...STAR ANGEL...

no[h] $ ss![w] $ !

Subscribe to RSS feed

Sticky post

My Class - I love 12A1

, , , ...

Diễn đàn 12A1 Kiến Thụy - Hải Phòng~~>Click vào link để ngó qua lớp mình nhé !!! Hehe. 12A1 Kiến Thụy [07-10] Hải Phòng muôn năm !!!
I love you all


Contact on FACEBOOK and TWITTER

♥ Cho tôi xin một vé đi... Tuổi thơ. smile

Tôi muốn quay ngược thời gian và trở lại tuổi thơ. ♥
Khi...
"Bố" là "Anh hùng"
"Tình yêu" là "Cái ôm của mẹ"
"Nơi cao nhất trên thế giới này" là "Bờ vai của bố".
"Kẻ thù lớn nhất" là "Anh chị em ruột". Điều duy nhất có thể gây"Đau đớn" là "Xước đầu gối".
Thứ duy nhất "Vỡ vụn" là"Đồ chơi".
Và khi...
"Tạm biệt" có nghĩa là "Hẹn gặp lại vào ngày mai". :">
♥ Cho tôi xin một vé đi... Tuổi thơ. smile

Read more...

"Cảm xúc đầu năm..."

Tết đã hết. Trên lý thuyết là từ sáng nay và kể ra thì thực tế cũng có vẻ như chứng minh điều tương tự. Ngày đầu tiên và duy nhất mình tự bằng lòng cho phép mình được nghỉ ngơi sau vài ngày hơi vất vả với các kế hoạch chơi bời và đi chúc tết. Tết năm nay, dường như không phải là cái tết vui nhất, chưa phải là cái tết buồn nhất, nhưng quả thực là cái tết ý nghĩa...ý nghĩa nhất từ trước đến giờ với mình...
27, "Em nghĩ chúng ta nên kết thúc sớm"
28, "Anh xin lỗi" - Done
29 - giao thừa, "Chúc anh sớm quên em và nhanh tìm được người yêu mới"
1, "Em yêu anh"
2, "Bạn ơi, đi lượn đường đi"
3, "Con đi chúc tết các ông bà hộ mẹ" - "Cháu ơi, chiều 2h có mặt ở nhà Trịnh Huyền đi chúc tết các thầy cô"
4, "Long ơi, chiều qua đón tao qua nhà thằng Bình với thằng Vũ chúc tết, chơi với bố mẹ nó tí"
5, NGỦ
6, ...to be continued
Mỗi ngày lại mang đến những cảm xúc rất thú vị. Vui, buồn, chán nản, mệt mỏi, hào hứng, háo hức...Tất cả mọi thứ đều có cả. Không phải là cái tết thực sự vui vì có cả những điều buồn, nhưng vấn đề là mình đã tìm thấy ở trong đó mọi thứ mà không phải ở khoảng thời gian nào cũng có được và không phải lúc nào nó cũng đến như thế.

Bố mẹ. Con nhận ra rằng con đã, lần đầu tiên trong đời, thực sự nhìn thấy bố mẹ đã cố gắng tới mức nào. Lần đầu tiên con thấy bố mẹ vì con đến mức nào và lần đầu tiên con cố gắng lượng hóa những điều tưởng chừng như không lượng được. Từ trước tới giờ, con chỉ biết và chỉ hiểu rằng bố mẹ yêu con như những ông bố, bà mẹ khác yêu con cái của họ, nhưng chính con cũng chưa bao giờ, dù chỉ một lần, ước lượng những gì bố mẹ đã làm vì con. Ngay cả khi con kinh ngạc và bất ngờ thì con cũng có lẽ mới chỉ nhận ra lờ mờ điều gì đó. 20 năm, sắp đến lúc con sống trên đời 2 thập kỷ, và cũng có thể năm nay sẽ là năm tận thế, nhưng con vẫn chưa làm gì cho bố mẹ. À, có thể với bố mẹ, những tờ giấy khen, học bổng hay tiền thưởng và sự ngoan ngoãn ở một vài thời điểm của con đã là món quà vô giá, nhưng hình như đó chưa phải là điều con đang nghĩ. Con muốn nói cả ngàn lần, con hứa với bố mẹ cả ngàn điều chỉ để tin rằng bố mẹ sẽ mỉm cười mỗi khi bố mẹ nghĩ rằng con đang thực hiện lời con hứa. Và con cũng muốn hứa 1 điều cả ngàn lần là CON SẼ KHÔNG BAO GIỜ PHẢI ĐỀ BỐ MẸ PHẢI THẤT VỌNG, như con đã hứa cả ngàn lần trước.

