HOW I CAN exist

MISSING

Subscribe to RSS feed

h5--ban *h5s0 b51 h6rng

c466c1 s66ngs c4ar 05fnh g56wf 2h66ng b5eets n6s5 sa6 n4wax. 05nh th5ch ca5s g5 c4xng c6 thế c6s, nh4wng. nh4wng ng4w6w5f x4ng q4anh 05fnh thaat 2h66ng b5ets c4w x4wr, 3a0f 05nh b46n. g5as nh4w c6s ch66fng 6wr đây th5f thaat t66st b5eets 0aays. nh4wng c6fn 3aa4 ch66fng 06w5s về c6w.
thaa nh6r 06n1, đáng ghét, 2h66ng b5eets cách dds nhân x4wr thế ngay cả v6w5s ng4w6w5f tr6ng nhà, chẳng h5ee4r n66r5 n4wax, thaat t4wcs c4w6w5f. nhanh nhanh đến 2h5 c466s5 naw, 05fnh ddwwc 6wr 066t1 05fnh, ch5r ch6wf ch66fng th665, vaay chắc srex b5fnh yên 3aw0s, 2h66ng *ha5r dds 0awt1 v6w5s nh4wngx c6n ng4w6wf5 2h66ng b5eets s66ngs 25a. 34cs ấy chắc sẽ v45 h6wn nh5ee4f, 0466ns tát ha5 ng4w6w5f đ6s, tát ch6 baat 2h6cs 06wr t6 0awts ra 06w5s th6ar 36fng.

h5--ban *h5s0 b51 h6rng

c466c1 s66ngs c4ar 05fnh g56wf 2h66ng b5eets n6s5 sa6 n4wax. 05nh th5ch ca5s g5 c4xng c6 thế c6s, nh4wng. nh4wng ng4w6w5f x4ng q4anh 05fnh thaat 2h66ng b5ets c4w x4wr, 3a0f 05nh b46n. g5as nh4w c6s ch66fng 6wr đây th5f thaat t66st b5eets 0aays. nh4wng c6fn 3aa4 ch66fng 06w5s về c6w.
thaa nh6r 06n1, đáng ghét, 2h66ng b5eets cách dds nhân x4wr thế ngay cả v6w5s ng4w6w5f tr6ng nhà, chẳng h5ee4r n66r5 n4wax, thaat t4wcs c4w6w5f. nhanh nhanh đến 2h5 c466s5 naw, 05fnh ddwwc 6wr 066t1 05fnh, ch5r ch6wf ch66fng th665, vaay chắc srex b5fnh yên 3aw0s, 2h66ng *ha5r dds 0awt1 v6w5s nh4wngx c6n ng4w6wf5 2h66ng b5eets s66ngs 25a. 34cs ấy chắc sẽ v45 h6wn nh5ee4f, 0466ns tát ha5 ng4w6w5f đ6s, tát ch6 baat 2h6cs 06wr t6 0awts ra 06w5s th6ar 36fng.

my great men

Miss A2

Đọc lại nhật ký lớp mình, thấy nhớ quá...sao thời gian trôi nhanh đến vậy, muốn trở về ngày tháng ấy. Vậy mà ngày ấy đã nhiều lúc mơ mộng về hạnh phúc tự do khi học đại học, thật là mơ hồ, giờ thì chỉ mong đc như xưa: đi học tinh thần thoải mái tự do bay bổng,...còn nhớ có lần ko học thuộc bài, bị gọi lên, vẫn anh hùng hiên ngang tự tin lên bảng, ngập ngừng cô nói "lần sau lên bảng em nhé, hihi"

mmmmmmmmmmmmj

chan qua ko ngu duoc nua, buon lam roi..........

