Skip navigation.

Gởi gió cho mây ngàn bay.

Yêu thêm lần nữa...hay thêm một lần nữa dại khờ...???

STICKY POST

Lời ngỏ...

Chào mừng tất cả các bạn đã đến với Blog của tôi... Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ mà chúng ta không thể biết trước, nó đến bất ngờ và đi cũng bất ngờ như một cơn gió thoáng qua. Và nó cũng đem đến cho chúng ta thật nhiều niềm vui,hạnh phúc, hy vọng và đôi khi nó cũng mang đến cho chúng ta không ít khó khăn, nỗi buồn...nó làm chúng ta khổ đau... Trang blog này là nơi tôi lưu giữ những kỷ niệm, những suy nghĩ, những gì đã, đang và sẽ xảy ra trong cuộc sống thường ngày của tôi. Tôi muốn lưu giữ tất cả những cái ấy dù nó là niềm vui, hạnh phúc hay chỉ là nỗi buồn, khổ đau... Và đây cũng là nơi tôi chia sẻ với mọi người những xúc cảm và cả những cảm nhận của tôi về thế giới xung quanh của tôi, những gì tôi biết và học thêm những gì tôi chưa được biết... Cuộc sống ơi ta yêu mi...!!! Nếu bạn muốn trích dẫn những bài viết ở Blog này xin hãy ghi rõ nguồn từ www.giacmotinhyeumt.net.tf hoặc từ www.my.opera.com/Nhathablog's. Cám ơn nhiều!!

Xin Lỗi Tình yêu

Xin lỗi anh, xin lỗi mùa yêu
Xin lỗi tháng năm bình yên xưa cũ
Xin lỗi chính bản thân mình
Em đã vội quên

Lời thú tội trước tình yêu
Lời thú tội muộn màng
Em chẳng biết từ lúc nào
Nỗi nhớ không hiện hình nguyên vẹn


Chẳng hiểu nổi mình
Khi nỗi nhớ
Không hướng về anh nữa
Mà về một ai kia

Đến sau anh
Em không yêu bằng anh
Người ấy thua anh tất cả
Nhưng người ấy cần em
Hơn cuộc đời của họ
Và em đã ngã lòng.
Xin lỗi tình yêu...!

Sưu tầm

Tôi 22

Tôi - 22 tuổi.
Tôi - vẫn ăn bám.
Tôi - vẫn mải mê đi tìm định nghĩa cuộc sống.

Mèo Béo

Tôi, có những giây phút đam mê đến cháy lòng.
Tôi, có những giây phút thẫn thờ đến kỳ lạ.
Tôi, có những giây phút nạp đầy năng lượng.
Và tôi, có những khoảnh khắc trống không...

22 tuổi, quá già cho những biến chuyển cảm xúc và tình cảm bồng bột như thế.
22 tuổi, quá già để dễ dàng bị tác động bởi khách quan đến vậy.
22 tuổi, quá già cho những nắng mưa hờn dỗi tầm thường!
22 tuổi, quá già để khát khao.

22 tuổi, quá già để được hỏi "đã có người yêu chưa?"
22 tuổi, quá già để có được một công việc.
22 tuổi, quá già cho những quyết định thay đổi cuộc sống.
22 tuổi, quá già để biết thể nào là một tình yêu.

Người ta vẫn thường lấy tuổi làm thước đo độ chín chắn của một ai đó.
22 tuổi, độ tuổi đã chín chắn, chín đến mùi để bắt đầu một công việc, sự nghiệp, gia đình...
Nhưng tôi, 22 tuổi, vẫn ăn bám, vẫn ngửa tay nhận tiền hàng tháng. Tôi, thay vì là một cô nhân viên vận đồng phục chăm chỉ làm việc, vẫn mặc sọc và đi dép lê, đốt hàng giờ cho net và chát chít.
Nhưng tôi, 22 tuổi, vẫn còn những bồng bột trong cảm xúc và tình cảm. Tôi, thay vì là một người vợ đảm dang, vẫn hờn dỗi vu vơ như cô gái 18. Tôi, vẫn chạy nhảy tung tăng như cái hồi để chỏm.

