Hải Dương, ngày 3/2/2012
Lời phát biểu của:
Nguễn Trác Hùng
Chủ tịch BCH clb thơ Nguyễn Công Trứ
( Ngành Kế hoạch và Đầu tư mở rộng tỉnh Hải Dương)
Tại Hội thảo “Thơ Hải Dương-Mười năm nhìn lại”
Thưa quý vị đại biểu!
Thưa các nhà thơ!
Được tham dự tọa đàm : (Thơ Hải Dương-Mười năm nhìn lại ) tôi hết sức vui mừng được thấy các nhà thơ của Hội và được Hội cho các câu lạc bộ lần thứ hai có dịp chiêm ngưỡng danh nhân nhiều thi phẩm cũng như tác giả của nó và tôi có suy nghĩ:
Tham nhũng ngày nay đang bắt nguồn từ lòng tham có điều kiện và cơ hội, thì làm thơ là sự giải tỏa những bức xúc có căn cứ của một số người đã từng phải gồng mình gánh chịu cả một đời đưa nước vào bình. Hôm nay không muốn làm tan biến cái linh khí xưa nên mới giải tỏa lòng mình trong một sân chơi gọi là sân thơ thay cho “nàng thơ” như ta yêu quý. Trong công viên bên cạnh hồ nước trong veo có lịch sử cũng có công viên được dựng lên bên một hồ nhân tạo nào đó cho nó có đủ chất thủy mạc nó vẫn có chiều sâu của nó. Ta hãy đặt chân lên đó đi, bạn cũng có một cảm giác lạ chứ. Ta tìm thấy ở công viên đó có những cây đáng giá săn lùng, và những cỏ cây có thể làm nền chung cho một bình hoa hay những lẵng hoa. Thì giữa thơ chuyên và thơ tôi cũng có cảm giác như vậy.
Thơ đang sống sâu lắng với những người đã lắng sâu cuộc sống của mình về một quãng thời gian dài đã qua và hôm nay nó được phô bày ra bằng những ngôn từ dù cho chưa được dụng công mài rũa cho lắm nhưng nó cũng khá đa dạng và góp mặt làm lên một thi diện có chiều rộng đối với tuổi hưu của lớp người đáng kính đã tìm đến thơ như một minh chứng cho vẻ đẹp, sức hấp dẫn của thơ. Nó có sức an ủi lớn lao và là chỗ dựa cao cả cho tâm hồn con người vào lúc họ cần được chia sẻ.
Tâm trạng của lớp cán bộ về hưu bây giờ cần nhìn lại quá khứ, mà lớp người ấy thanh thản về những gì đời mình đã góp công sức kể cả xương máu cho dân cho nước, nhưng không khỏi ưu phiền bức xúc trước những mặt trái của cuộc sống hôm nay. Nhất là ở những con người mà nắng hoàng hôn đã ngợp chia trên mái tóc, không còn thời gian để được làm mới lại những gì mong muốn nữa. Họ đã tìm đến thơ. Làm thức dậy những câu chữ và tự tin vào lời thơ mộc mạc của họ bởi họ chỉ là cán bộ, là bộ đội, là lớp người từng có cống hiến cho xã hội mà chưa qua những lớp văn chương khoa ngữ. Được bù lại là kinh nghiệm sống với trải dài cay đắng, gian khổ. Để viết thơ cho xanh tươi, trong sáng, hòa nhịp với cuộc sống rõ nét hơn. Họ rất háo hức với làm thơ và đọc thơ cho nhau nghe nên các clb thơ đã được xây dựng ở nhiều nơi từ thành thị đến nông thôn để làm chỗ dựa , chỗ chống đỡ cho tinh thần là nơi trở thành nhu cầu cho các cuộc gặp nhau một cách tự giác, gặp nhau như một chất xúc tác để khởi sắc những vần thơ của họ. Và rồi tự họ bỏ tiền ra in ấn thơ, tặng thơ cho nhau. Với nhiều hình thức sinh hoạt để tạo ra “ một khoảng sân sau” cho tâm hồn mình được thư thái. Có phải vì thế chăng mà thơ hôm nay, nhiều người nhập cuộc cho ra đời đủ kiểu đủ loại hình. Tuy chưa thành thương hiệu, nhưng chúng ta cần công bằng nhìn nhận xem trong một mớ hỗn tạp thơ đó cũng có chút ít thi phẩm đáng giá chứ không đến nỗi có người kêu ối lên là nhiều thơ, nhiều sách thơ, xuất bản vô tội vạ và thơ của clb ấy mà! Tác dụng của thơ hôm nay vẫn có chỗ đứng nhưng vì sao mà nhiều nhà thơ có thương hiệu lại chưa chắc nhận được đồng tình của người đọc. Các bác làm thơ, in thơ dễ dàng lại được tiền trích từ công quỹ của nhà nước. Vậy thử hỏi đã thu hút được bao nhiêu độc giả và tác dụng?
