NguyenHuu's page

The beauties make nice our world

Một ký ức về Trường LASAN VÂN CÔI.

(Trích: Ký Ức Mai Lệ Hằng PhiLa 01-2005)
… Khi tôi thi đậu bằng tiểu học cũng là lúc trường Lasan Văn Côi được hình thành, vẫn là ngôi trường tiểu học cũ do Cha Cao Đại Minh sáng lập, nay Cha Minh đã đổi đi nơi khác và Cha Bích về thay thế.
Tấm bảng hiệu trường Trung Học Đệ Nhất Cấp Lasan Văn Côi được dựng lên ngay ngắn bên con đường từ quốc lộ một vào trường. Nhân số học sinh ghi tên theo học không chỉ đơn thuần là những xứ đạo ở xung quanh,mà được qui tụ hầu hết trong suốt hai mươi mốt xứ Đạo thuộc vùng Hố Nai hưởng ứng, ở đây tôi muốn nói lên cái yếu tố đại chúng của nó, sự ghi tên nhập học được trải dài trong vùng đã chứng minh điều đó, có lẽ những bậc phụ huynh đã ít nhiều biết đến tiếng tăm của Dòng tu Lasan với những vị Sư Huynh khả kính chuyên lo về giáo dục.
Kỷ luật cũng như nội quy của trường nghiêm túc, chặt chẽ, những môn chơi thể thao như bóng chuyền, bóng rổ, đá banh được chú trọng nhiều. Phương pháp giáo dục của trường cũng có đôi chút khác biệt, ngay từ lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) những môn học như Sử Địa, Công Dân, Vạn Vật được cắt xén bớt đi, chỉ còn lại những môn chính như Toán, Lý, Hóa, Giảng Văn, Anh Văn là được duy trì và tăng thêm giờ. Cho đến năm đệ tứ (lớp 9 bây giờ) cần cho viêc thi Trung Học mới được bổ túc thêm. Sách giáo khoa cũng vậy, đành rằng vẫn phải học theo chương trình của Bộ Quốc Gia Giáo Dục nhưng các Sư Huynh lại soạn riêng cho từng lớp những tài liệu giáo khoa ngắn gọn, dễ hiểu.
Để khuyến khích học sinh trong cố gắng học tập, các Sư Huynh còn tổ chức những bài thi cuối tháng được chấm điểm xếp hạng còn kèm theo những vé EXELLENT, VERY GOOD hay GOOD cho tất cả các môn để đổi lấy những vé số được sổ với những lô trúng thật giá trị, bổ ích.
Vị Hiệu Trưởng tiên khởi của Lasan Văn Côi là SH ACHANGELO Triệu Văn Lộc, người tầm thước, nhanh nhẹn, với mái tóc hoa râm, vầng trán cao thông minh, đôi tai to rộng thêm đôi mắt sáng nghiêm nghị, giọng nói của ngài ôn tồn nhỏ nhẹ nhưng đầy sức thu hút học sinh chúng tôi, như một người cha già dạy dỗ đứa con trẻ, có vuốt ve nhưng không thiếu răn đe làm cho chúng tôi những học sinh của Lasan vừa kính trọng vừa sợ hãi mà không dám lười biếng trong học tập. ”LASAN VĂN CÔI- CÁM ƠN ĐỨC MẸ” đó là câu khẩu hiệu và cũng là tâm niệm của mỗi học sinh, khẩu hiệu đó đã in sâu vào trong tâm trí và trong cuộc sống của chúng tôi cho đến bây giờ, khẩu hiệu đó là căn bản cho đạo đức học của trường Lasan, lòng tôn sùng Đức Mẹ đã giúp học sinh chúng tôi rất nhiều về đời sống thiêng liêng của tôn giáo. Trong nhiều hoàn cảnh éo le, đau khổ hay nguy hiểm chúng tôi đã sẵn có chiếc phao để cấp cứu.
Tại lễ giỗ năm thứ 3 của Frère Hiệu Trưởng.
SH Triệu Văn Lộc, Thày đã dạy chúng tôi những bài học làm người, làm người Công Giáo, làm người Việt Nam, làm người có nhân cách và bản lĩnh. Chúng tôi không thể quên được những lời dạy dỗ của Thày, lời nói của Thày: ”Ra Trường Đời, Các Con Làm Sao Cho Người Đời Thương Mến Các Con Là Các Con Đã Thành Công Rồi”.
