....*lắc cái mông* ...*quay một vòng*.....* ngồi đọc blog của Meg Meg* ....

....ờ thì Meg viết nhảm vậy mà * hia hia hia*....

Subscribe to RSS feed

....lựa chọn!

Mình đã luôn không biết lựa chọn nhiều thứ. Lo lắng khi mất một trong hai thứ khiến mình không bao giờ an tâm, lúc nào cũng lo sợ. Con bé nói đúng, suy nghĩ quá nhiều càng khiến mình lo sợ nhiều hơn. Hì hì hì. Có lẽ phải chờ đến hết tối mai mới có được một quyết định tốt nhất, hoặc là tiến tới, hoặc là bỏ qua, sẽ cố gắng để không phải hối tiếc bigsmile

Nặng, chồng, em bé và "Cái chết của vua Tsongor"

, ,


Chưa bao giờ nghĩ rằng mình "già cỗi" đến vậy, khô khốc như gốc gỗ già.

Tối qua nằm đọc lại vài đoạn "Cái chết của vua Tsongor" của Laurent Gaudé, bỗng thấy ghê sợ với chính mình. Không mò đọc những trường đoạn bi tráng, những đoạn yên ả. Mà ngược lại, cứ chăm chăm đọc đi đọc lại những đoạn giết chóc, hoang tàn, máu đổ rơi vãi loang lỗ trên thành Massaba, những thây người chất đống, những kiểu giết người man di mọi rợ.....Đặt biệt có hai đoạn cực kì thích, post lên cho mọi người đọc chơi:

"... Các chiến binh chó cái của Arkalas hăng hái chiến đấu. Nhưng một số phận kinh khủng đang chờ đợi họ. Bandiagara nhìn họ, hàng nghìn con người nửa được nửa cái này làm ông ghê tởm và ông vẽ lên không trung cái từ bí ẩn mà tổ tiên ông đã truyền cho. Đột nhiên, tâm thần của những con người này bấn loạn. Họ nhìn nhau và thấy người anh em của mình bỗng thành một kẻ thù cần phải giết. Các chiến binh chó cái lao bào nhau, vững tin rằng mình đang chiến đấu, để mặc kẻ thù thực sự bên mình. Cảnh tượng một đạo quân tự chém giết nhau sao mà kinh sợ đến thế. Những chiến binh của Arkalas, tóc tai chải chuốt, trang sức rỡ ràng, lao vào nhau và cắn xé nhau tới chết. Họ cười rú lên man dại mà giết lẫn nhau. Đôi khi lại còn nhảy múa trên xác người bạn thuở còn thơ ấu. Và chính Arkalas, như một con quái vật điên rồ, nhìn quanh tìm những kẻ cùng dòng máu với mình, để xẻ bụng kẻ đó và uống máu.....Quân đội bị đánh tan, bị kẻ thù cầm kiếm ngắn đuổi theo sát sạt và phạt đứt thây kẻ nào chậm chân. Chỉ còn Arkalas, người chiến binh khủng khiếp và nực cười là còn chiến đấu. Ông giết người lính cuối cùng của ông bằng một đòn chùy đập vỡ sọ. Chỉ khi đó bùa phép của Bandiagara mới hết linh nghiệm và Arkalas tỉnh lại. Ông nhìn thấy dưới chân mình hàng chục người thân. Ông đứng trên một đống xác. Và máu chảy trên mặt ông mang vị quen thuộc của bạn bè...."

[ Laurent Gaudé, Cái chết của vua Tsongor, P123,124]