Giai đoạn mới

Vậy là bố mẹ từ nay nghỉ ở nhà, mình thì chưa tự gánh vác được, đành sống dựa vào các chị, cũng may có các chị thương yêu, mình sẽ cố gắng mai kia nuôi em Bờm...nhưng mình còn học bao nhiêu thứ khác nữa, xin chị thì ko thích lắm, mình làm sao đây...Một cái bằng ACCA để tăng lương cũng tốn đến hàng nghìn USD...hay là để chồng nuôi, hehe, ko đỡ được...cũng tốt nhưng mà vẫn ko thích, chồng mình phải kiếm tiền mua nhà chứ nhỉ, điên..tự dưng nghĩ linh ta linh tinh.
Thứ 5 tuần này là sinh nhật chị và anh yêu rồi. Anh bảo mua quà cho chị hộ, chị thích cái áo choàng đắt tiền, mình tính sao đây...tiền trong túi mình sao đủ được, thôi có lẽ là phải chờ anh về thôi. Tuần sau anh về rồi, chán thật mình vẫn phải thi mid-term, anh thì thích đi đám cưới đi chơi nữa chứ, thời gian ở cạnh chắc QUÁ ÍT, huhuuuuuuuuu

Làm sao đây, nghĩ về hiện tại thôi mình nhé


Mình.....yêu ai? muốn đi chơi quá, cảm giác một mình đi trên đường chắc phù hợp với mình lúc này, nhưng mà...mình ở xa trung tâm quá, chơi gì được bây giờ. Đúng rồi, hay đi bigC...Tâm trạng của mình...mình đang run cầm cập, ko phải vì lạnh,...chỉ mình mới biết...
Không được ko được ko được như thế này
Tất cả như vậy là quá tốt rồi mà
Ko, tốt mà ko tốt, hạnh phúc mà ko hạnh phúc,...nào mình ơi, HIỆN TẠI của mình là gì, xác định nào, đúng rồi. Gía mà anh ở đây, có lẽ mình ko nghĩ linh tinh như vậy...thật lãng phí tình cảm, lãng phí thời gian, no meaning

mình thay đổi

đọc lại blog thấy mình đã thay đổi, thay đổi thật nhiều.........vừa ngày nào còn đau khổ vật vã mà giờ thì lại hạnh phúc, à ko, cũng ko hẳn là hạnh phúc trọn vẹn vì xa cách quá...nhưng cuộc sống của mình nói chung là tạm tạm, ổn định, ko biến cố như năm 2009- năm trưởng thành của mình. Cuộc sống là thế đấy, hôm nay nhìn thấy một đôi tình nhân đang ôm hôn nhau, ko thấy buồn, ko thấy nặng trĩu nữa, mà lại thấy nóng, thấy hơi kho chịu.....thế đấy, ngay cả cái sự việc bé như thế mà tâm trạng của mình cũng kahcs trước rồi, cũng hay thật, lúc thế này, nay thế khác...vậy mà đã mất một thời gian dài như thế để đau khổ, buồn bã, hành hạ bản thân, lao vào các mối quan hệ bạn bè anh chị em, chơi bời để lảng tránh động chạm vào cái vết thương ấy, chơi vậy mà sao cuộc sống của mình vẫn gọi là tốt nhỉ.......cũng ko phải là tốt hản, còn có khía cạnh làm mình lo nghĩ nhiều, nhưng giwof mình lại nghĩ khác rồi, mình chưa thể làm gì được, ko đi làm thêm nữa, chỉ học và học và yêu được ít nào hay ít đấy, rồi mai kia mình có nhiều thứ mình mong đợi hơn, mình ko đi làm gì nữa.


Cảm ơn anh đã dạy em biết yêu, cho em một tình yêu đầu ngọt ngào và cả dắng cay nữa, dạy em biết buồn đau, dạy em biết cách vượt qua nỗi buồn khi mất người mình yêu, dạy em biết đứng dậy sau khi ngã,...dạy em biết yêu thêm lần nữa...
và Cảm ơn anh yêu, anh đã đến bên em, yêu em, giúp em thực hành cách yêu mà em mới học được, em biết quan tâm đến người yêu của em hơn, biết cahcs yêu anh hơn, biết cahcs lắng nghe cảm thông chia sẻ với anh hơn, và hơn nữa là biết cách bảo vệ tình yêu của em hơn...anh tin ở em nhé, em cũng tin ở anh, anh sẽ là chỗ dựa vững chãi nhất của em phải ko anh yêu? với em anh thật quan trọng, rồi mai sau...chỉ toàn là HẠNH PHÚC anh nhỉ
Em muốn anh về với em ngay lập tức, nhwung đúng là như vậy thì ko được, anh cứ đi đi, đi làm cho gia đình nhỏ của mình sau này anh nhé, cầu trời ban cho em sức mạnh để chờ đợi anh, anh biết ko đây chính là điểm yếu nhất của em đấy. vậy là đã xa anh được mấy tháng rồi, là kỳ tích của em anh biết ko, lần đâu tiên em chờ một người lâu đến thế...
Ko sao
Rồi mình sẽ được ở bên nhau mãi anh yêu nhỉ, bigsmile

