Skip navigation.

Mục Lục

Nhấn vào tấm hình để vào trang muốn xem - nhấn vào tấm hình một lần nữa cho hiện ra lớn để xem bài

Tản mạn

Tanman.jpg

Rate:


Comments

Nguyễn Tâm Hàn 19. June 2009, 20:31




Tất cả chỉ là mơ .... Ừ ... phải đấy ... Tất cả đã chỉ là mơ , đang là mơ và sẽ chỉ là mơ ....!
Mơ.. ước ao thành thật, rồi thật ...lại mong muốn chỉ là mơ ? Đâu là thật, đâu là mơ ? Cội nguồn hạnh phúc … vu vơ, mong manh . Niềm vui có được đâu phải mãi là "mảnh ghép" toàn vẹn của cuộc đời. Rôì cũng sẽ tan đi . Những bước cũ mình đã và đang dẫm lên đã là chứng nhân . Mơ và thực nào có khác chi nhau .... chỉ là những khoảnh khắc tương đối rồi tan biến. Vậy nếu chỉ là chút mơ mà có được một giây - dù chỉ một giây - ngắn ngủi , một nụ cười chợt thoáng trên môi - hình như cũng đủ nếu mình biết trân trọng và giữ như một thực thể có giá trị trường tồn vơí thời gian.
Một chút mơ đôi khi cũng đủ cho niềm hạnh phúc.
Một chút mơ nhiều khi cũng đủ nghị lực để bước được vững chãi lại sau những chao đảo trong đời .
Tôi vẫn mơ ......
Những kết cấu trong hầu hết những dòng nhạc của tôi chỉ là những .... thoáng mơ . Những giấc mơ ấy đã tạo cho tôi niềm vui trước những trăn trở cuộc đời . Tôi thường thả tâm hồn vào cõi mông lung đi tìm những điều không thực ..........
Hạnh phúc của tôi đấy ...

NguyễnTâmHàn

Nguyễn Tâm Hàn 25. June 2009, 15:56

Sóng lạ

Có những khi sóng lòng reo âm lạ
Ngơ ngẩn tâm hồn nhung nhớ vu vơ
Nhét chữ vào trang giấy
Chả biết có thành thơ
Ngoài kia ….
Buổi trưa Hè chói chang vạt nắng
Gió nhè nhẹ khua
Lá lao xao luân khúc đong đưa

Thời gian …
Đêm lấn bước ngày
Con nắng Hạ gắt gay
Cây Maple ngả mầu nâu đỏ
Qua rồi ….
Sắc mầu xưa rực rỡ
Thuở trời Xuân lấp lánh hoa đăng…

Môi khẽ rung … nụ nhạt hoang đàng
Đoá hoa tình vườn xa vời vợi
*
NguyenTamHan 06/23/2009

Nguyễn Tâm Hàn 25. June 2009, 18:41

Điệu buồn không tên
Mơ hồ miên khúc yêu em..........
Giọng QuỳnhLan tha thiết quá. Hồn tôi lịm theo từng nốt nhạc.
Tôi cũng không biết là mình đã ngồi ngây dại đi với cái earphone trên tai bao lâu rồi nữa. Mùa Thu có gì mà ray rứt hồn người như vậy ? Tự hỏi mình dù biết không có câu trả lời. Chỉ biết cứ tưởng tượng đến nét dịu dàng của trời Thu với hình bóng người con gái tóc xoã ngang lưng thả bước bên hồ là Điệu Buồn Không Tên lại về chiếm ngự hồn tôi. Nét đẹp của Thu đấy, nhẹ nhàng như dòng nhạc đang đưa hồn tôi lạc vào một cõi xa vời nào đó...

Tôi cũng tự hỏi là mình còn trong tuổi mơ mộng không rồi lại tự cười mình ..... Tuổi là cái gì nhỉ. Cho dù có đến nỗi đất níu chân người, bước đi không còn linh hoạt chăng nữa thì mình vẫn là mình. Cái hình dáng bên ngoài dù đã đêm lấn bước ngày cũng nào có gì đáng lưu tâm ...... Và cứ vậy nếu tâm hồn trong mát được thì tại sao lại không thể... mãi mãi
... Mơ hồ Miên Khúc Yêu Em ...........

NTH-06/25/09

Nguyễn Tâm Hàn 12. July 2009, 23:14

Trời nắng khá gắt. Ngồi nhìn qua cửa sổ, những chiếc lá trên giàn thiên lý hơi rũ xuống như để trốn chạy con nắng Hè. Bản nhạc mới cũng vừa xong sau những đắn đo cuối cùng. Nghe lại lần cuối…. Lưu bản nhạc với chút vui tự mãn …. Tự thưởng mình một khoảng thời gian nghỉ ngơi nho nhỏ cho chút thành quả vừa đạt được trước khi chìm trong bước phiêu du mới. Tôi tránh để đầu óc trống rỗng quá lâu vì không muốn vùng tế bào tươi mát còn lại bị mất đi do không còn cần thiết nữa. Với chuỗi dài thời gian đã đè nặng trên thân xác, tôi cố gắng không để mình trở thành một khối tế bào vô dụng kéo dài thêm được lúc nào hay lúc ấy …
Giờ này chắc em đang say trong giấc ngủ. Tôi ru em trong mơ, dệt mộng vàng cho em được ngon giấc tránh những trăn trở giữa canh khuya. Ánh trăng chênh chếch qua khung cửa. Hình như trăng đang mỉm cười nhìn em say trong mộng đẹp. Ngủ ngoan nghe em. Ru em tròn mộng
Tôi cười mình đang trong cơn mộng du đi tìm chút hương vị cho cuộc đời. Tình vương theo con sóng khơi … vạt mây cuối trời … Niềm thương quắt quay …

