Skip navigation.

Gởi gió cho mây ngàn bay.

Yêu thêm lần nữa...hay thêm một lần nữa dại khờ...???

TÙY BÚT THÁNG NĂM

Tháng năm, bất chợt đi ngang con đường ngày xưa từng chùm phượng như đốt cháy một khoảng trời...,những con đường trải thảm một màu tím ngắt của hoa bằng lăng....chợt nhớ tháng năm đang về....


Tháng năm về, có những cơn mưa đầu mùa rả rích, mưa qua rồi để lại những con phố hanh khô, để lại em bơ vơ giữa những nỗi nhớ mây trời...

Tháng năm về, ngang qua cổng trường cũ....khung cửa sổ còn đó, nhánh phượng thêm già..., hoa bằng lăng thêm tím...bao kỷ niệm êm đềm về lại trong tôi như những cuộn phim quay chậm đưa tôi về với những miền ký ức xa xăm...của tuổi mơ hoa. Nhớ lắm những tà áo trắng ai bay ngang lưng trời....nhớ lắm góc hành lang nhỏ với nhánh phượng đỏ thắm ai vội trao ai một thời trẻ dại, nhớ lắm bức thư tình bỏ vội ngăn bàn năm cuối cấp...nhớ lắm những trò đùa ...của những người bạn chỉ đứng sau ma quỷ...Nhớ lắm mối tình thơ chưa kịp bắt đầu đã vội chia tay...
Tháng năm và những cơn mưa đầu mùa... nhớ cả một tháng năm rất xa...nỗi nhớ chênh vênh, hao gầy bao tháng năm...nhớ lắm tháng năm của ngày ấy và bây giờ...

Nhật Hạ Blog's


Tháng năm về phố cũ
ST: Bình Nguyên Trang
Tháng năm em về ngang con phố cũ
Ngồi một mình trong quán cà phê
Nỗi buồn thấm sâu và trời đã mưa
Người ta mở những bài ca sầu não

Em linh cảm một mùa hè gió bão
Hoa loa kèn thôi trắng phía bờ sông
Có chút gì tràn lan như cỏ trong lòng
Âm thầm nhắc những điều vô thường lắm
Em đã bao lần úp bàn tay lên mặt
Tự hỏi lòng năm tháng sẽ về đâu
Em sợ trời mưa người ta bên nhau
Một mình em đi về trên phố cũ
Có thể nào em lại không hát nữa
Bài hát ngày xưa giai điệu học trò.

Gương mặt anh trở về xa xôi như mùa thu
Lời anh nói giờ đã thành quá khứ
Giá em đừng nặng lòng với mà hoa cũ
Hẳn chiều nay phố đỡ nhạt nhòa hơn
Tháng năm cô đơn phượng nở dỗi hờn
Em gặp lại thời mười bảy tuổi
Em đã yêu anh chẳng có gì tiếc nuối.

Đèn đã thắp lên, thành phố võ vàng
Như người ốm, bước em về chếch choáng
Âm nhạc bao dung và cà phê đắng
Không sẻ chia được gì với buồn em.
Chiều lạnh lùng chiều đã lặn vào đêm
Bước chân em, rồi mưa sẽ xóa
Nhưng mà tháng năm và con phố cũ
Mỗi mùa nhớ thương em vẫn quay về.

MƯA ĐẦU MÙA

Những cơn mưa đầu mùa thoáng chợt đến, thoáng chợt tan, đôi khi lại cũng giả vờ rả rích...một mùa mưa nữa lại đến và em lại lang thang dưới những cơn mưa ấy...tối nào đi học cũng vậy dù mưa lớn đến thế nào em cũng đội mưa về...để được lang thang trong những cơn mưa rơi rả rích...để được nghe cái lạnh rơi rớt trên da mềm, đôi lúc em lại trần mình đi dưới cơn mưa thật to để từng hạt mưa quất rát vào mắt môi...người đứng trên phố nhìn em...em mặc kệ, những đôi tình nhân lao vút qua và nghĩ em_ một người bị thất tình? Bị hâm...em mặc kệ...bởi vì đi dưới những cơn mưa em thấy mình bình yên, thấy mình thanh thản...không suy nghĩ, không gợi nhớ...lúc ấy chỉ có em và mưa...
Em yêu mưa và em cũng ghét mưa...lắm! Em sợ nhất giữa đêm khuya nghe những tiếng mưa rơi trên hiên nhà...từng tiếng tí tách như rơi rớt vào tim em...những nỗi niềm lại giăng kín tâm tư em...những tiếng mưa ấy thường gợi lại cho em những kỷ niệm...đẹp nhưng nhiều xót xa...của một thời đã qua nhưng em chưa thể quên...bởi nó là một phần trong cuộc sống của em...như mưa là một phần của đất trời vậy...
Nhật Hạ Blog's


MƯA
ST: Huy Cận
Mưa giong buồn sợi xuống lơi lơi,
Lạnh của không gian thấm xuống người.
Rơi rớt về đây muôn hướng gió;
Lòng sầu vạn dặm gió mưa phơi.