Tôi hơi buồn vì nghe có nhiều bác chê thơ của clb dĩ nhiên là đúng nhưng chưa hẳn đã đủ.
1)Sức hấp dẫn của mỗi bài thơ khi thai nghén và ra đời chí ít cũng có dăm ba chục người “ ắm bế” đó là những hội viên clb và có khi cũng được qua tay bồng bồng của các bác bề trên về thơ không đến nỗi phù phàng. Vậy đó chính là thành công! Có nhiều bài nó đã vượt ra khỏi khuôn khổ clb được đánh giá là khá. Và đạt giải trên phương diện lớn, có tiếng vang bằng chính tác phẩm chứ không phải tác giả! Tất nhiên ít hơn đó cũng là tự nhiên. Thơ clb đã có chỗ đứng, bởi tính chất xã hội hóa của thơ nó được đông đảo bạn đọc trong ngoài clb thơ đón nhận. Hội viên clb thơ nhiều lắm, đó là lực lượng hậu thuẫn cho thơ. Nó cũng còn là cơ sở cho các bài thơ có thương hiệu của các nhà thơ có tên tuổi được chọn làm “chim mồi”cho các các cuộc thông tin thơ trong clb . Đây chính là quần chúng độc giả của thi ca . Các bác trong hội văn học kể cả Hội nhà văn cứ thử nhìn nhận cẩn thận mà xem, nếu không có lực lượng này đọc thơ hôm nay thì còn được bao nhiêu người yêu thơ của các nhà thơ chuyên nghiệp? Vì vậy : Bầu ơi thương lấy bí cùng...
2)Tôi muốn mạo muội thưa rằng nếu như được hội văn học hay các cơ quan văn hóa, cơ quan tuyên giáo của tỉnh của huyện quan tâm đừng coi clb như những đứa con ngoài giá thú hoặc đẻ hoang trên cả mặt tinh thần đó là giúp đỡ về chuyên môn, lý luận, nghiệp vụ và một chút ít vật chất nữa đi, tôi tin sẽ có không ít công chúng yêu thơ và làm thơ trong clb cũng có thể trở lên gần như chuyên nghiệp và không bị miệt thị như một số ít nhà thơ đã có suy nghĩ lệch vế.
Mỗi một nhà thơ chuyên nghiệp có thơ hay nên đỡ đầu cho một clb. Chúng tôi tin là rất trân trọng đón nhận tình cảm và sự giáo hóa ấy của các thày. Ở clb thơ Nguyễn Công Trứ Việt Nam. Việt Phương, Ngô Văn Phú, Lê Duy Phương và cả nhà thơ Bằng Việt chủ tịch Hội văn học Hà Nội, các anh ấy đều dành giúp chuyên môn và cùng tham gia đọc thơ để nâng đỡ cho clb kia mà. Còn ở Hai Dương, tôi hết sức trân trọng có nhiều bác hội viên hội Văn học nghệ thuật của tỉnh đã tham gia rất nhiệt tình vì vậy mà tập thơ : ĐƯỜNG RA BIỂN. được nhiều clb mến phục hơn. Nhân đây xin thay mặt BCH clb thơ NCT tỉnh HD cảm ơn các đồng chí lãnh đạo hội, tạp chí văn nghệ và hội viên của hội, báo đài truyền hình tỉnh đã quan tâm giúp sức cho clb bước đầu có đạt được một số thành tựu.
Tôi tin bên cạnh thơ hay của hội sẽ có thêm nhiều thi phẩm của các câu lạc bộ cũng được đón nhận và đỡ tụt hậu hơn, đỡ mòn sói với những câu chữ ngôn từ còn thô kệch... Làm cho tỉnh nhà một tỉnh được mệnh danh văn hiến xưa nay, đất văn thơ nhạc họa sẽ đa dạng và bề thế hơn về mặt văn học.
Xin trân trọng cảm ơn!