Nguyễn Tâm Hàn 16. July 2009, 01:30

Một ngày Xuân cũ


Ngày xưa khi còn bé
Lúc vừa học đánh vần
Cũng chừng vừa sáu tuổi
Tôi như bướm trời Xuân
*
Thuở đó nơi trường quận
Tôi còn bé tẻo teo
Sáng theo anh đi học
Chưa biết buồn chi nhiều
*
Nơi lớp trên người lớn
Chả biết là lớp gì
Có hai người con gái
Tuổi đến độ cập-kê
*
Hồng là tên cô chị
Cậy là tên người em
Đôi khi hai chị ghé
Thăm nhà tôi vì quen
*
Chị Hồng người mặn mà
Làn da trắng nuột nà
Chị hay cười nửa miệng
Vương nét hiền kiêu sa
*
Chị Cậy nhỏ nhắn hơn
Chắc cũng tuổi biết buồn
Chị hay nhìn xa vắng
Theo mây trời vương vương
*
Nhiều khi hai chị tới
Lúc bình minh rạng ngời
Gọi tôi lo sửa soạn
Cùng tới trường cho vui
*
Tôi như con chim non
Ríu rít trong lồng son
Tung tăng trong tay chị
Tôi thấy mình vui hơn
*
Hồi đó cha tôi phải
Đi nay đó mai đây
Kết nạp người yêu nước
Chống cả Cộng lẫn Tây
*
Rôi một chiều nhạt nắng
Gió mùa Xuân ngất ngây
Cha gọi con bảo nhỏ
“Mình phải rời nơi đây”
*
Thế là hôm sau đó
Nhà khăn gói lên đường
Chuyến xe hàng lặng lẽ
Chất thật nhiều vấn vương
*
Xe chạy chẳng bao lâu
Khi qua một chiếc cầu
Thầy bảo xe ngừng lại
Cả gia đình xuống mau
*
Tôi líu ríu hỏi Thầy
“Sao mình tới nơi đây?”
Thầy nhìn tôi nói khẽ
“Mình ở đây đêm nay”
*
Đi bộ một đỗi đường
Phiá bên kia con mương
Một xóm nhà tươm tất
Khung cảnh thật dễ thương
*
Tới trước căn nhà to
Có ao lớn như hồ
Trong vườn … cây cao ngất
Trông thật là nên thơ
*
Người con gái ra chào
Cung kính mời Thầy vào
Ô …! Thì ra chị Cậy
Lòng tôi vui xôn xao
*
Gia đình tôi vào nhà
Thầy chị Cậy pha trà
Cùng Thầy tôi ngồi uống
Chuyện nhỏ to đậm đà
*
Theo chị Hồng ra vườn
Chiều mây tím hoàng hôn
Nghĩ mai đây xa chị
Tôi thấy lòng vương buồn
*
Hai chị em hái rau
Nơi luống vườn sân sau
Hái húng cây, húng quế
Cả ngò gai, cần tầu
*
Theo chị đi loanh quanh
Ra tới gốc cây chanh
Chị với tay hái lá
Tôi phụ chị níu cành
*
Văng vẳng tiếng chuông chiều
Phá tan màn tịch liêu
Rửa rau xong chị bảo
Đi vào ăn cơm chiều
*
Mâm cơm trông thật sang
Nguyên con gà chân vàng
Chặt bày đầy ba đĩa
Cả nhà ngồi ăn chung
*
Tôi ngồi thu co ro
Nghe người lớn chuyện trò
Hai chị thi nhau gắp
Bắt tôi ăn thật no
*
Màn đêm phủ xuống dần
Gió thoảng nhẹ đêm xuân
Dưói ánh trăng huyền ảo
Chúng tôi chơi ngoài sân
*
Chị Hồng kể chuyện ma
Đêm đêm nơi gốc đa
Nơi cuối thôn xóm dưới
Ma hiện làm bà già
*
Bà thường xoã tóc dài
Miệng rộng đến mang tai
Hay theo nhát trẻ nhỏ
Đêm trốn chơi bên ngoài
*
Tôi thấy nổi da gà
Mắt đảo nhìn xa xa
Đèn nhà ai mờ tỏ
Tôi thấy hình con ma … ?!!!
*
Tôi nhích sát vào lòng
Chị Hồng cười bao dung
Ôm ghì tôi thật sát
Vào ngực chị phập phồng
*
Màn đêm gió hiu hiu
Sao đổi ngôi thật nhiều
Gục đầu trên ngực chị
Tôi nhắm mắt thiu thiu
*
Chị bồng tôi vào nhà
Thầy chị bên khay trà
Cùng Thầy tôi hút thuốc
Nhả khói bay chan hoà
*
Thầy chị bảo “Cậy, Hồng”
“Đem em vào giường trong"
"Em ngủ cùng hai chị"
"Mai em đi Hải Phòng”
*
Chị đưa tôi vào giường
Nhắm mắt tôi ngủ luôn
Trong giấc mơ tôi thấy
Mình lạc vào Thiên đường……..
*
…..
*
Góc kia ngọn đèn dầu
Đã vừa được vặn cao
Giọng Thầy tôi và chủ
Mời nhau hút thuốc lào
*
Chị Cậy nằm vươn vai
Rồi bước xuống ra ngoài
Tôi nằm co nhắm mắt
Tay thò ôm “củ khoai”
*
Tỉnh dậy … sáng đã lâu
Tôi lang thang ra sau
Chị Hồng đâu chả thấy
Chị Cậy đang nhặt rau
*
Sáng Xuân trời trong lành
Vài chú bướm lượn quanh
Mấy con chim se sẻ
Ríu rít kêu trên cành
*
Tôi tơí bên chị ngồi
Chả biết buồn hay vui
Chỉ nhìn chị lưu luyến
Biết sắp xa chị rồi
*
Buổi sáng qua thật mau
Mặt trời đã lên cao
Gia đình tôi từ giã
Tiếng cảm ơn, lời chào…
*
Cảnh chia tay thật buồn
Chị ôm tôi lệ tuôn
Tôi ngô nghê chỉ muốn
Ghì mãi chị không buông
*
Tôi thấy mình lâng lâng
Chân bước hồn bâng khuâng
Lâu lâu quay nhìn lại
Nghe xao xuyến tim lòng
*
Chuyến xe hàng chạy rồi
Tôi ngoảnh ngó mãi thôi
Xóm nhà dần dần khuất
Chìm vào cuối chân trời …

NguyễnTâmHàn


Nguyễn Tâm Hàn 18. July 2009, 22:37

Chút ngọt ngào chợt đến bỗng chợt tan thật nhanh . Nhanh hơn vệt sương sớm vương vất lại trên những chiếc lá bị vạt nắng sớm hè vội vã làm tan biến. Một chút gì man mác xâm chiếm tâm hồn. Có sự vô lý như vây được sao ? Dòng sông vừa chảy qua đời bỗng không còn vết tích gì lưu lại. Từ khoảnh khắc ngọt ngào diệu vợi tới phũ phàng khó hiểu hoàn toàn không có thời gian chuyển tiếp. Nhanh như một làn gió thoảng …
Những từ ngữ xa lạ trên bản nhạc đang viết dở dang trở thành ngây ngô, trơ trẽn. Mới đây thôi, có những lúc đã say đắm cố đào sâu trong những “con chữ lạ” mong tìm hiểu được chút gì chất chứa bên trong với những thú vị của kẻ mạo hiểm khai phá … Giờ nhìn lại chỉ thấy nhạt nhẽo, vô duyên …! Những nốt nhạc trước luôn nhẩy múa nhịp nhàng trước mắt như chờ đợi chào đón thêm bạn mới để được cùng nhau tiếp nối những đợt sóng tình, bây giờ chúng nằm chả khác gì những vệt đen bất động,vô nghĩa.
Bỗng cảm nhận một chút chơi vơi xa lạ loang nhẹ trong hồn …
NTH 07/18/09

Nguyễn Tâm Hàn 1. August 2009, 00:25

Nợ

Chiều qua nhận được ít dòng chữ chả khác một luồng gió chướng, người ta đòi nợ. Cố nặn óc lục lọi trong trí nhớ xem mình đã vay mượn bao giờ mà bỗng dưng mang nợ. Mà nợ gì chả nợ lại nợ Thơ mới lạ chứ.
Sáng nay, liếc mắt ngó xuống bàn chân vẫn còn đang bị sưng vù lên vì cái bệnh gout quái ác. Hơi nhúc nhich thử mấy đầu ngón chân. Một cảm giác đau nhói chạy tuốt lên đến tận óc. Nghĩ đến món nợ không vay, hàng ria mép chợt nhếch lên, nỗi đau tan biến ... Ừ ... người đòi thì trả. Không vay mà trả đã sao.... Nghĩ đến đây, mấy sợi ria giựt giựt ... hình như nhếch cao hơn ... Thế là người sẽ nợ ta...... Với tay lấy chiếc máy ảnh, khập khiễng bước ra vườn ....

