Skip navigation.

Gởi gió cho mây ngàn bay.

Yêu thêm lần nữa...hay thêm một lần nữa dại khờ...???

Posts tagged with "Truyện đọc..."

Hai người đàn bà trên chuyến tàu NA1

Cuộc đời con người như một chuyến tàu, cứ mải mê, mải mê trong những hành trình của chính mình. Một ngày nào đó chợt nhận ra sự cô đơn ở phía cuối những con đường…

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”. Giọng điện thoại viên nhẹ nhàng nhưng lòng Thục trĩu nặng. Nếu anh mở điện thoại là hàng trăm cuộc gọi nhỡ, mà cũng có thể hàng nghìn rồi, Thục thầm nghĩ.

Sân ga về đêm, gió lạnh lùa trên từng nẻo đường. Thục ngồi co ro ở ghế chờ. Một người đàn bà, khẽ quay mình trên ghế, tay xoa xoa cái bụng đã vượt mặt. Khuôn mặt khẽ nhăn lại, người đàn ông bên cạnh có thể là em trai, anh họ mà cũng có thể là chồng, nghẹo đầu sang một bên ngủ ngon lành. Dù sao, chị ấy sắp vượt cạn cũng có một người đàn ông bên cạnh. Còn mình, Thục cười chua xót, mình thế nào đây?

Mình đi đâu? Cửa nhà ga mở, hành khách chen nhau ra tìm tàu của mình. Trên tay Thục là mẩu giấy nhỏ đã nhàu nát ghi vội vã địa chỉ của anh, tên một thị trấn chưa bao giờ Thục nghe. Thục vuốt mảnh giấy một cách vô thức, tưởng tượng một cậu bé tên Thao gồng mình với gánh nước dọc theo những đường ray giữa trưa hè. Tiếng từ loa phát thanh vang lên, tàu sắp chạy, Thục vẫn đứng lặng phía dưới cửa tàu. Đi hay không? Một vài hành khách đã tìm thấy chỗ ngồi của mình, qua cửa sổ, nhìn Thục với ánh mắt tò mò.

Thục quay gót, định thả lỏng những ngón tay cho gió cuốn chiếc vé đi. Bỗng “sầm”, cô ngã ra phía sau, choáng váng. Khi định hình lại, Thục bất giác sờ tay lên bụng kêu lên khe khẽ “vẫn bình an”, Thục thở phào nhẹ nhõm.

- Xin lỗi, cho tôi xin lỗi - một anh chàng tay quờ quạng tìm kính miệng rối rít.

Vẫn chưa biết mình va phải ai mà đã xin lỗi, Thục thấy buồn cười. Anh ta nhặt vali cho Thục, thấy cái vé tàu rơi dưới đất

- Ơ, chị cũng ở toa 7 à, ghế 34, tôi ở ghế 37 này. Thế để tôi xách giúp chị nhé

- Thôi, tôi tự xách được - Thục từ chối, cô đã định không lên chuyến tàu này

- Cứ để tôi, xem như xin lỗi chị, tính tôi vốn hậu đậu thế mà

Anh ta ngồi đối diện Thục trong toa ghế ngồi. Số tiền cuối cùng của Thục chỉ đủ mua một cái vé ghế ngồi. Hình như anh ta cũng là sinh viên, tàu vừa chạy được một lúc anh đã làm quen hết với những người xung quanh. Bên cạnh Thục là một người đàn bà, mặc chiếc áo tím khá sang trọng. Chị ta quay sang anh sinh viên: “Tôi đưa tiền cho một thằng bé cũng có quen biết bảo nó mua cho cái vé giường nằm thế mà nó mua cho cái vé ở toa này đây. Đúng là thời buổi bây giờ chẳng tin được đứa nào, chỗ tồi thế này đêm làm sao ngủ”.
Ảnh minh họa: Catallonia

Đoàn tàu chạy trong đêm tối…

Thục quay mặt ra cửa sổ, bỏ mặc những lời than phiền của người đàn bà xa lạ ấy. Đầu tháng, vầng trăng khuyết mỏng manh ngoài ô cửa cong lên như đôi môi người thiếu nữ dỗi hờn người yêu. Tàu vượt qua thành phố đi đến một vùng quê. Những ngôi nhà bé nhỏ, lờ mờ những vùng sáng nối tiếp những vùng tối. Thục nhìn về phía bầu trời mong tìm kiếm một chút ánh sáng của những ngôi sao dù chỉ là lay lắt. Ở góc trời xa, một ngôi sao xanh lấp lánh. Hồi bé Thục nghe cha kể khi những ngôi sao nhấp nháy là chúng đang nói chuyện với nhau. Và hằng đêm khi chờ cha ngoài ngõ, Thục tự tưởng tượng câu chuyện về những ngôi sao để xua đi nỗi sợ bóng tối. Có hôm Thục ngủ mê trên đống rơm ngoài ngõ, cha về tự bao giờ không biết.

Read more...

