Mưa!
Tuesday, 8. September 2009, 05:18:19
Mưa ko rơi vô cảm, tình cờ như ta vẫn nghĩ. Với xứ Bắc, trước cơn mưa đất trời vần vũ ủ ê suốt mấy hôm liền, không gian ngột ngạt đặc sánh bức bối. Trời gầm gừ, hầm hè, cáu kỉnh.. như sản phụ chuyển dạ đẻ con so. Kiểu mưa cũng dấm dẳng dỗi hờn đỏng đảnh. Phải sau dăm lượt giật ngang tạt ngược, chợt rào chợt phùn nhặt khoan mấy bận mới chính thức tuôn mưa. Hạt mưa xứ Bắc mảnh mai mềm mại, nghiêng nghiêng bay như làm điệu với đất trời. Bất kể ai, hễ 1 lần ngắm mưa xứ Bắc sẽ thấy mình có tiềm năng thi sĩ! Mưa xứ Bắc gợi lắm niềm u ẩn xa xôi, cho ta thấy lòng chùng lắng lại. Tiếng ghi ta gỗ như vọng từ hư vô: "Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi.." Tuyệt làm sao 3 từ 'thánh thót rơi'. Như con gái Bắc khó làm quen nhưng khi đã thân rồi, muốn quên đâu dễ.
Mưa miền Trung rất đỗi bần cố nông chất phác thật thà, giọt nặng rơi mau. Có câu "Thương miền Trung chớp bể mưa nguồn" nhưng mấy ai hiểu nghĩa đen của nó? Chỉ khi ngắm mưa trên Lý Hòa, Lăng Cô, Phước Tượng.. ta mới hiểu về dải đất hẹp đến 'thắt lòng' này. Hẹp đến độ 'chớp bể' liền với 'mưa nguồn' dù 'bể - nguồn' gợi nhớ sự xa xôi. Cũng ko đâu lắm sét trong mưa như miền Trung khắc khổ. Mưa là cơn cuồng nộ của trời, xóa trắng mọi sắc màu bên dưới, mưa xối xả dạt dào, mưa tầm mưa tã, mỗi cơn mưa như trận đánh cuối cùng vét cạn binh hùng tướng mạnh, dốc tàn lực xung phong. Có lẽ Trời sám hối ăn năn bởi 4 tháng gió Lào rát bỏng đốt thiêu dải đất nghiệt ngã này nên mưa não nề, u uất gợi bao điều nghĩ ngợi, âu lo.. Có phải vậy mà gái miền Trung yêu đằm thắm nồng nàn, sâu nặng?!
Đất phương Nam mưa như ăn cướp! Đang trong trẻo yên lành bỗng mưa giăng mù mịt. Như ngẫu hứng chợt đến, cần chi đắn đo nghĩ ngợi (mất cả hứng) thích là chơi! Mưa ập xuống mà ko hề báo trước. Đến bất ngờ & đi rất bỗng dưng. Đang nức nở ngon lành.. bỗng chan hòa vàng rực nắng! Sướt mướt khóc rồi cười tươi - rạng rỡ, vừa hôn xong đã giận, giận dỗi chưa nguôi đã đắm đuối nồng say. Lại oái oăm là có mưa trong nắng. Cứ như người chợt quên chợt nhớ, ngẩn ngơ vui & hờ hững muộn phiền. Đồng bằng mênh mông nên Trời mưa theo kiểu khuyến mãi bực mình (vừa trả tiền xong thì siêu thị treo bảng giảm giá) mới mặc áo mưa thì đã nắng chói chang, khói bụi mịt mờ. Vừa cởi áo mưa lại ào ạt tuôn tràn mưa đổ
Mưa ban niềm hân hoan cho nhà nông khi ruộng đồng khô khát, khiến lũ trẻ phấn khích nô đùa té nước tắm mưa.. Nhưng lướt qua những nông nổi hời hợt thì đọng lại vẫn là nỗi niềm rất đỗi cô đơn mỗi lúc mưa về giăng mắc. Cái màu xám nhạt nhòa kia như gợi nhớ gợi mong những mông lung dịu vợi, đôi khi ko rõ dáng hình. Dù mưa dịu dàng duyên dáng rơi trên đất Bắc hay triền miên tầm tã ở miền Trung hoặc bất chợt vui buồn như phương Nam hào sảng thì cơn mưa nào cũng có cùng giai điệu trầm tư tịch mịch, ru lòng người mềm dịu nỗi thương thân.