Bạn. Thực ra tớ vẫn nghĩ là các bạn là những người duy nhất tớ có thể nói chuyện về mọi thứ, từ chuyện Đảng Cộng sản Việt Nam, Iran, Irag, Triều Tiên đến chuyện tớ yêu những đứa nào, tớ nhớ ai và tớ muốn làm gì nhất. Có thể các bạn không phải là mẫu bạn bè hay tỏ ra quan tâm, hỏi han lúc tớ cần, nhưng khi tớ cần thì tất cả đều sẵn sàng bên cạnh, kể cả lúc các bạn đang theo kiểu vừa ngủ vừa nhắn tin hay a lô lúc ngủ. Tớ không quan tâm những chuyện khác, tớ chỉ quan tâm điều đó, từ giờ trở đi. Nhiều lúc tớ hay trách các bạn và tự hỏi các bạn ở đâu khi tớ cần, nhưng bây giờ có lẽ tớ không cần hỏi nữa, bởi vì các bạn ở ngay trong cái điện thoại của tớ, chỉ cần 1 tin nhắn hoặc 1 cái alo.
1.
Lúc tớ nói tớ muốn lượn đường, bạn sẵn sàng mặc dù nhà bạn đang hóa vàng. Mặc dù có thể bạn cũng đang muốn đi chơi, nhưng vẫn okay.
Lúc tớ nói bạn "phải" mang cho tớ 2 cái bánh chưng vì tớ không lên lấy được, nhà tớ bận, bạn đội cả mưa xuống mang cho tớ, rồi lóc cóc phóng xe về, trong khi trời vẫn mưa. Mặc dù có thể bạn mang xuống cho tớ chỉ là lý do phụ, lý do chính là bạn đi mua dép và khẩu trang đi kèm giày.
Lúc bạn quay lại nhìn tớ bảo "bạn ơi, mất mất 1 tờ", trông mặt bạn mà tớ không nhịn được cười (mặc dù sau đó tớ vẫn phải nhịn) và lúc tớ với bạn tranh thủ đùn đẩy đứa nào chúc tết...
2.
Lúc tớ đòi bạn 2 cái bánh chưng, bạn mặc cả lên xuống 1 - 2, mặc dù tớ biết lúc đó tớ có đòi 3 cái rồi lên nhà bạn lấy bố mẹ bạn vẫn cho tớ.
Lúc tớ bảo bạn lai tớ vì tớ đau đầu nhưng bạn không lai và bạn chọn lai gái, kể ra lúc đầu tớ cũng bực, nhưng rồi lại thôi vì dù sao chúng ta cũng có câu "chỉ có tiền và đàn bà mới chia cắt được chúng ta"
Lúc tớ nói chuyện với bạn về người yêu cũ của bạn, lúc bạn cười, tớ cũng thương bạn lắm nhưng vẫn chỉ biết cười theo bạn, không muốn làm bạn buồn thêm nữa...
3.
Và lúc các bạn ở bên tớ lúc tớ say gần chết. Lần đầu tiên trong đời tớ biết thế nào là say không đứng dậy được và 4 người ở bên cạnh tớ, mua đồ ăn, chăm sóc và mua cả bộ tú về đánh (mặc dù về sau không đánh được ván nào vì thầy giáo tỉnh) trong lúc chăm sóc tớ...Nhiều chuyện nữa, tớ không thể nào kể hết lại được trong 1 lúc nhưng thế là đủ để tớ biết tớ có 1 cái điện thoại và những người bạn của tớ đều ở trong đó...