Hiu hắt đày tôi giữa xứ hờ.
Ý buồn tự kể mộng bâng quơ
Tương tư thấp thoáng sau khe cửa,
Tuy chẳng mong ai cũng đợi chờ.

Tôi luồn tay nhỏ hứng không gian,
Với gió xa xôi lạnh lẽo ngàn.
Tôi để cho hòn theo với lá,
Xiêu xiêu cúi nhẹ trút buồn tràn.

Buồn hão nhưng lòng biết nguôi.
Buồn mưa không định, chỉ ngùi ngùi,
Lòng êm như chiếc thuyền trên bến
Nghe rét thu về hạ bớt mui...

NGƯỜI TÌNH MỘT ĐÊM...


Linh đổ người xuống chiếc ghế bành. Đôi giày cao gót nửa trượt khỏi gót, nữa vắt vẻo trên những đầu ngón chân. Chiếc túi xách chỉ treo hờ trên ngón tay và một quai rũ ra. Nước mắt lăn trên gương mặt bất động của cô. Linh 31 tuổi, vừa chấm dứt một mối quan hệ kéo dài suốt tám năm. Chiều hôm nay, anh đã dắt một cô gái xinh tươi đến trước mặt cô và mỉm cười giới thiệu: “Bạn gái anh! Anh và cô ấy đã quen nhau lâu rồi”.

Tám năm trời. Tám năm trời cả hai bên nhau, anh không hứa hẹn gì, chỉ thỉnh thỏang chăm sóc cô và “mè nheo” với cô khi lâm bệnh. Anh luôn tìm đến cô khi gặp khó khăn, khi cần một người an ủi. Có lúc, cô bóng gió về một cuộc hôn nhân. Anh trả lời: “Anh rất quý em nhưng không muốn bắt em chờ đợi, hiện anh chưa thể ổng định cuộc sống của mình thì không thể nói đến chuyện tình cảm”. Cô vẫn thầm nghĩ anh là người chín chắn, có trách nhiệm và âm thầm chờ đợi. Cô không tiếc khi san sẻ vật chất cho anh, những lúc anh yêu cầu. Rồi giờ đây, cũng vẫn còn bấp bênh sự nghiệp, anh hân hoan dẫn đến trước mặt cô một người con gái và cau mày khó chịu trước sự ngỡ ngàng của cô. Anh cộc lốc: “Chỉ tại em ngộ nhận, anh đã hứa hẹn gì đâu! Anh bảo em không chờ đợi nghĩa là không hề yêu em. Sao lại bắt anh nói thẳng ra điều đó”. Anh ngỏ ý rằng từ nay về sau, cả hai vẫn là những người bạn tốt. Thì ra, từ trước đến nay, mối quan hệ giữa hai người chỉ là chiếc khăn khô, vắt không nổi một giọt tình!

Khi môi đã mềm vì nước mắt, Linh cựa mình ngồi dậy, Cô cảm thấy cần phải nói với anh những gì mà khi đối diện nhau, cô đã không thể nào cất tiếng. Cô đã xóa tên anh trong điện thọai nhưng từng con số vẫn còn lưu trong trái tim cô. Những ngón tay Linh run run ấn phím…

Chuông đổ. Không đợi ngừơi bên kia đầu dây lên tiếng, giọng Linh rưng rưng:

- Không phải em trách anh, giận anh, nhưng em chỉ muốn nói một sự thật rằng em thấy mình bị tổn thương!

Linh bật khóc…



Cô không thể ngờ được rằng khi nói cùng anh những lời trách móc, cô lại rơi nứơc mắt thế kia. Một giọng nói xa lạ và ấm áp vang lên:

- Có người đã làm cô tổn thương ư?

Linh giật mình. Trong cơn xúc động, những ngón tay cô đã bấm nhầm số cuối.

- Xin lỗi…

- Cô có cần tôi làm gì cho cô không?

