Nhạn Nhạn

If you want to see a rainbow. Certain, have to accept the rain!

Subscribe to RSS feed

một chút buồn

Con bạn vừa gọi điện báo điểm môn chuyên ngành đầu tiên, “6,1”. Bất ngờ , buồn, có gì đó nghẹn lại trong họng, thắt lại trong tim, không thốt thành lời.

Lại thất bại một lần nữa, nhìn lại chặng đường 2 năm qua, mình tự hỏi đã bao giờ mình thành công ? 2 năm không quá dài với một đời người, nhưng với một người khi thành công như ảo ảnh, khi thất bại là triền miên thì thật sự nó rất dài. Nếu thành công như một loài hương say kì lạ mà ai đó đã từng một lần thưởng thức, để đắm mình say mê và mãi mãi đi tìm hương say đó, thì thất bại như một vũng bùn nhơ mà khi sa lầy người ta càng cố gắng gượng dậy, vươn lên tìm kiếm hương say thì lại càng bị lún sâu hơn. Và mình…thự sự đã bị lún quá sâu vào vũng lầy thất bại.

Nản , tự nhiên không còn nghị lực để cố gắng, muốn buông xuôi, muốn bỏ lại tất cả, 2 năm vẫn là một con số 0 tròn trĩnh. Nhìn lại mình, thấy buồn ghê gớm, học tập thì xuống dốc không phanh, sự nghiệp thì chóng vánh. Mỉnh chẳng có gì đảm bảo cho con đường phía trước…Buồn cho tương lai, buồn vì đã làm những người thân yêu phải thất vọng, buồn vì không đủ sức, đương đầu và nhìn vào thành công của những người bạn. Người ta nói rằng trên một con đường,khi thất bại đi ngược chiều với thành công,thành công dường như càng huy hoàng và chói lọi hơn, còn thất bại thì càng đau thương và thảm hại hơn. Mình thấm thía hơn ai hết cái nghịch lý ấy. Con xin lỗi vì đã làm bố thất vọng…………..
Con thương bố nhưng biết làm sao nhỉ?
Con chỉ là một đứa nhỏ hư thôi
Nếu sự thật, làm bố buồn bố ơi
Vì con lười nên học hành sa sút
Con không phải bé Nhạn của ngày xưa
Mà bố tự hào mỗi lần kể chuyện
Con cố gắng nhưng chỉ là vô vọng
Mọi niềm tin, bố đặt vào con
Đều tuột trôi như dòng nước cuốn…

ôi, bố ơi, con phụ lòng bố quá
Những đêm khuya bố thức để làm thêm
Đời có mỏi, nhưng bố đâu có nản
Vì niềm tin bởi cô con gái….

Bao năm qua, bố vì mẹ , vì con
Bố nói rằng “gì bố cũng chẳng tiếc”
Chỉ mong con học hành tới chốn
Đời đỡ khổ như bố, như mẹ đây


Con sai rồi nhưng con sẽ cố gắng
Vì người bố, cả đời con yêu quý

Cầu trời , khấn phật, các vị thần linh xin soi đường chỉ lối cho con. Con không dám nguyện cầu nhiều, chỉ xin một chút may mắn để lại bắt đầu đứng dậy và bước tiếp. xin cho con một chut sức mạnh, một chút niềm tin và nghị lực để không buông xuôi mà tiếp tục bước đi. Con xin………….vì con……….vì những người con thương yêu…………..

Nụ cười

Lạ chưa???
Quen hắn hồi nào
Mà sao hắn lại cười chào thật tươi
Phải chăng hắn đã lầm người
Hay....
Có ẩn ý sau mười cái răng
Mà sao ta lại băn khoăn
Để lòng ta mãi tần ngần không yên
................................

Muốn quên chẳng thể nào quên
Chỉ vì.... một nụ cười duyên hôm nào
hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ.hehe

Làm gì cũng phải có khoa học

Đang lang thang trên mạng, tình cờ đọc được một bài viết rất hay...post cho mọi người cùng đọc nhé, sẽ rất thú vị với dân kinh tế đấy bigsmile
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.

Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

- …???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

-Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

yêu thương ùa về

Entry đầu tiên trong blog tôi xin viết về gia đình thân yêu-hậu phương vững chắc luôn bên tôi, tiếp thêm sức lực mỗi khi tôi vấp ngã.


Cũng đã lâu rùi,mình không được về nhà để òa vào lòng mẹ thì thầm to nhỏ, để lí lắc trêu ba rồi lại lắc lẻ cười, để bắt nạt cô em gái út, hay gây sự với cô em thứ đáng yêu, để nũng nịu vs ông ngoại hay đơn giản chỉ ngồi nói chuyện vs ông bà nội. Uh, cũng lâu rùi đấy nhi? ……..để sáng nay… bao yêu thương òa về…….

Con cám ơn papa và mama đã sinh con ra trên thế gian này. Con cám ơn papa và mama đã không một ngày vơi bớt yêu thương con. Con cám ơn 2 Người vì đã luôn cưng chiều mọi đòi hỏi vô lý của con nhưng lại cho con “sức đề kháng “ với mặt xấu của xã hội, để con nhìn cuộc sống luôn lung linh màu hồng. Con biết, mỗi bước đường con đi hôm nay được đánh đổi bằng bao mồ hôi nước mắt của những người con yêu thương nhất. Thêm một cơ hội cho con là thêm những vết sần trên bàn tay ba, thêm gánh nặng trên đôi vai mẹ. Mỗi lần thất bại con lại khóc, con khóc không phải vì thua bạn kém bè, con khóc vì lại để ba thất vọng về cô con gái ba luôn tự hào, dành tâm huyết nuôi nhân cách và trí hướng từ nhỏ. Con lên 3 đã biết đọc
“ Gạo đem vào giã bao đau đớn
Gạo giã xong rồi trắng tựa bông
Sống ở trên đời người cũng vậy
Gian nan vất vả mới thành công”

Rồi con đi học mang theo nỗi nhớ của mẹ, và hành trang là những bài học của ba.Nhà mình không giàu nhưng con lớn lên như một cô tiểu thư nhỏ, luôn đủ đầy vật chất và yêu thương. Con nhớ chưa một lần ba mẹ từ chối một yêu cầu dù nhỏ hay vô lý của con, nhưng không phải vì thế mà con hư phải không ba? Điều đó càng làm con yêu ba mẹ hơn và cố gắng xứng đáng với tình yêu 2 Người dành cho con. Dù bước đường hôm nay con đi không đầy vinh quanh như thơ ấu, dù có chông gai hay mây mù trươc mặt con cũng sẽ ngẩng đầu và đi tiếp,
vì con biết sẽ luôn có ánh mắt ai dõi nhìn khích lệ, sẽ luôn có một vòng tay rộng mở che chở con. Ngàn lời cảm ơn, ngàn lời yêu thương gửi tới pa-ma iu quí.
[/SIZE]
[/SIZE]