Skip navigation.

AnKhang

Thien than cua me

STICKY POST

Con giai day!

STICKY POST

Anh con gai

Chuyện ơi là chuyện

Hôm qua thì An bị ho, mẹ không cho ăn thịt gà. Sau khi được giải thích thì câu chuyện như thế này:

An: Mẹ ơi, con bị ho, mẹ không cho con ăn thịt gà mẹ nhỉ?
Mẹ: Ùh đúng rồi, ăn vào là ho lắm con ạ. Ai mà ngoan thế nhỉ?
An: Đúng rồi, mẹ không cho ăn là vì con bị ho đấy chứ không phải là mẹ là mụ phù thuỷ độc ác tham lam đâu mẹ nhỉ? :faint: :D (thế có chết tui không cơ chứ nị)

An đi chợ cùng với mẹ.
An: Mẹ ơi, con xách cho mẹ được bao nhiêu là đồ mẹ nhỉ.
Me: Ùh, con gái mẹ ngoan thế. ăn nhiều vào thì mới xách được nhiều đồ cho mẹ nhỉ.
An: Con ngoan, con ăn nhiều cho cao lớn để con còn giúp đỡ bố mẹ (hic, nói thì như bà cụ non, nhưng hôm nay là ngày hiếm hoi đấy. Chứ hôm khác thì nào là mỏi chân, nào là mỏi tay, có khi lại còn bắt mẹ bế ý chứ)
Nhưng mà còn thê này cơ:
An: Con lớn rồi, con phải giúp đỡ mẹ.Chứ mẹ làm sao mà xách được mẹ nhỉ. Mẹ già rồi, mẹ yếu rồi, giống...bà nội mẹ nhỉ :cry: (nólại đem mình so sánh với bà nội của nó mới chết mình chứ)
Ánh mắt tinh nghịch của An khi thấy mẹ đến đón.
Con ăn ngoan để còn cao lớn mẹ nhỉ!

26.11.2009

Hôm nay rời chỗ làm từ 5h chiều, thế mà mãi đến 6h mới mò về được đến nhà. Đường sao mà tắc thế.
Về đến cửa sướng nhất là nhìn thất được hai cái mặt cười toe toét ra chào đón mẹ về.
An:" Mẹeeeee, sao mẹ không in hình cho con àh" (Hôm nào cũng hỏi câu này, và sau đó là kiếm một lý do gì đó để hị hị, hẹ hẹ làm nũng mẹ. Chẳng hiểu sao cứ thấy mẹ là người nó cử ẻo lả ra như không xương và uốn éo và khóc nhè là số một)
Khang: thì săm sắn ra lấy chìa khoá để mẹ mở cửa và trên người mẹ có cái gì là chàng ta bắt bỏ ra hết "Bỏ ra, bỏ ra" và thế nào cũng bị mẹ sai cất túi. Khang khệ nệ kéo lê cái túi của mẹ vào phòng đưa cho bố, vừa đi vừa kêu " nặng, nặng"
Hôm nay mẹ chẳng in hình và cũng chẳng mua đồ chơi, chỉ có một hộp đu đủ bà ngoại cho từ trưa để mang phần về cho Khang. Cái này là hợp ý Khang nhất đấy. Trước khi ăn cơm làm nửa hộp và sau khi ăn cơm thì oánh nốt nửa kia. Mẹ cũng phải bái phục Khang cái khoản này đấy. Thể mà đu đủ vừa rời khỏi mồm em đã đòi ăn cam, làm 3 miếng, mút mát. Rồi sau đó không lâu em làm nốt 2 bát cháo nữa. Trước khi đi ngủ thì em lót da một cốc sữa chua, hehe.

Khang ăn được thế mà mẹ cũng chẳng thấy Khang to con lên tẹo nào, chỉ thấy cao thôi và dạo này cũng lý luận ghê lắm. Bà trêu: " Cái Trym này là hay đái dầm lắm nhé" Khang liền sờ tay vào đó và nói" Kệ cháu, đóng bỉm ồi". Rồi khi bà nhắc: "trèo thế thì cộc đầu đấy Khang" Khang cũng làm luôn một câu " Kệ nóoooooo" cái giọng thì ngọng ngọng, nhẹ nhàng, ngọt ngọt, nghe rất yêu. Mỗi lần nghe Khang nói là mẹ chỉ muốn ôm Khang vào và thơm Khang thôi. Và mẹ thì sợ gì mà không làm thế nhỉ. Thơm Khang của mẹ cái nào!