Linh im lặng. Giọng nói tha thiết quá. Bây giờ đã gần 11 giờ đêm. Người bên kia điện thọai hòan tòan xa lạ với cô. Linh định mở lời cám ơn và sau đó tắt máy, nhưng không hiểu sao cô vẫn chần chừ.

- Cô ổn không? Cô làm tôi lo quá.

- Anh với tôi là hai người xa lạ kia mà - Linh buột miệng.

- Pháp luật không quy định hai người xa lạ thì không được giúp đỡ nhau.

Linh phì cười và muốn trêu anh chàng xa lạ này:

- Nếu tôi bảo tôi muốn anh đến nhà tôi thì anh nghĩ sao?

- Cô đọc địa chỉ đi.

Vẻ chân thành sốt sắng trong giọng nói khiến Linh không dám đùa nữa.

- Tôi không dám làm phiền anh.

- Tôi không cảm thấy phiền. Nếu cô cảm thấy không tin tưởng tôi thì…

- Không… Tôi không có ý đó.

- Tôi nghe thấy giọng cô sũng nước. Tôi nghĩ rằng tôi có thể làm một điều gì đó giúp cô. Cuộc sống đã cho cô một nỗi đau, cũng sẽ cho cô một người để xoa dịu nỗi đau. Đơn giản thế thôi. Tất nhiên, tôi chỉ đến khi cô đồng ý.

Đơn giản thế thôi ư? Có thật là chỉ đơn giản thế thôi không? Linh không biết. Nhưng cô cảm thấy mình sẽ rất tiếc nuối nếu không gặp người đàn ông đặc biệt này. Và cô đọc thật chậm dòng địa chỉ… Cô nghe thấy tiếng bút chạy trên tờ giấy. Người đàn ông lên tiếng:

- Được rồi, tôi sẽ đi ngay, nhưng cô cố kiên nhẫn chờ tôi nhé.

Anh ấy cúp máy. Linh chìm vào một nỗi hoang mang. Hôm nay quả là một ngày đáng nhớ trong đời cô. Chấm dứt một tình cảm của chính mình trong vòng tám năm đằng đẵng và tình cờ biết một người đàn ông kỳ lạ. Tất cả như mơ. Hay đây lại là một chiêu lừa gạt nào đó? Kim đồng hồ dịch từng chút một. Ơ hay, mình chờ ai thế nhỉ? Mình tin vào lời hứa của một người đàn ông xa lạ ư? Hay nhỉ! Anh ta sẵn sàng bỏ ra hơn một tiếng đồng hồ để đến đây vì một người chưa từng quen biết ư? Rõ ràng đây chỉ là một lời đùa và mình chỉ mất thời gian một cách vô ích. Linh nghĩ thế và cô tắt đèn, định bụng sẽ leo lên giường ngủ. Giây phút này, mối bận tâm của cô không còn là anh và mối tình tha thiết gần mười năm trời mà là một người đàn ông cô chỉ mới biết qua giọng nói.

Có tiếng xe dừng trong ngõ vắng. Linh lật đật chạy ra khỏi giường ngủ, bật đèn lên và mở toang cửa sổ. Một người hàng xóm về khuya. Cô không trở vào nữa mà đứng yên ở đấy. Có thể đêm nay cô sẽ chẳng thể nào yên giấc…

Máy Linh rung. Một tin nhắn từ số máy của người đàn ông lạ. Anh ấy bảo cô cố gắng chờ, anh ấy nhất định sẽ tới, đừng sốt ruột. Vẫn chưa đến giờ hẹn nhưng một tiếng đã trôi qua. Người đàn ông này cảm thông với sự chờ đợi của cô. Sao cuộc đời lại cho cô gặp một người khác thường đến thế? Linh bỗng cảm thấy bình tâm và tin cậy người đàn ông này biết mấy. Thời gian lại trôi qua… Máy Linh lại rung. Giọng người đàn ông lạ vang lên:

- Tôi đang đứng trước cửa nhà cô.

Linh bước xuống và mở cửa.

Trước mặt cô, một người đàn ông còn trẻ, dáng người mảnh dẻ, gương mặt thanh tú, mái tóc bồng bềnh. Có thể anh kém cả tuổi cô.

- Chào cô, cô muốn đi đâu cho khuây khỏa không?

