NguyenHuu's page

The beauties make nice our world

Subscribe to RSS feed

Nguy cơ trận lũ bùn độc thứ hai ở Hungary

Thanh Niên Online - Chủ Nhật, 10/10/2010
Nguy cơ trận lũ bùn độc thứ hai ở Hungary
Bờ đê bao quanh hồ chứa bị vỡ hôm 4.10 tiếp tục lún nứt, đe dọa gây ra thêm một thảm họa tại thị trấn Ajka, phía tây Hungary.
Hôm qua, chính quyền Hungary cho sơ tán toàn bộ 800 dân làng Kolontar ở Ajka trước nguy cơ bị lũ bùn độc tàn phá một lần nữa. Reuters dẫn lời Thủ tướng Viktor Orban cho hay đêm 8.10, nhà chức trách phát hiện ra một số vết nứt ở bờ đê phía bắc hồ chứa số 10, trong đó có một vết rộng khoảng 7 cm và một góc đê bị sụt lún. Như vậy, thêm khoảng 500.000m3 bùn độc có thể tràn ra từ hồ chứa chất thải của Công ty nhôm MAL Rt. Cảnh sát và quân đội đã được huy động để hướng dẫn dân làng sơ tán. Chính quyền địa phương cũng cảnh báo 5.400 người dân ở làng Devecser kế cận phải chuẩn bị sẵn sàng di tản.
Hôm qua, các chuyên gia cũng bắt đầu xây dựng một con đê cao 4-5 mét và dài 40 mét chia đôi làng Kolantar để trận lũ bùn thứ 2 nếu xảy ra cũng không thể xâm phạm khu vực dân cư vẫn còn nguyên vẹn. Dự kiến con đê sẽ được hoàn thành trong vòng 48 tiếng. Đến nay, ít nhất 7 người đã thiệt mạng và hơn 100 người khác bị bỏng hóa chất khi khoảng 600.000 -700.000 m3 chất thải độc hại tràn vào Ajka. Bùn độc đã hủy hoại hoàn toàn hệ sinh thái tại sông nhỏ Marcal và xâm phạm sông Danube. Chính quyền Hungary dự đoán phải mất 5 năm mới có thể khôi phục lại sông Marcal.
Đến tối 8.10, độ pH tại hợp lưu sông Raab với sông Danube đã giảm từ 9,4 xuống 8,04 (mức bình thường là 8 và tối đa là 14). Tuy nhiên, đây chưa phải là dấu hiệu lạc quan vì độ pH giảm chỉ nhờ lưu lượng nước dồi dào của Danube pha loãng bùn độc.
Le Figaro dẫn lời chuyên gia Eric Thibaud cho biết: “Những kim loại độc hại như chrome hay cadmium có thể ngấm vào tôm cá, gây nhiễm độc lâu dài cho con người nếu ăn phải”. Các nước ở hạ lưu sông Danube như Serbia, Croatia, Romania đang tăng cường kiểm tra, phân tích nước sông. Ngoài ra, còn có nguy cơ thời tiết hanh khô biến bùn đỏ thành bụi, tấn công hệ hô hấp của con người và hệ động thực vật.
Đến nay, Công ty MAL Rt. vẫn cho rằng mình không có lỗi vì việc hồ chứa số 10 bị vỡ là tai nạn không lường trước. Nhiều ý kiến cáo buộc MAL Rt. thải quá nhiều bùn độc vào hồ chứa, gây quá tải. Quỹ Thiên nhiên hoang dã quốc tế (WWF) vừa đưa ra một số hình chụp cho thấy phần đê bảo vệ hồ chứa nói trên đã bị nứt ít nhất từ tháng 6. Theo tờ Die Presse của Áo, ở Đông và Trung Âu hiện có nhiều khu công nghiệp cũ với những hồ chứa chất thải kém an toàn. Trong đó có nhiều nhà máy tồn tại từ cuối thập niên 1980 và bị cho là đe dọa môi trường nặng nề hơn cả hồ chứa của MAL Rt.
Nguyễn Ngọc Lan Chi

Suy ngẫm: Cafe ở London và "tiền ngay" ở Vũng Tàu

Suy ngẫm: Cafe ở London và "tiền ngay" ở Vũng Tàu
Thứ bảy, ngày 10 tháng bảy năm 2010 | Posted by Mr.NDC

Tôi đến London, thủ đô Vương quốc Anh vào đầu tháng 3/2009, khi đó thành phố sương mờ đang vào cuối mùa đông, rất lạnh. Sau khi đi khám phá những danh thắng nổi tiếng ở đây như “Đôi mắt London”, cầu sông Thame, tháp đồng hồ BigBen, tôi vào một quán cà phê nhỏ cạnh Nhà hát thành phố, gọi một ly Capuchino, nhâm nhi đợi vợ chồng anh bạn chưa bao giờ gặp mặt.
Sau ly cafe là chuyện kinh doanh có văn hóa. Ảnh trên internet
Quán nhỏ. Sạch. Không đông người. Chủ quán là một thiếu phụ người Anh quãng 35 tuổi. Sau khi mang cà phê ra, thấy tôi loay hoay với cái số điện thoại lạ hoắc, số dài ngoằng ngoẵng của người bạn, chủ quán bước gần lại và hỏi: “Xin lỗi, tôi có thể giúp được gì cho ông?”. Tôi nói tình trạng của mình, thiếu phụ nhũn nhặn cầm tờ giấy ghi số điện thoại và thao tác bấm số, nói chuyện gì đó với người đầu dây. Xong, thiếu phụ nói: “Bạn ông đang ở gần đây, khoảng 10 phút nữa sẽ có mặt”. 10 phút sau, anh bạn ấy gọi lại nói có việc kẹt không đến được, tôi đứng dậy trả tiền cà phê.
Lạ là người Anh chỉ xài đồng bảng, không xài ngoại tệ khác (có lẽ vì sự tự tôn dân tộc), trong khi túi tôi chỉ còn lại tiền đô la Mỹ. Thiếu phụ nói chúng tôi không xài tiền Mỹ. Tình huống rất khó xử. Giữa đất khách quê người lạ lẫm, không biết chỗ đổi tiền ở đâu. Nhận thấy vẻ mặt lo lắng của tôi, bà chủ quán có vẻ thông cảm. Chị đến gần và nói bằng tiếng Anh: “Tôi chia sẻ sự lo lắng của bạn. Tôi nghĩ rằng bạn là dân du lịch từ Châu Á, thi thoảng gặp phải vấn đề này. Có thể bạn sẽ không trở lại Anh lần thứ hai và tôi không biết bạn ở đâu để đòi tiền. Nhưng cuộc sống có những lúc khó khăn. Ly cà phê mà bạn không phải trả tiền này là một ngoại lệ không nhiều. Và nó sẽ khiến bạn nhớ nước Anh”.
Người thiếu phụ gọi cho tôi một taxi và nói rõ với tài xế là tôi không có tiền bảng, khi về đến khách sạn mới trả tiền. Lái xe taxi ngần ngừ một lát rồi đồng ý. Bà chủ quán còn căn dặn tôi: “Đến nước Anh, bạn phải nhớ có tiền bảng và chúc một chuyến đi tốt đẹp”.
Đúng hai tháng sau, tôi đưa gia đình đến biển Vũng Tàu nghỉ. Cái quán mà chúng tôi chọn nằm ở Bãi sau, có trương tên Công ty CP du lịch Tháng Mười. Quán vắng tanh. Biển thổi tung nước mặn. Bà chủ quán mời khách: “Mỗi ghế 25 ngàn đồng. Bia 25 ngàn/lon/ (và chỉ tay), mực loại này 30 ngàn/con, loại kia 40 ngàn. Các anh trả tiền ngay sau khi gọi nhé”.
“Thôi, trả tiền ngay đi con, đằng nào cũng phải trả”, bố tôi nói khi thấy tôi định cự lại.
Buồn nhất là khi xuống biển tắm, phải thuê một chỗ tắm nước ngọt 10 ngàn đồng và một hộp để đồ 20 ngàn đồng. Cả nhà đang tắm nước ngọt thì bà chủ quán tông tốc chạy tới: “Anh thanh toán giùm ngay tiền tắm và tiền hộp đồ”.
Biết là vẫn phải trả tiền nhưng đối xử kiều “tiền ngay” ở Vũng Tàu thấy khó chịu và khốn khổ vô cùng.
Kể từ đó, cà phê Capuchino ở Anh luôn ám ảnh vị ngọt của nó trong tôi. Còn nước biển Vũng Tàu thì mang vị đắng.
Nhắc chuyện “tiền ngay”, tôi chợt nhớ tới phở đuổi, phở chửi ở Hà Nội. Có một lần tôi vào gọi món mì tim cật ở một quán ăn gần sân vận động Hàng Đẫy. Sau 20 phút không thấy ai đoái hoài gì tới mình, tôi gọi: “Cô cho cháu xin cái bát mì, gần nửa tiếng rồi chưa có”. Bà chủ quán băm mạnh con dao vào thớt và chửi: “Đ.M, không ăn thì cút mẹ mày đi”.
Cả quán, gần 20 người, toàn nam thanh nữ tú, cứ cắm cúi ăn, chẳng ai nói câu gì.
Tôi liên tưởng đến cảnh Chí Phèo khật khưỡng, cầm dao đi đầu làng cuối xóm chửi búa xua trong tuyệt phẩm Chí Phèo của Nam Cao. “Chắc là nó trừ mình ra”, người dân cả làng Vũ Đại bảo thế.
Cùng là kinh doanh, một cách kiếm sống, nhưng có hai cách hành xử. Hành xử của bà chủ quán cà phê ở London hướng tới câu chuyện về một cách kiếm tiền có đẳng cấp. 4 bảng mà tôi phải trả cho ly cà phê sẽ không được lấy lại nhưng những cái mà họ có trong tôi là một giá trị đích thực của kinh doanh. Đẳng cấp, không chỉ trong chuyện kiếm tiền, chỉ có thể có khi người ta ý thức đầy đủ về những phẩm giá từ hành vi của họ mang tới xã hội. Và sau đó không chỉ là chuyện tiền nong.
Theo KH&ĐS
P/s: Nhắc đến cái văn hóa kinh doanh của người Hà Nội nghe mà... phát ốm, hic hic...
P/S: Theo tôi, "phở đuổi, phở chửi ở Hà Nội" là 1 vấn đề văn hóa dân tộc, không phải chỉ đơn thuần là văn hóa kinh doanh, hành vi (habit), hành xử hoặc là câu chuyện vui cười như có người đã viết trên báo...

