AnKhang

Thien than cua me

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Con giai day!

Sticky post

Anh con gai

Khang biet di xe dap roi!

Khang biet di xe dap roi nhe.
Con chi can ngoi len xe, me dat cho con di vai vong quanh san the la con da biet dap xe roi.
Nhung luc dau van can phia day nhe mot cai de lay da.
Me bao con muon lay da thi dap nguoc lai dang sau mot ty roi lai dap ve phia truoc the ma cu con cua me lai hi hung nhay xuong xe roi bao: "de em xuong xe em keo lui lai nhe" hihi the thi lay dau ra da ha em. Roi khi dap lien tuc duoc vai cong, mat cua em rat la venh, mat co nhin ra cho khac de tranh anh mat cua me dang nhin em, ra ve ta day nguoi lon. Roi khi ko tranh duoc nua thi em nhin me cuoi nguong roi lai quay di, nhin em yeu oi la yeu, cai mong be xiu cong len de dap xe. Sang dap xe, chieu dap xe roi toi lai dap xe. Em da thich cai gi la em lam di lam lai lien tuc y.
Em cua me gioi qua, chi An mai moi biet di xe the ma em tap co ty buoi sang da di duoc roi. ME mong em biet di xe de tap cho cai chan cua em cung cap len, chu ko qua dot sot virut vua roi em gay la yeu qua.
Mong em khoe manh vam vo nhe,
Yeu em lam. Va voi cai che do an cau em thi chac la me cung ko phai lo lang lam nhi. MOT coc sua tuoi em tu hai hoi la het sach, va em doi an chu ko can me phai giuc. Me nau ko kip la em keu gao len doi an y chu. Trom via em .
Me yeu em!
Vay la ghi nhan ngay hom qua 4.7.2010, em biet di xe dap bon banh nhe.

Ảnh dự thi

Các cô các bác ơi, mẹ cháu đang đua đòi gửi ảnh dự thi "bình chọn nụ cười đáng yêu tháng 2/2010" trên lamchame.com,
các bác vào ủng hộ cháu gái nhé.
Ảnh của cháu đây ạ:

Cảm ơn các bác a!

Cuối năm, chán!

Dạo này công việc của mình chán ơi là chán.
Sao mà nhiều thế và sao mà nhiều cái sai đến thế.
Con thì ốm liên tục.
Cứ nghỉ kháng sinh hai ngày là lại ho trở lại
Sao thế nhỉ.
Tiền tết cũng chẳng thấy đâu.
Chỉ thấy những khoản nợ phải trả, nhưngx cái sai sót phải sửa, mà không biết bao giừo mới sửa cho hết. khổ thế.
Không biết bao giờ mình mới hết khổ đây nhỉ.
Nản quá.........

"Con yêu mẹ nắm"