Linh không trả lời, chỉ mơ màng ngồi lên xe anh. Một cảm giác lâng lâng như đắm mình trong mộng phủ lấp cả người cô. Anh đưa cô đi trên những con đường rợp bóng cây xanh và dừng lại bên một dòng sông. Anh dựng xe cạnh bên, ngồi xuống, mặt hướng ra sông và nói:

- Tất cả rồi sẽ trôi đi như những dòng sông… Có thể có ai đó đã làm cô tổn thương ghê gớm, nhưng đó là một phần tất yếu của cuộc đời…

Linh ngồi xuống cạnh anh:

- Tôi cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến cảnh anh ấy mượn tiền tôi để vui chơi cùng bạn gái… Đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Sự thật có thể là thế, cũng có thể không là thế. Thật ra thì anh ấy cũng hoàn trả tôi tiền sau những lần mượn. Tôi đã không hoàn toàn vô tư khi giúp đỡ người khác, phải không?

- Tôi đến đây không phải để phán xét mà để nhìn cô bình yên. Con người không phải gỗ đá, cũng không phải thiên thần. Tôi có thể hiểu cảm giác của cô… Không dễ dàng vượt qua… Nhưng cứ đau khổ mãi vì điều này thì thật vô ích. Anh ấy đang sống cuộc đời vui tươi của anh ấy. Cô có đau khổ đến đâu thì anh ấy cũng chẳng đến bên cô và trao cho cô hạnh phúc. Tôi nói thì dễ nhưng làm…

- Tôi làm được!

Cả hai cùng im lặng. Hai người nhìn nhau, ánh mắt anh như những nụ hôn khẽ khàng đặt lên vết thương lòng của Linh.

Linh cất tiếng:

- Tôi sẽ không buồn nữa…

- Hãy xem là cô đang mơ. Ngày mai, chúng ta sẽ như chưa từng gặp trong đời. Tôi đến đây chỉ để nhìn thấy cô bình yên.

- Cuộc đời có những người kỳ lạ như anh sao? Chạy từ đầu này đến đầu kia của thành phố chỉ vì muốn giúp đỡ một người phụ nữ mình hòan toàn chưa quen biết?

- Tôi thì nghĩ rằng quay lưng với nỗi niềm của ai đó mới là điều kỳ lạ.

Linh đột ngột hôn lên trán anh một nụ hôn.

- Đã từng có ai đựơc anh giúp và hôn anh thế này chưa?

- Chưa!

Người đàn ông vẫn điềm tĩnh, không chút bối rối.

- Tôi hôn anh thay cho những người đã từng được anh giúp đỡ.

- Cám ơn cô, chưa từng có ai xúc động vì tôi đến thế, sự xúc động ấy cho thấy cô có một tâm hồn đẹp.

Người đàn ông lạ chở Linh về tận nhà. Có thể hỏi tên anh nhưng Linh không hỏi. Cô tin rằng anh là một giấc mộng đẹp của đời mình. Anh chúc cô ngủ ngon rồi mới phóng xe đi.

Giây phút ấy, Linh thấy như đôi cánh lộng lẫy của một vì thiên sứ đang đổ bóng vàng xuống ngôi nhà cô trước khi trở lại với thiên đường...

Blog Hot Boy (st)

Những sân ga cuộc đời: Rồi mai ai đi cùng ta…

Cuộc đời mỗi người như một cuộc hành trình của con tàu băng băng về phía trước. Biết bao giông bão, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ trong cuộc hành trình đi tìm lý tưởng sống của mình. Không ai dám chắc những sân ga mình đi qua để lại điều gì, nhưng chỉ biết mỗi lần tàu chạm ga là một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong đời! Ta đã, đang đi trên cuộc hành trình của mình, từ sân ga đầu tiên và chưa biết bao giờ chạm đến sân ga cuối cùng…

Và như thế ta tiếp tục đi, mỗi một lần tàu chuyển bánh là lại tiếp tục những vòng xoay đi vào ký ức, những sân ga tàu sẽ đi qua, những hành khách lên rồi xuống ở mỗi một sân ga định mệnh của cuộc đời... đi qua, và để lại nhiều cung bậc tình cảm khác nhau: Đau buồn, nuối tiếc, ray rứt, hạnh phúc vỡ òa... Những cung bậc của cảm xúc chờ đợi, hy vọng và chia ly. Trên sân ga, có người đến đón người thân trong nỗi nhớ mong, có người ghé lại chia tay người mình yêu nhất trên đời, có người lao về phía trước cho cuộc mưu sinh... Những hồi hộp mong chờ làm cho sân ga trở nên ồn ào náo nhiệt, hay trầm mặc nỗi buồn như chính cuộc sống của mỗi con người.