Tuổi 18, nhiều người yêu tôi.
Tuổi 18, tôi không yêu ai.
Tuổi 18, nhiều cơ hội cuộc đời vây quanh tôi.
Tuổi 18, tôi xem thường những cơ hội.
Tuổi 18, nhiều con đường để tôi lựa chọn.
Tuổi 18, tôi chọn một con đường.
Và con đường đó đã đưa tôi đến, tôi - tuổi 22.
Tôi, với lòng kiêu hãnh đến lạ ở tuổi 18 nhưng lại bi lụy cùng cực ở tuổi 22.
Tôi, với niềm tin cuộc đời mãnh liệt ở tuổi 18, nhưng lại không còn lòng tin vào bất cứ ai (kể cả tôi - 22 tuổi)

Tôi, với một tiêu chuẩn người yêu và bao mơ ước lãng mạn ở tuổi 18, nhưng ngao ngán khi một ai đó yêu tôi - 22 tuổi.

- Bao giờ lấy chồng?
- Lấy chồng làm gì?
- Lấy chồng cực lắm! hay lấy chồng sướng lắm!

- Lấy chồng là sống chung với một người nào đó được gọi là chồng.
- Lấy chống là hằng ngày nấu gấp đôi, thậm chí gấp 3 lần bình thường. Nếu ta vẫn hay nằm nướng net với gói bánh cookie thì phải bỏ ra hàng giờ đi chợ, nấu nướng tưng bừng. Nếu ta vẫn ăn mì tôm hay sandwich thì phải vừa nêm canh, đảo thịt...
- Lấy chồng là hằng ngày phải giặt và phơi gấp đôi, thậm chí gấp 3 lượng bình thường. Nếu ta có thể một thậm chí hai tuần mới đi giặt một lần thì phải một tuần hai lần, giặt đến máy bị quá tải, mặc cho sào quần áo quằn quại kêu la (vì nặng-kinh nghiệm giặt quần áo cho ba và anh hai).
- Lấy chống là phải chia đôi cái chăn. Nếu ta có thói quen quấn chăn quanh người thi có nhiều khả năng sẽ nằm co ro vì sẽ có một anh chồng cũng thế.
- Lấy chồng là phải chia đôi chiếc giường. Nếu ta thích nằm lăn lóc tối ngủ hướng đông sáng dậy hướng tây (đôi khi là nam hay bắc không biết) thì ta sẽ bị rơi xuống đất vì bây giờ chỉ còn một nửa, té là chắc.
- Lấy chồng là chia đôi toilet, chia đôi tủ quần áo (hy vọng anh chồng của ta sẽ mua cho ta một cái thật to, vì thực tình mà nói đó là tài sản "to lớn " nhất của ta hiện giờ)
- Lấy chồng là phải từ bỏ tập phim yêu thích nếu chồng "yêu" muốn đi ngủ.
- Lấy chồng là phải giảm mỡ, là phải thể dục, là vòng 1, vòng 2 vòng 3 và vòng 4-5 gì đó: vòng 1 như Jordan, vòng 2 như Megan Fox... Lấy chồng là phải ăn kiêng, phải đẹp như diễn viên, là đứng đắn ở bên ngoài nhưng phải lẳng lơ ở nhà.
- Lấy chồng là phải thùy mị nữ tính nhưng không được quá yếu đuối dựa dẫm.
- Lấy chồng là 6pm có mặt ở nhà nấu cơm, đợi cơm chồng 11pm vẫn đang làm ăn với "đối tác" ở nhà hàng ABC với cô thư ký XYZ nào đó!
- Lấy chồng là có biết bao việc phải lo, phải nghỉ: trách nhiệm và yêu thương.