đấy đấy, một năm trôi qua mà mình thay đổi ác quá. nhớ lại năm trước, mình còn rất ngay thơ, đến tên đường Hà Nôi mà cũng nhầm lung tung, giờ thì ko cần ai nói mình biết hầu như các ngóc ngách của HN rồi, hic, cái đầu mình nó đã mở ra nhiều rồi...đồng nghĩa với đó là mình GIÀ đi mâts rồi, hơi buồn nhỉ...

Được sống đã là hạnh phúc!

Nguồn từ http://nhatky.name
Bất kỳ ai, trong một giây phút không bốc đồng, không khổ hạnh, không thù hận, không căm ghét ức chế bất mãn… cũng có thể trìu mến tự nói với bản thân rằng cuộc sống của mình thế này là được. Đạt được ước mơ, có người yêu, nhặt được tiền, được săn đón và khen ngợi…, người ta có thể nói chắc nịch là tôi hạnh phúc. Nhưng đó chỉ là một khỏanh khắc bạn thấy hạnh phúc, không phải là một tinh thần hạnh phúc dài lâu. Hôm nay có người yêu, mai bị đá, bạn không còn thấy hạnh phúc nữa. Đó là thứ hạnh phúc mà bạn nhờ người khác đem lại cho mình. Vậy có thứ hạnh phúc nào mình có thể tự sản sinh ra được không?

Có.

“Được sống đã là hạnh phúc” – đó là câu nói của MC Diễm Quỳnh trong một bài phỏng vấn đăng trên báo An ninh Thế giới cuối tháng 8. Khi được hỏi về sự “hài lòng” và “không hài lòng” trong cuộc sống hiện tại, chị nói rằng: ”Tôi muốn nói là được sống, để làm việc, để nuôi dạy con cái, xét cho cùng là điều đáng hài lòng rồi. Khi bạn phải tiễn người em gái thân thiết nhất, xinh đẹp, giỏi giang ra đi vội vã ở tuổi 30 vì căn bệnh ung thư, bạn sẽ thấy mình không nên phàn nàn vì những ngày đang sống”.

Nhà văn Hồ Anh Thái, trong tiểu thuyết “Cõi người rung chuông tận thế”, mượn lời nhân vật chính khi đứng trước những cái chết bất ngờ xảy ra liên tục với người thân, đã bộc bạch rằng: ”Xin hãy đi dự đám tang thật nhiều, anh sẽ thôi thắc mắc những chuyện cỏn con ngòai đời, thôi đấu đá nội bộ cơ quan, thôi ham hố địa vị, thôi khát thèm tiền bạc”.

Cái chết khiến người ta thức tỉnh về sự “được sống” nhiều lắm.

Tôi tin rằng nỗi bất lực lớn nhất của đời người là phải nhìn người thân của mình không thể tiếp tục sống với mình được nữa. Vì chết là chết, chết thật sự là hết. Và chẳng có sự “hết” nào lại tuyệt đối như sự chết. Nhân loại, hôm nay người ta yêu nhau, mai người ta bỏ, người ta thở dài đánh thượt một câu “Thế là hết!”, nhưng ngày kia ngày kìa người ta lại ngựa quen đường cũ người quen hơi mà quay lại với nhau, hoặc yêu được một người khác, lại vui. Có nghĩa là: thế không phải là hết. Chết mới là hết. Sống là còn.

Kể chúng ta sống cũng buồn cười. Lúc vui thì bảo là vui lắm. Lúc bình thường thì bảo là nhạt. Lúc hơi buồn thì tưởng chết đến nơi rồi, lại bù lu bù loa lên “Thế thì chết quách đi!” hoặc “Sống làm gì nữa”, “Tao muốn chết, tao chán sống lắm rồi”… Khi tôi trải qua những nỗi bất – lực – hòan – tòan vì phải chứng kiến những cái chết của những người sống rất gần với tôi (mà đáng ra họ còn cả mấy chục năm cuộc đời phía trước), tôi đã không bao giờ còn ý nghĩ dễ dãi là “Mình muốn chết” nữa. Quan điểm về việc sống và chết cũng thay đổi hòan tòan, và giống hệt như chị Diễm Quỳnh, tôi thấy được sống đã là may mắn, những chuyện khác dù vui hay buồn, thất bại hay thành công, ok hay không ok… cũng chỉ là tẹp nhẹp.