THAM NHŨNG Ở VIỆT NAM VẪN LAN TRÀN?

Bà Lê Hiền Đức được cả Việt Nam và quốc tế vinh danh vì cố gắng chống tham nhũng
Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng Trung ương của Việt Nam hồi giữa tháng này nói rằng 'tham nhũng được kiềm chế và giảm', theo truyền thông trong nước.
Nhưng các con số cũng do truyền thông trong nước trích đăng nói số vụ tham nhũng tăng gần 2,5% và số người nghi tham nhũng tăng gần 1,5%.
Bà Lê Hiền Đức, 80 tuổi, là người đã được cả Việt Nam và quốc tế vinh danh vì có công chống tham nhũng. Bà nói chuyện với Nguyễn Hùng khi được biết các thống kê mới về tham nhũng:
"Theo tôi thì con số đó là do các vị ở trên nghe báo cáo rồi tổng hợp, đúc kết thôi. Còn sự thật nếu qúy vị trực tiếp lắng nghe dân, mà cụ thể tôi là người thay mặt dân tôi xin gặp chỗ nọ, xin gặp cơ quan kia, cán bộ cấp này, cấp khác để báo cáo kiến nghị những việc tham nhũng, tiêu cực của các ngành, các cấp kéo dài bao nhiêu năm nhưng không được giải quyết, tôi xin gặp nhưng rất khó khăn.
"Chỉ có một số ông cán bộ nghiêm túc, liêm khiết lắng nghe. Còn số lớn, các cấp, đặc biệt là các cấp trung gian thì nó bao che cho nhau, nó bảo kê cho nhau, không thể nào cựa được... Bởi vì há miệng mắc quai, bởi vì chính họ cũng dây chuyện này, dây chuyện kia."
"Hiện nay trong nhà tôi đơn từ của nhân dân 63 tỉnh thành phố đầy đủ các mặt, đất đai, nhà cửa, các ngành, các cấp, ngành nào tôi cũng nhận được đơn tố cáo hết, hàng không, bưu điện...
"...Vụ PCI thì hiện nay cứ chìm vào im lặng. Nhân dân hỏi bà chống tham nhũng thế nào mà chẳng thấy lay chuyển gì cả, nhưng bà con không hiểu cho tôi rằng một mình cái bà già này lên tiếng thì rất khó.
"Tôi là một trong 10 người được nhà nước vinh danh chống tham nhũng nhưng bây giờ gọi đến đâu (người ta) cũng trốn tôi.
"Tôi gọi cho ông Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền thì ông Truyền bảo tôi là 'cơ quan chúng tôi làm việc theo sự chỉ đạo của chính phủ vậy thì cái gì cũng phải qua báo cáo lên chính phủ cả.'
"Trong nhà tôi hiện nay có nhiều vụ, hàng mấy trăm vụ, thì thanh tra nhà nước cũng đã đến nhà tôi chở đi hồ sơ của 214 vụ rồi, tôi vẫn đang theo dõi nhưng chưa thấy thống báo nào gửi tôi là việc này, việc kia đã được giải quyết.
"Có những việc dân đi kiện, người ta đi kiện từ năm 27 tuổi và bây giờ là 54 tuổi rồi, quá nửa đời người. Thế mà dân vẫn kiên trì nhưng vẫn không được giải quyết."
Đất đai và giáo dục
"Hiện nay nặng nề nhất là vấn đề đất đai và nữa là tiêu cực nhiều nhất là trong ngành giáo dục. Về đất đai, có những vụ nhân dân đã gửi tới hàng ngàn lá đơn chưa được giải quyết. Hôm tôi vào thành phố Hồ Chí Minh, bà con nông dân Long An, cái tỉnh có rất nhiều chuyện về đất đai, người ta mất bao nhiêu công khai hoang (từ) cái thời mới giải phóng Miền Nam, bao nhiêu năm trồng cấy, sinh sống, bây giờ thu hồi và đền bù với giá rất rẻ. Nói là dự án này, dự án kia, nhưng không phải dự án gì hết mà họ chia lô, họ bán cho nhau.
"Tôi đã đi vào một vài tỉnh miền Nam tôi điều tra thì nó như vậy đấy. Dân khổ quá mức rồi. Có những người gọi điện thoại cho tôi 12h đêm nói 'Cụ ơi, cụ cứu chúng con với, ngày mai họ đến họ cưỡng chế rồi'. Nhưng thưa anh có dự án gì đâu, toàn chia lô bán cho nhau thôi.
"Về giáo dục thì tiêu cực kinh khủng. Những người họ có quyền, có chức, trưởng phòng giáo dục còn cầm đầu đường dây chạy trường.
"Rồi thậm chí còn đưa việc chạy trường này ra bàn tập thể với nhau. Điều này do một ông chủ nhiệm ban kiểm tra đảng của thành phố Hồ Chí Minh đã gặp tôi hôm 19/11 trao đổi và thông tin cho tôi nên tôi mới biết vấn đề này. Ông nói và tôi đã ghi lại 'thành phố Hồ Chí Minh có hơn 20 quận huyện, chỉ có sáu huyện xa xôi quá không có trường hợp chạy trường'. Vậy thì chạy trường này nó trở thành chuyện đương nhiên, không ai giải quyết được hết.
"Một thầy giáo, đứng ra tố cáo đường dây chạy trường, hàng ngàn đô để vào một suất học... bị cấp trên của anh ấy không phân công đứng lớp, nói một cách vui đùa là 'mất dạy', không được dạy nữa. Trong khi đó 28 năm người thầy này dạy tốt, học sinh thi đỗ kết quả cao, là đảng viên tốt.
"Nay mai sắp tới đây có thể phải đuổi ra khỏi ngành, bị trù dập và thi hành kỷ luật đảng nữa.
"Đó là thầy giáo Phan Văn Hướng, giáo viên Trường Phổ thông Trung học Cơ sở Hồng Bàng, quận 5, thành phố Hồ Chí Minh đã tố cáo đường dây chạy trường từ niên học 2004-2005.
"Có danh sách trong tay tôi đây này, toàn con ông, cháu cha và mấy chục triệu vào một suất cả, hơn 200 suất tất cả, ... nếu chạy như thế thì con em nhân dân nghèo làm gì có chỗ học nữa.
"Tôi đã phải cắn răng mua vé máy bay bay vào thành phố Hồ Chí Minh để tìm hiểu trường hợp này và thực chất cho đến bây giờ thì thầy giáo tố cáo này không được dạy nữa... và thầy ấy đang khiếu nại. Như thế nó bất công quá.
"Họ còn bảo nếu thích đi kiện thì 'sẽ chỉ đường cho đi kiện', thích thì kiện lên Obama."
'Gian dối'
Tối nay (15/1/2010), lúc 8h thì có một cháu sinh viên đến khóc lóc với tôi: 'Bà ơi bà, cháu biết chuyện này và định tố cáo từ cách đây hai năm, nhưng cháu đang là sinh viên của Đại học Ngoại thương nên cháu không dám nói sợ bị ảnh hưởng đến kết quả của cháu.
Bà Lê Hiền Đức nói bà không hài lòng với cách giải quyết của Thanh tra Hà Nội và Bộ Giáo dục
"Nhưng hôm nay cháu đến cháu trình bày với bà, bây giờ mỗi một học kỳ là trưởng lớp phải đứng ra thu mỗi người mấy chục nghìn, mấy trăm nghìn để gom lại, đưa cho thầy giáo dạy bộ môn này hay chủ nhiệm khoa kia để xin điểm. Thế thì thưa anh thì còn gì là chất lượng nữa.
"Rồi một viên hiệu trưởng, kiêm bí thư chi bộ mà gian dối về bằng cấp... nhưng bây giờ vẫn nhơn nhơn, vẫn là hiệu trưởng, mặc dù tham ô, tham nhũng của học sinh rồi, nhả tiền ra trả rồi nhưng kỷ luật thì tôi nói là chỉ là phủi bụi.
"Từ hiệu trưởng Trường Tiểu học Nguyễn Khả Trạc quận Cầu Giấy chuyển sang là hiệu trưởng Trường Tiểu học Nam Trung Yên, vẫn là quận Cầu Giấy.
"Cái Quận Cầu Giấy, ông bí thư huyện ủy biết bao tội trong quận, tôi báo báo với thành ủy từ ba năm nay rồi nhưng tháng Tám vừa rồi, nhân dân thanh niên hay dùng từ là 'đã bị bật bãi', tức là chuyển đi nơi khác rồi.
"Tôi nói với bí thư thành ủy rằng nếu những cán bộ thành ủy viên hay cấp nọ, cấp kia có sai phạm mà các đồng chí lãnh đạo thành ủy không xử lý thì chính các đồng chí bôi nhọ vào mặt đảng đấy.
"Thì anh Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy nói với tôi một câu qua điện thoại 'Bác ạ, bác cứ yên tâm. Bất cứ cấp nào, chức vụ gì, nhưng nếu sai phạm thì Đảng cũng xử lý. Tôi rất tin tưởng câu nói ấy của đồng chí bí thư.
"Tháng Sáu tôi gọi điện hỏi đồng chí Bí thư thì tháng Tám cái ông bí thư quận ủy ấy đã được chuyển đi nơi khác. Tôi gọi đây là một kẻ bảo kê cho chuyện tham nhũng, cụ thể là bảo kê cho cô hiệu trưởng đó. Vậy tôi nói bất cứ cấp nào tham ô, tham nhũng nó cũng có ô dù cả.
"Ở đây là bí thư quận ủy và cả chánh thanh tranh Hà Nội nữa, hàng bao nhiêu cú điện thoại gọi nhưng không bao giờ tiếp tôi. Và thực tế thì thành ủy cũng đã chuyển chỗ (chánh thanh tra Trần Văn Trực) rồi.
"Hôm nọ tôi có nói với thứ trưởng giáo dục, những chuyện về cái cô hiệu trưởng gian dối bằng cấp này, một trẻ con lớp một cũng có thể hiểu được. Hai năm đang làm hiệu trưởng, suốt cả thời gian ấy..., có làm mới chỉ đạo ăn bớt tiền ăn của học sinh, có ăn bớt thì mới có chuyện nhả tiền ra trả, rồi có tội mới bị kỷ luật, chứng tỏ đang làm hiệu trưởng suốt hai năm liền. Mà chính hai năm ấy lại đang đi học cao học (tập trung) để lấy bằng cao học."
"Chuyện này là chuyện nhỏ thôi, nhưng nó thể hiện sự bao che. Đã tham nhũng, đã tiêu cực thì bất kể chuyện gì tôi đã nhúng vào là tôi phải tìm ra lẽ phải," bà Lê Hiền Đức nói.Tham nhũngtext