Sáng nơi vườn sau

Vườn sau loang vạt nắng mai
Lao xao cành lá bên trời đong đưa
Tiếng chân "cà-nhắc" nhẹ khua
Tìm hoa chụp gởi cho vừa lòng em
...
Mầu tím rịm ... chả sao quên
Dưới giàn hoa giấy trước thềm nhà ai
Thiết tha năm ngón tay cài
Nụ hôn khép nép, vòng tay buổi đầu
....
Đỏ hồng chùm đại ... ôi chao
Tâm vời chốn cũ lối vào nhà xưa
Em nghiêng đầu trốn nắng trưa
Anh say suối tóc ngật ngờ mùi hương
...
Nhẹ chân bên luống cúc hoang
Bâng khuâng một chút vô thường nhập tâm
Mảnh đời giữa chốn gian trần
Đài trang, hoang dại cũng ngần ấy thôi
Cũng khoe mầu dưới nắng trời …
………….
À …. đây… một đoá hoa ngưòi đòi xem
Giữa nắng mai cọng bìm bìm
Sắc hoa tím nhạt bên thềm đong đưa
Nhớ không em, quê mình xưa
Bìm leo mọc dại bên bờ giậu thôi
Nơi đây khác chốn, khác đời
Hoa bìm rực rỡ giữa trời ban mai
Hèn … sang … cũng một kiếp thôi ...
nth-07/2009

Nguyễn Tâm Hàn 2. August 2009, 17:31

Khi không chợt nhận ra đôi chân mày nhíu lại gần nhau hơn. Cúi nhìn xuống, hệ thần kinh chuyển lệnh xuống chân chỉ thị cho mấy đầu ngón nhúc nhích thử. Ừ, vẫn vậy ... nào có gì khác đâu, cũng vẫn chút nhức nhối làm duyên của cái bệnh gout quỉ quái đã dày vò thân thể cả hai tuần nay rồi. Vậy thì nguyên do nào bỗng dưng con mày nhíu lại ? Khoé mép lại được dịp vén lên trong dạng mà người đời thường gọi là cái cười mím chi khi chợt hiểu nguyên nhân. Mình đã đặc biệt có cảm tình với nét mặt rạng rỡ, thật tươi tắn của cô nàng chơi violin trong ban nhạc của mấy ả Celtic Women từ những buổi đầu vô tình được nhìn trên màn ảnh TV ban nhạc này trình diễn. Chỉ riêng hình ảnh cô bé chơi đàn đã chiếm trọn cảm tình của mình đối với lối trình diễn khá đặc biệt của nhóm này. Chao ôi, sao mà trên đời lại có nét mặt duyên dáng như vậy. Cứ như hai chữ duyên dáng trời dành cho riêng nàng đến bẩy, tám chục phần trăm chỉ còn lại một phần nhỏ chia đều cho các cô gái khác. Do một cái duyên là lạ, một người quen chưa hề gặp một lần giới thiệu một blog văn nghệ mời vào xem. Liếc mắt xem qua, chả có gì đặc biệt, mấy bài lèo tèo, có lẽ vì chủ nhân không dành bao nhiêu thời giờ cho thú vui này. Click vào mục About ... Tấm hình người con gái hiện ra với gương mặt thật khả ái. Chân mày bỗng nhíu lại với câu hỏi vang lên trong đầu. Đã gặp nàng ở đâu ? Lạ quá ! Giật mình tự hỏi không lý lại là một hình bóng nào đã một lần chợt đi qua trong đời. Cố lục lọi, moi móc trong trí nhớ ... ồ, cô bé chơi đàn trong ban Celtic Women. Ừ , giống thật! Cũng nụ cười thật duyên dáng, cũng gương mặt khả ái, xinh xắn dễ thương ...
Một thoáng vui loang nhẹ, chậm rãi đưa hồn thơ thẩn giữa khoảng trời xa lạ. Chút hạnh phúc vu vơ khó diễn tả .....

Nguyễn Tâm Hàn 2. August 2009, 21:50

Tự nhiên một nỗi buồn vơ vẩn xâm chiếm tâm hồn khi coi xong PPS “Lẩu PD”
do một người bạn forward. Nhìn những người trẻ chẳng ra trai, chẳng ra gái bận rộn tới lui làm việc trong một quán ăn khá đông khách tại Saigon. Người thì nấu nướng thức ăn, kẻ thì bưng, dọn, chào đón khách. Trông họ hơi bất bình thường với tướng đi ẻo lả, với phục sức phái nữ cùng những phấn son trang điểm trên những gương mặt mang nhiều nét cứng cỏi của đàn ông. Tôi tìm được một chút gì hơi ngượng ngùng, thiếu vẻ tự nhiên trong ánh mắt các em, dường như có chất chứa một tiếng thở dài khi ánh mắt ấy vô tình chạm vào ống kính máy thu hình. Một niềm xót xa chẳng biết từ đâu chợt tới...
Tôi gõ mấy dòng ghi lại chút tình cảm chợt đến như một chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh...

Một chút xót xa

Nhìn các em chợt nghe lòng chùng lại
Ôi ... ! Những mảnh đời chẳng ra gái hay trai
Cha Mẹ sinh ra , các em nào muốn vậy
Nghĩ tủi phận người ... đâu hạnh phúc tương lai ?!
...
Ngày tháng đong đưa trước cảnh đời gió bụi
Xã hội coi thường , bạn bè cũ lánh xa
Hẳn lúc đối gương, không thiếu niềm chua chát
Hận lão giặc trời, nghĩ tội Mẹ, thương Cha
...
Ai muốn vậy, thôi đừng nhiều chua xót
Đời con người ... quá lắm cũng trăm năm
Cứ ngẩng mặt bước giữa lòng xã hội
Xây dựng cuộc đời ... dẹp bỏ những băn khoăn

nth-08/2009

Nguyễn Tâm Hàn 22. August 2009, 00:26

Điệu buồn quen thuộc ...

Đang ngồi loay hoay sửa chữa lại bản nhạc làm dang dở, chợt tâm tư chùng lại…Giọng QuỳnhLan da diết … còn lại chăng nỗi nhớ…..dấu cũ xa vời xa…., giấc mơ tàn phai….Môt nỗi nhớ xa xăm bỗng xâm chiếm tâm hồn. Những kỷ niệm trong đời … từng hình ảnh trong một dĩ vãng xa xăm cứ như một cuốn phim tuần tự hiện ra không ngừng nghỉ. Liếc mắt ngó qua khung cửa sổ, không gian mầu xám nhạt như một ngày mùa Thu mặc dù vẫn còn đang trong tháng cuối của trời Hè. Tự hỏi lòng phải chăng nỗi buồn đến từ cái không gian ảm đạm đó vì tâm hồn mình thường rất dễ bị ngoại cảnh chi phối từ khi mới biết ngó mây trời lãng đãng với những câu hỏi lẩn thẩn trong đầu… “mây bay về đâu cuối trời “… Hiển hiện trong đầu rõ ràng nhất vẫn hình ảnh một đứa trẻ khoảng 6 tuổi trong cái quần đùi mong manh giữa một mùa Đông xa xôi lắm trong dĩ vãng đứng trên con đường ngoài ngõ dẫn ra đường cái trong làng mắt nhìn xa xăm tự hỏi “không biết bây giờ Mẹ ở đâu”. Thằng nhỏ đã nghe người ta nói đến chữ “chết” nhưng đầu óc nó thật chưa thể hiểu cái chữ nghiệt ngã đó mang một ý nghĩa của sự ra đi không bao giờ trở lại. Nó cứ đứng như vậy với những ý nghĩ huyên thuyên cho đến khi cả thân hình run lẩy bẩy vì thấm cái lạnh của mùa Đông miền Bắc khi mặt trời đã lẩn trốn sau bờ đê xa xa. Hai dòng nước mắt tự nhiên lăn dài trên má, miệng nó mếu máo hai chữ “Mẹ ơi” … Thì ra nó đang nhớ Me ...
Mắt chìm trong cõi không gian ảm đạm, một điệu buồn quen thuộc lại tới. Những con chữ trên mặt screen chợt nhoà đi. Một dĩ vãng đang trở về. Biết chắc chắn tình cảm đó không dễ gì có thể qua đi dễ dàng, đành xếp việc đang làm để melody bản nhạc vui tính thực hiện không bị ảnh hưởng bởi những giai điệu vương vất buồn đang như một đám mây vần vũ toả rộng mau chóng giữa không gian.
Giọng Quỳnh Lan vẫn da diết … cánh chim bơ vơ miền cuối trời … chiều nghiêng bóng chao … quay cuồng giấc chiêm bao ….