Đây là câu nói mà ngày nào mẹ cũng được thưởng thức từ cái miệng xinh xinh điệu đà của em Khang. Mỗi lần nói là lại ngân lên, câu sau to hơn câu trước như thể tình yêu của em dành cho mẹ không thể kìm lại được vậy. Rồi em ôm ghì chặt mẹ vào lòng em để mẹ thơm em (mẹ bị bắt thơm bigsmile ). Em đáng yêu không chịu được. flirt
Nhưng những lúc mà em tức giận cái gì đó thì em lại bảo "Không cho mẹ yêu em đâu, không cho mẹ yêu em đâu" Và cấm mẹ thơm em, cấm mẹ động vào em, làm ngược lại những điều mẹ nói. Em chỉ khóc và gào lên. Đến khi bố không chịu được nữa, quát em một câu là em lại chạy lại chỗ mẹ, vừa khóc vừa nói: "Mẹ yêu em đi, mẹ yêu em đi" Lập tức mẹ thơm em, em nằm gọn trong lòng mẹ, ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn mẹ. Đến khi nín rồi thì em nói" Em Khang ngoan rồi, mẹ yêu em rồi".
Em Khang là thế đấy, giống hệt "con mẹ nó" hồi bé (đây là câu của bà ngoại). Suốt ngày yêu với đương. Mẹ hồi bé thì cũng suốt ngày hỏi bà ngoại: "mẹ có yêu con không?" và cái tính dở hơi ấy lại là zen trội truyền vào hai đứa con của mẹ, hì hì.
Mẹ kêu với em Khang là mẹ bị đau răng này, em sờ tay vào tận cái răng của mẹ rồi phán một câu xanh rờn "Đỡ ồi, đỡ ồi" (Đỡ rồi), hihi cứ như là bác sĩ không bằng ý nhỉ, rồi nhe cái răng sún cảu em ra mà cười.
Em còn hay nhận em là siêu nhân. Siêu nhân ăn nhiều, siêu nhân béo, siêu nhân nhõng nhẽo. Thỉnh thoảng em còn cao giọng lên để hát: "đêm noel, đêm noel" rồi quay sang mẹ "Mẹ ơi, hay" và mẹ luôn tung hứng theo "Em Khang hát hay thế nhỉ", rồi cả bài "EM không quấy, em khóc nhè" hic hic.
Yêu em của mẹ lắm cơ.
EM bây giờ là 23 tháng, 13.5 kgs, 90 cm rồi nhé. Con mau lớn, đi nhà trẻ với chị AN không khóc nhè nữa con nhé!

Bài học đầu tiên

Hôm qua đi học về, mạ thấy em nắm hai bàn tay lại rồi bắt đầu quay tập tầm vông. hihi Yêu quá cơ, con giai mẹ bắt đầu bắt nhịp với lớp học rồi đấy, vậy là cũng bắt đầu tiếp thu bài học đầu tiên rồi.
Mẹ cứ bảo tập tầm vông đi một cái là lại tít mắt lên và thể hiện ngay. Yêu quá cơ.

Tối qua, đưa các con sang hàng xóm chơi, có một tình huống đã làm mẹ thấy run run sung suớng thế này nhé!
An đang mếu máo mách mẹ vì bị em cào vào mặt. Em Khang là rất hay đành hanh đấy nhé!
Lúc đó thì có một cô bé hàng xóm đang định bắt nạt Khang cái gì đó.
Chị An liền thôi khóc chạy ra, ôm vai em và bảo với cô bé kia:
" Này, đừng có mà trêu em tớ nhé. EM tớ ghê lắm đấy, trêu em ý là em ý đánh cho đấy nhé"
Rồi lại quay sang Khang thì thầm : "Em quát đi"
Khang cậy có chị bên cạnh "Nào"
Cị An lai xúi bẩy " em quát to vào"
Khang gân lên: "Nàooooo"
Rồi hai chị em quay sang cười với nhau đác thắng vì không ai có thể bắt nạt được chị em mình nhỉ.
Sau đó An lại khóc tiếp chỗ dở lúc nãy "Mẹ ơi, em Khang cào vào mặt con, mẹ mắng em ý đi"

hihi thế là các con đã biết yêu thương nhau, biết bảo vệ bênh vực cho nhau rồi nhỉ. Mong rằng các con lớn lên sẽ luôn đoàn kết và yêu thương nhau, đùng để ai bắt nạt nhưng cũng đừng có bắt nạt ai con nhé. Sống là phải biết điều. Yêu thương nhau là được. Yêu các con lắm!

Em lên đường nhập ngũ

Bà Lân trông em từ ngày em mới 11 tháng. Hôm nay đúng ngày em tròn 22 tháng thì bà quyết định sẽ không ở với em nữa. Với lý do là bà bị đau tay. Nhưng mẹ nghĩ là không phải vậy, bà không thích chị An nên bà về đấy mà. Khổ thân em. Nhưng không sao, bà về cho hai con được sống trong sự công bằng, không bị cảnh người yêu kẻ ghét nữa nhỉ.