Cơn mưa nào rồi cũng tạnh, nỗi buồn nào rồi cũng nguôi, cuộc vui nào rồi cũng tàn.. Biết giờ này nơi ấy có đang mưa? Cầu mong em ko lạnh lẽo khi Thu chưa qua mà mùa Đông sắp đến. Can đảm nhé, nắng sẽ bừng lên ấm áp ở ngày ko xa nữa. Hãy mỉm cười từ biệt chút xao lòng xưa cũ. Mưa đang rơi.. những giọt cuối cùng.
(Riêng tặng S-NV thân yêu!)







Trần Văn Hòa 0983.870.426 # 5. September 2009, 10:39
Vì cháu muốn chú cứ trẻ mãi mà viết, Chú viết hay lắm ! Như Anh Thạc vậy !
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 5. September 2009, 10:51
Thân mến!
Cloudbity # 5. September 2009, 14:39
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 5. September 2009, 14:45
Chúng ta cùng nghe nhé?!
Thân mến!
Cloudbity # 5. September 2009, 15:01
Ti # 6. September 2009, 04:22
Ánh sao đêm # 6. September 2009, 04:32
lecongtoan # 6. September 2009, 04:47
TL nói đúng ghê, và tôi cũng vừa mới "chiêm nghiệm" được điều này!
Mimosa # 6. September 2009, 06:54
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 6. September 2009, 08:10
@canhlantim: Bạn nói đúng! Ở đâu cũng có người này kẻ nọ. Cảm ơn Thanh Lan đã góp ý rất chuẩn!
@tyty9033: Có bao giờ 2 cái nắp hoặc 2 cái nồi kết bạn/kết hôn với nhau ko nhỉ? Cái ta cần chính là điều mà ta đang thiếu. Bởi thiếu mới thấy hụt hẫng nên khi có mới biết quý trọng nâng niu. Đó là sự bổ khuyết, bù trừ tạo ra sự hoàn hảo (hoặc gần hoàn hảo) để 2 kẻ ko bà con họ mạc đồng hương gắn bó với nhau. (án chung thân hoặc dài hạn)
@CuteCatus: Bạn thích người ta thì hít thật sâu rồi nhắm mắt nói liền 1 mạch với họ. Mắc mớ gì đi thổ lộ với tôi?!
Thân mến!
Tran Si # 6. September 2009, 15:25
Cũng xuất phát từ chữ chịu: Miền Bắc thì "chịu cày", miền Trung "chịu khó", miền Nam "chịu.. chơi". Nhưng trong bối cảnh hiện nay thì có thể gọi miền Nam là ăn chơi nhỏ lẻ.
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 6. September 2009, 22:21
Sẽ là thảm họa nếu bạn mình nhớ kỹ, nhớ lâu, chẻ làm tư sợi tóc rồi nhấm nhẳng chì chiết, đay nghiến nhẹ nhàng từ bình minh đến nửa đêm gà gáy.
Sẽ là địa ngục nếu bạn yêu mình với TY 'khủng', chỉ cần ta chạnh lòng lơ đãng (chưa léng phéng à nghen) thì.. Ko cần chết cũng thấy âm phủ.
Có lẽ bởi vậy nên tôi mới phải 'tha hương' lấy vợ phương Nam (gốc Bắc cho nó đa dạng sinh học)
Đùa tý cho vui. Chuyện đó có tính hên xui may rủi bạn à. Hạnh phúc khó hơn trúng độc đắc nữa đấy. Đành 'sống chung với lũ' thôi
Thân mến!