"Lấy chống khó thật!" - "Uhm, lấy chồng không khó, nhưng làm sao để được chồng yêu thương tôn trọng lại càng khó hơn".
"Khó quá thì lấy làm gì?" - "Khó quá nhưng càng khó thì con người càng tò mò và thích thú".
"Vậy đến khi nào con người mới đủ độ chín chắn để hy sinh nhiều đến thế chì vì một người được gọi là chồng?" - "Đến khi người ta chịu quá đủ đau đớn trong cuộc đời, và lúc đó những khó khăn kia chỉ là hạt cát không làm bàn chân đã chai sạm bị đau đớn nữa!"
"Thế à?" - "Cuộc đời đáng sợ đến thế cơ à?"
"Ừ, đáng sợ lắm! Vì nó lấy đi niềm tin, sự tự hào và lòng kiêu hãnh của một con người. Chỉ đến khi ta đã hoàn toàn kiệt quệ thì nó mới buông tha" - "Thế thì buồn quá nhỉ?"
"Ừ, buồn mới là đời!"

Tôi - 22 tuổi, với những triết lý cuộc sống của riêng tôi. 22 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cơ hội, với mọi người.
Tôi - 22 tuổi, với những triết lý yêu đương của riêng tôi. 22 tuổi, non nớt nhưng tự cho mình "đời", bao quanh lấy tôi, ngăn cách với những cuộc tình, với một ai đó yêu tôi.
Tôi - 22 tuổi, với những triết lý què quặt, nhưng luôn tự cho đó là lớn lao, bởi một lý do, 22 tuổi đã đủ già nhưng tôi - 22 tuổi vẫn chưa đủ chín chắn quyết định cuộc sống của riêng mình.

"Người như thế mà không có người yêu!"
"Đến tuổi đó mà vẫn chưa có người yêu!"
"Người khó tính quá nên không yêu ai!"
"Người cao quá nên không ai với!"
....
Chỉ có mình tôi biết một lý do: "Tôi chưa đủ độ già cho một thay đổi trong cuộc đời!"

Sưu tầm

Em ngược về phía không anh


EM NGƯỢC VỀ PHÍA KHÔNG ANH
Sáng Tác: Nhật Hạ Blog's

Đứng dậy em đi về phía không anh
Lặng lẽ bước trên con đường...ngày xưa
Ngỡ rằng mình nức nỡ...tình rơi
Giọt lệ sầu sẽ vương bờ mi... khóc!
Mà sao chẳng thấy buồn...ướt mắt
Tình yêu pha lê găm mảnh vỡ
Buốt tận cùng rồi cũng phôi pha
Em ngược về phía không anh
Không hẳn trái tim em hết cồn cào...
Nỗi nhớ chưa hẳn đã vơi sự khắc khoải
Yêu thương nào đã hết trong em
Em ngược về phía không anh
Để anh trọn vẹn niềm hạnh phúc
Để trái tim đàn bà vốn yếu đuối
Sẽ mạnh mẽ...tràn nhựa sống trong em
Để em không phải tạ lỗi với cuộc đời...mai sau

Tặng TVX, VVH

Hai người đàn bà trên chuyến tàu NA1

Cuộc đời con người như một chuyến tàu, cứ mải mê, mải mê trong những hành trình của chính mình. Một ngày nào đó chợt nhận ra sự cô đơn ở phía cuối những con đường…

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”. Giọng điện thoại viên nhẹ nhàng nhưng lòng Thục trĩu nặng. Nếu anh mở điện thoại là hàng trăm cuộc gọi nhỡ, mà cũng có thể hàng nghìn rồi, Thục thầm nghĩ.

Sân ga về đêm, gió lạnh lùa trên từng nẻo đường. Thục ngồi co ro ở ghế chờ. Một người đàn bà, khẽ quay mình trên ghế, tay xoa xoa cái bụng đã vượt mặt. Khuôn mặt khẽ nhăn lại, người đàn ông bên cạnh có thể là em trai, anh họ mà cũng có thể là chồng, nghẹo đầu sang một bên ngủ ngon lành. Dù sao, chị ấy sắp vượt cạn cũng có một người đàn ông bên cạnh. Còn mình, Thục cười chua xót, mình thế nào đây?

