Skip navigation.

Một sớm kia xuôi theo dòng em đến, cớ sao anh chẳng đứng chờ?

Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ

Cha ơi,

Mỗi mùa Vu Lan qua đi tôi càng thấm thía tình Mẹ Cha và thấy mình thật may mắn khi còn cả Cha lẫn Mẹ. Rằm tháng Bảy vừa rồi, đi chùa cùng bạn bè tôi thấy hạnh phúc vô cùng khi mình được cài bông hồng đỏ. Vậy mà giờ đây tôi đã không còn Cha nữa.

Cha ơi, cuộc sống quá đỗi nhọc nhằn bao năm qua Cha đã san sẻ cùng con. Đến giờ khắc này khi con ngồi viết những dòng cảm xúc của mình, con vẫn không tin là Cha đã xa con mãi thật rồi. Mỗi buổi sáng, con vẫn nằm trên giường chờ Cha nhắc đến giờ đi làm. Con vẫn cảm thấy những bước chân và hơi thở của Cha xung quanh con. Sáng nào con cũng nhắc ba đứa trẻ chào Cha trước khi đi học mà lòng quặn đau. Mỗi khi đứng trước ban thờ, con không dám đứng lâu, dù rằng con rất muốn nói chuyện với Cha nhưng con không chịu nổi khi gặp ánh mắt cha nhìn con đau xót quá. Dường như Cha đang khóc vì thương con và lũ trẻ chơi vơi. Con thật có lỗi vì chưa làm tròn chữ hiếu với Cha. Con không chịu nổi mỗi khi dâng cơm mời Cha. Cứ nhìn bát cơm và đôi đũa là hình ảnh Cha ngồi bên mâm cơm cùng con cháu lại hiện lên trong con, từng cử chỉ của Cha chăm chút mỗi miếng ăn cho con và lũ trẻ làm lòng con thắt lại, Cha ơi.

Tuần cuối cùng trên giường bệnh, cơ thể của Cha suy kiệt từng ngày. Vậy mà một lời kêu than cũng không có. Bao người đến thăm Cha khi ra ngoài với con đều khóc vì thương Cha quá, vì không thể tin được một người lâm trọng bệnh lại có thể lạc quan đến thế. Ngay cả hai bác sĩ điều trị cho Cha cũng nói hiếm gặp bệnh nhân có tinh thần tốt như vậy. Con và Cha thì cứ giả vờ lẫn nhau, con không đủ can đảm để nói sự thật và con cứ hy vọng là Cha không biết gì. Nhưng con khờ quá phải không? Cha đã biết và đã chuẩn bị mọi sự. Thằng bé hình như cũng có linh cảm, hai ngày cuối cứ nằng nặc đòi cho ông ăn. Cha thì dù rất khó khăn vẫn cố nuốt vài thìa nước cháo cho con và thằng bé vui lòng. Hình ảnh một thằng bé ba tuổi rưỡi chăm chút đút từng thìa cháo cho ông ngoại bảy mươi tuổi, kiệt quệ làm con gai người. Cảm xúc đó con không thể gọi tên, chỉ biết đó là một cảm xúc vượt qua tất cả cái gọi là nỗi đau buồn và tuyệt vọng.
Ngày cuối khi Cha đòi con đưa vào bệnh viện thì con biết đã đến lúc rồi vì có bao giờ Cha thích đi viện đâu. Cha chọn nơi ra đi không phải trong nhà vì Cha thương lũ trẻ, sợ chúng còn quá nhỏ để có thể chứng kiến chuyện đó phải không? Dù biết chẳng còn bao lâu mà trong phòng cấp cứu Cha vẫn động viên con. Khi con đã không còn kìm nén được nữa, con òa khóc mà Cha vẫn dùng những sinh lực cuối cùng để thì thào với con rằng mọi việc sẽ lại ổn thôi. Con không bao giờ quên được ánh mắt Cha khi ấy, cái nắm tay của Cha khi ấy, Cha không muốn để con ở lại, Cha vẫn muốn níu lại bên con và lũ trẻ.

Nghiệt ngã quá Cha ơi.


Thằng bé và Ông ngoại - 28/3/2009

Bố ốm

Thứ Hai vừa rồi bố lại phải mổ cấp cứu. Trong vòng một tháng rưỡu với 5 lần mổ, 4 lần nội soi và một lần mổ hở mà ông vẫn vượt qua được. Đến bác sĩ sau khi hoàn thành ca mổ, gặp tôi còn phải thốt lên thật kinh ngạc.

