Friday, 13. March 2009, 09:06:07
Cuộc sống quanh ta
Theo tin từ UBND Thành phố Huế, Festival nghề truyền thống Huế năm 2009 với chủ đề "Nghề truyền thống Huế - bản sắc và phát triển" sẽ được tổ chức từ ngày 12-14/6/2009.
Festival nghề truyền thống Huế 2009 sẽ tổ chức không gian trưng bày sản phẩm, thao diễn nghề, dạy nghề và nghệ nhân giao lưu với công chúng với các nghề như: gốm sứ, pháp lam, sơn mài... Ngoài ra, nhiều hoạt động sẽ được tổ chức gắn với kỷ niệm 110 năm xây dựng cầu Trường Tiền và chợ Đông Ba; Hội chợ triển lãm làng nghề Việt Nam; Hội thi sản phẩm thủ công... cùng tham gia với nhiều làng nghề, nghệ nhân trong cả nước và nhiều chương trình văn hóa nghệ thuật đặc sắc khác.
Trong thời gian tới, UBND TP Huế sẽ tập trung triển khai công tác tuyên truyền quảng bá về sự kiện này, đẩy mạnh công tác xã hội hóa khâu tổ chức Festival, tuyên truyền vận động xây dựng nếp sống văn minh thân thiện trên địa bàn, phối hợp với các ngành, đơn vị liên quan tổ chức thành công Festival Nghề truyền thống năm 2009 với tinh thần festival là một sự kiện văn hóa quan trọng nhằm đẩy mạnh việc tuyên truyền quảng bá văn hóa Huế, góp phần phát triển du lịch tỉnh Thừa Thiên Huế và hướng đến 1000 năm Thăng Long - Hà Nội.
Và công ty PHẦN MỀM GIẢI PHÁP CÔNG NGHỆ VIỆT được vinh dự là đại diện duy nhất được phép kêu gọi tài trợ từ các cá nhân, doanh nghiệp, đoàn thể cho Festival nghề truyền thống Huế 2009.
Và cũng rất vinh dự chủ nhân của blog này cũng là một trong những thành viên của BTC của 2 chương trình Lễ hội xích lô & Thế giới và ước mơ của chúng em trong chuỗi Festival nghề truyền thống năm 2009.
Sau đây là nội dung và ý nghĩa của chương trình,Read more...
Monday, 27. August 2007, 15:19:59
Cuộc sống quanh ta
Chuyến offline từ thiện của các blogger opera ở phía Nam đã thành công tốt đẹp. Đây là vài hình ảnh của chuyến đi, mình đã tổng hợp từ các blog:
Gia đình Cún Con Minh: http://www.my.opera.com/cun20%con20%minh
Nguyễn Nam Kha: http://my.opera.com/Emptydream
Phương Mai: http://www.my.opera.com/mainp
Thông tin trên báo Tuổi Trẻ OnlineRead more...
Tuesday, 21. August 2007, 16:14:34
Cuộc sống quanh ta

- Các phần quà định trao khoảng 120 phần - dự tính chi phí từ 2-3 tr VNĐ
- Trong buổi gặp gỡ Anh Chị Em trong opera vào ngày 20/8/2007 . Thảo luận và trao đổi thì hiện vật luôn là cái cần thiết nhất cho các em .
Trong cuộc đời của mỗi người ai cũng biết mình được sinh ra từ cha mẹ và thật hạnh phúc cho chúng ta những người có thể biết được cha mẹ mình là ai và có được sự ấm áp của mái ấm gia đình, dù bạn là học sinh, sinh viên, một CBCNVC , kỹ sư...thì bạn cũng đang sống trong vòng tay của những người thân. Vì vậy dù là ai thì bạn hãy ngừng lại một phút để suy nghĩ và cảm nhận rằng bạn hạnh phúc hơn rất nhiều những người khác, những em nhỏ… đang phải sống trong các làng, các mái ấm và cả những người là nạn nhân của chất độc da cam _ những mảnh đời không trọn vẹn. Và bạn hãy cùng tôi thắp cho họ một niềm tin, mọi người vẫn đang quan tâm đến họ với những thứ vật dụng như sách, báo, truyện, tập vở, quần áo…những thứ chúng ta không còn dùng nữa…để cho họ có thêm một chút ấm áp của tình người. Dù cuộc sống với chúng ta không phải lúc nào cũng êm đềm nhưng với tinh thần “lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát” của người Việt Nam nói riêng và của cộng đồng thế giới nói chung, chúng ta hãy góp tiểu thành đại cùng nhau làm vơi đi nỗi đau của những mảnh đời ấy. Các bạn hãy liên hệ với mình qua email: nhathasin@yahoo.com, hoặc emvanmailaem@gmail.com. Nhật Hạ (Minh Tú) sẽ liên lạc với các bạn để đến nhà các bạn quyên góp nhé!.
