Life is Weird

Subscribe to RSS feed

“Batman” bị oánh !

Ngày 15 tháng 12/ 2011, tài tử điện ảnh Hollywood Christian Bale - người từng đóng vai Batman/Bruce Wayne trong 2 bộ phim Batman Begins và The Dark Knight - vừa bị công an Trung Cộng hành hung chỉ vì Bale muốn đến thăm vị luật sư mù Trần Quang Thành (Chen Guangcheng). Christian Bale và một nhóm quay phim CNN đã lái xe suốt 8 tiếng đồng hồ đển đến làng Đông Thạch Cổ, tỉnh Sơn Ðông, nơi vị luật sư mù đang bị quản thúc tại nhà .

Trong đoạn băng do CNN quay được, nhóm người của Bale bị chặn lại ngay tại cổng vào làng. Bale nhỏ nhẹ nói với những người công an canh giữ để được vào nhưng rồi cả nhóm đã phải rút lui khi bị những công an này xô đẩy. Bale lên tiếng hỏi nhiều lần "Tại sao tôi không thể viếng thăm một người đang vẫn đang còn được tự do" nhưng anh đã bị bọn công an hét vào mặt "Cút đi!".

Dù nhóm người của Bale đã lên xe ra đi nhưng bọn công an này lại nhảy lên một chiếc xe van và rượt theo sau hơn 30 phút nữa như để dằn mặt. Trong xe, Bale kể rằng anh đã bị công an gạt điện thoại di động và táng vào trán. Bale nói "Tôi chỉ muốn gặp ông ấy, bắt tay, và nói thank you - ông thật là một sự gợi hứng"

Christian Bale đóng vai một vị linh mục trong một trường nội trú Công Giáo trong phim "Flowers of War" (Cánh Hoa Thời Loạn) thời gian nước này bị Nhật Bản xâm chiếm .

Còn luật sư Trần Quang Thành là một người mù từ nhỏ và là luật sư tự học. Ông bắt đầu lên tiếng bảo vệ quyền của những người nông dân và tàn tật từ năm 1998. Sau đó, ông đại diện cho phụ nữ, những người bị buộc phải phá thai muộn và triệt sản dưới chính sách một con của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Ông Thành bị bắt giam năm 2006 và trả tự do năm 2011.

Hồi tháng 2/2011 vừa qua, ông Thành và vợ đã bị hành hung sau khi hình ảnh video quay cảnh nhân viên an ninh theo dõi gia đình ông được chuyển ra phổ biến bên ngoài. Hiện ông đang bị quản chế tại gia, cấm mọi sự thăm viếng.

Vợ của ông Thành, bà Viên Vệ Tịnh (Yuan Weijing), nói rằng chính quyền địa phương đã đặt các tấm kim loại để che hết cửa sổ trong nhà họ, tịch thu máy điện toán, máy xem DVD, máy chụp hình, đèn bấm, sách vở tài liệu cùng các món sở hữu khác, đồng thời đặt hai máy thu hình bên ngoài nhà họ.

Luật sư Trần Quang Thành với vợ và con

Bộ phim “Flowers of War”, đạo diễn Trương Nghệ Mưu và dựa trên tiểu thuyết "Kim Lăng thập tam thoa" của nhà văn Nghiêm Ca Linh (Geling Yan), vừa được chiếu ra mắt ngày Chủ Nhật 11/12/2011 tại một trong những trụ sở công quyền quan trọng nhất tại Bắc Kinh. Phim có kinh phí lên tới 94 triệu đôla, và được các quan chức hy vọng sẽ đem lại giải Oscar cho Trung Cộng .

Trong khi các báo đài Trung Cộng đang hỉ hả loan báo về cuộc ra mắt bộ phim thì nổ ra tin ngôi sao Christian Bale bị công an hành hung . Ngay lập tức, tin đã được loan đi khắp nơi trên thế giới nhưng lại bị cấm tiệt ở Trung Hoa lục địa mặc dù CNN đã đưa đoạn clip lên trang nhà. Còn nhà cầm quyền Bắc Kinh thì quá lung túng, không biết phải bình luận thế nào nên đành câm như hến .

Tưởng cũng nên nhắc lại rằng luật sư mù Trần Quang Thành làm người ta liên tưởng ngay tới một nhân vật anh hùng nổi tiếng khác không kém Batman, đó là Daredevil . Cả Batman lẫn Davedevil đều là những đứa trẻ mồ côi cha mẹ , nhưng Daredevil còn kém may mắn hơn vì từ nhỏ đã bị mù khi muốn cứu mạng một người ăn xin . Mất đi thị giác nhưng thính giác của Daredevil lại tăng lên một cách phi thường và từ đó Dave Devil bắt đầu luyện võ với nguyện ước giệt gian trừ bạo . Khi trưởng thành, Daredevil làm nghề luật sư, đấu tranh bảo vệ quyền lợi cho những người nghèo dù họ thường không có tiền trả thù lao cho anh .

Trần Quang Thành cũng là một luật sư, cũng bị mù, và cũng kiên quyết đấu tranh cho người dân nghèo khổ đang bị bọn cầm quyền bóc lột đến tận xương tủy . Chỉ khác là Trần Quang Thành không thể đêm đêm thay mặt công lý trừng trị kẻ ác như Daredevil .

Việc Christian Bale đến thăm Trần Quang Thành mang một ý nghĩa đặc biệt với người dân Mỹ, đó là hình ảnh anh hùng Batman đến bắt tay với anh hùng Daredevil để cùng ra tay trừ khử bọn gian ác, và bọn gian ở đây không ai khác hơn là bọn Trung Cộng đang hung hăng đe dọa cả thế giới . Phải chăng việc làm này đem đến cùng một thông điệp như lời tuyên bố của Tổng thống Barack Obama, rằng “Hoa Kỳ sẽ ở lại châu Á Thái Bình Dương”

Công an TQ đánh luật sư mù bất tỉnh
Christian Bale Attacked by Chinese Guards

Việt Cộng được đưa lên truyện tranh kinh dị

Cái gì đây?

Làm sao có thể quên được tấm hình này? Tấm hình đã đưa phóng viên Eddie Adams (1) lên đài danh vọng để rồi sau đó mãi mãi ân hận. Chính tấm hình oan nghiệt này đã đẩy người Mỹ quay sang chống đối chiến tranh Việt Nam, dẫn đến sự thua trận của Việt Nam Cộng Hòa. Cuối cùng Việt Nam rơi vào ách thống trị của một chế độ tàn bạo nhất lịch sử loài người, chế độ Cộng Sản.

Không có tựa đề, chỉ vỏn vẹn hai số 68 ứa máu. Thế thì đúng là “nó”, là tấm hình chụp năm 1968 trong trận Mậu Thân. Tết năm ấy, Bắc Việt đề nghị hưu chiến 7 ngày, nhưng VNCH chỉ đồng ý 3 ngày. Tin tưởng vào lệnh hưu chiến nên 50% quân nhân miền Nam được phép về ăn Tết với gia đình. Nào ngờ Bắc Việt tung ra 80.000 lính từ miền Bắc vào Nam, cùng với tất cả các lực lượng du kích và đặc công trong thành phần Mặt trận Giải phóng Miền Nam để tấn công 36 trong số 44 tỉnh miền Nam đúng vào những giây phút thiêng liêng nhất của dân tộc. Và cái-gọi-là “giải phóng quân”này đã ra tay sát hại chính đồng bào mình với những thủ đoạn man rợ nhất. Gã đặc công Nguyễn Văn Lém tự Bẩy Lốp là một trong số những kẻ xâm lược, và hắn đã bị bắn chết.

Hình trên ở đâu mà ra? Trong phòng trưng bày tội ác Mỹ Ngụy, hay, phòng triển lãm kỷ niệm 30-4? Thưa không, đây chỉ là hình bìa của một cuốn truyện tranh. Một loại truyện mỏng, giá chỉ 4 đôla, loại truyện dành cho những ai ít tiền, đúng hơn, vẫn còn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ. Thưa vâng, đây chính là truyện tranh comics dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên (2).

Với những ai không là độc giả comics sẽ khó nhìn ra ý ngầm trong những nét vẽ. Người đàn ông bị bắn trong hình trông không bình thường; da thịt hắn lở lói, răng trắng dã nhe ra, cụt 2 tay, quần áo rách nát v.v. Nhưng những ai thường đọc comics sẽ hiểu ngay, người bị bắn là một zombie - thây ma sống dậy, một con ma xác chết. Và ‘68 là tên gọi tắt của truyện tranh “68 Zombie”.

“68 Zombie” do Image Comics phát hành. Image Comics là một trong những nhà xuất bản truyện tranh lớn nhất Bắc Mỹ. Nhóm sáng tác “68 Zombie” cũng đều là những nhân vật tên tuổi trong ngành comics Hoa Kỳ, Mark Kidwell là một văn sĩ và cũng là họa sĩ có nhiều truyện tranh được bạn đọc ưa thích. Nat Jones, Jay Fotos, Tim Vigil đều là những họa sĩ trẻ nhưng nổi tiếng. Những cảnh chém giết man rợ máu me tung toé là những cảnh khó vẽ nhất vì dễ làm người đọc kinh tởm, vậy mà dưới nét vẽ của họ những cảnh đó lại thành tuyệt đẹp nhưng vẫn không kém phần rùng rợn.