Tối đến trước khi đi ngủ là màn đọc truyện cho hai chị em nghe. AN dạo này đã lớn, bắt đầu thích nghe chuyện và cười phá lên khi nghe thấy điều gì đó mà con thích thú. Còn Khang thì chỉ a dua thôi. BẮt mẹ ngồi chỗ nọ, rồi ngồi chỗ kia, "đắp chăn vào" rồi lại "bỏ đắp chăn ra" và cu cậu chỉ xem tranh là chính. Cu cậu còn biết được là " cá bơi dưới nước, nhiều cá bơi dưới nước, cá uống nước" thấy bà khen giỏi thì cứ nói đi nói lại mãi rồi còn hứng trí hét ầm lên nữa chứ. Rồi học lỏm chị An đọc thơ cu Khang cũng lẩm bẩm : "Lấy tăm cho bà" rồi nhìn mẹ cười khoái chí. Khổ nhất là lúc ru Khang ngủ.
" Gãi lưng nào"
Rồi lại
"Gãi bụng nào"
"Gãi chân nào"
" À ơi đi"
"Ru hời đi"
" Hát bài Đồng Đăng cơ"
Mẹ cứ làm theo những yêu cầu của Khang cũng dủ chóng hết cả mặt.
Mà lại còn thế này nữa chứ, bài Đồng Đăng thì chỉ có mỗt câu đầu tiên là có từ "đông đăng" thôi chứ, thế mà mẹ cứ hát đến câu thứ hai là Khang lại càu nhàu "Hát bài Đồng Đăng cơ". CỨ làm như người ta có thể hát mãi một câu như vậy mãi được ý, thử hát xem có đứt hơi không nhé:
" À a à a Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa"
lại tiếp tục "Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa" ba bốn lần liên tục như thế.
Mẹ bảo Khang, "Làm sao mà mẹ hát như thế được, đúng là Khang chẳng biết gì rồi". Nó nhe xỉ ra cười hí hí và lại " Hát bài đồng đăng cơ" Mẹ ngất.

Mẹ kệ cho em ý nằm tán phét một mình rồi ngủ lúc nào không biết.
Thấy em ngủ rồi, nang An bắt đầu thỏ thẻ " Em ngủ say chưa hả mẹ, con thích nằm cạnh mẹ"
Câu nói ngoan ngoãn này là đúc kết của bao nhiêu trận đòn roi, mắng mỏ, giải thích, nịnh nọt của bố và mẹ đấy. Chứ không thì đứa nào cũng đòi nằm cạnh mẹ mới chịu ngủ. Thằng em thì đành hanh, đòi phải nằm giữa mẹ và chị An cơ, để vừa chiếm giữ độc quyền mẹ và cũng có thể nằm cạnh chị An của nó mà. Yêu chị An lắm nhung mà đành hanh thì cũng thôi rồi. Em ngủ, An mới lại rón rén chuyển chỗ sang nằm với mẹ. Mẹ cho chị An ngủ xong là hoàn thành hai nhiệm vụ. AN ngủ, lại nghe thấy tiếng thỏ thẻ, ồm ồm nữa mới khổ chứ
:D
Hết cho người bé ngủ lại đến người nhớn ngủ, mệt hết cả người. hị hị

Căng thẳng

Hôm nay đúng là một ngày căng thẳng quá! Đầu mình lúc nào cuũngnhư căng ra. Tụ trách bản thân và thấy xấu hổ với chị Vân của mình. Chị ý bao nhiêu việc mà thỉnh thoảng lại phải ra tay cứu mình, che trở cho mình, bảo vệ mình khỏi những con mắt dòm ngó và cái miệng soi mói. Dù sao thì mình cũng là một đứa thân cô thế cô ở cái đất này, quá thật thà và hiền lành. Ở cái xã hội này thì như thế thật dở hơi nhỉ.
Đêm qua thì mơ bị sếp mắng và cho nghỉ việc vì mình làm sai gì đó.
Mà nghỉ việc bây giờ thì đồng nghĩa với chết đói còn gì nữa. Chồng thì đang ở nhà.
Sang đến ngày hôm nay thì phát hiện ra chứng từ bị sai thật, mà sai lại do là mình chủ quan mới chán chứ.
Chán không chịu nổi.:cry: :cry:

Muốn làm một cái gì đó để kiếm thêm mà sao thấy khó quá. Vừa ít tiền vừa ít thời gian. Và quan trọng là chẳng có ai đồng hành với mình cả.