Mình đi đâu? Cửa nhà ga mở, hành khách chen nhau ra tìm tàu của mình. Trên tay Thục là mẩu giấy nhỏ đã nhàu nát ghi vội vã địa chỉ của anh, tên một thị trấn chưa bao giờ Thục nghe. Thục vuốt mảnh giấy một cách vô thức, tưởng tượng một cậu bé tên Thao gồng mình với gánh nước dọc theo những đường ray giữa trưa hè. Tiếng từ loa phát thanh vang lên, tàu sắp chạy, Thục vẫn đứng lặng phía dưới cửa tàu. Đi hay không? Một vài hành khách đã tìm thấy chỗ ngồi của mình, qua cửa sổ, nhìn Thục với ánh mắt tò mò.

Thục quay gót, định thả lỏng những ngón tay cho gió cuốn chiếc vé đi. Bỗng “sầm”, cô ngã ra phía sau, choáng váng. Khi định hình lại, Thục bất giác sờ tay lên bụng kêu lên khe khẽ “vẫn bình an”, Thục thở phào nhẹ nhõm.

- Xin lỗi, cho tôi xin lỗi - một anh chàng tay quờ quạng tìm kính miệng rối rít.

Vẫn chưa biết mình va phải ai mà đã xin lỗi, Thục thấy buồn cười. Anh ta nhặt vali cho Thục, thấy cái vé tàu rơi dưới đất

- Ơ, chị cũng ở toa 7 à, ghế 34, tôi ở ghế 37 này. Thế để tôi xách giúp chị nhé

- Thôi, tôi tự xách được - Thục từ chối, cô đã định không lên chuyến tàu này

- Cứ để tôi, xem như xin lỗi chị, tính tôi vốn hậu đậu thế mà

Anh ta ngồi đối diện Thục trong toa ghế ngồi. Số tiền cuối cùng của Thục chỉ đủ mua một cái vé ghế ngồi. Hình như anh ta cũng là sinh viên, tàu vừa chạy được một lúc anh đã làm quen hết với những người xung quanh. Bên cạnh Thục là một người đàn bà, mặc chiếc áo tím khá sang trọng. Chị ta quay sang anh sinh viên: “Tôi đưa tiền cho một thằng bé cũng có quen biết bảo nó mua cho cái vé giường nằm thế mà nó mua cho cái vé ở toa này đây. Đúng là thời buổi bây giờ chẳng tin được đứa nào, chỗ tồi thế này đêm làm sao ngủ”.
Ảnh minh họa: Catallonia

Đoàn tàu chạy trong đêm tối…

Thục quay mặt ra cửa sổ, bỏ mặc những lời than phiền của người đàn bà xa lạ ấy. Đầu tháng, vầng trăng khuyết mỏng manh ngoài ô cửa cong lên như đôi môi người thiếu nữ dỗi hờn người yêu. Tàu vượt qua thành phố đi đến một vùng quê. Những ngôi nhà bé nhỏ, lờ mờ những vùng sáng nối tiếp những vùng tối. Thục nhìn về phía bầu trời mong tìm kiếm một chút ánh sáng của những ngôi sao dù chỉ là lay lắt. Ở góc trời xa, một ngôi sao xanh lấp lánh. Hồi bé Thục nghe cha kể khi những ngôi sao nhấp nháy là chúng đang nói chuyện với nhau. Và hằng đêm khi chờ cha ngoài ngõ, Thục tự tưởng tượng câu chuyện về những ngôi sao để xua đi nỗi sợ bóng tối. Có hôm Thục ngủ mê trên đống rơm ngoài ngõ, cha về tự bao giờ không biết.

Read more...

Tháng năm...