" ...Tiếng hú vang lên trong hàng ngũ quân Kouame. Vang vọng và gằn. Tiếng kêu như vọng lại từ thế kỉ nào xa xưa. " Đồ chó, mày đây rồi. Cầu cho mày, cho dòng họ mày là một đàn xác chết thối tha". Mọi người đang tìm xem ai nói những lời đó và đang nói với ai. Mọi người nhìn khắp nơi. Trước khi người ta kịp hiểu ai vừa nói, một tiếng thét xung trân vang lên và Arkalas lao ra như một mũi tên. Chính là ông, người chiến binh điên rồ, đã thốt ra những lời như vậy.....Và chỉ cần một giây thôi là ông đã chồm lên kẻ thù của mình. Trước khi có người kịp can thiệp, ông nhảy xuống khỏi ngựa và treo như một con dơi vào giữa mặt của Bandiagara. Với sự cuồng nộ của loài sói ăn thịt người chết, ông ăn ngấu nghiến mặt Bandiagara. Ông cắn từng miếng to, thủng mặt. Mũi. Má. Ông giằng xé tất.....Đêm đó không ai ngủ được. Cả trong thành lần trong trại quân du mục. Những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên trong bóng đêm. Đó là tiếng kêu than méo mó của Bandiagara. Ông nằm giữa chiến trường, vẫn còn chưa được từ bỏ cuộc sống. Arkalas cuối xuống người ông. Ông lôi Bandiagara ra khỏi đám đông để toàn tâm hành hạ ông này và bây giờ khi bãi chiến trường đã vắng, ông lại quay lại như một con chó đói đang tha miếng mối. Không ai nhìn thấy họ nhưng người ta nghe được tiếng rú lên đâu đớn của Bandiagara. Thân hình ông này chỉ còn là một đám bầy nhầy rỉ ra những tiến kêu khóc. Ông xin kẻ giết người kết liễu đời ông hàng nghìn lần. Và Arkalas cũng phá lên cười hàng nghìn lần và rồi lại cắm phập răng vào người Bandiagara. Bandiagara chết khi bình minh ló dạng. Arkalas bỏ lại một đống thịt bầy nhầy không nhận ra nổi cho đám côn trùng. Răng ông kể từ ngày đó đỏ máu. Để nhớ mãi kỉ niệm về cuộc trả thù bằng thịt người này..."

[ Larent Gaudé, Cái chết của vua Tsongor, p211,212,213]

Nếu so sánh giữa Cái chết của Tsongor và Mặt trời nhà Scozta, thì Cái chết của vua Tsongor đặc biệt hơn về nhiều điểm. Và nếu phải chọn ra tác phần tốt hơn giữa chúng, thì Cái chết của vua Tsongor sẽ được chọn. Tuy nhiên, cả hai tác phẩm này của Laurent Gaudé đều là những kiệt tác của nền văn học Pháp, và khó có tác gia nào có thể miêu tả những xung đột xuất phát từ dục vọng, từ hận thù, hiếu chiến...hoàn hảo như ông. Đó chính là lí do vì sao mà Meg yêu thích Laurent Gaudé, và mãi sẽ là đọc giả trung thành của ông.

=================================

Khi con người rơi vào trạng thái tù túng thì tâm hồn trở nên nặng hơn rất nhiều. Dù có vui đến mấy thì luôn có một tảng đá khổng lồ "thọc gậy bánh xe" của niềm vui, hạnh phúc và hi vọng.

Mình là một nhân mã điển hình, thích tự do, thích bay nhảy. Vậy nên khi bị nhốt vào một cái vòng lẩn quẩn thì y như rằng mình mệt mỏi, chán chường và rất dễ mất cân bằng trong cuộc sống. Mọi thứ trở nên quá nặng đối với mình.

Chán!

==========================

Dạo này tự nhiên muốn lập gia đình ghê gớm. Muốn có chồng và có một đứa con kháu khỉnh. Muốn được ai đó ôm vào lòng mỗi vỗ về như trẻ con khi mệt mỏi và muốn khóc. Muốn được ai đó nắm tay thật chặt. Muốn được ai đó yêu thương và cưng chiều. Muốn được hôn chồng, hôn con. Muốn à ơi ru con ngủ mỗi đêm. Muốn cùng chồng con đi sắm đồ tết, sẽ mua áo sơ mi và quân tây cho chồng, mua áo quần điệu cho con. Muốn được chuẩn bị bữa ăn thật ngon cho chồng cho con. Muốn được nhìn thấy khuông mặt hạnh phúc của chồng và đáng yêu của con mỗi khi ngủ. Muốn, muốn, muốn có một người chồng và một đứa con. Chỉ vậy thôi!

....nhưng khô khốc mất rồi. Chỉ vậy thôi!