TÌNH YÊU CỦA MỘT CON ĐĨ

"Số tiền anh trả cho em... không đủ... không đủ... cho một tình yêu...
Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn.... "


Lời tuyệt mệnh của một tình yêu bị ruồng bỏ - Một câu chuyện chân thực và xúc động về một kiếp người con gái. Đã lâu rồi mới lại đọc một câu chuyện " sắc " và cảm động như thế này . Xin được post chia sẻ cùng mọi người.

Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình.... Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước.... Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó....

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.

Nó coi đó là 1 nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng...

Lý do...của nó lại là...

Gia đình nó có "truyền thống" như vậy!

Read more...

GIẤC MƠ ....


Về đến nhà…Mộng vội chạy nhanh vào phòng đóng chặt cửa…và khóc…Cô khóc không hẳn là vì V., cũng không hẳn là buồn, cũng không vì khổ đau…cô chỉ khóc vì không thể cười được nữa. Cô không biết tại sao một người lúc nào cũng cứng rắn, nguyên tắc như cô lại trở nên như thế trước anh…cô chẳng bao giờ khóc hay than van với người khác…vậy mà đứng trước anh cô lại trở nên mềm yếu như thế…
Mộng với V. đã quen nhau gần 5 tháng…nhưng lời yêu chưa khô nơi môi mềm thì tình lại ly tan…lỗi không hẳn nơi anh, cũng chưa phải là do cô…Dù sao, trước đây cô yêu anh cô cũng đã biết chắc chắn là có ngày này…nhưng cô vẫn như con thiêu thân bay vào ánh đèn dù biết là sẽ chết…
Tối nay, cô vừa gặp lại anh…cả hai im lặng một lúc lâu…cô lại thì thầm hỏi thăm anh...cô nhìn anh...còn anh cũng chỉ lặng im...
Như để giải tỏa sự khó chịu cô lại trêu anh và cả hai cùng cười...cô vui...nhưng nước mắt lăn dài...
Anh nói với cô nhiều lắm, cô cũng thì thầm nhiều lắm...anh vẫn quan tâm cô, cô vẫn quan tâm anh thế nhưng...
Mộng đã hứa với lòng sẽ khóc lần này ...một lần này nữa thôi...
Cô mỉm cười và bước ra khỏi phòng...
Cô vừa trải qua một giấc mơ......

Nhật Hạ Blog's

NGƯỜI TÌNH MỘT ĐÊM...


Linh đổ người xuống chiếc ghế bành. Đôi giày cao gót nửa trượt khỏi gót, nữa vắt vẻo trên những đầu ngón chân. Chiếc túi xách chỉ treo hờ trên ngón tay và một quai rũ ra. Nước mắt lăn trên gương mặt bất động của cô. Linh 31 tuổi, vừa chấm dứt một mối quan hệ kéo dài suốt tám năm. Chiều hôm nay, anh đã dắt một cô gái xinh tươi đến trước mặt cô và mỉm cười giới thiệu: “Bạn gái anh! Anh và cô ấy đã quen nhau lâu rồi”.

Tám năm trời. Tám năm trời cả hai bên nhau, anh không hứa hẹn gì, chỉ thỉnh thỏang chăm sóc cô và “mè nheo” với cô khi lâm bệnh. Anh luôn tìm đến cô khi gặp khó khăn, khi cần một người an ủi. Có lúc, cô bóng gió về một cuộc hôn nhân. Anh trả lời: “Anh rất quý em nhưng không muốn bắt em chờ đợi, hiện anh chưa thể ổng định cuộc sống của mình thì không thể nói đến chuyện tình cảm”. Cô vẫn thầm nghĩ anh là người chín chắn, có trách nhiệm và âm thầm chờ đợi. Cô không tiếc khi san sẻ vật chất cho anh, những lúc anh yêu cầu. Rồi giờ đây, cũng vẫn còn bấp bênh sự nghiệp, anh hân hoan dẫn đến trước mặt cô một người con gái và cau mày khó chịu trước sự ngỡ ngàng của cô. Anh cộc lốc: “Chỉ tại em ngộ nhận, anh đã hứa hẹn gì đâu! Anh bảo em không chờ đợi nghĩa là không hề yêu em. Sao lại bắt anh nói thẳng ra điều đó”. Anh ngỏ ý rằng từ nay về sau, cả hai vẫn là những người bạn tốt. Thì ra, từ trước đến nay, mối quan hệ giữa hai người chỉ là chiếc khăn khô, vắt không nổi một giọt tình!

Khi môi đã mềm vì nước mắt, Linh cựa mình ngồi dậy, Cô cảm thấy cần phải nói với anh những gì mà khi đối diện nhau, cô đã không thể nào cất tiếng. Cô đã xóa tên anh trong điện thọai nhưng từng con số vẫn còn lưu trong trái tim cô. Những ngón tay Linh run run ấn phím…

Chuông đổ. Không đợi ngừơi bên kia đầu dây lên tiếng, giọng Linh rưng rưng:

- Không phải em trách anh, giận anh, nhưng em chỉ muốn nói một sự thật rằng em thấy mình bị tổn thương!