Mark Kidwell cho biết lý do tại sao ông lại chọn Việt Nam và năm 1968 cho truyện ma xác chết này:

Gợi hứng đầu tiên cho tôi bắt nguồn từ phim “Night of the Living Dead” ra năm 1968 của (văn sĩ) Russo và (đạo diễn) Romero, từ đó người ta biết thế nào là “zombies”. Nếu ta lấy cái năm đó như một năm định mệnh và hỏi rằng “Những gì đã từng xảy ra vào năm 1968?” và “Nếu tại vùng nông thôn Pennsylvania có những thây ma đi ngờ ngờ khắp nơi, vậy còn các nơi khác trên thế giới thì sao?” câu trả lời hiển nhiên là “Việt Nam”. (3)


Và ‘68 ra đời với bối cảnh chiến trường Việt Nam. Một bạn đọc trẻ, hoàn toàn xa lạ với Vietnam War, nhận xét: “Mình thấy như mình đang ở “Nam”, thấy các thây ma núp sau những bụi cây, bắn giết người, thấy những đường hầm của Việt Cộng, thấy từng đống tay xác chết…”

Truyện bắt đầu từ một toán lính Bộ binh Mỹ đóng quân trong rừng già. Cuối ngày, một người lính nhìn qua ống ngắm bỗng thấy một bóng người từ phía sau đám cây bước ra. Người lính sững sờ nói với đồng đội rằng chính anh đã bắn chết gã kia ngay sáng hôm ấy, cũng chính tại chỗ ấy. Quan sát kỹ thêm, anh thấy đó là một tên lính Bắc Việt đầu đội nón cối, tay cầm súng , nhưng thân thể lở lói, máu tươi từ miệng há hốc nhỏ ròng ròng... Thế là một tiểu đội lính 5 người cùng với một con chó tiến vào rừng lục soát.

Con chó sủa vang khi tìm ra một cái lỗ to. Một người lính nhỏ con nhất chui vào lỗ. Đó là một đường hầm dài và hẹp, nhưng có khi phình ra, chứa những thùng gỗ. Bỗng anh thấy một người con gái tóc dài cầm súng cuối đường hầm. Vừa thấy bóng người, cô gái nổ súng rồi bỏ chạy, người lính rượt theo. Bất thình lình có những bàn tay đen đúa từ khắp nơi trong hầm nhô ra, tấn công, anh rút dao chém. Cuối cùng người lính đến được một căn hầm to, trong chứa lương thực súng đạn. Tại đây anh thấy một đám thây ma đang nhai ngấu nghiến... cô gái ban nãy. Người lính nổ súng bắn vào các thây ma rồi thoát ra ngoài. Anh gặp lại chú chó bạn. Con chó bỗng xù lông gầm gừ. Đột nhiên trước mặt người lính, nhảy xổ ra một quái nhân, một đống đỏ lòm đầu lâu, ruột người dính chùm với nhau thành một đống nhày nhụa kinh tởm.

Hết tập 1.

Nghe tới đây hẳn nhiều người hụt hẫng “Chỉ có vậy thôi sao?” Thưa vâng, chỉ có vậy thôi. Comics mà, truyện dành cho con nít mà, không nên quá nặng nề hay sặc mùi chính trị. Thế nhưng tất cả những chi tiết trong truyện đều được viết dựa trên những điều có thật.

Trang trong bìa sau giới thiệu tóm tắt những thực tế của chiến trường, như quân đội Mỹ có dùng chó (quân khuyển) trong chiến đấu, hay những trại lính Mỹ được bao bọc bởi những bao cát và hàng rào kẽm gai, hay những người lính Mỹ có tên “chuột hầm” (tunnel rats), vì họ nhỏ con nên thường được giao nhiệm vụ bò vào các giao thông hào. Các giao thông hào cũng được nhắc đến, nó là một hệ thống hầm hố chằng chịt do Việt Cộng [sic] và Bắc Việt [sic] đào ra, nó vừa là trạm y tế, vừa là trạm truyền tin, vừa là kho lương. Truyện cũng không quên nhắc rằng giao thông hào cũng chính là nơi “the VC” dùng để chôn những người lính đã chết của họ, như thế khi quân đội miền Nam đi đếm xác lính tử trận sẽ thấy số lính Việt Cộng và Bắc Việt chết không nhiều, và như thế miền Bắc có thể phao tin là họ không bị tổn thất gì lắm.

Những điều truyện tranh ‘68 nói ở trên tuy đúng nhưng vẫn còn thiếu. Truyện không nói đến những sự thật hãi hũng khác như rất nhiều thương binh Việt Cộng bị bắn chết tại chỗ để khỏi vướng cẳng những người “đồng chí” của họ khi rút lui. Dã man nhất là những thường dân vô tội bị trói hai tay rồi bị đâm bằng lưỡi lê, bị đập bằng cuốc, bị bắn bằng súng, hoặc bị chôn sống (4). Truyện cũng không chỉ ra rằng chính cách thanh toán, giết người vô cùng dã man của quân Cộng sản đã làm cho năm 1968 thành cái năm ghê rợn nhất trong lịch sử Việt Nam cận đại.

Một tác giả tầm cỡ như Mark Kidwell không thể không biết những thực tế đó. Phải chăng cái không khí ma quái chết chóc 1968 mới chính là điều gợi hứng cho ông. Theo các truyền thuyết về ma quỷ, các thầy pháp, phù thủy thường giết người để sau đó gọi xác chết sống dậy làm tay sai, biết đâu Cộng sản cũng dùng cách này, vì thế chúng cố tình giết thật nhiều người để rồi sau đó ra lệnh cho các thây ma tìm giết địch thủ.

Ta không nên bắt người viết truyện hay nhà xuất bản trả lời câu hỏi trên vì tựu trung comics vẫn là truyện dành cho trẻ em, nghĩa là cần giảm bớt sự trần trụi thô ráp của đời thật. Truyện chỉ mô tả phần nào thực tế để khơi gợi sự tò mò của trẻ, từ đó hy vọng trẻ sẽ tự mình đi tìm sự thật. Như với thắc mắc: “Tại sao dùng tấm hình của Eddie Adams để vẽ thành bìa truyện?” Nhóm sáng tác ‘68 (Facebook ‘68) trả lời:

“The fact that the picture inspiring our alternate cover is a piece of actual Vietnam and 60’s history is the reason the cover exists. Our goal with ‘68 is to create a credible, breathable world surrounded by as many true events and factual happenings as possible to create a living backdrop for our zombie apocalypse. Images like that one are so iconic, so much a snapshot encompassing the energies and emotion of the period, they demand to be seen in the light of our story’s context. Perhaps through an introduction to real history within the pages of our zombie, readers will find themselves compelled to seek out more factual data on the war and the time period and enrich their own understanding of one of the most turbulent eras the world has ever seen.”

(Lý do một trong các hình bìa của truyện đã mô phỏng theo tấm ảnh đó là vì tấm ảnh đã gợi hứng cho chúng tôi cũng chính là một hình ảnh có thật của Việt Nam và của lịch sử những năm 1960. Mục đích của chúng tôi khi thực hiện truyện tranh '68 là tạo ra một thế giới sống động, hiện thực, bao quanh bởi tuyệt đại đa số các sự kiện có thật và biến cố đã xảy ra, để từ đó xây dựng một bối cảnh sinh động cho một truyện kể về zombies. Những tấm ảnh như tấm ảnh ấy có tính biểu tương rất cao, tuy chỉ là một ảnh chụp bất ngờ mà mang trong nó biết bao xúc động và sinh lực của một giai đoạn đã qua, cho nên những tấm ảnh như thế đòi hỏi phải được nhìn một cách chính xác trong khung cảnh của truyện. Có lẽ qua sự giới thiệu các sự thật lịch sử lồng trong những trang truyện zombies này, bạn đọc sẽ cảm thấy sự thôi thúc muốn tìm hiểu thêm những dữ kiện có thật về một cuộc chiến và một giai đoạn lịch sử, nhờ đó bạn đọc sẽ tự làm giàu sự hiểu biết của mình về một trong những thời kỳ xáo trộn nhất mà thế giới đã từng chứng kiến.)


Facebook ‘68 nói không sai, chiến tranh Việt Nam cho tới nay vẫn còn rất nhiều điều chưa được làm sáng tỏ. Dù là cuộc chiến dài nhất lịch sử Hoa Kỳ thế mà không mấy người Mỹ biết rõ về nó. Những cuốn sách giáo khoa trong trường không nói gì nhiều về cuộc chiến tàn khốc này. Họa sĩ Nat Jones cho biết anh đã học được rất nhiều trong quá trình thực hiện ‘68 (5):

“Quá trình tìm hiểu để vẽ ‘68 đã dạy tôi rất nhiều, mấy người chúng tôi ai cũng biết chút đỉnh về Chiến tranh Việt Nam nhưng có bắt tay vào việc rồi mới biết có rất nhiều dữ kiện lịch sử thật thú vị mà chả cuốn sách giáo khoa nào đề cập đến. Chắc chắn có rất nhiều sự thật làm ta kinh ngạc còn hơn (đọc) truyện tiểu thuyết. Chúng tôi cứ liên tục email qua lại cho nhau trong lúc tìm kiếm sưu tầm. Thật là tuyệt khi mọi người đều cảm thấy hứng khởi về cuốn truyện đang làm.”


Quả thật, những quyển sách giáo khoa sẽ không bao giờ nhắc tới Việt Nam Cộng Sản hay Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và kèm theo tấm hình minh họa này.

Đây không phải là Việt Cộng của những năm 1960, đây chính là Cộng Sản Việt Nam ngay lúc này! Chủ nghĩa Cộng Sản chỉ còn là một thây ma thối rữa được các thế lực quỷ quái cố sức vực lên để làm công cụ bảo vệ quyền lực cho chúng. Dưới lá cờ đỏ sao vàng rách nát, thây ma sờ soạng lần mò đi vì hai mắt mù căm. Đi tới đâu mùi hôi thối tỏa khói bốc lên nồng nặc.


Trong hội chợ truyện tranh Phoenix Comicon tháng 5 vừa qua, Nhóm sáng tác “68 Zombie” đã trưng bày hình nộm một zombie cán binh Việt Cộng. Để ý một chút sẽ thấy gã VC zombie này tuy đầu đội nón lá, cổ quấn khăn rằn, nhưng chân lại đi giày bốt-đơ-sô của lính Mỹ. Facebook ‘68 cho biết: “Đúng thế, hắn ta đã lột được đôi bốt đó từ xác một người GI, vì đi lại trong rừng mà mang dép lốp (sandals made of tire) thì khổ lắm.”