"bịnh"

" fly me to the moon and let me play among the stars..."
Không bao giờ tốn kém khi mơ, mơ luôn miễn phí ha lol . Mỗi con người có một, hai hay rất rất nhiều ước mơ. Và nội dung của những giấc mơ ấy thì trời hơi trời ơi, muôn hình vạn trạng. Có bò ra mà đếm cả cuộc đời Meg già này cũng không thể đếm nổi knockout . Mà nghĩ cũng lạ, tại sao người ta cứ nói " Kẻ nghèo là kẻ không có nổi một giấc mơ"confused , chẳng lẽ người giàu thì mơ miễn phí, còn người nghèo mơ thì phải trả tiền whistle . Hii, đùa thôi đồng bào, cái câu ấy người ta thường hiểu theo nghĩa cao siêu cơ, không hiểu kiểu " bình dân học vụ" như Meg già này đâu lol
Người nghèo thì mơ lấy ngày mai có gạo để ăn, có tiền cho con đi học và đóng viện phí.:clown:
Người kha khá thì mơ thịt bò cho ngày mai, có tiền cho con học trường quốc tế và có chút đỉnh trong ngân hàng.cheers
Người khá giàu thì mong ngày mai sẽ no nê ở nhà hàng, có tiền cho con đi du học mở mang tầm mắt và đi du lịch cuối tuần.yes
Người thật giàu thì vừa mơ về tiền vừa mơ về....bình yên devil
Nhưng hình như bình yên và tiền tỉ lệ thuận với nhau thì phải:D , tăng thì cùng tăng, giảm thì cùng giảm, sống chết có nhau. Có người nói rằng giàu có nỗi khổ của giàu, và nghèo thì có nỗi khổ của nghèo. Âu cũng có lí hén:rolleyes: .Nghèo thì ăn bữa nay lo bữa mai, cũng gọi là khổ. Giàu cũng thế, ăn bữa nay lo bữa mai, nhưng có chút khác biệt với nối lo của người nghèo p
============================================
Hô hô hô, sao hôm nay mình lại bla bla bla về giàu với nghèo hén leftright Hay tại giờ mình là người nghèo nên hiểu thân phận người nghèo, ghét luôn kẻ giàu right left
Ôi ôi ôi,
Meg ơi Meg à
Meg ở công viên
Meg ăn mì gõ
Meg đi "hai cẳng"
Meg đội tai bèo
Meg xách dỏ lác
Meg đeo kính đen
Meg có ống bơ
Meg hát nhạc buồn
Meg ngồi "ngã tư"
....."lạy ông đi qua, lạy bà đi lại, cho con xin một đồng ăn cơm"awww
( mở ngoặc : xuất ...nhảm thành thơ: đóng ngoặc)drunk

ờ, không có gì hết.

Tự nhủ mình khi lập blog bên này là phải viết thật vui, thật nhí nhô cho đời thật vui, dù không hẳn là vui thật. Những blog trước luôn có sự đan xen giữa vui và buồn, một bức tranh tạm thời gọi là đa sắc về bản thân mình, dù chưa chắc gì là thật;)
Nhưng có lẽ, lời tự nhủ ấy xem ra khó thực hiện rồi:D , hì hì.
Có những chuyện không thể viết bên blog 360 vì mình sợ những dèm pha, những phán xét của những người quen. Nó thật sự không làm mình thoải mái lắm, nhưng âu cũng là chỗ đi về của cảm xúc, của những mối quan hệ thú vị. Nhưng không phải là một nơi thật sự tốt để lột bỏ hết lớp vỏ của mình. Vậy nên sẽ chọn blog bên này như cái hộc tủ nho nhỏ để trút bỏ thêm một phần lớp da ấy.
==========================================
Tôi thích "lý thuyết" ly coke - beer của một người bạn. Nó là một trong những "lý thuyết" về quan niệm sống mà tôi thích nhất, bên cạnh cái "lý thuyết" trượt ngã - niềm đau của tôi tự dạy mình. Tôi thích "bị" dạy đời từ những người tôi yêu thương và tôn trọng, và thường thì từ những người anh lớn trong cuộc sống.
Việc khai triển các mối quan hệ xã hội luôn mang lại cho tôi những lợi ích nhất định. Và một trong những lợi ích đó là việc gặp được một vài người anh lớn, những người sẽ luôn bên tôi, theo nghĩa nào đó và với một vai trò nào đó.