Ti # 7. September 2009, 05:27
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 7. September 2009, 05:37
Thân mến!
trần anh khoa9 # 8. September 2009, 04:08
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 8. September 2009, 05:17
Trần Văn Hòa 0983.870.426 # 8. September 2009, 22:49
Buổi sáng ở nơi chú thế nào nhỉ?
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 8. September 2009, 23:02
Nữ sỹ Anh Thơ có 2 câu thơ tuyệt hay về cơn mưa xứ Bắc:
"Tre rũ rượi ven bờ chen ướt át
Chuối bơ phờ đầu bếp đứng dầm mưa"
Ngày nay, hạt mưa rơi trên mái tôn, bê tông, đường nhựa.. Còn đâu chuối & tre để rũ rượi với bơ phờ?!
Cứ nghĩ ngợi mông lung, rồi bực mình khó chịu bởi sự đơn điệu, vô hồn, thô thiển của tiếng mưa trên mái tôn, vậy là mở máy nghe Khánh Ly hát 'Ướt mi' để nhớ về những gì đã cũ, đã xưa nhưng chưa hề xa với mình.
Thân mến!
CMH # 10. September 2009, 06:49
Mưa dầm dề lê thê suốt cả ngày kéo dài đến tận khuya, gió tơi bời quật vào đêm, quật tơi tả những chiều mưa trắng xóa nặng nề trôi rất chậm, mưa bất chợt, mưa vô tình hay đơn giản chỉ là rào rào mưa, cảm giác như khó chịu, như bức bách, hiếm hoi lắm mới tìm được một khoảng khắc mưa như thuở ấy.
Thuở ấy, những ngày mưa thường nặng hạt và miên man hơn khi tháng mười chạm cửa, có những sáng, mưa đổ trắng trên cánh đồng trước ngõ, cánh cò nặng lả chao nghiêng như bóng mẹ lầm lũi bao đời, trên cánh đồng xanh mươn mướt ngày nào giờ chỉ là một màu trắng đục của nước tràn lên tận con đê xa, bọn trẻ con tụi tôi háo hức, thân hình trùng trục với mỗi cái quần đùi trên người, mắt đỏ ngầu, môi tím ngắt.. lọ mọ, khua khua đi bắt cá. Đêm về, dưới ánh đèn dầu hiu hắt trong căn nhà nhỏ ấy, mẹ khâu vá mấy tấm áo sờn vai cho cha, còn ông đốt thuốc bên chiếc radio cũ kỹ nghe tin dự báo thời tiết rồi lẩm nhẩm hát theo những bài hát trong chương trình nhạc đêm khuya, tôi mơ màng nghe mưa rơi, nghe cha hát, nghe mẹ nói chuyện rồi chìm vào giấc ngủ, những đêm mưa như thế luôn là những kỷ niệm đẹp và yên bình mãi theo tôi đến tận bây giờ, nhất là những khi mưa đêm.
* Sài Gòn vẫn mưa nhưng sao chán quá.. Mưa trong suy nghĩ Chú thật hay và 'đa dạng'.
------Jasmine------ # 10. September 2009, 11:55
Chúc bác một buổi tối vui vẻ !
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 10. September 2009, 12:23
Có thể là niềm vui, có thể nỗi buồn nhưng dù buồn/vui, thất vọng/tin yêu.. đó là 1 phần đời của ta trên đất nước này. Nó ko thể & ko bao giờ tách rời, phân ly khỏi bản thân. Yêu niềm vui & thương cả nỗi buồn, đó là lý do để chúng ta sống, làm người con đất Việt. Phải ko các bạn?! Thử hỏi làm sao ko yêu đất nước bởi những gì đã gắn bó cùng ta?
"Mưa nào đẹp bằng mưa trên xứ sở
Nắng nào tươi như nắng ấm quê nhà?"
Thân mến!