Read more...

Khi chia tay…đừng nên…

Yêu nhau ai cũng mong đến một ngày mai tốt đẹp hơn, nhưng cuộc sống vốn biến đổi không ngừng, mọi vật vẫn luôn vận động và con người cũng vậy…luôn thay đổi dù những thay đổi đó rất nhỏ đôi khi bạn và mọi người đều không nhận ra… Và cái gì đến nó sẽ tự đến, cái gì tự đi có níu kéo nó cũng sẽ ra đi nhưng khi đã yêu nhau và vì một lý do nào đó bạn không thể tiếp tục kéo dài mối quan hệ thì hãy nói một lý do thật rõ ràng, dứt khoát như bạn đã nói “anh yêu em” hay “em yêu anh”… đừng nên dùng những lý do chung chung biện minh…lý do thật sự mà bạn muốn chấm dứt mối quan hệ đó như:

Chúng ta không hợp nhau: Bạn nói không hợp nhau vậy tại sao lại đến với nhau? Bạn lại nói trong quá trình yêu nhau bạn phát hiện ra những điều đó. Vậy thì tình yêu của hai người ở đâu? Không kê lại sự chênh lệch đó… ???

Em (anh) không còn tình cảm dành cho anh (em) nữa hay những câu tương tự như thế: Bạn à, bạn có biết tình cảm không thể nói là hết hay còn mà là có hay không mà thôi! Trừ khi tình cảm đó đã bị tổn thương nên đã “chết”…thì còn chấp nhận. Bởi vì tình cảm không phải là một trái táo mà bạn có thể ăn….

Đây là những lý do vô cùng phi lý để chấm dứt…một mối quan hệ, vì vậy khi bạn muốn kết thúc thì hãy tìm một lý do thuyết phục hơn nhé. Đừng dùng những câu như thế để biện minh cho… mọi vấn đề thực sự xảy ra cho hai bạn.

Nhật Hạ Blog's

Hai Trái Tim, Hai Chuyện Tình

Stoneheart:
Những bóng nắng chiều nay thưa thớt quá.
Phố vắng người gom mãi nỗi cô đơn.
Hoàng hôn úa lá vàng xơ xác rớt.
Lặng tâm hồn cô lữ bước chơi vơi.
Đèn hiu hắt bên song ô cửa nhỏ.
Nhớ quê nhà hay nỗi nhớ người ta.
Dã quỳ úa cháy vàng thời gian tắt
Bóng ai về khuấy đảo mãi tim ta.
Ta đi nhé! em ơi, ta đi nhé.
Bước đi đi dừng ngoảnh mặt về sau.
Để mình ta lặng lẽ nghẹn cuối đầu.
Cho nước mắt xóa nhòe kỉ niệm cuối.
Ta đi nhé! em ơi, ta đi nhé.
Vỡ tim người...vỡ cả...trái tim ta.

http://my.opera.com/stoneheart/blog/show.dml/1924405
Nhật Hạ Blog's:
Hồn ơi, hồn hỡi hồn lang bạt nơi nào
Bốn phương tám hướng hay tận cùng giấc mơ
Lòng ta ơi, nghĩ gì thế?
Phút bâng khuâng viết vội dòng chữ
Trải lòng ra với trắc trở tâm tư
Cho cạn nỗi niềm ưu tư sầu cảm
Động lòng nhớ nhớ thương thương...

Read more...

DÙ SAO THÌ EM VẪN MÃI LÀ EM...

Thành phố tình yêu và nỗi nhớ!!!

Gởi cho yêu thương của em!!!

Ngày tháng trôi qua em như sau một giấc ngủ dài với những giấc mơ đẹp nhưng xót xa…nhưng em sẽ không buồn, không khổ đau và cũng sẽ không có một giọt nước mắt nào rơi rớt trên môi mềm…dù anh quay lại hay rời xa em. Với em tất cả như thế là quá đủ...có lẽ anh rất ngạc nhiên khi thấy em không khóc khi anh…cần một khoảng thời gian…em cũng rất ngạc nhiên khi thấy nước mắt mình không rơi…em đã từng nghĩ khi anh sẽ không còn ở bên em, em sẽ buồn, khổ đau nhưng giờ đây em không như thế…em vẫn là em, một người không bao giờ quá vui và cũng chưa bao giờ quá buồn…thật lạ phải không anh?