Hãy chung tay thắp sáng niềm tin bạn nhé!
Thông tin chi tiết các bạn xem tại Lemon - http://my.opera.com/chanhpc
Saturday, 4. August 2007, 15:45:44
Cuộc sống quanh ta
Cà phê
Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Sài Gòn: Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá \... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có 1 ấm trà to tướng \... chan vào cafe uống \???? hết lại có thêm (kô cần xin)
Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc
Ăn trưa
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền
Read more...
Thursday, 12. July 2007, 15:36:53
Cuộc sống quanh ta
Món quà cưới bất ngờ
Đó là một cú nện như trời giáng vào đầu mà cô dâu Teresa Brown đã tặng cho chú rể. Trong lúc khách khứa đang vui vẻ ăn uống tại một phòng tiệc khách sạn ở Scotland thì chú rể Mark Allerton và cô dâu Brown lặng lẽ chuồn vào phòng ngủ đã thuê sẵn để... cãi nhau vì không thể đợi lâu hơn được nữa. Chú rể đã "âu yếm" trao cho người bạn đời một nắm đấm và cô dâu hiền dịu không chịu thua, cúi xuống cởi đôi giày cao gót nhọn hoắt ra mà nện vào giữa đầu phu quân của mình. Đến đây, Allerton, với một cái đầu đầy máu me, hoảng sợ chạy xuống quầy tiếp tân cầu cứu. Thế là trong 2 ngày "trăng mật" sau đó, cô dâu được ưu ái nghỉ ngơi miễn phí trong... phòng giam. Đó là chưa kể đến khoản tiền phạt và bồi thường trị giá 1.655 USD mà Brown phải đóng vì đập phá đồ đạc trong khách sạn. Thế nhưng kết thúc của cuộc hôn nhân này vẫn có hậu: 2 người tiếp tục quyết định sống chung với nhau sau cái đám cưới khó quên này!
Nguồn Thanh Niên
Sunday, 24. June 2007, 15:14:06
Cuộc sống quanh ta
Vội vã mang hộp cháo đi ngõ sau vào khu tim mạch A Bệnh viện 115, tôi nghe tiếng gọi: “Cô ơi, cô...” của em. Em là cô bé bán vé số mỗi chiều vẫn đứng bán ở dãy nhà đối diện, nhìn tôi đi dạy về trong bộ áo dài với ánh mắt sáng rực, tôi không biết tại sao.
Hôm nay em mặc chiếc quần tây, áo sơmi ngắn tay. Em chạy đến bên tôi, giọng Hải Phòng nhỏ nhẹ: “Hay quá gặp cô ở đây. Cô có thể chỉ con biết bệnh nhân nào nghèo cần giúp đỡ không?” Em ngại ngùng cho tôi biết tuần trước, em “ôm” hai vé ế, trúng được 10 triệu. Em muốn biếu 500.000 đồng cho bệnh nhân nào khó khăn nhất.
Đi cùng em vào khu tim mạch, tôi biết em tên Vân, sinh viên sư phạm. Nghỉ hè, em vào Sài Gòn bán vé số. Tôi hỏi em sao không thi vào bách khoa hay kinh tế mà học sư phạm toán. Em nói em rất thích nghề giáo. Giờ tôi mới hiểu ánh mắt em nhìn tôi mỗi chiều. Tôi kể em nghe một bệnh nhân tên Sáu, giáo viên tiểu học, quê ở Cà Mau, đang cần thêm 30 triệu để mổ tim.