THÁNG NĂM...
ST: Nhật Hạ Blog's



Tháng năm giọt nắng hao gầy
Cánh phượng hồng chao nghiêng
Bằng lăng tím cả một trời chiều
Em chếnh choáng nỗi nhớ...men say

Tháng năm nào khắc dấu ...buổi chia tay
Lối về ... đường xa lẻ bóng...mơ xưa
Lớp rêu xanh phủ lớp khói thời gian
Em thênh thang thong dong bước...lặng thầm!

Tháng năm về ...hạt nắng lại đi hoang
Giọt mưa ơi có rớt ướt sầu đôi vai?
Nắng hạ vàng có khô thoáng hết một thời...ngày xưa?
Đêm, Gió có vờn mây...cho làn sương khóc mướt?

Tháng năm ngày dài...thao thức
Để thời gian đẩy em theo dòng chảy
Của cảm xúc dạt dào những vần thơ
Bất chợt rùng mình...biết mùa sang....

Tháng tư về....

Như một vòng quay bất tận của dòng thời gian, tháng tư về bằng lăng lại bắt đầu nhuộm tím từng góc phố. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, em lang thang trên những con phố quen với những hàng bằng lăng xõa bóng tím thẫm cả một trời chiều...Tháng tư về báo tin một mùa hè nóng bỏng đang đến với những cơn mưa chiều bất chợt đến,bất chợt đi...Trời tháng tư xanh hơn, nắng tháng tư nhạt hơn, gió cũng dịu dàng hơn...và lòng cũng chơi vơi hơn, chênh vênh hơn...

Tháng tư...em nhớ một góc phố mưa xôn xao đầy bóng người nhưng buồn đến lạ...nhớ góc quán cà phê quen thuộc chỉ có em với màn mưa giăng đầy dãy hành lang nhỏ...với những nỗi nhớ chênh vênh...nhớ em...ngơ ngác băng mình qua bao con phố lòng đầy những cơn mưa phùn chênh chao đến muốn khóc giữa một ngày giữa tháng tư. Tháng tư luôn là tháng nhắc em nhiều điều trong cuộc đời... Là tháng tư ngơ ngẩn...bàng hoàng với nhiều biến động đến đau lòng.

Tháng tư, là nỗi nhớ chẳng thể gọi tên...có khi là nhớ đến chính mình của những tháng tư năm trước. Nhớ và cả một chút tiếc nuối mỗi khi tháng tư qua...Là dãy hành lang sân trường vắng hoe....đến nắng cũng thả nỗi buồn trên từng bước chân lặng lẽ...Là những con phố tháng tư ít cười, bóng người qua lại chao nghiêng...Là em tháng tư buồn bã đến tận cùng...ngơ ngác đến tận cùng...giữa những cơn mưa chiều...

Tháng tư về những chùm hoa đầu hè nở vội. Mỗi mùa bằng lăng về, con phố lại khoác lên mình chiếc áo tím biêng biếc thơ mộng, thanh nhã...như những vòm mây giữa trời...mênh mông...Tháng tư về em loay hoay, chếnh choáng với những nỗi nhớ quên như một một hệ lụy tất yếu...Tháng tư...em về thắp cho em một ngọn nến hồng lặng lẽ đợi mùa sang.....

Nhật Hạ Blog's

Màu tím bằng lăng

Màu tím bằng lăng...

ST: Nhật Hạ Blog's
Màu hoa sầu nhớ, màu thủy chung
Vương trong mình chút xót xa
Những duyên tình lỡ đôi
Những hẹn hò yêu đường lạc lối
Hoa bằng lăng mang nỗi buồn da diết
Tình tan ai mang nỗi hận sầu
Riêng ai nặng lòng đêm ưu tư
Tình thề duyên kiếp đã bẽ bàng
Ai về ai đi ai cô đơn
Cất bước rẽ nhịp cầu...sang ngang
Giấu sầu vào lưng chừng trời chiều..
Cho nhẹ lòng với đời chông gai...
November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30