Tran Si # 10. September 2009, 15:39
Niềm vui, nỗi buồn dường như không thể tách rời nhau được, những gì đã gắn bó gần gũi, thân thuộc lại càng không thể tách nên mỗi người phải biết cảm nhận và yêu thương.
Câu nói của Chú: "Ta là con của mọi nhà trên đất nước", cháu nghĩ câu nói này mang tính nặng tình nghĩa của người xưa, đúng không Chú?
"sống không giận hờn không oán trách
sống mỉm cười thử thách với chông gai
sống vươn lên kịp ánh sáng ngày mai
sống ra sống như muôn điều lẽ phải"
Chúc Chú sức khỏe!
trinh tieu khanh # 13. September 2009, 01:25
Đi qua Quảng Trị, gặp cơn mưa xối cát nửa đông nửa tây, ngẫm như oán hờn chinh chiến, khiến cằn khô mảnh đất cỏ hoang tàn.
Mưa Sài Gòn nóng bỏng. Nhưng không đọng thành vệt dài như mưa Hà Nội. Như một cô gái nhỏ.. Trở về Hà Nội, trở về với dáng áo dài nghiêm nghị, nhưng mềm bàn tay. Hôm nay Hà Nội mưa như hát..
Chú!
Chẳng biết tại sao cháu lại viết nhữg dòng ngây ngô thế này về mưa. Cháu chưa đi nhiều, kinh nghiệm sống chưa nhiều, chỉ biết cảm nhận về Mưa như thế. Sự khác biệt rõ nét giữa những cơn mưa khiến cháu yêu hơn 1 Việt Nam 54 dân tộc..
Mưa là con gái Việt cười trong gió
Lúc dịu dàng, lúc mạnh mẽ, bồ xô..
Lúc nũng nịu, khi hờn ghen, giận trách
Lúc mỉm cười, tay vuốt dọc bờ môi
Đột nhiên cháu có cảm nhận rất vu vơ về tình yêu Việt: Nhiều màu, nhiều thanh, nhiều vị như mưa nhiệt đới.
(Một vài dòng ngu ngơ, mong chú đừng cười ah)
Anonymous # 13. September 2009, 03:41
Từ buiyen88-
Chú!
Cháu đọc bài Mưa mà thấy buồn buồn chú ạ! Mỗi lần nghe mưa, cháu cảm thấy lòng mình khắc khoải, cô đơn.. Đôi khi cháu có cảm giác mình cũng như những cơn mưa ấy. Khi nhí nhảnh, khi êm dịu, khi hiền hoà, khi lại thật dữ dội. Mưa.. mưa như tính tình của các cô gái: Mưa miền Bắc nhẹ nhàng, tinh khôi; mưa miền Trung nồng nàn, khắc khoải; mưa miền Nam dữ dội - những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, đến bất chợt và đi cũng bất chợt.
Người ta nói: "Con gái Bắc dễ tán, khó bỏ - Con gái Trung yêu sâu nặng, chân thành - Con gái Nam khó tán nhưng dễ bỏ". Chuyện tình yêu khó nói giống như trò chơi cút bắt trốn tìm. Tình là thế dẫu biết mấy ai khi yêu luôn sống chân thành chú nhỉ? Hay tại vì ta khi yêu luôn sống cho người? Mấy ai khi yêu mà được trọn vẹn phải không chú? Nhưng cháu thấy giới trẻ bây giờ yêu nhau kỳ quá chú ạ! Họ yêu theo phong trào, yêu hết mình, yêu là yêu chứ không cần nghĩ đến mai này sẽ ra sao, không cần biết có đến được với nhau hay không.