Nguyễn Tâm Hàn 15. September 2009, 17:40

Ta, Ruợu, Trăng và Hoa

Khà khà khà ....
Này bạn,
Ừ ... dành đấy phần ta bầu rượu quí
Giữa vườn đêm vui lơi lả cùng trăng
Nghiêng bình giót cho đầy ly Nguyệt quế
Cùng nâng ly bên Ngọc Nữ cung Hằng
Nào ... mời em Dạ lý
Nào ... nâng chén Ngọc lan
Ô cô em ...nét chúm chím Cúc vàng
Em đã tới ... trời Thu rồi đó hả
Đừng khép nép ... lại đây Ngâu óng ả
Chớ ngại gì dáng lộng lẫy Quỳnh hoa
Mặc Phong lan khoe dáng vẻ kiêu sa
Nàng Thiên lý dâng hương tha thướt tới
..........
Đêm huyền diệu ... đêm khoác trăng Thu mới
Ngất ngây tình ... ta thổi áng buồn tan.....

NguyễnTâmHàn 09/14-2009

Nguyễn Tâm Hàn 17. October 2009, 20:17

Nhớ về một người bạn

Lần đầu tiên tôi gặp hắn khi trong tay cầm tấm bản đồ lên phòng 3 của một tiểu đoàn TQLC họp hành quân nơi ấp Tam Hiệp trong Đặc Khu RừngSát. Bước vào Trung Tâm Hành Quân Tiểu đoàn là một lều vải căng trên một khu đất trống sát bờ sông tôi thấy một anh Trung Úy mặt hơi quen quen. Hắn cũng chợt nhìn thấy tôi chắc cũng có chút gì ngờ ngợ nên thấy cặp chân mày hắn hơi nhíu lại. Tôi cũng không khác gì, đầu hơi cúi xuống, mắt lim dim lục lọi trong ký ức. Hình ảnh một thằng bạn cũ chợt hiện ra, tôi ngước đầu nhìn hắn thì cũng đúng lúc hắn nhìn tôi cười “Hàn phải không ?” Hắn hỏi . “ Mày là thằng Tiền ?” . Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại. Thế là hai thằng bạn cũ nhào tới siết chặt tay nhau giữa những cặp mắt ẩn chút tò mò của các sĩ quan hiện diện. Hắn cho biết hắn là trường ban 3 của Tiểu đoàn. Còn tôi lúc đó là Sĩ quan Hành Quân, trưởng đoàn giang đĩnh thuộc Giang đoàn 22 XungPhong tăng phái hành quân cho tiểu đoàn của hắn trong vùng. Sau nhiều lần hành quân chung với các đại đội trực thuôc tiểu đoàn của hắn, tôi mãn nhiệm kỳ, bàn giao trách nhiệm lại cho một sĩ quan khác thay thế. Nơi giữa vùng rừng sình lầy, sau một cái bắt tay thật thắm thiêt hai thằng bạn chia tay nhau từ đó…..
***
Khỉ … cái xứ gì mà tháng Sáu còn lạnh thế này. Tôi vừa lẩm bẩm trong miệng vừa chậm rãi bước dọc theo hai dãy lều vải căng trên một khoảng đất trống giữa vùng núi non mà trong đầu cứ miên man mãi những câu hỏi là mình đang ờ đâu, tại sao mình lại đang đi giữa chốn này, ngày mai mình sẽ đi đâu, làm gì và không hiểu những truyện gì đã và đang và sẽ xảy ra cho mảnh đất quê hương mà mình vừa tất tưởi bỏ lại sau lưng. Những câu hỏi cứ lập đi lập lại mãi mà tôi cũng chả thể tìm được câu trả lời. Cứ như vậy lầm lũi bước đi. Bây giờ tôi mới thấm thiá mấy chữ mà thường vẫn được gán cho là hơi tiểu thuyết “ bước chân không định hướng”. Những vạt nắng yếu ớt toả xuống không đủ đuổi xua những cơn gió núi thỉnh thoảng ào tới. Đưa tay kéo cao cổ áo để giữ hơi ấm, chân vẫn gởi những bước vô định bước qua hết dãy lều này đến dãy khác với một tâm tư rối bời. “Hàn” . Nghe có người gọi đúng tên mình, tôi dừng bước nghếch cổ hướng về phiá vừa phát ra tiếng nói. Tôi bắt gặp một cặp mắt mở tròn trên một gương mặt sạm nắng quắc thước đang há miệng trân trối nhìn tôi. Tôi nhận ngay ra hắn. Thế là hai thằng bạn cũ gặp lại nhau sau lần gặp gỡ trong ĐặcKhu Rừng sát cách đây cả 10 năm. Giữa đất khách quê người vòng tay ôm mừng rỡ của chúng tôi mới ấm áp làm sao. Rồi những ngày nhàn tản nhưng trống rỗng trong trại Camp Pendleton cũng qua đi. Chúng tôi lại chia tay nhau mỗi người một ngả. Ngày tôi từ giã để đi Florida vì được người bảo lãnh qua đó mang niềm bịn rịn, xót xa. Chúng tôi bắt tay nhau, trong ánh mắt của cả hai đứa cùng mang một chút gì thầm ái ngại cho nhau “chả hiểu cuộc đời của tụi mình rồi sẽ đi về đâu “. Tôi bước đi mà lòng chùng lại .
***
Sau một năm lê bước giang hồ qua nhiều tiểu bang trên đất nước rộng lớn, mới mẻ này, tôi trở lại California vì có Du sinh sống ở đây. Cô thân độc mã trên đất lạ này là một nỗi chán chường to lớn khó nguôi. Có một thằng bạn thân, đã chơi với nhau từ nhỏ trên bước đường phiêu bạt cũng giảm được nhiều những trăn trở trong cuộc sống. Một hôm bỗng Du hỏi tôi :“Ê Hàn , Mày nhớ thằng con nhà Tiền không, Thằng Tiền học lớp mình ấy”. Tôi nhìn Du “ nhớ chứ sao không, tao và Tiền gặp nhau trong Camp Pendleton, Mày gặp nó à ?”. Du cho biết là Tiền đã mua nhà ở vùng Escondido. Tôi trố mắt ngạc nhiên. Giữa lúc tôi còn lang thang việc làm chưa đâu vào đâu, bạn bè chung đụng nhau sáu đứa ở chung một căn apartment hai phòng ngủ mà Tiền đã mua nhà. Thằng này điên rồi chắc. Tôi tự nghĩ trong đầu như vậy. Chúng tôi sắp xếp sẽ đi thăm Tiền vào cuối tuần đó.
Căn nhà mà Tiền mua nằm giữa một khu đồi nuí vắng vẻ. Chúng tôi tới đúng lúc Tiền đang hùng hục vui vầy với đám đất đám cát chung quanh nhà. Tôi chả thấy bàn ghế, chả thấy đồ đạc. Tôi không bước vào phòng ngủ nên chẳng biết vợ chồng Tiền có giường không hay ngủ đất. Nhìn chung quanh vùng nhà nó chỉ lèo tèo có vài căn nhà. Tôi hỏi Tiền sao lại mua nhà ở vùng đồi núi như thế này, tính làm người thượng du hay sao. Tiền cho biết là hắn cũng không tính mua nhưng người Sponsor của hắn cứ khuyên phải mua. Thế là vì nể người bảo trợ vợ chồng Tiền đã chọn mua căn nhà đó, một căn nhà mới toanh vừa xây xong trong một khu đang phát triển của thành phố Escondido. Với cặp mắt ngây ngô, ngớ ngẩn của một thằng tị nạn, đầu óc tôi lúc đó nào khác tên Mán, tên Mường về thành nên làm sao hiểu được những gì mà ông SĩQuan ThủyQuân Lục Chiến Mỹ, người sponsor gia đình Tiền đã khuyên hắn làm. Họ sinh ra trên đất này, họ biết về đất nước họ nên cái nhìn của họ sắc sảo, hiểu biết hơn mình rất xa. Họ đã khuyên Tiền làm một việc mà những thằng trẻ ngu ngơ như chúng tôi hồi đó nào có biết gì là đúng, sai trong việc đầu tư vào nhà đất lo cho cuộc sống theo đường lối Mỹ. Thú thật vào khoảng thời gian đó sự hiểu biết nhìn cuộc đời của tôi còn quá nông cạn, chỉ biết đi làm rồi cuối tuần lại chui đầu vào trong các chốn ăn chơi phung phí và hoàn toàn không hề nghĩ đến hai chữ Tương lai. Cuối năm 1976 hay đầu năm 1977 Tiền đã mua nhà. Có lẽ Tiền là người trẻ đầu tiên mà tôi biết đã đầu tư vào nhà cửa sớm thế.