Những ngày đầu biết anh, và cảm nhận được tình cảm của mình dành cho anh, em đã phải “trốn chạy” nó và em biết anh cũng như em. Bởi vì giữa chúng ta có những khoảng cách quá lớn, nó không hẳn là khoảng cách về mối quan hệ của chúng ta mà còn là khoảng cách trong anh…trong trái tim của anh. Nên khi anh đến với em cùng với tình yêu, em vẫn ngỡ đó là giấc mơ…và đến tận bây giờ vẫn vậy.

Trước đây khi biết tình cảm của mình đã dành cho anh, em đã nguyện sẽ là người đứng bên lề cuộc sống của anh, vui với niềm vui của anh, hạnh phúc với hạnh phúc của anh…và rồi anh đã kéo em vào cuộc sống của anh. Anh mang đến cho em những yêu thương, những kỷ niệm…và em đã rất hạnh phúc với những ngày có anh bên cạnh. Đó là những tháng ngày em sẽ không bao giờ quên....

Nhưng nay tình cảm ấy không còn nguyên vẹn nữa…thì em sẽ trở về với vị trí ban đầu của em, và anh sẽ đi con đường của anh, em đi con đường của em hai chúng ta sẽ trở lại thành hai đường thẳng song song. Nếu chúng ta vẫn còn “nợ” nhau thì một ngày nào đó chúng ta sẽ lại phải quay về để trả xong “nợ” đó, còn như không thì cứ xem như chúng ta có “duyên” mà không “nợ” cùng nhau. Mỗi người sẽ tiếp tục đi trên còn đường của riêng mình và lúc ấy mỗi bước đi sẽ cẩn trọng hơn một chút.

Em đã từng nói với anh, chúng ta còn trẻ chúng ta vẫn còn nhiều sự chọn lựa cho bản thân, anh cũng vậy mà em cũng vậy nên nếu như anh không còn chọn em nữa thì cũng không sao cả vì dù sao trước đây anh đã đến với em bằng tình cảm thật của mình. Em biết rõ điều đó và cũng cảm nhận được tình cảm của anh dành cho mình.

Vì thế anh cũng đừng ăn năn, hối lỗi gì cả, chúng ta đã đến với nhau nhẹ nhàng như thế nào thì rời xa nhau cũng nhẹ nhàng và êm ái như thế.
Không phải em cho anh cơ hội mà là em cho chính mình thêm một cơ hội để nhìn lại tình cảm của mình…tình đến rồi tình đi là điều bình thường của cuộc sống. Dù anh có chọn đáp án nào cho tình cảm của chúng ta thì em cũng sẽ hạnh phúc với đáp án đó. Bởi vì có cái hạnh phúc gọi là chia tay…có thể em sẽ không thể là người mang hạnh phúc đó đến cho anh thì em đành nhờ người khác vậy.

Anh đến hay đi với em bây giờ cũng không quan trọng bởi vì…sao em cũng không rõ, nhưng em sẽ không cố níu kéo hay buồn, oán giận gì anh cả. Bởi vì em không phải là một người đi ăn mày tình yêu và hạnh phúc của người khác. Có thể sau này em sẽ rẽ sang một ngã khác nhưng rồi em cũng sẽ hạnh phúc dù rằng niềm hạnh phúc đó sẽ là của riêng em…

Hy vọng anh sẽ chọn đáp án đúng nhất với tình cảm của mình. Nhưng dù sao thì em vẫn chờ và mãi yêu anh.

Em...Nhật Hạ Blog's

Trong giấc mơ của anh có em không?

Trong giấc mơ của anh có em không?
ST: Nhật Hạ Blog's

Trong giấc mơ của anh có em không?
Đã hơn một lần em tự hỏi thế!
Và dặn lòng rằng: sẽ không đau
Nếu câu trả lời chẳng mang tên em
Bởi tình em không quá lớn
Anh bất chợt quên thôi mà
Và em sẽ giả vờ hờn dỗi
Cho tỏa nỗi niềm nhớ mong
Ai nhớ, ai mong chỉ mình em biết
Có quên được không một nỗi nhớ?
In sâu, hằn đậm vào tim ai?
Dù yêu nhau bao lâu, em vẫn nhủ
Tình đến vội, sẽ chóng phai tàn
Người đến rồi người cũng sẽ đi
Nhưng em vẫn yêu, vẫn tin
Ngày ấy sẽ đến
Bởi tình em không phai tàn năm tháng
Có hay không bóng em trong giấc mơ anh?
January 2010
S M T W T F S
December 2009February 2010
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30