Và bà về thì mẹ quyết định là sẽ xong phong cho con đi bộ đội thôi.
Thế là Khang lên đường nhập ngũ từ ngày 19.12.2009.
8h sáng, hai chị em được mẹ và bà đưa sang trường học. Trường mới được chuyển địa điểm sang biệt thự nên cũng rộng rãi thoáng mát và đẹp nữa. Tất nhiên là tiền học cũng rất đẹp và bố mẹ lại phải gồng mình lên. hic. Trường công thì còn đang xây móng mà.
Em có vẻ rất thích, cũng ngồi ghế như ai. Làm một bát ô tô cháo và còn đòi con tự xúc nữa chứ. Lại còn đưa cháo lên miệng rồi tru môi lên thổi, có vẻ rất người nhớn.
ăn xong, lên lớp học, mẹ chuẩn bị trốn là em bắt đầu khóc. Mẹ chạy thật nhanh xuống cầu thang để không nghe được tiếng khóc của em nữa. Phải quyết tâm chứ không còn cách nào khác nữa cả.
Cũng may là có chị An lúc nào cũng kè kè bên cạnh em nên em cũng đỡ lạ trường lạ cô hơn.
Một tiếng sau, mẹ sang cẳ lớp rình mò. Vẫn nghe thấy tiếng em thỉnh thoảng lại rên lên: "mẹ yêu con, bà yêu con, mẹ đâu rồi" rồi lại nín, rồi lại tiếp tục cái điệp khúc đó. Mẹ lại về.
Đến trưa, mẹ sang đón con. Thấy tình hình có vẻ khá khẩm hơn một chút. Con đang ngồi chơi với chị An, xúc cơm cho chị An ăn mới kinh chứ, hihi
Mẹ đưa em về em còn hí hửng "Con chào cô ạ" và khi về thì em có vể rất phấn khởi, cuời nói ríu rít, bắng nha bắng nhắng. Em oánh một giấc từ 1h trưa đến tận 5h chiều cơ đấy.
Chủ nhật em nghỉ ở nhà, và thứ 2 em lại lên đường.
Mẹ chuẩn bị hai chị em mỗi người một balô quần áo và bỉm. Mẹ còn cẩn thận ghi một cái list những đồ có trong balô của em và gài vào đó để cô giáo có thể tìm thấy đồ dễ dàng hơn.
Trên đường đi thì rất vui vẻ vì được mẹ đèo xe máy nhưng đến nơi thấy trường một cái là em bắt đầu khóc. Nhưng cũng chỉ 10 phút thôi là em nín ngay. Còn chị An thì nhận nhiệm vụ trông em cả ngày liền. Chị không phải lên lớp lớn nữa và chỉ phải ngồi chơi với em thôi. Khổ thân chị An, chắc trông em mệt nên về nhà thấy chị nằm thừ ra, thỉnh thoảng còn kêu buồn vì chẳng có ai chơi nữa chứ. Thương chị An lắm ý. Đúng là có con gái đầu lòng sướng thật, con giúp mẹ bao nhiêu là việc. Riêng việc giúp em quen với trường lớp như vậy đã là một công rất lớn của con gái mẹ rồi nhỉ.
Khang có vẻ rất thích đi học, vì khi về nhà mẹ thấy tinh thần con rất sảng khoái, vui vẻ, phấn khởi và lúc nào cũng cười toe toét cứ như vừa trúng độc đắc vậy, lại còn hay trêu mẹ nữa chứ.
Vậy là tốt rồi, mọi khó khăn rồi cũng sẽ dần qua đi. Các con đã lớn hơn, sẽ ngoan hơn và mẹ cũng sẽ được nhàn hơn một chút.
Bây giờ nhà mình sẽ không còn người giúp việc nữa. Tât cả nhà mình cùng nhau cố gắng các con nhé. Các con ngoan hơn để mẹ có thời gian làm việc nhà này. Mẹ cũng sẽ phải dậy sớm hơn, đi làm về sớm hơn. Mẹ sẽ đi chợ và chuận bị cơm chiều ở cơ quan luôn. Hy vọng mọi việc sẽ nhanh chóng đi vào quỹ đạo và tất cả sẽ ổn thôi con nhỉ.
Mẹ yêu các con.
Àh mẹ đã chuẩn bị quà NOel cho các con rồi đấy. Tối nay sẽ có ông già Noel đến như mọi năm con nhé. Quà của các con là những quyển truyện tranh về chú chuột bông nhé. Hay lắm đấy.
Yêu các con của mẹ rất nhiều
(Mẹ nợ ảnh của các con nhé, chưa chụp được kiểu nào cả)