***
Tay ôm một một folder dày cộm, tôi châm rãi bước lên con dốc dẫn vào lobby của Hoag Hospital ở Newport Beach . Gió chiều lồng lộng. Dừng chân hướng mắt nhìn ra biển. Trời biển mông mênh quá. Một vài hình ảnh trong quá khứ chợt hiện về. Mới ngày nào còn thanh xuân, đời sông hồ vui có buồn có nhưng đã cho tôi nhiều thú vị của cuộc sống nay đây mai đó. Một đám mây lơ lửng lưng trời . Tôi cảm nhận một chút gì se sắt trong lòng. Ngày xưa tôi vẫn thường hay nhìn mây trời mà vấn vương tự hỏi “Mây bay về đâu” và đã thích thú tự ví mình như vạt mây mong manh lang thang giữa bầu trời vào những buổi chiều đứng trên boong tầu nhìn mầu tím hoàng hôn giăng mắc . Bây giờ nhìn dải mây cuối trời tôi đã biết mây sẽ chẳng bay được xa lắm, sẽ tự tan đi theo sự xoay vần của trời đất. Tôi quay người tiếp tục bước lên dốc về hướng lobby sau một tiếng thở dài. Tôi bước vào phòng, Tiền đang nằm lim dim thấy tiếng động từ từ mở mắt ra. Chống khuỷu tay ngồi dậy Tiền lên tiếng “ngồi chơi mày”. “Sao mày không nằm xuống cho khoẻ” Tôi đáp lời Tiền. “Kệ tao, ngồi dậy một lát không sao, tao nằm hoài ấy mà”. Tôi kéo ghế ngồi xuống để cái folder lên đùi lên tiếng hỏi thăm xem Tiền thấy có bớt không. Hỏi cho có vậy thôi chứ nhìn Tiền là tôi biết có bề không ổn rồi. Mới cách đây chả bao lâu tôi và Du vào thăm Tiền còn khoẻ, tóc đen và nói năng mạnh bạo lắm. Hắn tả cả việc trước khi vào đây vẫn “đòi vợ chiều” cơ mà. Thật ra tôi sẽ ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy sự thay đổi của Tiền nhanh chóng như vậy nếu tôi không nói chuyện với vợ hắn ngày hôm trước đó. Tuy nhiên dù đã biết được phần nào tôi cũng vẫn không thể ngờ được thằng bạn đang ngồi trước mặt tôi lại là Tiền. Mặt gầy nhom, hai má hóp vào, người mỏng dính và đặc biệt mớ tóc đen dầy cộm hôm nào nay chỉ còn ít sợi lơ thơ bạc phếch. Tôi thấy chút gì nghèn nghẹn nơi cổ họng … bạn mình đã thành một ông cụ… ! Tiền hỏi tôi đem giấy tờ gì mà nhiều vậy. Tôi nói cho Tiền biết là tính đem thơ vào ngồi đọc cho Tiền nghe cho đỡ buốn. Tiền nhìn bâng quơ, hơi nhếch miệng cười “tao đâu có biết gì mà thơ với phú”. Nói vậy chứ chắc cũng không nỡ phụ lòng bạn Tiền nói tôi đưa tập thơ ngồi lật đọc mấy trang. Dông dài với Tiền đến gần tối thì tôi từ giã hẹn với tiền sẽ trở lại thăm lúc thuận tiện. Từ giã bạn trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn khó tả. Nhanh thật, mới hôm nào trông nó lực lưỡng vậy mà đâu có bao lâu bây giờ đã như một cây khô thiếu nước. Cơn gió biển thổi thốc làm một đợt lá vàng rụng bay loạn cuồng giữa con đường dần ra parking lot. Tôi ôm folder thơ vào ngực lặng lẽ bước đi. Hai ngày sau khi thăm Tiền trong bệnh viện tôi nhận được điện thoại Tiền gọi. Giọng Tiền yếu ớt bảo tôi “Tao không biết làm thơ nhiều nhưng có làm được bài thơ này nhờ mày đăng báo giùm tao, mày đã sẵn sàng bút chưa tao đọc cho mà viết”. Tiền cho biết là đã ngẫu hứng làm bài thơ này khi nhìn tấm poster treo trên tường. Tôi lấy giấy bút ngồi ghi theo lời Tiền đọc.
Kỹ nữ
Đêm về tiếng hát réo vang
Đôi chân thoăn thoắt trống chiêng bập bùng
Bập bùng tiếng trống bập bùng
Bebop em giựt, Mambo em sàng
Nhạc tình tính tịch tình tang
Em lắc, em hẩy, em sàng đôi mông
Bồng bồng, bống bống bồng bông
Bồng tưng tưng nảy, lưng tròn ngả nghiêng
Cuộc đời vốn dĩ đảo điên
Có điên phùa nữa thì đời vẫn nghiêng
Khuya về tiếng trống hết tom
Phách thời hết chát, đôi bồng hết tưng
Khuya về tiếng hát hết vang
Trống chiêng hết giựt, đôi mông hết sàng
Nguyễn Kim Tiền
Tôi chép bài thơ và lưu giữ cho tới ngày hôm nay cũng chưa gởi cho báo nào. May mắn hôm nay Đặc san TânĐịnh có nhã ý viết bài về Nguyễn Kim Tiền nên tôi ghi lại bài thơ của Tiền gởi nhờ Tân Định phổ biến để các bạn có dịp thưởng thức chút máu văn nghệ của người bạn cũ .
***
Một buổi trưa gió lồng lộng trong một nghĩa trang vùng Fullerton California. Tôi đứng lẫn giữa “những người còn một chút gì đó với Tiền” đến tiễn đưa hắn lần cuối. Tấm hình mang lon SĩQuan TQLC của Tiền với nụ cười thật rạng rỡ đang mờ đi trước mắt tôi. Tôi đứng đó mà chẳng nghe được người ta đang nói gì với Tiền vì đầu óc tôi còn đang lẩn quẩn tận đâu đâu với những kỷ niệm giữa tôi và hắn. Tôi nhớ có lần Tiền tới chơi với tôi nguyên một ngày từ sáng tới chiều mới về. Trong lúc cà kê dê mgỗng Tiền nói với tôi “ ngày còn đi học nhìn mày tao thấy mặc dù còn nhỏ nhưng tướng mày oai quá, hồi đó tao đã nghĩ sau này mày chắc sẽ làm lớn. Tao biết có thời mày làm HạmTrưởng, thế sau đó mày lên đến chức gì ?” Tôi nhếch mép cười nhìn Tiền đáp không suy nghĩ “Ông-Tị-Nạn” . “Ơ … đ.m.Thế trước khi thành Ông-Tị-Nạn mày giữ chức vụ gì ?” Tôi tiếp tục nhây “ Chuẩn-Tị-Nạn”. Tiền nổi cáu “Đ.M. thằng này nói chuyện cà chớn quá, tao hỏi thật mà”. Hai chữ Đ.M thằng Tiền hay dùng lắm, nó nói ra tiếng đó một cách rất thoải mái. Chắc bực mình với cách trả lời vớ vẩn của tôi, nó chuyển qua truyện lúc cùng hành quân chung trong ĐặcKhu RừngSát “ Tao nhớ hồi trong TamHiệp mỗi lần tầu tụi mày bắn được nai hay cá sấu mày đều sai lính đem chia cho chúng tao một phần” . Tôi chúm chím nhìn hắn “ chắc mày nhớ lộn đó chứ tao ít khi chia cho ai lắm, ngu gì mà chia” “đ.m. nghe thằng này nói chuyện muốn đục vào mặt nó quá” “Đục cũng chả sao , tao chỉ tội mày sau đó sẽ phải nhìn mặt thằng bạn mình sưng vù , xấu xí khó coi mà thôi”. Từng hình ảnh về nó, từng lời nó nói, nó chửi cứ tranh nhau hiện ra trong tôi chẳng theo một thứ tự nào. Tôi đứng lặng yên trong gió trời lồng lộng để mặc tâm tư quay cuồng với những quá khứ xa xăm. Số người tiễn đưa Tiền cũng đã vơi dần. Ngước mắt trông lên, một giải mây trắng đang bềnh bồng nơi cuối trời xa. Tôi đưa mắt nhìn hình Tiền lần cuối rồi lặng lẽ bước đi miệng lẩm nhẩm