Khi nghe tôi có ý định chụp ảnh chị gửi cho báo để chị được giúp đỡ, chị lắc đầu: “Để độc giả giúp những người khổ hơn. Tôi bán mấy công đất mẹ chồng cho trước đây để mổ, chị em cho mỗi người một ít, tôi chưa đến nỗi phải bế tắc. Hai thằng con đã lớn, có gia đình, nghề nghiệp, tôi có mệnh hệ nào cũng không sao”.
Tôi giới thiệu hai người với nhau. Vân móc xấp bạc 50.000đ giúi vào tay chị. Chị đẩy ra: “Thôi cháu, cháu cũng nghèo, sinh viên chưa làm ra tiền. Có chút tiền may mắn để dành sang năm học hành”. Vân cố nói, chị Sáu cố từ chối. Cuối cùng Vân bật khóc: “Cô à, trước đây mẹ con cháu đi Hà Nội chơi, mẹ cháu đột nhiên bị xuất huyết ruột, phải mổ. May nhờ một người không quen biết tốt bụng giúp đỡ, mẹ cháu mới sống đến hôm nay. Lúc đó cháu tự hứa bất cứ khi nào có tiền, cháu sẽ đến bệnh viện và giúp bất cứ ai nghèo khổ. Số tiền này không đủ cho cô mổ tim nhưng xin cô nhận để cháu thực hiện lời hứa với mình”. Chị Sáu bật khóc. Và cứ thế, ba chúng tôi - ba con người khác nhau giọng nói - cùng nhìn nhau khóc ngon lành...
Khuya nay, Vân lên tàu về quê. Em cho các em đồng hương ít trăm, còn lại mang về cho gia đình mua cặp bò. Đưa em ra bệnh viện, tôi mới thấy chồng chị Sáu đứng bên hành lang, mắt đỏ hoe, nhìn chúng tôi cười...
Nhà tôi cạnh ga Sài Gòn, có bao giờ tôi thèm để ý tiếng còi tàu, vậy mà khuya hôm đó tôi lắng nghe tiếng còi xa dần, đưa cô bé đồng nghiệp tương lai về quê. Tôi tin em sẽ thành một cô giáo giỏi. Em đến với sư phạm không vì hoàn cảnh mà bằng cả trái tim - trái tim đầy nhân ái của một con người biết trọng lời hứa, dù chỉ với riêng mình.
NGUYỄN NGỌC HÀ (Tặng V., Đại học Sư phạm Hà Nội)
Nguồn: Tuổi Trẻ
Saturday, 26. May 2007, 15:29:53
Cuộc sống quanh ta
(Ảnh: aura.zaadz.com)
Trang (19 tuổi) khóc ướt vai tôi. Cô em gái bé bỏng tìm đến người chị tâm giao hy vọng một sự giải thoát. Nhìn em xanh xao và sợ sệt, tôi bối rối không cầm được nước mắt. Câu chuyện của em với tôi là một cú sốc đau lòng.
Là chị họ, tôi biết Trang không phải là kiểu học sinh đua đòi, chơi bời. Trước Tết vừa rồi, khi em hồ hởi khoe kế hoạch đi chơi xa cùng bạn bè, tôi đã giúp em thuyết phục bố mẹ và dặn dò nhiều điều.
Tham gia chuyến đi đó có bốn người trong nhóm của Trang và anh chàng lớn tuổi rất đẹp trai mà em mới quen mấy tháng nay.
Sau một ngày leo núi mệt nhoài, cả nhóm nghỉ đêm tại nhà nghỉ. Không để phí thời gian picnic, mọi người bàn nhau uống rượu, hát hò... thả phanh.
Trang miễn cưỡng nhận lời uống rượu rồi em say bí tỉ. Không nhận thức được điều gì đang xảy ra, Trang chỉ mơ hồ nhớ là tàn cuộc, em được người bạn trai ấy dìu về phòng nghỉ. Và chuyện đã xảy ra…
Mọi chuyện không đủ rõ ràng, ấn tượng để Trang nhớ và nỗi buồn cũng rất mông lung. Chỉ biết vừa mất cái gì đó lớn lắm, khi nhận ra thân thể rã rời...