Chuyện ơi là chuyện

Hôm qua thì An bị ho, mẹ không cho ăn thịt gà. Sau khi được giải thích thì câu chuyện như thế này:

An: Mẹ ơi, con bị ho, mẹ không cho con ăn thịt gà mẹ nhỉ?
Mẹ: Ùh đúng rồi, ăn vào là ho lắm con ạ. Ai mà ngoan thế nhỉ?
An: Đúng rồi, mẹ không cho ăn là vì con bị ho đấy chứ không phải là mẹ là mụ phù thuỷ độc ác tham lam đâu mẹ nhỉ? faint bigsmile (thế có chết tui không cơ chứ nị)

An đi chợ cùng với mẹ.
An: Mẹ ơi, con xách cho mẹ được bao nhiêu là đồ mẹ nhỉ.
Me: Ùh, con gái mẹ ngoan thế. ăn nhiều vào thì mới xách được nhiều đồ cho mẹ nhỉ.
An: Con ngoan, con ăn nhiều cho cao lớn để con còn giúp đỡ bố mẹ (hic, nói thì như bà cụ non, nhưng hôm nay là ngày hiếm hoi đấy. Chứ hôm khác thì nào là mỏi chân, nào là mỏi tay, có khi lại còn bắt mẹ bế ý chứ)
Nhưng mà còn thê này cơ:
An: Con lớn rồi, con phải giúp đỡ mẹ.Chứ mẹ làm sao mà xách được mẹ nhỉ. Mẹ già rồi, mẹ yếu rồi, giống...bà nội mẹ nhỉ cry (nólại đem mình so sánh với bà nội của nó mới chết mình chứ)
Ánh mắt tinh nghịch của An khi thấy mẹ đến đón.
Con ăn ngoan để còn cao lớn mẹ nhỉ!

26.11.2009

Hôm nay rời chỗ làm từ 5h chiều, thế mà mãi đến 6h mới mò về được đến nhà. Đường sao mà tắc thế.
Về đến cửa sướng nhất là nhìn thất được hai cái mặt cười toe toét ra chào đón mẹ về.
An:" Mẹeeeee, sao mẹ không in hình cho con àh" (Hôm nào cũng hỏi câu này, và sau đó là kiếm một lý do gì đó để hị hị, hẹ hẹ làm nũng mẹ. Chẳng hiểu sao cứ thấy mẹ là người nó cử ẻo lả ra như không xương và uốn éo và khóc nhè là số một)
Khang: thì săm sắn ra lấy chìa khoá để mẹ mở cửa và trên người mẹ có cái gì là chàng ta bắt bỏ ra hết "Bỏ ra, bỏ ra" và thế nào cũng bị mẹ sai cất túi. Khang khệ nệ kéo lê cái túi của mẹ vào phòng đưa cho bố, vừa đi vừa kêu " nặng, nặng"
Hôm nay mẹ chẳng in hình và cũng chẳng mua đồ chơi, chỉ có một hộp đu đủ bà ngoại cho từ trưa để mang phần về cho Khang. Cái này là hợp ý Khang nhất đấy. Trước khi ăn cơm làm nửa hộp và sau khi ăn cơm thì oánh nốt nửa kia. Mẹ cũng phải bái phục Khang cái khoản này đấy. Thể mà đu đủ vừa rời khỏi mồm em đã đòi ăn cam, làm 3 miếng, mút mát. Rồi sau đó không lâu em làm nốt 2 bát cháo nữa. Trước khi đi ngủ thì em lót da một cốc sữa chua, hehe.