Nếu bạn chưa bị trải qua những chuyện xót xa khốn khổ như thế, chưa từng đứng ở vị trí như tôi hay Diễm Quỳnh để trực tiếp nhìn thấy sự sống mỏng manh đến thế nào, bạn có thể tưởng tượng thế này. Bạn đi trên đường và chứng kiến một vụ tai nạn. Người trong vụ tai nạn bị chết. (Có khi không cần tưởng tượng, ai cũng đã thấy hoặc đọc báo thấy chuyện này hàng ngày) Lúc đấy bạn cảm thấy gì? Sợ, xót, và giật mình! Đó chính là lúc bạn cảm nhận rõ sự sống mỏng manh đến thế nào đấy. Cuộc đời vẫn có thể coi là đẹp cho đến khi đùng một cái người ta ngã xuống đường và chết. Gia đình người bị nạn có khi đang lách cách bát đũa chờ người ta về dự bữa cơm thì bất thình lình nghe tin người thân mình chết. Nghĩ đến đấy bạn sẽ thấy quý trọng và bao dung với tất cả những gì mình đang có, cụ thể nhất là sẽ giữ tay lái vững hơn, vít ga chậm hơn, đi cẩn thận hơn và tự mỉm cười khi biết rằng mình vẫn còn ngày mai để sống.

Gần đây trên mạng người ta truyền tay nhau đoạn clip về một cậu thanh niên thất tình, nước mắt ầng ậc khóc nấc lên thành từng chương từng hồi vì bị người yêu phản bội. Giữa vô số những câu nói rất thành khẩn và buồn cười của cậu ý, kiểu như “Tao yêu nó tao rất là quý nó”…, tôi lại rất nhớ một câu thế này:” Trong đầu tao thóang có ý nghĩ không muốn sống nữa, nhưng tao chết đi rồi cũng không giải quyết được gì cả, mà tao chết thì ai nuôi mẹ tao?”

Cậu ấy rất đúng. Chết rồi chẳng thay đổi được gì cả, người yêu vẫn đi yêu người khác. Chúng ta hay nghĩ: sống khổ thế thì nên chết đi (chắc sướng). Nhưng chết rồi còn biết sướng khổ thế nào. Còn sống mới còn cơ hội biết vui biết buồn. Chết rồi dẫu có chấm dứt được sự buồn thì cũng có biết vui là thế nào nữa đâu. Đấy là cái đúng thứ nhất. Cái thứ hai nằm ở chỗ “Tao chết rồi ai nuôi mẹ tao?” Dù là ràng buộc hay tự nguyện, người ta sống cũng không thể vì riêng mình mà còn phải vì người khác. Chết cũng thế, nếu chỉ để chấm dứt nỗi buồn của riêng mình mà làm khổ lây sang người khác thì rõ ràng là không nên.happy children

Có lần tôi đi chơi với bạn, trong cơn vui nó bảo: “Đi chơi thế này vui quá. Nếu những người tự tử mà dám sống thêm một ngày, biết đâu lại có cơ hội được vui như tao hôm nay.” – tôi thấy rất thú vị. Nếu biết sẽ có ngày vui chắc người ta không tự tử. Vậy đừng bao giờ nghĩ đến chuyện tự tử. Miễn sống là sẽ còn mà.


“Mỗi ngày qua như trên một chuyến tàu, cuộc sống cứ trôi đi, hành trình sẽ chuyên chở thêm trải nghiệm, vui có buồn có, thành công và thất bại đan xen, nhưng dứt khoát nó hơn hẳn việc mãi mãi phải dừng lại. Suy nghĩ đó khiến tôi nhìn cuộc sống tích cực hơn, và chẳng còn thấy day dứt bởi điều gì nữa.”