Về Hà Nội, em trốn chạy. Nhưng anh ta vẫn liên lạc và tìm gặp em. Nửa sợ sệt, nửa tò mò, sự non nớt của em cuối cùng đã bị chàng trai từng trải đánh gục và đã nhiều lần quan hệ giường chiếu với anh ta.
Không tự điều khiển được mình, từ đó, em dấn sâu vào tình yêu quá giới hạn với người con trai ấy. Người bạn trai chẳng bao giờ giúp em bảo vệ mình, Trang hoang mang.
Mỗi lần dò hỏi mẹ, em chỉ nhận được ánh mắt dò xét và câu nói: “Con chưa đến lúc để biết. Hay là…”. Nghe mẹ chất vấn ngược thế Trang chỉ biết cúi đầu và chạy mất. Bế tắc, cô bé tự tìm đến nhà thuốc hỏi mua thuốc tránh trai, bao cao su để tránh hậu quả...
Người chủ quán nhìn em giọng lạnh lùng: “Bao nhiêu tuổi rồi mà hư sớm thế?”. Xấu hổ, em buông xuôi. Đó là lần đầu tiên em đến nhà thuốc và lần thứ hai bị cật vấn về chuyện đó (trước đó là mẹ).
Sáng nay, sang nhà tìm em, tôi đã có một linh cảm lạ. Cả nhà đi vắng, tìm khắp nơi mà không thấy Trang, phòng riêng khóa chặt, tôi đạp cửa. Trang đang chơi vơi, sợi dây thừng gần thít chặt cổ em. Hoảng sợ, tôi cắt phăng dây, em vùng vẫy, vật lộn mãi mới giúp cô bé bình tĩnh được.
Hôm qua, khi bắt gặp bạn trai lo âu, thờ ơ và hoảng loạn, Trang vặn hỏi. Đáp lại sự chân thành của em là giọng cười khẩy đau đớn, bất cần:
- Tôi mắc bệnh rồi, có lẽ là em cũng thế… Cả hai chúng mình chuẩn bị đi thôi!
Tất cả dưới chân em sụp đổ: “Trước sau gì em cũng chết, tìm đến cái chết này sẽ đỡ tủi nhục hơn...”. Nhìn em, tôi xót xa. Em đã sa ngã vì thiếu hiểu biết hay vì thiếu sự cảm thông của người lớn? Sao em không nói với tôi ngay từ lần đầu tiên ấy?
Ngày mai, tôi sẽ giúp em thú nhận tất cả với bố mẹ mình. Việc đầu tiên là phải giúp em đối diện với sự thật về căn bệnh, dù có thể sẽ phũ phàng… Nhưng, liệu tất cả có là quá muộn?
Chia tay em có câu hỏi như đóng đinh vào đầu: Ai đã giết em tôi?Thủy Nga
(Theo lời kể của chuyên gia tư vấn SKSS)
Tiền Phong
Thursday, 3. May 2007, 09:52:49
Cuộc sống quanh ta
Bạn đã có chưa, kế hoạch 6 chữ S?
(Sức trẻ VN) -- Có đôi khi tỉnh dậy bạn thấy chân tay uể oải, đầu óc mụ mẫm khác thường. Ngày mới vô cùng rộn rã nhưng dường như bạn vẫn chưa sẵn sàng để khởi động. Có một điều bạn chắc chắn đã bỏ qua...
Đó là kế hoạch 6 chữ S. Mỗi chữ S đại diện cho một từ tiếng Anh thể hiện 6 bước cơ bản trong chiến lược refresh sức khỏe của bạn cả về mặt thể chất và trí tuệ.
Đây là một xu hướng mới trong các dự án chăm sóc sức khỏe cá nhân năm 2007. Và nếu bạn vẫn chưa có kế hoạch 6 chữ S, còn chần chờ gì mà không khám phá để luôn cảm thấy tràn đầy sinh lực cho ngày mới năng động?
Read more...
Showing posts 1 -
8 of 15.