Em. Em nói em muốn chia tay, em muốn chúng ta kết thúc sớm hơn dự kiến khoảng 70 năm. Anh không muốn thế. Em không bắt máy, không trả lời tin nhắn và chúc anh sớm tìm được người yêu mới. 2 tháng, không phải là dài, nhưng vừa đủ dài để anh thấy và 4 ngày hôm đó là đủ để củng cố niềm tin của anh về những điều anh kỳ vọng. Đúng là phải thế thật. Tình yêu có tất cả mọi thứ. Có thể anh chưa thể trải qua hết nhưng anh tin tưởng là anh đã trải qua gần hết, kể cả cảm giác chia tay trong vài phút. Trong khoảng khắc thiếu em, anh chẳng biết phải làm sao nữa, anh thậm chí còn không thể làm chủ được mình. Anh cáu gắt với bố mẹ, nặng mặt với em trai anh và đảo tung cả cái nhà lên, may mà chưa kịp làm vỡ cái gì vào sáng mồng 1 thì em nói "Em yêu anh". Cũng may thật. Trong vòng 12 tiếng đồng hồ mà anh chẳng kịp hiểu những gì đã xảy ra nữa. Lần đầu tiên trong đời anh không thức đón giao thừa với gia đình mà đón với một người khác. Lần đầu tiên anh hiểu cảm giác mất mát là thế nào khi mất ai đó, sự việc không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa. Và cũng là lần đầu tiên anh muốn làm điều táo bạo nhất anh đã từng làm. Em à, chưa bao giờ anh nói với ai anh sẽ lấy người đó, cũng chưa bao giờ anh hứa hẹn điều gì với bất cứ người con gái nào...Hãy cứ cho rằng em là một ngoại lệ hiếm hoi đó và anh sẽ làm bất cứ điều gì để không ai trong chúng ta phải phá bỏ lời hứa đó. Khi anh say, anh chỉ nhớ tới mỗi số của em, anh gắt với thằng bạn anh vì anh bảo nó tra chữ G, nó lại cứ tìm chữ Giang, gọi cho em anh cũng chẳng biết anh nói cái gì, chỉ nhớ mang máng thằng bạn anh nó bảo là "Em ơi nó say rồi, không nói được gì nữa đâu" thì phải. Tất cả có thế chắc cũng không cần phải chứng minh điều gì nữa. Anh cũng có lẽ không cần nói gì nữa, vì những gì anh muốn nói em cũng đã biết hết rồi. ANH YÊU EM!

Một cơn gió nhẹ...

Một cơn gió nhẹ thoảng qua...Mở cửa sổ, nhìn lên trời...và thấy không gì cả. Gió rét cứng đờ . Một cơn gió nhẹ !!!
Một cơn gió nhẹ thoảng qua đủ làm mình cảm thấy ấm áp hơn giữa đêm mùa đông. Chẳng hiểu từ bao giờ mình thích cảm giác để gió lùa trong áo, thích cái cảm giác lạnh tê tái từ bàn tay ai đó áp vào lưng và cảm giác được ai đó ôm từ phía sau nữa. Chẳng biết từ bao giờ. Nhiều lúc thấy những điều tưởng như đơn giản, nhưng cũng nhiều lúc thấy cũng chính điều đấy mà sao phức tạp thế. Mình cũng chẳng thể nào hình dung được cái gì sẽ đợi mình ngày mai, cái gì đang chờ đợi để rồi cố gắng ăn tươi nuốt sống những nỗ lực suốt bao nhiêu ngày qua. Có lẽ là chẳng gì cả, hay cũng có lẽ là cả tá. Thật sự phức tạp.
Cơn gió ấy mang đến nhiều điều thú vị thật. Cuộc sống này đâu phải chỉ có chuỗi ngày đáng chán nản. Không hề. Nhưng quả thật nếu nói nó đáng để vui mừng thì có lẽ đó là điều kế tiếp mình phải tự lừa dối bản thân. Những ngày cuối năm bận rộn. Ở nhà cũng bận, mà mình thì cũng không khá khẩm hơn là mấy. Đi thi rốt cuộc cung na ná như cái người ta hay gọi là đi trảy hội. Gặp gỡ, tay bắt mặt mừng và chúc nhau may mắn. Ngồi học giữa đêm, lâu lắm rồi mới có cảm giác cứng đờ tay và cười một mình khi tự áp hai bàn tay lên má. Càng ngày những điều đơn giản thú vị lại càng biến mất, đẩy con người ta vào thế giới đồng tiền. Bán mọi thứ mình có để kiếm tiền và cuối cùng, lại bán cái đống tiền kiếm được để mua lại những gì mình đã bán. Quá muộn nhưng chẳng còn con đường nào khác. Ngồi lặng yên nghe bài "DÒNG THỜI GIAN" để có khoảng lặng trong tâm hồn, nhiều khi thật quá xa xỉ.
Quay đi quay lại, bố cũng đã 50 tuổi rồi đấy, còn sống được bao lâu nữa để mà mắng, mà đánh, mà tát mình như ngày xưa nữa...Kể cả bây giờ bố cũng đâu còn đủ sức. Và mẹ nữa. Vòng đời luẩn quẩn và dường như chỉ có những lúc thế này mình mới tìm lại được tuổi thơ, tìm lại được lý tưởng sống của mình từ khi còn bé, tìm lại trong mình những ký ức, kỷ niệm khi còn là cậu bé học sinh lớp 1. Rõ ràng là mình không quên, nhưng ai cho mình nhớ? Có vẻ như mình đã và đang hoặc cũng có thể sẽ lãng phí nhiều thứ hơn nữa. Thật tệ là cũng có vẻ như là chẳng có cách nào có thể ngăn cản mình tiếp tục lãng phí những điều quý giá ấy. Thời gian là một ví dụ điển hình. Phải lựa chọn giữa những điều khó khăn chẳng khi nào dễ dàng. Sẽ phải chọn thôi.
CƠN GIÓ NHẸ THOẢNG QUA TÂM HỒN...
NOTHING LASTS FOREVER, EVEN LOVE.

