Em vẫn mãi là em dù đời đổi thay hay lòng người thay đổi

Gởi gió cho mây ngàn bay.

Tản mạn Mùa Đông...

Mùa đông ở Sài Gòn là gì nhỉ? Cái mà chúng ta gọi là mùa đông chỉ là một chút se lạnh của buổi sớm mai hay của đêm tối mà thôi… Vì vậy mùa đông thường được ví như những nỗi buồn. Cuộc sống thì có thật nhiều nỗi buồn nhưng mỗi năm thì chỉ có một mùa đông …Mùa đông thường đem đến cho chúng ta cảm giác chơi vơi, cô quạnh, … Có lẽ vì thế mà mùa đông thường có đêm dài hơn ngày. Ai đã từng thao thức trong những đêm đông sẽ biết sẽ cảm nhận được cái thẳm sâu và …của những đêm dài khó ngủ! Mùa đông làm cho nỗi nhớ về một ai đó thêm sắc nét…”mùa đông đến người ơi có lạnh…” Vầng trăng mùa đông thường u uẩn trong những vầng mây…mùa đông đến nỗi nhớ lạc trong đêm… Nhật Hạ Blog's THƠ TRONG MÙA LẠC ST: Nguyên Anh Xin đừng tin có nỗi buồn trong nhau khi bình minh lên và hoàng hôn rơi xuống Xin đừng tin Cứ mất nhau là sẽ nhớ nhau rất lâu Đừng ví tình yêu với Sao Hôm, Sao Mai Sẽ có lúc chàng Ngưu bỏ cuộc Đàn quạ bạc đầu làm mưa đá giữa tháng Ngâu. Xin đừng tin Gió bấc về nhân đôi nỗi nhớ Chỉ có cái rét cắt da Chia đều lưỡi liềm trăng làm hai nửa Một nửa cắm hờ vào tim và nửa lạc trong đêm…

ĐIỆP KHÚC THÁNG MƯỜI HAITHỜI KHOÁ BIỂU CAO ĐẲNG LTK2 THÁNG 12/2007 (tt)

Comments

Nam5UMnam5 Thursday, December 13, 2007 5:50:09 AM

ừm ừm. Mùa đông mà tui còn xa nhà nữa. Ui dào sao mà lạnh lẽo và cô đơn. Cái mùa đông thành phố này có lẽ êm đềm và lặng lẽ đến và qua nhanh, nó cũng chẳn in dấu gì của nó một cách rõ ràng nhưng có lẽ là giống như một nhịp sinh học, nó cho tôi một cảm giác buồn, cũng chẳn hiểu sao. Buồn ơi là buồn
...
Muốn nói với em
về mùa đông
về anh
về em
về tình yêu
và những cơn bão biển

Đầu tiên là về MÙA ĐÔNG, em nhé
anh thích mùa đông
thích những đêm rét tần ngần
choàng thêm áo bông... đeo găng tay to xù... anh vẫn không đủ ấm
chỉ một lời em nói
"Anh nhớ mặc thêm áo ... anh lạnh ... tim em đau"
anh ấm hết một mùa đông ....

Ký gởi em yêu.

Unregistered user Thursday, December 13, 2007 8:03:24 AM

QK writes: Mùa đông cho nỗi nhớ tình tôi đầy vơi...yêu người không dám nói người yêu bỏ ra đi...bao năm qua rồi anh không sao quên được em, cô gái hiền ngoan nhí nhảnh tinh nghịch nhưng vô cùng đáng yêu...Cầu chúc em hạnh phúc và tìm được hơi ấm trong những đêm đông. Nhớ lắm, tà áo ai bay trong chiều nhạt nắng bâng khuâng phố đông người Tiễn tôi nơi phi trường em khóc, muốn ôm em vào lòng nhưng không thể... nhìn em rơi lệ lòng xót xa biết bao nhiêu Từ ngày ấy không gặp em nữa có còn không cô em của tôi? Trong trắng hồn nhiên với những dòng thơ vút trời trong xanh có còn không cô em ngày xưa??? QK

Unregistered user Friday, December 14, 2007 7:33:43 AM

Anonymous writes: vo tinh vao blog nay thay cung hay, la con gai ma lan man qua, uy mi qua thi ........ Chuc ban vui va blog ngay cang hay hon nua

N.T.Minh Tú _ Nhật HạNhatHaBlog's Friday, December 14, 2007 3:23:06 PM

nam5: Mùa đông của thành phố là vậy đó đến rất nhanh và qua cũng rất nhanh, nó chỉ thoảng qua như hương như gió nhưng làm cho con người ta nhớ mãi...

Giờ thì em nói về Anh
anh ngọt ngào, anh nồng ấm
anh đầy ắp thương yêu
anh ơi! đừng cưng em nhiều
em lạ lùng... em tìm đến những cơn đau
dài năm tháng

Em nói về em đây
em yêu những buổi chiều ảm đạm
yêu mùa đông và yêu anh nữa
trái tim em thắp lửa
và ngọn nguồn cho những ngọn lửa cháy rực
Là anh...

em dịu dàng
điều này thì anh biết phải không ?
em ngông cuồng
có lẽ điều này anh cũng biết!?!
hãy yêu em bằng trái tim tha thiết
nhưng đừng ràng buộc em bằng những định
kiến cuộc đời
định kiến đứng trước em...

bất lực
cảm ơn anh đã
đánh thức em bằng tình yêu rất thực
Và vì có anh đứng đợi
em sẵn sàng bước qua

Cuối cùng Em nói
anh nghe về biển chiều dữ dội
khi những cơn bão tan vào ngọn sóng bạc đầu
em nói anh nghe
về tình yêu và câu hát nguyện cầu
tình yêu đôi khi chỉ thật mặn nồng khi vượt qua bão biển

Thôi nào...
em sẽ ru tình yêu trên những con sóng biếc
ngủ đi anh...
mùa đông ấm môi hồng...

QK:

Mùa đông đến
ở nơi xa đó
người còn nhớ hay quên …?
Bao năm trôi xa
Không một dòng thư
Lời nhắn nhủ…
Em tưởng đời quên trôi
Kỷ niệm cũ em kết thành nỗi nhớ
Cô em ngày xưa đó
Vẫn trắng trong thời ngọc bích
Xanh rêu…Nhưng
Thời gian đã hằn nét môi cười
Lời thơ em không còn vút cao
mà thẳm sâu tận đáy lòng…
Ngày xưa đâu còn nữa!
Mà em còn hay không?
Dòng đời mãi cuộn chảy
Em không đổi thay
Đời thay đổi…

Anonymous: Cám ơn bạn đã ghé thăm blog của mình...

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

June 2012
S M T W T F S
May 2012July 2012
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30