Vâng! thưa Thầy, giờ đây sau bao năm tháng xa trường, xa Thày, với thân phận của chúng con những học sinh của Thày năm xưa… chúng con nhớ về Thày như hoài cổ một thời gian đã qua, thuở học sinh ngây thơ và trong trắng, Thày tha thứ cho chúng con vì ít nhiều chúng con có lỗi với Thày, người thợ xây nền tảng của ngôi nhà trí thức đã bị quên lãng vì tuổi già, thưa Thày chúng con có lỗi với Thày…
...Thày với Lớp Nữ Đầu Tiên Của Lasan Văn Côi.
Cha Bích dạy Giáo Lý, mỗi khi không thuộc kinh hay không trả lời được những câu hỏi của Cha, cứ thế sẵn roi mây trong tay Ngài hăng hái tả xung hữu đột từ trên xuống dưới vụt lấy vụt để vừa đi vừa nói:
-Này lười biếng này, này ngu như bò này, khổ nhất là những thằng ngồi đầu bàn từ đầu lớp đến cuối lớp, trong đó có tôi, bị đòn oan tôi tức lắm nhưng vì Kính Nhi Viễn Chi, Ngài là bậc tu trì nên tôi chỉ chửi thầm trong bụng… Suốt mấy năm hun đúc cho đời sống thiêng liêng của chúng tôi chắc Ngài cũng khá tốn tiền cho việc phải mua roi mây, vì khi bước vào lớp cây roi còn nguyên vẹn, nhưng khi rời lớp thì nó đã tước bung ra làm năm làm bảy.
Những Người Thày Đầu Tiên Của Lasan Văn Côi.
Thày Trứ dạy Việt Văn,chúng tôi thích lắm,cả lớp im phăng phắc vì phải lắng nghe Thày kể về những tác phẩm của những tác giả trong Tự Lực Văn Đoàn như: Trống Mái, Nửa Chừng Xuân… Nhưng rất tiếc được vài tháng thì Thày không dạy chúng tôi nữa.
Thày Linh, Trần Đình Vĩnh, nhìn dáng Thày giống như một nghệ sỹ, mái tóc đen và dày bồng bềnh, mắt to, mũi cao, hàm răng với chiếc răng khểnh. Thày dạy môn Toán, Hình Học và Lý Hóa, phương pháp dạy của Thày rất chuyên biệt: giảng dạy cặn kẽ, tâm niêm của Thày truyền giảng cho chúng tôi là ngắn gọn, chậm mà chắc. Thày sống độc thân, chưa lập gia đình và sống tại một phòng nhỏ nơi trường, tự túc về ăn uống, có lẽ Thày là một người nội trợ giỏi của đấng mày râu, nhớ về Thày với những phương pháp toán học, từ phương trình bậc nhất, những định lý Pythagore, Hyperbol, Tung hoành… Những bài toán Thày dạy năm xưa bây giờ chúng tôi không còn nhớ đến những con số, nhưng chính những bài toán cơ bản đó đã cho chúng tôi những phương pháp tính toán trong cuộc sống.
Nhưng! Những học trò năm xưa ít nhiều đã vờ quên đi người Thày của mình. Người Thày đã hun đúc trí tuệ cho mình, như người thợ rèn, rèn thép, khi các cục thép vô tri biến dạng và trở nên những đồ vật hữu ích cho đời đã không còn nhớ rằng mình đã được trui rèn từ lò rèn mang tên Lasan Văn Côi.
Nhớ về Thày với nhiều khắc khoải ưu tư, nhớ về Thày chúng tôi cũng không thể quên được những lần làm Thày nóng giận trong lớp, bởi vì "Học trò" đã được liệt kê hạng thứ ba trong danh sách (Nhất quỷ, Nhì ma,...), chẳng biết Thày có còn giữ đôi giày năm xưa??? Trong chúng tôi có những đứa đã phải nhặt giày cho Thày, lúc đó giận Thày lắm, nhưng bây giờ khi có dịp ngồi lại với nhau nhớ kỷ niệm xưa thì chuyện chiếc giày là thú vị nhất, và có lẽ mọi người đều đồng ý và lấy làm vui vui khi được Thày "tặng" giày một cách khéo léo.