Ngủ yên nhé, thôi … tao mày tạm biệt
Một ngày nào mình sẽ lại gặp nhau
Có khác chăng là kẻ trước người sau
Nhưng kết cuộc sẽ cùng về nguyên thủy
Ừ … thế thôi … đời khác nào mộng mị
Nhập cõi này … chấp nhận lẽ tử sinh


NguyễnTâmHàn
Chiều Oct. 09/ 2009

Nguyễn Tâm Hàn 2. November 2009, 18:12

Ánh Mắt



Thật sự mà nói tôi không còn nhớ rõ tôi và Tuấn đã bắt đầu tình bạn từ đâu và lý do nào hai thằng đã trở thành đôi bạn thân vì tính tôi hay tự ti mặc cảm hễ cứ thấy con nhà giầu, quyền quí là lánh xa. Ấy vậy mà tôi lại chơi với Tuấn mới lạ chứ. Có thể là tại tính tình Tuấn giản dị, không kênh kiệu, ra cái điều con nhà khá giả cho nên đã chiếm được sự ngoại lệ trong niềm tự ti mặc cảm cố hữu của tôi chăng. Kỷ niệm với Tuấn cũng khá nhiều vì hai thằng cũng đi chơi với nhau nhiều lần trong suốt thời gian trong quân trường và cả ngay sau khi đã tốt nghiệp nếu có dịp gặp nhau là thế nào cũng rủ rê níu kéo cho được một chầu dù lớn dù nhỏ mới thôi, nhưng có lẽ tuổi đời cũng đã làm hao mòn gần hết những giây phút quí báu của tuổi trẻ nên giờ đây chỉ còn là những hình ảnh mơ mơ hồ hồ trong trí não. Tuy nhiên có một chuyện mà tôi không thể quên được, hình ảnh ánh mắt của Tuấn nhìn tôi trong một lần mà tôi đã khá nham nhở đụng chạm đến đáy tim của Tuấn.
Một bưổi chiều mùa hè, mặc dù quân trường nằm ngay sát bờ biển nhưng không khí cũng khá oi bức vì thiếu những luồng gió biển thổi vào. Tôi cắp sách đi về phía giảng đường tính tìm chổ vắng lặng để viết thư cho đào. Chợt thấy Tuấn đi tới đi lui một mình trên đường đầu cúi xuống vẻ chất chứa nhiều suy tư. Tôi hơi ngạc nhiên vì từ ngày quen Tuấn chưa bao giờ thấy Tuấn có thái độ như hôm nay. Đôi lúc Tuấn cũng có than thở là thương nhớ một người con gái tên K.L, em của một người bạn Tuấn, nhưng chỉ một lát rồi lại ba chuyện tầm phào khỏa lấp đi. vậy mà bây giờ Tuấn lại có thái độ khác thường như vậy chắc là phải có chuyện gì nghiêm trọng lắm.Tôi tiến tới Tuấn lên tiếng:
- Có chuyện gì vậy Tuấn, tao thấy mày không được bình thường ?
Tuấn nhìn tôi hơi nhíu mày nhưng không trả lời. Tôi đi chầm chậm theo Tuấn trên đường, thỉnh thoảng quay nhìn Tuấn thấy gương mặt của Tuấn chứa thật nhiều đăm chiêu. Tôi hướng mắt nhìn về xa xa, bầu trời rực rỡ ráng pha. Hòn Lớn nằm ngoài khơi nhạt nhoà trong ánh chiều vàng. Từ ngày nhập quân trường chúng tôi chưa có dịp được ra đảo nên những hải đảo chung quanh vẫn còn là những bí mật mà chúng tôi còn đang mong có dịp được tìm biết. Một đám chim hải âu vụt bay lên kêu la inh ỏi bay về phía bãi biển. Tôi liếc nhìn Tuấn thấy hắn cũng ngó theo đám hải âu mắt hơi nhíu lại thở dài nói nho nhỏ:
- Buồn quá mày ơi !
Tôi cứ tưởng thằng bạn của tôi bị cấm khẩu rồi ai dè cuối cùng chịu không nổi nó cũng phải lên tiếng. Nói vậy chứ mặc dù mới chơi với Tuấn không lâu nhưng tôi cũng đã biết tính hắn. Hắn ít khi dấu được gì trong bụng, Tuấn là típ người cởi mở và dễ thông cảm. Cũng chính vì vậy mà tôi mới càng ngạc nhiên hơn về thái độ của Tuấn hôm nay.
- Chuyện gì vậy Tuấn, tao có thể giúp gì được mày không ? Tôi hỏi Tuấn.
Tuấn vẫn hướng tầm mắt về xa xa không trả lời. Tôi khó có thể đoán được Tuấn đang nghĩ gì. Tôi cũng hơi lo trong lòng không hiểu có chuyện gì quan trọng, kém vui xẩy đến cho Tuấn không. Tôi hỏi dồn:
- Có gì nói cho tao nghe đi, may ra tao có thể làm được gì cho mày, bạn bè chỉ có vậy, chia sẻ với nhau niềm vui nỗi buồn, mày đừng ngại, nói cho tao nghe, nếu mày không muốn tao nói lại với ai thì tao hứa sẽ giữ kín. Chuyện gì vậy Tuấn ?
Sau một tiếng thỏ dài mà tôi tưởng là Tuấn đã phải dồn hết sức lực vào đó để ép hết từng li tử không khí nhỏ nhất trong cơ thể ra ngoài rồi mới chậm rãi nói:
- Nhớ em quá mày ơi !
Tôi cảm thấy trong người nhẹ nhõm hẳn đi, tôi cứ sợ là có chuyện gì quan trọng xẩy đến cho gia đình bạn tôi nên còn đang hồi hộp là không biết sẽ giúp Tuấn được gì sau khi được nghe lời thố lộ của bạn, Bây giờ thì lồng ngực của tôi đã khoan khoái được chín phần. Tôi quay nhìn Tuấn cười :