Linh bật khóc…



Cô không thể ngờ được rằng khi nói cùng anh những lời trách móc, cô lại rơi nứơc mắt thế kia. Một giọng nói xa lạ và ấm áp vang lên:

- Có người đã làm cô tổn thương ư?

Linh giật mình. Trong cơn xúc động, những ngón tay cô đã bấm nhầm số cuối.

- Xin lỗi…

- Cô có cần tôi làm gì cho cô không?

Linh im lặng. Giọng nói tha thiết quá. Bây giờ đã gần 11 giờ đêm. Người bên kia điện thọai hòan tòan xa lạ với cô. Linh định mở lời cám ơn và sau đó tắt máy, nhưng không hiểu sao cô vẫn chần chừ.

- Cô ổn không? Cô làm tôi lo quá.

- Anh với tôi là hai người xa lạ kia mà - Linh buột miệng.

- Pháp luật không quy định hai người xa lạ thì không được giúp đỡ nhau.

Linh phì cười và muốn trêu anh chàng xa lạ này:

- Nếu tôi bảo tôi muốn anh đến nhà tôi thì anh nghĩ sao?

- Cô đọc địa chỉ đi.

Vẻ chân thành sốt sắng trong giọng nói khiến Linh không dám đùa nữa.

- Tôi không dám làm phiền anh.

- Tôi không cảm thấy phiền. Nếu cô cảm thấy không tin tưởng tôi thì…

- Không… Tôi không có ý đó.

- Tôi nghe thấy giọng cô sũng nước. Tôi nghĩ rằng tôi có thể làm một điều gì đó giúp cô. Cuộc sống đã cho cô một nỗi đau, cũng sẽ cho cô một người để xoa dịu nỗi đau. Đơn giản thế thôi. Tất nhiên, tôi chỉ đến khi cô đồng ý.

Đơn giản thế thôi ư? Có thật là chỉ đơn giản thế thôi không? Linh không biết. Nhưng cô cảm thấy mình sẽ rất tiếc nuối nếu không gặp người đàn ông đặc biệt này. Và cô đọc thật chậm dòng địa chỉ… Cô nghe thấy tiếng bút chạy trên tờ giấy. Người đàn ông lên tiếng:

- Được rồi, tôi sẽ đi ngay, nhưng cô cố kiên nhẫn chờ tôi nhé.

Anh ấy cúp máy. Linh chìm vào một nỗi hoang mang. Hôm nay quả là một ngày đáng nhớ trong đời cô. Chấm dứt một tình cảm của chính mình trong vòng tám năm đằng đẵng và tình cờ biết một người đàn ông kỳ lạ. Tất cả như mơ. Hay đây lại là một chiêu lừa gạt nào đó? Kim đồng hồ dịch từng chút một. Ơ hay, mình chờ ai thế nhỉ? Mình tin vào lời hứa của một người đàn ông xa lạ ư? Hay nhỉ! Anh ta sẵn sàng bỏ ra hơn một tiếng đồng hồ để đến đây vì một người chưa từng quen biết ư? Rõ ràng đây chỉ là một lời đùa và mình chỉ mất thời gian một cách vô ích. Linh nghĩ thế và cô tắt đèn, định bụng sẽ leo lên giường ngủ. Giây phút này, mối bận tâm của cô không còn là anh và mối tình tha thiết gần mười năm trời mà là một người đàn ông cô chỉ mới biết qua giọng nói.

Có tiếng xe dừng trong ngõ vắng. Linh lật đật chạy ra khỏi giường ngủ, bật đèn lên và mở toang cửa sổ. Một người hàng xóm về khuya. Cô không trở vào nữa mà đứng yên ở đấy. Có thể đêm nay cô sẽ chẳng thể nào yên giấc…

Máy Linh rung. Một tin nhắn từ số máy của người đàn ông lạ. Anh ấy bảo cô cố gắng chờ, anh ấy nhất định sẽ tới, đừng sốt ruột. Vẫn chưa đến giờ hẹn nhưng một tiếng đã trôi qua. Người đàn ông này cảm thông với sự chờ đợi của cô. Sao cuộc đời lại cho cô gặp một người khác thường đến thế? Linh bỗng cảm thấy bình tâm và tin cậy người đàn ông này biết mấy. Thời gian lại trôi qua… Máy Linh lại rung. Giọng người đàn ông lạ vang lên:

- Tôi đang đứng trước cửa nhà cô.

Linh bước xuống và mở cửa.

Trước mặt cô, một người đàn ông còn trẻ, dáng người mảnh dẻ, gương mặt thanh tú, mái tóc bồng bềnh. Có thể anh kém cả tuổi cô.

- Chào cô, cô muốn đi đâu cho khuây khỏa không?

