Giữa Hà Nội và Sài Gòn có gì khác không? một lần lướt web tôi đã nhặt được, đoán xem sự so sánh này xuất phát từ nơi nào : p
{...Cơn mưa...} Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn, đỏng đảnh nhưng mau quên. Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội, âm ỉ và dai dẳng.
{...Ăn mặc...} Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex. Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ.
{...Xe máy...} Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh. Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ.
{...Gọi điện ngoài đường...} Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió. Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai.
{...Giao thông...} Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi. Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý. Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải. Ở Sài Gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái.
{...Con đường...} Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách. Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm. Hà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1. Sài Gòn: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.
{...Giầy tất...} Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang tất. Con gái Sài Gòn có thể đi tất mà không cần mang giày.
{...Đụng hàng...} Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau: Con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?". Con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác".
{...Cà phê...} Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus. Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn. Sài Gòn: Ít cafe + ít sữa + đá + đá + đá + ... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có một ấm trà to tướng... chan vào cafe uống. Hết lại có thêm (không cần xin). Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc.
{...Trà đá...} Ở Hà Nội, một cốc trà đá ở các quán nước giá 500 đồng. Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí.
{...Ăn trưa...} Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai nghìn rưởi. Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền.
{...Dao dĩa...} Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn. Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa. Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa.
{...Cảm ơn...} Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn. Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn.
{...Dạ vâng...} Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa: Ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ, vâng!". Ở Sài Gòn:! Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng".
{...Chào hỏi...} Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về: Ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!". Ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dzìa!".
{...Tỏ tình...} Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?" Con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì sao?". Con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ".
{...Giàu có...} Bạn được coi là giàu có khi... Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền. Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền.
{...Giữ xe hàng quán...} Hà Nội: trông hộ xe miễn phí. Sài Gòn: "Anh cho xin 2 ngàn".
{...Uống bia...} Hà Nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ tan tiệc. Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa.
{...Karaoke...} Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ. Sài Gòn: Chọn vi tính, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ.
{...Xôi...} Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ. Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi
{...Phở...} Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy. Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen).
{...Siêu thị...} Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa không thiết thực. Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình.
{...Nhà sách...} Hà Nội : Nhân viên hách dịch. Sài Gòn: Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi.
{...Chùa chiền...} Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa. Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh.
{...Tào phớ...} Hà Nội: Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai! Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài.
{...Chè...} Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ. Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút.
{...Cắt chanh...} Hà Nội: Bổ ngang. Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa.
{...Cây xanh...} Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo. Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên đường 3/2.
{...Nước canh rau muống...} Hà Nội: Sấu, chanh. Sài Gòn: Me, chanh. HN: nem rán. SG: chả ram, chả giò. HN có bún chả. SG có cơm tấm.
{...Cuối tuần...} Hà Nội: Cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi. Sài Gòn: Đi ăn tiệm.
{...Chất chơi và chất chiến...} Hà Nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì không có. Sài Gòn: 5 số 67, Tak X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu?
{...Chợ tình...} Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu. Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã.
{...Xe...} Hà Nội: Hiếm gặp những xe đời cũ. Sài Gòn: Những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố.
{...Vá xe...} Sài Gòn: Vá xe lúc nửa đêm... em xin 5 ngàn thôi. Hà Nội: Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho.
{...Hồ...} Sài Gòn: Hồ con rùa to mà nhỏ, nhỏ mà to. Hà Nội: Các hồ đều bé dần lại.
{...Shopping...} Hà Nội: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi không để còn đốt vía nào! Sài Gòn: Cám ơn anh. Lần sau lại ghé em nha. Tức mình chửi nhau: Hà Nội: Đồ dở hơi Sài Gòn: Quân mắc dịch
{...Hài...} Hà Nội: Nặng về lời nói. Sài Gòn: Nặng về cử chỉ. Người Hà Nội: nói dài dòng, khó hiểu! Người Sài Gòn: nói ngắn gọn, dễ hiểu! Người SG nói: dễ hiểu. Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu.
{...Tiệm Internet...} Hà Nội: ít nhưng rẻ! Sài Gòn: nhiều mà mắc!
{...Ăn uống...} Người Hà Nội hay ăn mặn Người Sài Gòn hay ăn đồ ngọt
{...Phong cách sống...} Người Hà Nội ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó. Người Sài Gòn ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn.
{...Tẩy...} Ở Hà Nội: Nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy Ở Sài Gòn: Nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá
{...Thuốc lá...} Ở Hà Nội, rất dễ dàng gọi một bao Vina. Ở Sài Gòn, em chỉ có Mèo thôi anh Hai.
{...Biển quảng cáo...} Ở Hà Nội, phải mang tính lịch sự, trang trọng. Ở Sài Gòn, càng hài ước càng thu hút mọi người.
{...Gọi điện về việc kinh doanh...} Hà Nội: Chú là con ai đấy?. Sài Gòn: Mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!
{...Phát triển dự án...} Sài Gòn: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ? Hà Nội: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?
{...Khi ai cho mình cái gì...} Hà Nội: Vâng quí hóa quá. Sài Gòn: Trời ơi dữ hông.