Blogger Scott Powell hỏi đùa: “Liệu hắn có đến được (Củ) Chi không đây?
Facebook ‘68 trả lời: “Xin lỗi nha, gởi hắn đi vòng vòng tốn tiền lắm á”.



Tập đầu tiên “68 Zombie” đã ra vào ngày 20 tháng Tư, 2011.
Tại sao lại đúng vào Tháng Tư Đen, Tháng Quốc Hận?
Chỉ là một trùng hợp ngẫu nhiên thôi sao?

Mặt phía sau của trang bìa trước có in một hàng chữ nhỏ nhưng rất rõ.

Dedicated to:
Richard D. Wegener
And the US Military without whose courage and sacrifice, our freedom to create would not exist.


“Ăn trái nhớ kẻ trồng cây”, nhóm sáng tác “68 Zombie” đã không quên nhắc nhở bạn đọc về sự hy sinh và lòng dũng cảm của những người chiến sĩ Hoa Kỳ đã bảo vệ tự do.

Nhưng hàng chữ này còn khiến chúng ta chạnh nhớ Việt Nam. Tới bao giờ người Việt trong nước mới có được “tự do sáng tạo”? Chỉ mới đây thôi, Bùi Chát, một trong những người sáng lập Nhà Xuất bản Giấy Vụn, đã bị bắt ngay tại phi trường chỉ vì anh được Hiệp hội Các Nhà Xuất bản Quốc tế (IPA) vinh danh là người kiên quyết bảo vệ quyền tự do sáng tạo - không chịu để nhà cầm quyền kiểm duyệt những sáng tác của mình.

Máu của người dân Việt đã chảy suốt 60 năm dài nhưng chưa ai biết Việt Nam bao giờ mới có tự do. Duy có một điều ai cũng biết, đó là sự độc ác tàn bạo của Cộng Sản đã hằn sâu vào ký ức của nhân loại. Và người ta sẽ viết truyện, sẽ vẽ tranh để thế hệ mai sau mãi mãi không quên tội ác Cộng Sản.

Họa sĩ Nat Jones đã hẹn rồi đấy: “Definitely more ‘68, we have many, many more stories to tell!” - Xin gởi nhóm sáng tác “68 Zombie” lời cảm ơn chân thành nhất và chúc các bạn thành công.

Chú thích:
(1). http://ongvove.wordpress.com/2010/11/15/t%C6%B0%E1%BB%9Bng-nguy%E1%BB%85n-ng%E1%BB%8Dc-loan-va-bi%E1%BA%BFn-c%E1%BB%91-t%E1%BA%BFt-m%E1%BA%ADu-than/ - Tướng Nguyễn Ngọc Loan và biến cố Tết Mậu Thân, Trần An Bài.
(2). Truyện tranh Hoa Kỳ, gọi tắt là comics, là một kỹ nghệ giải trí quan trọng của Mỹ. Bắt đầu vào Thế Chiến thứ II với các nhân vật anh hùng siêu nhân như Superman, Batman, Spiderman... Những cuốn truyện tranh mỏng này đã là món ăn tinh thần hun đúc sự kiên cường cho người lính ngoài tiền tuyến đồng thời cổ võ lòng hy sinh vì đại nghĩa của người hậu phương. Tới thời bình, comics trở thành một loại sách giải trí nên nội dung truyện tranh cũng trở nên đa dạng; ngoài những truyện anh hùng là truyện tình cảm lãng mạn, trinh thám, khoa học giả tưởng, phiêu lưu mạo hiểm, ma quái, kinh dị, khiêu dâm v.v.
Truyện tranh thường ra thành nhiều kỳ. Mỗi kỳ là một tập truyện mỏng, giá chỉ từ 4 đến 5 đôla, phù hợp với túi tiền nhỏ bé của học sinh, thanh niên. Khi thấy truyện nào ăn khách, có số bán khá, nhà xuất bản sẽ in thành cuốn nguyên vẹn với giá từ 15 đến 20 đôla cho những bạn đọc lớn tuổi hơn (và nhiều tiền hơn). Hiện nay, truyện tranh không còn là những cuốn truyện vẽ đơn sơ như lúc khởi đầu mà trở thành loại truyện hình có nội dung, có triết lý, nên được gọi là “graphic novel” - tiểu thuyết bằng tranh.
(3). http://www.bloody-disgusting.com/news/comics/1432 - Exclusive Interview: Kidwell, Fotos, And Jones Talk About Their Smash-Hit, ‘68!, Johnny Trouble, 25/05/2011
(4). http://www.comicbookresources.com/?page=article&id=26969 - 68 Is the Year of The Zombie, Johs Wigler, 07/02/2010 (5). http://motgoctroi.com/StLichsu/LSCandai/Mauthan/NhanchungThamsatHue_1968.htm - Nhân chứng trong vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế - Gs Nguyễn Lý Tưởng, 2008
Theo dõi "68 Zombie" ở đây - http://www.68zombie.com
Nhóm sáng tác "68 Zombie" - Từ trái sang phải Nat Jones, Jay Fotos, Mark Kidwell.

http://www.wizardworld.com/markkidwell.html - Nhà văn, họa sĩ Mark Kidwell
http://en.wikipedia.org/wiki/Nat_Jones - Họa sĩ Nat Jones
http://www.comicvine.com/jay-fotos/26-45161/ - Họa sĩ Jay Photos
http://en.wikipedia.org/wiki/Tim_Vigil - Họa sĩ Tim Vigil
http://www.youtube.com/watch?v=1BSZmICgkmg&feature=fvsr - Movie "Night of the Living Death"
http://www.phoenixcomicon.com/ - Hội chợ truyện tranh Phoenix Comicon 2011
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/05/110502_buichat_update.shtml - Bùi Chát bị bắt

Choe - Nguyen Hai Chi



Choé là hoạ sĩ biếm hoạ đầu tiên và duy nhất của Việt Nam, tính tới nay, có tranh in đồng loạt trên nhiều tờ báo lớn tại Đức, Pháp, Mỹ và được tuần báo New York Times xếp vào 10 hoạ sĩ biếm họa hàng đầu thế giới đầu thập niên 1970. Cuối năm 1973, các tranh biếm hoạ của Choé trên nhật báo Sóng Thần xuất bản tại Sài Gòn được nhà xuất bản Glade Publications, North Carolina, Hoa Kỳ tập trung ấn hành trong một tuyển tập mang tựa đề THE WORLD OF CHOÉ.

http://www.tiengquehuong.com/portal/?subaction=showfull&id=1210458500&archive=&start_from=&ucat=4

Truyện và thơ của Choé cũng mang đăïc trưng như các bức tranh khi trước của anh qua nhận xét của các nhà bào quốc tế. Tất cả đều vẽ lên hình tượng thực tế của cả một thực trạng xã hội trong đó, con người luôn phải mong mỏi được trở lại làm người. Khi viết về Choé, Barry Hilton phát biểu lịch sử luôn bị áp chế của Việt Nam đã hình thành truyền thống đối kháng quyết liệt coi rẻ mọi kẻ nắm giữ quyền uy với lối nhạo báng đặc thù khởi từ quan điểm của lớp người bị dày xéo. Và, có thể coi những kiểu điên loạn đầy sáng tạo của Chóe là cách biểu hiện truyền thống đó cao nhất trong thế kỷ hai mươi TỬ TỘI là tuyển tập gồm các hí hoạ của Choé trước và sau 1975, những sáng tác văn, thơ, nhạc vào thời gian cuối đời khi mắt anh không còn nhìn thấy gì nữa. Choé từ trần vào ngày 12.3.2003 và TỬ TỘI là tập di cảo cuối cùng của một hoạ sĩ tài hoa đã bị đẩy vào vòng xoáy của nỗi đau về con người bị buộc phải biến hình thành hạc, thành nai...

Anh hùng nào cho Việt Nam?

Bạn có bao giờ đọc comics không?

Comics là tên gọi chung cho tất cả loại truyện bằng tranh của Hoa Kỳ. Những truyện này viết và vẽ về đủ mọi đề tài: từ trinh thám đến thần thoại, từ kinh dị đến đời thường, từ rất ngây thơ con nít đến đầy nhục dục người lớn... Nhưng đề tài chính nhất, được khai thác nhiều nhất và có số bán cao nhất luôn luôn là đề tài về Anh Hùng

Dù bạn đọc khắp thế giới tỏ ra say mê anh hung miền viễn Tây Hoa Kỳ qua chàng cao bồi nghĩa hiệp Luky Luke có tài bắn “nhanh hơn bóng mình” và không bao giờ chịu dừng bước giang hồ, người Mỹ lại không muốn khai thác đề tài Western. Họ, như những đứa trẻ đầy mơ mộng, mong muốn những điều mạnh mẽ hơn, khác thường hơn, siêu việt hơn. Và những siêu nhân đã ra đời như để thỏa mãn những ước mơ đó.

http://dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5283&mode=&order=0&thold=0

Lê Văn

Dưới đây là cái nhìn của cá nhân tôi về chuyện "anh hùng"...

1.
"Anh hùng" vốn đi chung với "huyền thoại", vốn là lịch sử của dân gian - khác với lịch sử chính thống do các công bộc của các triều đại vua chúa viết ra. Huyền thoại nào cũng có nhân vật anh hùng trong đó... Phù Đổng Thiên Vương, Chử Đồng Tử, Bàng Dầy Bánh Chưng, An Tiêm ... Hercules, Achilles... Mỵ Châu, Hélène de Troie v.v. đều là chuyện anh hùng do nhân gian đặt ra cho chính nhân gian... (sau đó các nhà văn mới viết lại thành truyện). Thương thì người anh hùng (nam) oai hùng, khỏe mạnh... chuyên cứu dân độ thế ... người nữ thì là những trang tuyệt sắc gai nhân .. ai thấy cũnhg mê (nhưng ít khi được thấy)...