Linh không trả lời, chỉ mơ màng ngồi lên xe anh. Một cảm giác lâng lâng như đắm mình trong mộng phủ lấp cả người cô. Anh đưa cô đi trên những con đường rợp bóng cây xanh và dừng lại bên một dòng sông. Anh dựng xe cạnh bên, ngồi xuống, mặt hướng ra sông và nói:

- Tất cả rồi sẽ trôi đi như những dòng sông… Có thể có ai đó đã làm cô tổn thương ghê gớm, nhưng đó là một phần tất yếu của cuộc đời…

Linh ngồi xuống cạnh anh:

- Tôi cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến cảnh anh ấy mượn tiền tôi để vui chơi cùng bạn gái… Đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Sự thật có thể là thế, cũng có thể không là thế. Thật ra thì anh ấy cũng hoàn trả tôi tiền sau những lần mượn. Tôi đã không hoàn toàn vô tư khi giúp đỡ người khác, phải không?

- Tôi đến đây không phải để phán xét mà để nhìn cô bình yên. Con người không phải gỗ đá, cũng không phải thiên thần. Tôi có thể hiểu cảm giác của cô… Không dễ dàng vượt qua… Nhưng cứ đau khổ mãi vì điều này thì thật vô ích. Anh ấy đang sống cuộc đời vui tươi của anh ấy. Cô có đau khổ đến đâu thì anh ấy cũng chẳng đến bên cô và trao cho cô hạnh phúc. Tôi nói thì dễ nhưng làm…

- Tôi làm được!

Cả hai cùng im lặng. Hai người nhìn nhau, ánh mắt anh như những nụ hôn khẽ khàng đặt lên vết thương lòng của Linh.

Linh cất tiếng:

- Tôi sẽ không buồn nữa…

- Hãy xem là cô đang mơ. Ngày mai, chúng ta sẽ như chưa từng gặp trong đời. Tôi đến đây chỉ để nhìn thấy cô bình yên.

- Cuộc đời có những người kỳ lạ như anh sao? Chạy từ đầu này đến đầu kia của thành phố chỉ vì muốn giúp đỡ một người phụ nữ mình hòan toàn chưa quen biết?

- Tôi thì nghĩ rằng quay lưng với nỗi niềm của ai đó mới là điều kỳ lạ.

Linh đột ngột hôn lên trán anh một nụ hôn.

- Đã từng có ai đựơc anh giúp và hôn anh thế này chưa?

- Chưa!

Người đàn ông vẫn điềm tĩnh, không chút bối rối.

- Tôi hôn anh thay cho những người đã từng được anh giúp đỡ.

- Cám ơn cô, chưa từng có ai xúc động vì tôi đến thế, sự xúc động ấy cho thấy cô có một tâm hồn đẹp.

Người đàn ông lạ chở Linh về tận nhà. Có thể hỏi tên anh nhưng Linh không hỏi. Cô tin rằng anh là một giấc mộng đẹp của đời mình. Anh chúc cô ngủ ngon rồi mới phóng xe đi.

Giây phút ấy, Linh thấy như đôi cánh lộng lẫy của một vì thiên sứ đang đổ bóng vàng xuống ngôi nhà cô trước khi trở lại với thiên đường...

Blog Hot Boy (st)

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ: chương 12- chương 14


Chương Mười Hai:

Hạ Âu có vẻ như sống không đến nỗi nào, béo lên một chút so với ngày trước, nhưng rất thon thả.

Cô ấy cười với tôi và nói - "Hi!"

Tôi vẫn trong cơn kinh ngạc vui mừng trong giây phút gặp gỡ, không kịp phản ứng.

"- Hi! Xin chào! Cô là bạn của Bân Bân à? Tôi tên là Tiểu Mãn!" - Tiểu Mãn rất tự nhiên, chào hỏi trước. Khuỷu tay huých tôi - "Người ta chào anh kìa, ngốc!"

Tôi định thần, vội đáp lại, chắc hẳn lúc đó trông tôi rất thảm hại. Về nhà, Tiểu Mãn có nhận xét, trông tôi lúc đó như một anh nông dân quê mùa phải đứng trước mặt người quyền cao chức trọng.

"- Hi, Hạ Âu." - Rồi chẳng còn biết nói gì, chỉ nhìn Hạ Âu chằm chằm, cũng quên không buông tay cô bạn gái Tiểu Mãn ra.

Phút giây gặp gỡ quá đột ngột, cũng chả nói được cái gì, Hạ Âu bảo, cô có việc phải đi, thậm chí không để lại số điện thoại cũng không nói xem giờ đây cô sống ra sao.

Xem sắc mặt tươi sáng của Hạ Âu, có thể nghĩ chí ít, người đàn ông (những người đàn ông) của cô ấy đã không tệ bạc với cô.

Tôi nhìn theo Hạ Âu cho đến góc khuất. Mươi giây sau, một chiếc Audi chạy lướt qua tôi, ngồi bên cạnh người lái là một phụ nữ áo hai dây màu đỏ, tôi không kịp nhìn mặt. Xe đã lướt đi rồi.

"- Ôi trời, bạn anh có vẻ hoành tráng quá nhỉ, giới thiệu cho em làm quen với!" - Tiểu Mãn thật thà nói.

"- Cô ta chỉ là một con đĩ!" - Tôi đáp.