- Ôi, mày làm tao sợ quá, tưởng chuyện gì chứ chuyện ruồi bu kiến đậu đó thì có gì mà mày làm như thể thế giới sắp tận thế không bằng. Tôi móc thuốc đưa Tuấn một điếu rồi cũng lấy một điếu châm lửa. Sau một hơi thuốc dài Tuấn thong thả nói:
. Nhiều khi tận thế đi lại khoẻ, khỏi phải thương với nhớ.
Tôi cươì nham nhở bảo Tuấn:
- Thương với nhớ cái con khỉ, cái gì thì khó chứ muốn quên người tình thì quá dễ, tao có một môn thuốc thần kỳ chữa niềm thương nhớ hữu hiệu vô tiền khoáng hậu. Bảo đảm 100% kết quả thành công.
- Đừng dóc tổ, im đi mày, làm gì có thuốc chữa nhớ thương. Nhiều lúc tao thấy mày mặt cũng nghệt ra than nhớ em đào nhóc ở Saigòn.
Trong người tôi rộn lên một niềm vui khi nhìn mặt thằng bạn đã bớt niềm u buồn. Ít nhất là nó đã chịu nói chuyện, mà khi đã nói được là sẽ nguôi ngoai. Dõi mắt nhìn ra xa tôi thấy sóng biển phản chiếu ánh chiều như đang nhẩy múa khắp mặt đại dương. Tôi được thể bảo Tuấn:
- Dóc với mày làm gì, tao chỉ sợ khi đã nói cho mày biết bí quyết thần kỳ ấy thì không phải là mày chỉ quên một mình K.L mà tất cả thần tượng của mày cũng đều sụp đổ hết, lúc đó thì mày có hối cũng không kịp.
Tuấn nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ xen lẫn sự coi thường:
- Mày đâu có hay nói dóc mà sao hôm nay ăn trúng caí giống gì mà ba xạo dữ vậy ? Đâu mày thử nói tao coi.
- Không ân hận chứ ? Khi tao đã chỉ điểm cho mày rồi thì nó sẽ theo mày suốt đời và mày muốn gạt bỏ đi cũng không được, lúc đó đừng có oán.Tôi cợt nhả nói với Tuấn.
- Mày nói cứ như thánh sống, hôm nay tao mới biết mày cũng thuộc loại nói phét có hạng .
Bị bạn phạng cho một đòn hơi nặng tôi bị chạm tự ái nhìn Tuấn nửa muốn nói ra điều mình muốn nói nửa không vì thấy phũ phàng quá. Mà nghĩ đến việc một thằng bạn thân của mình cho mình là loại nói dóc thì quả thật tôi không thích tí nào cả. Tôi nhìn Tuấn gằn giọng thêm một lần nữa:
- Nghe xong mày đừng ân hận và đừng trách tao nhé ?
- Nói đi thằng ba hoa
Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn :
- Đây nhé, mày hãy tưởng tượng .........
Tôi vừa dứt câu thì da mặt Tuấn vốn dĩ đã đen bấy giờ trở thành xám ngắt. Nhìn thẳng vào mắt tôi mắt Tuấn long lên sòng sọc quát lớn:
- Im mồm ngay, thằng này bẩn thỉu quá, tao không ngờ mày tồi tệ như vậy.
Nhìn ánh mắt bốc lửa của Tuấn tôi vẫn chưa chịu im miệng, còn cong cớn tiếp :
- Mày không tin tao, mày cứ thử.
Không đợi tôi nói hết câu, Tuấn hét lên:
- Mày cút ngay nếu không tao đánh mày, dù tao biết đánh không lại mày tao cũng đánh.
Quai hàm Tuấn bạnh ra, hai hàm răng nghiến lại. Chân phải của Tuấn hơi lùi về phía sau, hai bàn tay nắm chặt lại, gân cổ căng phồng lên, mắt lộ hung quang. Thầy hành động quyết liệt của Tuấn tôi biết là lời mình nói đã có một ảnh hưởng ngoài dự tính, có thể đã đụng chạm quá mạnh vào buồng tim của bạn. Tôi cảm như có một luồng hơi lạnh thổi vào sau gáy. Không phải sợ Tuấn đánh nhưng tôi hơi sượng trước cặp mắt vừa giận dữ, vừa quyết tâm và vừa như có chứa đựng sự khinh bỉ trong đó. Tôi cảm thấy gân máu trên mặt mình chạy rần rần. Nhìn vào ánh mắt Tuấn, tôi từ từ cúi mặt xuống lặng lẽ bước đi.
Tuấn ơi, chả biết giờ này mày ở đâu và còn nhớ đến mấy câu không giống ai tao đã nói với mày hôm đó không nhỉ. Riêng tao thì suốt đời còn nhớ mãi ánh mắt của mày hôm đó, ánh mắt tỏa rộng niềm cương quyết, ánh mắt cướp hồn người mà thế nhân thường nói là ánh mắt có thần của võ tướng. Tao không giận mày vì đã dùng những lời khá nặng mắng mỏ tao hôm đó. Mặc dù mày đã dùng lời nói khích để ép tao phải nói cho mày nghe, nhưng dù vậy ai lại đi xúi bạn nghĩ tới người yêu lúc nàng đang ... Thôi chả nói ra đâu sợ lại ảnh hưởng đến nhhững người khác khi vô tình đọc những dòng tao đã nói với mày.
Ngủ yên nghe Tuấn

Nguyễn Tâm Hàn 3. November 2009, 19:15

Nguyệt quế

Sáng nay khóm nguyệt quế
Nở được mấy bông rồi
Cánh hoa mầu trinh trắng
Như áo xưa ... em tôi
***
Năm cánh xinh bé xíu
Ôm chùm nhụy mầu xanh
Có chú ong nho nhỏ
Tung tăng khắp cây cành
***
Mới chỉ vài bông nở
Mùi hương đã lênh đênh
Trong gió mai thoảng nhẹ
Hồn ngây ngất bình minh
***
Phải có người đồng điệu
Nhấm nháp chút trà xanh
Xem hoa thôi ... không nói
Cũng dệt đủ ý, tình ...