{...Khen đồ ăn ngon...} Hà Nội: Ngon tuyệt cú mèo. Sài Gòn: Ngon bá chấy bò chét.
{...Khen vật gì to...} Hà Nội: To vật vã. Sài Gòn: Bự bành ki.
{...Con gái...} Sài Gòn: da rám nắng, nói năng dễ thương con gái. Hà Nội: da trắng, lạnh lùng khó bắt chuyện.
Hà Nội: Chị ơi cho em cái túi nylon Sài Gòn: Chị ơi cho em cái bịch xốp
{...Hoa quả...} Hà Nội gọi quả táo là quả táo. Sài Gòn gọi quả táo là trái bom. Hà Nội gọi quả dứa là quả dứa. Sài Gòn gọi quả dứa là trái thơm. Hà Nội gọi là ô mai. Sài Gòn gọi là xí muội.
{...Uống bia...} Hà Nội: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly. Sài Gòn: Chai của ai người ấy uống.
{...Uống rượu...} Sài Gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh. Hà Nội: "Bắc cạn".
{...Sinh viên và cave...} Sài Gòn: nhiều em sinh viên trông như cave Hà Nội: nhiều em cave trông như sinh viên Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ và hớt tóc máy lạnh Hà Nội: Gội đầu thư giãn (Thực ra vào trong đó thì như nhau)
Dài quá , jeo lượm đc ở 1 blog đấy , thấy hay quá luôn
Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!
CÂY
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.
Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và… tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.
Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “Cứ tự nhiên!” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.
Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.
Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.
Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.
Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?
Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại? LÁ
Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại…
GIÓ
Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.
Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.
“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy “Em sao vậy, sao em không nói gì hết vậy?”, cô ấy nói “Đầu của em đau lắm” - “Hả?”, tôi không tin vào tai mình. “Đầu em đau lắm!” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng…
Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp. Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?…
Đôi khi chỉ đơn giản là cần 1 bờ vai để dựa.... Đôi khi chỉ là cần 1 bàn tay ấm áp nắm lấy tay mình.... Đôi khi chỉ cần 1 khoảng thời gian để sống trong tình yêu... Đôi khi chỉ là cần 1 tin nhắn yêu thương........ Đôi khi chỉ muốn có ai đó để được quan tâm chăm sóc...... Đôi khi chỉ muốn có 1 người để gọi 2 tiếng '' ... yêu '' Đôi khi chỉ là muốn thương nhớ 1 ai đó....... Đôi khi chỉ là cần 1 người sánh bước tối thứ 7...... Đôi khi chỉ ước bây giờ có ai đó xuất hiện và tặng cho mình cả trái tim........
Có thể đó không phải là yêu.... Có thể đó chỉ là 1 giấc mơ........... Có thể chỉ là 1 lần thôi trong đời....... Có thể làm tất cả chỉ để được 1 giây thôi....... Có thể vì quá khát khao iêu thương nên thấy buồn và vô vọng.... Có thể sẽ chẳng có ai.....................
Bất chợt trong 1 lúc
Khi thoáng nhìn thấy bóng ai ngỡ như đang chờ mình...... Khi thấy ai đó tay trong tay mà nước mắt tuôn trào.......... Khi ai đó cho đọc những dòng tin nhắn iêu thương của nó và người iêu.......... Khi cảm thấy sợ vì không có khái niệm về thứ 7...... Khi không biết nhắn tin cho ai và nhắn tin vì cái gì... Khi thèm 1 lần được khóc vì 1 ai đó.............. Bây giờ...
Chỉ có 1 mình trong sự trống trải của con tim Chỉ biết khóc mỗi khi lòng thấy trống rỗng Chỉ biết tình yêu là cái gì đó rất xa và không thể nắm bắt Chỉ biết sống qua ngày bằng cách vùi đầu vào những việc mình thích Chỉ biết gạt đi mỗi lúc ai nhắc đến iêu thương Chỉ biết bây giờ mình chỉ có một mình ! Chỉ một mình mà thôi.
Đôi khi muốn nhởn nhơ, chỉ thế thôi, cứ như thế này thôi cũng được, đúng cái kiểu " riêng mình em solo ". Đôi khi lại muốn một bờ vai che chở, một đôi tai sẵn sàng ngồi nghe mình than thở, kể lể hàng tiếng đồng hồ về những vần đề ẩm ương, về nắng, về mưa, về trời, về đất, có khi ngồi hàng giờ chỉ để ... nhìn về 1 hướng. Một đôi chân sẵn sàng đi cùng mình đến bất kì đâu.
Nhưng!
Đã bảo rồi! Mình là 1 con bé ẩm ương mà.
Có bao giờ chịu ngồi yên 1 chỗ, có bao giờ chịu 1 lúc chỉ làm 1 việc.
Vừa rửa bát vừa ăn kẹo mút.
Vừa quét nhà vừa lau nhà ( cái này luyện mất 2 tuần, ai học trả học phí đàng hoàng, thầy dậy tử tế cho, tiết kiệm thời gian & sức lực )
Vừa ăn vừa đọc truyện.