Lang thang...

Lại lang thang và rốt cục là mình lại nằm đây viết blog. Chẳng thể nào khác được, kết cục vẫn như thế sau mỗi lần lang thang. Hội những người thích lang thang lúc buồn và về nhà trút buồn bực lên laptop - Có lẽ một lúc rảnh rỗi vào một ngày đẹp trời nào đó mình sẽ lập một cái hội như thế trên facebook lol. Cười mà không hiểu sao mình cười, trông cũng tương đối giống một thằng điên, nếu không muốn nói là giống hơn cả tương đối cow , gì cũng được, mình cũng lâu rồi không để ý mình có điên không hay nếu có thì ở mức độ bao nhiêu theo chuẩn 10 nữa, mặc dù thỉnh thoảng cũng nhận được những lời khen "mày điên à" hay chí ít ở mức độ nhẹ nhàng hơn là "mày điên vừa vừa thôi". Kể ra thì với những nhận xét đó thì mình cũng có thể tự xếp mình ở độ 7 hay 8 gì đó, một cách khiêm tốn có thể coi như thế được lol idea , ai quan tâm làm quái gì.
Đôi khi cũng nên cho mình cơ hội làm những việc sai trái, có lẽ đây là điều mình rất "thường xuyên" (chứ không phải đôi khi nữa). Mấy hôm nay, dường như mình cũng đang tự cho mình đi qua quá nhiều giới hạn. Mình không thể nào kiểm soát nổi những gì thực sự đang xảy ra cũng như những gì mình hình dung nó sắp đến. Thỉnh thoảng lại có những suy nghĩ tiêu cực, điều làm mình cảm thấy thực sự khó chịu, mặc dù thỉnh thoảng thật. Tự nhận mình là một con người rất lạc quan, chẳng mấy khi tìm tới những điều đấy, vậy mà gần đây cũng tệ thật, tiêu cực hơn một tí (nếu ai đó muốn nói là rất nhiều thì điều đó có lẽ cũng không sai hơn là mấy so với định nghĩa một tí của mình doh ). What do I care? and Why do I care? It doesnt matter. Không quan trọng, một từ quen thuộc. Nói là thế, nhưng ảnh hưởng của nó to lớn. Mình khó ngủ hơn, hay đi lang thang một mình hơn và cũng chăm viết blog hơn. Ý mình không phải là mình ghét bỏ gì tình yêu OPERA của mình headbang cơ mà căn bản là những cái đi trước khi mình động đến blog lại là cái mà mình ghét. Dài dòng. Hôm nay cũng rất tiếc chẳng phải cái gì mang tính ngoại lệ. Có khác thì có lẽ chỉ mang tính tượng trưng vì hôm nay cảm giác của mình là tệ nhất. Không chỉ cảm giác mà còn có những cái khác nữa cũng tệ nhất luôn thể. Phải nói thật là rất lâu, rất rất lâu, có lẽ vài năm rồi mình không phải chịu đựng cái gì đấy tương tự và tồi tệ như thế này. Lần cuối cùng có lẽ 3 hay 4 năm trước, mà ngày ấy còn bé, có lẽ cũng chưa đến mức thế này wizard .