Bóc lột nhân phẩm

Hà Văn Thịnh – Đại học Khoa học Huế
Trong bài viết “Lại bàn về bóc lột” của tác giả Phạm Nguyên Trường (Bauxite Việt Nam, 0h18’ ngày 10.12.2009), có một cụm từ đã mở mắt cho tôi, để cho tôi như bừng tỉnh rồi, nhận chân lại những câu chuyện nhỏ đã và đang xảy ra mỗi ngày. Đó là cụm từ chỉ đích danh chuyện ta đang sống trong một xã hội có quá nhiều hình thức, hành vi giả dối, buộc con người luôn phải sống hai mặt trong tình trạng luôn luôn bị bóc lột về mặt nhân phẩm.
Có những câu hỏi mà ai cũng hỏi trong đầu nhưng không ai dám nói ra, bởi nói ra rất dễ bị quy chụp và tất nhiên, dẫn đến những hậu quả khôn lường; chẳng hạn, ta rất muốn hỏi rằng tại sao quê hương Marx lại chối từ chủ nghĩa Mác, quê hương cách mạng tháng Mười lại rũ bỏ những giá trị của cuộc cách mạng được coi là vĩ đại nhất trong lịch sử loài người? Không dám hỏi và không dám “thử” lần về cội nguồn của vấn đề vì ai cũng sợ rằng làm như thế là ám chỉ đến những sai lầm, thậm chí bị quy kết là “phá hoại”, “chống phá”. Thực ra, nếu đã “sinh ra” hàng vạn GS, TS mà không một ai dám đặt lại vấn đề thì cái gọi là nhân phẩm của khoa học, tìm tòi, sáng tạo làm gì có thực nữa?
Con người luôn luôn mắc sai lầm. Đó là một thuộc tính tự nhiên. Dù là lãnh đạo hay thiên tài đi nữa thì không có ai – kể cả những con người được suy tôn như thần, như thánh, không phạm sai llầm. Thế nhưng, cái hàng rào uyển ngữ mềm nhưng chặt đến kinh hồn được quy định trong luật pháp khẳng định rằng mọi sự phê phán cá nhân lãnh đạo M hay Tr đều có thể được viện dẫn là nhằm mục đích “nhạo báng chính quyền”(!) Chính vì thế, chẳng có nhiều lắm những tiếng than trong khi lại thấy và nghe rất rõ vô khối tiếng thở dài.
Đi trên đường, cứ vài chục km lại có CSGT chặn đường, giơ gậy chỉ vào bên lề phải rồi tài xế chạy lui, trình “giấy” và xe lại đi. Hàng triệu con người mỗi ngày bị bóc lột về nhân phẩm thực sự khi nạn cướp ngày của công an cứ ngang nhiên diễn ra. Báo chí cứ nói, bằng chứng cứ đưa ra nhưng đâu vẫn hoàn đấy. Đó là điều có lẽ, chỉ xảy ra ở đất nước này? Công an là bộ mặt của chế độ (bộ mặt rõ nhất mà người dân nhìn thấy) nhưng lại nghênh ngang hành xử chẳng coi luật pháp là gì làm cho người dân chẳng biết tin vào đâu. Thử hỏi, sự xói mòn lòng tin, sự xói mòn vào tính chân thực của một xã hội được xây dựng trên nhiều “giá trị” giả dối làm cho con người mệt mỏi thường xuyên như thế thì còn lấy đâu ra sức mạnh để phát triển, đi lên?
Sự việc mới nhất, làm cho người dân thấy mình bị lừa rõ nhất (tức là bị bóc lột nhân phẩm một cách dã man nhất) là chuyện tiền lương của Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) chi trả lương tháng cho lãnh đạo lên tới 78 triệu đồng; trong đó, riêng lương của Tổng Giám đốc Trần Văn Tá (nguyên Thứ trưởng Bộ Tài chính) là 942 triệu đồng/năm, đã làm cho dư luận phải bàng hoàng (!)? Tại sao vì dân, của dân mà đầy tớ được nhận hai lương một cách công khai, với những khoản tiền làm đui mù cả trí tưởng tượng, vẫn là chuyện “đương nhiên”? Không hiểu ông Bộ trưởng Bộ Tài chính sẽ trả lời ra sao khi ông kiêm nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị của SCIC mà lại dẫn đường, mở lối cho những khoản chi tiêu từ ngân sách vượt qua mọi định chế tài chính mà chính ông đang ban hành, thực hiện? Phải chăng là ông đang bóc lột nhân phẩm, mỉa mai “nhân phẩm”, vùi dập nhân phẩm của hàng triệu công nhân, công chức, giáo viên, y tá… đang cam tâm chịu đựng nhận đồng lương bèo bọt trên cả nước bằng cả trăm triệu đồng mà ông đã tự phong, tự suớng, tự quyết cho chính mình?
Nếu đi đâu cũng gặp những điều lảng xa sự thật, không thể tìm ra dăm ba điều nói đúng như mình đang nghĩ thì quả là cả xã hội đang bị bóc lột nhân phẩm một cách tàn tệ. Đó là cách chúng ta tự khinh miệt chính mình, mỗi ngày; cách chúng ta đưa con cháu của mình trượt dài trên con đường dối trá để hướng đến với tương lai mù lòa của nhận thức và hiểu biết; cách chúng ta làm xói mòn sự ngay thẳng và trong sáng của cả một dân tộc…
Sự bóc lột mồ hôi, nước mắt – thậm chí cả máu nữa – cũng vẫn chỉ là cách bóc lột có thể đếm đong được. Còn bóc lột về nhân phẩm là sự khủng khiếp không thể lượng định về mức độ, hậu quả lâu dài. Có lẽ nào ta cứ “cùng nhau” tìm cách để bóc lột nhân phẩm của chính mình, của đồng loại bằng cách im lặng và chấp nhận?
Huế, 4h20’ ngày 10.12.2009.
HVT. http://bauxitevietnam.info/c/20942.html
HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Nước mắt người phụ nữ ấn tượng châu Á Trần Ngọc Sương