Tiễu Mãn chép miệng tiếc rẻ một cách bộc tuệch, rồi chỉ ba phút sau, cô quên béng chuyện này.

Cô kéo tay tôi dạo khắp phố. Nhưng trái tim tôi không còn ở trong ngực tôi nữa, tôi đi bên cô, không buồn tỏ ra chán nản mệt mỏi để cô ngưng công cuộc shopping. Trong tâm trí tôi chỉ còn lại một mình Hạ Âu.

Hạ Âu giờ đang ngồi trong chiếc xe của thằng đàn ông bao cô, hoặc có thể đang ngồi trong lòng gã. Cô ngồi chỗ nào thì cũng có liên quan gì đến tôi đâu, thế nhưng vì sao trái tim tôi đau đến thế này?

Tôi vẫn nghĩ Hạ Âu đã rời bỏ thành phố này, nên ban nãy, khi gặp mặt tôi suýt ngất. Tôi từ trong sâu thẳm bản năng tôi, chỉ muốn đi theo bao bọc cô yêu thương cô, như một trách nhiệm từ ngay trong những mạch máu đang chảy trong tôi, nhưng cô đã đi mà không nói năng gì.

Thậm chí kiêu căng lướt qua tôi trong chiếc xe của thằng đàn ông nào đó đang bao cô. Thậm chí không nhìn tôi.

Những nỗi xúc động biến thành giận dữ.

Tôi bắt đầu lo lắng buồn bực một cách kỳ lạ, bực bội và nhẫn nại để Tiểu Mãn kéo tay tôi đi như một phu đang kéo thuyền, một cửa hàng rồi lại một cửa hàng, tôi nghĩ phải tôi đang ở trong một mê cung, dường như nơi ta bước không hề tới, và ta sẽ cứ mãi quay về nơi ban đầu.


Đúng lúc sự nhẫn nại của tôi đến điểm tận cùng, thì phía trước những tiếng kêu thất thanh:

"- Ối trời ơi, giết người, cứu với, có người bị giết!" - Giọng một phụ nữ.

Tôi chưa kịp hiểu ra việc gì, thì thấy những người phía trước dạt hết sang bên phải, rồi có một người lao thẳng vào tôi, một giây trước khi đâm vào tôi, tôi theo tiềm thức kéo Tiểu Mãn về phía mình.

Người đàn ông kia lao thẳng vào mặt tôi. Tôi bị đập mạnh tới mức bị đẩy lùi vài bước mới đứng vững, người đàn ông kia ngã sấp trên mặt đất. Tôi còn chưa kịp hỏi vì sao, ông ta đã bò dậy chạy tiếp.

Rồi phía trước mặt có tiếng phụ nữ gào khóc, gào lên với âm độ kinh người.

Tiểu Mãn hiếu kỳ không ai bằng, mặc kệ tôi phản đối cô đã xông lên đi xem đám đông. Mọi người đang lập tức vây kín quanh kẻ bị đâm và người đi đường đang gào khóc kia.

Tâm trạng nặng nề ấm ức trong lòng tôi không biết trút vào ai, nghĩ sao hôm nay xúi quá. Mũi ngứa quá, cảm thấy có cái gì bắt đầu bò ra.

Híc, mũi tôi từ nhỏ rất khó ưa, động gì vào là chảy máu mũi. Khăn giấy để trong ví Tiểu Mãn, cô giờ đang bị nhồi trong biển người hiếu kỳ kia đâu mất. Tôi nhếch nhác dùng tay bịt mũi, lần mò về phía toa-lét của cửa hiệu thời trang.

"- Anh lấy khăn giấy không?"

Tiếng nói quen thuộc từ sau lưng, tôi vội vã quay đầu nhìn, thấy đôi mắt lặng lẽ của Hạ Âu. Không chờ tôi đáp, cô giữ mảnh khăn trên tay bịt vào mũi cho tôi, rồi đưa tôi một gói giấy. Rồi cô đi.

Tôi cảm giác đó là một ảo ảnh. Nhưng mùi hương ở lại là quen, và trên tay tôi đích thực có một gói khăn giấy.

Nửa tiếng sau, Tiểu Mãn gọi di động hỏi anh đang ở đâu, tôi bảo đang ở trong cửa hàng chờ cô. Và cô lại nhảy nhót tới, thấy vết máu trên mặt tôi, cứ tự trách móc mãi.

"- Về nhà!" - Tôi chỉ có thể nói một câu đó.

"- Được thôi, bảo anh đi xem mà anh chẳng chịu đi xem gì cả. Anh không biết à, thằng kia thảm lắm... Vợ nó đáng thương ghê!" - Tiểu Mãn liến thoắng, tôi nhíu mày cố không trách móc gì cô.

"Thằng kia" nào thảm bằng tôi?

Hôm đó là thứ hai. Trưa thứ tư, tôi nhận được điện thoại của Hạ Âu, cô không vòng vo gì hỏi tôi:

"- Hà Niệm Bân, anh sẽ mang em đi chứ?"

Tôi nếu không nghe nhầm thì còn cảm thấy trong giọng ấy chút hồi hộp.

"- Em bảo gì? Em đang ở đâu thế?"

"- Anh đừng hỏi nhiều." - Lại cái câu tôi sợ nhất và không thích nghe nhất của cô " Anh đừng hỏi nhiều". Tôi lập tức không hào hứng. "- Anh hãy mang em đi, chúng mình làm đám cưới!"

Tôi giận dữ. Cô em ơi, mỗi lần cô không vui cô lôi từ đâu ra những đàn ông chả ra gì, không chịu tòng lương, giờ thèm cưới là tôi phải cưới? Tôi còn cuộc đời của riêng tôi không, và còn gì để tin vào cô?

"- Thế người đàn ông kia không cần cô nữa sao?" - Tôi hỏi lạnh lùng.

Đầu dây kia im lặng vài phút, tôi nghe thấy một giọng nói yếu ớt:

"- Thế anh có còn muốn cưới em nữa không?"

Tôi có thể tưởng tượng cái cách cô cắn chặt môi dưới, có lẽ cô đã cắn môi đến mức trắng bệch ra.

"- Hạ Âu, em không còn là trẻ con nữa, em không thể làm gì em thích mà không nghĩ về kết quả. Ngày trước, chính là em đã rời bỏ anh!" - Tôi nói một cách trấn tĩnh hơn song nghiêm trang. Tôi tưởng, sau một năm và một lần gặp lại ngẫu nhiên, nào thể quay về quá khứ chỉ với một cuộc gọi điện thoại.

"- Em chỉ muốn biết, anh sẽ cưới em chứ? Sẽ mang em đi khỏi nơi này chứ?" - Giọng cô âu lo.

"- Em hãy nói vì sao đi, hãy nói lý do."

"- Anh vẫn còn chưa quên nổi em, đúng không?"

Tôi bỗng dưng cảm thấy rõ ràng rằng Hạ Âu quá ngẫu hứng quá thiếu trách nhiệm. Tôi giống như con chó, cô ngoắc thì đến cô vẫy thì phải đi, một con chó đực.

Nhưng tôi cũng không thể giấu trái tim tôi vẫn đang bị cô điều khiển. Rằng suốt hai năm qua, tôi chỉ toàn sống trong thế giới của Hạ Âu.

Tôi sắp mềm lòng, tôi sắp hỏi em đang ở đâu đấy, tôi muốn nhìn thấy Hạ Âu, tôi không thể để tuột cơ hội có cô trong đời. Đột nhiên tôi nhìn thấy hộp cơm trên bàn làm việc của tôi, trong hộp là bữa trưa chung của tôi và cô bạn gái dễ thương. Tôi nhớ đến tay cô tối qua xào rau bị mỡ bắn vào phồng rộp, cô giả vờ tội nghiệp làm tôi thương xót, cô nũng nịu bắt tôi theo dỗ dành, cô bướng bỉnh khiến tôi không thể không hôn. Những lúc đó, người con gái ở bên tôi đã cho tôi bao hạnh phúc, và xưa nay, Tiểu Mãn chưa từng làm một việc gì không phải với tôi.

Và khi cùng nhau, cô ấy là trinh nữ.

"- Anh... anh... đã có một cuộc sống mới!"

Thật đau xót, nhưng tôi vẫn phải nói.

"- Nếu vậy, nếu em có 48.500 tệ, anh có cưới em không?"

Tôi nghĩ Hạ Âu không làm sao hiểu được bản chất của vấn đề.

"- Không em ạ. Em cho anh một triệu, anh cũng không thể."

"- Trời ơi..." - Cô ấy đau đớn, nhưng tôi thì cũng đớn đau chứ khác gì? - "Như thế, anh liệu có thể nói với em, nói rằng anh không còn yêu em nữa, có được không?"

"- Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!"

"- Em xin lỗi!"

Hai giây sau, điện thoại ngắt.

Tôi hiểu rằng tôi và cô ấy đã mãi mãi không còn bao giờ có thể. Tôi vứt hộp cơm xào lẫn lộn rau vào sọt rác, rồi khóa trái toa-let, tôi ngồi im trong toa-let khóc nức nở.

Đêm, rã rời về nhà, cô bạn gái nhí nhảnh lập tức bám dính lấy cổ tôi và bảo:

"- Bân Bân, chúng ta cưới nhau đi!"

Read more...

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ: chương 7- chương 11

Chương Bảy: Chiếc nhẫn kim cương bị lãng quên

Khi Hạ Âu bước ra khỏi cổng trường, kinh ngạc thấy tôi, vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên:

- Sao anh lại đến đây?

- Đến đón bạn gái tan học, không được sao?

Tôi bước đến, mở cánh cửa xe cho cô, như một quý ông chính hiệu.

Tan lớp, sinh viên nhiều như đàn ong vỡ tổ, Hạ Âu nhanh chóng trở thành tiêu điểm. Cô không giấu nổi vẻ tự hào. Tôi cũng vui.

-Thực ra là anh định vào xem cái giường sắt trong ký túc của em là loại rách nát gì.

Giọng tôi nghiêm túc nhưng mắt cười.

Làm sao mà không giận cái giường ngủ trưa ở ký túc của cô được, làm cho lưng và eo con gái nhà người ta bầm tím. Chỗ bầm tím rất rộng, lại sẫm màu, tôi nhìn thật lòng đau đớn. Tôi vẫn thường thấy Hạ Âu lén lấy rượu nóng chườm những vết bầm tím trên eo và lưng ở nhà. Mỗi lần tôi đòi giúp, cô đều vội nói, tay anh mạnh lắm, sợ em càng đau hơn. Vì thế sau tôi cũng không hỏi thêm.

- Mình đi thăm mẹ em đi! - Cô chợt đề nghị, tôi cũng vui vẻ ừ.

Qua một cửa hiệu, tôi dừng xe bảo phải đi toa-lét. Thấy dáng tôi có vẻ buồn đi lắm rồi, cô bảo, anh cứ tạm tìm toa-lét của tiệm XX đi. Cô ấy nói sẽ chờ tôi trên xe.

Mười phút sau tôi đi ra. Trong túi áo tôi đã có thêm một chiếc nhẫn kim cương.

Mở cửa xe, lòng vui sáng như bầu trời Hy Lạp. Khi ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa xe, tôi nhìn Hạ Âu bên tôi, nét mặt trẻ trung của cô cũng sáng ngời hạnh phúc. Có lẽ vì niềm vui trong tim, tôi luôn thấy chiếc hộp vuông nho nhỏ trong túi áo cựa quậy.

Trái tim phiêu đãng ba chục năm của tôi giờ sẽ quy thuộc trong một phút. Tôi sẽ, trong bữa tối, mang cho Hạ Âu một lời thề sáng lóng lánh, cho cô một niềm tin rực rỡ.

Và cũng sẽ mang cho tôi, một người vợ xinh đẹp nhất.

- Sao anh cứ cười mãi thế? - Hạ Âu hỏi.

Tôi cuống, vì tôi không biết cách che dấu tâm sự khéo như cô, tất cả đã hiện lên trên nét mặt tôi. Hạ Âu nhìn thấy tôi cười ngượng nghịu.

- À, có gì đâu - Để không làm cô nghi ngờ, tôi nói thêm - Anh đã trở thành Tổng đại lý toàn khu vực Tây Nam.

Hàm ý của tôi là: "Chồng em tiền đồ rộng mở"

Hạ Âu im lặng, cô rất không thích hỏi về công việc của tôi, tôi cũng không thích để cô lo nghĩ về phần tôi. Mặt cô hướng về cửa sổ xe, cho đến lúc xuống xe. Chúng tôi đã sống cùng nhau hai năm rồi, thế mà tôi vẫn không cách gì hoàn toàn nắm giữ trái tim, suy nghĩ của cô, vui đấy, muộn sầu đấy.

Mẹ cô và cô lại nồng nhiệt thân mật một lúc, rồi mẹ cô đi vào bếp.

Lòng tôi bắt đầu bấn loạn, tôi chẳng biết nên mở miệng thế nào để cầu hôn.

Đột ngột, một tiếng rơi ầm trong bếp, tiếng bát vỡ nhọn hoắt. Tiếng một vật đổ xuống.

Tôi và Hạ Âu cùng lúc nhảy bổ vào bếp. Mẹ cô ngã trên sàn, đã ngất đi.

- Mẹ, mẹ! - Hạ Âu hoảng hốt chạy tới, vội vã tìm cách nâng đầu mẹ dậy.

- Để yên, có lẽ não tràn máu rồi! - Tôi biết tôi buộc phải bình tĩnh hơn Hạ Âu, bởi trường hợp này khả năng tử vong cao.

- Em mau đi gọi xe cấp cứu! - Cô vội vã chạy ra, mặt lộ vẻ khủng khiếp

Lúc đó thật ra tôi cũng hoảng. Tôi nhẩm đi nhẩm lại trong lòng, Hà Niệm Bân, bình tĩnh, Hạ Âu lại chạy tới, tôi cẩn trọng để người mẹ nằm gọn lại, để đầu mẹ quay qua một bên cho bà dễ thở. Sau đó nới lỏng áo khoác của bà, rồi mở cửa sổ. Tôi kêu Hạ Âu mang khăn lạnh tới.

Bỗng dưng, tôi nhìn thấy eo mẹ Hạ Âu, một đám bầm tím y hệt như của Hạ Âu, giống y hệt. Tôi lặng đi, quên mất tôi đang định làm gì.

- Bây giờ làm gì, làm gì đây? - Hạ Âu nhìn tôi cầu cứu, giọng run rẩy, cô tưởng như tôi là cọng cỏ cứu mạng, tôi nhìn thấy những nước mắt cô đang tuôn hoảng loạn, chúng nhắc nhở tôi, thời gian đã gấp lắm rồi.

- Đặt khăn lên trán mẹ! - Tôi ra lệnh.

Sau 5 phút, đã nghe thấy tiếng thở phì phò của bà, tôi cũng bắt đầu trở nên tuyệt vọng, tôi nhớ đến hoàn cảnh mẹ tôi ngã tràn máu não sáu năm trước. Sau khi thở phì phò, chỉ vài giây sau bà tắt thở. Tôi cần phải làm mọi cách để cứu bà mẹ đáng thương này. Nhưng những vết thâm xanh mà tôi nhìn thấy làm đầu óc tôi hỗn loạn.

Tôi gượng giữ tinh thần, kêu Hạ Âu mang khăn tới.

- Khô hay ướt? – Cô cuống quýt.

- Sư bố cô ngu như lợn! Ướt thì làm được gì, tất nhiên là khăn khô! – Tôi bực mình vì sự vụng về của cô đến cực độ, to giọng chửi cô. Hạ Âu chựng lại một giây rồi lao vào buồng.

- Nhanh lên, Tiên sư cô cô còn ngồi trang điểm à? – Không nhịn được tôi lại chửi.

Tiếp lấy chiếc khăn run rẩy của Hạ Âu, tôi vội vạch miệng mẹ cô ra, lưỡi bà đã bắt đầu rũ xuống, tôi vội vã dùng khăn bọc lưỡi, nhè nhẹ kéo ra ngoài.

……..

Chiếc xe cứu thương chết tiệt đến sau mười phút. Sau đó Hạ Âu khóc mếu đi theo xe tới bệnh viện. Mười phút nữa, tin dữ đến, mẹ cô đã đi rồi.

Tôi ngồi phủ phục trên đất mất một lúc.

Tôi nghĩ tới người mẹ chết vì tràn máu não, rồi lại nghĩ đến mẹ Hạ Âu, những trùng điệp nhau.

- Mẹ! – Tôi kêu lên với bóng tôi đen đặc ngoài cửa sổ, nước mắt bắt đầu lã chã rơi. Tôi thấy đau vô cùng, ôi những người thân quanh tôi!

Trong óc tôi hiện lên những cảnh tượng ngày tôi thơ ấu.

Hồi đó nhà có ba anh em, tôi là út. Mẹ thương tôi nhất, khi nấu cơm thường kéo tôi ngồi bên, thức ăn chín tôi thích nhón vài miếng ăn trước, mẹ lấy tay phát nhẹ vào đầu tôi, mắng, đồ mèo ăn vụng.

Tay mẹ nhẹ lắm, mẹ mắng vẫn cười.

Tôi lại nghĩ đến mẹ Hạ Âu, vẫn thường gắp miếng ngon nhất cho tôi, nghiêm giọng bắt tôi ăn hết.

Giọng nghiêm mà nồng hậu yêu thương.

Nỗi đau lớn lao khiến tôi quên phắt chiếc nhẫn kim cương, và vết bầm tím trên eo lưng kia.

Vài ngày sau tôi mới gặp Hạ Âu ở cổng trường, cô tiều tuỵ như ngọn lúa héo. Khi nhìn tôi, mắt cô mới có chút thần, tuy vẫn trống rỗng.

- Hạ Âu… - Tôi gọi khẽ, nỗi thương xót như tảng đá lăn từ đỉnh xuống vực sâu, tôi sắp không gánh nổi rồi.

- Về nhà với anh đi, em còn anh.

Cầm tay cô, dọc đường về lặng yên.

Read more...

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ: chương 1- chương 6

Lời tựa:
"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"
Nguyên tác: Bảo Thê
Trang Hạ dịch


Chương Một: Con đĩ Hạ Âu

Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con điếm này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhỉ?"

Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là điếm, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở chỗ nào.

Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.

Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ, không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh.

Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường.

Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.

Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Có điều cũng tắt đèn.

Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.

Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:

- Anh nhẹ chút đi !

- Không được !

- Vì sao?

- Vì em chỉ là một con đĩ !

Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít nói, thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang thỏa mãn với một con sextoy bơm không khí vậy.

Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó.

Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu đàng hoàng, có thể nói như là một trang quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. Mà cô ta cũng có quyền tự do và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt.

Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉ xấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù sắc vóc cô làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.

Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến nhà tôi.

Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, đâu đã chắc gì thực tế được như Hạ Âu - em đã nói rõ rồi, em cần tiền.

Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: "Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?". Đấy, nói trắng ra luôn!

Read more...

CON GÁI

Con Gái

Ngoại hấp hối, cà nhà dắt díu nhau về quê thăm ngoại. Ngoại mất. Từ thành phố, anh Ba đang dở mùa thi cũng vội về chịu tang.
Chị Hai lấy chồng quê ngoại, nhà cách có vài quãng đồng mà lại không về được. Bố chép miệng xót xa: "Con gái là con người ta".
Mẹ gục đầu vào vai anh nức nở. Hơn hai mươi năm theo chồng xa xứ, đây mới là lần đầu tiên mẹ được về với ngoại… Mẹ cũng là con gái…


Nguồn: internet
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31