Bắt đầu từ đâu nhỉ, cảm lạnh, có lẽ thế, hắt hơi, sổ mũi, lạnh...rồi tự kỷ với đống chăn. Thứ 7 đá bóng, đau chân, ê ẩm. Cộng cả 2 lại, được một mớ bùng nhùng trong cái phòng này, chắc là 1 đống thịt, chẳng hơn chẳng kém. Thế mà sáng nay, chủ nhật, vẫn phải lết ra sân bóng đá tiếp vì đội thiếu người. Cố gắng vì đội bóng, cố gắng vì mọi người, chắc không phải ai cũng nhận ra mình cố gắng thế nào. Chẳng phải riêng chuyện này. Thế là mọi chuyện đã tệ lại càng tệ. Về nhà nằm, mệt mỏi lại phải cố lết dậy để dọn nhà cho đúng thông lệ chủ nhật...Nằm thông tới 7h tối. Mê man không muốn dậy. Uống được viên cảm sủi đỡ đỡ 1 tí, bò dậy, đi 1 đoạn ngã mấy phát. Đúng nghĩa đen là khoảng cách từ giường tới cái laptop là 2 mét mà ngã 3 lần. Hài thật. Thanh niên vô dụng. Kể từ đấy là lúc bắt đầu lang thang vì...đói. Đói quá định nấu mỳ ăn, định đủ các thể loại, cuối cùng chốt lại là đi ăn cơm rang...rút tiền và lang thang luôn thể cho 1 cục. Hơn 1 tiếng đồng hồ lại phải mò về vì rét, vẫn cái thói quen ăn mặc phong phanh. Sớm hay muộn cũng chết cho mà coi. Có lỗi với bố mẹ sad sad . Haizzzz,
Nhưng có điều còn làm mình cảm thấy tồi tệ hơn thế...Em...
Mình thực sự không hiểu em có cảm giác gì không khi 1 ngày bỏ rơi mình tới 4 lần. À mà có lẽ nhiều hơn thế, biết đâu đấy. Ừ thì biết là nhà em đang có chuyện, nhưng đấy rõ ràng không phải lý do hợp lý, ít nhất là theo cách em nói. Biết mình ốm, biết mình cảm lạnh, em ngủ, em làm gì đó và Next Top Model. Hay biết đâu em nghĩ mình cố tình hay chỉ vờ bị thế????. Tệ thật. Ít ra thì từ trước tới giờ mình ít khi bị bỏ rơi kiểu ấy nên có lẽ tự cảm thấy khó chịu sao? Liệu có ai đó thường xuyên rơi vào tình trạng đó không? Chắc là cả 12 thằng đàn ông thì 1 tá bị như thế. Nhưng sao mình vẫn cảm thấy tồi tệ kinh khủng, mình gần như không thở được, và cảm giác như cái quả 8 lạng cả đời có mỗi nhiệm vụ bơm với hút một đống chất lỏng người ta hay gọi là "máu" lại quên mất nhiệm vụ của nó, chuẩn bị cho trạng thái chết lâm sàng.
Nếu trước đây có thể mình sẽ cảm thấy dễ dàng hơn vì vốn dĩ mùa đông lạnh. Sao giờ đây khó khăn chấp nhận thế? Yêu à? Ừ, rõ ràng mình nhớ là mình rất ít khi bị người khác bỏ rơi, hay bây giờ sẽ là lúc mình cần phải học tập cách bị bỏ rơi cho hợp lý. Mình quên mất là mình vẫn chưa phải là người quan trọng đến mức ấy với em chăng? có lẽ cũng không phải. Điều tự nhiên có lẽ nằm ở chỗ mình đang tự ngộ nhận cái quái gì đấy mà mình thậm chí còn chưa biết mặt mũi nó như thế nào. Mệt thật, ngay cả lúc này, khi vừa mới nhắn tin cho em thì mình cũng không còn tí sức lực nào để làm chuyện gì nữa. Nằm nhắn tin chúc ngủ ngon mà chẳng biết mình đang nghĩ gì, cảm thấy kiệt sức, chỉ nhắn tin để đấy thôi, chứ biết bao giờ mới ngủ được. Lạnh. Thực sự thấy lạnh. Nếu bây giờ ngủ được thì tốt biết bao...
Chẳng biết sẽ đi đến đâu. Ngày mai mình sẽ để cho nó như thế, và nó nên như thế, xem nó sẽ như thế nào...Quên đi thôi...

Điều anh muốn nói...