Các bạn cháu vẫn thường nói "22 tuổi rồi mà chưa một lần yêu ai thì kỳ quá à, cẩn thận có vấn đề đó!" Nhưng thực lòng thì cháu cũng có vài mối tình thoảng qua, chỉ thoảng qua thôi chú ạ! Bởi đó chỉ là chút cảm giác chứ hai người chưa thực sự hiểu hết về nhau để có thể sẻ chia, cảm thông cho nhau. Nhiều người hỏi cháu: "Không lẽ cứ yêu là phải cưới hay sao..?" Cháu không nghĩ rằng đây là một quan điểm sai bởi có nhiều người mặc dù rất yêu nhau nhưng cuối cùng cũng chia tay bởi những lí do như khoảng cách địa lí. Nhưng với cháu nếu đã yêu nhau thực lòng thì họ có thể giúp nhau vượt qua mọi khó khăn, tiếp sức cho nhau cùng đi lên. Trong tình yêu cũng vậy chỉ cần biết thương biết nghĩ cho nhau, dù là nhỏ nhoi cũng sẽ bước qua để có nhau. Nhưng biết đâu một ngày nào đó những người đến sau lại lấy đi trái tim người ta yêu thương dù chỉ là những câu nói trên đầu môi kia..
Cháu được đọc một bài thơ rất hay như thế này:
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi, anh là ai vậy
Sao để em tìm, tìm mãi tên anh ?
Trời dần buông thành phố vào đêm
Sân cỏ đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi vì họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai ?
Tôi đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu không có anh tôi đành sống vậy
Không nhặt nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào của mình đâu
Không phải nửa của mình, chẳng phải nửa của nhau
Thượng đế ơi ! Đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
Và có nơi nào trên đường này đâu đó
Anh sẽ đi tìm tôi như thế
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau
Tôi đi tìm một nửa của tôi
Dày vò khát khao khuyết hao tự thiếu thời
Một nửa tôi, đâu đó xa vời luân lạc
Đôi lúc nhận lầm, lại chia phôi
Trải qua bao cơn chóng mặt
Nửa tôi, nửa anh lại gặp
Em và anh hai nửa con người
Lạy trời đừng nhầm, để lại chia phôi..
Phải chăng đó mới là một tình yêu đích thực mà mỗi chúng ta đang kiếm tìm, chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau?
Chú! Cháu rất hy vọng sẽ lại được đọc những bài viết mới của chú. Chú viết rất hay mà rất thực, lời văn mộc mạc nhưng đi vào lòng người. Cháu xin lỗi vì đã không thể comment cũng như trả lời ngay được mail của chú, cháu rất mong thời gian tới đây cháu sẽ có thể nói lên những suy nghĩ của mình về những bài viết của chú. Chú đừng buồn chú nhé! Những người thiếu hiểu biết và những quan điểm lệch lạc kia chỉ là của một số người mà thui. Cháu tin có rất nhiều người luôn ủng hộ và mong chờ những bài viết của chú, cũng như cháu vậy.
Cháu chúc chú sức khoẻ, vui vẻ và sẽ lại có những bài viết hay chú nhé! Nếu chú đọc được những dòng này thì chú mail lại cho cháu chú nhé! Cháu mong tin chú!
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 14. September 2009, 00:31
Mưa làm nên nước cho đất Việt, vì thế gợi lên nhiều cảm xúc sâu lắng, khiến ta thêm yêu Đất - Nước mình qua hình ảnh những cơn mưa. Mỗi vùng miền có 'nết' mưa riêng, điều đó góp phần làm nên tính cách đặc trưng cho con người nơi đó.
@buiyen88: Chuyện tình cảm là lĩnh vực khó khăn nhất để luận bàn, đánh giá. Tôi nghĩ, chỉ những ai có lối sống đơn giản, thô mộc.. thì dễ có cảm giác hài lòng với cuộc sống (dĩ nhiên, có cả tình cảm)
Còn những người có đời sống nội tâm phong phú, ưa ngẫm ngợi - suy tư.. thì hạnh phúc đối với họ chỉ mãi là huyễn tưởng. Bất hạnh sẽ đồng hành suốt cuộc đời, cho dù họ thành đạt & có đủ mọi thứ phù phiếm khác.
Trong cuộc kiếm tìm 'tim nửa' miệt mài & vô vọng ấy, ta sẽ cảm nhận, thấm thía về ý nghĩa làm người của mình.