VnExpress - Thứ Hai, 23/11
http://vn.news.yahoo.com/vne/20091123/tpl-nuoc-mat-nguoi-phu-nu-an-tuong-chau-50f20d3.html
Bà ngửa cổ thở dốc, bàn tay xanh xao bám vào bậu cửa rồi run rẩy bước ra khỏi căn phòng nhỏ tồi tàn, tối như bưng. Trông vẻ tiều tụy ấy, không ai ngờ chỉ vài năm trước, bà còn là nữ anh hùng lao động đầu tiên của Việt Nam được vinh danh châu Á.> Hơn 100 chữ ký 'xin ở tù thay' bà Trần Ngọc Sương /Bà Trần Ngọc Sương bị tuyên y án 8 năm tù
Dưới ánh sáng lờ mờ, dáng nhỏ bé, hom hem của bà Trần Ngọc Sương như chao đảo cùng căn nhà cấp 4 xập xệ với tường gạch đầy rẫy những vết nứt toác, ngoằn ngoèo. Từ hôm tòa xử phúc thẩm và tuyên án 8 năm tù, bà đã suy sụp và gầy sọm đi rất nhiều.
Chầm chậm đốt nén hương trên bàn thờ người cha quá cố (anh hùng lao động Trần Ngọc Hoằng), bà Sương ngồi chết lặng nhìn di ảnh cha, khóe mắt nhăn nheo đầy vết chân chim loang loáng nước. Thật lâu sau, bà cất giọng mệt mỏi đầy vẻ cay đắng: “Cuộc đời đúng là không ai học được chữ ngờ. Giờ đây vừa phải chống chọi với bệnh tật, với cáo buộc của cơ quan pháp luật, tôi còn sắp bị người ta buộc ra khỏi căn nhà thuê của Nông trường Sông Hậu (NTSH) này. Nhưng còn sống đến ngày nào, tôi sẽ kêu oan tìm lẽ phải cho mình đến cùng…”
Không kể về quá khứ vinh quang của mình, nhưng nhìn vào ánh mắt những người còn lại bên bà, người ta dễ dàng nhận ra sự thương yêu, kính trọng. Không máu mủ, nhưng họ tự nhận mình là người thân của bà, được bà dìu dắt, bảo bọc suốt hàng chục năm trời. Để rồi giờ đây khi cơn đau tim luôn hành hạ, họ lại đến bên bà để chăm sóc.
Năm 1965, chỉ 16 tuổi, bà Sương đã đoạt giải nhất cuộc thi nữ công gia chánh tỉnh Bạc Liêu. Tuy nhiên, như một định mệnh, bà lại chọn ngã rẽ khác cho cuộc đời mình bằng quyết định theo học khóa 1 đại học Nông nghiệp Cần Thơ. Ra trường, bà về NTSH làm việc cùng cha, ông Trần Ngọc Hoằng, người đã có công khai hoang gần 7.000 ha đất.
Theo định hướng của ông Hoằng cộng với quyết tâm phát triển, biến nơi đây thành nông trường kiểu mẫu, bà tiếp tục sang Liên Xô để nghiên cứu về quản lý kinh tế. Về nước, cùng với cha, bà Sương đã vạch ra hàng loạt những kế hoạch, chiến lược để biến vùng đất trũng luôn bị thiên tai ngập lụt thành trung tâm sản xuất nông nghiệp công nghệ cao, lo được đời sống cho hàng chục ngàn nông dân tại đây.
Đến ngày 31/10/1992, NTSH trở thành doanh nghiệp Nhà nước, thu hút nông dân vào làm ăn xây dựng nông trường. Với chủ trương phát huy tinh thần tự lực, vượt khó khăn để xây dựng những cơ sở vật chất, nông trường đưa toàn bộ diện tích đất sản xuất lúa lên 2 vụ một năm và áp dụng tiến bộ khoa học vào trong sản xuất làm tăng năng suất vượt bậc. Từ đó, NTSH trở thành điển hình của vùng nông thôn mới cho khắp nơi học hỏi và nơi đây cũng nhiều lần được đón tiếp các đoàn lãnh đạo đến thăm, chỉ đạo nhân rộng loại hình nông trường kiểu mẫu.
Với những thành tích trên, một lần nữa, bà Trần Ngọc Sương nối tiếp cha nhận danh hiệu “Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới”. Không dừng lại ở đó, năm 2002, bà còn có mặt trong 15 người xuất sắc nhất trên 11 quốc gia đoạt giải “Người phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á - Thái Bình Dương”. Cầm trong tay số tiền thưởng 10.000 USD, bà nghĩ ngay đến thân phận những trẻ em và phụ nữ nghèo ở Cần Thơ nên đã gửi tặng họ.
Gần 30 năm cống hiến cuộc đời cho nông trường, bà Sương đã quên đi hạnh phúc riêng tư của mình. Giờ đây, trong căn phòng chỉ rộng gần 10 m2, ngổn ngang đồ đạc chỉ đủ chỗ kê tạm chiếc giường xếp, người nữ anh hùng ấy đang phải từng ngày, từng giờ chống chọi với bệnh tật.
Từng hồi chuông điện thoại cứ réo rắt vang lên suốt buổi, rồi từng người lần lượt tìm đến căn nhà ọp ẹp chỉ để hỏi thăm sức khỏe, động viên, an ủi người phụ nữ này. Để khi còn lại một mình, đôi bàn tay xanh xao, nhằng nhịt gân xanh của bà Sương cứ mân mê mãi tập hồ sơ có bút ký lời khen tặng của những vị lãnh đạo từng đến thăm NTSH trong thời kỳ hoàng kim. Nước mắt bà mãi không ngừng tuôn rơi…
Trao đổi với VnExpress.net, luật sư Nguyễn Trường Thành (người bào chữa cho bà Trần Ngọc Sương) cho biết, trong ngày hôm nay (23/11) ông sẽ gửi đơn khiếu nại giám đốc thẩm lên Chánh án TAND Tối cao và Viện trưởng VKSND cùng cấp để kêu oan cho thân chủ của mình.
Theo cơ quan pháp luật, từ đầu năm 2001 đến cuối năm 2007, trong quá trình giữ chức vụ giám đốc NTSH, bà Sương đã móc nối với cấp dưới tự ý thành lập quỹ riêng từ khoản thu trong hoạt động của nông trường. Nguồn quỹ này do giám đốc Sương trực tiếp điều hành và quyết định thu, chi.
Cụ thể, năm 2003 - 2007, bà Sương đã chỉ đạo, bán 4 lô đất của nông trường và nhập toàn bộ vào nguồn quỹ trái phép. Sau đó, bà còn thông đồng với các cấp dưới không đưa vào sổ sách kế toán các khoản thu từ việc bán bạch đàn tại nông trường, cho thuê đất, thu quản lý công trình điện nông thôn... Ước tính, số tiền hơn 8,4 tỷ đồng nhập vào quỹ riêng và sử dụng mua nhà, mua quà sinh nhật, lễ tết, tiếp khách, đi công tác nước ngoài... Theo kết luận giám định tài chính, hành vi lập quỹ trái phép, chi tiêu tùy tiện xảy ra tại NTSH đã gây thiệt hại cho ngân sách nhà nước tổng số tiền trên 4,5 tỷ đồng.
Ngày 15/8, TAND huyện Cờ Đỏ (Cần Thơ) đã tuyên phạt Trần Ngọc Sương mức án 8 năm tù về tội "Lập quỹ trái phép" và buộc bà này phải nộp bồi thường thiệt hại cho NTSH hơn 4,3 tỷ đồng.
Tại phiên tòa phúc thẩm ngày 19/11, mặc dù bà Sương vẫn một mực kêu oan và 110 nông trường viên NTSH gửi đơn “xin đi tù thay” vị cựu giám đốc này nhưng TAND tỉnh Cần Thơ vẫn giữ nguyên mức án đối với bà Sương.
Vũ Mai.

Hà Lội ra ngõ gặp Tiến sĩ

Nghe tin năm 2020 cán bộ do Thành uỷ Hà Nội quản lý đều có trình độ Tiến sĩ, tôi vô cùng hết sức phấn khởi, tự hào. Thủ đô nước ta lúc đó sẽ là thủ đô rộng nhất thế giới, và khắp phố phường ngõ ngách, từ chợ Bắc Qua (ngày xưa nổi tiếng là lắm thợ chôm, hầu như gì cũng chôm, trừ các mảnh bằng Tiến sĩ) đến phủ Quốc Oai (nay cũng là đất thủ đô, mới ngày nào cụ Huấn Cao còn ngồi đó “một thày, một cô, một chó cái“, ngờ đâu đám môn sinh sau này sẽ “nửa người + nửa ngợm = 1 Tiến sĩ“), ra ngõ là gặp Tiến sĩ.
Những phần tử bấp bênh, dao động có thể sẽ thắc mắc: nhiều Tiến sĩ như vậy thì lấy đâu ra đủ bia để khắc tên, mà có khắc đủ thì lấy đâu ra chỗ ở Văn Miếu mà bày mấy còn rùa? Để quần chúng – trong hoàn cảnh dân trí còn thấp – không bị các thế lực thù nghịch lung lạc, sách động, tôi xin đề nghị dựng ngay những tấm bia thật hoành tráng. Văn Miếu nước ta sẽ được ghi vào cuốn kỉ lục Ghi-nét là quán bia bự nhất thế giới, trở thành điểm hẹn của du khách toàn cầu, và những tấm bưu thiếp như thế này sẽ được họ gửi đi khắp năm châu bốn biển:
Du khách đi trên đường phố Hà Nội hay bơi lội khi “Hà Nội mùa này phố đã thành sông” thường ngạc nhiên thấy trên các cột đèn, gốc cây, hay trên các bức tường, có in những dòng chữ KCATBTONG, dưới đó là những con số 0931…. Con số thì có thể đoán ra là số điện thoại di động. Dòng chữ kia, chả mấy ai biết là quảng cáo Khoan, cắt bê tông, một dịch vụ phát triển thi đua với các dự án PMU18, PMU35, PMU69… Chỗ nào cũng chỉ thấy KCATBTONG thì hơi đơn điệu, người nào không hiểu đặc tính dân tộc vốn đậm đà của chúng ta có thể hiểu nhầm là nước ta vô chính phủ, quảng cáo lung tung, ra ngoài chỗ quy đinh. Từ nay, các bức tường Hà Nội sẽ trở thành những tấm bích họa đa dạng, văn hóa, không thủ đô nào sánh kịp, như tấm hình mà tôi vừa tìm thấy trên mạng www.google.vn (chụp bằng vệ tinh VINASAT):
Hà Nội bây giờ mới thực sự là thủ đô của lương tâm nhân loại, là niềm tin và hi vọng.
Tiến sĩ Giấy Dó, Ph(otoshop)D.

HÀ NỘI thanh lịch còn không?