Vừa nghe MP3 vừa xem tivi ( cái này nhiều đứa bảo ... hiểu chết liền )
Vừa đi vừa hát.
Vừa khóc vừa cười.
Lại còn được cả cái sở thích khác người
Thích màu hồng của nắng (Dù bọn nó khăng khăng là Nắng là MÀu vàng , kệ chứ , mình thích là đc^^)
Thích Màu Xanh của mưa ( MẶc dù bọn dở hơi kể trên cũng cứ nhất quyết là Mưa màu trắng , lại kệ , ai bảo với mình mưa là màu xanh cơ chứ :X)
Thích xanh chuối chấm Bi (chúng nó đang lè lưỡi đấy ạ ) ,Mình không thik màu xanh chuối đâu nhá nhưng mà cứ chấm bi vào là kết kinh khủng khiếp ấy:X
Rồi thích tắm mưa ... tắm mưa xong lại Hùng hục lên nhà lau cho khô thật là khô , lau khô rồi , thấy mưa , lại ti toe hóng hớt ra...tắm tiếp ( cái này người ta bảo là thần kinh rung rinh đấy :X)
Thích cả ngủ nữa cơ mà , Ngủ tới bao h hết buồn ngủ thì thôi cơ .... của đáng tội , Gà mà ko tập thể dục thì toàn bị gọi là Gà Công nghiệp ...Ú thích là Gà công nghiệp đâu , GÀ rừng rõ ràng nhớ , thế nên là vẫn tập , vẫn ngủ , rút cục là vẫn béo ú na ú nần , vẫn lùn tịt , vẫn bướng
Bây giờ tình hình là vừa viết bài vừa ngáp ( tự hỏi : Sao Gà lên chuồng sớm vậy ta?) , Buồn nGủ Rồi ạ , Lăn quay ra giường với con Gấu bÔng to như quái vật thôi
(Dân trí) - Trương Vũ Kỳ được xem là ngôi sao mới của màn ảnh Hồng Kông. Cô được ông vua hài Châu Tinh Trì phát hiện và đào tạo qua một số bộ phim như “Đội bóng thiếu lâm”, “Siêu khuyển thần thông”...
(Dân trí) - Trên tạp chí Joy ấn bản tháng 8, siêu mẫu Petra Nemcova bốc lửa ngày nào đã “hóa thân” thành một cô gái dễ thương, hồn nhiên nhưng vẫn rất gợi cảm.
(Dân trí) - Bộ ảnh quảng cáo thu/đông 08-09 của nhãn hiệu thời trang cao cấp Louis Vuitton càng trở nên cuốn hút lạ thường dưới vẻ lạnh lùng của “chân dài” đẳng cấp đến từ CH Séc Eva Herzigova.
“Nghệ sĩ là thế, chúng tôi thường xuyên phải sống chung với mọi loại tin đồn, rất may người thân của tôi đều hiểu nên “bão” không đến sau cánh cửa hạnh phúc của vợ chồng tôi”, diễn viên Chi Bảo tâm sự.
(Dân trí) - Chiều qua 23/7, tại sân bay Thái Lan, nam diễn viên Lý Á Bằng đã “ẩu đả” với một phóng viên ảnh, khi phóng viên này cố gắng tiếp cận cô con gái hai tuổi của anh và nữ ca sĩ Hồng Kông Vương Phi.
Cơ hội dành cho các bạn yêu thích súng trường thể hiện trong trò chơi và trở thành tay súng thiện xạ sau khi vượt qua hàng loạt đối thủ đông đúc và nhanh như chớp.
Các trận đấu tay đôi liên tiếp diễn ra, những cuộc chiến sống còn, bạn hãy thể hiện bản lĩnh và tài nghệ của mình chiến đấu với tất cả các đối thủ trong game võ thuật Rồng đen.
Thế giới đang chìm vào bóng tối bởi một lũ nhện đủ loại tấn công dữ dội, sứ mệnh của Đặc vụ Ruồi bằng mọi giá phải nhanh chóng bắn hạ trước khi chúng nhả tơ đáp xuống.
Những con vi khuẩn bẩn thỉu đã xâm nhập vào nhà bếp của một quán ăn tự phục vụ, chúng sinh sôi nảy nở ra khắp các phòng. Bạn là người duy nhất lãnh nhiệm vụ phải quét sạch bọn chúng, hãy nhanh tay tiêu diệt trước khi chúng chui vào dạ dày khiến ...
Chú gấu Snowy bé nhỏ của chúng ta bị lạc vào một thế giới kì lạ, mọi thứ rất vui vẻ trừ những con quái vật rất nguy hiểm. Thứ duy nhất chú có để tự vệ là những quả bóng tuyết...
Sắp tới sẽ diễn ra một cuộc tranh đấu theo nghi thức của bộ lạc. Người thắng cuộc sẽ trở thành thủ lĩnh mới, và chiếm được trái tim của người đẹp Fabiola.