2.
Huyền Thoại và Anh Hùng giữ vai trò tối quan trọng trong trong đời sống tinh thần của con người. Nhất là việc tạo dựng lên cá tính một người từ ngay hồi còn nhỏ (có ai không mơ làm Phù Đổng Thiên Vương xin dơ tay lên?!!!). Do đó không thể thiếu đươc trong văn hóa củ amọi dân tộc...

3.
Cứ thế cho đến khi chủ nghĩa công sản ra đời. Những người cộng sản lợi dụng tâm lý đó, cố tình tạo nên nhưng anh hùng "nhân tạo" hay "đảng... tạo" cho mục đích chính trị của mình... Những anh hùng "đảng biên... đảng diễn" đó thật ra rất thô lậu (nếu so với những mẫu anh hùng trong thần thoại) - nhưng chúng nhằm vào mục đích ngắn hạn của đảng, nên không cần cao sang gì miền là dụ dỗ được dân trong môt giai đoạn ngắn là tốt rồi ...

Tất cả chỉ là phương tiện để phục vụ cứu cánh...

4.
Một cách tổng quàt, chủ nghĩa Mac-Lênin mang một yếu tính rất đặc biệt... không có gì có một giá trị lâu bền - cả "anh hùng" của chủ nghĩa CS cũng chỉ có thể tồn tại một thời gian ngắn - Kruschev mới hôm trước là người hùng của Stalingrad, một mình chống cự 5 quân đoàn của Hitler, hôm sau chỉ còn là tên nông dân thô lỗ... Tại sao vậy?

Có lẽ CS tự nó thế - toàn bộ học thuyết của Marx cũng ... lộn tùng phèo như thế (Hôm nay Marx nói thế này .. mai thế khác.. không sao cả! *).. Do đó, ngay tại vài nước gọi là CS còn lại rtên thế giới chủ nghĩa Mác-Lênin, Mao-it, Hồ-it ... cũng đã đi vào xọt rác của lich sữ (về phương diện học thuật, thì chủ nghĩa Mac chưa bao giơ được xếp vào hàng triết học đứng đắn - từ thời còn mô ma của Mác, chứ không phải mới bây giờ).

Chủ nghĩa CS do đó là nạn nhân của chính sự dối trá của nó, chư không phải ai lật đổ nó... Có những người vẫn còn thương yêu luyến tiếc nó - thì cũng chẳng khác gì chuyện chàng trai nhẹ dạ lỡ mê người đàn bà đầy ma thuật quyến dụ, nhưng khi người con trai nhìn ra được chân tướng của ngưòi đàn bà mất nết - femme fatal - đó, nhưng vẫn cứ mê .. vừa mê lại vừa chửi!!!

(*) Thí dụ, có lúc - khi còn trẻ, chưa lập ra đảng CS -tức Đệ Nhất - Mác gọi tư-hữu là chuyện bắt buộc và quyền "thiêng liêng" ... lập ra đảng CS rồi, thì có lần Mác viết: muốn diệt trừ bất công trước hết phải truất sở hữu.. tư hữu là nguồn gốc của mọi tội ác!

'Little Saigon' vote in question

Re: Năm Mậu Tý, nói chuyện nhà Chuột Thung Lũng Hoa Vàng
2008-02-08 16:46:06
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4629&mode=&order=0&thold=0
Nguyen^~ Bao? Tu*


Năm 2008 cầm tinh con chuột (Mậu Tý), mong sao thế giới hòa bình, cùng nhau bảo vệ môi sinh, để đời sống con người yên vui, thắm đậm tình người như chúng ta mong đợi
Muốn có Hoà Bình phải chuẩn bị Chiến Tranh"

Chiến cuộc vùng Vịnh San Jose - "Little Saigon" đang có chuyển biến đáng kể :
'Little Saigon' vote in question (Mercury News 02/08/2008) (trích & tạm dịch)

Sau việc 2 nghị viên thành phố SJ là ông Dave Cortese và Sam Liccardo đề nghị tổ chức một cuộc "Lắng Nghe" (Listening Campaign) có sự tham gia của Uỷ Ban Nhân Quyền (Human Rights Commison) và Phòng Nhân Sự của Santa Clara (Santa Clara Office of Human Relations) , mới đây nghị viên Forrest Williams lên tiếng chấp nhận là ông ĐÃ HỨA ỦNG HỘ nghị viên Madison Nguyễn TRƯỚC phiên họp ngày 20 tháng Mười Một (2007) ve viec quyết định chọn tên cho đường Story Road .

Lời phát biểu của nghị viên Williams là rất quan trọng vì đã chỉ ra rằng nv Nguyễn đã NÓI CHUYỆN với ĐA SỐ các nghị viên trong hội đồng TRƯỚC KHI họ bỏ phiếu cho tên gọi "Saigon Business District" .

Sự KÍN ĐÁO LÔI KÉO sự đồng thuận của đa số thành viên hội đồng thành phố TRƯỚC KHI có cuộc BỎ PHIẾU là một VI PHẠM LUẬT LỆ của tiểu bang (California) về luật định rằng CÁC PHIÊN HỌP PHẢI ĐƯỢC THỰC HIỆN CÔNG KHAI - (Privately lining up support with a majority of council members before a vote is a violation of the state's open meeting law. )

Trong những cuộc phỏng vấn của báo Mercury News ngày thứ Năm, nghị viên Nguyễn và nghị viên Williams đã có những lời phát biểu HƠI (BỊ ..).KHÁC NHAU về cuộc NÓI CHUYỆN giữa hai người - Cả hai đều nhấn mạnh rằng họ KHÔNG HỀ VI PHẠM "THE BROWN ACT"

"The Brown Act", tên gọi chính thức là "Ralph M. Brown Act" , đã được tiểu bang California thông qua năm 1953 - Đạo luật này nhằm mục đích bảo vệ quyền người dân được BIẾT và THAM GIA vào những phiên họp của giới lãnh đạo trong tiểu bang .

Đạo luật này ra đời để đáp ứng nguyện vọng của người dân về vấn nạn có những buổi họp "không chính thức" hay "không công bố" giữa các viên chức do dân bầu lên .


The introductory section 54950 [en.wikipedia.org] states :

"The people of this State do not yield their sovereignty to the agencies which serve them. The people, in delegating authority, do not give their public servants the right to decide what is good for the people to know and what is not good for them to know. The people insist on remaining informed so that they may retain control over the instruments they have created."

(tạm dịch)

"Người dân bang California không trao quyền chủ quản cho bất cứ một cơ quan nào trong việc phục vụ người dân . Người dân, trong việc phân quyền, không hề cho phép những viên chức được quyền QUYẾT ĐỊNH cái gì người dân ĐƯỢC BIẾT hay KHÔNG ĐƯỢC BIẾT . Người dân phải được THÔNG BÁO đầy đủ về mọi việc để họ có thể ĐIỀU KHIỂN được những CÔNG CỤ mà họ đã tạo ra "

How STRONG language it is !






http://www.mercurynews.com/politics/ci_8205035?nclick_check=1
'Little Saigon' vote in question
COUNCILMAN'S ADMISSION THAT NGUYEN LINED UP HIS VOTE TRIGGERS LEGAL PROBE
By Joshua Molina
Mercury News
Article Launched: 02/08/2008 02:01:58 AM PST

In a startling revelation that could force the San Jose City Council to throw out a controversial vote that enraged many people in the Vietnamese community, Councilman Forrest Williams has admitted he promised his support to Councilwoman Madison Nguyen prior to the council's Nov. 20 decision to name a business district.

Williams' statement is significant because it means that Nguyen would have spoken to a majority of her fellow council members before they voted on the name "Saigon Business District" - despite a passionate effort by community members to call the area "Little Saigon."

Privately lining up support with a majority of council members before a vote is a violation of the state's open meeting law.

"She asked for my support, and I gave it to her," Williams said during an interview broadcast Wednesday on San Jose-based Vietnam Television.

Seconds later, longtime Vietnamese community activist Minh Dovan asked Williams whether that conversation took place before the vote.

Williams responded, "Yes, yes, that was early on."

In an interview with the Mercury News, Williams acknowledged his comments but said he did not believe the conversation with Nguyen violated the state law known as the Brown Act. Nguyen, in an interview, also repeated her insistence that there had been no violation.

But City Attorney Richard Doyle said he planned to investigate whether a violation occurred. If one did, he said, the council would be obligated
The development is the latest twist to the Little Saigon debate that has consumed the city council in recent months. Nguyen, the city's first Vietnamese council member, and a majority of her colleagues voted to name a retail area on Story Road "Saigon Business District," infuriating thousands of Vietnamese residents who wanted the name "Little Saigon."

Protesters have called for Nguyen's resignation and threatened to launch a recall effort if she doesn't resign. Many have speculated that Nguyen secretly lined up votes prior to the meeting and that the council's vote was merely a charade.

Nearly 1,000 people showed up the night of the council's vote - the largest crowd ever at City Hall. Less than a handful of them spoke out in favor of "Saigon Business District."

In interviews with the Mercury News on Thursday, Nguyen and Williams told slightly different stories about their conversation while insisting no Brown Act violation had occurred.

Williams said the state's open meetings law didn't apply to his conversation with Nguyen because they spoke long before she and four other council members - including Mayor Chuck Reed and Vice Mayor Dave Cortese - introduced a joint memo Nov. 16 proposing the "Saigon Business District" name.

"If it's not agendized, or on an agenda or a formal meeting, you can talk about anything," Williams said. "I had not talked to her after the memo came out."

The councilman also said he told Nguyen at that private meeting that he would defer to whatever she recommended because she knows her district best.

"I left it to her to make the decision," Williams said.

Nguyen told the story a little differently.

"I never solicited Forrest's support for the name," she said. "He might have talked to me in passing sometime over the summer about continuing to support the project."

Neither one of them could recall where or when the conversation took place.

Dovan, who supports the "Little Saigon" name, said Williams was trying to backpedal.

"This is his own words, for God's sake," he said. "I don't care how early on, the fact is that it preceded Nov. 20. The guy can dance all he wants."

Doyle said he plans to watch the video and speak to the council members. "If there is a Brown Act violation, then we have an opportunity to cure it."