TIẾNG HÀ NỘI
Phạm Đình Trọng, Nhà văn đang sống ở TP. HCM
Không dễ tìm trả lời văn hóa Hà Nội là gì
Sự kiện Một ngàn năm Thăng Long- Hà Nội rất xứng đáng được ngân sách nhà nước đầu tư khoản tiền lớn để có những công trình đánh dấu một mốc son thời gian, một bề dày lịch sử vẻ vang của một Thủ đô văn hiến.
Nhưng đầu tư hàng ngàn tỉ đồng làm những công trình hiện đại, hoành tráng như đường hầm Kim Liên- Đại Cồ Việt để rồi chỉ một trận mưa ngay sau ngày khánh thành đã biến hầm giao thông hiện đại tầm cỡ thế giới trở thành bể ngầm chứa nước mưa thì liệu có đáng?
Đầu tư cả trăm tỉ đồng làm bộ phim về những nhân vật, những sự kiện lịch sử của Thăng Long- Hà Nội.
Bộ phim đang được thực hiện ồn ào, ráo riết nhưng liệu có thoát được số phận của những bộ phim “cúng cụ”, bộ phim chỉ như một thứ lễ vật, bình hoa, đĩa trái cây, dâng lên bàn thờ trong ngày giỗ, ngày tết.
Phim làm xong, sau vài buổi chiếu chiêu đãi cho khách mời trong lễ kỉ niệm rồi lại xếp im lìm mãi mãi trong kho vì phim đưa ra rạp chiếu không có người xem!
Tất cả những bộ phim làm bằng chục tỉ, trăm tỉ từ ngân sách nhà nước để kỉ niệm những ngày lễ lớn từ trước đến nay đều như vậy cả, đều chìm nghỉm, không một tiếng vang, không một dấu ấn! Có chăng chỉ để lại dấu ấn về sự hao hụt đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân!
Trong khi đó, nét hào hoa, thanh lịch của người kinh kỳ đã bị mai một, vơi cạn hầu như mất sạch, không còn dấu tích.
Con người văn hóa, cốt nền văn hóa của cư dân Thủ đô ngàn tuổi đã xuống cấp tới mức thê thảm thì không được nhìn nhận để đầu tư nâng cấp!
Một trong những nỗi đau lòng, nỗi tủi hổ về sự mất mát vẻ thanh lịch kinh kỳ, về sự xuống cấp cốt nền văn hóa người Hà Nội là tiếng nói Hà Nội lịch lãm, du dương và là chuẩn mực của tiếng Việt không còn nữa!
Sống ở Hà Nội hôm nay phải nghe quá nhiều tiếng nói thô lỗ, tục tĩu và ngọng nghịu!
'Nối sống trụy nạc'
Khát vọng lớn nhất của kẻ sĩ, những hiền tài đất nước là khát vọng cống hiến, giúp ích cho đời, làm lợi cho dân cho nước.
Người Hà Nội nói ngọng không còn là cá biệt, không chỉ có ở một vài người, không chỉ có ở tầng lớp bình dân.
Nói ngọng đã trở thành ngôn ngữ bình thường, quen tai của Hà Nội rồi! Học sinh, sinh viên nói ngọng!
Quan chức lên truyền hình cũng nói ngọng! Nói ngọng dẫn đến viết ngọng cả trong văn bản chính qui nhà nước.
Nói ngọng lúc đầu chỉ lẻ tẻ, thưa thớt, họa hằn đã được bỏ qua nên đến nay ngọng nghịu đã tràn lan, đã trở thành sự thách thức.
Cách đây hơn hai mươi năm, tôi đến Thư viện Quân đội ở số tám mươi ba phố Lý Nam Đế, Hà Nội dự phiên tòa của tòa án quân sự xét xử một sĩ quan là họa sĩ, nghệ sĩ nhiếp ảnh đã chụp những tấm ảnh phụ nữ khỏa thân.
Mặc dù tôi rất muốn ngồi dự phiên tòa để chia sẻ với người bạn nghệ sĩ của tôi gặp nạn nhưng nghe ông thiếu tá chủ trì phiên tòa nói ngọng "phải lói rằng chụp ảnh khỏa thân nà nối sống trụy nạc" chối tai quá, thất vọng quá, mất lòng tin vào người cầm cân công lý quá, tôi phải bỏ về.
Anh bạn tôi, họa sĩ, nghệ sĩ nhiếp ảnh, đại úy quân đội chỉ vì chụp ảnh khỏa thân đã bị ông quan tòa nói ngọng tuyên mức án bốn năm tù giam.
Ông thiếu tá nói ngọng cứ tuần tự thăng tiến tới đại tá và ngôn ngữ ngọng nghịu cũng tuần tự phát triển lan rộng như cỏ mùa xuân!
Ngôn ngữ ngọng nghịu lan nhanh từ người lao động lam lũ mình trần ngoài bến cảng đến công chức áo sơ mi trắng, giày da trong phòng máy lạnh, lan từ chợ búa, hè phố đến giảng trường, công sở!
Ngôn ngữ hình thành không phải chỉ ở cơ cấu vật chất của cuống họng, không phải chỉ ở cơ chế vận động của cái lưỡi, của răng, môi. Ngôn ngữ còn do nền tảng văn hóa, do con người văn hóa, do cấp độ lịch lãm, tinh tế của tâm hồn, do truyền thống thanh lịch của vùng đất tạo thành.
Người dân đất kinh kỳ Tràng An, từ xa xưa vẫn có tiếng thanh lịch: Chẳng thơm cũng thể hoa nhài– Chẳng thanh lịch cũng là người Tràng An, ca dao.
Có một thời, dân gian vẫn gọi đất kinh kỳ Thăng Long, Đông Đô là Tràng An. Người Tràng An thanh lịch từ lời ăn tiếng nói đến cung cách quan hệ, giao tiếp, ứng xử xã hội.
Thanh lịch từ việc làm ra những sản phẩm tinh xảo, sang trọng, có độ tin cậy cao đến sự tinh tế trong thưởng lãm nghệ thuật, thưởng lãm ẩm thực.
Kinh kỳ là nơi hội tụ tinh hoa cả nước, nơi những hiền tài, những nguyên khí quốc gia được phát hiện từ mọi miền đất nước đưa về kinh kỳ làm việc trong bộ máy nhà nước, lo cho dân cho nước, làm rạng rỡ nòi giống Việt Nam.
Quan chức nhà nước, những người cai trị đất nước bao giờ cũng là hình mẫu của xã hội. Quan chức lịch lãm thì xã hội lịch lãm. Quan chức thô lỗ, dung tục thì xã hội thô lỗ, dung tục. Tinh hoa của đất nước dồn tụ về kinh đô tạo nên thanh lịch kinh kỳ. Vì thế thanh lịch là phẩm chất không thể thiếu của người kinh kỳ ngàn năm văn hiến.
'Chuẩn nghèo văn hóa'
Ông Phạm Đình Trọng nói Hà Nội nay đổi khác nhiều so với trước
Người Hà Nội nói ngọng tràn lan là một sự thông báo về cốt nền văn hóa, con người văn hóa, về cấp độ lịch lãm, tinh tế của người Hà Nội hôm nay.
Đó còn là biểu hiện mức độ hội tụ hiền tài đất nước. Bộ máy nhà nước lành mạnh phải là nơi thu hút, hội tụ hiền tài đất nước và bộ máy nhà nước trung ương ở thủ đô chính là nơi hội tụ hiền tài lớn nhất.
Nhưng một ông thứ trưởng họp báo lớn tiếng xỉ vả trí thức đã dám lên tiếng phản biện về dự án bô xít thì ông thứ trưởng đó dứt khoát không phải là hiền tài đất nước.
Trong công cuộc xóa đói giảm nghèo, nhà nước đã định ra một chuẩn nghèo làm căn cứ bình xét người thuộc diện nghèo để được hưởng trợ cấp xóa nghèo.
Trí thức là thành phần ưu tú của nhân dân, những người có tầm trí tuệ cao và nhân cách văn hóa lớn. Họ chỉ nói theo mệnh lệnh của lẽ phải, vì lợi ích của đất nước, của nhân dân.
Họ không thể nói những điều ngược với lợi ích nhân dân dù đó là mệnh lệnh của quyền lực. Xỉ vả trí thức, ông thứ trưởng ấy hoàn toàn đủ Chuẩn nghèo văn hóa!
Khát vọng lớn nhất của kẻ sĩ, những hiền tài đất nước là khát vọng cống hiến, giúp ích cho đời, làm lợi cho dân cho nước, khát vọng cho chứ không phải khát vọng bổng lộc, hưởng thụ, khát vọng nhận.
Sự tham nhũng, vơ vét lộng hành, trắng trợn trong đội ngũ quan chức ở mọi cấp, mọi nơi thì đội ngũ quan chức ấy dứt khoát không phải là hiền tài đất nước!
Một chế độ bầu cử dân chủ hình thức, người dân chỉ là chiếc máy bỏ phiếu dưới sự bấm nút và đôn đốc giám sát của cơ quan quyền lực, người dân hoàn toàn bị gạt ra rìa trong việc đề cử, bầu chọn người tài.
Một cơ chế đề bạt, cất nhắc quan chức hoàn toàn khép kín, trong tổ chức, theo ý muốn người có quyền dẫn đến việc chạy chức chạy quyền diễn ra như ngang nhiên ở khắp nơi thì bộ máy nhà nước ấy dứt khoát không thể thu hút được hiền tài thực sự.
Đó là nguyên cớ sâu xa dẫn đến sự dung tục, xuống cấp của con người công chức nhà nước và dẫn đến sự thảm hại của con người văn hóa Hà Nội hôm nay.
Đó là mảnh đất màu mỡ của cánh rừng ngôn ngữ Hà Nội dung tục và ngọng nghịu hôm nay.
'Lâu đài trên cát'
Chỉ quan tâm xây dựng văn hóa vật chất mà không chăm lo bồi đắp giá trị văn hóa phi vật chất là chúng ta đang xây dựng những lâu đài trên cát.
Các nhà khoa học từ nhiều nơi đến Hà Nội dự hội thảo khoa học vừa đến sân bay Nội Bài đã phải nghe một nhân viên sân bay xẵng giọng: Tôi không hỏi, ông đừng có lói, cứ theo tờ khai mà nàm!
Điều đó không còn là chuyện nhỏ nữa! Nói ngọng đã trở thành đặc trưng ngôn ngữ người dân sống trên mảnh đất kinh kỳ ngàn năm văn hiến!
Điều đó không còn là chuyện nhỏ nữa!
Cũng đừng nghĩ rằng giữa đường ngầm giao thông hiện đại trở thành bể ngầm chứa nước mưa không có sự liên hệ với những người Hà Nội nói ngọng.
Mối liên hệ ở đây là cốt nền văn hóa, là con người văn hóa. Những người dân bình thường có cốt nền văn hóa kinh kỳ, có sự tinh tế lịch lãm kinh kỳ thì không thể nói ngọng.
Những trí thức thiết kế, thi công, chỉ huy thực hiện công trình đường hầm Kim Liên- Đại Cồ Việt có nhân cách văn hóa, có khát vọng cống hiến, khát vọng cho thì không thể làm ăn giả dối, tắc trách, rút ruột công trình, chỉ cốt sao kiếm lợi cho cá nhân, bỏ mặc chất lượng công trình!
Giữa những công trình hiện đại hoành tráng và những con người thiếu hụt giá trị văn hóa nhân văn đã hiển hiện rất rõ thảm cảnh: Sự chênh lệch, khập khiễng quá lớn giữa giá trị văn hóa vật chất và văn hóa phi vật chất.
Chỉ quan tâm xây dựng văn hóa vật chất mà không chăm lo bồi đắp giá trị văn hóa phi vật chất là chúng ta đang xây dựng những lâu đài trên cát mà không có cọc móng!

Chánh án Tòa tối cao Trương Hòa Bình vi phạm luật tố tụng.