Khang ăn được thế mà mẹ cũng chẳng thấy Khang to con lên tẹo nào, chỉ thấy cao thôi và dạo này cũng lý luận ghê lắm. Bà trêu: " Cái Trym này là hay đái dầm lắm nhé" Khang liền sờ tay vào đó và nói" Kệ cháu, đóng bỉm ồi". Rồi khi bà nhắc: "trèo thế thì cộc đầu đấy Khang" Khang cũng làm luôn một câu " Kệ nóoooooo" cái giọng thì ngọng ngọng, nhẹ nhàng, ngọt ngọt, nghe rất yêu. Mỗi lần nghe Khang nói là mẹ chỉ muốn ôm Khang vào và thơm Khang thôi. Và mẹ thì sợ gì mà không làm thế nhỉ. Thơm Khang của mẹ cái nào!

Tối đến trước khi đi ngủ là màn đọc truyện cho hai chị em nghe. AN dạo này đã lớn, bắt đầu thích nghe chuyện và cười phá lên khi nghe thấy điều gì đó mà con thích thú. Còn Khang thì chỉ a dua thôi. BẮt mẹ ngồi chỗ nọ, rồi ngồi chỗ kia, "đắp chăn vào" rồi lại "bỏ đắp chăn ra" và cu cậu chỉ xem tranh là chính. Cu cậu còn biết được là " cá bơi dưới nước, nhiều cá bơi dưới nước, cá uống nước" thấy bà khen giỏi thì cứ nói đi nói lại mãi rồi còn hứng trí hét ầm lên nữa chứ. Rồi học lỏm chị An đọc thơ cu Khang cũng lẩm bẩm : "Lấy tăm cho bà" rồi nhìn mẹ cười khoái chí. Khổ nhất là lúc ru Khang ngủ.
" Gãi lưng nào"
Rồi lại
"Gãi bụng nào"
"Gãi chân nào"
" À ơi đi"
"Ru hời đi"
" Hát bài Đồng Đăng cơ"
Mẹ cứ làm theo những yêu cầu của Khang cũng dủ chóng hết cả mặt.
Mà lại còn thế này nữa chứ, bài Đồng Đăng thì chỉ có mỗt câu đầu tiên là có từ "đông đăng" thôi chứ, thế mà mẹ cứ hát đến câu thứ hai là Khang lại càu nhàu "Hát bài Đồng Đăng cơ". CỨ làm như người ta có thể hát mãi một câu như vậy mãi được ý, thử hát xem có đứt hơi không nhé:
" À a à a Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa"
lại tiếp tục "Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa" ba bốn lần liên tục như thế.
Mẹ bảo Khang, "Làm sao mà mẹ hát như thế được, đúng là Khang chẳng biết gì rồi". Nó nhe xỉ ra cười hí hí và lại " Hát bài đồng đăng cơ" Mẹ ngất.

Mẹ kệ cho em ý nằm tán phét một mình rồi ngủ lúc nào không biết.
Thấy em ngủ rồi, nang An bắt đầu thỏ thẻ " Em ngủ say chưa hả mẹ, con thích nằm cạnh mẹ"
Câu nói ngoan ngoãn này là đúc kết của bao nhiêu trận đòn roi, mắng mỏ, giải thích, nịnh nọt của bố và mẹ đấy. Chứ không thì đứa nào cũng đòi nằm cạnh mẹ mới chịu ngủ. Thằng em thì đành hanh, đòi phải nằm giữa mẹ và chị An cơ, để vừa chiếm giữ độc quyền mẹ và cũng có thể nằm cạnh chị An của nó mà. Yêu chị An lắm nhung mà đành hanh thì cũng thôi rồi. Em ngủ, An mới lại rón rén chuyển chỗ sang nằm với mẹ. Mẹ cho chị An ngủ xong là hoàn thành hai nhiệm vụ. AN ngủ, lại nghe thấy tiếng thỏ thẻ, ồm ồm nữa mới khổ chứ
bigsmile
Hết cho người bé ngủ lại đến người nhớn ngủ, mệt hết cả người. hị hị