"Tôi đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu không có anh tôi đành sống vậy
Không nhặt nửa của ai làm nửa của mình"
Với 1 cô gái đầy tự trọng & kiêu hãnh như bạn, hạnh phúc càng trở nên xa vời & mong manh hơn. Nhưng sẽ rất đẹp, rất kỳ diệu, rất thần tiên.. khi TY đến.
Chúc bạn luôn vững vàng trước sóng gió tuổi thanh xuân. Hãy tin vào 'Cánh buồm đỏ thắm' sẽ sớm xuất hiện với riêng mình, buiyen nhé.
Thân mến!
Nắng đêm # 14. September 2009, 02:35
Mimosa # 14. September 2009, 04:37
trinh tieu khanh # 14. September 2009, 05:25
designtuanh # 14. September 2009, 08:57
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 14. September 2009, 10:27
Lucifer Salazar Slytherin Amadxander # 14. September 2009, 11:23
Con đây xin mạo muội xưng là con vì theo lời những lời bình trên con biết chú không phải là người thuộc về lứa tuổi tụi con mà là bậc tiền bối. Con xin hỏi chú một câu này: Chú có phải làm nghề nhà báo hay nhà văn không ạ?
(à, con quên không hỏi, sao chú không post thêm bài Diễm xưa của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn cho đủ bộ?)
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 14. September 2009, 11:46
Giai điệu, ca từ & triết lý trong Diễm xưa sang trọng & quý phái lắm. Xét thấy ngữ cảnh của bài viết chưa xứng tầm với Diễm nên ngậm ngùi giã biệt ý định đưa tuyệt phẩm ấy vào.
Thân mến!
Đoàn xe Đông Phương - cho thuê xe # 14. September 2009, 13:24
. . . # 16. September 2009, 22:28
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 16. September 2009, 22:45
Thân mến!
Anonymous # 17. September 2009, 04:19
Chài chài! Như thế bài 'Xuân chết!' là nỗi niềm của Chú đấy ư.
Cháu cũng đang lâm vào tình trạng này, buồn quá đi. Hu hu hu
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 17. September 2009, 12:04
Thân mến!
vy phuong # 17. September 2009, 15:14
Chú cho nhận xét đi.
Anonymous # 18. September 2009, 02:21
Chưa quá là già để lên chức 'Lão', nhưng cũng không phải là trẻ để gọi là 'xì tin'. Đôi lúc nghĩ ngợi rồi trầm tư như một người đã đứng tuổi và cũng có lúc phải thấy mình thật là ngây thơ để biết rằng già không là gì và trẻ cũng chẳng sao Chú nhỉ. Thôi kính lão đắc thọ, Chú đã mời thì đấng hậu sanh này cũng đáp, 1, 2, 3 cạn nhé! Buồn ơi xin chào mi.
Buồn vui trong cõi phù sinh
Tự mình mình biết chính mình mà thôi.
Nguyen Anh Nguyet # 18. September 2009, 04:55
Ngoài kia trời cũng đang mưa và chính vì thế đọc bài viết của anh về mưa thật thú vị. Tôi thắc mắc một chút về cái "say nắng" anh viết ở kia có phải là tình yêu không? Tôi thì hay gọi những cảm xúc nhất thời là những cơn say nắng của đàn ông chứ không thể là tình yêu
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 18. September 2009, 05:24
Thân mến!
Bich Ngoc # 30. September 2009, 11:04
Cảm ơn anh bài viết hay quá tự dưng rất muốn xin anh để mang về bên plus post cho mọi người cùng đọc.
Lê Vũ - Bình địa mộc. # 30. September 2009, 11:50
Thân mến!
Mimosa # 30. September 2009, 14:05
Bờ Vai Nghiêng Nắng # 10. October 2009, 03:24
Đôi khi một việc lẽ ra có thể khóc ngay, nhưng ko khóc, mà phải đợi đến lúc mưa mới khóc. Vì nhờ mưa, không ai biết nước mắt mình rơi.