Bauxite Việt Nam phỏng vấn tiếp TS Luật Cù Huy Hà Vũ về diễn tiến của vụ kiện Thủ tướng: Chánh án Tòa tối cao Trương Hòa Bình vi phạm luật tố tụng.
Chúng ta đều biết, ngày 3/7/2009, Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đã gửi Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ do đã ban hành trái Hiến pháp và pháp luật Quyết định số 167/2007/QĐ–TTg Phê duyệt quy hoạch phân vùng thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng quặng bauxite giai đoạn 2007-2015, có xét đến năm 2025. Để bạn đọc hiểu rõ vì sao vụ kiện rơi vào im lặng khó hiểu, Bauxite Việt Nam (BVN) tiếp tục có cuộc phỏng vấn ông Cù Huy Hà Vũ (CHHV) về vấn đề này.
BVN: Thưa TS Cù Huy Hà Vũ, dường như Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng gửi Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình của ông đã rơi vào “im lặng đáng sợ”?
CHHV: Đúng là như vậy, vì đã 1 tháng 25 ngày trôi qua kể từ ngày tôi gửi Đơn khởi kiện Thủ tướng, nhưng tôi chưa hề nhận được bất cứ hồi âm nào từ phía Chánh án Trương Hòa Bình, trong khi pháp luật tố tụng hành chính quy định phải trả lời tôi trong thời hạn 5 ngày làm việc sau khi nhận được Đơn khởi kiện.
BVN: TS có thể nói rõ hơn?
CHHV: Điều 1.4 Nghị quyết số 04/2006/NQ-HĐTP ngày 04/8/2006 của Hội đồng thẩm phán– TANDTC về việc xử lý đơn khởi kiện vụ án hành chính quy định: “Ngay sau khi nhận đơn khởi kiện vụ án hành chính, Chánh án hoặc Phó Chánh án được Chánh án ủy nhiệm, Chánh tòa hoặc Phó Chánh tòa được Chánh án ủy quyền phân công một Thẩm phán xem xét đơn khởi kiện. Trong thời hạn năm ngày làm việc, kể từ ngày nhận được đơn khởi kiện, Thẩm phán phải xem xét trường hợp này thuộc loại khiếu kiện nào quy định tại Điều 11 của Pháp lệnh (Pháp lệnh thủ tục giải quyết các vụ án hành chính) và đối chiếu với điều kiện khởi kiện vụ án hành chính quy định tại Điều 2 của Pháp lệnh để: a) Tiến hành thụ lý vụ án theo thủ tục chung, nếu đủ điều kiện khởi kiện vụ án hành chính; b) Trả lại đơn khởi kiện cho người khởi kiện và nêu rõ lý do trả lại đơn khởi kiện, nếu không đủ điều kiện khởi kiện vụ án hành chính. Như vậy Chánh án Tòa tối cao Trương Hòa Bình đã vi phạm pháp luật tố tụng hành chính.
BVN: Thật không thể tin nổi đại diện cao nhất cho luật pháp lại vi phạm luật tố tụng hành chính là thủ tục sơ đẳng mà người làm công việc án tụng nào cũng buộc phải “học lấy làm lòng”. Vậy theo ông là do đâu?
CHHV: Nhiều khả năng là Chánh án Tòa tối cao “sợ” Thủ tướng vì Thủ tướng là “sếp”, là cấp trên của Chánh án Tòa tối cao mặc dù về nguyên tắc không ai trong hai quan chức này có quyền điều hành người kia, không phải vì Nhà nước Việt Nam hiện nay đã theo chế độ “Tam quyền phân lập” (Lập pháp, hành pháp, tư pháp độc lập với nhau) như ở các nước văn minh khác mà vì cả Thủ tướng, Chánh án TANDTC và Viện trưởng VKSNDTC đều do Quốc hội bầu ra, đồng nghĩa với địa vị pháp lý của ba người này là bình đẳng với nhau, không ai lệ thuộc ai. Thực vậy, quy chế “sếp” của Thủ tướng đối với Chánh án Tòa tối cao đã được luật hóa tại Điều 8 Pháp lệnh Thủ tục giải quyết các vụ án hành chính: “Trong trường hợp nhận thấy bản án, quyết định của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật là không đúng, thì Thủ tướng Chính phủ có quyền yêu cầu Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao xem xét, giải quyết theo thẩm quyền và trả lời Thủ tướng Chính phủ trong thời hạn ba mươi ngày”! Thử hỏi trong bộ máy Nhà nước nếu không phải là “sếp” thì có quyền yêu cầu và ấn định thời gian giải quyết vụ việc theo quan điểm chủ quan của mình cho người khác được không?!
Cũng không loại trừ Chánh án Trương Hòa Bình là người không thích làm chuyện vô bổ hay thực dụng khi tính toán rằng ngay dù Chánh án “có gan” xử Thủ tướng và xử Thủ tướng thua thì trong trường hợp đó Thủ tướng cũng sẽ “lật án” hay “lật Chánh án” bằng chính quy định trên của Pháp lệnh Thủ tục giải quyết các vụ án hành chính. Tóm lại, chẳng thà “ngâm” Đơn tôi khởi kiện Thủ tướng còn hơn bị cái “vòng kim cô pháp lý” nó xiết hoặc làm cái việc “dã tràng xe cát” để rồi thiên hạ cười chê.
Hiện nay Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ đang thụ lý một vụ việc tại 30 Hàng Mã, Hà Nội theo đó Chánh án Tòa tối cao đã ra Quyết định giám đốc thẩm hủy bỏ cả hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm để xét xử lại ngay sau khi Thủ tướng can thiệp trực tiếp với Chánh án Trương Hòa Bình bằng văn bản! Nghĩa là sự lệ thuộc của Chánh án Tòa tối cao đối với Thủ tướng đã là thực tế chứ không còn trên văn bản nữa.
BVN: Vậy trước sự “im lặng đáng sợ” mà nguyên do như ông nói, có thể vì Chánh án Tòa tối cao “sợ” Thủ tướng mới nên cơ sự như thế, TS định giải quyết như thế nào?
CHHV: Tôi đã tính trước trường hợp này. Khi trả lời phỏng vấn BVN ngày 12/7/2009 tôi đã nêu khả năng “Chánh án Tòa tối cao sẽ chẳng nói gì cả” sau khi nhận Đơn khởi kiện của tôi. Tuy nhiên Chánh án Trương Hòa Bình không thể im lặng mãi được vì Chánh án Tòa tối cao mà cố tình vi phạm pháp luật tố tụng là sát hại Nhà nước pháp quyền Việt Nam mà vị này là đại diện, đồng nghĩa với tự sát chính trị. Mà người đời “sợ” để mà “sống” chứ chả ai “sợ” để mà “chết” cả! Mặc dầu vậy, với tư cách nguyên đơn tôi cũng phải chủ động thúc đấy tiến trình thụ lý Đơn khởi kiện và do đó chiều ngày hôm nay, 28/8/2009, tôi đã đến Ban thanh tra– Tòa án nhân dân tối cao tại 262 Đội Cấn– Hà Nội để gửi Chánh án Tòa tối cao Trương Hòa Bình văn bản “Đề nghị thụ lý Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ”. Nói cho đúng, tôi không muốn “cấp tập”, ráo riết quá vì đây là vụ kiện chưa có tiền lệ, cần có thời gian để Chánh án Tòa tối cao “tâm phục, khẩu phục”, nhưng tất nhiên phải có giới hạn.
Có một chi tiết đáng chú ý là ông Nguyễn Khuyến, Trưởng phòng tiếp dân– Ban thanh tra TANDTC đã biên nhận “Đề nghị thụ lý Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ” bằng mẫu “Giấy biên nhận đơn đề nghị giám đốc thẩm tái thẩm của công dân”. Điều này cho thấy trong não trạng Tòa tối cao không có chuyện Thủ tướng nói riêng, nguyên thủ quốc gia nói chung hoặc những người đứng đầu Tòa tối cao hay Viện kiểm sát tối cao bị kiện trực tiếp ra Tòa tối cao dẫn tới việc Tòa này không có mẫu Biên nhận đơn khởi kiện hoặc yêu cầu giải quyết đơn khởi kiện.
Giấy biên nhận của Tòa án NDTC.Bên cạnh việc thúc đẩy Chánh án Tòa tối cao thụ lý đơn khởi kiện Thủ tướng, tôi sẽ giúp vị này hết “sợ” Thủ tướng bằng cách tháo cái “vòng kim cô pháp lý”, cụ thể là sớm gửi văn bản để nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội bỏ Điều 8 Pháp lệnh Thủ tục giải quyết các vụ án hành chính.
BVN: Theo TS, Chánh án Tòa tối cao Trương Hòa Bình sẽ phản ứng ra sao trước Đề nghị thụ lý Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ của ông?
CHHV: Tôi đã ghi rõ trong Đề nghị: “Tôi cũng xin lưu ý Ông Chánh án rằng Tòa án nhân dân tối cao là là đại diện cho Nhà nước Pháp quyền Việt Nam và vì vậy nếu Tòa án nhân dân tối cao xử lý không đúng pháp luật tố tụng Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ của tôi, Cù Huy Hà Vũ, thì đó sẽ là hành vi xâm hại đặc biệt nghiêm trọng và trực tiếp Nhà nước Pháp quyền Việt Nam cũng như lợi ích của toàn thể nhân dân và toàn bộ hệ thống chính trị Việt Nam!”. Nói cách khác, không xử lý Đơn khởi kiện Thủ tướng của tôi là hành vi tiếp tay xâm hại môi trường, xâm hại văn hóa và đặc biệt xâm hại an ninh quốc gia– điều mà “Trời không dung, Đất không tha”!
Với lại, công dân Cù Huy Hà Vũ tay không tấc sắt đâu có phải là “ngoáo ộp” hay “ma-cà-rồng” để Chánh án Tòa tối cao Trương Hòa Bình, Trung tướng Công an, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, nguyên Viện trưởng Viện kiểm sát thành phố Hồ Chí Minh, nghĩa là “vũ trang đến tận răng”, phải khiếp sợ đến nỗi không dám xử lý Đơn khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của công dân này.
BVN: Xin cám ơn Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ và chúc ông “chân cứng đá mềm” trong vụ kiện vì lợi ích quốc gia, vì lợi ích dân tộc– tâm điểm của mọi người Việt Nam yêu nước.
Phụ Lục: Văn bản gốc các loại giấy tờ của TS Cù Huy Hà Vũ:
Giấy Đề nghị thụ lý Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ, tr. 01.
Giấy Đề nghị thụ lý Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ, tr. 02.

Nỗi buồn quốc tịch, Đỗ Kh.