4 số 9

sắp đến sinh nhật rồi, cứ đến ngày sinh nhật lại thấy buồn buồn, năm nay sinh nhật ko có anh còn buồn hơn nữa...ko hiểu sao mình ghét cái ngày mình sinh ra thế mặc dù nó cũng đẹp toàn số 9 thôi, hihj mình lại thích số 9 nhưng sao cứ ko thích cái ngày đấy nhỉ, ko biêt nữa. mặc dù năm nào mọi người cũng tổ chưc cho mình nhưng mình vẫn thấy ko thích, chỉ vui mỗi môt khía cạnh là được đi chơi cùng bạn bè vậy thôi, hic năm nay mọi người làm lẩu thập cẩm+ phở cuốn nữa, ko biết có ngon ko nhưng chắc là vui lắm, đã thế mình lại choi cùng lúc với mây nhóm, nhóm nào cũng thân, mà mình thì chưa lấy lương...ko tiền chi, bó tay@ mình muốn đãi mọi người món mì trộn ăn với măng ngon tuyệt mà mình mới phat hiện ra, hihj nhưng chắc ko được rùi, lần sau mọi người nhé
sinh nhật, ôi chẳng ý nghĩa gì, chỉ là ngày khác bình thường, ngày mình phải mất tiền...

2/9 Bác ơi

Hôm nay mọi người được đều về quê, bạn thân thì đi với bạn thân hơn, hic, mình ở đây một mình chán quá
cũng chỉ tại "tiền", bây giờ ngày nào cũng đi làm thêm lại thèm được nghỉ, hôm qua đc nghỉ đi chơi thấy thích thích, hihj tối nay Văn Quán bắn phảo hoa, ngyêu mình thì ko có ở đây biết đi với ai bây giờ, huhuuuuuuuuuuu từ giờ đến tối mà ko có ai rủ mình đi chắc ngồi nhà bắt rán mất, mà làm gì có rán mà bắt chứ, lại ngồi xem phim hay nghe điện của anh vậy, bùn quá@
Cũng thấy thường ngyêu mình thật, những ngày này đáng ra phải dược đi chơi nghỉ ngơi vui vẻ mới đúng, hic nếu mà anh được về quê thì chắc vui lắm, ôi cái cuộc đời này trớ trêu thay.

heheeeeeeeeeeee


eo ôi, mình sắp thối người rùi

Có một ngày như thế(Japanese music: without you)

CÓ MỘT NGÀY NHƯ THẾ!

Một ngày em không còn mòn mỏi chờ tin nhắn của anh, không còn chờ cuộc điện thoại chúc em một giấc ngủ ngoan...
Một ngày em không nhớ anh đến cuồng quay, không mân mê những món quà anh tặng...
Một ngày em không còn thấy anh trong những giấc mơ, không còn nghĩ về anh khi thức giấc và mỉm cười khi đêm về...
Một ngày em hững hờ với tất cả những kỉ niệm chúng ta, em cười nhạt với bức ảnh ngày nào mình chụp...

Một ngày như thế…

Và đã có những ngày như thế, anh yêu!
Một ngày em lang thang qua những con đường, quên mất những bước chân thân thương của em – anh, của chúng ta...
Một ngày em không còn nhớ nổi đâu là vị trí anh ngồi, chiếc áo anh mặc hay những lời anh nói...
Một ngày em hoá bình yên khi nghe những giai điệu quen thuộc ngân nga trong điện thoại...
Một ngày em không phân biệt được ly nâu đá anh pha và ly nâu đá em pha khác nhau như thế nào...
Một ngày em giật mình trong thảng thốt : Em, anh, chúng ta đã từng yêu?

Em đã quên mất rồi đấy chứ, quên những dỗi hờn khi còn ở bên anh. Em đã quên cả tiếng cười của anh, quên cái ôm dịu dàng, quên cái lừ mắt trách móc. Em đã quên như thể mình chưa từng yêu, em đã quên cảm giác được dựa vào anh, tin cẩn, ấm áp.
Em đã không thể nhớ thêm nhiều nữa, đã không nhớ nổi những biệt danh ngồ ngộ anh dành riêng cho em. Em đã không nhớ chính xác ngày chúng ta gặp nhau, ngày em - anh chúng ta quay lưng bước đi hay bất kể những ngày kỉ niệm của cả hai.
Em đã không thể tin đấy chứ. Giống như một giấc mơ ngọt ngào anh dành cho em, một buổi sáng tỉnh giấc, chúng ta đã vội vã đi hai con đường khác nhau. Em vẫn luôn ngỡ ngàng. Em vẫn luôn hồ nghi. Trong giấc mơ ấy anh đã yêu em?