Chân "rung" tự hoạ



"Mẹ vẽ mặt rồi con vẽ người nhé."
"Vâng ạ."
"Đây là cái thân này. Con cao không này?" p:
"Con vẽ chân nhé!"
"uh!" (ôi chân gì mà tròn xoe thế này nhỉ :D )
Rồi đến cánh tay loằng ngoằng như cành cây.
Đến bàn tay, con bắt đầu đếm " Một hai ba bốn năm"
Mẹ ngăn lại: "Thôi, thế là đủ rồi con"
"Không, thế thì cụt tay àh, sáu bảy tám chín mười" hic hic
An còn vẽ thật nhanh mấy cái ngón còn lại vì sợ mẹ ngăn cản cái tác phẩm tuyệt vời này của nó. :lol:

Ảnh tháng 11.2009

[URL=

].

"Hành công"

Mẹ nghe được hai chị em nói chuyện thế này:
An: Khang ơi, ra hành công chơi đi
Khang ríu rít chạy theo.
Mẹ không hiểu "hành công" là cái gì.
Đoán là con gái ghép nhầm từ "Hành lang" và "ban công"
Có lần còn nói nhầm là "Khang ơi để chị chửa cái quạt cho Khang nhé"
Hồi hơn một tuổi thì còn hát thành thế này mới chết chứ: "Con sẽ là mùa xuân của mẹ, con sẽ là màu nắng của trai". Mẹ sửa mãi con mới hát được thành " cha" đấy.
Chết thật, từ với chả ngữ.

Dị ứng thời tiết

Đợt ho này chưa dứt thì đợt ho mới đã lại bắt đầu.
Em Khang bị dị ứng thời tiết. Bác sĩ kết luận bệnh này sẽ còn kéo dài đến 5 tuổi và đến khi dậy thì lại tiếp tục và tất nhiên là sẽ bị cả khi về già. Thương em Khang của mẹ quá!
Hôm qua thời tiết trở lạnh, da mặt con bắt đầu nứt nẻ và lại ho, phổi đã hơi rung lên rồi. Con phải uống kháng sinh. May mà thời này, thuốc kháng sinh cũng không còn độc hại như thời ngày xua nên chắc cũng không ảnh hưởng gì lắm con nhỉ.
Khang của mẹ vẫn ăn rất tốt (trộm vía nghìn lần). Thấy ai ăn gì con cũng đòi ăn. Sữa thì bây giờ không xài hàng bé nữa rồi,xài hẳn loại 180ml nhé. Bà nấu cơm thì cứ cuống lên xin ăn. Rau bắp cải thì cứ gọi là "hoa".
" bà ơi, con xin tý hoa". Con đã biết nói cả câu dài thế rồi đấy. Mà dạo này cũng mạch lạc lắm, muốn gì là nói được ngay, mỗi tội ngọng lúi ngọng lô, nhiều khi mẹ dịch sai ý là lăn ra ăn vạ. Mẹ phải đưa ra một vài giải đáp, chọn lựa đến khi nào dịch đúng thì Khang trật tự ngay. Mà dạo này khóc to lắm, giông hệt chị An.

Em Khang cũng tình cảm uỷ mị không khác gì chị An cả. Rất chi là hay ôm chặt lấy mẹ và nói : Mẹ ơi, con yêu mẹ.
Nhìn thấy cái miệng chúm chím, tủm tỉm của con là mẹ cũng không thể không thốt lên: "yêu cái thằng Khang bé tí tị tì ty này của mẹ lắm cơ"
Mỗi lần nói xong là y như rằng nhận được câu hỏi này của Chị An:" THế còn con hả mẹ?"
" Tất nhiên là mẹ yêu cả con nữa chứ, không yêu con thì yêu ai"
" Vâng, thế thì được ạ."

Viêm phế quản 2

Không hiểu sao lần này Khang ốm lâu đến vậy.
không sốt, chỉ ho có đờm thôi, phổi thì hơi rung rung. BS lại cho con xông mũi họng.
Thuốc đắng, xông lâu, con khóc quá, cứ đẩy mẹ ra kêu " Xong rồi, xong rồi".
Thương con quá mà chẳng làm sao được, thuốc đắng giã tật mà. Chịu khó tý nhé con.
Hôm qua mẹ cho con xem lại video của hai chị em. may quá, con ngồi im để xông.
Sáng nay lại khóc.
Bố mẹ quyết định mai không khỏi sẽ tìm cách khác vậy.
Chóng khỏi lên nhé, ghét quá cái thời tiết này.
Lại còn cái nẻ nữa chứ, chảy máu cả môi xinh của con, mà bôi thì không chịu bôi.
Chẳng bù cho da của chị An, giống bố, chẳng biết nẻ là gì.