Giọt mực, giọt đời (http://www.diendan.org/giot-muc-giot-doi/noi-buon-quoc-tich)
Minh chính: Tôi không có ý bàn về câu phát biểu của TGM Ngô Quang Kiệt(1), hay bàn về văn cảnh, ngữ cảnh bị các cơ quan truyền thông nhà nước bóp méo, trích dẫn xuyên tạc… Hoặc dư luận xoay chung quanh phát biểu này, kẻ nhấn từ «nhục nhã», người nhắm chữ «hộ chiếu» hay là phân tích các động tác «cầm» (lên), «ném» (xuống), «bỏ» (vào sau túi)…
Tôi chỉ nhân dịp này mà nhắc đến một số chuyện vui nước ngoài, và trong giới hạn này (nghĩa là chuyện nước ngoài), tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm.
TRƯỜNG HỢP THỨ NHẤT
Hộ chiếu: Cộng hòa Nam Phi
GDP 283 tỉ USD, gấp 4 lần Việt Nam, cường quốc (từng là, hay có khả năng) nguyên tử.
Tên tuổi: Nelson Rolihlahla Mandela
Ngày sanh: 18 tháng 7, 1918
Quê quán: Umtata, Transkei
Nghề nghiệp: Chủ tịch nước về hưu.
Ngày 20.9.2007, Tổng thống Mỹ Bush họp báo(2) và cho biết là
«Người ta hỏi, Nelson Mandela đâu?
Thì ra, Saddam Hussein đã giết hết những Nelson Mandela!»
Nhưng ông Mandela đến giờ vẫn còn sống (ông Hussein mới là người đã chết) và một số đại biểu Quốc Hội Hoa Kỳ đã vận động thành công việc tặng quà sinh nhật thứ 90 cho nhà đọat giải Nobel Hoà bình này. Đó là việc lấy tên ông ra khỏi danh sách khủng bố của Mỹ. Cho đến tháng 7.2008 sự hiện diện của Mandela trên danh sách này gây khó khăn cho Mandela trong việc di chuyển, nhất là đi sang Mỹ.
Thời Apartheid, tổ chức ANC bị liệt vào lọai khủng bố và cho đến nay, các thành viên của tổ chức này, muốn sang Hoa Kỳ phải có giấy miễn (waiver) của Bộ Ngọai Giao Mỹ. Chủ tịch Đảng ANC đã từng bị từ chối waiver này. Một cựu đại sứ Nam Phi tại Hoa Kỳ (2002-2006) mới đây khi muốn trở lại Mỹ để thăm thân nhân đang ốm nặng cũng đã gặp rắc rối và chỉ được cấp waiver sau khi thân nhân của bà đã qua đời.
Về trường hợp của ông Mandela, Ngoại trưởng Rice đã thú nhận đây làm cho Bộ phải lúng túng (embarassing) vì dù sao ông Mandela cũng đã từng được ông Bush trao Huân chương Tự do của Tổng thống Hoa Kỳ chứ nào có phải là nơi xa lạ (năm 2002, vào lúc tất nhiên là ông Mandela ‘còn sống’), và gần như sinh nhật nào của ông cũng có mặt cựu TT Clinton để chúc thọ.
TRƯỜNG HỢP THỨ NHÌ
Hộ chiếu: Pakistan
GDP 144 tỉ USD, gấp 2 lần Việt Nam, cường quốc nguyên tử (hẳn hoi).
Tên tuổi: Yusuf Raza Gilani
Ngày sanh: 9 tháng 6, 1952
Quê quán: Multan
Nghề nghiệp: Thủ tướng Chính phủ
Ngày 30.7. 2008, ông Gilani được mời sang thăm nước Mỹ. Đây là cuộc viếng thăm chính thức của một đồng minh cần thiết của Mỹ trong cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu, chí ít là trong cuộc chiến chống taliban tại Afghanistan. Pakistan không phải là một nước thù địch, nhận rất nhiều viện trợ quân sự của Mỹ, và chính phủ Gilani cũng không phải là một chính phủ thù địch. Ông Gilani thuộc đảng PPP của bà Bhutto đã quá cố, anh thư và liệt nữ dân chủ của Hoa Kỳ.
Khi chuyên cơ chính phủ của ông Gilani đến Anh Quốc đổ xăng thì đã có vấn đề. Hạ cánh lúc 9 giờ sáng và dự tính cất cánh lúc 10 giờ 50 thì cảng Heathrow cho biết đường băng không có ở đó mà sẵn cho quý vị, phải đợi 17g30 và phải hỏi phép của Bộ Nội An Mỹ trước khi cho cất cánh, phái đoàn cứ về khách sạn mà tạm nghỉ. Sau khi phản đối kịch liệt, chuyên cơ được cất cánh 50 phút trễ.
Đến căn cứ không quân Andrews AFB thì quang cảnh hoang vắng lạ lùng. Một nhân viên Mỹ lên máy bay mời ông bà Thủ tướng xuống, hai ông bà này thôi, còn mọi người ai nấy ngồi nguyên, không được động đậy. Việc này khiến bà Bộ trưởng Thông tin Sherry Rehman yếu ớt phản đối cho có lệ(3) nhưng dĩ nhiên là vẫn không đuợc nhúc nhích khỏi ghế. Ông bà Gilani đi xuống, không có duyệt binh, dàn chào, không có thảm đỏ, không có thảm đen, không có thảm xanh, không có thảm. Không có xe đợi, ông bà phải đi bộ 150 thước đến một cái chòi gác (shed) thì gặp một thứ trưởng hàng ba là ông Richard Boucher.
Trên 80 người của phái đoàn còn lại, chỉ có độc nhất một nhân viên của cơ quan Di Trú mang vi tính xách tay làm thủ tục giấy tờ khiến công việc này mất 8 tiếng đồng hồ. Các nhà báo đi theo Thủ tướng còn bị doạ là nếu không có visa truyền thông mà chỉ có visa du lịch thì sẽ bị trục xuất vì nhập cảnh ngoài mục đích đã khai báo (các vị này còn thêm một nỗi bất bình là ngày hôm sau không được sứ quán mời dự tiệc)!
Đây không dám dùng chữ «nhục nhã», sợ người đọc lại cho là tôi có ẩn ý. Thôi thì, tiếp đón một phái đòan quốc gia bạn thế này tạm gọi là thiếu tế nhị, còn thiếu tế nhị hơn là thỉnh thoảng lại ném bom bắn tên lửa sang biên giới mà không báo hay ít ra dùng SMS để nhắn tin trước trên di động cho cơ quan tình báo ISI.
TRƯỜNG HỢP THỨ BA
Hộ chiếu: Cộng hòa Nhân dân Dân Chủ Triều Tiên
GDP 27 tỉ USD, 40% của Việt Nam, (nhưng mà) cường quốc (nghe đâu) nguyên tử.
Tên tuổi: Kim Chính Nam
Ngày sanh: 10 tháng 5, 1971
Quê quán: Bình Nhưỡng
Nghề nghiệp: Ông già tôi là Kim Chính Nhật, còn ông nội tôi là Kim Nhật Thành.
Tháng 4 năm 2001, một người đàn ông đeo kính đen và dây chuyền vàng, mang tên Trung Hoa trên một hộ chiếu của Cộng hòa Dominican đáp xuống phi cảng Narita Tokyo với hai phụ nữ và một em bé trai 4 tuổi. Sau khi bị soi sét, hộ chiếu này bị phát hiện là giả, nhưng người thì lại là con thật của lãnh tụ Bắc Hàn.
Ông thành khẩn khai báo là ông mang con và 2 cô bạn gái (?) sang đây để đi thăm Disneyland, nhân thể ghé Akihabara mua đồ điện tử thế thôi. Nhật Bản bèn mời ông về nước, qua ngả Bắc Kinh. Trước đây, không dẫn theo vợ con và không bị bại lộ, cũng dùng hộ chiếu giả, ông đã đến thăm Tokyo ba lần rồi, chủ yếu là hát cô đầu ở khu nhà tắm cao cấp Yoshiwara, làm như thể là Bình Nhưỡng không có nước nóng vậy.
*Vậy, ba trường hợp này, ngòai mẫu số chung là những hộ chiếu không được kính trọng, có thể rút ra kinh nghiệm gì không?
Thì là, (có) BOM NGUYÊN TỬ cũng không lấy oai được với công an cửa khẩu nước ngoài.
(1) Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam. Đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.
(2) http://thinkprogress.org/2007/09/20/bush-mandela/
(3) Bà này khi bị chính ông Gilani sờ soạng, cũng chỉ nhăn mặt mà không phản đối, dù là lấy lệ http://www.youtube.com/watch?v=OrCKU4ooppQ. A, nhưng hay nhỉ, việc này thì dính dáng gì đến đề tài?

Một ký ức về Trường LASAN VÂN CÔI.