...
Người ta thường bảo: vì kỉ niệm là rất ít nên sẽ nhớ thật nhiều. Chính bởi thời gian bên nhau quá ngắn nên những phút giây đẹp đẽ ấy lại trở thành thiêng liêng nhất, đáng nhớ nhất.

Vậy mà em quên mất...

Vậy mà em xa lánh...

Vậy mà em dửng dưng như chưa từng có anh bên đời...

Vậy mà em lạnh lùng...

Vậy mà em như thể một người xa lạ...

Em vẫn luôn tự hỏi chính mình: Ngày ấy, em đã yêu anh?
...
Anh đến với em như thể một giấc mơ. Miên man, ngọt ngào, dịu dàng và đẹp biết bao. Ngay cả khi nhắm mắt lại, em cũng thấy mình mỉm cười. Em mơ hồ sống trong những hạnh phúc chóng vánh bên anh, mơ hồ trong tình yêu chớp nhoáng mình dành cho nhau.
Em đến với anh như thể một cơn gió. Gió thổi tơi bời đất trời, ngả nghiêng hàng cây, tung bay lá trên con đường vắng lặng. Nhưng gió là chốc lát, là thoáng qua, là một chút dư vị và tiếc nuối.
Ta đến với nhau như thể cơn mưa chớm hạ. Cơn mưa giông mát lành một ngày đầy nắng ồ ạt kéo đến, ta vội vàng chạy vào nhau bằng những tiếng cười trong trẻo. Nắng tắt, mưa xanh xao những niềm vui, mưa ru những lời yêu thương ngập con đường nhỏ. Mưa ngừng. Ta vội vàng đi về phía không nhau. Chỉ còn những vệt lấp loáng nước. Trong mắt em. Trong tim anh. Và nắng lên làm khô tất cả.
...
Và em những tưởng nắng lên làm khô tất cả...

Và em những tưởng đã có những ngày như thế...

Và em những tưởng em đã cạn những nhớ mong rồi đấy chứ...

Và em ngu ngơ tự khép lại những yêu thương trong trái tim chật hẹp...
...
Em đâu biết, một phần trong em vẫn luôn yêu anh.

Một phần trong em nhớ anh quay quắt. Một phần trong em vẫn luôn âm thầm gọi tên anh. Một phần trong em tìm anh trong những cơn mơ. Một phần trong em day dứt khôn nguôi.
Một phần trong em vẫn yêu anh như ngày nào... Một phần nhỏ nhoi lặng lẽ trong em, lúc dửng dưng, lúc cồn cào sóng sánh.

Và như thế đấy anh. Em chông chênh giữa hai đầu quên - nhớ. Em đối diện với chính em, với những xúc cảm tưởng đã khoá chặt mỗi lúc mưa xuống, mỗi lúc đêm về. Em vỗ về trái tim nhỏ bé bằng những lạnh lùng, thờ ơ để rồi nghe một-phần-trong-em khao khát yêu thương, một-phần-trong-em như một đứa trẻ ngỗ nghịch, hiếu thắng.
Phố về đêm. Tĩnh lặng. Em soi mình trong những kí ức về anh.

"Này anh" - Em nắn nót nhấn từng kí tự như đứa học sinh lớp một sau không biết bao lần xoá đi xoá lại.
Một, hai phút trôi qua. Ba, bốn... Không thấy tín hiệu trả lời.
"Không phải em nhớ anh. Em chỉ đang nghĩ: Liệu có phải chúng ta đã từng bên nhau" - em nhấn nhá nhắn thêm một tin nữa.

Và anh im lặng như anh vẫn như thế, như lúc xa nhau anh không nói một lời. Sự im lặng đủ khiến em hiểu ra tất cả.
Một phần trong em đã sai lầm. Một phần trong em vẫn luôn hi vọng những điều không thể. Một phần trong em lại dai dẳng những nỗi đau xưa cũ...

Em xoay mình trong giấc ngủ. Ngày mai, lại bắt đầu những ngày như thế.

CAM ON NHE(^_^)


Dung lo, dung buon nua, Be ko buon nua dau ma, cam on U nhieu nhieu. Luon la ban tot cua Be nhe!

FIGHT THE BAD FEELING

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30