He said there was a precedent for reconsidering a vote: the council's approval of seizing the Tropicana Shopping Center via eminent domain in 2002. It later turned out more than five council members had spoken prior to the decision, and the council was forced to vote again.

Williams' admission comes days after an attorney for the non-profit Northern California Vietnamese American Community sent a letter to the city demanding that it rescind its November vote. Attorney James Chadwick - who also represents the Mercury News on a variety of matters - suggested in his letter he had evidence the council had violated the open meetings law. He would not discuss the Williams revelation Thursday.

Councilman Pete Constant - one of three council members who voted against the Nov. 20 motion, citing concerns the community was being steamrolled - said the matter should be investigated.

"If you know that people are going to be with you and follow you whatever the name is going to be, I think that is a violation," Constant said. "I think the Brown Act is pretty clear."


--------------------------------------------------------------------------------
Contact Joshua Molina at jmolina@mercurynews.com or (408) 275-2002.

.....................................................

Thông Cáo Báo Chí

Trích yếu v/v: Buổi Họp Hội Đồng Thành Phố San Jose ngày 20 tháng 11, năm 2007

Nghị Quyết Số 74127, Chấp Thuận ngày 20 tháng 11, năm 2007

Trong buổi họp của Hội Đồng Thành Phố San Jose ngày 20 tháng 11, năm 2007 đã có hơn 1,000 người tham dự và đa số đã đồng thanh lên tiếng ủng hộ tên Little Saigon đặt cho một khu thương mại người Việt mà thành phố muốn chỉ định một danh xưng chính thức. Buổi họp này được mô tả là đông người tham dự nhất trong lịch sử thành phố.

Mục tiêu của việc đặt tên này theo hội đồng thành phố là để “tán thưởng cộng đồng người Mỹ gốc Việt về các đớng góp qúy báu của họ cho sư tăng trưởng của thành phố.” Mặc dầu vậy đa số nghị viên đã đi đến một quyết định làm sững sốt tất cả các tham dự viên buổi họp và công đồng người Việt tại San Jose. Đó là một quyết định phản dân chủ chứng tỏ tiếng nói của người dân không được lắng nghe.

Sau gần hai tháng thu thập dữ kiện và làm việc với cố luật sư James M. Chadwick, thuộc văn phòng luật Sheppard, Mullin, Richter & Hampton, LLP, tiểu ban Pháp Lý của Phong Trào San Jose Đòi Dân Chủ và Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc California, với tư cách pháp nhân, đã đạt được kết qủa là một “Demand Letter, Văn thư Đòi hỏi” đã gởi đến Thị Trưởng và các Nghị Viên thành phố SJ, yêu cầu hủy bỏ Nghị Quyết Số 74127 và đình chỉ các hành động trong tương lai liên quan đến việc thi hành đặt tên Saigon Business District cho khu thương mại Story Road, vì sự vi phạm Đạo Luật Ralp M. Brown Act của Hội đồng Thành phố SJ. Đặc biệt, thành phố đã vi phạm đề mục số 54952.2 và 54953 của Bộ Luật Chính Quyền.

Văn thư Đòi hỏi này đã được chính thức gởi đến ông Thị Trưởng và các nghị viện Hội Đồng Thành Phố vào ngày 30 tháng Giêng, năm 2008 từ văn phòng luật sư Sheppard, Mullin, Richter & Hampton, LLP.

Trân trọng kính chào!

Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ

VietNamese Christians/Catholics Struggle Against Communism

Subject: VietNamese Christians/Catholics Struggle Against Communism
..............................................

Dear Mr. President (Vice President, Senator, Sir(Madame) ...)

VietNamese Christians/Catholics have been carrying on peaceful praying sessions for the last couple of weeks in Hanoi and other cities in Viet Nạm . This is their peaceful way of asking the VietNamese communist government to return lands and properties belonging to the Church but were seized by the VietNamese Communist government when they took power .

Apparently, the VietNamese Communist government has demaned that the peaceful sessions be ended . And since yesterday, leaks from inside sources have warned of forceful means and violence to be used by the VietNamese Communist government to end these peaceful praying sessions . Given the nature of totalitarian and communist ruling, there may be bloodshed, violence, and atrocities similar to those of Tianneman Square [or more recently] and Myanmar.

Please, let us not allow these tragedies to happen. Please be there and help bring people to the table, to achieve results and agreements through peaceful means, and to help spread the news of their struggles, their plight for justice and equality democratically and lawfully without resorting to violence and force .

Sincerely Yours,
Name & Address

.................................................. .......................

Đây là Danh Sách Email cho

President Bush : comments@whitehouse.gov

Vice President Cheney: vice_president@whitehouse.gov

Senators, Governors ...& các báo, đài Hoa Kỳ

http://www.conservativeusa.org/megalink.htm

http://www.conservativeusa.org/mega-cong.htm

http://www.conservativeusa.org/megalink.htm#editors

http://www.conservativeusa.org/megalink.htm#networks

Victims of Communism Memorials

Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (Xin coi Photos bên phải)
http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=6663
Nhà văn Tiệp Khắc Milan Kundera có viết rằng cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cộng sản là một cuộc "Đấu Tranh chống lại sự Lãng Quên" - Những chế độ cộng sản không chỉ lấy đi cuộc sống của nạn nhân mà còn muốn chiếm đoạt nhân tính và tẩy xóa trí nhớ của họ.

Đài tưởng niệm The Memorial of Victims of Communism (Thomas Marsh)- Washington DC - Maryland là một pho tượng bằng đồng mô phỏng theo tượng Nữ Thần Dân Chủ (the Goddess of Democracy). Tượng Nữ Thần Dân Chủ đã được các sinh viên Trung Quốc dựng nên trong cuộc biểu tình năm 1989 tại Thiên An Môn.

Tượng đài ở Washington DC được dựng lên để tưởng nhớ tất cả mọi nạn nhân trên khắp thế giới đã bị hành hạ và đã chết một cách oan khuất dưới chế độ cộng sản. Ước lượng có trên 100 triệu người đã chết trong những trại tập trung của Liên Xô, trong cuộc Cách Mạng Văn Hóa của Mao Trạch Đông, dưới chế độ Pol Pot, trong hành trình vượt biển đào thoát của người Việt Nam và còn dưới rất nhiều vụ tàn sát đẫm máu khác.


............................................................
Lời bàn của một bạn đọc

Khái niệm về dựng Đài tưởng niệm của VN khác người ta . Rồi mục đích dựng Đài tưởng niệm của VN cũng khác . Nói chung VN ta là đĩnh cao nên cái gì cũng khác

Đài tưởng niệm nạn nhân CS trên thế giới ở đây, phải để ý là không phải do Mỹ nghĩ ra mà phát xuất từ các nước CS cũ, mục đích của nó là vạch trần "tội ác" tàn phá nhân loại của cái ý thức hệ CSCN, không chỉ ở vật chất mà cả về tinh thần cũng nhân phẩm . Những hình tượng bị bóc lột (trần truồng) và biến dạng (thiếu đầu tay chân) nói lên cái thân phận tàn phế của con người dưới những chế độ theo đuổi cái ý thức hệ CS đó, là sự nhắc nhở cho bất kỳ ai, và cho những thế hệ kế tiếp

Nếu như CSVN muốn nói lên cái tinh thần dân tộc, sức phản kháng vì tính độc lập trong các đài tưởng niệm, giống như đài tưởng niệm bom Mỹ, thì họ phải có đài tưởng niệm các nạn nhân biên giới phía Bắc nữa mới đúng . CSVN chỉ là những đứa hèn và láu cá, đáng bị khinh bỉ, không dám nói thật ngay cả trong việc nói lên tính cách của dân tộc


..............................................................

Trại Tập Trung Lao Động Liên Xô
Gulag: Soviet Forced Labor Camps and the Struggle for Freedom

Hình vẽ của Evfrosiniia Kersnovskaia, cô đã từng là một tù nhân của Gulag (tên gọi Trại Lao Động Cưỡng Bách của Liên Xô) - Cô kể lại rằng :

"Cuộc khám xét về đêm , một quy trình nhục nhã nhất, đươc làm đi làm lại nhiều lần " Đứng lên ! Cởi đồ ra ! Giơ tay lên ! Bước ra ngoài ! Đứng sát vào tường" Chúng tôi ai nấy trần truồng và vô cùng sợ hãi. "Giữa xứ mù- Thằng chột làm vua" . Giữa những phụ nữ khác tôi tạm thời là một "soái". Tóc tai chúng tôi bù xù. Thật ra thì họ muốn cái gì chứ ? Thật ra họ còn muốn lấy đi cái gì của chúng tôi nữa chứ ? Vậy mà vẫn còn đấy : họ kéo dựt những sợi dây buộc váy của các nữ tu và đồ lót của chúng tôi ra cho hết."



...........................................


http://culture.polishsite.us/articles/art444.html

http://www.victimsofcommunism.org/photogallery/

http://www.aidan.co.uk/display_page.php?photo=CzPraFlagNatMus94110.jpg

http://www.prague.net/gallery/memorial/pic3.php

http://www.travelpod.com/travel-blog-entries/dueduedue/sylvester-2007/1188877320/tpod.html

http://www.publicartinla.com/CivicCenter/ukrainians.html

"Little Saigon" for Story Road - Letter to City Council

To: San Jose Mayor & City Council
Re: “Little Saigon” for Story Road

Honorable Mayor and Council Members,

I am writing this letter to express my anger about council member Madison Nguyen openly offending the Vietnamese people in one of her recent interviews. She stated that those who came to the city meeting had “too much times in hand” therefore their voices were not to be valid. Ms. Madison Nguyen also tricked people in the vote for the name of SJ Story Road, and several times refused to meet with her own people to discuss the issue.

I sincerely urge the Council to reconsider the name of the Story Road. - “Little Saigon” is what we believe in and are proud of (RDA 10/10/2007 result: Little Saigon (37.6%) – New Saigon Business District (6.8%) – Saigon Business District (5.1%)

I know that a lot of Vietnamese people around the world are waiting for San Jose City Council to make decision. Please do not fail us.