Anh như là một người anh trai của tôi, một người anh thật sự mà tôi luôn muốn có. Lớn hơn tôi 11 tuổi, anh thành đạt, là một kỹ sư môi trường, là một giám đốc trẻ, là cha của hai thằng ku kháu khỉnh và là một người chồng chung thủy, mạnh mẽ của vợ. Tôi luôn tôn thờ những người đàn ông như vậy, và luôn muốn tôi được trở thành...em gái của những người ấy. Nếu bạn hỏi tôi tại sao không phải là thành một cái gì đó thuộc phạm trù tình yêu, thì tôi cũng xin thưa, tôi không yêu được những người như vậy. Tôi thích những người đàn ông điên điên, lạnh lùng và thâm hiểm một chút. Những người như anh, khi tôi đã dùng từ tôn thờ, thì sẽ chẳng bao giờ tình yêu len được một chỗ đứng nào. Tôi học từ anh rất nhiều. Học cách yêu cuộc sống. Học cách làm cho cuộc đời giản đơn hơn, nhẹ nhàng và yên bình hơn. Anh giúp tôi nhận ra còn rất nhiều người tốt bụng và yêu thương tôi từ cuộc sống này. Nhưng có lẽ, tôi là đứa học trò tệ nhất của anh từ trước đến giờ. Tôi thực hiện chẳng được bao nhiêu những gì anh dạy bảo. Tôi thật là một đứa rất tệ. Nhưng dẫu sao, tôi cũng hi vọng, anh sẽ mãi yêu thương tôi như một đứa em gái ruột của mình. Cảm ơn anh về mọi chuyện.
Tôi có quá nhiều mối quan hệ, rõ ràng hay mập mờ, thân thiết hay xã giao, tôi có đủ. Và giờ thì tôi thật sự mệt mỏi với những mối quan hệ được coi là mập mờ, là xã giao. Nó làm tôi phát chán, phát mệt. Tôi còn quá non nớt để tiên liệu được nhiều thứ có thể xảy ra khi "xã giao" không đúng người. Và giờ thì đã đến lúc rồi, đến lúc sắp xếp lại các mối quan hệ, cẩn thận đặt những ai vào vị trí nào, và sẽ có vài trường hợp được đặt cách đóng dấu "chấm dứt".
Trong những trường hợp "chấm dứt", tôi đã và đang, và có lẽ là sẽ "đang" đến cuối đời để có thể lựa chọn một quyết định đúng nhất. Anh, một người đặc biệt. Bước vào cuộc đời tôi với tư cách một người bạn, một người anh trai. Rồi sau đó, trong chớp mắt, tôi và anh trở thành một cái gì đó thật đặc biệt của nhau. Tôi là "cô nhân tình bé nhỏ" của anh, và anh trở thành "bầu trời rộng lớn" của tôi. Ngập tràn trong hạnh phúc bao nhiêu thì khi sụp đỗ lại càng đau đớn bấy nhiêu. Giờ đây, tôi chẳng biết gọi anh là gì, và chẳng thể xác định anh là gì của tôi. Có lẽ "người dưng" sẽ là phương án tốt nhất. Như tôi đã nói, tôi học được rất nhiều từ những người anh lớn. Với anh, tôi học được cách yêu thương và chấm dứt. Tôi biết được khi cần thiết, dù là tàn nhẫn, thì vẫn phải làm. Từ anh, tôi biết được nhiều thứ về tình yêu, hạnh phúc, nhớ nhung và cả đau đớn, tuyệt vọng. Nếu nói tôi không hờn trách anh thì đó là lời nói dối tệ nhất trên đời. Nhưng nếu nói tôi căm thù anh thì đó lại là vở kịch nhạt nhẽo, chỉ toàn dối lừa. Tôi luôn biết mình là một khối mâu thuẫn to đùng, nên tôi chẳng dấu diếm việc tôi giận anh vì anh làm đau tôi đến mức nào. Nhưng căm thù thì không, bạn không thể căm thù người mà bạn yêu thương được. Tôi chắc chắn là vậy, không bao giờ tồn tại cái gọi là tình yêu trong sự căm thù cả, nực cười. Tôi luôn cảm ơn anh về những điều anh đã mang lại cho tôi, và thậm chí là những thứ anh đã lấy và mang đi của tôi. Tôi cảm ơn và trân trọng tất cả.

bún bò - cafe "khét" - nhà "nước" ( 28/12/2008)