(Trích: Ký Ức Mai Lệ Hằng PhiLa 01-2005)
… Khi tôi thi đậu bằng tiểu học cũng là lúc trường Lasan Văn Côi được hình thành, vẫn là ngôi trường tiểu học cũ do Cha Cao Đại Minh sáng lập, nay Cha Minh đã đổi đi nơi khác và Cha Bích về thay thế.
Tấm bảng hiệu trường Trung Học Đệ Nhất Cấp Lasan Văn Côi được dựng lên ngay ngắn bên con đường từ quốc lộ một vào trường. Nhân số học sinh ghi tên theo học không chỉ đơn thuần là những xứ đạo ở xung quanh,mà được qui tụ hầu hết trong suốt hai mươi mốt xứ Đạo thuộc vùng Hố Nai hưởng ứng, ở đây tôi muốn nói lên cái yếu tố đại chúng của nó, sự ghi tên nhập học được trải dài trong vùng đã chứng minh điều đó, có lẽ những bậc phụ huynh đã ít nhiều biết đến tiếng tăm của Dòng tu Lasan với những vị Sư Huynh khả kính chuyên lo về giáo dục.
Kỷ luật cũng như nội quy của trường nghiêm túc, chặt chẽ, những môn chơi thể thao như bóng chuyền, bóng rổ, đá banh được chú trọng nhiều. Phương pháp giáo dục của trường cũng có đôi chút khác biệt, ngay từ lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) những môn học như Sử Địa, Công Dân, Vạn Vật được cắt xén bớt đi, chỉ còn lại những môn chính như Toán, Lý, Hóa, Giảng Văn, Anh Văn là được duy trì và tăng thêm giờ. Cho đến năm đệ tứ (lớp 9 bây giờ) cần cho viêc thi Trung Học mới được bổ túc thêm. Sách giáo khoa cũng vậy, đành rằng vẫn phải học theo chương trình của Bộ Quốc Gia Giáo Dục nhưng các Sư Huynh lại soạn riêng cho từng lớp những tài liệu giáo khoa ngắn gọn, dễ hiểu.
Để khuyến khích học sinh trong cố gắng học tập, các Sư Huynh còn tổ chức những bài thi cuối tháng được chấm điểm xếp hạng còn kèm theo những vé EXELLENT, VERY GOOD hay GOOD cho tất cả các môn để đổi lấy những vé số được sổ với những lô trúng thật giá trị, bổ ích.
Vị Hiệu Trưởng tiên khởi của Lasan Văn Côi là SH ACHANGELO Triệu Văn Lộc, người tầm thước, nhanh nhẹn, với mái tóc hoa râm, vầng trán cao thông minh, đôi tai to rộng thêm đôi mắt sáng nghiêm nghị, giọng nói của ngài ôn tồn nhỏ nhẹ nhưng đầy sức thu hút học sinh chúng tôi, như một người cha già dạy dỗ đứa con trẻ, có vuốt ve nhưng không thiếu răn đe làm cho chúng tôi những học sinh của Lasan vừa kính trọng vừa sợ hãi mà không dám lười biếng trong học tập. ”LASAN VĂN CÔI- CÁM ƠN ĐỨC MẸ” đó là câu khẩu hiệu và cũng là tâm niệm của mỗi học sinh, khẩu hiệu đó đã in sâu vào trong tâm trí và trong cuộc sống của chúng tôi cho đến bây giờ, khẩu hiệu đó là căn bản cho đạo đức học của trường Lasan, lòng tôn sùng Đức Mẹ đã giúp học sinh chúng tôi rất nhiều về đời sống thiêng liêng của tôn giáo. Trong nhiều hoàn cảnh éo le, đau khổ hay nguy hiểm chúng tôi đã sẵn có chiếc phao để cấp cứu.
Tại lễ giỗ năm thứ 3 của Frère Hiệu Trưởng.
SH Triệu Văn Lộc, Thày đã dạy chúng tôi những bài học làm người, làm người Công Giáo, làm người Việt Nam, làm người có nhân cách và bản lĩnh. Chúng tôi không thể quên được những lời dạy dỗ của Thày, lời nói của Thày: ”Ra Trường Đời, Các Con Làm Sao Cho Người Đời Thương Mến Các Con Là Các Con Đã Thành Công Rồi”.
Vâng! thưa Thầy, giờ đây sau bao năm tháng xa trường, xa Thày, với thân phận của chúng con những học sinh của Thày năm xưa… chúng con nhớ về Thày như hoài cổ một thời gian đã qua, thuở học sinh ngây thơ và trong trắng, Thày tha thứ cho chúng con vì ít nhiều chúng con có lỗi với Thày, người thợ xây nền tảng của ngôi nhà trí thức đã bị quên lãng vì tuổi già, thưa Thày chúng con có lỗi với Thày…
...Thày với Lớp Nữ Đầu Tiên Của Lasan Văn Côi.
Cha Bích dạy Giáo Lý, mỗi khi không thuộc kinh hay không trả lời được những câu hỏi của Cha, cứ thế sẵn roi mây trong tay Ngài hăng hái tả xung hữu đột từ trên xuống dưới vụt lấy vụt để vừa đi vừa nói:
-Này lười biếng này, này ngu như bò này, khổ nhất là những thằng ngồi đầu bàn từ đầu lớp đến cuối lớp, trong đó có tôi, bị đòn oan tôi tức lắm nhưng vì Kính Nhi Viễn Chi, Ngài là bậc tu trì nên tôi chỉ chửi thầm trong bụng… Suốt mấy năm hun đúc cho đời sống thiêng liêng của chúng tôi chắc Ngài cũng khá tốn tiền cho việc phải mua roi mây, vì khi bước vào lớp cây roi còn nguyên vẹn, nhưng khi rời lớp thì nó đã tước bung ra làm năm làm bảy.
Những Người Thày Đầu Tiên Của Lasan Văn Côi.
Thày Trứ dạy Việt Văn,chúng tôi thích lắm,cả lớp im phăng phắc vì phải lắng nghe Thày kể về những tác phẩm của những tác giả trong Tự Lực Văn Đoàn như: Trống Mái, Nửa Chừng Xuân… Nhưng rất tiếc được vài tháng thì Thày không dạy chúng tôi nữa.
Thày Linh, Trần Đình Vĩnh, nhìn dáng Thày giống như một nghệ sỹ, mái tóc đen và dày bồng bềnh, mắt to, mũi cao, hàm răng với chiếc răng khểnh. Thày dạy môn Toán, Hình Học và Lý Hóa, phương pháp dạy của Thày rất chuyên biệt: giảng dạy cặn kẽ, tâm niêm của Thày truyền giảng cho chúng tôi là ngắn gọn, chậm mà chắc. Thày sống độc thân, chưa lập gia đình và sống tại một phòng nhỏ nơi trường, tự túc về ăn uống, có lẽ Thày là một người nội trợ giỏi của đấng mày râu, nhớ về Thày với những phương pháp toán học, từ phương trình bậc nhất, những định lý Pythagore, Hyperbol, Tung hoành… Những bài toán Thày dạy năm xưa bây giờ chúng tôi không còn nhớ đến những con số, nhưng chính những bài toán cơ bản đó đã cho chúng tôi những phương pháp tính toán trong cuộc sống.
Nhưng! Những học trò năm xưa ít nhiều đã vờ quên đi người Thày của mình. Người Thày đã hun đúc trí tuệ cho mình, như người thợ rèn, rèn thép, khi các cục thép vô tri biến dạng và trở nên những đồ vật hữu ích cho đời đã không còn nhớ rằng mình đã được trui rèn từ lò rèn mang tên Lasan Văn Côi.
Nhớ về Thày với nhiều khắc khoải ưu tư, nhớ về Thày chúng tôi cũng không thể quên được những lần làm Thày nóng giận trong lớp, bởi vì "Học trò" đã được liệt kê hạng thứ ba trong danh sách (Nhất quỷ, Nhì ma,...), chẳng biết Thày có còn giữ đôi giày năm xưa??? Trong chúng tôi có những đứa đã phải nhặt giày cho Thày, lúc đó giận Thày lắm, nhưng bây giờ khi có dịp ngồi lại với nhau nhớ kỷ niệm xưa thì chuyện chiếc giày là thú vị nhất, và có lẽ mọi người đều đồng ý và lấy làm vui vui khi được Thày "tặng" giày một cách khéo léo.
Thày Phương! Nguyễn Anh Phương, một câu trong bài hát đã được biến cải để tả về Thày: ”Người gày gày, mắt sâu sâu, mà đeo kính gọng nâu…”. Vâng, Thày Phương dáng cao và ốm, Thày đeo kiếng trắng, miệng hơi rộng với đôi môi khép kín, mái tóc mỏng dài nhưng chải rất thẳng ngôi tươm tất, nhìn vẻ ngoài của Thày ai cũng thấy một nhà mô phạm trí thức, Thày dạy môn Anh Văn và Việt Văn, như thế là Thày kiêm luôn Tây và Ta, những giờ Anh Văn đầu tiên được thọ giáo nơi Thày chúng tôi như vịt nghe sấm, nhưng rồi với thời gian và cách truyền đạt uốn giọng của Thày chúng tôi đã có thể bi bô nói với nhau bằng ngôn ngữ mà tổ tiên chúng tôi không nói được.
Môn Việt Văn mà Thày dạy với những bài nghị luận văn chương, bình giảng thơ của những tác giả xưa đã cho chúng tôi cuộc sống phong phú của tâm hồn, chính những bài nghị luận mà Thày dạy và phương pháp của Thày là cho học sinh làm bài rồi chỉ định cho một học sinh đọc cho cả lớp nghe bài của mình, cả lớp sẽ bình luận, tranh cãi, phê bình làm cho giờ học thêm hứng thú, mà chính cũng những giờ học đó mà sau này đã cho chúng tôi những học sinh của Thày ngày xưa đã dám đứng lên bục thuyết trình trước đám đông, những học sinh ngày nào đã trở thành Linh Mục, đứng trên bục giảng rao giảng Tin mừng với những lý lẽ vững chắc, mà căn bản là những lời lẽ, câu cú được hấp thụ từ những năm đầu trung học tại Lasan Văn Côi.
Chúng tôi còn nhớ cứ cuối năm kỳ Tất Niên là các cựu học sinh Lasan đều cố gắng trở về trường cũ để được xum vầy với Thày xưa Bạn cũ, các lớp đàn em cất cao giọng chào đón bằng lời ca của Thày đã biên cải:
“Kìa đoàn cựu học sinh, trở về dưới nắng hồng, cùng nhau hòa câu hát thành công. Dưới nắng mai tưng bừng ngập trời, gió lên khơi ngào ngạt hương mới, Trường Lasan còn đây, Trường Lasan vẫn còn đây, xây tương lai học sinh Hố Nai…” hoặc là:
“Bùng bung búng bung bùng, Học sinh Lasan ta vui hát, hát vang lên cho cuộc đời thắm tươi, học sinh Lasan nêu gương sáng…”.
Thày ơi!!! lời ca xưa còn đó, Thày không còn nữa nhưng lời Thày vẫn vang vọng mãi trong chúng tôi, những kỷ niệm của Thày với lối "búng" phấn trắng thật chính xác (và điệu nghệ) vào bất kỳ nhân vật nghịch ngợm nào trong lớp…
Khi hay tin Thày về cõi Vĩnh Hằng, chúng tôi có người đã về nhà Thày để chào Thày và tiễn Thày về lòng đất, những người không được tin hay vì hoàn cảnh không về được, khi hay hung tin đã cúi đầu để cầu nguyện cho hương hồn Thày và chắc cũng có không ít những giọt nước mắt nhỏ xuống để khóc thương Thày, Một người đã tận tụy làm đẹp cho đời bằng những bài học văn chương, nghị luận. Thày không còn nữa nhưng chắc Thày cũng đồng ý với chúng tôi là: “Việt Văn còn, người Việt còn” Thày nhỉ?
Trường Lasan còn có các SH: ARTHEME, IGNAC, GRAFAEL… là những bậc Thày đáng kính trọng của chúng tôi.
… Ôi!!! Thày xưa!!! Bạn cũ!!! mỗi người một phương, không biết có còn dịp để tất cả các cựu học sinh Lasan Văn Côi quây quần lại với nhau không nhỉ??? Mong lắm thay!!!
Phila 01-2005- Mai Lệ Hằng
Ngôi Trường Lasan Văn Côi Đầu Tiên được xây dựng.
Xin cám ơn "Mai Lệ Hằng PhiLa" đã cho copy post bài lên đây để mọi người cùng thưởng thức, tưởng nhớ, tri ân..., cho lớp trẻ kế thừa của chúng ta hôm nay, ngày ngày tiếp bước theo gót cha anh...