Writing this letter with my strong belief in the United States Freedom and Democracy.

Respectfully yours
(Your Name & Address here)

...............................................

Email Address San Jose City Mayor and Council Members

mayoremail@sanjoseca.gov; District1@sanjoseca.gov; forrest.williams@sanjoseca.gov; District3@sanjoseca.gov ; District4@sanjoseca.gov; District5@sanjoseca.gov ; District6@sanjoseca.gov ; District7@sanjoseca.gov; dave.cortese@sanjoseca.gov ; judy.chirco@sanjoseca.gov ; District10@sanjoseca.gov

..................................................................

Xin mọi người EMAIL thơ (đã post trong bài này ở dưới)cho San Jose City Council - Tôi vừa nhận được email trả lời của District 1 Pete Constant chứng tỏ việc email rất có tác dụng. Xin nhớ đề tên TIỂU BANG hay NƠI BẠN ĐANG SỐNG nhé.

Xin làm cho SanJose biết rằng NGƯỜI VIỆT NAM TRÊN TOÀN THẾ GIỚI ĐANG THEO DÕI VÀ SẴN SÀNG ĐẤU TRANH TỚI CÙNG - Xin cám ơn mọi người
Maryland Nguyễn Bảo Tư cùng góp sức với người Việt California.

XIN GỞI LỜI CÁM ƠN CHÂN THÀNH NHẤT ĐẾN SJ COUNCIL MEMBER PETE CONSTANT

.....................................................

Dear Bao Tu,

Thank you for your recent e-mail. I continue to be supportive of the Vietnamese community and efforts to name the Vietnamese Business District, “Little Saigon.” If the Council chooses to re-visit this issue, I assure you that I will be committed to being vocal in support of the name “Little Saigon.”

Thank you again for taking the time to share your thoughts.

Pete Constant
San José City Councilmember, District 1
San José City Hall | 200 E. Santa Clara St., 18th Floor | San José, CA 95113
408-535-4901 | pete.constant@sanjoseca.gov | www.sanjoseca.gov/district1/


.......................................................................
Jasjou said :

"The Vietnamese People around the world view the name "Little Saigon" as a lovely symbol of the capital that they have lost. And why the Vietnamese people scattered all over the world, because of the communist. And they also view the communist as a symbol of the death.

So, the way Madison Nguyen rejects the name "Little Saigon", and the way she treats her constituents (many of videos show) telling the Viet people around the world vote YES on recall. But Madison Nguyen could convenient people around the world change their votes to NO if she wants to. That's simple."

Nguyen Bao Tu to Jasjou:

I thank you so much for your undestanding Jasjou

To never forget the deathly crimes Communism has been doing to people, Victims of Communism Memorials had been built aound the world . The most recent one is in Wahington DC - Maryland (The Memorial dedicated today is the first of three projects by the Victims of Communism Memorial Foundation meant to educate the world about the victims and crimes of communism.)


Response from Congressmen regarding Letter HR.3096

From: Congressman Chris Van Hollen <imamd08@mail.house.gov> - 8/23/07

Thank you for e-mailing me your message. It is important that I know the
concerns of my fellow Marylanders so I can carry out my responsibilities
in Congress.

I appreciate hearing from you and I look forward to considering your
message further. I will try to respond more fully to your e-mail as soon
as possible.

Sincerely,

Congressman Chris Van Hollen

...................................................................

From: Senator Ben Cardin - Maryland - 01/14/08

Dear Mr. Nguyen:

Thank you for contacting me to express your views concerning human rights abuses in Vietnam .

Vietnam 's human rights record continues to violat e internationally accepted standards . According to the 2006 State Department Report on Human Rights, Vietnam's human righ ts record remained unsatisfactory and the government continued to maintain strict controls over religious organizations, political discourse, and publications; trafficking in women and children for the purpose of prostitution cont inued to be a serious problem; and there continues to be a lack of medical care, arbitrary arrest and detention, judicial corruption, denial of fair trial, and other arbitrary official interferences with individual privacy and liberty.

Congressman Christopher Smith (R-NJ) introduced H.R. 3096, the Vietnam Human Rights Act on July 19, 2007. The bill w ould provide assistance to promote democracy in Vietnam , but would prohibit non-humanitarian assistance unless the President certifies that Vietnam has made significant improvements with respect to human rights. The bill further requires the Department of State to submit annual reports on Vietnam 's progress towards freedom and democracy.

As the Co-Chair of the Commission on Security and Cooperation in Europe , informally known as the Helsinki Commission, I have long been a proponent of human rights. I have worked actively to address this issue when the U.S. negotiated bilateral trade agreements with Vietnam and during the process of Vietnam 's accession to the World Trade Organization. I am concerned about the ongoing human rights violations, and as a member of the Senate Committee on Foreign Relations, I will closely monitor the situation in Vietnam .

Thank you again for contacting me. Please do not hesitate to share your thoughts with me in the future on this or any other matter.

Vote for HR.3069

Tai sao dự luật HR. 3096 (Dân Chủ và Nhân Quyền cho VN, 2007) đã làm CSVN lo sợ?

Hoàng Giang Thanh

Khi Nguyễn Minh Triết đến Hoa Kỳ để ký kết những hiệp thương buôn bán vào cuối tháng Sáu năm nay, cộng đồng tị nạn cộng sản Việt Nam khắp nơi đã liên kết, phân nhiệm công tác trong một khí thế đấu tranh ngất trời, và đạt được nhiều thành qủa trong việc phơi bày trước dư luận quốc tế những điều sai trái, cùng luận điệu lừa bịp của nhà cầm quyền CSVN về thực trạng nhân quyền tại VN.

Riêng tại Hoa Kỳ, thành quả đáng kể và thực tiễn nhất trong thời gian này là việc dự luật "nhân quyền Việt Nam 2007", số hiệu HR. 3096, do dân biểu Chris Smith đề xướng, đã được Ủy Ban Đối Ngoại Hạ viện Hoa Kỳ thông qua vào ngày 31/7//2007. Mục đích của dự luật này là để đẩy mạnh việc dân chủ hóa và đảm bảo những quyền làm người căn bản cho người dân Việt Nam.

Ngay sau khi dự luật này được thông qua, Hà Nội đã lập tức lên tiếng phản đối rằng đây là "một hành động sai trái và nguy hiểm, làm tổn hại đến quan hệ Việt-Mỹ ." Hơn thế nữa, qua bài bình luận trên đài tiếng nói Việt Nam hôm 1/8/07, họ còn lừa bịp dư luận bằng cách lớn lối rêu rao một cách vô căn cứ rằng dự luật này không vì mục đích bảo vệ hay phát triển quyền con người, mà chỉ nhằm "âm mưu phá huỷ những thành quả về nhân quyền" của đảng và nhà nước Việt Nam.
Chúng ta hãy duyệt qua những điểm chính trong dự luật quan trọng này, và phân tích xem tại sao Hà Nội đã phải xuyên tạc rằng dự luật HR 3096 là một sự kiện sai trái và nguy hiểm, và đang ngay ngáy lo sợ rằng dự luật này sẽ trở thành đạo luật.

Những điểm chính trong dự luật HR 3096
1) Áp dụng biện pháp chế tài bằng cách cắt các khoản viện trợ không liên quan đến vấn đề nhân đạo, trừ khi Tổng Thống (Hoa Kỳ) có thể xác nhận với Quốc Hội (Hoa Kỳ) là, nhà cầm quyền CSVN đã chứng minh, qua những thành quả cụ thể:
a) Họ đã trả lại tự do cho các tù nhân chính trị và tôn giáo.
b) Họ đã thực sự tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, và tôn trọng quyền lợi của các dân tộc thiểu số
c) Họ đã tạo điều kiện thuận tiện cho những người dân Việt Nam hội đủ điều kiện được tham gia những chương trình Tị Nạn của Hoa Kỳ.
d) Không có một viên chức nhà nước hay một tổ chức nào tại Việt Nam dính líu vào việc buôn người.
2) Tài trợ cho đài Á Châu Tự Do (Radio Free Asia), một ngân khoản khoảng mười triệu đô la (10 Million USD), cho mỗi năm 2007 và 2008, để đài Á Châu Tự Do có phương tiện chống lại những nỗ lực phá sóng liên tục của nhà cầm quyền CSVN.
3) Đòi hỏi những chương trình hợp tác, trao đổi văn hóa giữa Hoa Kỳ với Việt Nam, và học bổng của Hoa Kỳ cấp cho Việt Nam phải nhằm vào mục đích phát triển và nâng cao ý thức dân chủ của những người được mời tham dự.
4) Qua "Quỹ Bảo Vệ Nhân Quyền" (Human Rights Defenders Fund), dành ra hai triệu đô la (2 Million USD) cho mỗi năm 2007 và 2008, để tài trợ cho các cá nhân và tổ chức tích cực đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Một dự luật vô cùng bất lợi cho nhà cầm quyền CSVN
Sau khi nắm vững 4 điểm chính ở trên, chúng ta có thể hiểu được dễ dàng tại sao CSVN rất lo ngại viễn ảnh dự luật HR 3096 sẽ trở thành đạo luật.
Muốn khỏi bị chế tài, điểm 1 đòi hỏi CSVN phải đưa ra chứng cớ một cách rõ ràng là các tù nhân chính trị, tôn giáo đã thực sự được thả, tự do tín ngưỡng đã được tôn trọng, tệ nạn buôn người không còn được dung túng. Đòi hỏi phải chứng minh rõ ràng này của Hoa Kỳ, không những có tác dụng xiết chặt hầu bao của nhà cầm quyền CS, trong trường hợp họ vẫn ngoan cố và tiếp tục chà đạp nhân quyền. Nhưng quan trọng hơn, CSVN khó có thể dùng những luận điệu mập mờ như trước đây để lừa bịp dư luận thế giới về thực trạng nhân quyền tại VN.