NguyễnTâmHàn Nov/03/09

Nguyễn Tâm Hàn 13. December 2009, 06:00

Tự biên tự diễn

Lâu rồi, mấy hôm nay sự mong đợi của những cư dân sống tại miền Nam California đã tới ,.. MƯA . Ừ, mấy hôm nay trời đổ mưa nên khí hậu khá lạnh. Lạnh chút không sao nhưng niềm vui lớn là đã có mưa. Mưa hai ngày liên tiếp rồi. Hiếm lắm đấy. Mùa mưa năm ngoái tổng cộng mưa trong vùng này không đủ ướt mặt đường. Cây cỏ thiếu nước . Tiền nước lo cho sân cỏ cũng phải tốn thêm một tháng vài chục đô-la. Chinh quyền nhiều quận hạt phải kêu gọi tiết kiệm nước ngay cả gởi giấy phạt nếu xử dụng nước tưới vườn bừa bãi. Tôi là người tôn trọng luật pháp ( ! ) tối đa (vì lười) nên chả thèm tưới nữa thế là sân cỏ đằng trước trở thành .... vườn hoang cỏ cháy. Cỏ chết hết, khỏi phải cắt, phải dọn gì cả.
Nhưng cái gì cũng có bề mặt bề trái của nó. Chung quanh hàng xóm vườn tược của họ còn xanh tươi, sân nhà mình loang lổ, bẩn thỉu cũng cảm thấy hơi ngượng với bà con chòm xóm mỗi khi bước ra sân trước. Nhìn sân hoang dại tôi có cảm tưởng như ... mình không đánh răng rửa mặt nhiều ngày vậy . Thấy mà rầu ! Chợt nẩy ra ý định ... rẫy hết cỏ đi là xong. Thế là cứ như chàng thi-sĩ thơ thẩn tìm vần thơ, những lúc trời mát mẻ vác xẻng dọn vườn . Chả bao lâu sân trước nhà nhẵn nhụi nhưng .... trông chả giống ai. Mà nào đã yên, cây muốn lặng gió lại chẳng ngừng. Đất trống thì cây dại mọc lên. Bây giờ trông còn tệ hại hơn, không phải chỉ giống cái bản mặt không làm vệ sinh nhiều ngày mà ngay cả tóc cũng không thèm chải, thậm chí không thèm vuốt cho mớ tóc nằm xuống nữa . Mỗi lần bước ra đằng trước chỉ mong đừng đụng mặt anh chị hàng xóm láng tỏi nào cả là tốt nhất. Đỡ phải ngượng ngùng. Nhưng rồi việc trơ mặt ra với người chung quanh cũng còn tạm chấp nhận được nhưng làm sao làm mặt lì với chính mình đây. Thế là vào một ngày đẹp trời người nghệ-sĩ-lăn-lóc-gió-sương sau một màn múa may tay chân hơn một tiếng đồng hồ bèn vác xẻng ra vườn sau khi đã dằn bụng bằng 3 quả trứng với vài lát bánh mì để lấy sức. Trước hết chắc chắn phải dọn dẹp ba gốc cây mầm cỏ mọc lổn nhổn vô trật tự không giấy phép khắp vườn cái đã rồi làm gì sẽ tính sau. Kể ra cũng không khổ cực gì cho lắm vì mảnh đất vốn dĩ đã ... trọc rồi . Thế là sau hai buổi sáng miếng vườn cũng đã tạm được bằng phẳng. Những đụn đất do mấy chàng hoặc nàng chuột đất (?) đẩy lên trông rất vô trật tự giống như khuôn mặt bị những mụt trứng cá bọc mọc sần sùi chả giống ai vào lúc tuổi mới lớn cũng đã được san bằng gọn ghẽ. Vòng tay trước ngực ngắm nhìn công trình “rửa mặt” mới được hoàn tất, khoé miệng hơi nhếch lên tặng cho gương mặt vốn dĩ khó ưa, hay nhăn nhó của mình một nụ cười mỉm chi thoả mãn. Chương trình kế tiếp phải làm gì đây chứ chả lẽ lại để xảy ra tình trạng “lịch sử sẽ lại tái diễn” hay sao. Ừ, ít nhất cũng nên có hàng gạch xếp vòng chỗ kia làm cái viền . Bước tới bước lui, ngắm qua ngắm lại cho đã một hồi và sau cùng đi tới quyết định mở cuộc hành quân ra trung tâm bán vật liệu xây cất. Nàng Camry già nua 1988 được xử dụng làm phương tiện di chuyển mà có thể sẽ là chuyên chở vật liệu luôn không chừng. Bước chân độc hành qua hết dãy này sang dãy khác trong khu bán gạch đá và sau cùng thì cũng kiếm được mẫu gạch vừa con mắt. Hên nhỉ, tự lẩm nhẩm với chính mình, loại gạch này đang được bán hạ giá vì … discontinued. Cặp găng tay dày bằng da được lồng vào. Nhấc thử một viên. Chà, khá nặng đấy, cũng phải 25đến 30 lbs một viên chứ không ít. Nhắm nhò gì, tự nhủ lòng, mình là dân khí công mà. Thế là ta cứ nhẩn nha từng viên lại từng viên, 3 hàng gạch mỗi hàng 10 viên được xếp lên cart. 30 viên tổng cộng . Chắc một chuyến như thế này cũng tạm được. Ít nhiều rồi tính sau. Hít hơi lấy thế đẩy thử. Uí chà ! xe không nhúc nhích. Nặng quá. Bèn đứng thẳng người, hít một hơi dài, dồn hơi xuống bụng, dồn lực ra hai cánh tay , nín hơi … đẩy. Cái cart đành phải chịu thua trước sự dũng mãnh của chàng … bô lão . Rồi lại từng viên gạch được nhẩn nha xếp lên nàng Camry từ thùng đằng sau tới nệm sau trong xe và rồi ngay cả nệm trước ghế thường dùng cho khách ngồi bây giờ là 4 nàng gạch chễm chệ chồng lên nhau ngự trị. Ấy sở dĩ phải để lung tung như vậy vì mới để được 20 viên vào thùng xe là phía sau nàng Camry đã xệ xuống quá đáng trông hơi mất thẩm mỹ rồi. Ấy vậy mà cứ hết chuyến này tới chuyến khác hơn một trăm viên gạch cũng đã được 2 lão dũng sĩ một người một xe đem về xếp ngay ngắn trong một góc vườn. Cứ vậy hết ý này sang ý khác thêm cả trăm bao đá đủ loại mà mỗi bao sơ sơ cũng cỡ 60 lbs được ưu ái khuân về . Có chị hàng xóm chắc thấy thương hại đưa ý kiến “ sao không mướn một thằng Mễ nó khuân cho có phải đỡ khổ không” và rồi chị nhận được một câu trả lời chả giống ai “tiếc tiền… ấy, nói đùa vậy chứ tôi có cái thú tự làm lấy một mình”. Thế là sau gần 3 tuần lễ gạch đá đã được xếp đâu vào đó kể cả một hàng rào nho nhỏ cùng với 3 cây thiên tuế, 2 cây king palm cũng được đặt để ngay ngắn gọn gàng. Các ông Mỹ, bà Mễ, ông Việt bà Phi hàng xóm thôi thì tha hồ ngắm nghía khen lấy khen để. Lại được dịp mặt vênh lên. Ngày cuối ngó tới ngó lui thấy cần thêm ít viên gạch nữa xếp vào một chỗ xem ra chưa được hoàn hảo lắm. Thế là “bạn-già- Camry” lại có dịp được nhờ vả. Tới vị trí vẫn mua gạch thấy trống trơn. Loại gạch họ hạ giá đã hết. Ngay bên cạnh họ để cũng loại gạch đó nhưng màu hơi khác và giá cả thì … chỉ có đắt gấp đôi mà thôi. Đành mua vây chứ biết làm sao bây giờ. Miệng lầm bầm chửi thề tay kéo gạch xếp lên xe. “Úi cha” , răng nghiến lại vì đau sau một tiếng thét nho nhỏ vang lên. Sự bực tức vì giá cả đã gây thành nỗi bực mình khiến đầu óc không chú ý vào việc làm nữa. Nhoài người một tay lấy sức kéo một viên gạch trong khi tay kia vịn vào chồng gạch bên cạnh và chính mình đã kéo hòn gạch này đập vào hòn gạch kia trong khi một ngón tay đang nằm ở giữa. Lóng xương ngón tay út bị dập. Nhếch mép cười gượng sau khi cơn đau đã giảm bớt tự nhủ thầm “mình đã tự trả giá cho một sự bực mình vô lối”. Kết quả là mất gần 2 tuần lễ không đụng đến phím đàn ngay cả key board computer vì ngón tay nhói đau khi chạm phải.
Như mặt, đầu đã được săn sóc, bây giờ sáng ra đứng nơi sân trước không còn phải né tránh những người bạn hàng xóm nữa . Ngắm công trình tự biên tự diễn đã đạt được cũng là một niềm thú vị.
Tuy nhiên cái gì cũng có giá của nó cả.

NguyễnTâmHàn Dec.13/2009

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies