Wednesday, 18. April 2007, 01:47:27
Cổ Tích Cho Mọi Người
(Coppy_right 24h.com)
Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình?
Có một câu chuyện kể rằng...
Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:
- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.
Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.
- Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át.
Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu:
- Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.
- Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.
Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói:
- Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con.
- Không, mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.
Và họ ra đi.
Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: "Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?".
Và mọi thứ như sống lại: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc...
Trong chúng ta, có bao nhiêu người được như Mùa Xuân: kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Và những ai còn giống như Mùa Hạ, Mùa Thu và anh chàng Băng Giá: mãi khổ đau khi không đạt được ước muốn - những ước muốn không thể thành hiện thực?
Thursday, 12. April 2007, 02:50:36
Ước Gì ...
- Ước gì mình là gió, lặng lẽ trôi đi, tới bất cứ đâu, chẳng lo, chẳng vướng bận điều gì, nhẹ nhàng, thanh thản.
- Ước gì mình là mưa, có thể ào khóc một trận thật thơ ngây giữa đời.
- Ước gì mình là một ngôi sao trên bầu trời, lung linh, huyền ảo, mỗi tối có thể tỏa ánh sáng cho đời.
1 2 3 Next »
Showing posts 1 -
10 of 28.