Với một ngân quỹ mười triệu đô la một năm, đài Á Châu Tự Do sẽ có phương tiện dồi dào để chống lại những nỗ lực phá sóng liên tục của CSVN. Khi các nỗ lực phá sóng đã bị vô hiệu hóa, thì hơn 80 triệu dân Việt Nam sẽ được thoát ra khỏi cái vỏ bọc tăm tối của những lý luận một chiều, xuyên tạc và lừa bịp hiện đang bao trùm họ. Đây là điều mà CSVN lo sợ nhất. Vì khi tất cả sự thật đã được phơi bày thì ngày tàn của chế độ độc tài đã điểm, và bình minh có thể hé dạng trên quê hương thân yêu.

Người Tị Nạn Cộng Sản VN phải làm gì?

Điều cần thiết nhất mà cộng đồng người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ phải làm ngay trong lúc này, để giúp tay đẩy mạnh phong trào dân chủ hóa Việt Nam, và yểm trợ đồng bào trong nước là đồng lọat cổ võ và vận động cho dự luật này được trở thành đạo luật.

Chúng ta nên hiểu là những tay sai, những bọn thời cơ đã và đang ngầm vận động để các Dân Biểu Hoa Kỳ không yểm trợ cho dự luật. Do đó chúng ta phải đồng lọat phát động và liên tục kêu gọi sự yểm trợ của các dân biểu cho đến khi họ trở về Hoa Thinh Đốn vào tháng Chín.

Hiện tại các Dân Biểu liên bang đang trở về nguyên quán. Vì thế các Đại Diện Cộng Đồng địa phương hãy lập gấp một phái đoàn (nếu có Tu sĩ đại diện Tôn giáo tham gia là quý) để xin gặp gỡ, trình thỉnh nguyện thơ và yêu cầu khi họ trở về Hoa Thịnh Đốn hãy bầu cho dự luật này.

Ngoài ra chúng ta hãy cùng nhau cổ động đồng bào địa phương (người Hoa Kỳ như hàng xóm, bạn cùng sở) gọi điện thọai, gởi Email, hay Fax vào văn phòng các dân biểu liên hệ đề yêu cầu yểm trợ .
Đấu tranh để mang đến tự do dân chủ cho quê hương là trách nhiệm của mỗi người Việt chúng ta, xin đừng để sự thờ ơ và e ngại làm cơ hội này vuột mất.

http://thongtin.brinkster.net/dienda...luathr3096.htm

……………………………………………………………………………………………………………………………………….

Làm sao gởi email tới các chính trị gia Hoa Kỳ

Xin mọi người gởi email cho dân biểu tại tiểu bang (Hoa Kỳ) của mình để ủng hộ Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam. Bạn có thể vào link sau để tìm tên của vị dân biểu. Xin nhớ là bạn phải dùng Zip Code (5 số) và 4 số kèm theo của vùng bạn đang ở. Bốn số này bạn có thể kiếm được khi bấm vào nút "4-digit".
http://www.house.gov/writerep/

Nếu bạn ở nước khác thì xin email trược tiếp cho tòa Bạch Ốc
president@whitehouse.gov
comments@whitehouse.gov

or
vice.president@whitehouse.gov
.................................................. ...

(Lá thơ mẫu)

Letter for the Vietnam Human Rights Act of 2007, HR 3096

The Honorable Senator (full name here)_______________________
United States Senate
Washington DC 20510

As for our dearest wish for the oppressed people of Vietnam, we/I, the undersigned, respectfully ask that you vote for the Vietnam Human Rights Act 2007, HR 3096. This bill was introduced by Congressman Christopher H Smith, Republican (NJ-4) on 7/19/2007 and cosponsored by 12 members of the House to promote freedom, democracy and support human rights in Vietnam.

The Socialist Republic of Vietnam is a one-party State, ruled and controlled by the Communist Party of Vietnam (CPV), which continues to deny the right of citizens to change their government. Although in recent years the National Assembly of Vietnam has played an increasingly active role as a forum for highlighting local concerns, corruption, and inefficiency, the National Assembly remains subject to CPV direction. The CPV maintains control over the selection of candidates in national and local elections.

We sincerely urge you to vote in favor of the Vietnam Human Rights Act as a Gift for the people of Vietnam so they may soon enjoy the basic freedom and human rights as we value.

Respectfully submitted,
Date:
Name :
Address:
City/State/Zip:
.................................................. ..............

Nếu gởi cho tổng thống Bush thì đổi phần :
The Honorable Senator (full name here)_________________
United States Senate
Washington DC 20510

Thành :
President George W. Bush (or Vice President Dick Cheney)
1600 Pennsylvania Ave.
Washington, DC 20500

Các Link liên quan :
http://www.eff.org/congress/
http://www.conservativeusa.org/megalink.htm

Chú ý : Xin đừng gởi thơ qua đường bưu điện (post-office). Sau vụ khủng bố 9/11 tất cả thư từ gởi cho các chính khách Hoa Kỳ đều bị kiểm soát hết sức chậm trễ nên không thể đến nơi cho kịp lúc.

………………………………………………………………………………………………………………..

Dân biểu Christopher (Chris) Smith ngoài HR 3096 còn có H. Res. 243 (3/07)

H.Res. 243: Calling on the Government of the Socialist Republic of Vietnam to immediately and unconditionally release Father Nguyen Van Ly, Nguyen Van Dai, Le Thi Cong Nhan, Le Quoc Quan, and other political prisoners and prisoners of conscience, and for other purposes.
http://www.govtrack.us/congress/person.xpd?id=400380
http://www.govtrack.us/congress/bill.xpd?bill=h110-3096

Ông Chris Smith cũng đã đệ trình dự luật nhân quyền cho VN vào năm 2004,
H.R. 158
nhưng tiếc thay đã không được thông qua thành luật (This bill never became law. This bill was proposed in a previous session of Congress. Sessions of Congress last two years, and at the end of each session all proposed bills and resolutions that haven't passed are cleared from the books)
http://www.govtrack.us/congress/bill.xpd?bill=h108-1587

Những dân biểu khác đã ủng hộ HR 3096 là :
http://www.govtrack.us/congress/bill.xpd?bill=h110-3096
Cosponsors [as of 2007-08-01]

Del. Madeleine Bordallo [D-GU]
Rep. Thomas Davis [R-VA]
Rep. Trent Franks [R-AZ]
Rep. Al Green [D-TX]
Rep. Zoe Lofgren [D-CA]
Rep. Donald Payne [D-NJ]
Rep. Dana Rohrabacher [R-CA]
Rep. Ileana Ros-Lehtinen [R-FL]
Rep. Edward Royce [R-CA]
Rep. Bill Sali [R-ID]
Rep. Loretta Sanchez [D-CA]
Rep. Frank Wolf [R-VA]
………………………………………………………………………………………………………………………………….

Hà Nội không hiểu hết Dự luật Nhân quyền Việt Nam 2007
________________________________________

Dự luật nhân quyền Việt Nam 2007 mang số hiệu HR.3096 do dân biểu Chris Smith đề xướng vừa được Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ thông qua tuần trước. Ngay lập tức, Hà Nội lên tiếng cáo buộc đây là “một hành động sai trái và nguy hiểm, làm tổn hại đến quan hệ Việt-Mỹ.”

Dân biểu Chris Smith của bang New Jersey, điều hợp viên cuộc họp báo, khai mạc buổi sinh hoạt.

Bài bình luận trên Đài tiếng nói Việt Nam hôm 1/8 lên án dự luật này không vì mục đích bảo vệ hay phát triển quyền con người, mà nhằm “âm mưu phá huỷ những thành quả về nhân quyền” của đảng và nhà nước Việt Nam.
Phản hồi của tác giả dự luật này ra sao? Mời quý vị nghe cuộc phỏng vấn đặc biệt giữa Trà Mi với ông Chris Smith, dân biểu liên bang Hoa Kỳ. Phần chuyển ngữ do Gia Minh trình bày.

Trà Mi: Trước tiên, xin cảm ơn ông đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn đặc biệt xoay quanh dự luật nhân quyền Việt Nam 2007 do ông soạn thảo. Như ông cũng biết, báo chí nhà nước Việt Nam vừa lên tiếng tố cáo dự luật này không nhằm bảo vệ hay phát triển nhân quyền ở Việt Nam, mà hầu phá hoại những thành quả về nhân quyền mà chính phủ Hà Nội đã đạt được trong những thập niên qua.
Hơn nữa, Hà Nội còn cho rằng dự luật là “một hành động nguy hiểm” chống lại mối quan hệ song phương mà hai nước đang nỗ lực củng cố bằng cách can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam. Ý kiến của ông ra sao?

Dân biểu Chris Smith: Thứ nhất, nhân quyền mang tính toàn cầu, và nhà nước Việt Nam đã đồng ý tham gia ký kết Công ước quốc tế về nhân quyền do Liên Hiệp Quốc đề xướng. Vì vậy, nhân quyền không thuộc về một quốc gia nào cả, mà có tính chất toàn cầu, nó không có giới hạn về biên giới.
Khi nhà nước Việt Nam bắt bớ, đe doạ các tù nhân chính trị, không tôn trọng quyền của các thành phần thiểu số, ngăn chặn các luồng thông tin tự do như phá sóng đài phát thanh Á Châu Tự Do chẳng hạn, thì đó là những bằng chứng rõ ràng cho thấy họ đang vi phạm các nhân quyền được quốc tế công nhận.

Trong dự luật nhân quyền Việt Nam 2007, chúng tôi nêu rõ nếu Việt Nam thật sự muốn tìm kiếm 1 chỗ đứng trên trường thế giới, nếu Hà Nội thể hiện những thành quả nhân quyền đáng kể, thì Hoa Kỳ sẽ không áp dụng bất cứ biện pháp trừng phạt nào như đã đề nghị trong dự luật. Chúng tôi bênh vực những nạn nhân bị áp bức tại Việt Nam, đặc biệt là những nhà bất đồng chính kiến, chứ chúng tôi không đứng về phía những người đàn áp.