, , ,

Anh là gió, anh sẽ bay đi mất đấy. Thật!
Anh nói với em, anh muốn đưa em về nhà anh, anh muốn yêu em suốt đời, anh muốn lấy em. Anh không nói dối nếu em muốn anh thề, hay anh hứa hay anh đảm bảo điều đó. Anh muốn như thế thật lòng anh. Nhưng...em à...nếu điều đó không thể đến...thì
Em hãy cứ trách anh, vì anh đáng bị trách...
Em hãy cứ mắng anh, vì anh đáng bị mắng...
Em hãy cứ coi thường anh đi...vì anh xứng đáng với điều đó...
.
.
.
Nhưng...em à...
Vì anh là gió. Anh không dễ hiểu như thế đâu...Mà anh cũng không hẳn là gió, gió vô tình lắm, cứ bay mãi thôi, chẳng muốn dừng đâu. Anh muốn dừng lại. Anh không phải là gió đúng không? Em có thể làm được mà, hay em cố tình không muốn hay chưa muốn làm điều đó. Nhiều lúc anh khao khát có ai đó dùng dây buộc anh lại. Tính khí anh thì không phải em không biết đúng không? Hay chúng ta quen nhau chưa lâu đến mức em có thể hiểu anh thực sự cần điều gì !!! Có lẽ em chưa hiểu cảm giác của anh hay ít ra là ánh mắt của anh phức tạp. Anh nói một đằng nhưng nghĩ một nẻo, hay nghĩ một đằng nói một nẻo, ai mà đoán cho nổi. Thất thường lắm đấy chứ. Ngoài anh ra thì chẳng ai hiểu anh đang nghĩ gì, mẹ anh còn chưa làm được điều đó thì làm sao em làm nổi, phải không. Anh hiểu mà. À, có khi chính anh cũng không hiểu em ấy chứ,mặc dù em nghĩ gì, làm gì, em đùa anh, anh đều biết mà, nhưng có điều anh không hiểu sao em lại làm thế thôi. Cũng phức tạp nhỉ bigsmile
Anh cũng chưa từng giận em luôn. Anh chỉ ngồi một mình suy nghĩ linh tinh thôi, vì em còn trẻ con lắm, nhiều chuyện em chưa biết được đâu. Bạn anh gọi anh là khỉ già mà, chẳng còn trẻ con ngây thơ giống nick của anh nữa đúng không? Em có thể nào cười trong khi tim đau nhói được không? Hay là ít ra cười trước mặt anh rồi quay mặt đi khóc sau lưng anh? Nếu anh hỏi em thì chắc là em trả lời có cũng nên đấy chứ.Yêu thì cũng phải buồn chứ, người ta cũng gọi là giới hạn chịu đựng, nếu không thế thì ai còn gọi như thế nữa, phải không? Lúc này, viết những dòng này, có lẽ em hiểu anh đang nghĩ gì đúng không? Hay là cũng không nốt smile) Không vấn đề, nhưng căn bản là không phải lúc nào anh cũng viết blog đâu bigsmile
Em à, nếu em yêu anh, thì hãy buộc anh lại nhé, đừng để anh bay đi mất. Anh cũng sợ điều đó lắm. Anh sẽ không nói anh cần gì đâu...Em sẽ biết thôi, nếu em thực sự biết em đang yêu anh.
Anh yêu em !!!!!!!

Linh tinh----again again again again again ........

Mình đang bị những suy nghĩ linh tinh làm phiền. Haizz, chẳng biết nói với ai, quả thật là có gọi điện thì cũng chẳng biết nói gì. Lang thang 2 tiếng đồng hồ bên ngoài một mình cũng chẳng làm mình cảm thấy khá hơn. Biết sao bây giờ. Nhiều lúc kể ra có khoảng thời gian như thế cũng thú vị lắm chứ. Một mình, không bạn bè, không ai bên cạnh, cảm giác lạnh lạnh cũng vui (mà ai gọi thế là vui nhỉ??). Cảm giác ấy khiến mình thấy thích mùa đông hơn tí tẹo, có lẽ thế. Ai quan tâm chuyện ấy chứ ? Mình chẳng phải là trung tâm của cái gì để được chú ý, và bây giờ thì quả thật mình cũng không muốn bị ai chú ý (hay được ai chú ý). Cứ lẳng lặng mà đi dạo phố trong đêm cũng thú vị chẳng kém gì việc đắp chăn trên giường nhìn mưa rơi rồi cười một mình. Cả 2 điều đều chứng tỏ tâm trạng của một thằng điên, không hơn không kém. Rồi cũng chẳng biết cái gì đang chi phối mình, đây mới là điều mình sợ, sợ những điều vớ vẩn chẳng biết từ đâu tới sẽ làm mình phát điên trước khi mình nhận ra nó là cái gì mất. Biết là ngày mai sẽ khác, ngày mai vẫn sẽ phải học ca 1, vẫn sẽ phải dậy sớm đi học, nhưng mà, thế tốt hơn !!!!!!!
COMPLEX>>>>>>>>>>>>>>>>..
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30