Buổi sáng đưa ông vào cấp cứu đến khi bác sĩ quyết định phải mổ, tôi thấy mình như đang đi trên mây, không thể hiểu vì sao bố tôi lại phải chịu đựng sự đau đớn đến như vậy. Vừa khóc vừa ký giấy cam kết cho bố mà vẫn cứ ngỡ đó là điều không thật.

3h giờ chiều khi cánh cửa phòng mổ khép lại cũng là lúc tôi sụp xuống cùng với nỗi đau xót và kiệt sức. Mẹ tôi nói nỗi đau thể xác thì không ai có thể đau thay ai được, mọi người trong gia đình đành bất lực nhìn người thân suy sụp từng giờ.

7h tối bố tôi được chuyển lên phòng. Vừa nhìn thấy tôi ông đã hỏi sao cứ loanh quanh ở đây mà không chịu đi làm, thế rồi lại chìm vào giấc ngủ. Một lát sau, tỉnh dậy ông cứ kể đi kể lại chuyện ngày xưa mẹ tôi phải mổ ruột thừa ở trạm xá, thời chiến tranh khổ sở và đau đớn thế nào. Bản thân mình đang đau đớn thế mà ông cứ nói "bây giờ mổ sướng thật, thương mẹ con ngày xưa quá". Ôi thương bố quá! Sợ con lo lắng, người nhà và bác sĩ hỏi gì ông cũng bảo bình thường. Các bác sĩ đều nói với tôi là tinh thần của ông cụ tốt quá. Có lẽ nhờ thế mà ông vẫn đang bền bỉ chống chọi lại với căn bệnh nghiệt ngã này.

Bố ốm

Cuối tháng 8, bố tôi thấy khó chịu trong người, giục mãi ông mới chịu đi khám. Khi nghe bác sĩ giải thích tình trạng của bố, tôi rụng rời chân tay - ung thư di căn giai đoạn cuối, thời gian sống chỉ còn 6 - 8 tháng, tùy theo thể trạng của người bệnh và diễn tiến của bệnh.

Tôi nằm liệt giường hai ngày. Bố tôi không biết, chỉ nghĩ mình bệnh đơn giản, uống thuốc là xong nên thấy tôi ngã bệnh lại cuống lên như mọi lần, nấu nước xông, nấu cháo cho con gái. Thương đến buốt lòng!

Tôi thấy mình quả thật bất lực với số phận, hoang mang vô cùng, chỉ nghĩ đến cuộc sống của bốn mẹ con khi ông không còn nữa là thấy buốt lạnh nơi sống lưng và nước mắt nóng hổi lại tuôn rơi. Không biết rồi ba đứa trẻ sẽ chịu đựng thế nào vì chúng gắn bó với ông ngoại từ nhỏ. Thời gian chúng gần gũi, sinh hoạt cùng với ông ngoại có khi còn nhiều hơn với mẹ.

Thương con bao nhiêu thì thương bố bấy nhiêu vì nếu có mệnh hệ gì chắc ông cũng sẽ ra đi không thanh thản khi con gái và ba đứa cháu ngoại vẫn chống chếnh, ngác ngơ. Bố tôi biết, dù cứng cỏi đến đâu, bản lĩnh trong cuộc sống thế nào thì tôi vẫn là đứa con gái mỏng manh, rất dễ bị tổn thương. Nhớ lúc còn bé, hễ ai nói nặng lời là tôi đã nước mắt ngắn nước mắt dài nên bố tôi thường trêu là nước mắt dài hơn người!



ADRIFT

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI NHẶT MẶT TRỜI
Đức Tiến



Người đàn bà đi nhặt mặt trời
Trên đống bỏ hoang của loài người
Màn đêm che lối
Tưởng rằng nắng tươi
Sương đọng trên lá
Ngỡ giọt nắng rơi
Quên hết vì đâu
Đời mình nên tội

Người đàn bà đi nhặt cuộc tình
Không nhớ người quen bỏ mặc mình
Tuổi xanh khát nắng
Giữa đời cháy da
Đưa mặt lên khóc
Thương tình xót xa
Hay khóc người xưa
Lệ nào cho vừa

Người đàn bà đi nhặt đời mình
Trên đống bỏ hoang đầy tội tình
Cỏ cây như đưa
Mơ hồ biết đâu
Con đường đêm vắng
Côn trùng dối nhau
Chia chác niềm đau
Đời người phai mau

Người đàn bà đi nhặt mặt trời
Hong ấm tình yêu của loài người
Buồn thương nơi ấy
Có người hóa điên
Quen mùi chăn gối
Nhưng chẳng nhớ tên
Trên đống bỏ hoang mà lầm thiên đàng
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31