Đáng tiếc rằng sau khi được kết nạp vào Tổ chức thương mại thế giới WTO và được cấp Quy chế quan hệ thương mại bình thừơng vĩnh viễn với Hoa Kỳ, nhà nước Việt Nam đã trở mặt, khởi sự những làn sóng đàn áp, bắt bớ, đe doạ những tiếng nói bất đồng chính kiến một cách hết sức vô lương tâm.
Cho nên, tôi và nhiều nghị sĩ của cả 2 đảng Cộng hoà và Dân chủ vô cùng thất vọng trước thái độ của chính phủ Hà Nội. Một chính phủ văn minh và nghiêm túc tuân thủ những luật lệ về nhân quyền sẽ không hành xử như vậy.

Trà Mi: Dự luật do ông đề xướng, một mặt, yêu cầu ngưng các khoản viện trợ cho Việt Nam nếu Hà Nội không phóng thích các tù nhân tôn giáo và chính trị; mặt khác, đề nghị dành hàng triệu đô la chống phá sóng đài Á Châu Tự Do…

Dân biểu Chris Smith: Tôi đã đọc được những luận điểm của phía nhà nước Việt Nam đưa ra, nhưng thật chán là họ thậm chí chưa đọc hết nội dung bản dự luật của tôi mà đã vội vàng lên án. Nếu họ đọc thông suốt, họ sẽ thấy rằng dự luật không hề đề cập đến các khoản viện trợ nhân đạo của Mỹ dành cho Việt Nam bao gồm cả khoản viện trợ cho các nạn nhân HIV/AIDS.

Chúng tôi không hề có ý cản trở các nguồn viện trợ nhân đạo dành cho những đối tượng khốn khó, bệnh tật, hay đói kém vì chúng tôi luôn nhiệt tình mong muốn hỗ trợ những ngừơi khốn khó ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới cho dù chính phủ các nước đó có man rợ đến mức nào đi chăng nữa. Nhưng điều chúng tôi muốn nói ở đây là các khoản viện trợ an ninh và phát triển kinh tế.

Tại sao chúng tôi phải viện trợ và bao thầu cho một nhà nước lạm dụng quyền lực, ngược đãi dân chúng? Ý nghĩa của khái niệm “nhân quyền” là quan tâm đến từng cá nhân trong xã hội, và bộ máy cầm quyền của nước ấy phải biết bảo vệ người dân. Nhưng tiếc thay, thực tế cho thấy, công tác giám sát và đảm bảo nhân quyền của nhà nước Việt Nam hết sức tồi tệ. Tóm lại, khi lên tiếng phản bác, chính quyền Việt Nam thậm chí chưa hiểu rõ nội dung bản dự luật nhân quyền 2007 của tôi.

Mặt khác, khoản tiền mà chúng tôi đề nghị dành cho các hoạt động cổ võ nhân quyền là nhằm hỗ trợ những tiếng nói của lẽ phải, những tiếng nói ôn hoà, hoàn toàn bất bạo động. Tôi ước gì nhà nước Việt Nam đối xử với người dân một cách phi bạo lực, đặc biệt là đối với các tù nhân. Đây là một bản dự luật rất nghiêm túc và nhà cầm quyền Hà Nội lên tiếng phản bác là do thực trạng nhân quyền của họ quá tồi tệ.

Trà Mi: Thế nhưng, chính quyền Việt Nam tố cáo những tù nhân chính trị và tôn giáo mà ông bênh vực ấy là những người phạm pháp, và đài Á Châu Tự Do là một tổ chức xuyên tạc, kêu gọi dân chúng chống đối nhà nước. Phản hồi của ông ra sao?

Dân biểu Chris Smith: Đài Á Châu Tự Do chỉ kêu gọi nhà nước Việt Nam hãy làm những điều như các chính phủ tôn trọng nhân quyền khác đang làm là cho phép những ý kiến khác biệt. Đó là quyền tự do ngôn luận và điều này không hiện hữu tại Việt Nam.
Cuộc họp báo ở trụ sở Quốc hội để thúc giục Ngoại trưởng Condoleezza Rice đưa vấn đề vi phạm nhân quyền ra với Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm.

Trái lại với sự tin tưởng rằng Việt Nam đang có vài tiến bộ về nhân quyền, các sự việc xảy ra gần đây đã thức tỉnh Quốc hội Hoa Kỳ và những ai yêu chuộng dân chủ-nhân quyền rằng: Việt Nam đang đi trên một chiều hướng sai lầm và kiên trì với chính sách cho phép chính phủ có quyền kiểm soát tất cả, không một ai có quyền tự do bày tỏ tư tửơng mà không phải trả một cái giá đắt.

Cho phép tôi được trình bày ở đây rằng đài phát thanh Á Châu Tự Do cung cấp những thông tin rất nóng bỏng và quan trọng mà ngừơi dân Việt Nam không thể có tại đất nước của họ. Hành động phá sóng đài Á Châu Tự Do chứng tỏ nhà nước Việt Nam sợ hãi trước sự thật. Họ sợ những tin tức về thực trạng của quốc gia được loan tải đến người dân.

Một chính quyền vững mạnh và tự tin không cần phải lo sợ trước các quan điểm bất đồng. Đáng tiếc là tại Việt Nam người dân không thể có được điều này mà không phải ngồi tù.

Trà Mi: Hai dự luật tương tự trước đây cũng do ông là tác giả đã được Hạ viện thông qua, nhưng không được Thượng viện chấp thuận. Nguyên nhân vì sao?

Dân biểu Chris Smith: Đó là do thượng nghị sĩ John Kerry ngăn chặn, và ông ta đã làm điều này một cách phản dân chủ. Ở Thượng viện Hoa Kỳ có một quy định, hay nói đúng hơn, là một truyền thống, cho phép cá nhân một thượng nghị sĩ có quyền ngăn chặn một dự luật.

Đó là lý do vì sao dự luật của tôi không được tiến hành. Nếu như Thượng viện có thể bỏ phiếu biểu quyết về dự luật này, chúng tôi tin rằng nó sẽ được đa số thông qua cũng giống như ở Hạ viện vậy. Thế nhưng, thượng nghị sĩ John Kerry không cho phép bỏ phiếu dự luật này. Tôi cho rằng truyền thống cho phép thượng nghị sĩ ngăn cản dự luật có thể sẽ sớm bị bãi bỏ ở Thượng viện Hoa Kỳ.

Một chiến dịch cải tổ đang được thực hiện để chấm dứt việc đó, không chỉ đối với dự luật này thôi, mà với bất kỳ dự luật nào khác, để các dự luật đều được đưa ra bỏ phiếu biểu quyết. Tôi rất tin tửơng rằng một ngày không xa, dự luật này sẽ được thông qua ở Thượng viện.

Trà Mi: Ông dự đoán lần này sẽ như thế nào? Nếu mọi việc vẫn diễn tiến như 2 lần trước, ông sẽ làm thế nào để chuyển tải thông điệp của mình?
Đó là lý do vì sao dự luật của tôi không được tiến hành. Nếu như Thượng viện có thể bỏ phiếu biểu quyết về dự luật này, chúng tôi tin rằng nó sẽ được đa số thông qua cũng giống như ở Hạ viện vậy. Thế nhưng, thượng nghị sĩ John Kerry không cho phép bỏ phiếu dự luật này. Tôi cho rằng truyền thống cho phép thượng nghị sĩ ngăn cản dự luật có thể sẽ sớm bị bãi bỏ ở Thượng viện Hoa Kỳ.

Dân biểu Chris Smith: Cái truyền thống cho phép một thượng nghị sĩ có quyền ngăn cản 1 dự luật, không để có cơ hội đưa ra Thượng Viện biểu quýêt thật sự là vô lý, mà chính những ngừơi thượng nghị sĩ cũng muốn dẹp bỏ đi. Bởi thật bất công khi không cho phép tất cả đại biểu ở Thượng viện xem xét và biểu quyết 1 dự luật, chỉ vì một thành viên muốn cản trở. Tôi hy vọng rằng Thượng viện sẽ cân nhắc về việc này.

Việc Ủy ban đối ngoại ở Hạ viện thông qua dự luật này với đa số ủng hộ từ cả phe Dân chủ và Cộng hoà cho thấy nó được lữơng đảng đồng ý và là một mối quan tâm chung ngày càng sâu sắc về tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam.

Trà Mi: Mặc dù gặp phải những khó khăn như vậy, nhưng về mặt nào đó, dự luật vẫn có một sự tác động, ảnh hưởng gì chăng, thưa ông?

Dân biểu Chris Smith: Tôi hy vọng rằng nó sẽ khơi mào cho một loạt các cuộc đối thoại nghiêm túc với những ai chỉ đơn thuần nghĩ rằng Hoa Kỳ chỉ cần mở rộng mậu dịch với Việt Nam thì chính quyền Hà Nội sẽ giảm bớt hay chấm dứt đàn áp ngừơi dân. Điều này chưa xảy ra tại một chế độ độc tài nào khác và cũng không xảy ra tại Việt Nam.

Tôi là người bảo hộ chính cho “đạo luật dân chủ Belarus” giờ đã thành luật, tôi cũng là một trong nhữngh người bảo hộ chính cho “đạo luật nhân quyền Ethiopia” cũng tương tự như “dự luật nhân quyền Việt Nam” này, cũng đã được lượng viện ủng hộ.

Hiện có nhiều thành viên ở Quốc hội cuối cùng đã nhận ra rằng mậu dịch không là yếu tố giúp thúc đẩy lĩnh vực nhân quyền. Nếu thể chế độc tài có cơ hội phát triển và tăng cường đàn áp thì quan hệ mậu dịch với quốc gia ấy càng tiến triển, tình hình nhân quyền của nước đó càng tồi tệ. Điều này đã xảy ra tại nhiều quốc gia trên thế giới, và Việt Nam cũng không ngoại lệ.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn đặc biệt này

http://www.rfa.org/vietnamese/in_dep...ouncement_TMi/