,

Hừm hừm, dù biết hôm nay Việt Nam "quánh" Thái Lan, có nguy cơ "bão" sẽ về dữ dội, nhưng Meg già và đứa em vẫn hăng máu đi ...cafe bigsmile
Định bụng sẽ chạy đến " Cõi riêng" ở Nguyễn Trọng Tuyển ngồi cho sướng " m_ô_n_g"lol , nhưng tự nhiên đến Bùi Đình Chính ( xin thưa là tên đường này là Meg tự nhớ, nên không biết có đúng hay không whistle ] thì chợt nhớ đến cafe "Hình như là..." nằm ở khúc này. Thế là con bé :
" ka ơi, vô đây cho gần đi, đến Nguyễn Trọng Tuyển xa lắm",
"uh, thôi vô cũng được"
Thế là thay vì ta có " Cõi riêng" của ta, thì bây giờ ta "hình như là..." ta từng có cõi riêng:D
Gì nào, gì nào, gì nào...
" cho em một bún bò, một cafe đá, pha phin nhen chị, không đường"- Meg.
" cho em một cafe sữa đá" - con bé.
Ngồi một hồi thì bé phục vụ bưng ra một tô bún bò thơm phưng phức, mùi sả bốc lên ngào ngạt làm "say đắm" lòng em:happy: . Hớp một miếng nước lèo, chà chà chà, sao mà thơm ngon quá. Hớp thêm miếng thứ hai, vẫn chà chà chà sao mà ngon thế. Thế là bắt đầu chinh phục tô bún 30000 happy ....ờ thì cũng được:worried: Vì ăn đến gần hết thấy sao mặn quá, uống nước liền tù tì, thành ra cái độ "ham hố" lúc đầu nó giảm đi hết phân nữa:down: Thiệt là ...buồn:worried:
Giải quyết xong bác bún thì đến chàng cafe. Lấy phin ra thấy cafe thơm quá là thơm. Mùi bốc lên thơm ngào ngạt, lại "say lòng". Lấy muỗng hớp một ngụm. Chèn ơi là chèn, cafe bị rang quá lửa, khét nghẹt, đắng gắt. Cái mặt hớn hở của Meg từ "vầng dương" chói lọi, chuyển qua thàng "nguyệt thực toàn phần". Cafe gì dở quá dở, khét nghẹt, uống không nổi. Thế là "quánh" luôn 3 muỗng đường vào coi đỡ chút nào không. Vẫn không đỡ, đổ vào ly đá luôn mà không thèm chắt nước đá ra. Vẫn không hơn được chút nào. Ôi cha mẹ ơi, lần sau vào quán này thề không gọi cafe nữa.angel, biết sợ rồi. Uống không hết ly cafe, đành lòng bỏ dỡ * thờ dài, lắc đầu ngao ngán*sad
Đời thiệt sao luôn làm người ta hụt hẫng và đau khổ:(
Về đến nhà, cái phòng nhỏ chứ nhà khỉ gì, cảnh tưởng diễn ra thật hết sức "bàng hoàng" và "đau đớn". Nước, nước mêng mông, "kít" chuột từ hang hóc đổ ra nổi lền bền. Đứng lặng người, cố gắng vực dậy "tâm hồn" từ vực thẳm về với hiện tại. Ồ, chuyện gì đã xảy ra? Có bác nào "xì" bậy ra nhà mình ư? Nhưng người "xì" mà được thế này chắc là người khổng lồ quá? ...sau một hồi để mấy cái ý nghĩ quái đảng nhảy múa trong đầu mình. Meg già nghe thấy tiếng 'tít tít". Ôi thôi rồi, lão anh tui trước khi đi xem bóng đá với bạn, đã "siêng năng đột ngột" bấm máy giặt mà không để ống xả vào phòng tắm. Và thế là nước xả cứ thế, dễ thương và hồn nhiên tuôn ào ào ra ngoài:bomb: Nản quá là nản, chán quá là chán. Meg già phải dọn, dọn và dọn. Meg vốn dĩ rất ngán mấy bé chuột, nên "kít" chuột Meg cũng rất chi là ngán ngán. Nên quyết định không dọn trong bếp, chỉ dọn nhà ngoài, lấy chổi nhựa quét nước vào phòng tắm. Tức quá, chụp điện thoại gọi ngay lão ku về, la cho một trận:bomb: Lão hứa sẽ về, sẽ lau dọn nên Meg chỉ quét nước thôi, lau dọn là chuyện của lão. Tức quá, bật PC nên là "quánh" chan chát thế này đây. Hừm hừm, sống một mình là sướng nhất!p
Ngaỳ thiệt là "đẹp":clown:
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30