Thày Phương! Nguyễn Anh Phương, một câu trong bài hát đã được biến cải để tả về Thày: ”Người gày gày, mắt sâu sâu, mà đeo kính gọng nâu…”. Vâng, Thày Phương dáng cao và ốm, Thày đeo kiếng trắng, miệng hơi rộng với đôi môi khép kín, mái tóc mỏng dài nhưng chải rất thẳng ngôi tươm tất, nhìn vẻ ngoài của Thày ai cũng thấy một nhà mô phạm trí thức, Thày dạy môn Anh Văn và Việt Văn, như thế là Thày kiêm luôn Tây và Ta, những giờ Anh Văn đầu tiên được thọ giáo nơi Thày chúng tôi như vịt nghe sấm, nhưng rồi với thời gian và cách truyền đạt uốn giọng của Thày chúng tôi đã có thể bi bô nói với nhau bằng ngôn ngữ mà tổ tiên chúng tôi không nói được.
Môn Việt Văn mà Thày dạy với những bài nghị luận văn chương, bình giảng thơ của những tác giả xưa đã cho chúng tôi cuộc sống phong phú của tâm hồn, chính những bài nghị luận mà Thày dạy và phương pháp của Thày là cho học sinh làm bài rồi chỉ định cho một học sinh đọc cho cả lớp nghe bài của mình, cả lớp sẽ bình luận, tranh cãi, phê bình làm cho giờ học thêm hứng thú, mà chính cũng những giờ học đó mà sau này đã cho chúng tôi những học sinh của Thày ngày xưa đã dám đứng lên bục thuyết trình trước đám đông, những học sinh ngày nào đã trở thành Linh Mục, đứng trên bục giảng rao giảng Tin mừng với những lý lẽ vững chắc, mà căn bản là những lời lẽ, câu cú được hấp thụ từ những năm đầu trung học tại Lasan Văn Côi.
Chúng tôi còn nhớ cứ cuối năm kỳ Tất Niên là các cựu học sinh Lasan đều cố gắng trở về trường cũ để được xum vầy với Thày xưa Bạn cũ, các lớp đàn em cất cao giọng chào đón bằng lời ca của Thày đã biên cải:
“Kìa đoàn cựu học sinh, trở về dưới nắng hồng, cùng nhau hòa câu hát thành công. Dưới nắng mai tưng bừng ngập trời, gió lên khơi ngào ngạt hương mới, Trường Lasan còn đây, Trường Lasan vẫn còn đây, xây tương lai học sinh Hố Nai…” hoặc là:
“Bùng bung búng bung bùng, Học sinh Lasan ta vui hát, hát vang lên cho cuộc đời thắm tươi, học sinh Lasan nêu gương sáng…”.
Thày ơi!!! lời ca xưa còn đó, Thày không còn nữa nhưng lời Thày vẫn vang vọng mãi trong chúng tôi, những kỷ niệm của Thày với lối "búng" phấn trắng thật chính xác (và điệu nghệ) vào bất kỳ nhân vật nghịch ngợm nào trong lớp…
Khi hay tin Thày về cõi Vĩnh Hằng, chúng tôi có người đã về nhà Thày để chào Thày và tiễn Thày về lòng đất, những người không được tin hay vì hoàn cảnh không về được, khi hay hung tin đã cúi đầu để cầu nguyện cho hương hồn Thày và chắc cũng có không ít những giọt nước mắt nhỏ xuống để khóc thương Thày, Một người đã tận tụy làm đẹp cho đời bằng những bài học văn chương, nghị luận. Thày không còn nữa nhưng chắc Thày cũng đồng ý với chúng tôi là: “Việt Văn còn, người Việt còn” Thày nhỉ?
Trường Lasan còn có các SH: ARTHEME, IGNAC, GRAFAEL… là những bậc Thày đáng kính trọng của chúng tôi.
… Ôi!!! Thày xưa!!! Bạn cũ!!! mỗi người một phương, không biết có còn dịp để tất cả các cựu học sinh Lasan Văn Côi quây quần lại với nhau không nhỉ??? Mong lắm thay!!!
Phila 01-2005- Mai Lệ Hằng
Ngôi Trường Lasan Văn Côi Đầu Tiên được xây dựng.
Xin cám ơn "Mai Lệ Hằng PhiLa" đã cho copy post bài lên đây để mọi người cùng thưởng thức, tưởng nhớ, tri ân..., cho lớp trẻ kế thừa của chúng ta hôm nay, ngày ngày tiếp bước theo gót cha anh...

"TÂM" và "TẦM"Nỗi buồn quốc tịch, Đỗ Kh.

Write a comment

New comments have been disabled for this post.